Lang thang trên mạng, em tình cờ đọc được bài thơ này:
Ghen ngược
Dẫu chẳng phải vợ anh
Mà sao em vẫn ghen thầm với ai
Ghen người giặt áo cho người
Ghen người trái gió trở trời có nhau
Ghen mình là kẻ đến sau
Đêm nghe gió lạnh thổi đau ngọn đèn
Ghen mình không có quyền ghen...
(Ngọc Dung)
À há. Cứ bẩu sao mà AT của các bác vốn hiền lành, cục mịch, chân chất như đất sét bờ ao bỗng dưng lại nổi điên kè kè dao kéo dắt cạp quần cơ chứ.
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..."
|