View Single Post
  #4  
Cũ 27-02-2012, 23:29
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Kính chào bác Bùi Huy Bằng!
Nhà en xin góp với bác bản dịch riêng nói lên cách hiểu cá nhân về bài thơ "Que diêm..." nêu trên.Hình ảnh liên tưởng trong bài này còn mang nghĩa triết lý mà không phải ai cũng có thể hiểu ngay nếu chỉ coi nó như một bài thơ tình: cánh tay giơ không phải vẫy tiễn mà do châm diêm chưa kịp hạ, diêm tắt do lỗi xui xẻo vì các hộp diêm cũ ở Nga xưa thi thoảng gặp những que diêm lỗi cháy không đủ lâu, tai hại nếu nó lại là cuối cùng trong hộp, trong hoàn cảnh tuyết giá hay đói thuốc...
Mời bác đọc thử, bác cũng đừng để ý chuyện một số bác khác sẽ đả phá bài thơ em dịch và em sẽ không tranh luận với ai ngoài bác đâu ạ, tất nhiên nếu có thời gian suy ngẫm trả lời



“Спичка отгорела и погасла…” (1)
Борис Корнилов

Спичка отгорела и погасла,
Мы не прикурили от неё.
А луна — сияющее масло —
Тихо уходила в бытиё.

И тогда, протягивая руку,
Думая о бедном, о своем,
Полюбил я горькую разлуку,
Без которой мы не проживем.

Будем помнить грохот на вокзале,
Беспокойный,
тягостный вокзал.
Что сказали,
что — не досказали,
Потому что поезд побежал.

Все уедем в пропасть голубую.
Скажут будущие: молод… был,
Девушку веселую любую
Как реку весеннюю любил.

Унесет она
и укачает,
И у ней ни ярости, ни зла,
А впадая в океан, не чает,
Что меня с собою унесла.

Вот и все.
Когда вы уезжали,
Я подумал,
только не сказал,
О реке подумал,
о вокзале,
О земле, похожей на вокзал…

“Que diêm nhỏ cháy nhanh và vụt tắt…”


Que diêm cuối cháy nhanh và vụt tắt
Bọn anh còn chẳng châm kịp điếu đầu
Mà trăng kia-miếng bơ vàng lấp lánh-
lặng lẽ bỏ về nơi chốn hư vô.

Và khi đó, tay cầm diêm chưa hạ
Chợt thóang suy tư đau khổ chuyện mình,
Anh chấp nhận thêm đắng cay ly biệt,
Như vẫn đồng hành theo phận số chúng mình.

Sẽ nhớ lắm sân ga ầm vang ấy
như chẳng thể yên
Nhà ga hối hả
Những lời vội trao,
những dặn dò chưa kịp,
vì đoàn tàu đi theo nhịp sống lạnh lùng.

Ta sẽ cùng về vực thẳm lãng quên,
để thế hệ sau nhắc: chàng trai từng trẻ
yêu đắm chìm…người con gái tươi xinh
như dòng sông băng hồi chảy xuân tình

Dòng sống ấy vô tư chao nhịp sóng
và ru tình cùng kẻ đắm mê sông
Nước chảy đâu chứa hận lòng, bạc ác,
vẫn cứ nối dòng ra với đại dương,
đâu biết có anh theo sóng nước tình vương

Thế cũng xong.
Khi người khuất tàu xa
Anh chỉ suy tư,
mà không thể cất lời
suy tư dòng sông ấy,
hay sân ga
chợt hiểu đời này sao giống một nhà ga ….
(LHA-27-02-12)

Thay đổi nội dung bởi: minminixi, 27-02-2012 thời gian gửi bài 23:33
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Bùi Huy Bằng (28-02-2012)