Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Sinh sống tại Nga (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=17)
-   -   Một thời mãi mãi không quên (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2266)

LyMisaD88 04-11-2009 14:15

Một thời mãi mãi không quên
 
Anh chị em 3N quý mến!
Trong mỗi chúng ta, những người từng có một thời sống, học tập, làm việc, công tác tại đất nước Liên Xô trước đây và các nước SNG ngày nay chắc hẵn đều có những kỷ niệm vui buồn khác nhau trong suốt thời gian chúng ta ở đó. Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: "Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn". Riêng tôi cảm nhận có thể có những gì đó còn hơn thế nữa nên tôi xin phép được mở bài này để chia sẽ với bạn bè, anh em về những kỉ niệm, kí ức một thời mãi mãi không quên. Trân trọng kính mời anh chị em cùng trao đổi.

LyMisaD88 04-11-2009 16:43

Kỉ niệm sâu sắc về những người Thầy:
Trong suốt thời gian 5 năm sống và học tập ở Matx...chúng tôi đã được nhiều Thầy giáo, Cô giáo mà chúng ta thường gọi nôm na là "Ông giáo, Bà giáo" ở các bộ môn giảng dạy và có nhiều ấn tượng đẹp về sự giúp đỡ, dạy dỗ ân cần của các Thầy, Cô, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất với tôi là hai người Thầy, một trẻ, một già, một khởi đầu năm học đầu tiên, một kết thúc lúc ra về. Đó là Thầy giáo dạy môn tiếng Nga và Thầy hướng dẫn viết luận văn tốt nghiệp.
Buổi học đầu tiên, tôi được tiếp xúc với thầy Nôxốp V.G., thầy còn khá trẻ, dáng tầm thước so với tầm vóc của người Nga, mái tóc vàng hơi xoả xuống che phía bên trái vầng trán rộng, cặp kính và hàng ria với nụ cười thân thiện, đó là hình ảnh khái quát của Thầy.
Lớp dự bị khoảng 15 sinh viên đến từ các nước Việt Nam. Lào, Campuchia, Mông Cổ..., tôi ngồi bàn đầu gần bục giảng. Buổi học đầu tiên, sau khi giới thiệu làm quen, Thầy giáo dạy chúng tôi học phát âm. Gần một năm, chúng tôi đã được học tiếng Nga trong nước nên tiếp cận cũng khá nhanh nhưng việc phát âm xem ra cần phải chỉnh sửa nhiều, có rất nhiều âm tiết không một ai phát âm đúng. Đến lúc học phát âm từ (tạm gọi là "R" 3 chân), Thầy phải há miệng ra chỉ cho chúng tôi lưỡi phải chạm khoang miệng thế nào, bật hơi ra sao nhưng không một ai phát âm đúng, đọc nhẹ đi thì thành "R", đọc nặng hơn thì thành "S". Tôi khá tự tin vì khi học tiếng trong nước, được Thầy giáo giao cho học thuộc lòng bài "Đợi anh về" trong đó có rất nhiều từ sử dụng âm tiết này và đã được Thầy trong nước luyện nhiều nhưng khi đó nghe tôi phát âm, thầy Nôxốp không hài lòng, đọc đi đọc lại mấy cũng không đạt. Thế là Thầy bảo tôi há miệng ra, tôi chưa hết ngạc nhiên thì thấy Thầy lấy quản bút dùng khăn musoa lau qua ấn vào lưỡi tôi. Tôi làm theo hướng dẫn của Thầy mấy lần thì phát âm được. Đến lượt các bạn khác, Thầy cũng làm như vậy. Suốt cả năm học dự bị Thầy đã dạy chúng tôi với sự chỉ bảo tận tình như thế nên chúng tôi học hành tiến bộ, kiểm tra cuối năm 100% đạt điểm vào học chính thức(các khóa khác có người không đạt phải về). Sau này tôi nghe nói, vì cái sự việc đưa quản bút vào miệng học sinh ấy, có ai đó đã báo cáo với Nhà trường và Thầy bị khiển trách, tôi thấy thương Thầy hơn.
Ngoài việc dạy học, Thầy cũng rất quan tâm đến việc ăn ở của chúng tôi, đối xử mật thiết như một người anh, biết chúng tôi quen ăn cơm mà gạo ít nơi bán, có người chưa quen ăn đồ ăn Nga nên Thầy bỏ thời gian đi tìm cửa hàng có bán gạo, vẽ đường cho học sinh đi mua hoặc tiện đường thì Thầy mua giúp. Chỉ một việc nho nhỏ ấy thôi chúng tôi cũng cảm nhận được tình thân thiết gắn bó giữa Thầy và trò.
Tôi là đứa học trò khá nghịch ngợm hay trêu Thầy. Có lần chuẩn bị lên lớp, cả lớp ngồi đợi Thầy, tôi mở tấm bảng ba mảnh sơn xanh đã được lớp trưởng lau chùi sạch sẽ, chỉ bằng vài nét phấn tôi hí họa chân dung của Thầy: một đường vẻ mái tóc xỏa xuống vầng trán rộng bên trái, cặp kính, hàng ria...Thế là đã có chân dung Thầy, tôi ung dung về chổ ngồi. Lớp trưởng hò hét xóa ngay nhưng Thầy đã xuất hiện ở cửa. Cả lớp đứng chào Thầy và lo Thầy quở trách, nhưng không, Thầy nhìn bức hí họa mỉm cười rất tươi và nháy mắt chỉ vào tôi: Đây là tác giả bức tranh phải không? Không sao, thỉnh thoảng đùa một tí cũng vui. Rồi thầy bảo tôi, nếu thích thì lúc nào rảnh Thầy sẽ đưa đến phố đi bộ có nhiều họa sỹ vẽ tranh ở đó mà học vẽ thêm.
Tôi nhớ mãi dịp chúng tôi về Len thi olimpic tiếng Nga. Trước khi đi, Thầy đã tập cho chúng tôi một vài tiết mục văn nghệ để tham gia thi, trong đó tốp nam được Thầy dạy bài Kalinka. Đây là bài hát tiếng Nga đầu tiên mà chúng tôi được học và tự biết khả năng này có nhiều hạn chế, có nhiều bạn hát tiếng Việt một câu chưa trọn nói gì đến hát tiếng Nga. Vậy nhưng, Thầy vẫn kiên nhẫn tập để chúng tôi hát được.
Hôm lên tàu đi Len, tôi với hai người bạn nữa được xếp cùng cupe với Thầy, sắp xếp chổ cho học sinh xong, Thầy lôi trong túi xách ra một ổ bánh mì đen, một súc canbaxa, mấy quả dưa muối, cà chua và một chai Stolichnaia. Hóa ra Thầy đã chuẩn bị đầy đủ đồ nhậu để thầy trò cùng vui vẻ. Thế là, mặc cho tàu cứ rung rung lắc lắc với tiếng rào rạo của đường ray thẳng tiến về Len, mấy Thầy trò làm xong béng chai vodka mà vẫn thấy thèm thuồng.
Ngày thi tiếng Nga ở Len, đến tiết mục thi hát tiếng Nga, thầy trò cùng hát, ai cũng sợ quên lời nên ghi sẵn phần lời ra giấy vừa xem vừa hát. Khi biểu diễn, bọn tôi ê a hát như kiểu hát bè vì chú ý "đọc" được lời thì sai nhịp, trật giai điệu nên hầu như chỉ nghe tiếng thầy hát là chính, chỉ đến đoạn điệp khác Kalin Kakalin...vì dễ nên chúng tôi mới gào thật to. Ấy thế mà tiết mục cũng được giải khá.
Còn nhiều kỉ niệm nữa về tình thầy trò, trong phạm vi bài này không thể kể hết được.
Sau khi về VN, chúng tôi không liên lạc được với Thầy, vì nghe nói Thầy đã chuyển đi dạy trường khác. Bây giờ, sau hàng chục năm xa thầy nhưng tôi vẫn còn nhớ mãi như in hình bóng của người Thầy giáo Nga rất đỗi tận tình thân thiết, đã dìu dắt dạy bảo chúng tôi học hành và vốn sống trong thời gian đầu ở Liên Xô.
Và với tôi, những kỉ niệm về Thầy Nôxốp sẽ không bao giờ phai nhạt trong ký ức của mình.

LyMisaD88 05-11-2009 10:27

Ngày sinh nhật thời sinh viên
Ngày mai (06/11) là ngày sinh nhật của "thảo dân", ngày này năm xưa khi còn học ở liên Xô cũng có những kỷ niệm đáng nhớ nên xin viết lại đôi dòng hồi tưởng.
Từ nhỏ đến lớn, thực ra vì nhiều lý do nên lứa tuổi như chúng tôi chưa biết kỉ niệm ngày sinh nhật là thế nào. Về phong tục thì ở ta ít ai tổ chức lễ mừng sinh nhật, rồi đất nước chiến tranh, hòa bình nhưng đời sống kinh tế văn hóa còn nhiều khó khăn, chưa phát triển...nên từ bé đến khi sang Liên Xô học tập tôi chưa hề có lễ mừng sinh nhật nào. Bây giờ thì khác xưa rồi, mặc dù không tổ chức cho mình nhưng đến ngày sinh nhật thì con cháu được bố mẹ tổ chức mừng sinh nhật, nhìn nét mặt hân hoan rạng rỡ trong ngày sinh nhật của thế hệ sau, tôi thấy đây là một phong tục đẹp cần phải học và duy trì.
Hồi đó ở trường tôi và chắc là các trường khác cũng vậy, có tục mừng sinh nhật rất hay. Khi mới vào năm học chính thức, lớp trưởng(bạn người Nga) nắm toàn bộ danh sách
của lớp với đầy đủ thông tin về ngày sinh của từng người, sau đó làm việc với nhà trường và giao cho Khóa trưởng phụ trách khâu này. Trong buổi lekxi vào ngày sinh nhật hoặc gần trước ngày sinh nhất, vào đầu giờ học trên giảng đường, trước toàn thể sinh viên của Liên Xô và nước ngoài, khóa trưởng, lớp trưởng phát biểu ngắn gọn chúc mừng sinh nhật, có khi chỉ một người nhưng cũng có khi có nhiều bạn trùng ngày sinh ở nhiều lớp khác nhau. Sau đó mỗi người được tặng mấy đóa hoa cẩm chướng được bọc trong giấy bóng thắt nơ khá đẹp, có lúc có ai đó người VN mình còn được người tặng hoa(tùy theo lớp trưởng nam hay nữ) thơm một cái vào má nữa mới sợ làm sao.
Tôi nhớ lần sinh nhật năm ấy, sau hơn 2 tháng được học chung với bạn, mình được xướng tên chúc mừng sinh nhật, được tặng hoa, cảm giác thật khó tả, xem phim ảnh thì biết rồi nhưng đến lúc ấy mình cảm thấy thật vinh dự và tự hào và lòng thầm cảm ơn những đất nước và con người (trong đó có Liên Xô) đã sinh ra cái phong tục tốt đẹp này, đồng thời lại biết tổ chức thể hiện sự quan tâm đến sinh viên như thế. Một sự quan tâm dù nhỏ thôi nhưng cũng đủ cho tôi cảm nhận được những cái hay, cái đẹp.
Buổi tối hôm đó, tổ chức sinh nhật gọn nhẹ, mời một vài bạn cùng lớp có nữ có nam ọp ẹp sơ sơ, uống rượu- nhất định phải có Vodka và Sampanh Covetxkoie, bật đĩa hát(sau này có catset nhảy nhót tý cho tỉnh rượu.
Có lần mình phịa ra cái cớ để mời bạn cùng lớp đến sinh nhật, không ngờ nó nhớ nên tròn xoe mắt bảo: vừa mới sinh nhật tháng trước kia mà. Thoáng một giây trả lời nhanh: sinh nhật thằng bạn rất thân, khác lớp. Thế là ổn.
Bây giờ cứ đến ngày sinh nhật, nhớ kỉ niệm xưa lòng thấy bồi hồi niềm vui.
P/s: Chiều nay, em có một tiệc rượu nho nhỏ(không có tặng hoa, tặng nụ) nhưng cũng xin nâng ly mời các bác 3N nhé!

Cartograph 05-11-2009 14:21

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 42717)
[B]
Lớp dự bị khoảng 15 sinh viên đến từ các nước Việt Nam. Lào, Campuchia, Mông Cổ..., tôi ngồi bàn đầu gần bục giảng.

Bác LyMisaD88 ơi, hồi ấy bác cùng học với các bạn in đậm trên là năm tám mấy hả bác? Có khi nhà em với bác cùng một thời ấy nhỉ? Nhà em cũng mang nặng kỷ niệm trước lúc đi từ vùng đất miền trung Bình Trị Thiên quê bác, ôn thi ở sau cái khách sạn Đá Nhảy (chân đèo Lý Hòa) ấy bác ạ!
Nhân dịp biết ngày sinh nhật của bác, tặng bác mấy cái "nụ" của "nhà" em ạ!:emoticon-0155-flowe
Chúc bác luôn vui, ký ức trở về ào ạt!:emoticon-0150-hands

nqbinhdi 06-11-2009 11:32

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 42870)
Cảm ơn bác Hoa May
Kính mời các bác "ba nờ"
Ta cùng zui zẻ họa thơ "gai trè"(gai của cây tre)
Vịnh rượu bác Hoa
Cám ơn nhiều! Bác Hoa May
Tặng nguyên em chai rượu "ngó"(rượu để ngắm)
Hai cái ly không đứng đó
Sau một hàng rào kẽm gai

Tự ngẫm: Té ra ở đời
Không chỉ có hương rượu ngọt
Rượu ngon, ai mà muốn rót
Phải tránh gai đâm nhằm tay

1. Phản đối! Phản đối bác LyMisaD88 nhé, bác xào lại cái ý "muốn hái hoa hồng chớ sợ gai đâm" nộ niễu quá, hỉ:emoticon-0136-giggl.

2. Xin sửa lại hai câu cuối bài vịnh diệu của bác nhé:

Rượu ngon, ai mà muốn rót
Hoặc xèng hoặc phải nịnh cho hay!:emoticon-0102-bigsm

Hơ hơ, nịnh khéo một tí mờ được diệu ngon cộng với bạn hiền nhở, bọ cũng xin uốn ba tấc lưỡi cú diều nịnh thật khéo (chỉ tiếc cái chai kia lại không phải là chai stolichnaia hay chai sương mù Dolgoruki!).

Bơm xong cái bốt này nhà cháu chạy mất dép, kẻo củ đậu bay tới nơi!

Minsk1984 07-11-2009 11:23

Nhân ngày Cách mạng Tháng Mười Nga vĩ đại, Xin được nâng ly chúc sức khỏe tất cả những ai đã đang và sẽ yêu mến Liên xô và nước Nga!
Tôi cũng có một kỷ niệm khó quên về Liên xô có liên quan đến ngày này muốn chia sẻ cùng các bác.

Hồi còn là sinh viên của Bách khoa Minsk, tôi có một cậu bạn thân người Nicaragoa. Tuy học khác ngành, nhưng chúng tôi thường đi chơi thể thể thao và ... ra quán bia nhâm nhi bia cùng món thịt nướng với nhau. Thỉnh thoảng tôi giúp cậu ấy học thêm môn toán. Còn cậu ấy thì rất ngưỡng mộ nhân dân Việt nam anh hùng, đi đâu cũng đeo huy hiệu Bác Hồ và huy hiệu đoàn mà tôi tặng cậu ấy.

Chiều ngày 2-9-1982, sau khi đi đá bóng về chúng tôi ra quán bia mừng quốc khánh Việt nam. Tháng 9, ở Minsk đang là mùa thu, tiết trời đã se lạnh. Thế mà cậu ấy gọi một lúc 2x9=18 vại bia, sắp thành một dãy dài trên thành lan can ngoài sân quán. Hai đứa ngồi hai đầu, và cậu ấy bảo uống đến khi nào gặp nhau thì về. Lúc đầu còn háu nước, uống rất khí thế, cứ nâng lên hạ xuống luôn. Nhưng đến vại thứ 4-5 rồi thì ...oải. Bụng đã căng, mà bia thì đã bắt đầu nhạt và ...đắng. Sau nhiều lần đi ra đi vào thì chúng tôi cũng hoàn thành sứ mệnh, cụng vại bia cuối và hẹn tái ngộ vào ngày 7-11 để kỷ niệm ngày CMTM Nga.

Đến hẹn lại lên. Chúng tôi lại ra quán bia. Tháng 11, đã là mùa đông, màu vàng của cây lá đã nhường chỗ cho màu trắng của tuyết. Tất nhiên là không thể ngồi ngoài sân như lần trước nữa rồi. Vừa tìm được chỗ ngồi trong quán, tôi chủ động vào đề luôn: "Lần này mà cậu lại 7x11=77 thì chắc phải làm cái can, mang về KTX mà ...tắm! Cậu có ý tưởng gì mới hợp lý hơn kg?". Cậu ấy nói: "Chưa có, nhưng cứ tạm ứng trước mỗi người vài vại đã rồi ý tưởng sẽ đến, tính sau". Quả nhiên, sau vại thứ ba tôi đưa ra ý kiến "Đây rồi, 7+11=18, vẫn là 18 vại". Cậu ta đồng ý. Tiếp the thế nào thì các bác đã rõ.

Thế đấy, Hồi đó thời trai trẻ thì 2x9=7+11=18
Còn bây giờ thì chắc chỉ 2 vại là chín (9) ... đỏ.
Chúc các bác vui vẻ !

LyMisaD88 07-11-2009 14:45

Nỗi nhớ Mùa đông nuớc Nga
Bây giờ ở Mátx...có lẽ những bông tuyết đầu mùa đang rơi. Còn ngày xưa:
Đến nước Nga vào những ngày cuối thu nên phong cảnh trời thu ở Matx...nhiều mây ít nắng, những cánh rừng đã trút gần hết lá vàng, có cây chỉ trơ cành khẳng khiu. Trời se lạnh. Hôm lạnh nhất, giờ giải lao, cả lớp được Thầy giáo cho đi xem nước đóng băng- một hiện tượng thiên nhiên lý thú mà ở mình Việt Nam không có. Chúng tôi đến cái hồ nhỏ cạnh trường, nước hồ thấy cũng bình thường, cỏ cây xung quanh hơi héo úa, lá cây như cứng lại, còn trên mặt nước hồ đọng lại thành váng trong suốt, rất mỏng, tựa như miếng kẹo gương Quảng Ngãi phủ trên mặt nước hồ, lấy tay khẽ chạm vào thì miếng gương tan ra. Chỉ là một hiện tượng thiên nhiên khí hậu đơn giản vậy thôi nhưng chúng tôi ai cũng háo hức tò mò chờ đợi xem nước đóng băng. Thế là mùa đông đầu tiên của chúng tôi ở nước Nga đã đến.
Hôm sau, học sinh nuớc ngoài được các Thầy, Cô dẫn đi nhận quần áo mùa đông, đến cái khu vực nào đó nằm xa xa phía sau Nhà hát lớn. Vào đó giống như một cửa hàng hay siêu thị, có đủ các loại quần áo giày mũ mùa đông. Mỗi người được chọn cho mình những thứ để mặc rét theo giá ghi trong tickê gắn ở đồ vật nhưng trong phạm vi mức tiền khống chế tương đương nhau, nếu lấy ít thì thừa tiền mà lấy quá mức tiền thì không được, cộng tất cả lại tổng số tiền xấp xỉ mức đó là được. Chúng tôi chọn cho mình những đồ chống rét như giày lông, mũ lông, áo pantô, bộ vét...
Trời vẫn lạnh, nhưng tuyết thì chưa rơi. Đã hai tháng ở Nga nên cũng quen dần với nếp sinh hoạt mới. Cực nhất là lên lớp phải đúng giờ 8 giờ sáng, khi ấy trời chỉ hơi mờ sáng như bên ta, ai cũng chưa quen đồng hồ sinh học thay đổi nên hay ngủ quên, cũng may anh em chịu khó gọi nhau nên cuối cùng cũng ổn. Nhiều khi lên lớp, nhiệt độ trong phòng âm ấm, thế là lại buồn ngủ, ngủ gà ngủ gật, thầy giáo phải trêu đùa hoặc gọi lên bảng mới hết. Buổi chiều đúng 2 giờ phải tập trung để lên ôtô đi thăm quan đó đây xung quanh Mátx..., đây cũng được xem như là giờ học bắt buộc nên không thể vắng. Mình rất hay muộn những giờ này, ít nhất là 5 phút, lắm khi bị lớp trưởng lên gọi còn mắng cho là tác phong lề mề bắt cả xe phải đợi, nhưng mình chậm vì có lý do rất chính đáng: nhường thang máy cho mọi người để đi sau nên mới muộn.
Đợi mãi rồi tuyết cũng bắt đầu rơi, thời gian đó khoảng sau lễ mùng 7/11 vài ngày, cả mấy anh em tò mò ra sân xem tuyết, màu trời xám xịt, từng bông tuyết li ti bay bay rất đẹp, người Nga bảo lúc nào tuyết rơi thì trời ấm và họ mong cho tuyết rơi dày hơn vì sang năm lúa mì đã gieo hạt trước mùa đông sẽ mọc đúng vụ không mất mùa. Chúng tôi đưa tay hứng từng bông tuyết, nhìn rõ bông tuyết có 6 cạnh với những nhánh nhỏ li ti như những bông hoa rất đẹp từ từ tan trong tay mình. Rồi tuyết rơi nhiều, cảnh vật khắp nơi như được phủ một tấm chăn tuyết trắng xoá, trắng đến nỗi khi có nắng mặt trời trông lóa cả mắt. Trên mái nhà tuyết phủ dày, ngoài đường phố thường xuyên có xe gạt và xúc tuyết cho xe cộ đi lại nhưng tuyết vẫn vun thành ụ thành đống.
Lúc tuyết dày ngập đến đầu gối, thầy giáo thể dục hướng dẫn chúng tôi học môn trượt tuyết khá vui. Nhìn thầy giáo và các bạn Nga lướt nhẹ nhàng trên tuyết mà thèm, chúng tôi thì chỉ đi lẫm chẫm như trẻ con tập đi theo hai đường rãnh mà thầy mới lướt qua, rồi ngã vào nhau dúi dụi. Có một bạn nữ người Trung Á to như cái bồ cũng đang tập, lướt đến sau lưng tôi la hét tránh đường nhưng tôi biết tránh chổ nào ngoài hai cái đường trượt đó, thế là cô ta đâm sầm vào tôi và cả hai cùng ngã rồi cười vui với nhau.
Đến kì nghỉ đông, chúng tôi được Nhà trường đưa đến nghỉ ở một nơi thuộc ngoại ô, ở đó chỉ có mấy tòa nhà cổ hai ba tầng xây giữa rừng thông, nghe nói đây là nơi mà thế kỷ trước các họa sỹ nổi tiếng của Nga sinh sống. Ban ngày đi trượt tuyết, dạo trong rừng theo con đường mòn đầy tuyết, tối về ca hát nhảy múa khá vui. Nhờ vậy mà chúng tôi biết trượt tuyết tương đối thạo, không còn bị ngã nữa.
Trong phòng ở có lò sưởi nên vẫn ấm áp dù ngoài trời thường -10 độ, ngại nhất là đi ra đường phải trùm kín từ đầu đến chân vẫn rét, nếu ở ngoài trời lâu thì tai, mũi và mấy đầu ngón chân tê cóng, có những người Nga để ria dày, đi lâu ngoài phố ria cũng lấm tấm đóng băng trông thật ngộ.
Thú nhất là mùa đông vào những ngày đẹp trời đi dạo trong rừng. Rừng thật im ắng, trên các cành cây tuyết xốp phủ đầy cành long lanh tia nắng xuyên qua tán lá thông, thỉnh thoảng một vài chú sóc chuyền cành ăn quả thông làm tuyết bay lã tã.
Rồi mùa đông cũng qua đi, mùa đông đầy kỉ niệm. Tôi nghĩ mùa đông dù lạnh giá nhưng đó cũng là một phần rất quan trọng của thiên nhiên nước Nga, một phần làm nên nỗi nhớ Nước Nga./.

LyMisaD88 28-11-2009 10:57

[B]Một chuyện rất nhỏ[/B
Những ngày đầu tiên ở Liên Xô với biết bao nhiêu điều mới lạ, bỡ ngỡ mà mỗi người trong chúng ta đều có những khám phá bất ngờ, thú vị khác nhau. Có một chuyện tưởng như đơn giản nhưng cũng làm chúng tôi ngạc nhiên vì lòng tốt của những người Nga. Đó là chuyện hỏi đường khi bị lạc.
Dạo đó, tôi và một vài thằng bạn nữa chúa là thích ngủ nướng, trời rét, chăn nệm ấm nên cứ tự nhủ chậm một vài phút không sao nhưng tác hại của việc muộn giờ thì ai cũng biết rồi.
Hôm đó, nhà trường tổ chức cho sinh viên nước ngoài đến tổng kiểm tra sức khỏe lần đầu, đây là qui định bắt buộc đối với người mới nhập cảnh vào Liên Xô.
Buổi sáng, đúng giờ xe đưa sinh viên đi, riêng tôi và một thằng bạn bị chậm do ngủ nướng, mở cửa thấy có mẩu giấy của lớp trưởng ghi địa chỉ phòng khám đa khoa ở trung tâm thành phố, gần ga metro Park Kunturư. Hai thằng quyết định xuống metro tìm đến phòng khám cho kịp đăng ký.
Đến ga metro, chúng tôi mới thật sự lúng túng không biết lên đường nào, có đến mấy đường lên mặt đất, bởi ga này có cả đường rẽ sang đường vòng tròn đi quanh thành phố. Hai thằng quyết định cứ lên mặt đất đã rồi hỏi đường.
Người thì đông, lên mặt đất là họ đi lại tất bật như mắc cửi và ai cũng như đang rất bận rộn, phải chọn người mà hỏi. Lại còn cách hỏi nữa chứ, tôi nhẩm đi nhẩm lại câu hỏi đường mà Thầy giáo đã bày cho đến thuộc làu, phải hỏi một cách thật lịch sự người ta mới có cảm tình.
Đầu tiên, tôi hỏi một người đàn ông mặc comple tay xách cặp, đưa mảnh giấy ghi địa chỉ cho ông, ông nhìn quanh một lúc rồi lắc đầu nói tôi từ rất xa đến nên không biết vùng này, ông đưa mảnh giấy hỏi một thanh niên đi ngang qua nhưng người này làm điệu bộ nhún vai lại huơ huơ tay chỉ sang khu vực bên kia.
Hai thằng xuống đường hầm đi sang bên khác, gặp một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu rất khó đoán tuổi, không già lắm nhưng cũng không còn trẻ. Chúng tôi hỏi đường rồi cũng đưa mảnh giấy ghi địa chỉ. Người phụ nữ xem một lúc rồi hướng dẫn chúng tôi đi thẳng, rẽ trái, rẽ phải...loạn xì ngầu. Tôi thực sự lúng túng nhưng cũng cứ gật...gật...đa...đa...cho qua chuyện. Sau một thoáng suy nghĩ, người phụ nữ nhìn cái mặt ngẩn tò te của hai thằng tôi rồi phẩy tay: "Thôi được rồi, đi theo tao". Thế là hai thằng lúc cúc đi bộ theo bà. Đi thẳng, rẽ trái, rồi rẽ phải một hồi chừng 20 phút mới đến trước một tòa nhà 5 tầng dài dài của phòng khám đa khoa nơi chúng tôi cần đến rồi bà mới chỉa tay chúng tôi. Hai thằng cảm thấy lúng túng vì sự nhiệt tình của bà và ân hận vì một sơ suất mà dẫn đến làm phiền người khác nhưng cũng cảm nhận được sự chân thành, sự nhiệt tình giúp đỡ của người phụ nữ Nga không quen biết đã bỏ công việc của mình để giúp đỡ chúng tôi. Tạm biệt người phụ nữ, chúng tôi cám ơn rối rít nhưng bà lại phác cử chỉ phẩy tay như bảo "Không sao, chuyện nhỏ ấy mà" rồi theo đường cũ quay trở lại ga metro tiếp tục đi theo công việc của mình.
Đã nhiều năm trôi qua nhưng cái chuyện nhỏ ấy đã để lại trong tôi một tình cảm đẹp về những người dân Nga đôn hậu, nhiệt tình, hào hiệp luôn thích giúp đỡ người khác một cách chân thành, vô tư.
Tự suy ngẫm: Còn bạn và tôi, đã có ai trong chúng ta có một lần chỉ đường cho người lạ như người phụ nữ Nga kia chưa nhỉ?

virus 28-11-2009 11:41

Câu chuyện của bác LyMisa khiến em nhớ lại câu chuyện của chính mình các đây khá lâu, khi em được một cụ già người Nga tận tình dẫn đường đến địa chỉ em cần. Câu chuyện này em cũng đã chia sẻ cách đây 4 năm rưỡi, cũng trên diễn đàn NNN nhà mình. Mời bác xem lại qua link sau: http://luutru.nuocnga.net/viewtopic.php?t=440

LyMisaD88 20-12-2009 16:30

"Sang Nga "dùng" đồ ngoại"

Có thời gian đọc một số bài viết của các bác về những tháng năm sinh sống học tập ở Liên Xô thấy rất thú vị. Hóa ra anh chị em chúng mình cũng có những kỷ niệm tương tự nhau. Điều đó dễ hiểu thôi. Em sang hơi muộn, ở Mát cùng thời với Hungmgmi. Lại nhớ chuyện xưa:

Em kể chuyện ăn nên xin lỗi các bác về chử "dùng" ở tiêu đề, không thì có bác nghĩ sang hướng khác tội em.
Sau khoảng một tuần, được các anh lớp trên bao ăn và hướng đạo mọi chuyện hoặc ăn ở buphet, chúng tôi quyết định nấu ăn riêng. Gọi là chúng tôi vì phòng có hai người, năm dự bị nên trường cho "Việt cộng" ở với nhau, em ở cùng phòng với một anh lớn tuổi hơn nhưng hơi "khó" tính vì lão chẳng chịu đi đâu, em dụ dỗ thế nào cũng không lay chuyển. Buổi sáng đi học về, nghỉ một tí là dúi đầu vào hai cái tập từ điển dày cộp nổi tiếng mà em chắc mọi người đi Nga ai cũng dùng, suốt ngày cứ tra tra, viết viết, thỉnh thoảng còn quấy rầy nhau để hỏi nghĩa của từ này từ kia nữa chứ. Em thì liếc qua em đã đoán cái đoạn ấy nói cái gì rồi. Nhưng được cái là vì siêng năng thế mà lúc nào kiểm tra trên lớp, lão đều được Thầy giáo cho điểm cao hơn em. Không sao, Thầy cho "khơrasô" là "tốt" rồi mà! Cũng đúng thôi, bởi em muốn tận dụng thời gian vốn đã rất ít để khám phá biết bao nhiêu điều mới lạ, còn lão ấy thì không.
Bữa ăn riêng đầu tiên: em xung phong đi chợ, lão đồng ý ngay. Sau một hồi dạo quanh 2- 3 cái "prađuctư" cách đó không xa, em quyết định mua hai con gà. Gà cũng có nhiều loại, gà của Liên Xô giá rẻ hơn nhưng còn để nguyên con, sau này mới biết anh chị em mình thường gọi là gà "thể thao" (Vì gà này chăm tập thể thao quá nên thịt nó luộc kỹ mà nhai không ra), nhưng có loại gà nhập ngoại của Bun, Hung thì trông mới thật hấp dẫn, nó tròn một cục, trong bao bóng kính, không có chân có cổ gì cả. Em chọn hai con gà Bun, mỗi con khoảng hơn một kí, giá thời ấy khoảng 1,5- 2 rup gì đó xách về. Lão cùng phòng trố mắt. Không sao, bữa đầu tiên em chiêu đãi, bằng giá mấy cái bút chì chứ nhiều nhặn gì.
Theo phân công, em đi chợ thì lão phải vào bếp, em đợi cơm nhưng thỉnh thoảng chạy ra chạy vào bếp xem lão nấu món gì. Cái lão kẹo ấy định cắt miếng kho ăn với bánh mì nên cất một con gà vào tủ lạnh, em lôi ra bảo luộc tất, chẳng có kho, xào gì cả. Ăn làm sao hết? Không hết để mai. Thế là lão nghe theo.
Dọn ra, hai con gà Bun luộc chín trắng phau thật hấp dẫn tuy chẳng có lá chanh, gia vị gì, em qui định thêm mỗi người phụ trách một con. Không có rượu, cặp "Lúa mới" xách sang đã "đẩy" đi rồi. Em chạy sang hàng xóm vay mấy chai bia, không có, chỉ còn khoảng 1/3 chai vodka họ uống dỡ lúc nào để lại. Tạm được.
Lần đầu tiên- đúng là lần đầu tiên được ăn một mình một con gà nên thằng nào cũng "chiến đấu" hăng say. Hai thằng xé gà chấm muối, ăn "chay", thỉnh thoảng nhấp tí rồi khà, rồi xé gà tiếp.
Sau cuộc "chiến", phần em còn lại một ít lưng gà vốn rất ít thịt và cái chính là no quá nhưng miệng vẫn còn thèm, còn bên lão ấy, hỏa lực yếu hơn nên lão xoa bụng chỉ vào non nửa con gà "Ớn...quá..".
Sau này, không có lúc nào "dùng đồ ngoại" nhiều như thế nữa nhưng ấn tượng về bữa thịt gà đầu tiên thật đáng nhớ đối với em. Không biết bây giờ lão ấy có lên mạng không, nếu đọc những dòng này chắc lão cũng một mình cười rúc rích.

vhbmstu 21-12-2009 12:42

Dù được cho học dự bị ở Mos, nhưng tôi vẫn chưa đi hết Mos. Sau này, ở Kaluga, khi được nghỉ, tôi thường lên ngủ nhờ nhà "soái" Trịnh Viết Ngọ (sau cái chết của "soái" Hường, có lẽ "soái" Ngọ là người Việt giàu nhất Mos), để con gái rượu của "soái" dẫn đi Đồi nghiêng, quảng trường Manezh; "đại gia" Kiều Xuân Hùng (để đi xem pháo hoa năm mới ở quảng trường Đỏ, nghe du khách Úc chúc mừng năm mới, được dẫn đi công viên Gorky) và MGU (ngày tắm sông Moskva, đêm lên đỉnh đồi Chim sẻ ngắm nam thanh, nữ tú thủ đô khoe xe scooter và pháo hoa). Sau này về Vn mới biết ở Mos có công viên Kolomen rất đẹp.
Vĩ thanh:
Cuối 1 sáng mùa đông, khi từ ob. Lion của soái Ngọ ra, 1 xe cảnh sát bóng lộn trờ tới, chặn tôi lại. Tay sỹ quan lái xe có ánh mắt lạnh lùng, cửa sau bước ra một cảnh sát trẻ, có thái độ coi thường tất cả người Việt, hỏi tôi giấy tờ. Xem xong thì đứng nghiêm, giơ tay chào như cấp dưới chào cấp trên?!

LyMisaD88 21-12-2009 16:05

Bác Vhbmstu thân mến: bác là VIP nên cảnh sát Nga mới kính nể như thế chứ bọn em nó chào bằng cái dài dài đen đen treo lủng lẳng bên người nó kia. Em biết ông Ngọ từ thuở hàn vi ở Đôm 5, ở gần đó nên thỉnh thoảng sang giao lưu. Hình ảnh về ông ấy bây giờ em vẫn nhớ là người tầm thước, nước da ngăm đen, giao du rộng. Hai mươi năm nay chưa hề gặp lại.
Mừng cho ông ấy, dân giàu thì nước mạnh, ông ấy tài giỏi và may mắn thật bác nhỉ, em coi như chỉ xách về vali không.

hungmgmi 21-12-2009 17:03

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 46011)
"Sang Nga "dùng" đồ ngoại"

Có thời gian đọc một số bài viết của các bác về những tháng năm sinh sống học tập ở Liên Xô thấy rất thú vị. Hóa ra anh chị em chúng mình cũng có những kỷ niệm tương tự nhau. Điều đó dễ hiểu thôi. Em sang hơi muộn, ở Mát cùng thời với Hungmgmi. Lại nhớ chuyện xưa:

...Dọn ra, hai con gà Bun luộc chín trắng phau thật hấp dẫn tuy chẳng có lá chanh, gia vị gì, em qui định thêm mỗi người phụ trách một con. Không có rượu, cặp "Lúa mới" xách sang đã "đẩy" đi rồi. Em chạy sang hàng xóm vay mấy chai bia, không có, chỉ còn khoảng 1/3 chai vodka họ uống dỡ lúc nào để lại. Tạm được.
Lần đầu tiên- đúng là lần đầu tiên được ăn một mình một con gà nên thằng nào cũng "chiến đấu" hăng say. Hai thằng xé gà chấm muối, ăn "chay", thỉnh thoảng nhấp tí rồi khà, rồi xé gà tiếp.
Sau cuộc "chiến", phần em còn lại một ít lưng gà vốn rất ít thịt và cái chính là no quá nhưng miệng vẫn còn thèm, còn bên lão ấy, hỏa lực yếu hơn nên lão xoa bụng chỉ vào non nửa con gà "Ớn...quá..".
Sau này, không có lúc nào "dùng đồ ngoại" nhiều như thế nữa nhưng ấn tượng về bữa thịt gà đầu tiên thật đáng nhớ đối với em. Không biết bây giờ lão ấy có lên mạng không, nếu đọc những dòng này chắc lão cũng một mình cười rúc rích.

Hehe, sao mà bác này giống Gà mờ tôi quá:emoticon-0116-evilg. Đến giờ, khi tôi đã lớn đùng và bắt đầu già đi, mẹ tôi vẫn nhắc lại một chuyện hồi nhỏ của 2 anh em tôi. Đó là lần 2 anh em xem phim Vĩ tuyến 17 ngày và đêm, ở sân cơ quan mẹ, thấy Trần Sùng cầm cái đùi gà nhau ngon lành thì cả ai đều ước lên thành tiếng, rằng giá mà lúc nào đó ta cũng được như...Trần Sùng:emoticon-0136-giggl. Sau này sang Liên xô, được chén gà Bun, gà Hung...mới được thoả cái mơ ước tuổi thơ.
Đồ ngoại ở Liên xô thời đó còn có sam-pun Hoa Hồng của Bun, giày thể thao của Nam Tư và Rumani, giày thể thao Training của Bun...Hoa quả của Ma rốc, Bun, Hung....

LyMisaD88 20-01-2010 15:44

Một chuyến đi về Orekhovo
Một hôm, vào ngày cuối tuần được nghỉ học hai ngày, tôi dự định về ốp sản xuất lắp ráp ôtô Likinô Dulevo chơi với mấy người bạn đồng hương Bình Trị Thiên đang làm việc tại nhà máy này. Đây là nhà máy lắp ráp loại ôtô khách mang cái tên "Hải Âu" rất thông dụng ở Việt Nam hồi đó.
Chiều thứ 6, sau buổi học cuối là tót xuống metro đến ga Kurxki để lên tàu đi Likinô, không quên ghé cửa hàng mua mấy con gà Bun, súc thịt bò, ít rau để xuống làm đồ nhậu cho nhanh vì ốp này toàn là những anh chàng "phòng không" cả.
Lên tàu, chọn ghế trống gần cửa, mỗi khi đi tàu là tôi thường có ý thích ngồi gần cửa như vậy, hàng ghế đối diện đã có mấy bà người Nga ngồi trước.
Đang nhìn ngắm mọi người đi lại qua cửa sổ, tôi thấy ai đó ngồi xuống bên cạnh, quay lại hơi giật mình- một cô gái Việt khá duyên dáng, cô ta lí nhí chào và có lẽ thấy tôi là Việt Cộng nên ngồi cạnh cho nó yên tâm. Hai chúng tôi làm quen với nhau rất nhanh chóng, cô gái tên H. công nhân dệt may gì đó ở Orekhovo đi Mát để tiễn bạn về thành phố khác. Tôi hỏi thăm thì biết Orekhovo là thành phố có đông công nhân nữ Việt Nam đang làm việc, nó xa hơn Likino cả chục cây số. Em hỏi tôi đi đâu, có việc gì, tôi trả lời là đi Orekhovo thăm người bạn, tôi ngỏ ý đưa em về ốp vì xuống đến nơi trời tối, lại thân con gái một mình, em đồng ý.
Một lúc sau, tàu dừng bến đầu tiên, một ông người Nga to béo lên tàu ngồi cùng ghế, em dịch sát vào tôi. Tôi cảm nhận hơi ấm từ em lan sang tôi, mùa đông nhưng hai tai nóng bừng, tim đập loạn xạ.
Đi được chừng vài bến, em dựa đầu vào ghế và bắt đầu gật bên này, gật bên kia, có khi gật cả vào vai ông Nga ngồi cạnh. Tôi thấy bất tiện quá nên gác tay lên thành ghế cho em tựa vào, thế là em ngoan ngoãn tựa vào vai tôi ngủ ngon lành. Tôi cố giữ cho yên không nhúc nhích và ngắm em ngủ, khuôn mặt đã duyên còn để cho người ta ngắm mãi thế mà không biết gì, người đâu mà ham ngủ thế không biết. Tôi có biết đâu rằng lên tàu em phải tranh thủ ngủ để còn làm ca đêm. Mấy bà người Nga chắc cũng nghĩ chúng tôi là vợ chồng hay một đôi đang yêu nhau. Suốt cả chặng đường chỉ có một lần em choàng dậy hỏi tàu đến đâu rồi, tôi trả lời em cứ ngủ đi, mới hơn nửa đường, bao giờ đến gần bến Orekhovo thì anh gọi và đưa em về ốp. Thế là em lại dụi đầu vào vai tôi, còn tôi thì tỉnh như sáo, thỉnh thoảng hương thơm tóc em nó cứ khiêu khích tôi, tôi cố giữ người ngồi thẳng, cánh tay mỏi nhừ vẫn không nhúc nhích.
Đến ga gần ốp, em thức dậy, sửa lại tóc rồi chúng tôi xuống tàu. Đang loay hoay lấy cái túi thực phẩm, nhường mấy bà người Nga ra cửa trước- tính tôi vốn thế, em lách qua mấy bà Nga xuống của. Tôi cũng xuống và cứ tưởng em đợi tôi ở sân ga nhưng tàu đã chạy rồi, hành khách vội vã đi về nhà mình mà tôi không thấy em đâu. Tôi hỏi thăm mấy người Nga họ chỉ vào cái ốp sơn màu nâu nâu chỉ đi bộ một quãng là đến. Tôi vào ốp, toàn là các em gái công nhân dệt may gì đó. Tôi như đang ở trong tình thế người lạc đường, hỏi thăm cô H., mấy chị em hỏi H. nào, tôi lúng túng tả lại dáng người. Mấy chị em ồ à một lúc, có em xung phong dẫn đường nhưng một em khác nói là em H. đang đi Mát tiễn người yêu về Tôliatchi...Xỉu. Ngồi uống xong cốc nước, tôi hỏi thăm đường và lủi thủi ra bến otô buyt đi xe về Likinô, vừa đi vừa nghĩ: em đã đưa mình vào rừng mơ. Đúng, nhưng chỉ là mơ thôi. Chẳng có cái dại nào giống cái dại nào, nhất là dại gái...he...he...
Đợi mãi rồi cũng có ôtô, về đến Likinô đã khá muộn, lại một phen rắc rối với bà trực ốp, nói ngon nói ngọt mấy cũng không lay chuyển, thằng bạn cầm thỏi son môi xuống biếu cũng không gật. Thế là dù trời rét, mấy thằng bạn vẫn tổ chức cho tôi lên phòng qua cái thang chửa cháy rồi leo qua cửa sổ, bà trực ốp vẫn không hay biết gì.
Đêm đó, trong bữa nhậu vui say nhưng tôi nào dám kể chuyện mình về Orekhovo làm gì, biết được chúng nói lại không cười cho suốt cả năm.:emoticon-0115-inlov

duc68 26-03-2010 11:31

Bác này xui xẻo hỷ, vợ tui ở Ore và 2 đứa con tui thì sinh ở Likino đó. Chị em ở Ore nhiệt tình lắm, chắc bác xuất hành quên coi ngày bấm độn ... hehehehe.

LyMisaD88 26-03-2010 14:17

Trích:

duc68 viết (Bài viết 53714)
Bác này xui xẻo hỷ, vợ tui ở Ore và 2 đứa con tui thì sinh ở Likino đó. Chị em ở Ore nhiệt tình lắm, chắc bác xuất hành quên coi ngày bấm độn ... hehehehe.

Bác ở Likinô có thân với quân Bình Trị Thiên không? Trên tầng 3 ấy. Còn nhớ lão đội trưởng tên gì không? Lão đang ở Đông Hà cùng tôi đấy.

cuonghn 26-03-2010 23:10

Chào anh LyMisa88!
Em đã qua lại Krasnodar và đã nhắn tin qua DTDĐ về cho anh anh đã nhận được chưa?
Rất tiếc là vì lý do sức khỏe nên trước lúc đi không ghé anh được.
Xin chân thành hẹn anh một dịp khác!
Kính chào anh và chúc anh mọi điều tốt lành!

cuonghn

LyMisaD88 27-03-2010 09:42

Trích:

cuonghn viết (Bài viết 53745)
Chào anh LyMisa88!
Em đã qua lại Krasnodar và đã nhắn tin qua DTDĐ về cho anh anh đã nhận được chưa?
Rất tiếc là vì lý do sức khỏe nên trước lúc đi không ghé anh được.
Xin chân thành hẹn anh một dịp khác!
Kính chào anh và chúc anh mọi điều tốt lành!

cuonghn

Tiếc quá! Hôm Tết đợi mãi không thấy chú mày vào, anh đoán chắc ốm đau hay việc gì đột xuất chứ có hơn 40 cây số chứ mấy.
Mấy ngày Tết uống toàn rượu Jol, để dành chai vodka xịn để mấy anh em thưởng thức mà chờ mãi không thấy, bây giờ anh vẫn cất đó.
Lúc nào gặp bạn học ở Nga hoặc người đã biết uống rượu Nga anh mới có cái thú uống vodka. Ở Kra...có món rắk- con tôm có cọng to rất tươi, hấp với lá thì là vừa thơm vừa ngọt, nhậu với vodka thì thôi rồi.
Sang Krasnoda cố gắng làm ăn nhé, có ai cùng quê không?
Có thể bây giờ em sang đó thì thấy bình thường nhưng anh thì nhớ mãi Krasnoda, không làm sao quên được.

LyMisaD88 25-05-2010 11:41

Gặp ông già Cựu chiến binh Liên Xô:

Sang Mát được một thời gian, nơi ăn học đã ổn định, tôi cố gắng đi nhiều để khám phá phong cảnh phố phường thủ đô. Hồi đó, để tiết kiệm nên đi đâu cũng chưa dám đi taxi mà chủ yếu đi bằng metro là chính nhưng trước khi chui xuống tàu điện ngầm thì cũng phải đi mấy bến ôtô nữa.
Có một lần, vừa lên ôtô buych tôi gặp ngay một ông già Cựu chiến binh. Biết ông là Cựu chiến binh vì trên ngực áo của ông đeo khá nhiều huân huy chương. Sau này mới biết các cựu chiến binh Liên Xô rất ít người đeo huân huy chương như ở Việt Nam mình mà họ chỉ đeo mỗi cái cuống huân chương thôi. Cuống huân huy chương được lồng vào một lớp giấy nhựa bóng cứng ghép liền nhau thành một khối. Thế mà có nhiều ông, bà cựu chiến binh chỉ đeo cuống huân chương thôi mà đã dài bằng cả gang tay trước ngực. Thế mới biết thành tích, chiến công của các cụ ấy.
Vừa lên xe gặp ông già cựu chiến binh, ông bắt chuyện với tôi ngay. Ông hỏi tôi là người nước nào. Tôi bắt chuyện, trả lời ông mình là người Việt Nam, sang đây học tập. Ông tỏ ra vồn vã, ôm chầm lấy tôi, gọi tôi là con trai(!) làm tôi rất ngượng với những hành khách đứng cạnh. Lúc ấy vốn tiếng Nga cũng chưa sõi lắm nên nhiều câu ông nói tôi chỉ hiểu đại ý. Ông kể ông từng tham gia quân đội chiến đấu ở binh chủng tăng- thiết giáp nay nghỉ hưu và ông rất quý mến đất nước và con người Việt Nam. Khi tôi xuống xe ông còn nói: Việt Nam giỏi lắm, anh hùng lắm, tao rất muốn đến Việt Nam nhưng không biết làm cách nào đi được. Tôi cám ơn ông, tạm biệt và hẹn gặp lại...
Buổi tối, về "ốp" tôi kể lại cho mấy anh lớp trên nghe chuyện hôm nay mình gặp được một ông già cựu chiến binh như thế...như thế...Một anh nghe xong phán ngay: Ôi dào ơi, chú mày gặp ông say rượu rồi.
Tôi không tin, nhưng thoáng chút không vui vì lúc nói chuyện tôi thấy ông ấy chẳng say rượu chút nào.
Trong thâm tâm tôi mong gặp được nhiều người như thế. Tôi không thích họ ca ngợi này kia nhưng dù sao họ vẫn có tình cảm với Việt Nam mình qua cách thể hiện suy nghĩ và tình cảm của họ- Tình cảm của một người Nga, một cựu chiến binh.
Chiều 09/5/2010.

LyMisaD88 26-05-2010 18:24

Đi mua bia tươi ở Mát:

Thời bao cấp, lứa tuổi như chúng tôi cũng rất ít đụng tới bia rượu. Có nhiều lý do để hạn chế công lực ma quái của của cái thứ nước "thần kỳ" đó. Thứ nhất là điều kiện lúc ấy không cho phép tiệc tùng nhậu nhẹt như bây giờ, cái ăn còn chưa đủ, mong có nhiều lương thực, rau xanh để lèn cho chặt bụng là tốt rồi, nói gì đến nhậu nhẹt. Thứ đến là thói quen, là phong trào, không ai uống thì mình uống làm sao được?
Còn nhớ cái ngày xưa, cứ mỗi lần Tết đến hoặc cơ quan "liên hoan" tổng kết là vui lắm, vui nhất trong năm. Ngày đó kiểu gì cũng có đánh chén tập thể, uống bia rượu chẳng đủ cốc, cứ cái bát ăn cơm rót mà cụng. Rượu chanh Hà Nội lúc ấy thuộc hạng "số zách", uống nó cứ ngòn ngọt thơm thơm dễ vào lắm, nhưng cho vào khoảng mấy lưng bát thì say đứ đừ mất hai ngày. Theo ngôn ngữ bây giờ gọi là "yếu mà đòi ra gió".
Sang Mát được mấy ngày là được nếm ngay cái say của rượu vodka, cũng lừ đừ mất hai ngày, nhưng say xong lại thấy thích uống nữa, thế nó mới lạ.
Vào lúc dân Liên Xô đang thực hiện "xu khôi" nên vodka cũng hiếm, nhưng bia chai thì sẵn lắm vì hình như dân Mát thích rượu hơn bia. Bia chai khá rẻ, nhất là chịu khó mang cái xe tay đến mấy cái đại lý đổi vỏ chai rồi lấy bia về thì không thành vấn đề.
Uống bia chai mãi cũng chán, có hôm mấy anh em ngẫu hứng đi mua bia tươi về uống thử. Bia hơi Mát khá ngon nhưng để mua được cũng cách rách lắm.
Phải chuẩn bị sẵn cái can khoảng 10- 20 lít, đi khoảng hơn chục bến ôtô buych mới đến nơi bán bia tươi.
Hôm ấy chúng tôi có hai thằng rủ nhau đi mua bia tươi cho cả hội, xách cái can 20 chục lít to đùng lên ôtô, nhắm hướng cửa hàng bia thẳng tiến. Đến cửa hàng bia thấy cảnh tượng khá chán, đứng xếp hàng rồng rắn sau cả mấy chục người. Phần lớn các "bợm" tây nó không mang về nhà mà "truyền hình trực tiếp" ngay tại quầy bia.
Nhích dần rồi cũng vào được trong cửa hàng. Gian phòng khá hẹp, đèn điện không mấy sáng và khá đông người ồn ào đứng nốc bia bên những chiếc bàn con. Nhân viên bán hàng khá bận rộn bên máy rót bia, bia cứ rót, hết lớp này lớp khác xếp hàng tự mang ra bàn, tự nâng cốc. Sàn nhà nhớp nháp, khói thuốc mù mịt, hơi người, mùi bia, gia vị gì đó quyện với mùi thuốc lá thành mùi đặc trưng của nơi nhậu bia tươi.
Bên cạnh những bộ mặt vừa nốc bia vừa hoa chân múa tay nói cười lớ phớ còn có những cặp mắt lờ đờ, gườm gườm, mặt đỏ kè đứng liêu xiêu...trông cũng phát hoảng.
Tôi hơi chột dạ vì chỉ có hai thằng VC mới xách cái can 20 lít to đùng còn nhìn quanh không thấy ai cầm theo cái gì cả, mua thế nào đây?
Đến lượt, hai thằng tôi đưa cái can vào, cô nhân viên thoáng chút ngạc nhiên, tôi giải thích rót đầy can, mua mang về nhà cho nhiều người uống. Cô hiểu ra và rót bia vào can nhưng cũng đợi hơi lâu. Quay lại phía sau thấy có ánh mắt gườm gườm cũng hoảng, mấy anh em này đã có hơi men rồi mà phật ý họ họ túm cổ áo xách lên thì toi. Cũng may, họ cứ kiên nhẫn đợi chúng tôi đầy can bia, nhích dần đến chổ mua bia mà không xẩy ra chuyện gì.
Đầy can, cô nhân viên chẳng xách nổi lên bàn thế là cô mở cửa gọi hai thằng tôi vào mới xách ra được.
Xong đâu đấy, hai thằng túm can bia đi như chạy ra bến xe không ngoái đầu lại. Hú vía.
Tối đó, mấy anh em gần chục thằng làm bay sạch can bia, chuyện trò rôm rã nhưng nhớ lại cảnh đi mua bia mới thật hãi.
Từ đó, tôi cạch. Thích thì uống bia chai chứ không đi mua bia tươi thêm một lần nào nữa.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:13.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.