Cũng lặn không sủi tăm
Người ta cũng chuẩn bị sẵn cho lúc khó khăn nhất trong đời của một con tàu. Đó là lúc bỏ tàu, khi mà mọi cố gắng cứu vớt con tàu không còn có hiệu quả, khi mà thủy thủ đoàn phải từ bỏ con hải mã thân thương của mình để giữ mạng sống cho chính mình.
Kịch bản thường xảy ra là tất cả thuyền viên tập hợp tại địa điểm tập trung bên các phương tiện cứu sinh như xuồng cứu sinh kín hoàn toàn, bè cứu sinh bơm hơi và phát các tín hiệu ứng cứu từ phao báo sự cố gọi tắt là EPIRB.
Những thông tin về tàu như tên tuổi, đặc tính đã được gài sẵn trong bộ nhớ của phao thông minh EPIRB nọ. Khi EPIRB bắn tín hiệu lên vệ tinh, các tín hiệu này được vệ tinh bắn lại cho các tàu khác và trạm của hệ thống cứu nạn trong khu vực. Đương nhiên tàu Vinalines Queen cũng được trang bị EPIRB và ai cũng tin, có nó (EPIRB) thì, kiểu gì cũng phải phát tín hiệu nếu tàu chìm.
Công ước An toàn Sinh mạng Trên biển (SOLAS) ra đời nhằm hạn chế tối đa nguy cơ của thảm họa kiểu Titanic. Bộ luật này còn dự phòng cả khi nạn nhân mất khả năng điều khiển thiết bị như do bệnh tật, thương tật trong khi thoát hiểm chẳng hạn. Các phương án dự phòng ấy gồm các bè cứu sinh, các phao báo sự cố có thể tự kích hoạt và hoạt động khi tàu chìm từ 1,5 tới 4 mét nước.
Tất cả những cái đó cũng có trên
Bourbon Dolphin. Vậy mà điều gì đã xảy ra với con tàu hiện đại hơn nhiều Vinalines Queen? Sóng to, gió lớn. Tàu bị lật úp. Tổng cộng 15 thủy thủ bị kéo tuột xuống biển. Không một ai kịp làm bất cứ động tác báo hiệu nào. Không một thiết bị cứu sinh hiện đại nào như bè cứu sinh, phao sự cố vệ tinh hoạt động. Chẳng có một vật thể nào trên tàu, chẳng cái bè nào trên tàu, nổi lên mặt biển. Và cuối cùng, cũng không có một tín hiệu nào kịp bắn lên vệ tinh.
http://www.vfej.vn/print/1197/khi-tau-lat-up.html