Con chó khoang chạy ven bờ biển - Chingiz Aitmatov (Tiếp theo)
Thế là họ lại đi. Cọc chèo lại cót két, mái chèo lại đưa lên hạ xuống vỗ nước đều đều, nước bằng lặng rẽ ra không hề có tiếng động, rồi lại khép kín lại ở phía sau thuyền, không lưu lại vết tích gì. Nhưng họ có cảm tưởng như không phải họ đi, mà vẫn đứng nguyên một chỗ. Dù họ đi lâu đến thế nào đi nữa, xung quanh vẫn là sương mù, cứ như trong cái vòng tròn bị phù chú. Chắc hẳn điều đó đã làm Mưngun mất bình tĩnh.
- Tôi cóc thèm đếm xỉa đến cái sương mù của anh, nghe chưa, Emrayin râu xồm! – Anh ta lên tiếng, vẻ cáu kỉnh. – Và tôi muốn chúng ta cho thuyền đi thật nhanh! Cử động đi một chút, Râu xồm, chèo đi, đừng ngủ, nghe thấy chứ! Tôi cóc thèm đếm xỉa đến cái sương mù của anh!
Nói đoạn, Mưngun đột nhiên ra sức chèo.
- Nào, chèo đi, chèo dấn lên! – anh ta đòi hỏi.
Emrayin tránh không làm cho Mưngun nổi khùng, và bị khích động, ông cũng dấn mình vào cái trò chơi điên rồ ấy.
Thuyền lao đi mỗi lúc một nhanh. Nó vút lên từng đợt, xuyên thục mạng qua sương mù, không biết đi đâu và đi để làm gì. Còn Mưngun và Emrayin, không ai chịu thua kém ai, vẫn tiếp tục chèo một cách hung hăng, trong cơn khích nộ man rợ, dữ tợn, cuồng dại, như thể họ có thể đuổi vượt sương mù, thoát ra khỏi cái giới hạn vô cùng tận của nó.
Những bản chèo thấp thoáng, làm vọt lên những làn nước chênh chếch, nước ồn ào bên mạn thuyền, khuôn mặt hai người chèo thuyền đẫm mồ hôi, răng nhe ra, lúc cúi xuống, lúc ngẩng lên, bản thân họ lúc thì cúi rạp mình xuống, hai tay cầm chèo đưa về phía trước, lúc thì duỗi thẳng lưng gạt mạnh bơi chèo dưới nước…
__________________
Ласковый Май
|