Ðề tài: Cảm xúc Tết
View Single Post
  #48  
Cũ 22-01-2012, 11:44
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default

Tết mới chả nhất

4.

Năm nào cũng thế, bụng bảo dạ rằng chẳng cần bày vẽ cỗ bàn làm gì cho mệt, ăn uống cả năm rồi, chứ có riêng gì ba ngày Tết đâu. Xác định được như thế, thì cũng sẽ đỡ được chuyện phi ra đường hối hả lo một vài việc không tên.

Ấy thế mà khó thực hiện lắm. Đã bảo không bày vẽ ăn uống, có nghĩa là một phần mục đích của nó là trốn việc, ngồi online, post bài lên diễn đàn, viết blog, xem phim, đọc sách, nghe nhạc… ngồi chưa ấm chỗ, bà xã nhắc đi lau cửa kính. Lau chưa xong, có ba cái túi để xách đi đến các nhà trưởng lão trong họ để thắp hương.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Mò ra đường, mới thấy cái sự đi lại ngày giáp Tết nó khủng khiếp. Ai bảo là vui như Tết, là chẳng hiểu cái gì về Tết. Phải là lo như Tết. Ai cũng có một bộ mặt lo lắng, căng thẳng, hầm hầm đi lại ngược xuôi. Người lao động nhà ở các tỉnh tranh thủ mua sắm, để mai kia về quê cho sớm. Xe dưới các tỉnh chở cán bộ lên biếu quà, chở kèm cả vợ cán bộ đi mua sắm, cũng đóng góp thêm nguyên nhân gây tắc đường. Đi ra đường tầm đó, không kiềm chế, va chạm nhỏ thành to chuyện như chơi.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Suy cho cùng, nếu thủ tiêu hẳn cái sự “ăn” Tết cũng là không nên. Rất rất nhiều người chỉ trông vào những dịp lễ, Tết để kiếm được thêm một chút thu nhập. Nhưng cũng không nên gán vào đó những kẻ trục lợi tăng giá trông xe lên gấp chục lần xung quanh những tụ điểm vui chơi…

Người và người, ngược xuôi, xuôi ngược lo cho xong cái Tết. Ngẫm thấy cái Tết của ta sao mà nó khổ thế. Nhớ hôm trước Tết (Dương lịch) ở Mátxcơva, anh lái xe trolleybus đi qua cửa hàng thấy người ta xếp hàng dài mua hàng, anh ta đánh lái cho xe chúc đầu vào vỉa ba-toa (tiếng Pháp: trottoire), cần tiếp xúc rớt ra khỏi đường dây điện. Anh ta điềm nhiên thông báo xe hỏng, phải chờ xe của trung tâm đến kéo, bà con lục tục xuống – và anh ta xách túi xuống xếp hàng - chắc thực hiện nhiệm vụ mua hàng Tết vợ giao. Hóa ra, Tết Nga cũng khổ cũng chẳng kém Tết ta.

Ngày thường tham gia giao thông ở thành phố đã là một trận chiến đấu, ngày Tết, trận chiến đấu đó nó gian nan, khó khăn vất vả gấp bội. Những điểm nút giao thông ra khỏi thành phố mới là khủng khiếp, người chen xe, xe chen người ken nhau san sát – bà con vội vã đi về quê, lỉnh kỉnh chở theo đủ thứ.

Sáng mùng Một cái cảnh đó biến mất, một sự quang đãng đến đê mê ùa đến với bà con ở lại thành phố. Từ mùng Hai, cái sung sướng đó giảm dần đến tầm mùng Ba, mùng Bốn, bà con dưới quê lại ùn ùn kéo lên, vẫn lỉnh kỉnh chở theo đủ thứ khác.

Một năm mới vất vả bắt đầu.

Bài gốc ở đây
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn phuongnn cho bài viết trên:
Anh Thư (02-02-2012), bachyen (22-01-2012), Cartograph (23-01-2012), chaika (22-01-2012), Chandaingoaituyen (25-01-2012), Hoa May (22-01-2012), htienkenzo (26-01-2012), ngocbaoruss (23-01-2012), nhnam (22-01-2012), NISH532006 (26-01-2012), quangnam (24-01-2012), rung_bach_duong (22-01-2012), thanhnam76 (23-01-2012)