View Single Post
  #16  
Cũ 08-02-2012, 11:49
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Nhật Minh viết Xem bài viết
Chính xác. Hải Phòng là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Người đứng chụp bức ảnh này có lẽ đứng chụp từ cầu Hạ Lý (hay Thượng Lý gì đó? ôi bác ngbinhdi ơi chỉnh cho tôi với). Hồi nhỏ, tha thẩn đị bộ từ nhà tôi đến con phố này như là đi qua tỉnh khác vậy.
Và tôi rất ấn tượng với nó. Con sông lúc thì đen ngòm, lúc thì đỏ ngầu phù sa, chẳng có lúc nào trong xanh cả, và lềnh bềnh váng dầu, cây gỗ, bè nứa, rác thải. Trên bến dưới sông chật chội, chen chúc người khuân vác, xe ba gác, thuyền bè... hệt như miêu tả trong "Thời thơ ấu" của Macxim Gorky. Dãy nhà phố 1, 2 tầng lở lói, xiêu vẹo như trong tranh của Đào Hải Phong.
Đó là bức tranh "Phố Tam Bạc" trong con mắt tôi cách đây hơn 30 năm, và thật thú vị là cũng không khác mấy so với bức ảnh 1915 của các bác.
Tôi ước gì thành phố sửa sang nâng cấp hạ tầng, chỉnh trang khu phố này nhưng bảo tồn giữ nguyên hình hài, kiến trúc của nó thì sẽ giữ được những khu phố "cổ" đậm đặc bản sắc văn hóa (Thợ thuyền) và trĩu nặng dấu ấn thời gian, có thể so sánh với phố cổ Chi Lăng (ở Huế) và phố cổ Hội An.
Xin phép múa rìu qua mắt các bác htienkenzo và kockme vì tình yêu với thành phố cảng thợ thuyền của tôi.
Đúng là cầu Hạ Lý (hay cầu Tam Bạc) đấy bác Nhật Minh ạ. Cầu bắc qua sông Tam Bạc, đầu bên thành phố thì gặp vườn hoa Đài Liệt Sĩ của thành phố ngay trước cửa Nhà băng Đông Dương. Trong vườn hoa có rất nhiều cây có quả, hạt đen bóng, nhẵn thín hình trái xoan, bên trong ruột hạt là nhân rất nhiều dầu, ăn được. Chả biết tên gọi là gì song trẻ con chúng tôi dạo ấy toàn gọi là quả dái ngựa, hay lấy sỏi ném cho rụng xuống, nhặt về cắt đôi moi ruột ăn béo ngầy ngậy, vỏ để làm con quay (lấy 2 đồng 2 xu kẹp cái vỏ lại rồi bật trượt ra quay tít trên nền đá hoa xem rất thích mắt).

Phố Tam Bạc vẫn giữ được dáng dấp cũ dù bây giờ nhiều nhà cũng đã xây lại kiểu nhà ống. Có muốn giữ lại cho lịch sử - như hình trong tranh ĐHP - cũng chẳng được. Cuộc sống đổi thay từng ngày từng giờ với các nhu cầu của con người ngày càng cao. Mà Con Người chính là Trời, ai cản nổi? Chỉ những người đi xa như bác hay tôi... là tiếc nuối thôi. Biết làm sao được?
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
htienkenzo (08-02-2012), Nhật Minh (10-02-2012), sad angel (12-02-2012)