Trích:
nqbinhdi viết
Liệu có phải vì mình cũng đã từng khoác áo lính những năm gian khó ấy nên mới yêu thơ của anh Duật đến thế?
|
Chia sẻ với bác Bình Dị một bức thư của cậu ruột em gửi từ Kemerovo (Xibiri).
Gửi cháu yêu quý,
Cậu gửi cho cháu một bài thơ của nhà thơ Pham Tiến Duật mà khi còn là lính ở Trường Sơn, cậu rất thích.
Hy vọng cháu sẽ hiểu hơn về cuộc sống và tâm hồn của những người lính trong cuộc kháng chiến Chống Mỹ cứu nước của dân tộc mà cậu của cháu đã từng được tham gia.
NGHE EM HÁT
Nghe em hát mà anh buồn cười
Nhịp với phách xem chừng sai cả
Mồ hôi em ướt đầm trên má
Anh với mọi người nhìn nhau khen hay.
Khu rừng già âm ỷ tàu bay
Các chiến sỹ nhìn em đăm đắm
Mũ sắt lấm, áo dài cũng lấm
Mỗi khi cười bóng dáng cứ lung linh.
Có lẽ vì khuôn mặt em xinh
Nên tiếng hát nhoè đi không nhớ nữa
Rồi trí nhớ lại bén bùng như lửa
Ẩn náu rất nhiều giọng hát xa xăm.
Giữa một vùng đất bụi khô rang
Em bỗng đến như dòng sông đầy nước
Trong nhà hầm hun đầy khói thuốc
Câu hát chành như võng đưa.
Các chiến sỹ nghe em hát say sưa
Ngày mai ngày kia sẽ chuyện trò vô khối
Giữa những câu chuyện không đầu không cuối
Bao nhiêu người lại nhắc đến em.
Câu hát bay vòng qua đêm
Mai chiến sỹ lại ra cao điểm
Cuộc chiến đấu còn đang tiếp diễn
Em còn đi, rừng mở những gian hầm
Tiếng hát bay vòng tháng năm
Ở đâu mà không cần tiếng hát
Nhưng giữa chiến trường nhiều khi thay cho nhạc
Là những tâm hồn có nhạc ở bên trong
Câu hát màu chi mà khuôn mặt màu hồng
Tiếng hát xa rồi, không nhớ nữa
Đốt lòng nhau cứ gì phải lửa
Tiếng hát trong rừng bay xa, bay xa...
Phạm Tiến Duật.