QUẢNG TRƯỜNG ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC
Tiếp
Chính giữa quảng trường là tòa nhà mà hồi bé tụi Mì gọi là “Hồng vân – Long vân” - ở đây bán kem que chạy bằng máy mà mấy cái máy để ngay cửa vào giống bày tiệm phở bây giờ.
Nói về kem, Mì là “đệ tử kem”. Kể cả khi lớn lên, rất thích mùa đông ăn kem trong tàu điện ngầm.
Khi đó về kem que, ở Hà nội có kem “Hàng vôi” – của Nhà máy nước đá (không hiểu sao đặt tên như vậy vì kem bán ở hai bên phố Tông (Tôn) đản góc với Hàng vôi); Kem “Hồng vân – long vân” và tiệm gì trên Bạch mai. Kem Hồng vân – Long vân giá rẻ hơn kem Hàng vôi nhưng ăn không ngon..chắc chỉ phục vụ khách vãng lai quanh hồ và bến xe điện.
Lúc đầu hòa bình chưa có kem “Tràng tiền”, tới những năm 60 nơi này vẫn là cửa hàng ăn dạng trung - cao cấp. Có lẽ những năm chiến tranh, bao cấp, thiếu điện, nguyên vật liệu …nên dần kem tư nhân bị mai một... nhường chỗ cho Tràng tiền, Thủy tạ, Bốn mùa…
Các cửa hàng Thủy tạ, Bốn mùa lúc đầu chỉ có kem cốc…sau phát triển kem que và các loại khác
Mì ở “Bang NM nước đá” nên còn chứng kiến cách làm kem của các xe kem cốc dạo. Sáng sáng họ tập trung ở góc Lê Lai – Trần quang Khải, xin đá vỡ ( không ai bán???) rồi cho vô thùng làm kem. Đó là 1 thùng tole có bọc vải để bảo ôn, bên trong còn 1 thùng nhỏ nữa để đựng nguyên liệu làm kem. Đá lạnh được cho vô giữa 2 lớp thùng còn người thợ xoay liên tục thùng nhỏ ở giữa, thỉnh thoảng lại rắc vô ít muối cho đến khi nguyên liệu đông cứng. Kem được quết vô cái bánh sâu kèn nhỏ xíu như đốt tay cái.. Từ đây các xe kem này cùng đội ngũ những người mua kem que về bán dạo tỏa đi khắp phố phường Hà nội.
Ở khu vực này cũng có 1 địa danh nổi tiếng là Nhà Thủy tạ (tọa)
Đây là chốn gặp gỡ,giải khát của thanh niên khi mới hòa bình. Có thời quanh năm món ở đây chỉ là cà phê đá và nước chanh đá.
Ngồi ở đây mà coi pháo bông ở Bờ hồ thì “hết xẩy”.
Từ “Thủy tạ” đi thêm tí theo đường Lê thái Tổ sẽ gặp cái kiosk này, trước cũng là 1 phòng thông tin
Nơi đây mỗi khi Tết đến đều tổ chức các quầy bán hàng lưu động
Thủy tạ ngày nay như đang bị dìm xuống nước