Trích:
quangnam viết
...
Tháp Eiffel chính là biểu tượng của Paris. Đây là công trình hàng năm cuốn hút 7-8 triệu khách du lịch.
Tuy nhiên, ngay từ khi khánh thành vào cuối thế kỷ 19, không phải mọi người dân Paris đều tự hào về tòa tháp này.
...
|
Chi tiết này làm em nhớ đến cách đây khoảng 15 năm, khi em đang là sinh viên năm cuối của ĐHKTr. Thời điểm ấy, em đang chuẩn bị cho việc bảo vệ Đồ án tốt nghiệp. Cùng lúc, em phải đại diện cho một đơn vị tư vấn đi Thốt Nốt, Cần Thơ bảo vệ thi đấu với một đơn vị khác mà đại diện là một tay thầy - giảng viên trường ĐHKTr. - Tiến sỹ kiến trúc L.T.S. Phương án kiến trúc của anh ta đưa ra "
xấu đau xấu đớn" làm cho Hội đồng Linh mục phải phì cười. Anh ta bắt đầu
ný nuận:
Trước đây, khi tháp Eiffel xuất hiện ở Paris, nó trông như một con quái vật. Nhưng ngày nay, nó đã trở thành biểu tượng của Paris và của nước Pháp(!)

. Nhưng anh ta lại quên rằng, châu Âu khi ấy đang "quanh quẩn" với những giá trị thẩm mỹ cổ điển, khi có những giá trị thẩm mỹ khác có tính cách mạng hơn (High Tech, Hiện đại, Hậu Hiện đại...) thì dĩ nhiên, sự dị ứng là điều không thể tránh khỏi. Đằng này, khi xã hội đang ở trong "môi trường thẩm mỹ" cao, anh lại đưa người ta trở về cái gọi là "môi trường thẩm mỹ" cổ điển và tiểu nông để biện hộ cho tư duy thẩm mỹ và thiểu năng sáng tạo của mình(!)

Và cũng chính em phản biện ngay tại Phòng Khánh tiết của Nhà thờ với tay giảng viên ấy. Tay tiến sỹ kiến trúc ấy chỉ là một "lý thuyết gia", không hề có một tác phẩm nào ở ngoài đời, hiện đang sống và làm việc ở Sài Gòn.