![]() |
Đọc thơ người ngẫm ta.
Nguyễn Phong Việt vốn là một nhà thơ trẻ, một trong những thế hệ 8X đời đầu song hành cùng chuyên mục thơ ca trên báo Hoa học trò hay Mực tím. Là người con của đất Phú Yên mảnh đất miền Trung còn đầy khốn khó. Ai một lần đến với Phú Yên, gặp những người dân nghèo ở huyện Tuy Hòa, đọc những vần thơ của Phong Việt sẽ thấy thấm thía và thấu tâm can. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác đứng trên đỉnh chóp Chàm ngắm thành phố Phú Yên, ngắm sự phân biệt rõ rệt của cuộc đời và chợt nhớ tới vần thơ của người thi sĩ trẻ xứ miền Trung nơi chỉ có hai mùa mưa - nắng...
Lời thơ Phong Việt mộc mạc giản dị, những câu chữ tưởng như bình thường nhưng khiến ta phải suy ngẫm để thấu hiểu, để cảm, và để... thấy đau. Thơ buồn, nhưng thật. Thơ thật nên buồn. Có những bài thơ đọc mãi, đọc mãi vẫn thấy man mác một nỗi buồn. Lạc lõng trong tâm can, buông thõng giữa ý tứ nửa chừng. Thơ anh viết như văn, như lời tâm sự trần trụi không vần điệu, không cú pháp. Cứ xuôi đi miên man theo mạch xúc cảm, nhẹ nhàng và sâu lắng. Riêng tôi, tôi đọc thơ Phong Việt như cảm giác nhấp một ngụm cafe phê đắng. Đọc thơ Phong Việt tôi hóa thân mình thành một người khác, đa cảm hơn, trải lòng mình trong không chỉ một mà nhiều vấn đề của cuộc sống, mụ mị - mông mênh - mập mờ... Những bài thơ hay của Nguyễn Phong Việt tôi xin được phép post tại đây. |
Là những khi...
Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát là những khi ngơ ngác không biết mình là ai... chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám sống như mong muốn sống thật lòng! Cứ đưa bàn tay ra mà không cần biết ai đó nắm được không sẽ thấy mình sao tự nhiên gần gũi quá mặc những người thân quen cố giấu vào trong sự xa lạ hay người xa lạ cố giấu vào trong những nghi ngờ vội vã có khác gì nhau... Nhưng những vết thương thật sự chỉ đến từ phía sau lúc nhìn thấy người ta cần trong đời bằng một cái nhìn lén lúc gương mặt ta tin sẽ mang đến trong đời ta hạnh phúc đã nhìn về một hướng khác lúc tình yêu của một con người ta yêu giờ được một người không phải ta giữ chặt thì biết phải làm sao? Để rồi có những khi đớn đau mà không dám làm phiền đến lòng bao dung một chút nào rồi có những khi lặng im xem như lòng mình đã chết rồi có những khi ngồi mãi bên hiên nhà như một người lữ khách rồi có những khi cứ mong cuộc đời chỉ toàn là đêm trắng để dần sẽ quen... Chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và tiếp nhận những đổi thay sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến mỗi phút giây đi qua có biết bao nhiêu lần là những cuộc đưa tiễn vậy mà cả quãng đời đi qua ta đứng hoài trong phần đời hối tiếc không nỡ rời xa... Chỉ là bão dông đó là thứ chúng ta phải trải qua khóc một lần rồi thêm một lần nữa mất một lần rồi thêm một lần mất hơn như thế không sớm thì muộn thôi... Có khi hãy để cho cuộc đời vay trước chúng ta những niềm vui! |
Đừng đi
Cứ giả vờ như chúng ta đã đứng kề bên vực thẳm
dù ai cũng nhìn thấy con đường dài trước mặt cứ giả vờ như một giây phút nữa trái tim ta ngừng đập đừng đi… Sẽ không cần những ngón tay níu giữ từng dấu chân người không cần nữa những dặn dò khi tuyệt vọng không cần những lo toan cuộc đời này có phải đáng sống không cần tự hỏi mình tại sao phải cô độc để được cười vui như chưa bao giờ đánh mất một tình yêu nào… Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu vì đó mà nước mắt rơi… Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con người vì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắt vì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặt vì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát… đừng đi… Đừng đi… nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhau được chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúc nhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát giữa đại dương trong mắt chúng ta… Đừng đi… cuộc đời khốn khó rồi sẽ qua chúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phận chúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệt mua cho chúng những que kem và giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát… chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắng chúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắt thấy đời mình như một cánh chim… Đừng đi mà… Đừng đi… Ai cũng cần phải sống vì một con người! |
Bởi vì không thể quên...
Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình! Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường nấu cho nhau một bữa ăn mua một viên thuốc khi người kia đau ốm hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt… nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được chẳng dễ gì có thể sẻ chia… Đã bao giờ người muốn gọi tên ta muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời… Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi xót xa nào hơn… Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó với một vòng tay bao dung! Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung yêu một người và lấy một người khác… rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi??? Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt… dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn… Bởi vì không thể quên nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình! |
Khi ta mỉm cười và nói...
Khi ta mỉm cười và nói – không sao là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con… Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương những giọt nước mắt rơi không thành tiếng những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết mãi đến tận cuối đời… Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm biết đến bao giờ mới mở ra? Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa? là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào! Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối ta có thật lòng yêu? Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt ta kiệt sức vì lo toan… Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ sao ta không chọn lựa để quên? Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất? Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau? Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại … |
Trích:
Những từ in đậm là đã từng in đậm trong lòng mình :). Tuy nhiên mình không thích cách viết dài vậy, mình thích thơ ngắn hơn, chút gì mộc mạc, chút gì gần gũi tí. Các bài thơ của anh Phong Việt có vẻ suy ngẫm nhiều. |
Người này và người đó.
Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ để rồi ta trượt dài xuống vực sâu… Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ một điều gì đó không thể gọi tên… Tại sao ta chọn người này… có lẽ ta cũng đã quên… có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác rồi cứ thế bước đi… Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ cho tất cả thương nhớ này… Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm…) ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng (nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi…) Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm Giữa người đó và người này… tại sao ta không chọn người đó dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay! |
Đã từng!
Đã từng...
Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim không bao giờ trở lại chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân... Đã từng... có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn như một ngôi nhà khóa trái cửa bất cần cuộc đời với những chọn lựa miễn sao được thấy lòng bình yên Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó không chút gì đắn đo... Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước mơ thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động biết bao nhiêu con người đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc đau đớn mà vui... Người chỉ một lần mở cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười biết ôm một con người như thế nào là chặt biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc và biết yêu như thế nào để không bao giờ chia cách (rồi người lại khóa trái cửa và mang theo chiếc chìa khóa ra đi!) Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay bằng những vỗ về, tha thiết... sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm... Ngôi nhà từ đó đi qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông đợi một bàn chân quay trở lại… trên ổ khóa cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi treo tấm bảng nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi “Đã từng... biết yêu thương một con người!”. |
Trích:
|
Trích:
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:10. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.