![]() |
Luộc lại con gà, mời các bác cùng nhào dô...
Trích:
Em xin ... lanh chanh mở đầu trước chị USY nhé :) Xin nói ngay từ đầu, đây không phải là "tác phẩm" của em. Đây là sáng tác của trưởng lão NguyenAnh đáng kính từ thuở xa xưa còn ở forum cũ... Em xin phép đăng lên đây để ... làm ví dụ minh họa thôi ạ http://luutru.nuocnga.net/viewtopic.php?p=31485#31485 Đường Xưa Gà không thích đi Tác giả: NguyenAnh Sáng tác năm Y2K thứ sáu (tức năm Bính Tuất 2006), tại làng nuocnga.net Một chiều nọ, TLV cưỡi trực thăng khuân từ đâu về một bức ảnh tĩnh vật. Nhân vật của tác phẩm là một quả na, một quả bí và một quả trứng gà. TLV bức xúc nói: - Thưa anh chị em, mọi người có thấy không: quả trứng gà sinh sau đẻ muộn kia giống quả bí nhà mình một cách lạ lùng! Em bé Liên Xô lúc đó đang lăm lăm trong tay cái máy ảnh không phim ra bộ chụp lại bức ảnh, nhanh nhảu đế thêm: - Cháu thì cho rằng, quả trứng gà này chẳng qua là quả bí nhà ta được gọt đẽo mà thành. Cái khác nhau duy nhất, theo cháu, chỉ là ở chỗ: nếu quả bí dài 6cm thì quả trứng cũng na ná như thế nhưng ngắn hơn chút xíu với chiều dài 5cm. Mọi người nghe TLV và EBLX nói, ai nấy đều há hốc cả mồm mũi. Riêng lão NA thì ranh mãnh lấp lửng: - Chuyện đó thì tớ đã biết. Nhưng tớ không muốn mình là người đầu tiên bới ra quả trứng của…bác Phan… Đúng lúc đó, Gà Mái từ xóm bên bay vù qua, lông lá xù như nhím. Thường ngày Gà Mái vẫn lặng lẽ qua lại con đường ranh giới giữa hai làng, nhưng hôm nay chị ta đã phải dùng hết sức bay qua để bắt quả tang đám người xấu đang vu oan cho mình. Không cần phải sửa sang lại váy xống như mọi khi, Gà Mái bắt đầu quang quác: - Này cái nhà anh “dập dồn” kia, này cái thằng nhóc “một ký lô ba” kia, đứa nào dám bảo bà chôm chỉa bí của nhà chúng mày để làm trứng giả hử? Chúng mày mở mắt ra mà xem nhá: bí nhà chúng mày vừa eo, vừa xanh, còn trứng nhà bà vừa tròn vừa trắng nõn, nhé! Bà í à, chôm chỉa thì bà thèm vào nhé. Bí nhà chúng mày chẳng qua chỉ là sản phẩm làm ẩu trong 5 phút của tạo hóa. Còn trứng nhà bà í à, là công trình nghệ thuật nghiêm túc của tình yêu và sự đồng điệu với thiên nhiên…Ừm… Nhưng nói gì thì nói, tôi cũng phải công nhận một điều, trước khi đẻ ra qủa trứng vàng này, tôi đã nhìn trộm bí… Mà chuyện có gì nghiêm trọng đâu nhỉ, trứng em để ra chỉ để chơi thôi mà… Nhà em có cả Ngân Hà tiền thì việc chôm chỉa bí để làm trứng giả thì có nghĩa gì kia chứ? Các bác rõ rách việc…Nếu cần em sẽ cho ghi chú thêm vào gian trưng bày của nhà em: “Quả trứng này được đẻ ra nhờ em có ăn ruột bí”… Gà Mái nói một thôi một hồi, nhưng giọng điệu có vẻ đã chuyển tông khá nhanh, từ cương sang nhu, rồi bỗng nên mềm nhũn. Lão NA nghe vậy thì vội cho rằng như thế là Gà Mái tỏ ra đã biết điều. Lão còn dễ dãi mở đường cho ả bằng cách khuân từ làng bên về một cái cầu có tên là “Đường xưa áo trắng”: Đường xưa chưa lầm bụi Trắng ngần tà áo em… Không rõ Gà Mái có hiểu điều nhắn gửi của lão không, nhưng theo lời tán dương đến tận cung trăng của ả thì ả rất thích con đường này vì đó là một trong những con đường thơ mộng nhất mà ả từng đi. Nhưng những gì tiếp tục xảy ra sau đó đã chứng tỏ rằng, lão NA thật quá ngây thơ khi cho rằng Gà Mái lại chịu qua lại giữa hai làng bằng con đường quê xưa cũ ấy… Phần 2 của truyện ngắn trên xin mời các bạn đọc xem tại http://luutru.nuocnga.net/viewtopic....c62561fd#31575 |
Nina ơi, buồn cười quá, nhớ lão Nguyên Anh quá :emoticon-0136-giggl Nhờ Nina hú hộ lão ấy về Nuocnga.net ngay. Có dỗi có dằn gì anh chị em Nuocnga.net thì xí xóa đi :emoticon-0102-bigsm
Hưởng ứng phong trào sáng tác Võ lâm liệt truyện của bác USY, RBD xin phép hong hơ lại đồ cũ của mình tại forum cũ cách đây mấy năm nhé. Thú thật bây giờ bận quá :emoticon-0107-sweat Trích:
NguyênAnh bèn ngon ngọt dỗ dành: Vào đi em, vào đi nào, nghe anh nào, ngoan thì anh sẽ nhường cho em chức Tổng biên tập tờ báo lá cải NNN của anh - gà vẫn nằm ì, mắt láo lơ. Đến lượt Nina, USY, Bí phải cùng cúi xuống vuốt ve: Thôi, em vào đi nằm đây nắng lắm, công an nó đến bây giờ hít môt cái thì đời em toi – gà vẫn nằm im chẳng nhúc nhích. Chị USY nhẹ nhàng dỗ dành: Hay là gà dịch thơ Nga nhé…, gà thoáng rùng mình rồi tiếp tục ngó lơ giả điếc…. Lúc này Virus nóng mắt lắm rồi xông vào lấy móng tay chí nhẹ một phát vành tai nhỏ xíu tội nghiệp của em, gà lập tức quay sang cô USY mách: Cháu thưa cô, bạn Virus bạn ấy cấu cháu…rồi vục dậy quay sang Virus dẩu mỏ, gào lên quang quác: Á, à… đừng có mà cậy nhớn bắt nạt bé nhá, đừng có cậy mình là Ẹtmin nhá, nhá…đây về đây méc hai anh giai “Dậu” TLV và TX74 của đây (2 gà già của NNN) thì các người có mà tan xương. Thấy tình hình có vẻ không ổn, RBD lách vào thử sức. Chị vuốt nhẹ bộ lông mượt mà của ả, thẽ thọt: “Thôi, em dậy đi, chị hứa chị cho em làm thủ quỹ NNN một tuần, chị không bắt tội em dịch thơ, chị sẽ nói giùm với Nina miễn đặc cách riêng em không phải pọt bài cho trang chủ nếu em đăng ký là thành viên NNN… “ - gà nguýt dài một cái, ngoảnh đi, bĩu mỏ. Lúc này nàng FOR thướt tha trong bộ váy xiêm từ xa đến. Nhìn thấy FOR, gà đang nằm, nghển cổ lên lạ lẫm, rồi lại nằm xuống ngó lơ. FOR rẽ đám đông dịu dàng: “Dậy đi em, dậy đi chị sẽ cho em thưởng thức những bài tản mạn của chị, chị sẽ dẫn đi ăn kem, kệ thây bọn họ ở đây”. Hiệu nghiệm làm sao, gà vục dậy, ngoan ngoãn lũn cũn bước theo FOR, để lại tất cả mọi người trong ánh mắt kinh ngạc. Ừ, mà phải thôi, đến bao nhiêu tay sừng sỏ ở đây ngon ngọt thế mà việc đi ăn kem với FOR vẫn là một giấc mộng. Phanhoamay từ nãy giờ im lặng, chả nói năng gì cả … đêm nay về lão Hâm lại có cái để lai dai bàn phím rồi. Sớm mai Forum NNN chắc chắn Topic: “ Những truyện ngắn của Phanhoamay” lại trôi từ từ … Gà mà không gáy là con gà ngoan... Note: Trước kia Tổng biên tập cũ của tờ báo Lá cải NNN - tờ báo nổi tiếng nhất Đông dương chuyên về nước Nga là bác Nguyên Anh. |
Khuân bài đầu tiên của bác Phan cho mọi người tiện theo dõi, những chữ in đậm là tên các mem của NNN:
Gà sang đường Chuyện này kể về một con gà mái tơ đi sang đường. Tuổi tơ là tuổi chưa nhảy ổ, chứ lọai nhảy ổ mấy lần rồi thì còn gì mà nói? (Ý của USY ). Đang tơ nên nó hay tơ tưởng, thỉnh thỏang nó còn làm thơ, những bài thơ nó làm ra, tự nó thấy rất hay, nhiều lúc vừa bới giun nó vừa ngâm nga: Sao anh không về thăm thôn cũ Nhìn đám gà tơ, đám lá tơ Vườn ai rộng quá tha hồ bới Em nhớ anh nhiều, em làm thơ Bài thơ hay như thơ Hàn thi sỹ, đúng không các bạn? Thỉnh thoảng nó post vài bài thơ kiểu đó lên diễn đàn nuocnga.net, ông Phương Tổng quản PM cho nó, động viên nó tiếp tục làm thơ tình theo hướng hiện thực xã hội chủ nghĩa. Nó đang đi theo hướng đó, nó nghĩ tương lai sẽ rất tươi sáng, tương lai của một nhà thơ nữ tài năng. Nói về thơ thì tưong lai của nó khá rõ ràng, nhưng còn tương lai nói chung thì nó thấy còn mờ mịt lắm. Ở tuổi tơ người ta hay bối rối trước cái tương lai bất điịnh, con gà của chúng ta cũng không phải là ngoại lệ. Gà mẹ bảo nó cố thi vào đại học. Chỗ này phải nói thêm là loài gà chỉ biết mẹ mình là ai, còn bố thì là một kẻ nào nó trong số gà trống trong đàn hoặc ngoài đàn, cái gã đã nhảy đánh vèo một phát lên lưng gà mái mẹ, xong rồi vỗ cánh kêu o o khoái chí, chả thèm biết hậu duệ của mình là những ai. Như thế cũng tiện các bạn nhỉ? Mẹ khuyên thế nhưng nó sợ vào đại học lắm. Nghe đồn là các thấy trước khi chấm điểm chính thức cho sinh viên gái thường hay đòi chấm một nhát như kiểu gà trống chấm gà mái. Eo ôi, thế thì nó chả đi đại học làm gì, ở nhà cũng ối người chấm. Băn khoăn về tương lai, nó tìm đến nhà ông đồ Nguyên Anh, người nổi tiếng xem bói rất giỏi, ông này uyên bác, đông tây kim cổ cái gì cũng tỏ tường, ông xem tử vi, xem chỉ tay đều rất hay. Thường thì ông không xem quá khứ (quá khứ thì ai cũng biết rồi, xem làm gì?), chỉ xem tương lai và ai cũng khen là ông nói rất đúng. Ông Nguyên Anh lấy lá số tử vi cho nó và để yên tâm hơn, ông xem cả chỉ tay, nhưng vì con gà mái tơ làm gì có bàn tay nên ông Nguyên Anh quyết định xem ...nách của nó, bảo xem thế cũng được. Ông phán: - Tương lai của cô tốt lắm, trừ đường chồng con. Gà mái tơ bối rối, chuyện chồng con là quan trọng nhất của một đời con gái, làm sao không lo một khi thầy đã phán như vậy? - Số cô sẽ lấy một anh chồng đẹp trai, tốt bụng, giọng bariton gáy sang sảng, mỗi tội mắt hơi mờ. Vì mắt mờ nên anh ta có tên là Gà Mờ . Các bạn thấy thầy Nguyên Anh giỏi chưa, đoán được cả tên người chồng tương lai của gà mái tơ, có ông thầy nào làm được như vậy không? Gà mái tơ hơi buồn vì số phận an bài nó phải lấy một tay mắt mờ, ngồi im không nói gì. Thầy Nguyên Anh động viên: - Em đừng lo, lấy được thằng chồng gà mờ có khi lại hay em ạ. Mắt nó mờ một chút thì nó đỡ liếc gái, em đỡ lo nó chạy theo con khác. Gà mái tơ có vẻ yên tâm đôi chút. Để cho cô bé yên tâm hơn, thầy Nguyên Anh đá thêm: - Nếu sau ba năm em chưa lấy được ai thì quay lại đây, anh sẽ ...lấy em! Mắt anh cũng mờ rồi, hiện phải đeo kính đây này. Ha ha, bố Nguyên Anh này vui tính phết! Tìm hiểu quanh trong làng, gà mái tơ không thấy chàng gà trống nào có tên là Gà Mờ, nó lại bỏ một buổi đào giun sang nhà ông Nguyên Anh hỏi cho rõ địa chỉ anh gà Mờ. Thầy đồ cười tít mắt: - Gà Mờ ở xã bên kia con đường cao tốc. Thầy đồ biết chắc là gà mái tơ chả dám băng qua đường cao tốc, cuối cùng phải quay về lấy thầy thôi. Thâm nhỉ? Đó là lý do vì sao con gà mái tơ quyết định băng qua đường cao tốc. Con gái thời nay nó dạn dĩ thế đấy, chủ động đi tìm chồng chứ không như mấy cụ bà trên diễn đàn, thời trẻ không nói làm gì, bây giờ già cứng như gộc tre mà vẫn còn cố làm ra vẻ e lệ! Một buổi sáng nọ, gà mái tơ lấy hết dũng khí chạy ra đường cao tốc, mặc dù mẹ nó đã nhiều lần dặn không được đi sang làng khác, rất dễ lây nhiễm Virus H5N1. Người ta khi chạy theo chữ tình thì hoàn toàn có thể bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo. Con đường mùa đông tệ hại hơn con đường mùa hè, bùn bắn tứ tung mỗi khi có xe chạy qua, mà xe thì cứ chạy nối đuôi nhau. Đứng một lúc, gà mái tơ đã mờ cả mắt vì không khí ô nhiễm, nó thầm nghĩ rằng ở gần đường xa lộ thế này thì mọi con gà, mà chả riêng gì gà, đều trở thành gà mờ hết. Than ôi, hóa ra anh chồng tương lai của nó là một gã gà bất kỳ nào đó bên kia xa lộ ư? Nghĩ như thế làm nó hơi nản chí, chưa vội chạy sang đường, nói thế chứ nó có muốn sang cũng chưa sang được, xe lao như bị ma đuổi do đoạn này cảnh sát giao thông không bắn tốc độ. Đứng buồn, nó đưa mắt sang phía bên kia xa lộ, ngắm cảnh. Người có tâm hồn thơ rất thích ngắm cảnh, nó cũng vậy. Xa xa phía chân trời là một cánh Rừng bach dương rụng lá, thân cây lốm đốm đen trắng như con chó đốm nhà lão Admin ở cùng xóm với nó, cái con chó chết tiệt ấy rất hay đuổi theo đám gà mái, vừa sủa vừa tạp làm cho bọn kia chạy te tái, mỗi con rụng mất mấy cái lông. Trước mắt là đám ruộng Bí ngô, quả nào quả nấy tròn căng, hiền lành nằm bên nhau như trong tranh vẽ. Thế mà không hiểu tại sao có người lại bảo loài bí giống như bà giáo già khó tính, rất hay bắt bẻ bọn trẻ con, nào là "Viết phải đúng chính tả, có dấu tiếng Việt đàng hoàng!", nào là "Chuyện riêng tư cô mang về mà về cất vào tủ nhá, đừng phơi ra giữa thiên hạ!" v.v. Đúng là người đời lưỡi không xương. Phía sai đám ruộng bí là một bão đất hoang, hoa Tử Đinh Hương mọc đầy, khoe săc tím ngay giữa mùa đông lạnh giá. Đôi chỗ còn sót lại mấy cái xác xe tăng cũ, đứt xích nằm nghiêng sang một bên, đó là dư tích chiến tranh mà ta có thể gặp ở rất nhiều nơi trên đất Việt. Chỗ bị cái xe tăng đè, một số bông Tử đinh hương mọc ngược, người ta gọi là Đinh Tử Hương. Lẫn trong đám Tử đinh hương là hoa Forytchya của Thanh Xuân74, cũng màu tím, cũng đẹp và buồn. Mải ngắm cảnh, gà mái tơ không để ý thấy có một Em bé Liên xô mười ba ki lô đang tiến lại gần. Em bé này tuy còn bé nhưng khuôn mặt đã khá phúc hậu, thấy con gà mái xinh đẹp, định bế con gà lên, chụp chung với nó một kiểu để về khoe với các thầy cô là em bé cũng có tham gia lao động sản xuất, giúp đỡ bố mẹ chăn nuôi cả một đàn gà béo tốt. Nhưng con gà nhà quê đâu có chịu chụp ảnh với người lạ, nó bỏ chạy đi chỗ khác. Bực mình, em bé liên xô bỏ về nhà ngồi viết hẳn một bản luận văn về đề tài "Con gà đi qua đường", luận văn này đang chờ bảo vệ để lấy học vị tiến sỹ khoa học. Bạn đọc đừng có nghi ngờ chuyện này, ối bản luận văn tiến sỹ khác còn tệ hơn bản "Con gà đi qua đường" mà chủ nhân của nó vẫn có cái chữ tiến sỹ ngời ngời in trên card visit đấy thôi? Đúng lúc này, một cái xe quân sự phanh kít lại, ngay chỗ con gà tơ đứng. Từ trên xe một ông cấp tá nhảy ra, lấy máy ảnh chụp cái xác xe tăng rỉ mấy chục năm nằm phơi mưa nắng. Hóa ra đây chính là nhà sưu tầm Vũ khí Nga, họ Đoàn, là cháu mấy đời của Đoàn Dự, một nhân vật anh hùng tài cao và lắm người yêu trong chuyện của Kim Dung. Đoàn công tử thời hiện đại chụp xong một loạt ảnh (máy kỹ thuật số thì chụp vô tư, không sợ tốn phim) mới phát hiện ra con gà mái tơ đang đứng nép ở vệ đường, nháy mắt với chú thượng sỹ lái xe kiêm cần vụ: - Anh em mình bắt con gà này đi, được bữa nhắm ngon lành!? Nghe thấy thế, gà mái tơ tức lắm. Ví như ông cấp tá kia có buông lời trêu ghẹo tán tỉnh, kiểu như: "Em đi đâu một mình thế em? Đi với bọn anh cho vui nhé?" v.v. thì nó cũng chỉ hơi tức thôi vì đó cũng là chuyện vẫn thường xảy ra với đám đàn ông khi ra khỏi nhà. Đằng này, ông kia chỉ nghĩ đến chuyện cho nó vào nồi, làm sao nó không bực? Con gà lại một lần nữa bỏ đi chỗ khác. Ông sỹ quan nuối tiếc nhìn theo, không dám đuổi theo bắt vì sợ mang tiếng là bbộ đội bắt gà. Đúng lúc này một xe tải chở các nữ nông trường viên chạy qua. Trên xe là các cô Nina (và cả Nhina nữa), Tanhia, Ôlia, Nheva, Lena, Raiva... Cô nào cũng chít khăn hoa, hát vang bài hát Nga: (còn tiếp) |
Bác Phanhoamay kể tiếp:
Chuyện kể đến đoạn các cô nông trường viên đang hát bài hát Nga: "Đào vừa ra hoa...". các cô thật vui vẻ và xinh đẹp. Riêng cô Raiva thì vừa hát vừa bấm di động nhắn tin cho ai đó, hy vọng là không phải cho Gà mờ. Ấy là con gà mái hy vọng chứ tôi với các bạn thì chả liên quan gì mà phải hy vọng hay thất vong. Cô Nina tuy đeo kính cận thị nhưng mắt lại khá tinh. Nghe đâu cô này làm thư ký cho cái ông Hâm nào đó, ông này vì bản chất Hâm nên không đuổi việc cô ta mặc dù cô cứ cãi sếp nhoanh nhoách. Măt tinh, cô Nina phát hiện có một con gà mái đang ngơ ngác đứng bên vệ đường, cô yêu cầu lái xe dừng lại, xuống xe rồi đên gần con gà: - Em bị lạc đường à? Em ở nông trường nào, chị sẽ đưa em về. Ối giời ôi, có con súc vật nào thích vào nông trường đâu, ở đấy bị người ta bỏ đói là cái chắc, hỏi thế khác gì hỏi em có thích vào tù không. Đời này chán thật, kẻ mũi nhòm mồm thì muốn cho mình vào nồi, người tốt bụng lại muốn cho mình vào nông truờng! Gà mái tơ nghĩ thầm như vậy và hỏi Nina một cấu rất không ăn nhập vào đâu cả: - Chị có biết nhiều chuyện tiếu lâm không? Nina không hiểu câu hỏi lắm nhưng vẫn trả lời: - Chị là một kho tiếu lâm đây em ạ. - Thế chị có biết chuyện con bò đứng giữa đường không? - Không, em kể chị nghe đi. Gà mái tơ đang địhn sang đường kể về con bò đứng giữa đường: "Một lần nọ đoàn xe của Tổng Bí thư Khrushev bị một con bò bướng bỉnh đứng giữa đường chặn lại. Các cán bộ cao cấp tháp tùng Tổng Bí thư lần lượt xuống thuyết phục hoặc dọa nạt con bò, mà nó cứ đứng trơ trơ như cũ. Khrushev bèn đich thân đến nói thầm cái gì đó vào tai con bò, nghe xong con bò sợ quá bỏ chạy bán sống bán chết, nhờ đó cả đoàn xe lại tiếp tục chuyến công du. Mọi người phục Khrushev sát đất, hỏi sếp nói cái gì mà con bò bỏ chạy, mặc dù trước đó đã có người dọa bắn mà nó cũng không sợ. Tổng Bí thư nháy mắt trả lời: - Tôi chỉ nói nhẹ nhàng: "Mày không đi thì tao cho mày vào nông trường quốc doanh!" Nina cười thích thú: - Em khá lắm, thế thì thôi, bọn chị đi đây. Em một mình phải cẩn thận, chị biết có mụ RIA hay đi bắt gà lạc lắm đấy. Thoắt một cái, xe tải mui trần chở đám nông tường viên đã đi xa. Trời xế trưa, gà mái tơ thấy đói bụng, từ sáng đứng hít bụi, chưa có con giun con dế nào cầm hơi. Nó bèn tạt xuống ruộng, kiếm dăm ba con châu chấu chậm chân. Đứng dưới ruộng, nó thấy một chiếc xe tải chở mấy bức tranh mà theo cảm nhận của nó, là tranh khỏa thân, đúng hơn là khỏa hai thân, tấm nào cũng có chữ ký của họa sỹ vẽ tranh "Art". Có một thanh niên gầy gò phi xe máy đuổi theo, mắt dán vào mấy bức tranh kia. Họa sỹ Art thò đầu ra ngoài ca bin quát: - Này anh kia, làm gì mà cứ bám đuôi mãi thế? (Chắc là họa sỹ sợ bị cướp tranh quý đang trên đường đến triển lãm đầu tiên trong đời của mình) - Tôi là Có nghe đời nghiêng, tôi thấy các bức tranh kia tòan là đời nghiêng, tôi thích lắm! Lần đầu tiên trong đời gà mái tơ nhìn thấy thể lọai tranh đời nghiêng, đời đứng còn chưa ăn ai, đời nghiêng thì chả biết có bán được tranh không nhỉ? Nó nghĩ thế thôi, kệ nó, loài gà biết gì về nghệ thuật hội họa, nhất là thể lọai hay trường phái gì đó mới lạ mà họa sỹ Art đang khai phá? (Còn tiếp) |
Phần cuối của câu chuyện mở đầu của bác Phanhoamay:
...Đến lúc này thì con gà mái tơ hoàn toàn mất hết ý chí đi sang đường tìm người chồng tưong lai của mình. Nhỡ bên ấy có đến 40 chục tên gà mờ thì biết làm sao? Chã nhẽ, ôi nói ra ngượng chết, chả nhẽ lại để cho cả 40 tên cùng nhảy, đúng hơn là lần lượt nhảy? Má ửng đỏ bởi cái viễn cảnh mà nó vừa nghĩ ra, (ấy là tôi ví von thế cho câu chuyện có duyên, chứ má con gà đầy lông, làm sao biết nó có đỏ hay không?), gà mái tơ định bỏ về, chắc là cái số của nó chưa đến lúc lấy được chồng, thì có một trung niên đội nón rách đi bộ dọc theo xa lộ tiến gần chỗ nó. Ông này ăn mặc tuềnh toàng, nhưng lại xài cái O2 exec, một trong những loại điện thọai đi động kiêm máy tính bỏ túi đắt nhất hiện nay. Con gà mái tơ dương cặp mắt tròn xoe nhìn lão kia, tò mó đúng kiểu trẻ con nhà quê. Ông kia chả thèm để ý gì đến nó, vừa đi vừa bấm bấm con O2. Thấy vậy, lòng tự ái của nó bị động chạm, nó xinh đẹp thế này mà ông kia không thèm để ý? Nó cục tác mấy tiếng, bằng cái giọng trong trẻo nhất mà nó có thể tạo ra, hòng thu hút sự chú ý của ông kia. Người đàn ông chăm chú nhìn nó rồi cất giọng nghiêm khắc: -Cô kia làm gì một mình ở đây? Từ bé nó chưa bị ai hỏi kiểu đó nên rất khó chịu: - Tôi làm gì ở đây thì việc gì đến ông? Người đàn ông nọ tự thấy mình hơi vô lý, chuyển sang giọng ngọt ngào hơn: - Anh thấy em thân gái dặm trường nên hỏi vậy thôi. Ví như ông này cất giọng lên hát một đoạn của Trần Tiến: "Anh thấy em nhỏ bé, nhỏ bé...anh thương ứ ư ư..." thì cũng chưa chắc đã hay bằng câu nói vừa rồi. Gà mái tơ bị tác động không chỉ bởi câu giải thích, mà còn bởi cái cách ông này nói ra câu nói đó, thật dịu dàng, thật ân cần. Nó cười lúng liếng: - Anh tên là gì, anh đi đâu? Các bạn thấy đàn bà con gái dễ bị tác động chưa? Gà mái tơ cũng bị tác động, phần nữa nó cũng muốn hỏi, biết đâu đây chính là Gà mờ thì may quá, nó khỏi phải đi sang đường rất nguy hiểm. Ông đội nón rách cười rất tươi: - Anh là Tôi lấy vợ, viết tắt là TLV, tôi đang đi tìm người vợ tương lại của tôi. - Thế tên anh không phải là Gà mờ sao? (Nó chỉ quan tâm đến quyền lợi của nó thôi!) - Tôi chả gà mờ tý nào, tôi sành văn chương, âm nhạc, tôi yêu sóng vỗ dập dồn, tôi còn có năng khiếu về khoa học hình sự, tôi từng copy nhiều bản dịch khác nhau gom lại một chỗ để soi xem bản nào là anh em cùng cha khác mẹ với bản nào. Tóm lại tôi có nhiều tài lắm, và mắt cũng rất tinh. Chán thật, cái ông đẹp trai tuy hơi già một chút này lại không phải là Gà mờ, người chồng định mệnh của mình! Gà mờ ơi, anh đang ở đâu, sao anh không xuất hiện cho em nhờ!? Thấy gà mái tơ tỏ vẻ thất vọng, TLV tìm cách an ủi: - Em đi tìm Gà mờ? Vậy là em gặp may rồi, đó chính là người bạn của anh. - Thật không anh? Gà mái tơ mừng quá, ôm chầm lấy TLV, làm ông này đỏ cả mặt, đỏ thật sự chứ không như lúc tôi viết ở trên là con gà mái tơ đỏ mặt. Có lẽ ông này chưa bao giờ được con gái ôm chầm như vậy, và cũng chính vì vậy mà đến trung tuổi rồi ông vẫn còn đi tìm vợ! - Thật chứ, Gà mờ không chỉ là bạn mà còn là bạn thân của của anh. Em cũng quen biết gà mờ? - Em đâu có quen, nhưng thầy bói Nguyên Anh nói Gà mờ sẽ là chồng của em trong tương lai nên em đi tìm. Nghe nói Gà mờ sống bên kia xa lộ nên em định sang đó tìm, nhưng đứng đây từ sáng đến giờ mà chưa dám băng qua xa lộ vì sợ bị xe cán chết. - Em không sang là đúng rồi, Gà mờ đang đi công tác Nha Trang, tổ chức giải bóng đá nhi đồng tòan quốc trong đó. Chà, anh gà mờ của mình oách nhỉ, được tổ chức và chỉ đạo một giải đấu cấp quốc gia, ít ai bì kịp. Gà mái tơ rất lấy làm tự hào về Gà mờ của mình, nhưng lại hỏi: - Anh ấy mắt mờ thì làm sao tổ chức giải được? TLV cười ngặt nghẽo: - Đúng là em chả biết gì sất. Người ta cần những người gà mờ để làm những việc như thế, chọn người tinh anh thì những người khác làm sao qua mặt được? Đó là cách sử dụng cán bộ hiện nay ở ta đấy em ạ. Gà mái tơ cảm thấy mình còn tơ quá, nhiều việc ở đời mình còn chưa biết. Nhưng bây giờ nó đã đã tìm ra manh mối anh Gà mờ yêu quý của nó rồi, thật bõ công nó đứng ven đường từ sáng đến giờ, hít biết bao nhiêu là bụi, gặp đủ thứ chuyện bực mình, kẻ nuốn cho nó vào nồi, người định đưa nó vào nông trường. Nó bày tỏ lòng cảm ơn của mình đối với TLV bằng một câu hỏi quan tâm: - Sao anh lại đi bộ đường xa thế này? - Anh đi tìm tứ thơ. - Sao lại tìm tứ thơ, anh đánh rơi nó à? - Hì hì, em không biết tứ thơ là gì à? - Không- nhà thơ nữ của chúng ta ngây ngô trả lời. Đến lúc này trời đã ngả về chiều. TLV quyết định tiễn chân cô nàng mái tơ về nhà, vừa đi vừa giảng giải cho cô bé một số điều căn bản về thơ, hai người nói chuyện có vẻ tâm đầu ý hợp lắm, nhưng tôi chả chép vào đây làm gì, lý do thứ nhất là tôi gõ đã khá mỏi tay, lý do thứ hai là tôi sợ cụ mod của box Vui cười sẽ phê bình tôi nói chuyện thơ trong box này là vi phạm Nội quy Diễn đàn, lại xẻo béng bài này đi thì uổng công tôi bỏ cả buổi để hầu quý bạn. Vậy là cuối cùng thì con gà mái tơ cũng không đi qua đường. Chúng ta nói riêng với nhau thôi nhé, đừng để cho Hội đồng xét Luận văn của em bé Liên xô biết được, người ta lại phê là cậu ấy bốc phét, tội nghiệp cậu ấy. Và có lẽ ta nên sửa đầu đề câu chuyện này thành là "Gà không băng qua đường"? |
Và đây là một phỏng vấn của Gà mờ tôi:
PHỎNG VẤN MỘT CON GÀ (Phỏng vấn độc quyền của phóng viên NNN-Nhại giọng điệu p/v của Lê Thị Liên Hoan)) PV: Xin chào anh Gà. Xin hỏi nên gọi anh như thế nào cho phải phép, Gà tiên sinh, giáo sư Gà hay Gà tiến sĩ? Gà: Vâng, không dám, xin chào nhà báo. Anh cứ gọi tôi đơn giản là Gà. PV: Anh khiêm tốn quá... Gà: Thì khiêm tốn là đặc điểm chung của loài Gà chúng tôi mà. Cứ ngẫm mà xem, trong các loài gia cầm thì tên tôi được viết...ngắn nhất, gồm 2 chữ cái. Chứ đâu như VỊT 3 chữ, NGAN 4 chữ, và lão NGỖNG kia lê thê 5 chữ. Đâu có phải cứ dài cổ là là có tên dài, là oai... PV: Anh lý luận hay quá. Xin hỏi anh: điều quan trọng nhất của một con gà là gì? Gà: Là thịt nó phải ngon, để khi ăn không ai phải đạp chân vào tường. PV: Tôi chờ một câu trả lời khác cơ... Gà: Là nó phải khỏe mạnh, phải đẻ trứng nhiều nếu là gà mái và phải đẹp mã, gáy to, đạp mái khỏe nếu là gà trống chứ gì? Nhầm, nên nhớ, cái đích cuối cùng của con người khi nuôi chúng tôi là nhăm nhăm tống vào nồi nước sôi sùng sục. Chẳng ai khi nhai một miếng thịt gà dai ngoách mà lại thốt lên:"Con gà này ngày xưa đạp mái cứ nhoay nhoáy"... PV: Xét cho cùng, đạp mái khỏe cũng là một ưu điểm đáng tự hào. Xin hỏi anh về tính bầy đàn... Gà: Đâu phải Gà chúng tôi mới có tính bầy đàn. Cứ như trang NNN của các anh, các thành viên cũng có tính bầy đàn đó chứ. Các cuộc ọp lai ở Tam Đảo, Sài gòn, Hồ Tây...tụ tập ăn hút không phải thể hiện tính bầy đàn còn sót lại hay sao? Và nữa, mỗi khi ai đó nói năng hay làm gì đó hàm hồ trên 4rum, các anh liền xù lông, dựng mỏ... cùng nhau nhảy vào chọi cho "con gà" kia rụng lông tơi tả, trụi thui lủi để chạy... PV: Chạy sang đâu? Gà:...Thì chạy sang chuồng khác chứ sao. Ở những chuồng mới, con gà kia lại thấy mình oai vệ, lại là thủ lĩnh của những con gà khác đang te te tập gáy, lại là một chị mái đáng yêu xinh xắn như chưa hề bị...trụi lông. PV: Thôi, thôi, đang nói chuyện gà mà anh cứ lan man, y hệt một gã...Gà mờ. Gà: Tôi phản đối. PV: Phản đối chuyện gì? Gà: Thì đấy, trong mâm cỗ cúng nào các anh cũng phải có họ hàng chúng tôi ngóc mỏ ngậm hoa. Gà chúng tôi oai vệ mỗi sáng gọi Mặt trời lên, gọi bác nông dân ra đồng, gọi chị công nhân vào xưởng máy, gọi các em thơ tung tăng cắp sách đến trường... PV: Thì sao nào? Gà: Thì sao nào, thì sao nào...Chúng tôi có công to với loài người như thế, vậy mà có gì không hay các anh lại cứ gắn với gà. Nào là tồ tẹt như gà tồ, tậm tịt như gà mờ, lơ mơ như gà mắc dịch... PV: Thôi thôi, anh bớt nóng... Gà: Tôi không thôi đấy, có giỏi thì anh cắt tiết tôi đi. Thậm chí nhìn không rõ cũng bảo quáng gà, ho không ra cũng than là mắc chứng ho gà...Còn gì thối tha thì gắn hết vào họ gà nốt đi. PV: Anh nóng quá, anh gà ạ. Gà: Xin lỗi nhà báo nhé, tôi đang bức xúc quá. Như xét cho đến cùng, nói nhỏ nhé, tôi nóng cũng chỉ ngang cỡ mấy mod bên 4rum nhà anh mà thôi. Thôi, có việc rồi, tôi phải chạy đây. PV: Hượm đã, hượm đã...Cho tôi hỏi nốt câu cuối, anh chạy đi đâu đấy? Gà: Tôi chạy băng qua đường. PV: Để làm gì? Gà: Để có đề tài cho lão RW bên các anh mở cuộc thi kể chuyện vui chứ còn làm gì nữa ---------------------- http://luutru.nuocnga.net/viewtopic....=asc&&start=30 |
Bác Gà mờ kể chuyện có duyên quá. NISH tôi phụ họa chuyện con "Công"
- Con công chết thì gọi là CÔNG TỬ - Con công màu vàng là CỘNG NGHỆ - Công ở bên Tây là CÔNG PHÁP - Con công ở bên Đức gọi là CÔNG ĐỨC - Con công ở xứ Phù Tang là CÔNG NHẬT - Con công ở Ấn Độ là CÔNG ẤN - Con công ngoài Huế gọi là CÔNG TẰNG - Con công ở Bạc Liêu là CÔNG TỬ BẠC LIÊU - Công theo cộng sản gọi là CÔNG CỘNG - Nguyên một bầy công thì gọi là CÔNG ĐOÀN - Bầy công đi thành hàng một thì gọi là CÔNG VOA - Chỗ bầy công picnic gọi là CÔNG VIÊN - Con công bỏ đi xa bầy đó là CÔNG XA - Con công lành lặn, không bị rớt cọng lông nào, gọi là CÔNG NGUYÊN - Con công không làm quan, làm tướng, thì gọi là CÔNG DÂN - Chỗ làm việc của con công gọi là CÔNG SỞ - Con công làm cảnh sát thì gọi là CÔNG LỰC - Con công thuộc giới lao động gọi là CÔNG PHU - Con công nào ho hen ốm yếu gọi là CÔNG LAO - Loài công thích chơi đồ xịn thì gọi là CÔNG HIỆU - Loài công hay nghinh nghinh cái mặt gọi là CÔNG NGHÊNH - Loài công thích đánh lộn gọi là CÔNG KÍCH - Loài công không biết chối gọi là loài CÔNG NHẬN - Cái váy của con công gọi là CÔNG KHỐ - Loài công hay đưa tin thất thiệt gọi là CÔNG ĐỒN - Con công liến khỉ gọi là CÔNG HẦU - Con công thi đậu hạng nhất gọi là CÔNG TRẠNG - Loài công ham được tiếng tăm gọi là CÔNG DANH - Cái của con công ị ra gọi là CÔNG PHẪN - Con công đái dầm thường bị chê là CÔNG KHAI - Con công bị thiến gọi là... CÔNG CÔNG - Con công mà không ngủ gọi là CÔNG THỨC - Con công nào không thức thì nó làm gì? CÔNG PHÁ - Con công vặn đèn gọi là CÔNG ĐIỆN - Con công làm sếp gọi là CÔNG CHÚA - Con công nuôi ở chùa gọi là CÔNG CHÙA - Con công đi lính gọi là CÔNG BINH - Con công thích lên làm người gọi là CÔNG NHÂN - Con công chịu khó gọi là CÔNG VIỆC - Nơi công ở gọi là CÔNG CỐC - Bị chôm crediot cũng gọi là CÔNG CỐC - Công treo tòn ten trên nhánh cây là CÔNG QUẢ - Con công an phận là CÔNG AN - Con Công dựa vào con khác để đứng gọi là CÔNG NƯƠNG - Con Công ra đứng giữa đường gọi là CÔNG LỘ - Con công lạc vào trường học gọi là CÔNG TRƯỜNG - Con công đầu đàn là THỦ CÔNG - Con công có chức phận gọi là CÔNG CHỨC - Con công thông minh gọi là CÔNG MINH - Con công không bị lai gọi là CÔNG CHÍNH - Con Công hì hục làm "nhiệm vụ" gọi là CÔNG SUẤT - Con công gáy gọi là CÔNG TÁC - Con công biết thưa biết trình gọi là CÔNG TRÌNH - Con công cha gọi là CÔNG BỐ - Con công thích lý sự gọi là CÔNG LÝ - Con công thích viết báo gôi là CÔNG LUẬN - Con công thích thưa gửi gọi là CÔNG MÔN - Con công cha gọi là CÔNG BỐ - Con công thương nhau gọi là CÔNG THƯƠNG - Công ăn lạp xưởng là CÔNG XƯỞNG - Công cao niên là CÔNG CỤ - Công đi ở đợ cho công khác là CÔNG BỘC - Công làm việc trong Ty là CÔNG TY - Con công không thích làm Phó hay Phụ Tá gọi là con CÔNG CHÁNH - Con công thích mơ mộng gọi là CÔNG ƯỚC - Con công làm việc phòng nhì gọi là CÔNG MẬT - Con công bị cụt đuôi gọi là CÔNG BẰNG - Con công chạy lung tung gọi là CỜ LÔNG CÔNG - Con công đang "dạp mái' gọi là CÔNG KÊNH - Con công ích kỷ gọi là CÔNG ÍCH - Con công thích chỉ tay 5 ngón là CÔNG LỆNH - Con công đứng đái đường gọi là CÔNG XÚC TU SỈ - Con công đứng đái đường cũng gọi là CÔNG KHAI - Con công thích nhảy múa gọi là VŨ CÔNG - Con công thích âm nhạc gọi là NHẠC CÔNG - Con công nhiều nghề gọi là SĨ NÔNG CÔNG THƯƠNG - Con công đi ngủ là... CON CÔNG NGỦ |
Thế bệnh của con công chắc gọi là CÔNG CHỨNG bác nhỉ!
Trích:
|
Trích:
- Con công ở một trong ba bộ "đồng tình" ngày xưa gọi là BỘ CÔNG:emoticon-0136-giggl - Con công lái máy bay bay qua bay về Nga gọi là PHI CÔNG - Con công bay sang Nga đi học, đi làm gọi là NGOẠI CÔNG - Con công đẻ toàn ái nữ cũng tạm gọi là NGOẠI CÔNG - Con công đẻ toàn con trai gọi là NỘI CÔNG - Con công thuộc phái đẹp gọi là NỮ CÔNG - Con công có mày râu thì gọi là NAM CÔNG - Con công trong diễn đàn này gọi là "3N CÔNG" - Con công vào 3N mà coi thường mọi người gọi là KHINH CÔNG - Con công vào 3N để trút giận gọi là PHÍ CÔNG - Con công pot bài mà không ai xem được gọi là TOI CÔNG Còn ti tỉ CÔNG...CÔNG...CÔNG. |
Trích:
|
Trích:
- Con công pot bài được nhiều người xem gọi là BÕ CÔNG - Con công thường xuyên pot bài gọi là CHỦ CÔNG |
Trích:
- Con công không có mày râu thì gọi là CÔNG CÔNG. |
Tiếp ạ:
- Con công làm được nhiều việc gọi là CÔNG DỤNG. - Con làm nhiều mà không được ăn cũng gọi là CÔNG CỐC. - Con công cái không mặc áo thì gọi là CÔNG TY. - Con công đực mà không mặc quần thì gọi là CÔNG KÍCH. - Con công phán như thành thì gọi là CÔNG THẦN. .... |
Các bác bàn chuyện Công vui quá, Gà mờ tôi xin góp với.
Chủ nhật rồi, Gà mờ tôi có vào Công viên Bách Thảo, nhân dịp đó phỏng vấn ngắn một con Công. Pv: Chào chị Công, chị có bộ quần áo sặc sỡ quá... Công: Ấy chết, nhà báo chớ có nhầm nhọt sang trồng trọt. Tôi là công đực đấy nhé. Họ nhà Công chúng tôi có phần khác với loài người... PV:Khác sao cơ? Công: Là trong họ nhà Công, công đực bao giờ cũng lòe loẹt, sặc sỡ và uyển chuyển hơn công cái... PV:Cảm ơn anh Công vì bài học vỡ lòng này. Xin hỏi anh Công có mấy anh chị em? Công: Nhà tôi có 2 anh em trai, đều là đồ dại gái... PV: Ô hô, dại gái... Công: Có gì mà lạ mà phải mắt chữ A, mồm chữ O. Anh tôi còn đi vào ca dao rồi cơ: Công anh bắt tép nuôi cò, Cò ăn cò lớn cò dò lên cây...Đấy, cái nàng Cò phụ tình như thế đấy, khổ thân Công anh nhà tôi chưa? PV: Công...nhận là Công anh nhà anh khổ thật.Thế còn anh thì sao? Công: Tôi thì nổi tiếng với biệt danh Công...cốc, tức là chuyên đời đi làm những chuyển đẩu đâu, như con Cốc phải đi mò cho cò nó xơi... PV:Chuyện buồn quá, xin chia sẻ với 2 anh em nhà anh. Xin hỏi thêm anh về thân phụ, thân mẫu... Công: Hu hu, anh nói làm tôi rơi lệ. Tôi ra đời ít lâu thì song thân cũng nối nhau qua đời. Họ nhà Công chúng tôi đâu có biết gì về chớp bóng chụp hình như các mem NNN nhà anh,tôi chỉ biết về dáng hình to lớn của bố tôi qua ca dao... PV: Ca dao? Câu nào nhỉ? Công: Thì đấy. Công cha như núi Thái Sơn...Bố tôi ngày xưa to lớn, kềnh càng khiến người đời ví như ngọn núi Thái Sơn...Chả bù cho chúng tôi giờ đây còm nhỏm còm nhom...Hị hị, nói đến đây tôi lại nhớ đến Công bố, công cụ, công vợ...xiết bao. Bố ơi, cụ ơi, vợ ơi:emoticon-0106-cryin.... PV:Bố và cụ thì rõ rồi. Nhưng sao lại có Công vợ vào đây? Công: Rõ là cái anh này vớ vẩn, loài người các anh chẳng từng có câu: Của chồng, Công vợ đó sao? PV: À há. Này, chỗ thân tình xin hỏi nhỏ, trong họ Công nhà anh, anh sợ ai nhất? Công: Nói chả ai tin, nhưng tôi sợ nhất là... Công thần. Cứ như trang NNN nhà anh ấy, các anh lại chả ngại mấy vị cứ tự coi mình là... công thần bỏ xừ ấy, hơi tí cãi nhau họ lại nhân danh khai quốc công thần phán này phán nọ, kinh bỏ xừ ra, đúng không? PV: E hèm, hừ...Công mà lắm chuyện quá đi. Hỏi thêm nhé, có gì giống nhau giữa họ nhà Công và loài người chúng tôi không? Công: Anh cứ lắm chuyện, biết rồi còn hỏi. Ai mà chẳng biết chúng ta ai mà chẳng sợ Công...toi:emoticon-0136-giggl PV: Câu cuối nhé, Slogan quảng cáo mà anh yêu thích nhất? Công: "Công thành danh toại, điện thoại Ê-RÍC -SƠN":emoticon-0136-giggl |
Góp tí vào với bác Hùng cho nó nên công, nhé:
Ông công ơi hỡi ông công Trong lồng Bách thú có vui không Đêm hai ba Tết lên thượng giới Ông để trong lồng một cái lông Ấy à, Các bác kể như thế xem ra cũng đã đủ, cơ mà tôi thì đoan chắc là các bác không biết cái chuyện rằng rệp cũng có họ với nhà Công, nhé. Con rơi con vãi thì cũng là con, cũng có khi về nhận bố đấy ạ (khời ạ, cứ nói đến cái chiện này lòng ta lại đau thắt vì ngày trước đã không dám hư, giá cứ liều một chút thời bây giờ biết đâu lại chả có cô con gái như bác Vứn ở Thanh Hóa, có phải là sư tử chả sướng híp cả mắt lại không). Là một dạo, nghe nói gã rệp nọ cũng định nộp đơn gia nhập Komsomol. Phong thanh tin BCH chi đoàn Komsomol nghi y có lý lịch bất hảo, gã bèn chạy ngay đến, hạch rằng: - Trong các anh có ai như tôi, mang trong mình dòng máu của Công nông không? Đấy nhé, rệp đích là có họ với Công, nhở. Không tin hả, cứ thử máu xem khắc biết. |
Trích:
Phóng viên: Vâng, chào bác Cò, có gì bác cứ nói chúng cháu xin nghe. Cò: Ấy chết, phóng viên cứ gọi là bạn hoặc em thôi, chứ trông thế nhưng mà em tuổi còn nhỏ lắm ạ. Phóng viên: Xin lỗi, vậy gọi là bạn nhé. Chuyện anh Công đợt trước có vấn đề gì mà bạn phải cất công tìm tôi? Cò: Dạ, oan cho chúng em lắm ạ (khóc…), dạ họ nhà Cò chúng em luôn chịu thương chịu khó (nức nở…), anh xem bao đời nay vẫn thường nói: Cái Cò lặn lội bờ sông Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non Nhà Cò chúng em thương chồng, thương con như thế mà chỉ vì một nàng Cò có lỗi với anh Công được đăng báo làm họ nhà Cò chúng em tự kiểm điểm suốt. Phóng viên: Bạn còn muốn nói gì nữa không? Cò: Dạ, xin anh đăng báo cải chính giúp họ nhà Cò chúng em, đừng vì con sâu làm rầu nồi canh mà làm cho cả họ nhà Cò em mang tiếng. Anh cũng nói giúp với anh Công… Phóng viên: Ra thế, Công cũng có Công thần, Công bộc, Chủ Công, Nhạc Công… Cò cũng có Cò Con, Cò lặn lội, Cò leo cây… |
Bác Times vui tính quá. Sau khi bác phỏng vấn Cò, tôi có đi hỏi thêm mấy điều nữa, nay post bổ sung vào đây:
Phỏng vấn một cô Cò PV: Chào cô Cò, e hèm, chắc là cô đã đọc.... Cò: Nói lại cho rõ trên báo anh chứ gì. Nói nhanh cho nó vuông nhá: Đính chính thì cứ ghi là đính chính, cắc cớ gì lại tạo thành Nói lại cho rõ cho nó...mù mờ. Sai thì cứ nên nhận là sai, báo chí các anh là chúa bảo thủ... PV: Vâng, ừ thì là mà...Cô cũng nên thông cảm, cùng động vật với nhau, thông cảm nhau tí đê, báo với cò mà... A, nhân tiện, hỏi cô tí, Cò nhà cô có những chủng loại gì, để xưng hô chào hỏi cho tiện... Cò: Thì đấy, ít thôi mà: Cò lửa, Cò bợ, Cò Nơm, Cò ruồi, Cò thìa, Cò ma... PV:Từ từ đã, để tôi còn tốc ký... Cò:...Cò trắng, Cò đen, Cò xanh, Cò nhạn, Cò lạo Xám, Cò lạo Ấn độ, Cò quăm.... PV:Úi chao ơi, sao mà họ hàng nhà anh đông vui đến thế.... Cò: Ăn thua gì. Còn có một số đồng loại các anh cũng tình nguyện xếp ngang hàng chúng tôi nữa cơ: Cò nhà đất, Cò công chứng, Cò đăng ký xe máy, Cò bằng đại học và chứng chỉ, Cò.... PV: Thôi, thôi....Những loại cò đó đều được chúng tôi gọi chung là Cò...mồi, cô Cò thân mến ạ. Cò: Thôi thì thôi, không nói chuyện đó nữa. Anh có công nhận nhà Cò chúng tôi là bạn thân thiết với nhà nông không? Chúng tôi đi vào tục ngữ, ca dao:"Con cò bay lả bay la/ Bay từ cây gạo bay ra cánh đồng", những cánh đồng "thẳng cánh cò bay"....Chúng tôi từng xuất hiện trên biểu tượng Việt Nam E-lết, à quên, e-lai nhà các anh.... PV: Và đi vào thi ca nữa chứ. Cụ Nguyễn Đình Thi từng viết thế này: "Cánh cò bay lả rập rờn/ Mây mù che đỉnh Trường Sơn sớm chiều"...Ôi chao, tuyệt bút. Cò: Bên châu Âu, Cò mang em bé đến cho các cặp vợ chồng. Bên Nga la tư, bà Sô-phia Rô-ta-ru gì đó còn ví hòa bình trên trái đất với hình ảnh con cò trên mái nhà nữa kia. Cả bài bà ấy cứ suỵt suỵt suốt:"Liu-di, pa chi-se, pa chì -sè...." sợ cò bay đi mất. Ghê chưa? PV: Quá ghê! Cò: Thế mà những gì không hay ho tốt đẹp các anh lại thường gắn với nhà Cò chúng tôi: Gầy gò thì gọi "cò hương", ai vụng về thì chê "Có mỗi việc đó mà cò cưa từ sáng đến giờ chưa xong", ai hay mặc cả thêm bớt thì bị gắn hai từ cò kè, trò đánh bạc thì gọi là cò quay, khi "lâm trận" kém cỏi thì bảo bừa là "Súng bị cướp… cò".... PV: Công nhận nhà Cò các cô lắm tâm tư thật. Để hôm nào tôi nhờ mấy mem trên NNN nghĩ ra mấy từ hay hay ngon ngon gắn với Cò mới được. Cô cứ bảo các bác đồng loại chờ nhé... Cò: Tôi không chờ được đâu. Tôi đi đây..... PV: Hượm đã. Cô đi đâu mà vội thế? Cò: Tôi bay đi... Hà Nam. PV: Đi Hà Nam, ở đó có gì vui, cho tôi bám càng Cò với... Cò: Chân tôi khẳng khiu thế này, anh bám càng làm sao được. Tôi xuống Hà Nam, vì nghe nói dưới đó Cò được tôn trọng, danh giá lắm... PV: Ngạc nhiên chưa. Sao, điều đó có thể thật sao? Cò: Rõ là anh nhà báo quan liêu. Không thế thì sao cụ Tú Xương lại viết:"Hà Nam danh giá nhất ông Cò/ Trông thấy ai ai chẳng dám ho"..... |
Trích:
Ho rồi lây bệnh, khiếp anh chưa?!! |
Sợ lắm rồi ạ. Mà topic này không hiểu sao toàn phỏng vấn các đồng chí lông vũ không à.
|
Trích:
Trích:
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:09. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.