Ngày xưa, cái ngày xưa gian khó mà không người Việt Nam nào quên được đó, mỗi bận trời chưa chuyển mưa là tôi lại có phản xạ đưa ngón tay lên mút rồi giơ ra xem gió đang thổi theo chiều nào, vì nhà tôi xây dựa vào 1 nhà khác cao hơn, nếu gió xuôi thì mưa không hắt mạnh lên mái, còn nếu gió ngược thì chắc chắn là dột nặng. Nhìn trời mưa ở Bắc Triều Tiên không hiểu sao tôi lại nhớ ngày bé của mình đến thế, đói kém lắm nhưng thanh bình vô cùng hoặc giả tôi còn quá nhỏ để hiểu hết những gánh nặng cơm áo mà bố mẹ tôi phải trải qua hàng ngày. Nhưng sau này mỗi khi nhắc về nó, bố mẹ tôi đều rưng rưng, không ai chối bỏ quá khứ mà thay vào đó là cái nhìn cảm thông và càng thấy hạnh phúc hơn vì đã cùng nhau vượt qua, vì chung 1 niềm tin không dễ gì cắt nghĩa. Tôi thầm cảm ơn Bắc Triều Tiên đã giúp tôi bắt kịp tuổi thơ bao cấp đó, thấy lại mình của ngày cũ khó khăn. Những năm tháng mà sau này người ta hay ngâm nga "sống nghèo nhưng vẫn thanh cao, gian lao nhưng vẫn dạt dào niềm tin", mới nghe thì có vẻ lạc quan tếu nhưng sự thực quê hương tôi đã từng sống thế, những người thân của tôi đã từng sống thế, tôi tin những người Bắc Triều Tiên đang sống thế.
Người ta ném đồng xu xuống đất để tin rằng còn có ngày quay lại nơi đó. Chúng tôi không ném gì xuống cả, chúng tôi tin mình đã lưu lại ấn tượng tốt với những người chúng tôi có dịp gặp qua trong chuyến đi và mong chờ lần sau hội ngộ sẽ vẫn là những nụ cười đón chúng tôi nơi biên giới. Bản thân tôi định viết nhiều cho Bắc Triều Tiên nhưng quả là quá khó, vì có nhiều điều để viết mà thời gian và năng lực thì có hạn. Những người chưa đến nơi đây có khi còn viết được nhiều hơn chúng tôi nữa. Bao nhiêu cái nhìn "thấu hiểu" về bần hàn đói kém, về hiếu chiến hung hăng, về xin ăn quốc tế tôi xin gửi lại hết theo gió mưa, chỉ giữ lại cho mình vài điều đã kịp trải nghiệm trong mấy ngày qua.
Có thể cuộc sống ngày hôm nay của lớp trẻ này chưa được trọn vẹn, bởi không ai chọn được quê hương, bởi dấu vết quá khứ và kế thừa văn hóa vẫn đang nặng trên tấm huy hiệu đeo trước ngực của cha mẹ các em, nhưng các em sẽ còn làm được nhiều điều mà thế hệ trước chưa làm được, để có hạnh phúc riêng mình, để sống vui tươi và đầy khát vọng hơn vì thế hệ các em đang sinh sôi trên chính mảnh đất quê hương mình,
một Bắc Triều Tiên không tin vào nước mắt.