Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Văn học (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=33)
-   -   Dịch các tác phẩm văn học Nga... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=6323)

littlehanu 09-10-2012 18:36

Dịch các tác phẩm văn học Nga...
 
Chào các bác!! Các bác cho em hỏi đã có ai đọc các tác phẩm: Станционный смотритель, К чаадаеву (Пушкин); Шинель (Гоголь); Тамань (Лермонтов); Муму (Тургенев); После бала (Л.Н. Толстой); Человек в футляре Вишневый сад (А.П. Чехов) chưa ạ??? Các bác có thể tóm tắt qua về cốt truyện của từng tác phẩm giúp em được không ạ? Nếu có bản dịch thì càng tốt ạ! Em cảm ơn rất nhiều:D

Nina 10-10-2012 00:31

Mình trả lời ngắn gọn nhé
1/ Đã có người đọc các tác phẩm trên;
2/ Bạn có thích kiểu tóm tắt thế này không?

Tóm tắt tác phẩm Evgeni Onegin
Trích:

Belaya Zima viết (Bài viết 44250)
Onegin về quê nghỉ hè gặp Tachiana. Tachiana rất thích đọc sách, Tachiana yêu Onegin nhưng Onegin không yêu Tachiana. Sau một thời gian gặp lại ở thủ đô, Tachiana lúc này đã có chồng. Onegin lại thấy mình yêu Tachiana, nhưng Tanhia khước từ.

Hết truyện!

p/s: Vì tôi bận nên chỉ tóm tắt cho bạn được thế này. Cụ thể ra sao bạn đọc tác phẩm nhé.

3/ Đã có bản dịch tiếng Việt.

Dmitri Tran 24-10-2012 00:14

Trích:

Nina viết (Bài viết 116135)
2/ Bạn có thích kiểu tóm tắt thế này không?

Tóm tắt tác phẩm Evgeni Onegin
Belaya Zima viết
Onegin về quê nghỉ hè gặp Tachiana. Tachiana rất thích đọc sách, Tachiana yêu Onegin nhưng Onegin không yêu Tachiana. Sau một thời gian gặp lại ở thủ đô, Tachiana lúc này đã có chồng. Onegin lại thấy mình yêu Tachiana, nhưng Tanhia khước từ.

Hết truyện!

Sao tóm tắt kết thúc tàn nhẫn thế các bác? Ai chẳng có lúc mù mờ, nhất là khi còn trẻ trai.
Chắc phải thêm thế này:
... Onegin lại thấy mình yêu Tachiana, nhưng Tanhia khước từ mặc dù thú nhận là vẫn yêu Evgeni. Tachiana nói lời vĩnh biệt "Nhưng em đã dành cho người khác rồi, và sẽ chung thủy với người đó mãi mãi"

littlehanu 25-10-2012 12:56

vâng, cảm ơn các bác ạ, nhưng em tìm trên mạng không thấy bản dịch đâu cả, các bác có thể gửi link cho em không ạ? Em mới học tiếng Nga, chưa gắn bó với nó lâu như các bác nên còn nhiều điều chưa biết. Không biết thì phải hỏi thôi ạ. Có thể các bác thấy rằng câu hỏi của em rất vớ vẩn, không muốn trả lời...

Nina 25-10-2012 16:03

Bạn chẳng trả lời câu hỏi của mình thì giúp bạn thế quái nào được nhỉ? Thôi mời bạn đọc link sau vậy: http://thaibatan.com/index.php?optio...=193&Itemid=38
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2344

littlehanu 25-10-2012 16:47

Cảm ơn Nina! Nhưng có bản dịch của những tác phẩm mình kể trên không ạ? Chia sẻ cho mình cái link với! Còn câu hỏi của bạn thì...tóm tắt như vậy quả là ngắn. Mình muốn đọc toàn bộ bản dịch của các phẩm trên. Xin lỗi vì đã không nói rõ. Cảm ơn bạn vì đã giúp đỡ nhé!

bachyen 25-10-2012 17:58

littlehanu thân!

Chắc tôi phải xưng cô với em, vì có lẽ em chỉ nhỏ tuổi bằng con cô thôi. Đọc bài của em mà cô hình dung đến thời trẻ của mình mấy chục năm trước, cũng ham thích văn học, đọc như khát nước tất cả những tác phẩm kinh điển của các nhà văn Nga vĩ đại. Và ảnh hưởng của những tác phẩm đó còn lại trong cô suốt mấy chục năm trời.

Trong tủ sách nhà cô có khả năng tìm được mấy truyện em cần, nhưng cô chẳng có thời gian để lục. Mà có lục được cũng khó gửi cho em. Trên diễn đàn các cô, các bác, các anh chị đều rất nhiệt tình và uyên thâm, chỉ là thiếu thời gian thôi em ạ. Vì thế mọi người muốn giúp em cũng khó.

Chị Nina cũng là một "Bách khoa toàn thư" về nước Nga đấy em ạ, còn sự nhiệt tình của chị thì ít ngưởi trên diễn đàn này bằng được. Chỉ có điều, chị ấy cũng rất bận. Nếu rảnh, chắc chắn chị ấy sẽ giúp đỡ em.

Hôm nay cô lục được trang có một số truyện ngắn của Puskin, trong đó có truyện "Người coi trạm" (Станционный смотритель). Những truyện kia có thời giờ em nên tự tìm, cũng không khó lắm đâu. Nếu có thời gian, cô sẽ hỗ trợ em nhé. Tìm được truyện nào, cô sẽ gửi link cho em đọc.

Mong rằng sở thích cao đẹp của em sẽ được ươm dưỡng và bền vững mãi!

Tuyển tập truyện ngắn Puskin:

http://lmvn.com/truyen/index.php?fun...MSH5&ssid=6015

Nina 25-10-2012 18:16

Bạn littlehanu thân mến, nếu bạn muốn đọc toàn bộ bản dịch, mà tìm trên mạng không thấy, thì bạn nên đến thử các thư viện xem. Nếu bạn chỉ cần biết nội dung sơ bộ, thì nên tìm cuốn Từ điển văn học mà mình đã giới thiệu trong một link đã dẫn. Cũng có thể đọc qua một ngôn ngữ khác mà bạn biết, hoặc dùng các công cụ dịch tự động để có thể nắm bắt nội dung cơ bản.

littlehanu 25-10-2012 18:28

Trích:

bachyen viết (Bài viết 116566)
littlehanu thân!

Chắc tôi phải xưng cô với em, vì có lẽ em chỉ nhỏ tuổi bằng con cô thôi. Đọc bài của em mà cô hình dung đến thời trẻ của mình mấy chục năm trước, cũng ham thích văn học, đọc như khát nước tất cả những tác phẩm kinh điển của các nhà văn Nga vĩ đại. Và ảnh hưởng của những tác phẩm đó còn lại trong cô suốt mấy chục năm trời.

Trong tủ sách nhà cô có khả năng tìm được mấy truyện em cần, nhưng cô chẳng có thời gian để lục. Mà có lục được cũng khó gửi cho em. Trên diễn đàn các cô, các bác, các anh chị đều rất nhiệt tình và uyên thâm, chỉ là thiếu thời gian thôi em ạ. Vì thế mọi người muốn giúp em cũng khó.

Chị Nina cũng là một "Bách khoa toàn thư" về nước Nga đấy em ạ, còn sự nhiệt tình của chị thì ít ngưởi trên diễn đàn này bằng được. Chỉ có điều, chị ấy cũng rất bận. Nếu rảnh, chắc chắn chị ấy sẽ giúp đỡ em.

Hôm nay cô lục được trang có một số truyện ngắn của Puskin, trong đó có truyện "Người coi trạm" (Станционный смотритель). Những truyện kia có thời giờ em nên tự tìm, cũng không khó lắm đâu. Nếu có thời gian, cô sẽ hỗ trợ em nhé. Tìm được truyện nào, cô sẽ gửi link cho em đọc.

Mong rằng sở thích cao đẹp của em sẽ được ươm dưỡng và bền vững mãi!

Tuyển tập truyện ngắn Puskin:

http://lmvn.com/truyen/index.php?fun...MSH5&ssid=6015

Vâng! Cháu cảm ơn cô rất nhiều! Nếu rảnh cô giúp cháu với nhé! Mọi sự giúp đỡ đều không thừa mà cô!

littlehanu 25-10-2012 18:30

Trích:

Nina viết (Bài viết 116568)
Bạn littlehanu thân mến, nếu bạn muốn đọc toàn bộ bản dịch, mà tìm trên mạng không thấy, thì bạn nên đến thử các thư viện xem. Nếu bạn chỉ cần biết nội dung sơ bộ, thì nên tìm cuốn Từ điển văn học mà mình đã giới thiệu trong một link đã dẫn. Cũng có thể đọc qua một ngôn ngữ khác mà bạn biết, hoặc dùng các công cụ dịch tự động để có thể nắm bắt nội dung cơ bản.

Cảm ơn bạn! Mình sẽ cố gắng tìm thử xem. Cả buổi chiều hôm nay mình đã tìm được một trang phân tích tác phẩm" Chiếc áo khoác" của Gô-gôn khá hay và hữu ích.:)

littlehanu 25-10-2012 18:32

À! Mọi người có thể chỉ dẫn giúp mình xem ở Hà Nội có hiệu sách nào bán các cuốn sách dịch tác các phẩm trên không??

Maria Bonconskaia 27-10-2012 20:57

Có lẽ, nơi tập hợp nhiều sách dịch văn học Nga nhất mà bạn có thể tìm được ở Hà Nội hiện nay là Thư viện sách - cafe Đông Tây ở phố Trần Quý Kiên (nối với Trần Đăng Ninh, gần chùa Hà). Ngoài ra, những truyện bạn cần mình có thấy trong cuốn "Văn học Nga - những tác phẩm nổi tiếng thế kỷ XIX (2 tập)" của Nxb Kim Đồng. Bạn có thể đến hiệu sách Kim Đồng mua, sách của Nxb này luôn được trợ giá.

Saomai 28-10-2012 15:14

Gửi bạn littlehanu bài thơ Gửi Tradaev của Pushkin do Thúy Toàn dịch:

К Чаадаеву

Любви, надежды, тихой славы
Недолго нежил нас обман,
Исчезли юные забавы,
Как сон, как утренний туман;

Но в нас горит еще желанье;
Под гнетом власти роковой
Нетерпеливою душой
Отчизны внемлем призыванье.

Мы ждем с томленьем упованья
Минуты вольности святой,
Как ждет любовник молодой
Минуты верного свиданья.

Пока свободою горим,
Пока сердца для чести живы,
Мой друг, отчизне посвятим
Души прекрасные порывы!

Товарищ, верь: взойдет она,
Звезда пленительного счастья,
Россия вспрянет ото сна,
И на обломках самовластья
Напишут наши имена!

Gửi Traadaev

Sự bịp bợm của tình, mơ, danh vọng
Mơn trớn ta chẳng được bao lâu
Những trò vui ngày thơ thoáng bóng,
Như mộng đêm, như sương sớm tan mau.

Nhưng hoài bão trong ta còn cháy rực,
Cả hồn ta náo nức chờ mong
Nóng lòng nghe tiếng gọi của núi sông
Sống quằn quại dưới chính quyền hung bạo.

Trong hy vọng giày vò ta trông ngóng
Những phút giây giải phóng thiêng liêng,
Như chàng trai si tình trẻ tuổi
Đợi phút giây hò hẹn trung thành.

Khi trong ta lửa tự do rực cháy,
Khi tim ta còn sống cho thanh danh.
Người bạn hỡi, hiến dâng cho Tổ quốc
Những ngọn triều kỳ diệu của lòng anh!

Hỡi đồng chí hãy vững lòng tin tưởng:
Sao hạnh phúc nguy nga rồi hiện sáng,
Cả nước Nga sẽ bừng tỉnh cơn mê,
Ngày mai đây hậu thế viết tên ta
Trên đống vụn của chính quyền độc đoán.


(1818)

Saomai 28-10-2012 15:26

Khi chưa tìm được truyện ngắn Người trong bao của Chekhov, bạn tạm làm quen tác phẩm ấy qua bài giới thiệu của nhà nghiên cứu VH Vũ Nho:

ĐỂ HIỂU THÊM VỀ "NGƯỜI TRONG BAO" - SÊ KHỐP

Người trong bao của A.P. Sê-khốp được dạy và học trong chương trình Ngữ văn lớp 11 và Ngữ văn lớp 11 nâng cao. Cả hai bộ sách đều trích văn bản như nhau, từ một bản dịch của Phan Hồng Giang- Cao Xuân Hạo, Nhà xuất bản Cầu vồng, Mát- xcơ-va, 1988. Vì là văn bản trích, bởi vậy có một vài chi tiết khá quan trọng bị lược bỏ hoặc tóm tắt. Khi dạy và học cần phải đọc toàn bộ văn bản và trên cơ sở đó tô đậm thêm hình ảnh người trong bao, làm sáng tỏ thêm tư tưởng chủ đề của tác phẩm.

Trước hết nói về nhân vật Bê li-cốp.

Tác giả nhấn mạnh đến tính chất hèn nhát, sợ sệt nhỡ điều gì đó xảy ra đến mức rút sâu vào trong bao của Bê-li-cốp. Từ đồ đạc y cho vào bao ( cái ô, chiếc đồng hồ quả quýt, con dao nhỏ), đến con người y cũng rụt vào bao (đeo kính che mắt, mặc áo cốt bông, bẻ đứng cổ áo lên, đi giày cao su, cầm ô, tai nhét bông, ngồi xe ngựa cho kéo mui); về nhà thì nằm trong buồng chật như cái hộp, kéo chăn trùm đầu kín mít. Ý nghĩ của y, y cũng giấu kín vào bao. Y chỉ tin những chỉ thị, thông tư, những bài báo cấm đoán điều này điều nọ mới là cái rõ ràng...Bê-li-cốp chui vào bao để tự bảo vệ, để tránh xảy ra chuyện gì. Lúc nào y cũng lo lắng “nhỡ xảy ra chuyện gì”. Đi ngủ rồi, nằm trong chăn rồi mà y còn chưa yên tâm, vẫn còn “thấy rờn rợn”. Sau đó suốt đêm Bê -li-cốp nằm mơ toàn những chuyện khủng khiếp. Cả cái chuyện lấy vợ, hắn cũng lần lữa, đắn đo, suy tính, vì cứ sợ thế này thế nọ: “Không, lấy vợ là bước quan trọng, thoạt tiên cần phải cân nhắc những nhiệm vụ trước mắt, trách nhiệm...để khỏi xảy ra chuyện không may. Vấn đề này làm cho tôi không yên lòng, mấy lâu nay đêm nào tôi cũng không ngủ, và phải thú thật tôi lấy làm lo...” ( Lời Bê-li-cốp nói với Bu-rơ-kin trong đoạn lược trích).
Bu-rơ-kin nhận xét “Dự định lấy vợ ảnh hưởng xấu đến hắn, hắn gầy guộc, xanh xao và hình như càng tụt sâu vào cái vỏ ốc của hắn”. Vì tính nhút nhát, hay sợ sệt mà dự định lấy vợ cứ lần lữa bị hoãn, mặc dù tất cả mọi người đều vun vào, dù Va-ren-ca cũng đã chấp thuận. Rồi vì nghe thấy tiếng cười Ha ha ha của Va-ren-ca khi y bị ngã, y vô cùng lo sợ chuyện đến tai ngài hiệu trưởng, ngài thanh tra, sợ bị chế giễu bằng tranh châm biếm, sợ bị ép về hưu...Vì quá sợ hãi mà Bê-li-cốp tự kết liễu đời mình, vĩnh viễn chui vào chiếc quan tài như cái bao vững chắc, coi như đã đạt được mục đích cuộc đời... Bê-li-cốp còn là một kẻ bảo thủ và lên mặt dạy đời. Y không chịu nổi việc Cô-va-len-cô mặc áo thêu ra đường, đi ra phố tay cầm sách này sách nọ, và nhất là đi xe đạp. Y cho rằng cái việc đi xe đạp ấy “hoàn toàn không hợp với tư thế của một nhà giáo dục thiếu niên”. Y lí sự thật kì quặc : “Nếu thầy giáo đi xe đạp thì học sinh sẽ làm gì? Lũ trẻ chỉ còn thiếu nước là đi đầu xuống đất mà thôi”. Thấy Va-ren-ca đi xe đạp, hắn sợ phát kinh lên, mắt hoa lên “đứng lặng như bị chôn chân”. Sau đó “Thảng thốt đến nỗi không muốn đi chơi nữa và hắn bỏ về”. Rồi hôm sau hắn bực dọc suốt ngày, cảm thấy bất an; hắn bỏ cả cơm trưa, bỏ cả công việc đến nhà Cô-va-len-cô để dạy dỗ trong cuộc đối thoại mà chúng ta đã biết. Nhưng nếu Bê-li-cốp chỉ có thế, thì người ta có thể coi thường, khinh bỉ hoặc chế giễu hắn mà thôi. Hắn chỉ là một tên nhát gan, một giáo viên gàn dở, kì cục, đáng làm trò cười như ai đó đã vẽ tranh châm biếm “Một người tình si”, nhưng hắn sẽ hoàn toàn vô hại. Vậy cớ gì mà “Bọn giáo viên chúng tôi đều sợ hắn. Thậm chí cả hiệu trưởng cũng sợ hắn”; “Mà đâu phải chỉ có trường học! Cả thành phố nữa ấy!”. Đây chính là một khía cạnh khác của con người Bê-li-cốp mà hình ảnh cái bao và sự hèn nhát đôi khi lấn át. Chúng ta hãy xem cái cách mà Bê-li-cốp gọi là “duy trì những mối quan hệ tốt với bạn đồng nghiệp”. Hắn đi khắp các nhà giáo viên ở. Hắn tự kéo ghế ngồi, chẳng nói chẳng rằng. Và điều quan trọng là “mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm vật gì”. Hắn không nói gì nhưng lại sẵn sàng đưa chuyện “đến tai ông hiệu trưởng, đến tai ông thanh tra”, “báo cáo với ngài hiệu trưởng” như đã nói với Cô-va-len- cô. Chính Cô-va-len-cô đã nói thẳng vào mặt Bê-li-cốp những lời thô bạo : “Ta là người trung thực và với những người như “quý ngài”, ta không muốn nói chuyện. Ta không ưa những tên MÁCH LẺO”. Cần phải dẫn lại ở đây câu nói của Cô-va-len-cô (ở đoạn Bê-li-cốp thích Va-ren- ca bị lược bỏ): “Thật tôi không hiểu- anh ta vừa nói với chúng tôi vừa nhún vai- không hiểu sao các ngài lại chịu đựng được tên MÁCH LẺO, cái miệng ô nhục ấy. Này, các ngài, tại sao các ngài lại có thể sống như thế được trong bầu không khí nghẹt thở, bẩn thỉu”. Cô-va-len-cô còn đặt tên cho Bê-li-cốp là “Con nhện”. Phải chăng con nhện luôn giăng những sợi tơ, kết thành mạng để tự bảo vệ mình, đồng thời đánh bẫy những kẻ khác? Chỉ biết chắc một điều, Bê-li-côp có tính xoi mói và mách lẻo.
Tất cả những gì mà hắn thấy không hợp với những “chỉ thị, thông tư, những bài báo cấm đoán điều này điều nọ” hắn đều thấy có nghĩa vụ báo cáo với cấp trên và chính quyền. Chính vì thế mà nhà trường bị Bê-li-cốp khống chế suốt mười lăm năm trời. Và cả thành phố cũng bị “những kẻ như Bê-li-cốp” khống chế. Bê-li-cốp và những kẻ như Bê-li-cốp đã kìm hãm sự tiến bộ, kìm hãm những cái gì gọi là tốt đẹp. Người ta sợ nói to, sợ gửi thư, sợ làm quen, sợ đọc sách, giúp đỡ người nghèo, dạy học chữ...Hắn lo sợ, nhưng hắn cũng muốn cả thành phố phải sợ những chỉ thị, thông tư, những điều cấm kị. Hắn cứng nhắc và gàn dở cho rằng “Nếu không có chỉ thị nào cho phép thì ta không được làm”.

Nhà văn Nguyễn Tuân đã có những nhận xét sắc sảo về nhân vật Bê-li-côp: “Bê-li-cốp, người mang áo bao, là một kẻ giả nhân giả nghĩa, một anh đạo đức giả đã nghĩ một cách kì cục là định đem ấn cả cuộc sống phong phú muôn ngàn người vào một cái áo bao. Bệnh chủ quan, bệnh sợ thực tế sinh động, bệnh sợ cái mới, sợ cái tiến triển đã làm cho Bê-li-cốp dệt ra một cái áo bao. Rồi tình cảm, tính tình và cả cuộc đời Bê-li-cốp, Bê-li-cốp đều cho vào áo bao.
Từ ngày lắp mình vào áo bao, để áo bao đỡ che cho mình khỏi bị những gió máy cuộc sống bên ngoài thổi tới, Bê-li-cốp càng trông thấy thực tế càng sợ. Y sợ cuộc đời và cuộc đời cũng sợ y” (Tìm hiểu Sê-khốp). Nhưng giả như chỉ có một tay giáo viên tiếng Hi Lạp như Bê-li-cốp gàn dở và khống chế mọi người thì giỏi lắm, y cũng chỉ khống chế được giáo viên và học sinh trường trung học, nơi hắn dạy mà thôi. Nhưng, như đoạn kết của thiên truyện, sau khi chôn Bê-li-cốp rồi, cuộc sống vẫn nặng nề vì “Trên thực tế, Bê-li-cốp đã chầu âm phủ nhưng hiện còn bao nhiêu là người trong bao, trong tương lai cũng sẽ còn bao nhiêu kẻ như thế nữa!”.Chế độ chuyên chế của Sa hoàng đã đẻ ra những quái thai như Bê-li-cốp, và chúng chiếm một số lượng không nhỏ.
Cần phải trở lại phần đầu câu chuyện khi I-va-nưt và Bu-rơ-kin nói đến Ma-rơ-va, vợ viên trưởng thôn “một người khoẻ mạnh và không đến nỗi ngu hèn, nhưng suốt đời không đi ra khỏi làng, chưa hề trông thấy thành phố hoặc đường xe lửa; mười năm trở lại đây luôn luôn ngồi bên lò sưởi, chỉ đêm đến mới đi ra đường”. Bu-rơ-kin nói : “Cái đó có gì lạ, số người tính cô độc, ru rú như gián ngày hoặc cố khoanh tròn trong vỏ như con ốc, thế gian này hiếm gì [...] loại người như Ma-rơ-va không phải hiếm gì”. Và anh ta kể chuyện Bê-li-cốp, là loại người như Ma-rơ-va.

Đáng chú ý là trong kết thúc câu chuyện, trước khi I-va-nưt tuyên bố : “Không thể sống mãi như thế được”, hai người đã nằm ngủ vì khuya rồi thì “bỗng nghe tiếng chân nhè nhẹ: tụp, tụp...có người đi đâu đây gần sân cỏ; đi một đoạn và dừng lại, và sau một phút lại đi [...] Đấy Ma-rơ-va đi đấy- Bu-rơ-kin nói. Tiếng chân lại im bặt”. Như thế là câu chuyện được bắt đầu bằng Ma-rơ-va, chuyển sang Bê-li-cốp và kết thúc lại thấy Ma-rơ-va (Loại người như Bê-li-cốp bằng xương bằng thịt) đi ngay bên cạnh hai người.

Có thể nói Bê-li-cốp là một loại người vừa là nạn nhân lại vừa là thủ phạm ảnh hưởng đến xã hội, kìm hãm sự phát triển và tiến bộ của xã hội. Chính vì thế mà một Bê-li-cốp chết rồi, bị chôn rồi nhưng cuộc sống ‘‘lại diễn ra như cũ, nặng nề, mệt nhọc, vô vị”. Bây giờ nói về ý nghĩa tượng trưng của hình tượng cái bao. Trong bản dịch của Nguyễn Hữu Vui, in năm 1957, câu chuyện này được dịch là Người mang vỏ ốc. Khi đó Nguyễn Tuân cho rằng phải dịch là “ Người mang áo bao” thì mới đúng với lời và ý trong truyện. Các dịch giả Phan Hồng Giang, Cao Xuân Hạo dịch là Người trong bao.

Xét cho cùng thì hình ảnh cái bao là một hình ảnh tượng trưng (về phương diện này, vỏ ốc cũng là một thứ bao). Như đã nói trên, có những cái bao để đựng đồ vật, hình thù cái bao rất rõ ràng (bao đựng ô, đựng đồng hồ, đựng dao). Bê-li-cốp tạo ra bao, cũng là tự biến mình thành đồ vật. Nhưng vật giống như cái bao, cái vỏ (để bọc) thì không phải là một cái bao cụ thể : giầy cao su, ô, kính râm, áo bông chần, mui xe ngựa, căn phòng hẹp, giường có mắc màn... của Bê-li-cốp. Cả thành phố cũng là một cái bao lớn được làm thành bởi các ngôi nhà (bao nhỡ); bao nhỡ được làm nên bởi những căn phòng - bao nhỏ. Nhưng có những cái bao vô hình, không có hình dáng cái bao để con người chui vào, nhưng nó vẫn là bao. Đúng như I-va-nứt nói : “Chúng ta sống chui rúc ở thành phố này trong không khí ngột ngạt ( Người viết nhấn mạnh). Chúng ta viết những thứ giấy tờ vô dụng, đánh bài đánh bạc- những cái đó không phải là một thứ bao sao? Chúng ta sống cả đời bên những kẻ vô công rồi nghề, những kẻ xui nguyên giục bị, những mụ đàn bà nhàn rỗi ngu si, chúng ta nói và nghe đủ thứ chuyện nhảm nhí, vô nghĩa- đó chẳng phải là một thứ bao sao?”.

Như vậy cái bao là không khí ngột ngạt, là giấy tờ vô dụng, là việc đánh bài đánh bạc, là những chuyện nhảm nhí...Nó trùm lên con người một cách vô hình, nó làm cho người ta trở thành Bê-li-cốp mà không tự biết. Cái bao đó cần phải được triệt phá để con người không phải chịu cuộc sống “như cũ, nặng nề, mệt nhọc, vô vị”. Nhân vật Bê-li-cốp của Sê-khốp chắc chắn có chịu ảnh hưởng nhân vật Con Tép anh minh trong truyện ngắn cùng tên của Xan-tư-cốp Sê-đrin. Nhưng con Tép chỉ là một kẻ sợ hãi chui vào hang tối và ru rú trong đó cho đến hết đời, tự coi là một hành động anh minh, sáng suốt. Còn Bê-li-cốp thì tính cách đa dạng hơn như đã phân tích bên trên và nhất là y có thêm cái bao nổi tiếng.Truyện của Sê-khốp phản ánh cái chế độ Sa hoàng tàn khốc, ngột ngạt như một trại tập trung khổng lồ. Chế độ đó đã đẻ ra những kẻ như Bê-li-cốp và những cái bao quái gở. Không thể sống mãi như thế được. Cần phải thay đổi. Đó là ý nghĩa của hình tượng Bê-li-cốp và hình tượng cái bao độc đáo mà Sê-khốp đã tạo ra.Nguyễn Tuân đã đúng đắn khi viết rằng : “Sê-khốp là một viện trợ quốc tế lớn cho chúng ta, cho xã hội chúng ta đang đòi tiến mạnh” ( Tìm hiểu Sê-khốp, tài liệu đã dẫn).

Hà Nội, tháng 8 năm 2007
Vũ Nho.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:03.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.