![]() |
Tây học
Không chắc có nghành gọi là Nga học, nhưng Tây học thì chắc chắn có. Vì thế tại sao lại không có chủ đề "Tây học"?
Chỉ mới qua độ 2 chục năm trở lại đây thôi, cái sự tây học xem ra đã thay đổi ghê gớm, nên có lý do để bàn về Tây học. |
Tây học
Đội ngũ trí thức VN đã hình thành qua các phong trào du học và đào tạo trong nước. Cá biệt có những người chẳng qua trường lớp chính qui nào cả, nhưng vẫn được coi là danh nhân (ví như ông HCM), họ tự học, họ học ở trường đời.
Còn những người được đào tạo ở nước ngoài về có thể chia làm 3 lớp chính như sau: Lớp trí thức đầu tiên được đào tạo ở Pháp, là các cá nhân đặc biệt xuất sắc hay con cái quan lại chế độ cũ. Cho dù vậy, thì họ lại rất yêu nước và có tinh thần dân tộc. Có thể kể ra 1, 2 cái tên như Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Văn Huyên, hay Tạ Đình Đề (bên TQ về)… Lớp thứ 2 Đông Âu ra đi vào lúc đang còn chiến tranh hay thời bao cấp đói khổ, cơm độn ngô sắn, ra đến Thanh Xuân đã thấy sướng lắm rồi. Có những anh học bên toán MGU diệt virus bằng cách mở file xóa mã chứ làm gì có phần mềm diệt virus, có anh viết phần mềm tiếng Việt, cài cắm chíp vào máy in kim để in tiếng Việt kiếm bộn tiền, có anh bỏ nghề đi buôn trở thành giàu có, có anh học xong ở lại bôn ba xứ người rồi thành Việt kiều... Nhìn chung đó là đội ngũ quí giá. Thời đó, cành vàng lá ngọc Hà Thành, tiểu thư khuê các Sài Thành, khoái mấy anh này lắm. Nếu không bị các tiểu thư bỏ quên e thẹn kiếm cớ làm quen, thì dù có ăn mặc lôi thôi lếch thếch, đầu bù tóc rối, đi xe cà tàng cà rỉ, cũng bị các bậc cha chú tìm cách gả bán cho bằng hết. Bây giờ thì quên khẩn cấp nhá, vật đổi sao rời rồi! Đó là thời xưa và chưa xưa lắm. Lớp thứ ba là đến thời mở cửa, bắt đầu phong trào du học bên phương Tây thì cũng bắt đầu thời loạn lạc cho dù kinh tế khấm khá hơn. Ở lớp dưới là các cháu teen mặc quần bò, tóc nhuộm đỏ, uống cô-ca, tiêu đô la, nói năng lảm nhảm blah! blah! Trên nữa thì đủ thể loại nảy nở như nấm sau mưa, nào là ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên, người mẫu, chân dài, hoa hậu từ phường xã quận huyện cho đến quốc gia và quốc tế... giống tây y đúc, khác mỗi cái da vàng mũi tẹt. Các nhà làm văn hóa thì mải tranh cãi váy ngắn chân dài, một số có danh có tiếng được mời làm giám khảo lĩnh phong bì và lèo lái thí sinh trong hậu trường. Sách vở thì vẫn theo chế độ kiểm duyệt xưa cũ nhưng hổng lỗ chỗ để thẩm lậu đầy rẫy cỏ dại và rác rưởi. Đọc giả bây giờ quá ít đọc, người sáng tác tử tế thay vì nhuận bút lại nhận cả chồng tác phẩm của chính mình đem đi biếu với tặng. Họ không sống được bằng nghề khi đồng lờ lãi ít ỏi chui vào túi ai đó gọi là ông bầu hay đầu nậu. Mặt trận văn hóa bị bỏ trống hoàn toàn. Đã loạn lại càng loạn. |
Đổ vỡ Đông Âu thập kỷ 90 làm bao nhiêu ước vọng dang dở. Cộng đồng người Việt lúc đó có thể nói là như ong vỡ tổ, nhất là nhóm xuất khẩu lao động.
Nằm trong kế hoạch phát triển công nghiệp, nhóm nghành hạt nhân của ta đã dự định xây nhà máy điện hạt nhân trong thập kỷ 90: Hai thập kỷ chuẩn bị cho dự án điện hạt nhân đầu tiên; Đã có nhân lực được gửi đi đào tạo từ trước. Thời kỳ đó, loại lò hạt nhân VVER-1000 (Водо-Водяной Энергетический Реактор) là thiết kế của Nga dành cho châu Á. Nay là loại lò áp lực thế hệ mới phổ biến nhất thế giới. Và chúng ta chưa có nhà máy điện hạt nhân nào. Chương trình hạt nhân thập kỷ 90 đã bị dừng lại. Những người được đào tạo hạt nhân thời đó nay ở đâu? Họ vẫn ở đâu đó, làm gì đó với dang dở 20 năm, còn nhân lực, đội ngũ hạt nhân hiện nay thì gần như con số 0. 20 năm sau, vấn đề điện hạt nhân lại quay trở lại với chương trình mới. Lúc này, thay vì đội ngũ hạt nhân được đào tạo bài bản là một rừng PR, những công nghệ lởm khởm nhất được tô son trát phấn, được mời chào, vận động hành lang, thậm chí lừa đảo bịp bợm. Trong cái pa-nô áp phích quảng cáo ở dưới, với cái tên rõ kêu: Các thế hệ lò hạt nhân gen nọ gen kia... I, II. III. III+. IV... lại không hề có tên VVER loại lò đang hoạt động nhiều nhất thế giới. http://i300.photobucket.com/albums/n...Picture302.jpg Thế rồi sự cố Fukushima xảy ra. Người ta không dám đưa tin thật. Vì nhiều lý do người ta đã không đưa tin thật mà tung hỏa mù, trấn an bằng các bản tin "khoa học công nghệ". Thông tin ngày nay quá nhiều, cộng đồng mạng đã vạch mặt trò bịp này và đưa tin thật. Những bản tin ""khoa học công nghệ" dối trá vẫn còn nguyên ở đây, và khi bị lộ thì kiếm cớ dừng đưa tin. Không chỉ có vậy, dậu đổ bìm leo, đục nước giăng câu, một rừng các "chiên da" tự xưng ở đâu bò ra phán xét như đúng rồi. Dễ gặp các chiên da kiểu này: Anh ấy à, anh làm việc với Tây hàng ngày, thỉnh thoảng họ qua lại lẳng cho toàn tài liệu mới cứng chưa ở đâu có! (Ghi chú: cái mới cứng, chưa đâu có... đại loại là mấy tờ rơi PR na ná như cái pa-nô quảng cáo bên trên). Nhưng trong cái đổ vỡ, cái hỗn loạn ấy có lẽ cũng có người may mắn. Đinh Trúc Nam là người như vậy. Ông là người được đào tạo cho chương trình hạt nhân thập kỷ 90 bên Nga. Hiện giờ ông là cố vấn an toàn năng lượng hạt nhân cho Chính phủ Thụy Điển. Làm đúng chuyên môn, tránh xa báo giới, chuyên tâm nghề nghiệp và thành công. VVER chỉ quay lại Việt Nam sau khi đích thân Putin gặp lãnh đạo phía ta. Chặng đường dài thêm 20 năm. Cũng 20 năm sau những sv thế hệ mới lại lên đường tiếp tục sự nghiệp lớp đàn anh đang còn dang dở (Dành cho sinh viên học ngành Nguyên tử nhé). Nhưng dù sao, như câu ngạn ngữ người Nga nói: Лучше поздно, чем никогда! Có lẽ họ sẽ may mắn và thuận lợi hơn lớp đàn anh thế hệ trước. |
Trích:
Có thể là công nghệ đang được chào mời là lởm khởm, có thể là những người được chào mời có thể có mối quan tâm đến lại quả nhiều hơn là công nghệ, những chuyện đó em xin phép không tranh luận vì em không biết gì. Em chỉ xin phản biện cái nhận xét về "cái pa-nô áp phích quảng cáo ở dưới, với cái tên rõ kêu". Trước hết, em thử tìm nguồn gốc cái pa-nô này, và tìm thấy ở đây: http://www.gen-4.org/Technology/evolution.htm http://www.gen-4.org/images/evolutionNPlarge.jpg Tiếp theo, em thử tìm hiểu xem cái tổ chức này là gì, có những quốc gia thành viên nào: Trích:
Bước tiếp theo là xem VVER thuộc thế hệ nào, thì ra VVER được xem là tương đương với thế hệ III của phương Tây. Trong thế hệ 3, cái pa-nô trên liệt kê 3 loại lò trong khi đó Wiki liệt kê tới 8 loại, bao gồm cả VVER. Xem http://en.wikipedia.org/wiki/Generation_III_reactor. Trong 3 loại lò thế hệ III liệt kê trên pa nô, theo Wiki thì một cái được dùng khá phổ biến, 2 cái kia thuộc loại Designs not adopted. Em phỏng đoán rằng các danh sách này không phải là danh sách đầy đủ của tất cả các loại lò, mà chỉ là những loại lò tiêu biểu cho từng thế hệ. 2 cái Designs not adopted được liệt kê rất có thể tiêu biểu cho 2 lý do riêng biệt vì sao chúng đã không được adopt. Kết luận của em: không có gì đáng phàn nàn trong việc VVER không được liệt kê trong pa-nô, và không phải vì thế mà cái pa-nô này có thể bị đánh đồng với lởm khởm và bịp bợm. |
Tiêu biểu cho từng thế hệ? Tiêu biểu như thế nào khi cái lò đã qua quá trình hoạt động dài nhất, an toàn nhất lại không có tên trong danh sách tiêu biểu? Còn cái lò vừa nổ ở Fukushima thì có tên trong danh sách tiêu biểu.Hết ý còn gì.
Tất nhiên, mấy ông bụng phệ ở Bình Dương, mời mấy ông bụng cũng phệ ở Singapore sang đánh giải tennis giao lưu vẫn gọi là giải quốc tế như thường mà! Câu chuyện sau đây ngẫm thấy cũng vui và y hệt như câu chuyện trên. Gọi là gì cũng được. Không phải lởm khởm, không phải bịp bợm thì là tiểu xảo, là thủ đoạn cũng được. Kazakhstan (nước có sân bay vũ trụ Baikonur) đưa vào trường học lớp 5 sách ngoại ngữ tiếng Anh (dĩ nhiên do "chiên da" soạn). Một trang trong đó có câu hỏi trắc nghiệm như thế này: Hãy cho biết Yuri Gagarin thuộc dân tộc nào? Trả lời: chọn 1 trong các đáp án sau: Englishman, a Spaniard and an American Nguồn ở đây không lại tưởng là nói phét! |
Người Mỹ dạy lịch sử WW-II như thế nào?
Rất nhiều gia đình Việt hiện nay gửi con em sang Mỹ, Anh với kỳ vọng con em họ thành nọ thành kia. Họ không hiểu gì cả! Sau quãng thời gian ăn chơi nhảy múa và ngập ngụa trong đống phế thải phương tây, chúng trở về mà chưa liệt não, chưa nghiện ngập đủ thứ đồi bại như sex, ma túy là còn may. Chủ đề này thực ra là rất dài và nhiều câu chuyện cười ra nước mắt.
Ở đây có câu chuyện liên quan đến Nga và lấy từ nguồn Nga. Làm thế nào để dân Mỹ tưởng Liên Xô cùng phe vởi Hitle? Xem ra cũng đơn giản. Tất cả đều biết người Mỹ chép sử theo kiểu của mình. Lịch sử WW-2 cũng không phải là ngoại lệ và còn là một minh chứng rõ ràng cho điều đó. Có rất nhiều các ví dụ lấy từ các sách của Mỹ, mà trong đó phần lớn công lao đóng góp của Liên Xô trong việc đánh bại phát xít Đức đã bị coi nhẹ, bị lờ đi. Còn binh lính Mỹ thì được thể hiện với tất cả vinh quang lịch sử. Những bằng chứng như thế đã được đăng trên bài báo của ông Tigran Khalatyan, một Ph.D khoa học đang sống ở Mỹ. Hầu hết người Mỹ đều cho rằng, họ có công lao chính trong việc đánh bại phát xít Đức, còn đóng góp của Liên Xô thì rất mơ hồ. Phần lớn nghĩ, Liên Xô tham gia vào chiến tranh bên phía Hitle… Làm thế nào để xuyên tạc lịch sử mà không phải hạ mình dối trá một cách trắng trợn? Đơn giản là chỉ nói một nửa sự thật. Và điều đó còn giữ được thanh danh hơn là dối trá trắng trợn. Đó là cách viết lịch sử ở phương tây. Những vấn đề tư tưởng được giải quyết bằng cách bóp méo và giấu giếm. Sách dùng cho lớp 7, của Prentice Hall nhan đề History of Our World, 2007. Trang 623 (quyển 4, chương 21) nói về chiến tranh giai đoạn 1943-1945 ở châu Âu, tất cả chỉ có một đoạn như thế này: “Chiến thắng ở châu Âu. Sau khi tập trung ở Bắc Phi và Ý, Các đồng minh mở mặt trận phía tây chống quân Đức suy yếu. Ngày 6 tháng 6 năm 1944, tàu chiến của đồng minh với 156 ngàn quân đổ bộ lên Normandy, bờ biển phía bắc nước Pháp. Được biết đến như D-day cuộc tấn công Normandy là khởi đầu chiến dịch to lớn của đồng minh tiến về phía đông. Sau 6 tháng quân đội đồng minh đã đến nước Đức. Sau một nỗ lực cuối cùng để giành thắng lợi tháng 12 năm 1944, được biết đến là Trận đánh Ardennes (Battle of the Bulge-ND), quân đội Đức đã bị đập tan. Đồng minh tuyên bố chiến thắng ở châu Âu ngày 8 tháng 5 năm 1945”. Và thế là chiến tranh châu Âu kết thúc. Cần phải nói là, trận đánh Moscow và Stalingrad cũng được nhắc đến trong chương này. Nhưng khi người Mỹ đến châu Âu thì các tác giả lập tức quên ngay người Nga. Không nhắc đến những trận đánh dữ dội nhất của Hồng Quân trong những năm 1944-1945, không nhắc đến trận công phá thành Berlin. Còn quân Đức suy yếu, là suy yếu do các cuộc tấn công đường không chiến lược của đồng minh! Nhìn vào các thư viện địa phương ở Mỹ, có rất nhiều sách về WW-2. Nhìn chung, chúng đề cập đến các trận đánh mà người Mỹ tham gia hay là về Holocaust. Rất nhiều sách đền cập đến cuộc tấn công Trân châu cảng của Nhật Bản và về D-Day. Đối với những người chưa biết đến sách sử Mỹ, thì cần nói rằng, việc mở Mặt trận thứ 2 vào ngày 6-6-1944 ở Mỹ được gọi là D-Day, theo ý nghĩa quân sự là ngày mở màn các trận đánh. Điều đó cũng không phải là tình cờ, rất là thích hợp khi mà thay vì nói về Mặt trận thứ 2, người Mỹ thích nhớ hơn đến “D-Day: bắt đầu của sự kết thúc đối với phát xít Đức” (D-day: the beginning of the end for Nazi Germany), là trận đánh quan trong nhất của WW-2 trong khái niệm của họ. Còn khi nói về Mặt trận thứ 2 thì sẽ làm dấy lên những câu hỏi, Mặt trận thứ 1 ở đâu? Mặt trận nào là quan trọng? Do vậy mà người Mỹ, rõ ràng và ngắn gọn: D-Day. Trong thư viện Mỹ. đặt ở chỗ dễ thấy là 3 tập sách được in ấn đẹp của nhà sử học nổi tiếng Mỹ Stephen Ambrose, “Trận đánh tuyệt vời. WW-2 đã thắng lợi như thế nào, 2001” (Stephen E. Ambrose. The good fight. How World War II was won, 2001). Lời chú dẫn trong phụ trương về tác giả đầy triển vọng: "Steven E. Ambrose, một trong những nhà sử học ưu tú nhất trong thời đại của chúng ta đã viết ra niên đại lịch sử tuyệt vời WW-2 cho các đọc giả trẻ…”. Và khi mở ra đọc thì thấy sửng sốt cái niên đại liệt kê những sự kiện chính của WW-2 như thế này: 1939 1-9. Đức xâm lược Ba Lan, bắt đầu WW-2. 1940 27-9, Nhật ký Hiệp định sắt thép. 1941 5-11, CP Nhật quyết định phát động chiến tranh bí mật chống Mỹ. 7-12. Nhật tấn công bất ngờ vào căn cứ quân đội Mỹ tại Trân châu cảng, Hawaii. 8-12, Mỹ tuyên bố chiến tranh với Nhật. 1942 20-1. Hội nghị Wannsee. 18-4. 18. Tấn công bất ngờ Doolittle trên đất Nhật. 4-4. Trận đánh Midway, Nhật chiếm đảo Attu và Kiska của Alaska. 7-8. Lính thủy đánh bộ Mỹ tấn công quân Nhật bảo vệ Guadakanal. 8-8. Chiến dich Torch, đồng minh đổ bộ vào Bắc Phi. … Cứ như thế.. Vô hình chung, chẳng có Liên Xô chống phát xít. Thế là, để trả lời câu hỏi, WW-2 đã thắng lợi như thế nào, thì “một trong những nhà sử học ưu tú nhất trong thời đại của chúng ta” lại im lặng và chẳng thấy lương tâm bị cắn rứt khi chỉ nói đến những trận đánh và sự kiện người Mỹ tham dự. Và ở Mỹ người ta tiếp thu điều đó như là điều bình thường. Vào các website bán sách phổ biến, nhìn chung có những phản ánh rất tích cực từ đọc giả về cuốn sách (đã trừ ra các ý kiến của những tên tôi tớ ngoan ngoãn). Stephen Ambrose, một trong những nhà sử học nổi tiếng nhất, viết sách lịch sử ở Mỹ, còn có đoạn văn “xuất chúng” sau trong cuốn sách không kém phần “xuất chúng” “Những người chiến thắng: Eisenhower và các cậu trẻ của ông ấy Người của WW-2” (The Victors: Eisenhower And His Boys The Men Of World War II). Trang 352, thật trứ danh: “Mùa xuân năm 1945 trên các vùng khác nhau của thế giới nổi nên những đội quân từ một tá những người trẻ tuổi có vũ trang và trang phục, gây khiếp đảm con tim mọi người. Cho dù những nhóm này là Hồng Quân… hay là quân Đức… hay là quân Nhật… thì đội quân này nghĩa là cưỡng hiếp, tàn sát, cướp bóc, chiếm đoạt, tàn phá qui mô lớn, giết người như điên dại. Nhưng cũng có một ngoại lệ: nhóm những người Mỹ, mà dáng vẻ đem đến nụ cười tươi sáng nhất có thể nhìn thấy ở mọi người và đem đến thiện cảm trong trái tim họ…” Rõ là, nhà sử học Ambrose không nhìn thấy sự khác nhau giữa Hồng Quân và quân phát xít đã thực hiện những cái gì. Nhưng còn những người bạn Anh? Để tự sướng nhà sử học cũng đã quên hết luôn cả họ. Ông ta là nhà sử học Mỹ hàng đầu cơ đấy! sách của ông ta bán khắp mọi nơi. Nhưng liệu không thể tìm thấy trong thư viện Mỹ một cuốn nào đề cập đến vai trò của Liên Xô trong WW-2? Có thể tìm thấy, đây là 1 cuốn năm 2004: Margaret J. Holstein, “WW-2 ở châu Âu” (Margaret J. Goldstein. World War II in Europe). Ở trang 17 có in bản đồ châu Âu được đặt tên “Hitler's Blitzkrieg 1939 — 1941”. Chỉ có điều là Liên Xô được tô màu sao đó trên bản đồ. Nhìn cẩn thận thì thấy: “Liên Xô (đồng minh của Đức cho đến tháng 6 năm 1941)”. Thật là rõ ràng, không cần bổ xung thêm gì cả. Còn sau đó thì không cần phải ngạc nhiên nữa về vai trò không nhiều lắm của Liên Xô. Mặc dù như thừa nhận là sau tháng 6-1941 là đồng minh của Anh-Mỹ. Trên trang 86 là danh sách các trận đánh lớn. Trận đánh lớn của WW-2 ở châu Âu: Đức xâm lược Ba Lan - 1 tháng 9 năm 1939 Đức xâm lược Na Uy và Đan Mạch - 09 tháng 4 năm 1940 Đức xâm lược Bỉ, Hà Lan và Pháp - 10 tháng 5 1940 Trận đánh nước Anh - Từ tháng 7 đến tháng 10 năm 1940 Đức xâm lược Liên Xô - 22 tháng 6 năm 1941 Trận đánh ở Kiev, Kursk, Leningrad, Moscow, Sevastopol và Stalingrad - tháng 6 năm 1941 đến tháng 6 năm 1944 Nhật Bản ném bom Trân Châu Cảng, Hawaii - 07 tháng 12 năm 1941 Trận đánh El Alamein – tháng 10 đến tháng 11 năm 1942 Đồng minh tấn công ở Algeria và Morokko - 08 tháng 11năm 1942 Đồng minh tấn công ở Tunisia và Libya từ tháng 2 đến tháng 5 năm 1943 Đồng minh tấn công Sicily - 10 Tháng 7, 1943 Trận chiến Monte Cassino, Ý - 04 tháng 1, 18 tháng 5, 1944 Đồng minh tấn công Ý, qua Anzio ngày 22 tháng 1, 1944 Đồng minh tấn công Pháp qua Normandy (D-Day) - ngày 6 tháng 6 năm 1944 Đồng minh tấn công miền Nam nước Pháp - tháng 8 năm 1944 Trận Ardennes ở Bỉ - Tháng 12 năm 1944. Hầu hết những trận đánh quan trọng của người Mỹ được tập trung vào một đống. Trận chiến Budapest và Berlin, và vô số những trận đánh khác của Liên Xô không hề được kể đến. Do đó mà, người Mỹ chẳng bao giờ đoán được, 80% quân Đức đã bị đập tan ở Mặt trận phía đông. Họ chỉ nhớ “sau trận đánh ở Ardennes quân đội Đức đã bị đập tan”. Có cảm tưởng rằng, sau khi người Mỹ đến châu Âu, chủ yếu họ là chính trong chiến tranh với Đức. Có thể ai đó cho rằng, tác giả bài viết này đã tìm những sách kém đứng đắn nhất và rằng thực ra thì các sách khác sẽ tốt hơn. Vậy thì vẫn cần tìm thêm chúng. Cần phải thu thập những hạt sự thật, chỉ có trẻ em Mỹ chắc là hiểu. Và một vài đoạn trích từ những xuất bản phổ thông nhất. Ví dụ, còn gì phổ thông hơn loạt sách “For Dummies” xuất bản với số lượng lớn phổ biến khắp quanh thế giới. Lấy quyển của Keith D. Dikson “WW-2 cho ngốc” (Keith D. Dickson. World War II for Dummies). Trên bìa có dòng gây chú ý đến người đọc: “Học sử về Hitle, Trân châu cảng, D-Day và Hisroshima”. Câu phát biểu thật đáng chú ý, chính xác như nó cho thấy, đó là những gì mà người Mỹ tham gia vào chiến tranh. Sẽ chẳng còn ngạc nhiên thêm nữa khi mà trong số 10 sự kiện quan trọng trong niên đại không có trận đánh Mat-xcơ-va và Vòng cung Kursk. Nhưng đáng quan tâm là chương 23, trang 271 mang tên “Mười nhà lãnh đạo của WW-2”. Tác giả tiếp cận đến vấn đề bằng lối nghiêm trọng: “Khi sắp xếp một danh sách như thế, luôn luôn cần phải không loại trừ ai đó đáng được chú ý… Tôi thực hiện chọn lựa của mình dựa trên phẩm chất của nhà lãnh đạo, trên sở hữu khoa học quân sự, khả năng lãnh đạo và truyền cảm hứng cho mọi người trong chiến đấu, dựa trên việc sử dụng vai trò cá nhân để giành lấy lợi ích dân tộc. Để tránh những tranh cãi lớn, tôi liệt kê tên theo thứ tự ABC”. Và kết quả có 10 cái tên: 1. Winston S. Churchill: Nhà vĩ đại vĩnh cửu (England). 2. Dwight D. Eisenhower: Đừng lo lắng, hãy vui vẻ (USA). 3. Douglas MacArthur. Địa ngục hủy diệt! (USA). 4. George Marshall: Lòng tận tụy chân thật (USA). 5.. Chester W. Nimitz: Chúa tể biển cả (USA). 6. George S. Patton: Chiến binh mọi lúc của năm (U.S.). 7. Erwin Rommel: Cáo sa mạc (Germany). 8. Franklin D. Roosevelt: Kẻ mưu mẹo xảo quyệt (USA). 9. Isoruko Yamamoto: Chiến binh Sa-mu-rai (Japan). 10. Georgy Zhukov: Lãnh đạo của quần chúng (the USSR). Không như các sách “cho thằng đần” khác, cuốn về WW-2 này không được dịch sang tiếng Nga. Người Mỹ dường như có 1 WW-2 tuyệt đối khác. Nhưng, ai đã nói những câu này? "Lịch sử không thấy ví dụ vĩ đại nào khác về lòng can đảm hơn là đã được chứng tỏ bới nhân dân Xô Viết Nga…” Henry L. Simpson, Bộ trưởng chiến tranh Mỹ. “Chúng ta và đồng minh của chúng ta vô cùng và mãi mãi biết ơn công lao đóng góp của quân đội và nhân dân Liên Xô…” Frank Knox, Bộ trưởng hải quân Mỹ. “Khả năng và tinh thần chiến đấu năng nổ của binh lính Nga làm quân đội Mỹ khâm phục…” George Marshall, Tổng tư lệnh QĐ Mỹ. Qui mô và mức độ lớn lao của cống hiến người Nga có thể được coi như là thành tựu quân sự hùng tráng nhất trong lịch sử của chúng ta”. Douglas MacArthur, tướng tổng chỉ huy QĐ Mỹ ở Thái bình dương. Trước năm 1943, khi mà Liên Xô một mình đương đầu với nước Đức và cứu cả thế giới khỏi thảm họa phát xít, họ nói theo cách tuyệt đối khác... |
Trích:
Theo Wiki http://en.wikipedia.org/wiki/VVER As of July 2011, 10 VVER-1000s and 6 VVER-440 were in operation, and 6 VVER-1200s and 3 VVER-1000s were under construction Cũng theo Wiki http://en.wikipedia.org/wiki/Candu Today there are 29 CANDU reactors in use around the world, and 13 "CANDU-derivatives" in India. Bác có thể cho rằng thông tin trên wiki là không chính xác. Giả sử số lượng VVER nhiều bằng, hoặc nhiều hơn CANDU chút đỉnh, liệu có công bằng khi viết về cái "pa-nô" này một cách mỉa mai là "Trong cái pa-nô áp phích quảng cáo ở dưới, với cái tên rõ kêu:" |
Trích:
Trước hết xin khẳng định là có ngành "Nga học", tiếng Nga là "Rusistika", tiếng Anh là "Russian Studies". Chữ "học" ở đây là những kiến thức, những nghiên cứu về cái chữ đứng trước nó. Một lĩnh vực kiến thức hoặc lĩnh vực khoa học có đối tượng nghiên cứu, có phương pháp nghiên cứu riêng thì có thể gọi là "...học" ví dụ: "Việt Nam học", Đông Nam Á học"... chắc chắn các cụ không xa lạ. Còn khái niệm "Tây học" mà các cụ nêu trong topic này không hoàn toàn đồng đẳng với các khái niệm "Nga học" hay một ngành học nào đó. Trên thực tế trong các ngành khoa học chưa bao giờ có tên ngành "Tây học". Từ "Tây học" được dùng để ám chỉ xu hướng suy nghĩ, đặc điểm nhân cách hoặc cách sống của những người được tiếp nhận nền giáo dục của phương Tây, hoặc ám chỉ chính những người đó để đối lập với "Hán học". Đây là nghĩa phái sinh của từ và trở thành phổ biến trong cách hiểu của mọi người. Chính vì thế nên các bài viết trong topic này hoàn toàn theo nghĩa phái sinh của từ "Tây học", chứ không theo nghĩa chính thống của từ này, tạo cảm giác mâu thuẫn hoặc lạc đề với bài đầu tiên đề dẫn của chủ topic này. Lỗi lôgich khi đặt vấn đề? |
Trích:
Thí dụ, ngay phía bắc trung tâm Paris, kinh thành xa hoa tráng lệ, là bãi rác hôi thối, nước chảy tràn trên đường phố, còn dân thì ngủ trên những tấm nệm bẩn thỉu trải trên vỉa hè. Từ đồi Montreal đi đến đó mất độ 10 phút. Nhưng không bao giờ truyền thông Pháp nói đến điều này. Chắc là có Anh học, Pháp học, thì cũng có Âu học, tương đương "Đông Nam Á học". Gộp thêm Mỹ, Canada thành "Tây học" như thế cũng logic. Còn chỗ mà thiếu logic thì mới cần bàn. Chứ cứ logic cả thì bật TV tây lên xem là được. |
Trích:
Muốn xem ảnh thì chỉ cần vào google image gõ "homeless Paris" sẽ thấy hàng ngàn bức ảnh như vậy. Tặng bác SSX một tấm người vô gia cư nằm bên cạnh sông Seine chỉ cách tháp Eiffel có mấy bước chân: http://media.nowpublic.net/images//a...fd9a39af52.jpg Muốn xem video clip cũng dễ thôi, vào youtube gõ từ khóa tương tự cũng ra hàng ngàn video clips liên quan đến chủ đề này. Riêng về vấn đề người vô gia cư ở EU, theo quan sát của tôi thì đa số những người này là những người nhập cư trái phép từ: châu phi, ở Pháp nhiều nhất là người Maroc. Algeria vượt biên bằng đường biển vào EU, kế tiếp là từ Thổ Nhĩ Kỳ rồi đến các nước trung á, những người này dân Việt mình hay gọi là rệp với ý nghĩa là họ kéo sang Pháp sinh con đẻ cái thất nghiệp và ăn bám vào chính sách trợ cấp của chính phủ pháp. Ngoài ra ở Pháp cũng có rất nhiều người vô gia cư xuất phát từ các bộ tộc người Zigan sống ở Romania. Người Pháp quen gọi là người rơm, họ thường làm các chòi tạm ở bất cứ đâu, thường là bên cạnh các bãi rác hoặc dưới chân cầu, cạnh đường ray xe lửa. Những người này di chuyển tự do từ các nước Đông Âu cũ đã gia nhập EU và chủ yếu làm nghề ăn xin hoặc ăn cắp vặt, họ ko có giấy tờ tùy thân, cũng chẳng có giấy tờ được phép lưu trú ở EU. Chính phủ Pháp nhiều lần dự định trục xuất nhóm người này nhưng nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền tìm cách ngăn cản và đấu tranh để con cái những người rơm này được hưởng trợ cấp cũng như các điều kiện giáo dục y tế. Trong số những người vô gia cư có cả người châu âu bản địa. Phần lớn những người này là người nghiện rượu, bị bệnh liên quan đến thần kinh. Chính sách của các nước EU phần lớn là có các trung tâm tạm trú giúp đỡ những người thất nghiệp, vô gia cư như vậy. Nhưng họ ko thể nuôi những người này suốt đời nếu bản thân họ ko chịu lao động và học nghề. Ở Hà Lan một người có quốc tịch Hà Lan nếu chứng minh mất sức lao động vĩnh viễn thì sẽ được trợ cấp suốt đời, ngoài ra còn được cấp nhà xã hội. Tôi biết một số người Việt bên này nhận trợ cấp và nhà xã hội đem nhà cho thuê về VN sống khỏe. Riêng đối với những người ko chứng minh được mất sức lao động thì khi thất nghiệp họ sẽ được hưởng trợ cấp trong 2 năm đầu tiên. Khoản trợ cấp này bao gồm các chương trình đào tạo nghề để giúp người thất nghiệp có thể tìm công việc mới. Đối với chính sách như vậy thì chỉ có những người ko muốn làm việc mới phải lâm vào tình trạng vô gia cư mà thôi. Cách đây khoảng 2 năm bọn tôi có đi chơi ở khu vực Venice và tình cờ gặp một nhóm hơn 10 người Việt Nam ở ga Mestre Venice. Những đồng hương này chủ yếu ở độ tuổi 18-30 vượt biên từ Slovakia sang Áo rồi đến Ý bằng tàu hỏa. Họ kể là đã nằm ở ga hơn một tuần chủ yếu là xin thức ăn thừa ở các nhà hàng xung quanh khu vực nhà ga, thời điểm đó đang là mùa hè nên họ ngủ luôn trên vỉa hè. Ban đầu họ cố tình đến đồn cảnh sát gần đó để được bị bắt với hi vọng là cảnh sát sẽ đưa họ đến những tổ chức từ thiện hoặc công giáo nhận sự giúp đỡ. Tuy nhiên cảnh sát Ý chỉ ghi lại giấy tờ và số hộ chiếu của những người này rồi sau đó lại thả ra. Họ xin chúng tôi số điện thoại liên lạc nhưng điều duy nhất chúng tôi có thể giúp họ là cho cho một ít tiền và gợi ý cho họ đi tìm việc tạm thời ở các nhà hàng trung Quốc, nơi lao động chui thường được sử dụng. Chúng tôi cũng kể cho họ nghe về những người Việt mà chúng tôi gặp ở Madrid vượt biên từ Nga và Ba Lan đã tìm được việc và nhận được thẻ cư trú như thế nào nhằm động viên tinh thần họ. Chúng tôi còn gặp lại những đồng hương này ở ga Venice Mestre 2 ngày sau đó trước khi rời Venice. Ko rõ là họ sẽ sống như thế nào ở EU mùa đông năm đó. |
Nói về người thất nghiệp tôi lại chợt nhớ câu chuyện mà chính tôi chứng kiến. Cách đây gần 3 năm tôi chuyển đến Hà Lan lần đầu tiên và thuê nhà ở. Bên này đa số sinh viên và người lao động thuê một căn nhà lớn có 4-5 phòng, share chung nhà tắm, bếp và phòng khách. Tôi tìm được một phòng trong nhà ở cùng với 4 người khác mà tôi ko quen biết. Khi ký hợp đồng với chủ. Chủ nhà rất giàu, 2 vợ chồng có công ty riêng, có 2 nhà cho thuê. Chủ nhà dặn là trong nhà có một người đang bị thất nghiệp và nợ tiền nhà nửa năm nay ko trả tiền cho chủ. Anh chàng đó rất vui vẻ nhưng rất hay mượn tiền, chủ dặn là ko nên cho mượn vì anh ta sẽ ko trả.
Tôi đến ở vài ngày thì biết được anh chàng này là người gốc Indo nhập cư vào Hà Lan từ bé cùng cha mẹ rất đông anh em. Tốt nghiệp trường dạy nghề anh ta làm việc ở các công ty chuyển phát nhanh. Nhiệm vụ chính là lái các xe di chuyển các kiện hàng trong kho. Khi khủng hoảng kinh tế xảy ra , những lao động giản đơn như anh bị mất việc đầu tiên. Do có quốc tịch Hà Lan nên anh được hưởng trợ cấp mỗi tháng hơn 600 EUR (50% lương căn bản của anh ta nhận trước đây), đủ để anh ta trả tiền nhà (300) và chi tiêu dè sẻn số còn lại. Năm đầu tiên anh ta vẫn chờ việc mà ko chịu đi kiếm việc, đến năm thứ hai thì muốn nhận trợ cấp anh ta phải chứng minh là mình đi xin việc. Chính sách qui định là anh ta phải đến những nơi cần xin việc, nếu ko xin được việc phải xin được giấy của chủ lao động xác nhận anh ta ko phù hợp với công việc kể trên. Giấy tờ gửi hết về cơ quan chuyên trách, nhưng do có quá nhiều người thất nghiệp khoảng thời gian đó, việc xử lý giấy tờ bị trễ, anh ta bị cắt trợ cấp hơn nửa năm. Để có tiền sinh sống anh ta đi làm một tuần 2 buổi ở sân vận động, mỗi buổi 4 tiếng với số tiền là 10 EUR/ giờ, vừa đủ đề ăn uống. Tiền nhà hoàn toàn nợ chủ. Trong thời gian đó anh được tham gia lớp đào tạo nghề 9 tháng miễn phí về bảo vệ với hy vọng là sau khi học xong sẽ có việc làm ngay. Việc chọn học nghề nào được chính các nhân viên phụ trách lao động tư vấn và hướng dẫn vì họ nắm rõ nhu cầu tuyển dụng ở thời điểm đó của tất cả các ngành nghề. Khi tôi chuyển đến ở thì cũng là lúc chủ nhà đâm đơn kiện anh chàng này vì hợp đồng đã kết thúc hơn 3 tháng và anh ta ko trả tiền nhà hơn nửa năm. Khi nghe anh ta kể chuyện chủ đâm đơn kiện tôi nghĩ là sớm hay muộn gì anh ta cũng bị người ta đuổi ra khỏi nhà mà thôi. Tuy nhiên kết quả phiên xử làm tôi khá bất ngờ, tòa xử cho anh chàng này thắng kiện, được phép ở lại nhà cho tới khi học xong khóa học bảo vệ. Tòa án bảo đảm cho chủ nhà bằng cách soạn hợp đồng nhà mới, ghi rõ anh chàng này nợ tiền chủ nhà và sẽ trả sau ngay khi nhận được tiền trợ cấp. Sáu tháng sau đó thì anh chàng Indo này tìm được việc mới, nhận khoản tiền trợ cấp, trả hết tiền nhà và sau đó di chuyển đến nhà khác vì hợp đồng chấm dứt mà ko thể gia hạn. |
Chuyện thất nghiệp cả ở bên Mỹ đã phản ánh khá thực trên phim ảnh, vì nó khớp với những gì người Việt sống bên đó mà tôi gặp kể lại. Tuy nhiên nêu chuyện Thất nghiệp bên "Tây học" ra để so với ta ư? Đây là điều hết sức khập khiễng, vì ở ta là nơi tự do về cái này, nhưng trên 3N mang ra phân tích mổ xẻ thì chắc chắn phạm quy, còn phân tích mổ xẻ nó bên "Tây học" thì rất thoải mái, như vậy nêu ra chẳng để làm gì. Tranh luận ở đây hoàn toàn vô ích, vì là câu chuyện 1 chiều:chỉ được phép nói xấu bên kia, còn nhắc đến bên này thì phạm quy "tế nhị CT", mà muốn khen thì khó hơn vạn lần. Hay bác SSX thử nêu chuyện tương tự ở ta để khen xem nhỉ, chắc chắn sẽ không phạm quy!
Cũng như chủ đề Holocaust, vấn đề chứng minh ngược của bác SSX lại có ý nghĩa: bên TB nào đó dựng chuyện này để tô vẽ cho tính tàn bạo của PX Đức, nó có khác mấy cái chuyện ta bêu dương tính tàn bạo của CNTB đâu nhỉ? Và dựng chuyện thì hơn gì được về anh hùng LVT, khi tác giả đã thú nhận rồi mà vì "tế nhị", rất nhiều người đã quá quen con người ảo anh hùng mà không chịu chấp nhận sự thật "không thật", dứt khoát không đổi tên trường học hay công viên LVT...Cũng đâu khác mấy bệnh mê thế giới ảo, nhân vật ảo trên GameOnline của giới trẻ khắp nơi, chuyện KT-ĐĐ suy thoái mà không được bàn, chuyện niềm tin phải được định hướng... Thế mới biết tư tưởng thoát vòng kim cô là chuyện khó nhất đời người. Thường chỉ nghỉ hưu mới bắt đầu ý thức giãy dụa để thoát, và thành công đa phần chỉ khi có bác Sáu đến kết bạn mà thôi. PS. Chuyện tư tưởng thoát vòng kim cô khó thế nào thì Ngô Thừa Ân đã chứng minh bằng nhân vật họ Tôn rồi đó: chỉ tự gỡ khi thành chánh quả, mà chánh quả là có niết bàn riêng, mà có niết bàn riêng đâu phải ân huệ cho người trần tục? Ông họ Ngô biết tỏng chuyện ở xứ Việt ta từ đời nảo đời nao rồi, có nên khen là giỏi không đây? |
@Bác minminixi: Từng có một Hùng Vương về thời kỳ dựng nước, 1 Sơn Tinh để chống thiên tai, 1 Phù Đổng để đánh đuổi giặc Ân, thì Lê Văn Tám có trong kháng chiến cũng nên coi là bình thường. Mọi cái đó "làm ra" để có ngày chiến thắng, và chắc chắn không chỉ có thế.
SM không nghĩ người ta cố tình coi như không biết, mà là rất biết nhưng "làm ngơ". Và trẻ em vẫn đến trường Lê Văn Tám học với lòng tự hào, vì dù sao hình tượng anh hùng ấy cũng đã góp công trong chiến thắng ngoại xâm... và người ta vẫn đi đến các đền thờ Tản Viên Sơn Thánh (có đến mấy trăm cái ở vùng Sơn Tây - Ba Vì) với tấm lòng sùng kính... Vâng, có cả đền thờ Mẹ của Sơn Tinh nữa. |
Trích:
Nhà em biến! |
Trích:
Trích:
Em thì hổng tin chuyện truyền thông Pháp không bao giờ nói về vấn đề này. Để bác bỏ một mệnh đề "không bao giờ" hay "với mọi" ta chỉ cần chỉ ra 1 bài báo duy nhất là đủ. Em còn nhớ trên bê ba xu cũng có đề cập chuyện người rơm gốc Việt cách đây không lâu. Nhưng thôi, không nghe đài địch. Em cũng đã vài lần tới Paris, đã thấy người vô gia cư, nhưng chưa biết cái đồi Montreal ở chỗ mô. Bác SXX vui lòng cho em cái tọa độ, lần sau có dịp đi Pháp chơi, em sẽ đi thăm để biết thêm địa danh mới. Xin cám ơn. |
Gửi tặng các bác bài báo của tờ Le Figaro, tờ báo lớn thứ hai ở Pháp về số độc giả, bài viết về người vô gia cư ở Paris. Bài báo bằng tiếng Pháp nhưng có thể dùng google translate để dịch. Tờ báo này ước lượng có khoảng hơn 5000 người vô gia cư ở Paris, họ còn lập cả bản đồ cư trú của những người vô gia cư này xung quanh thành phố:
http://www.lefigaro.fr/medias/2011/1...84dadbd8e2.jpg http://www.lefigaro.fr/medias/2011/1...84dadbd8e2.jpg Toàn bài có thể xem ở đây. |
Trích:
Thông tin kiểu này sẽ vô tình hay cố ý gây hiểu nhầm, giống như mụ phù thủy trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết mô tả nửa quả táo đỏ đẹp, mụ có nói nửa quả bên kia có thuốc độc đâu. Thực sự homeless ở Pháp rất nhiều, chủ yếu ở khu ngoại vi Paris. Dĩ nhiên, phần lớn homeless là dân nhập cư. Ông Sarkozy chẳng một dạo hét lên Đa-văn hóa (Multiculture) chết rồi! |
Vẫn cái mô-típ nửa quả táo của mụ phù thủy, giờ là câu chuyện của các cháu "Tây học" lớp thứ 3 về.
Câu chuyện thế này: Loanh quanh thì các cháu nó lại dẫn Reuters hay CNN, BBC thôi. Thời đại CNTT, RSS, Email gửi tới tận giường ngủ. Muốn chủ đề nào cứ đăng ký là có. Thế nhưng giờ nói về phần kia quả táo. Nội dung bài giống của Reuters thấy ở đây. Biết chút ít tiếng Nga có lợi như thế đấy, 1 cách để phân loại các trang web. Nguồn Reuters, cũng như nguồn Nga, có nguyên câu quan trọng cuối bài "Some analysts believe that while disagreement between Putin and Medvedev may exist, there is no real rupture in their relationship and their occasional political back and forth is meant to give the appearance of plurality under Putin, who is known for his top-down approach to decision-making." Thế mà các cháu Tây học liều mình như chẳng có bỏ phéng luôn đi cho bài của mình thêm phần mùi mẫn! Nếu biết tiếng Nga, có thể tìm được vụ nhà tỷ phú Igor Zyuzin xuất khẩu thép dưới giá thành sản xuất, lòng vòng qua nhiều trung gian để trốn thuế. Khi bị phát hiện và phải hiện diện trong một cuộc họp để giải trình, ông này cáo ốm nằm nhà. Vì thế Putin mới nói câu "gửi một bác sĩ và một công tố viên". Còn bây giờ thì nhà tỷ phú chắc chắn vừa ngoan vừa hiền, nộp thuế tử tế đầy đủ! Nói chung, nước Nga cần bàn tay sắt như Putin. Cả nước Việt nữa, ít nhất thì sẽ không có đám mafia "Kiên bố già" dám ngang nhiên đi ăn cướp. Một thời, các em, các cháu Tây học lớp thứ 3 về, biết nói dăm ba câu tiếng Anh là đắt giá lắm, lương cao, không lo thất nghiệp. Chỉ ít năm sau đã trở thành mạt hạng. Cứ coi Tây như chuẩn mực, như thần thánh thế này, vô tình, hữu ý các em, các cháu Tây học đang đầu độc quê nhà y chang mụ phù thủy trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết, chỉ có khác là chẳng ai cứu nổi đâu. |
Trích:
Trích:
Nhân đây xin bác cho em xin thêm ít thông tin về cái đồi Montreal ạ. Em định tháng 10 này đi thăm Paris một chuyến nhân dịp lễ Eid của người Hồi giáo ạ. Xin cám ơn bác trước. |
Trích:
Ừ tớ sai, chữa lại là báo Pháp có nói nhưng những kênh TV chính thì không. Cũng như cậu nói lại xem có biêu nhiêu cái VVER nào? Mụ phù thủy giơ ra nửa quá táo đỏ đẹp có đúng không? |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 03:08. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.