Ðề tài: NHỚ VỀ HÀ NỘI
View Single Post
  #124  
Cũ 18-12-2011, 23:28
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Đêm 18/12/1972, Mỹ đã mở màn cho cuộc không kích B52 tàn phá, hủy diệt các thành phố lớn ở Bắc Việt Nam: Hà Nội, Hải Phòng...
Ngày này 39 năm trước chúng tôi đang đóng quân tại Huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc (lúc bấy giờ là Vĩnh Phú).

Buổi tối ngày 18, lúc 21 giờ thì đại đội phát lệnh báo động chống biệt kích đổ bộ - hẳn người ta vẫn chưa quên vụ biệt kích Mỹ năm trước đổ bộ xuống thị xã Sơn Tây bên kia sông Hồng, cách chỗ chúng tôi đóng quân chỉ vẻn vẹn chừng chưa đầy 10 km đường chim bay. Tổ ba người của chúng tôi gồm anh Tuấn mốc - b trưởng, lính cựu 7 năm trong chiến trường B về học - Bình Dương (sau năm thứ nhất thì đi học ở LX, sau về làm tổng GĐ của Cty gì đó liên doanh VN-Nga) và tôi có nhiệm vụ vận động ra đầu làng chặn cái cầu từ ngoài đường liên huyện vào làng, vũ khí chỉ có 1 khẩu AK của tôi và 1 CKC của Bình Dương, thêm một khẩu trung liên RPD do Sơn cùng tiểu đội tăng cường. Sau chừng 30 phút thì ban chỉ huy đại đội đã chia nhau rảo đi kiểm tra các chốt và phát lệnh báo yên. Chỉ là tập phản xạ và tập bài tổ chức phòng ngự khu vực đóng quân đánh địch đổ bộ đường không thôi nên xong thì về mà chuẩn bị mà đi gác đêm, ai còn bài vở thì chong đèn lên mà học nốt chứ vạ vật ngoài cầu ngoài bãi giữa đêm đông lạnh giá làm gì (năm đó rét sớm và rét khá đậm).

Tôi có phiên gác khu lớp học - căng lều bạt gần sân đình làng làm lớp học - nên cùng với một anh trong tiểu đội (tên là Liễu song vẫn được gọi là Liễu cuội vì ông này chuyên tưng tửng nói tếu) vác chăn chiên và màn + súng đạn ra ngoài đó gác đêm. Cũng chả phải gác xách gì mà chỉ ngủ ngoài đó cho trộm khỏi cắt lều bạt của bộ đội thôi, chứ gác khu bếp ăn và giếng nước thì phải gác ra trò vì vớ vẩn có đứa nào vào trộm đồ nấu bếp thì hôm sau đại đội có mà ăn bốc à, quá quắt nữa là có đứa phản động nào đánh bả giếng nước thì có mà toi. Một bận gác khu bếp ăn như thế, suýt nữa tôi đã bắn phải a trưởng của mình - nửa đêm ông a trưởng lù lù đi kiểm tra gác, trời thì tối đen như hũ nút, tôi chỉ thấy một cái dáng thù lù như một con gấu lừng lững đi vào, hô mật khẩu thì không thấy trả lời, vừa kéo cơ bẩm đẩy đạn lên nòng và quát Dừng lại không tôi bắn! thì anh ấy mới mở miệng bảo tao đây, tiện tay túm nòng AK đẩy chếch lên trên. Tôi cáu lắm, nghẹn họng gào không thành tiếng: anh đi kiểm tra gác cái kiểu gì mà lạ vậy, hỏi mật khẩu không trả lời, tẹo nữa là em bóp cò thì anh có là bằng sắt cũng chết! Ông ấy chỉ hềnh hệch cười rồi lôi thuốc lá ra hai anh em cùng hút phì phèo, một lúc thì a trưởng biến - về mà ngủ chứ điên sao mà ngồi lại để mai lên lớp lại ngủ gật.

Bọn tôi gác ngoài lớp, chỉ mới đặt người xuống ngủ được chừng một tẹo (ngủ chưa đẫy giấc thì bao giờ mà chả thấy như chỉ mới ngủ được một tẹo chứ, tuổi 17-20 hồi ấy còn đang sức ăn sức ngủ ghê lắm, đâu như bây giờ ngủ được 2-3 tiếng một đêm đã thấy như ngủ được lâu lắm) thì sấm chớp nhoáng nhoàng cả lên. Trời đất như sáng bệch ra và tiếng tên lửa nổ như sét đánh. Rồi là tiếng bom nổ rung chuyển, chen lẫn tiếng đạn pháo, tên lửa rền rĩ từng đợt kéo dài cả 20-30 phút một. Hai thằng chồm dậy, từ trên bàn học kê sát lại làm giường, cả chăn cả chiếu cuộn theo lăn xuống đất và từ nền lớp thì trườn như rắn xuống giao thông hào đào quanh lớp. May mà hào tháng 12 khô ráo và trời thì rét nên cũng chẳng có rắn rết quỷ sứ gì, chứ vớ vẩn có một anh cạp nong hay cạp nia thu lu dưới đó thì bom chả chết lại hóa ra có khi chết vì rắn cắn chứ chẳng chơi.

Uỳnh oàng liên hồi như thế, cứ ngớt một tý lại thấy rộ lên, mãi tới 3-4 giờ sáng mới ngưng hẳn. Sau này mới biết, đêm đầu và đoạn đầu là bọn cường kích và tiêm kích đánh các sân bay và trận địa phòng không, sau mới đến bọn B52 vào rải thảm.

Ngớt hẳn tiếng bom, tôi bảo anh Liễu: Anh ở đây trông lán nhé, tôi ù về xem binh tình thế nào, nhỡ có lệnh chuyển quân còn về mà chuẩn bị cho kịp chứ. Khổ, ông kễnh lính người Quảng Bình đã từng là lính cao xạ 37 ly chiến đấu trên đường 15 từ Ngã Ba Đồng Lộc lên Trường Sơn, mình đồng da sắt, trùng trục như một con trâu cày mà dứt khoát không chịu. Bảo rằng để tao về, mày ở lại trông. Tôi mới cự rằng thằng nào về chả thế thì bố ấy mới lộ ra: Nhưng mà tao sợ ma lắm, ở lại một mình đâu có được! Thật là vừa bực, vừa buồn cười đến chết mất, đành để ông ấy về trung đội thám thính, mình thì thu lu, co ro trong đống chăn chờ sáng. Mà hay thật, bố này về đến trung đội, thám thính xong là không quay lại, rúc ngay vào chăn của thằng khác ngủ được mới lạ, không thèm thông báo gì cho mình cả - chắc lại sợ ma chết khiếp nên mới không quay lại.

Sáng rõ mặt người thì tôi về đến trung đội, ăn sáng xong thì có lệnh báo nghỉ học, cả đại đội tập trung đi đào hầm, trước là cho chuyên gia Liên xô của nhà trường, sau là cho chính mình. Suốt mấy ngày, bên đám gò hoang đồng Quạ sâu phía trong đầm làng, bọn chúng tôi hì hục làm các nhà âm, gồm cả phòng ngủ - tường căng bạt, trên che mái tăng - lẫn phòng làm việc, kiên cố lắm, cứ như thể các chuyên gia chuẩn bị sẽ về ở đấy cả tháng cả năm vậy. Được 1-2 hôm thì thấy đoàn chuyên gia từ HN lên, bác nào cũng phờ phạc cả. Trong trung đội tôi có anh Lân (sau này làm GĐ sở du lịch HN) trước học sửa máy bay 3 năm bên LX nên nói được tiếng Nga, với lại mấy đứa HS phổ thông mới vào lính bọn tôi đứa nào cũng bập bẹ được đôi chút, bèn nhân những lúc nghỉ giải lao lân la bắt chuyện với các bác chuyên gia - quân hàm cao nhất thì có một bác đại tá, PTS., từ trường Công binh Quy-by-sev sang. Hỏi cảm tưởng về chuyện bị đánh dưới HN thì chỉ lắc lắc đầu bảo kinh khủng lắm, xong còn đế thêm rằng Đêm qua lên đây ngủ dưới hầm mới đỡ kinh - chưa bao giờ lại ngủ ngon giấc đến thế! (bom B52 Mỹ ném vào Khâm Thiên sát ngay gần khu chuyên gia Kim Liên nên làm gì mà chả khiếp).

Được chừng 3-4 ngày thì xong hầm cho chuyên gia, bọn tôi quay ra đào nhà âm cho chính mình dù mỗi người đã có một hố cá nhân đào từ dạo cuối tháng 9 khi mới đến thôn. Nhà âm là một cái hố rộng 1.4m, dài 2m, sâu 0.6m (đất đào lên đắp thành một cái lũy nhỏ bên trên nữa nên coi như sâu 0.8m, sâu nữa thì có nước mạch mất) đào trong vườn nhà dân, trên căng tăng lính, dưới lót ni-lông đi mưa và rải rơm, 3 anh em chung một hầm như thế ngủ các đêm trong suốt những ngày sau đó, ấm và an toàn phải biết, chỉ sợ nhất là vô phúc đang ngủ ngon giấc mặc B52 và tên lửa gào rú, lại có mảnh đạn cao xạ rơi trúng thì coi là cả đáo đúng lỗ, chết tốt (đêm nào cũng thấy mảnh cao xạ rơi loạt sọat khắp các bụi bờ trong vườn - may mà chẳng có mảnh nào trúng lỗ cả, hô hô, trúng hả, thời còn ngồi gõ phím bây giờ được sao? - thằng cu là mình hốt chết nên cứ xuống nhà âm ngủ là trùm chăn chiên kín mít đầu, lại còn cuộn cái màn đơn của lính phủ lên đầu nữa chứ - giữ cho chắc gáo chả phải là cái câu cửa miệng mấy bố lính cựu vẫn dạy đấy sao).

Hm, thấm thoắt thế mà đã 39 năm rồi đấy, nhanh thật. Tất cả vẫn còn mới nguyên trong đầu như chỉ mới năm ngoái hay năm kia thôi chứ lâu la gì. Những anh em năm ấy sau khi ra trường mỗi người mỗi ngả, khắp các mặt trận, nhiều người đã không bao giờ trở về trong các cuộc chiến tranh chống Polpot hay trên biên giới phía Bắc 10 năm sau đó, nhiều người cũng đã mất vì bệnh tật hay tai nạn của đời thường. Tất cả bọn lính HS phổ thông mới vào bộ đội năm ấy, ngày ấy còn rất trẻ, má chỉ lún phún lông măng, có đứa mấy ngày đầu B52 dội bom còn sợ đến són cả đái ra quần (ô hô, cứ cãi rằng tại hố cá nhân có nước làm thằng cu là mình phải tức tốc lấy đèn pin chạy ra soi, he he, tháng 12 thì hố cá nhân khô cong, lấy đâu ra nước chứ! - mấy mươi năm sau gặp lại, mừng mừng tủi tủi, hỏi thì y mới thú nhận là có són tí chút ra quần thật), thế mà nay đều đã lên ông lên bà cả rồi.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 18-12-2011 thời gian gửi bài 23:34
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
BelayaZima (19-12-2011), FORYTCHIA (20-12-2011), hongducanh (23-12-2011), htienkenzo (19-12-2011), hungmgmi (19-12-2011), LyMisaD88 (29-12-2011), NISH532006 (19-12-2011), Old Tiger (19-12-2011), phuongnn (19-12-2011), Siren (19-12-2011), thanhnam76 (19-12-2011)