Trích:
hungmgmi viết
Em muốn hỏi các bác, 3 dòng cuối của bài thơ, tại sao Kornilov lại viết:
Альпинистка - на горе,
Комсомолка - где-то в море
Или, может, в Бухаре.
|
SM nghĩ không có gì khó hiểu: Đoạn cuối này, Kornilov nhắn nhủ với người yêu sau của Olga:
Я скажу чистосердечно,
Чтобы он тебя берёг ,
Чтобы ты не знала горя,
Альпинистка - на горе,
Комсомолка - где-то в море
Или, может, в Бухаре.
(Anh sẽ nói với anh ta một cách chân thành, để anh ta bảo vệ em, để em không biết đến đau khổ, dù em ở đâu, làm gì - đi leo núi thám hiểm, làm nhiệm vụ Đoàn viên bên bờ biển nào đó, hoặc có thể, ở tận Bukhara...)
Những cái đó đều trong thì tương lai, so với thời điểm viết bài thơ - 1935. Vâng, khi đó cô đoàn viên Kômxômôn Olga tròn 25 tuổi. Năm 1935, trí tưởng tượng của ông chưa cho phép nói đến người chiến sỹ kiên cường Olga trụ lại trong thành Lênigrat bị phát xít Đức bao vây những năm 40... Nếu ông viết "hoặc có thể, ở Lêningrat" thì thật tuyệt!
Như Thụy Anh có viết, sau này nhiều nơi Kornilov viết đến trong bài này Olga đều đã đi qua, và nhắc đến trong thơ mình (những "bến đợi, dốc đứng, bờ đổ nát, dòng sông"...) với sự hồi tưởng về Kornilov. Khi bà đi đến một "bến đợi", bà dường như thấy ông chờ sẵn ở đó:
"Chỉ một phút nữa thôi tôi sẽ nghe thấy người ta:
Em đây rồi! Anh đến với em, em có biết?
Phút đầu tiên tôi không thốt nên lời gì hết
Chỉ chìa tay đón số phận của mình"
(TA dịch)
SM tin vào sự tìm hiểu khá cặn kẽ của Thụy Anh.