![]() |
Hẹn gặp lại Moscow
Nơi tôi đến chỉ có mùa đông lạnh lẽo tuyết rơi đầy, có mùa xuân về với cơn mưa se lạnh, có mùa hè qua đi để lại cái nóng như thiêu đốt, và mùa thu vàng nỗi nhớ trong tôi...
Đặt chân đến nước Nga vào một ngày đầy gió và tuyết..... Em, Mùa hè ngày ấy.... Mùa đông qua đi mang theo nỗi nhớ của kẻ xa nhà, em hiện ra mang tặng tôi mùa hè ấm áp, những tia nắng đầu tiên đùa nghịch trên tóc em, chạy nhảy trên đôi mắt em xanh thăm thẳm,. Nắng ơi ! đừng đùa nghịch, đừng chạy nhảy nữa, lòng ta đang rối bời.. "Nếu có dịp em sẽ đến Việt Nam, anh sẽ đưa em đi xem con voi nhé, ngồi lên mình nó nữa, giống như trên Tivi ấy". Tôi cười gật đầu và thầm nghĩ "Đã bao giờ mình sờ được vào con voi nào đâu cơ chứ!!" Mùa hè cứ mải miết chạy theo những câu chuyện của tôi và em trên những con đường nở rộ hoa và nắng, nắng vàng lắm, hoa ngả vào nắng, nghiêng nghiêng về phía bầu trời, bầu trời vẫn cứ xanh, màu xanh bao trùm trên khắp thế giới này, tôi nhìn thấy tôi trong mắt em... Em, Mùa thu ngày ấy... Lá cứ xào xạc kể cho nhau nghe về câu chuyện tình yêu của chàng trai ở một xứ sở xa xôi, và cô gái xứ Bạch Dương hiền thục, Lá ơi! Đừng cười ta nhé! Trước khi đi đã dặn rồi, sao đến khi gặp em hàng cây vẫn cứ lao xao.. "Mùa thu ở Việt Nam đẹp lắm phải không anh?". "Đẹp lắm em à!. Có cây Cơm Nguội vàng này, cây Bàng thì lá đỏ au au, Hoa Sữa thơm ngào ngạt len lỏi vào những con phố nhỏ giữa đêm khuya..."."Hihi.."Cơm Nguội"??..Cây gì tên lạ vậy anh? . "Thì cái tên nó thế, biết giải thích với em thế nào đây.." (Cười trừ..May mà không hỏi Hoa Sữa có uống được không...) Em, Moscow, Mùa đông, ngày chia tay.. Moscow những ngày vào đông, sương mù như cốc sữa loãng, chòng chành sóng sánh trên tay một cô bé đỏng đảnh, vô tình làm đổ lên khung cảnh mờ loãng trên bầu trời Moscow.. Băng qua trên những con đường mờ sương còn ẩn hiện hàng cây trơ trụi mùa rụng lá, màu trắng của tuyết ngập lối đi, đọng trên những hàng cây, phủ đầy mái nhà, vương trên mái tóc vàng óng ả của em làm tâm hồn tôi vướng víu.... "Anh đi đây! " "Mình sẽ gặp lại chứ anh? " "Hẹn gặp lại! " "Hẹn gặp lại Moscow! " Con chim sắt khổng lồ gầm rú, xé toang những mảng loãng mờ nhạt bằng một vệt trắng dài, đưa tôi qua bầu trời, để em và tình yêu của tôi ở lại... Mos - 2001. |
Russia – Mosscow, Ngày rất lạnh..
Hai tuần nay anh thường xuyên online mong nhận được tin nhắn của em. Mỗi lần gõ pass, rồi nhấn phím enter, anh lại hồi hộp chờ đợi. Tin nhắn ofline nhiều lắm,của BX , của bạn bè, của đệ tử anh trên mạng.
Nhưng tin của em thì không thấy một dòng. Chỉ cần một dòng thôi , một biểu tượng mặt cười, chỉ để anh bám vào mà nhắn tin lại cho em. Hôm trước khi anh đi, chúng mình đèo nhau đến nhà bạn bè, rồi hai đứa đi uống cà phê. Ngồi ngắm em nói chuyện một cách say mê, cảm giác thật thú vị và hạnh phúc.Chia tay ở cổng nhà em, anh rủ rê, mai em lại đi chơi với anh nhé, còn nốt ngày mai là anh phải đi rồi. Em ngần ngừ, có con bạn nó sắp cưới, em không đi được nên tối mai phải đến chúc mừng trước, thôi để hôm anh đi em đến nhà. Ừ cũng được, nhưng nhớ phải đến nhé, anh mong. Rồi em ko đến. Bạn bè đến tiễn anh đông lắm nhưng anh chờ mãi mà ko thấy em. Bấm máy gọi em, máy tắt. Anh buồn đến tận lúc máy bay cất cánh. Em đang bận làm việc phải không em, thỉnh thoảng em vẫn phải làm việc ở công ty đến tận khuya mà...... Mình quen nhau được bao lâu rồi nhỉ? Năm, không sáu năm. Năm thứ ba đại học nhiều niềm vui và nhiều ngây dại. Em chuyển đến lớp mình, bổ sung cho đội quân nữ giới ít ỏi của lớp, mà thêm cả em nữa cũng chưa đủ để thành lập đội bóng đá nữ sáu người. Nhìn thành viên mới của lớp, anh lẩm bẩm một câu :"Chỉ được mỗi cái mắt đẹp" Ừ em không xinh đẹp lắm, đó là lúc đấy anh nghĩ như vậy, hơi mập, mắt hơi to, mặt hơi tròn, tóc hơi dài. Em ngồi một mình không nói chuyện với ai trong lớp, như một chiếc xe chạy ngược chiều lẻ loi trong dòng đời tấp nập. Thì có gì đặc biệt đâu. Ấn tượng đầu tiên của em trong anh là như thế, còn ấn tượng của anh trong em lần đầu tiên như thế nào? Thì em đâu có biết anh là ai đâu, mới vào lạ trường lạ lớp, không dám nới chuyện với ai. Mãi sau mới nói chuyện với hội con gái, còn con trai thì sau đó cả tháng anh ạ. Từ từ, anh đang hỏi em nhớ được tên và mặt mũi anh từ lúc nào cơ mà? À hôm 8-3 năm đó, Lớp mình đi vẽ phong cảnh ở công viên anh nhớ không, anh gọi từng đứa con gái ra, phát cho mỗi đứa một....... cái lọ bằng gốm, nói đó là quà ngày 8-3. Nhìn mặt anh phát quà mà lạnh tanh, hồi đấy em là ma mới nên sợ anh lắm. Anh có làm gì đâu, anh hiền nhất lớp đó. Cái Còi nó còn phát biểu ngay sau câu cảm ơn, trông như xếp hàng phát chẩn, anh mua lọ kiểu gì mà giống hệt nhau vậy. Hì hì hôm trước anh lên làng Bát Tràng mua mấy cái lọ hoa cho dì và mẹ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ, tiện mua cho con gái lớp mình luôn, mà phải mua giống nhau nếu không các cô tị nạnh xông vào đánh nhau ai mà can được, anh nhăn nhở. Còn lâu, ngồi đó mà tưởng tượng, đồ tinh tướng. Câu chuyện cứ dài mãi theo đoạn đường xuyên Việt. Hai tuần tham quan, mình ngồi cạnh nhau trên xe, nói đủ chuyện dông dài, có phải thân nhau từ lúc đấy? Bạn bè chúng mình nói em giống ca sĩ Thanh Thảo. Anh thì chịu. Em không xinh bằng, nhưng mắt em sao mà đẹp thế. To đến kì lạ và đen láy, nhìn anh chăm chú trong lần đầu tiên rủ em đi chơi. Em nhớ lần đó không, bố em nói chín giờ rưỡi phải về (Trời ạ , chín giờ rưỡi !!!) nhưng anh tha em đi đến gần nửa đêm. Bố em đứng chờ từ lúc nào ngay cửa, em thì thào "Ấy cho tớ xuống vỉa hè này rồi về luôn đi". Ok, về chứ, tuy anh chẳng sợ bất kì ông bố nào trừ bố anh, nhưng ai biết bố em dấu cái gì sau lưng, búa hay cờ lê chẳng hạn, rồi bố em quăng ra, mấy cái nặng nặng đấy nó va vào đầu thì không phải chuyện đùa. Anh vòng xe đi một mạch, vừa chạy vừa cười, làm người đi đường quay hết lại nhìn thằng nào dở hơi......... Rồi anh giận em. Chuyện chẳng đâu vào đâu đôi khi phá vỡ những tình cảm sâu đậm hoặc chưa là sâu đậm. Có phải anh hẹp hòi quá không em? Anh lảng tránh em dần, rồi sự tự ái trong em không cho em giải thích, rồi mình xa dần nhau. Có phải anh còn trẻ con quá, chưa đủ trưởng thành để biết hiểu và biết yêu? Anh chỉ nhận ra điều đó khi gặp lại em ở Moscow, em sang chơi từ nước láng giềng nơi em đang học. Hẹn nhau ở Red Square, em mới qua không biết đường, anh chỉ em qua điện thoại. Em quay sang hỏi thằng bạn người Mêxico đi cùng: Tìm xem đường 5 là đường nào, cái đường màu da cam trên bản đồ ý. Tiếng cười của tay Mexique to đến nỗi anh cũng nghe thấy trong điện thoại. Nó đâu biết tiếng Việt đâu. Chạy vòng quanh Red Square, anh thấy em và bạn từ xa. Em nhỏ bé và thân thuộc quá, nơi xứ người gặp nhau , ấm áp quá phải không em. Đêm đó là đêm Noel, đêm Noel đầu tiên anh không cô đơn trên đất khách.Mình sánh vai nhau đi trên quảng trường, tay Mexique đi sau một đoạn khá xa, làm linh hồn tượng đá, hay làm bình vôi như em nói,sao cũng được, Giáng sinh an lành..... Em rời Moscow, chỉ ba ngày sau, nhanh quá. Mình chia tay nhau chỉ có anh và em, bạn em biết ý tránh đi chỗ khác. Có nhiều điều muốn nói mà không biết bắt đầu ra sao. Ôm nhau tạm biệt cho giống Tây, đó là em nói vậy. Mùa đông lạnh lẽo, áo em to xù còn áo anh xù to, không thể ôm em thật chặt, ôm tận đáy lòng như anh mong muốn. Cái hôn vội vàng chỉ đủ để cảm nhận môi em mềm lắm, ướt lắm và ấm lắm. Gọi điện cho em nghe anh, em đi đây....Đời sống sinh viên xa nhà nhiều thiếu thốn, anh không thể liên lạc đc với em thường xuyên. Cơm áo gạo tiền, nó cuốn người ta vào một dòng chảy cuộn xoáy mà nhiều khi làm con người trở nên vô tâm, quên đi nhiều điều mình phải nhớ. Rồi em về Việt nam, rồi em đi làm, rồi........ Anh về thăm nhà, gặp em không được nhiều. Em gầy hơn xưa, đi làm vất vả lắm phải không em? Mắt em vẫn to và đen láy, mỗi lần nhìn đều thắt lòng anh. Yêu em nhói tim mà không nói được gì. Em vừa chia tay một mối tình. Ngỏ lời yêu rồi lại ra đi, không định ngày về, làm sao anh có thể tệ như vậy được, làm sao bắt em chờ đợi.Anh không thể, chỉ biết im lặng mà đi....... Chiều nay anh lên mạng, lại online, lại vào YIM, lại chờ đợi. Tin nhắn của bạn bè nhiều lắm, BX này, đệ tử này, cả mấy thằng bạn cấp ba. Nhưng cái anh mong nhất lại không có lấy một dòng. Một dòng thôi với anh là đủ.Người bạn thân trên mạng nói anh viết gì đi, lâu rồi không thấy ông viết truyện. Ừ thì viết, mà ngồi cắn bút đâu có nghĩ ra được chữ nào. Nhưng nghĩ về em, chuyện cũ lại tràn về, con chữ cứ tuôn tràn ngòi bút. Anh viết ra đây những gì anh nghĩ về em và về anh. Viết để mà không gửi, thì anh đã nói yêu với em lần nào đâu, mình mãi vẫn chỉ " hơn tình bạn". Anh đưa lên mạng như một cách gửi thư, mà em sẽ không bao giờ nhận được, chỉ để nhẹ bớt nỗi lòng. Chuyện chúng mình chỉ như cơn gió thoảng qua hay đã rất sâu đạm mà anh không nhận ra và không nắm bắt được? Anh không biết. Có phải anh đã đánh mất thứ gì đó rất quí giá phải không em? Đêm qua anh ngồi xem đĩa nhạc "Sau một lời nói dối" của Thanh Thảo. Anh xem đi xem lại rất nhiều lần, chỉ vì cô ca sĩ quả thật rất giống em, chỉ vì quả thật anh nhớ em rất nhiều, rất nhiều........ "Tình là nỗi nhớ thắp lên hy vọng nhỏ nhoi, vì anh biết con tim anh không thể nào quên em, hỡi người dấu yêu ơi" Russia – Mosscow, Ngày rất lạnh.. |
Kính bác. Lâu lắm rồi em mới được đọc một áng văn hay như thế này. Báo cáo bác, hơi văn đi nhẹ như gió mùa thu, lạnh man mác như gió đầu đông, da diết thấm thía như hàng vạn mũi kim châm vào da thịt lúc đại hàn, thổn thức như tiếng khóc của cô gái bị người yêu ruồng bỏ. Thật là trác tuyệt! Văn thế mới gọi là văn. Hơi văn đi lúc nhẹ nhàng uyển chuyển, lúc lại gầm rú như bão tố. Báo cáo bác, em đọc mà rất xúc động cùng bác. Báo cáo cho em hỏi khí không phải, chắc bác có là hội viên Hội nhà văn? Báo cáo, em cũng là hội viên nhưng là hội văn học nghệ thuật ở tỉnh lẻ, nhưng nếu bác cho phép, hôm nào mát giời em cũng xin được đối ẩm một bài cùng bác cho thêm phần ấm cúng. Báo cáo, chúng em ở đây cũng có đôi ba nhà thơ, nếu được bác cho phép hôm nào em gọi nhà thơ Trăng Quê và Vũ Anh tương lên vài bài thơ cho vui.
|
Chào đồng chí Hồng tươi!
Nghe nói hôm nọ đồng chí ra nghị quyết ban nick OT này một tháng phỏng? He he OT đợi mãi không thấy. Đồng chí à, bọn trẻ nó có những cái mơ mộng nhớ nhung của chúng, thôi thì mặc xác chúng. Cánh già mình với nhau cũng chẳng thiếu cái để chia sẻ. (Ồ ồi, mà theo cảm nhận của OT đồng chí cũng thuộc lứa của OT, nếu có sai xin gục đầu vạn lần mong tha thứ). Vậy nhé! Nhân tiện đ/c Hồng tươi thích dùng từ đồng chí. Từ này vô cùng đặc biệt. Trên 4R này OT chỉ mới kể cho nhõn một người. nếu đ/c Hồng Tươi thích nghe. OT đây sẵn sàng kể cho. Chúc đồng chí luôn mạnh khỏe và bình an! Chào thân ái và quyết thắng! |
Trích:
|
Trích:
Khái niệm đồng chí theo tôi hiểu đơn thuần chỉ là những người cùng chí hướng.Còn theo khái niệm đặc biệt mà OT nói đến có lẽ là khái niệm "đồng chí" của người Hoa, theo thiển ý của tôi , ta cứ hiểu đơn thuần theo tiếng Việt cho nó lành. Chúc bạn sức khỏe.:emoticon-0150-hands |
Báo cáo bác Hiệp, bác không nói gì chắc bác cho phép, báo cáo bác ở quê em mọi người vẫn nghĩ thế. Nên báo cáo em xin được đối ẩm cùng bác một bài cho thêm tình thân ái, hôm nay cũng nhân tiện mát giời. Báo cáo bác em chỉ là con mụ nhà quê có gì thất thố văn chương tầm thường mong bác đại xá. Các bác trên Hà Nội với lại Nga Xô viết cứ vi vu man mác làm em cứ mê mẩn cả người. Báo cáo sau bài này nếu bác thấy em có tài năng gì kính bác nói giúp với bên Hội nhà văn cho em được vào hội thì thật danh giá cho em và xóm làng. Em xin cắn rơm cắn cỏ đội ơn bác đời đời. Kính bác sau đây em có mấy nhời.
"Lời quê góp nhặt dông dài Mua vui cũng được một vài trống canh" Nơi thiếp đến chỉ có gió bạt ngàn. Gió luồn dưới những rặng taiga trong tuyết ngập đến cổ, gió vù vù quất vào mặt rát bỏng như cái hồ thiếp còn ngồi cạnh bếp lò nấu cám lợn nơi quê nhà. Chàng hỡi, quê ta ngày ấy... Quê hương ta lúa nếp thơm nồng. Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong. Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp. Quê hương ta từ ngày khủng khiếp. Cháy ngùn ngụt trong ngọn lửa hung tàn. Báo cáo chàng, ấy chỉ là tự nhiên thiếp nhớ đến thơ mà thôi. Chàng hỡi, từ hồi chàng bỏ thiếp đi về chốn xa xăm mịt mù, lòng thiếp tê tái, chỉ còn lại nơi đây với xứ người lạnh lẽo thê lương. Moscow rộng lớn nhưng xa lạ, ngày ngày thiếp lang thang trên quảng trường Đỏ, đến công viên Văn hóa mà lòng nặng trĩu. Con đường vẫn xưa mà không có chàng. "Đường vẫn xanh mà lay không anh. Chiều vẫn vàng mà em không còn mơ màng". Chàng hỡi, xưa chàng lói chúng mình bên nhau mãi mãi. Chúng mình gặp nhau tình cờ trên xe điện ngầm ra ngoại ô, nơi thiếp trồng rau. Chàng và thiếp đi trên những luống rau mà lòng phơi phới tương lai, nhìn mặt trời rực sáng mà lòng sán lạn. Giờ đây thiếp cô đơn mòn mỏi một mình. Dẫu chàng có trách thiếp sến quá thì thiếp cũng đành. Ôi chàng hỡi, thiếp khóc đêm khóc ngày không thể dừng được. Mai thiếp lại viết tiếp nhé. |
Bác, mùa hè ngày ấy...
Mùa hè nước Nga với bóng nắng sáng lấp lánh dưới vòm cây bạch dương xanh mát, với vô vàn lá nhỏ li ti mảnh dẻ không giống loài cây nhiệt đới. Nằm dưới bóng cây, em mơ màng nghĩ về vòm trời trên cao kia. Vòm trời nước Nga có khác gì với vòm trời nơi quê em? Trời nước Nga cao hơn và bao la rộng lớn, không chật hẹp như trời quê em. Quê ơi quê nói gì thế? Quê có biết rằng nơi đây ta đã để lại một nửa đời ta, dưới những vòm cây xứ ôn đới, nơi mà có thể dưới vòm cây này Lev Tolstoi cũng đã từng nằm? Xa xa kia là rừng chiều đang nhuốm sắc vàng, và đây luống rau bắp cải và rau muống mà ta đang trồng. Rau ơi rau đang nghĩ gì thế, có phải rau đang nhớ về nơi rau đã từ đó mang hạt giống sang đây? Bắp cải ơi, bắp cải đừng buồn nhé, rồi ta sẽ bón phân cho em để em lớn lên xanh tốt,như nỗi niềm mong ước của ta. Bác, mùa thu ngày ấy... Lá hát như mưa trên lối em về. Lá vàng lạo xạo dưới gót giầy của kẻ độc hành lang thang trong rừng vắng. Chiều thu Nga nắng vàng như mật ong, như giọt hổ phách, thanh bình yên tĩnh như không có thời gian. Đồng hồ vào rừng thu Nga như dừng lại, thời gian biến thành từng giọt hổ phách rơi thật chậm, đọng lại trong veo phía trên cao những cánh rừng. Rừng ơi rừng nói gì thế? Và lá ơi có gì xao xuyến mà thì thầm mãi ngàn năm không dứt? Bác, mùa đông ngày ấy... Mùa đông Nga với tuyết trắng xóa mịt mù, ngồi trong cửa sổ một mình lòng buồn vô hạn, uống vodka mà em nhớ về đàn lợn nơi quê nhà. Lợn ơi lợn nghĩ gì thế, có phải lợn đang nhớ ta không về chăm sóc lợn, mang những bẹ chuối thái mỏng và bèo tây thơm ngon? Lợn ơi lợn đừng buồn nhé, rồi ta sẽ lại trở về. |
Em thấy bác hongtuoi(mạn phép gọi bác là bác) rất có cá tính.Chắc cuộc sống của bác phải rất phong phú mới tạo nên 1 nhân cách đặc biệt như bác.Mong càng được đọc những bài viết sâu sắc hơn của bác:emoticon-0111-blush
|
Các "Bác"!
Kóc tui từ lâu ngồi trong "kẹt".. Nhìn ông "Trời" to bằng cái nắp "phéng".. Hôm nay phải nhìn lại mình... 4Rùm 3En có nhiều người ta "Gan" to thật...! Ghi chú: nắp "phéng" = nắp chai xá-xị hiệu con cọp. |
Cám ơn đồng chí Vinamilk. Tôi cũng tự cho rằng có lẽ tôi là người rất thú vị, hoàn toàn không nhạt nhẽo đơn điệu. Tuy nhiên có lẽ tôi không hợp với style ở đây. Cho nên tôi chỉ nguyện làm "người dọn vườn", thề sẽ dọn sạch những điều tôi cho là đơn điệu tại diễn đàn này, và sẽ chỉ xuất hiện lúc đó. Ngoài ra, những bài nào, những ai tôi cho là thú vị đáng kể, thì tôi sẽ im lặng quan sát. Tôi đã bị xóa một số bài ở đây, nhưng điều đó không hề gì. Thỉnh thoảng, tôi sẽ bộc lộ chút đỉnh năng lực thật của tôi, để bạn thấy tôi là người hẳn đúng như bạn nghĩ. Trân trọng.
|
"THỀ SẼ DỌN SẠCH NHỮNG ĐIỀU TÔI CHO LÀ ĐƠN ĐIỆU TẠI DIỄN ĐÀN NÀY" (!).
Xin lỗi, nhưng chưa có ai trong số hơn 2500 thành viên của diễn đàn này phải lên tiếng cầu cứu các loại hongtuoi giúp đỡ cho diễn đàn đỡ tẻ nhạt, nhá! Câu này nghe vô duyên tột độ - chẳng khác gì một người lạ hoắc từ đâu xộc vào nhà riêng của chúng tôi và kêu lên: "Tôi thề sẽ sắp xếp lại mọi thứ trong nhà này cho gọn ghẽ!", "Tôi thề sẽ dạy dỗ con cái các vị thành đạt!" v.v và v.v ... Ai nhờ? Ai khiến? Ai mời? |
Tất nhiên là hongtuoi không thể cùng đẳng cấp với bất kỳ ai trong số hơn 2500 thành viên NNN chúng tôi được rồi. Bằng chứng là chúng tôi dùng ngôn ngữ khác xa những "tinh túy" của hongtuoi vừa phun ra đây. Những lời này của hongtuoi cho thấy rõ trình độ của hongtuoi ở mức nào rồi. Đừng cố nữa mà mất công, chúng tôi không thèm đọc đâu!
|
Dù đã được BQT NNN nhắc nhở nhưng nick hongtuoi2 vẫn tiếp tục xúc phạm các thành viên. Thay mặt BQT xin thông báo đã ban nick thành viên này.
|
Hồi Мужик còn đi dạy học, một hôm có cậu học trò chân đi cà nhắc, mặt bê bết máu, mũi rách như vừa bị mổ xoang chưa kịp khâu, môi như trẻ hở hàm ếch, mấy cái răng cửa bay đâu sạch, một mắt sưng húp, mắt kia lồi hẳn ra khỏi hốc, một bên tai treo lủng lẳng, đến tố cáo bị bạn hành hung. Мужик cho gọi bị can đến tra hỏi:
- Người ta làm gì anh mà anh làm cho người ta biến dạng như thế kia, hả? Anh có còn là con người nữa không? - Dạ, thưa thầy! Ai bảo nó năm ngoái bảo em là đồ Hà Mã! - Chuyện từ năm ngoái, sao đến giờ anh lại làm người ta ra nông nỗi này? - Hôm qua lớp đi thăm vườn bách thú, em mới nhìn thấy con Hà Mã nó trông như thế nào! Tuần trước, không biết có chuyện gì mà lão USY lại bảo Мужик muốn như hongtuoi2. Chẳng thèm quan tâm vì có biết hongtuoi2 như thế nào đâu. Hôm nay vào mạng mới được mục sở thị hongtuoi2! Cảm ơn hongtuoi2 nha (có hongtuoi2,theo logic nhà quê, chắc cũng có hongtuoi1 và có khi cả hongtuoi0 nữa, cho cảm ơn luôn nhé)! Sẵn có cái bắp cày đây Мужик phải đi tìm USY hỏi tội mới được! |
Bây giờ, khi mọi cảm xúc đã lắng xuống, tôi đọc kỹ lại những gì hongtuoi đã viết và có cảm giác như sau.
Trước hết, đấy là một người có năng khiếu viết văn. Nhưng theo đánh giá của cá nhân tôi thì ở tầm hội viên Hội văn học-nghệ thuật cấp huyện. Tính tình vui nhộn, thích đùa, thích nổ (kiểu như MC Thanh Bạch). Nhưng đôi khi quá say sưa với những ngộ nhận về năng lực của mình nên lạc đề - cứ nói để mà nói, không cần biết có đúng chủ đề, đúng địa chỉ hay không. Có lẽ là hongtuoi đã có mấy năm nuôi lợn và trồng rau bên Nga. Cũng có nhiều cảm xúc về nước Nga muốn chia sẻ với mọi người, nhưng vì không thạo tiếng Nga nên cảm xúc của hongtuoi chỉ là những cảm nhận trực giác về những gì bác ta nhìn thấy và nghe thấy. Đọc những lời bác ấy tâm sự với rừng, với bắp cải và với...lợn cũng thú vị đấy chứ! Giá mà bác ấy cứ trải hồn với bèo tây, với luống rau, với lợn v.v... thì cũng hay, đọc cũng thú vị. Nhưng bác ấy lại tưởng mình đang là hoạt náo viên ở Nhà văn hóa thôn nên có cái giọng "hài hài-ngông ngông" hạch sách người khác về lý lịch, về thành tích...Nếu ở Nhà văn hóa thôn thì hẳn mọi người đã cười rộ vì thích thú, nhưng rất tiếc cho bác ấy là NNN là một môi trường khác hẳn nên mọi người đã không hiểu và không hưởng ứng. Kết luận của tôi: hongtuoi là một người có năng khiếu (ở cấp huyện thì là một người có tài thật sự, nhưng ở đây thì nên khiêm tốn một chút!) và có cá tính, rất khác người. Nếu hongtuoi thể hiện điểm mạnh này của mình sao cho phù hợp với môi trường NNN thì chúng ta sẽ có một thành viên rất thú vị. Chỉ e rằng chỉ thích được ca ngợi và khi bị chỉ trích thì văng tục bạt mạng là thói quen cố hữu mất rồi... |
Dạo bé tôi có đọc ở đâu đó một câu chuyện đại ý thế này: "Ở một vũng nước nhỏ có một con cá Vược to bằng bàn tay. Tất nhiên là Vược là chúa tể của vũng nước ấy, tất cả lũ đòng đong cân cấn đều sợ Vược một phép, gặp Vược là phải rập đầu tung hô "Vạn tuế! Vạn vạn tuế!". Vược ta hài lòng lắm.
Thế rồi một hôm Vược nằm mơ thấy mình được ra đại dương. Bơi ngang, bơi dọc một lúc thì Vược thấy hình như đại dương chỉ to hơn cái vũng nước quen thuộc của Vược một tẹo chứ mấy, cũng nông choèn choèn, chỉ có vài con tôm nhỏ, vài con ốc nhỏ. Chỉ có điều lũ tôm và ốc này chẳng hề tỏ ra sợ Vược tí nào. Vược bèn giương vây, nhe hàm răng lởm chởm ra để dạy cho lũ tôm và ốc một bài học, để chúng vào khuôn phép... Vược vừa mới giương vây thì có một con cá hình thù cổ quái to gấp đôi Vược từ đâu bơi đến. Vược sợ hết hồn, choàng tỉnh dậy. Khắp người Vược ướt đẫm mồ hôi... Mãi đến khi Vược đã trở thành một lão Vược già cả hom hem thì Vược mới tình cờ đọc được một bài viết trên mạng NNN và hiểu ra: đại dương mênh mông vĩ đại lắm, ngoài đại dương có những con cá còn to gấp hàng triệu lần Vược kia! Trong giấc mơ kia Vược đã gặp may khi chỉ mơ thấy mình đang bơi ở một cái vũng nước xâm xấp sát bờ, do đó chỉ gặp con cá to có gấp đôi Vược thôi. Hôm ấy mà gặp Cá Mập Trắng thì...Vược rùng mình..." |
Tôi thì thấy thật ra hongtuoi la một cá dai duong, cỡ bơi biển lớn thường xuyên. Cá to cá nhỏ đều chẳng ngại... Có điều bác ấy ghét NNN quá, chỉ coi NNN là cái vũng nước đục, muốn tống mấy viên thuốc tẩy vào đó cho trong để bác ấy "tưới rau" cho thỏa cơn khát nước ngọt, cho đỡ nhớ thời êm đềm bên Mát, mà cũng có khi cho "bõ ghét" đó thôi.
Nhưng ghét mà vẫn vào thì cũng chẳng hiểu ra sao. Nhưng mà nếu cứ vào để trịch thượng như vậy thì cũng chẳng hay ho gì lắm. Thôi thì ta... kệ cho nó lành các bác nhỉ.:emoticon-0116-evilg |
Chắc là USY chưa kịp đọc bài viết của hongtuoi2 đã bị BQT xóa nên mới có nhận xét như vậy về hongtuoi2. Công nhận là có năng khiếu "bao la bát ngát". CHẤM HẾT. Không thể gọi là một người có văn hóa ứng xử tối thiểu. Tôi thấy khó chịu về thái độ trịch thượng của hongtuoi2 nên mới bình luận về cái câu "THỀ SẼ DỌN SẠCH NHỮNG ĐIỀU TÔI CHO LÀ ĐƠN ĐIỆU TẠI DIỄN ĐÀN NÀY" trong bài viết ngắn ở trên. Thế là văng tục bằng những ngôn từ bẩn thỉu nhất. Nếu là người có tầm cỡ "cá đại dương" thì không bao giờ cho phép mình phun ra ở nơi công cộng những thứ mà tạm gọi là "rác rưởi ngôn ngữ".
|
Máha nàng hỡi! Ta xem ra nàng có vẻ rất tự hào là thành phần trí thức có học. Nàng dám chê ta là thành phần ít học, vô học. Không sao. Nàng lại chê thành viên Thienduongmu là giai cấp công nhân. Nhưng nàng không hiểu rằng ta có học gấp hàng triệu lần so với nàng. Người ta có nhiều mặt nạ, nhiều tính cách để đối xử với những loại người khác nhau. Với loại người này, chỉ nên dùng mặt nạ này là đủ. Nếu nàng có học, hãy cho biết một số kiến thức của nàng? Một số lập luận của nàng mà ta đã xem, chúng thật là vớ vẩn, chưa có hàm lượng chất xám trong ấy. Ồ, ta trồng rau nuôi lợn. Nàng nên biết rằng ở trên mạng, ta có thể là bất cứ ai. Thậm chí ta có thể làm người quét rác. Vấn đề là ta vào đây làm gì. Nàng Usy nói về ta rất đúng. Hôn nàng một cái.
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:12. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.