Con chó khoang chạy ven bờ biển - Chingiz Aitmatov (Tiếp theo)
Rồi anh lấy hết sức quẳng chiếc hơi chèo xuống biển, xong anh trở về ngồi vào chỗ chèo thuyền của mình và úp mặt vào hai bàn tay, đột nhiên òa lên khóc nức nở, nghe thật đáng sợ. Mọi người im lặng, không biết làm thế nào, còn Mưngun vừa nức nở vừa nghẹn ngào lớn tiếng gọi tên các con nhỏ của mình. Kirixk chưa bao giờ thấy đàn ông khóc, nó sợ run lên và nước mắt trào ra, gọi ông Organ:
- Atkưtskhơ! Atkưtskhơ! Tại sao chú ấy khóc như thế, tại sao chú ấy khóc?
- Đừng sợ, - Ông già dỗ dành thằng bé, nắm chặt bàn tay nó. – Rồi sẽ qua thôi! Chú ấy sẽ thôi khóc ngay đấy mà! Cháu đừng nghĩ đến chuyện ấy. Không liên can gì đến cháu. Rồi sẽ qua thôi mà…
Quả đúng như lời, Mưngun đã nguôi đi chút ít, nhưng vẫn úp mặt vào hai bàn tay, vẫn nức nở, hai vai run lên bần bật. Emrayin cho thuyền tiến một cách chậm chạp đến gần chiếc bơi chèo lại gần thuyền, nhặt lên và đặt nó về chỗ cũ, buộc vào cọc chèo.
- Bình tĩnh lại, Mưngun. – Emrayin nó với Mưngun, giọng ái ngại. – Chú nói đúng, thà gặp lão còn hơn là bị đày đọa trong sương mù. Thôi thì ta hãy cố chờ thêm nữa, biết đâu biển lại chẳng quang quẻ hơn. Biết làm thế nào…
Mưngun không đáp lại gì hết. Anh cúi đầu mỗi lúc một thấp và ngồi gập mình xuống như một kẻ mất trí, không dám nhìn về phía trước.
Sương mù vẫn lơ lửng trên đại dương, lạnh nhạt và không sinh khí, làm cho cả thế giới chìm trong bóng tối sững sờ. Và không một phảy gió, không một chút thay đổi. Mặc dù cho Mưngun ra sức tố cáo, chửi rủa, lăng mạ, Saman gió vẫn làm đui làm điếc, dửng dưng như không. Thậm chí thần không thèm nổi giận, không động đậy, không đổ bão táp xuống đầu họ…
__________________
Ласковый Май
|