View Single Post
  #28  
Cũ 22-04-2008, 15:17
tykva tykva is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 822
Cảm ơn: 309
Được cảm ơn 998 lần trong 443 bài đăng
Default

Nhân đọc bài của Nthach viết về Babi Yar, mình "tự nhiên muốn dịch" Evtushenko, nên mới chọn bài thơ này để dịch. Cảm tưởng của mình về nguyên tác là anh Evtushenko hơi lên gân một chút, một chút xíu thôi... Tuy nhiên, đây là một bài thơ dễ đọc và dễ dịch, tuy có hơi dài.

<table><tr><td valign="top">ИДУТ БЕЛЫЕ СНЕГИ

Евгений Евтушенко
---------------------------------
Идут белые снеги,
как по нитке скользя...
Жить и жить бы на свете,
но, наверно, нельзя.

Чьи-то души бесследно,
растворяясь вдали,
словно белые снеги,
идут в небо с земли.

Идут белые снеги...
И я тоже уйду.
Не печалюсь о смерти
и бессмертья не жду.

я не верую в чудо,
я не снег, не звезда,
и я больше не буду
никогда, никогда.

И я думаю, грешный,
ну, а кем же я был,
что я в жизни поспешной
больше жизни любил?

А любил я Россию
всею кровью, хребтом -
ее реки в разливе
и когда подо льдом,

дух ее пятистенок,
дух ее сосняков,
ее Пушкина, Стеньку
и ее стариков.

Если было несладко,
я не шибко тужил.
Пусть я прожил нескладно,
для России я жил.

И надеждою маюсь,
(полный тайных тревог)
что хоть малую малость
я России помог.

Пусть она позабудет,
про меня без труда,
только пусть она будет,
навсегда, навсегда.

Идут белые снеги,
как во все времена,
как при Пушкине, Стеньке
и как после меня.

Идут снеги большие,
аж до боли светлы,
и мои, и чужие
заметая следы.

Быть бессмертным не в силе,
но надежда моя:
если будет Россия,
значит, буду и я.

1965
</td><td valign="top">TUYẾT TRẮNG RƠI

Evgeny Evtushenko
-------------------------------
Tuyết trắng cứ mãi rơi
Như trượt theo sợi chỉ…
Ước được sống mãi thôi,
Nhưng, chắc là không thể.

Bao linh hồn ai đó
Tận phía xa tan rồi,
Giống y như tuyết trắng
Từ đất bay lên trời.

Tuyết trắng lấp lánh rơi…
Đến lúc tôi giã biệt.
Chẳng hy vọng trường sinh,
Không buồn vì phải chết.

Không tin chuyện thần kỳ
Không phải sao hay tuyết,
Cuộc đời này tôi biết
Không trở lại bao giờ.

Nên tôi thường trăn trở
Tôi là ai một thời,
Cái gì tôi yêu nhất,
Hơn tình yêu cuộc đời?

Tôi yêu đất nước tôi
Với cả dòng máu đỏ –
Những dòng sông nước tràn,
Và khi băng giá phủ,

Yêu những ngôi nhà gỗ,
Rừng thông bạt ngàn xa,
Pushkin với Stenka,
Các cụ ông, cụ bà.

Nếu có gì trắc trở,
Tôi cũng không buồn nhiều
Bao gian truân tôi vượt,
Vì nước Nga thân yêu.

Và tôi luôn hy vọng
(Lo lắng âm thầm thôi)
Có một phần nhỏ nhoi
Cho nước Nga tôi góp.

Dù nước Nga có thể,
Quên tôi thật dễ dàng,
Nhưng cầu trời hãy để
Nước Nga vĩnh viễn còn.

Tuyết trắng cứ mãi rơi
Như muôn đời vẫn thế,
Thời Stenka, Pushkin
Nhiều đời sau tôi nữa.

Màn tuyết dày thêm mãi,
Trắng đến mức nhói đau,
Mọi dấu vết để lại
Lấp dưới lớp tuyết sâu.

Biết mình không bất tử,
Tôi hy vọng sau này
Nước Nga mãi còn đây,
Nghĩa là tôi còn đó.

1965
</td></tr></table>
__________________
Đã rời NNN...

Thay đổi nội dung bởi: tykva, 23-04-2008 thời gian gửi bài 07:58
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn tykva cho bài viết trên:
@@@ (22-04-2008), BelayaZima (22-04-2008), HUNG ASTRA (22-04-2008), Moskva84 (13-05-2010), Nina (22-04-2008)