Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Con người (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=26)
-   -   Những gì người Nga muốn (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1738)

hungmgmi 01-06-2009 15:27

Những gì người Nga muốn
 
Trên trang MekongNews mới đăng bài phỏng vấn khá thú vị sau, mời các bác cùng đọc:
Những gì người Nga muốn

http://www.voltairenet.org/IMG/jpg/400-4-2.jpg
V.Putin và ông S.Karaganov

(Cuộc nói chuyện giữa Grégory Rayko, Phó Tổng biên tập tạp chí “Chính trị quốc tế” và Serguei Karaganov, Phó giám đốc Viện nghiên cứu châu Âu thuộc Viện hàn lâm khoa học Nga, chủ tịch Hội đồng chính sách đối ngoại và quốc phòng, Trưởng khoa chính sách đối ngoại và kinh tế quốc tế thuộc Học viện kinh tế cấp cao Mátxcơva, trên tạp chí “Chính trị quốc tế” số 122 năm 2009)

Hiếm khi các nhân sĩ Nga có ảnh hưởng như Serguei Karaganov đồng ý một cuộc nói chuyện kéo dài với báo chí nước ngoài. Là cố vấn của nhiều chính quyền cao cấp nhất ở Nga từ 15 năm qua, vị giáo sư đại học xuất sắc này là một trong những người định hình chính sách đối ngoại của Mátxcơva.

Theo quan niệm phổ biến nhất ở phương Tây, hệ thống của Nga được tổ chức tương đối đơn giản. Theo quan niệm này, giới lãnh đạo chính trị-kinh tế kiểm soát tất cả. Xoay quanh“cỗ máy”khổng lồ thống nhất chung một khối là một số lực lượng đối lập bị phân tán - cộng sản, dân tộc chủ nghĩa cực đoan, dân chủ - hầu như không có ảnh hưởng. Họ là những lực lượng duy nhất dám phản đối quyết định của các nhà lãnh đạo, song họ ít có tiếng nói, trên thực tế các phương tiện truyền thông không cho họ có tiếng nói. Các quyết định chính trị và kinh tế được đưa ra trong sự khuất tất, không có các cuộc thảo luận công khai tối thiểu cần thiết.

Vậy nên, một khi việc đưa ra các vấn đề như vậy đa phần đã được xác nhận, nó lại không hoàn toàn chính xác. Trên thực tế, người ta có thể nhầm khi nghĩ rằng các thành viên của giới lãnh đạo có thể sẽ đồng ý về mọi định hướng lớn. Sự thật, đang hiện hữu trong lòng chế độ, là một cuộc tranh luận sôi nổi liên quan đến một số lựa chọn chủ yếu trong chính sách của Nga. Và rằng cuộc tranh luận này thường dựa vào vai trò của công chúng thông qua trung gian của giới truyền thông: qua truyền hình và trên những tờ báo lớn, đại diện của các phái khác nhau thân Cremli đã phát biểu không úp mở. Dĩ nhiên, trên một số vấn đề, mọi thành viên của giới lãnh đạo chia sẻ cùng quan điểm: phản đối mở rộng NATO, cần thiết phải kiểm soát nguồn tài nguyên dầu khí, hay cứng rắn chống lại các phần tử ly khai Chesnia. Song các chủ đề khác đã gây nên những cuộc tranh cãi kịch liệt. Nga liệu có phải chống lại phương Tây trên tất cả các mặt hay ngược lại, tìm cách khỏa lấp những tranh chấp với Mỹ và châu Âu? Liệu Nga có lợi gì khi khai thác tối đa các nguồn tài nguyên dưới lòng đất của họ, hay họ sẽ phải tìm cách đa dạng hóa nền kinh tế có lợi cho lĩnh vực dịch vụ và những ngành công nghệ mũi nhọn? Phải có thái độ như thế nào trước sự gia tăng sức mạnh của châu Á? Dựa trên cơ sở nào để xây dựng“bản sắc dân tộc” Nga? Về các điểm này và về những vấn đề khác, tiếng nói của các nhân vật thân Cremli thường bất đồng…

Serguei Karaganov là một trong những gương mặt được tôn trọng nhất trong cuộc tranh luận này “của những người thuộc điện Cremli”. Ở tuổi 56, nhà chính trị học kỳ cựu này, tác giả của khoảng 20 tác phẩm chuyên về chính trị quốc tế, bình luận viên của tờ Rossiiskaia Gazeta (Tờ báo chính thức của chính phủ Nga), nhà sáng lập và là ông chủ của một viện nghiên cứu tư vấn chiến lược thường được các nhà lãnh đạo Mátxcơva lắng nghe (Hội đồng chính sách đối ngoại và quốc phòng), thường lui tới hậu trường của chính quyền từ nhiều năm nay. Lý tưởng mà ông bảo vệ cho đất nước mình, đã thường đẩy ông vào thế chống lại những lựa chọn đã được các chính quyền Nga quyết định. Và có thể không phải là một sự tình cờ khi chính vào thời điểm các đề xuất của ông được áp dụng, Nga đã trải qua các giai đoạn thành công lớn…

Trong những năm đầu dưới “triều đại” Boris Eltsine, khi Nga có vẻ như muốn xích lại gần phương Tây và tự do hóa nền kinh tế một cách mạnh mẽ - không chấp nhận sự thâu tóm quyền lực của các doanh nhân thiếu thận trọng và các doanh nghiệp lớn phương Tây -, Karaganov đã là người kêu gọi các nhà lãnh đạo quan tâm hơn đến lợi ích quốc gia, song không nên chuyển sang nền kinh tế thị trường. Quan điểm trung tâm mà ông bảo vệ (giữ khoảng cách cân bằng giữa chủ nghĩa tự do nổi loạn chiếm ưu thế từ năm 1992 đến năm 1997 và chủ nghĩa nhà nước hoàn thiện với mong muốn những người cộng sản và đại điện cánh hữu cứng rắn trở lại) được áp dụng vào năm 1998, với việc bổ nhiệm ông Evgueni Primakov làm thủ tướng, người mà Karaganov rất thân cận. Nhằm phục hồi sức mạnh bị đánh mất và tăng cường vai trò của Nhà nước, nên Nga mong muốn trở thành một đối tác tin cậy của phương Tây.

Được bầu làm Tổng thống vào năm 2000, nhân vật theo chủ nghĩa kinh tế nhà nước Vladimir Putin đã bổ nhiệm người đứng đầu chính phủ, chính khách theo đường lối tự do Mikhail Kassianov. Trước tiên, bộ đôi này duy trì định hướng đã được Primakov xác định. Bước ngoặt bắt đầu vào năm 2003-2004, thời điểm bước ngoặt giữa hai nhiệm kỳ của ông Putin: việc bắt giữ nhà tài phiệt Mikhail Khodorkovski, phản ứng có phần tự ái của Cremli đối với các cuộc cách mạng dân chủ ở Grudia và nhất là ở Ucraina, việc thay Kassianov bằng nhân vật mờ nhạt Mikhail Fradkov, đừng quên sự gia tăng sức mạnh, ở mọi cấp trong xã hội, của giới quân đội và các cựu nhân viên cơ quan mật vụ, cũng là những chỉ dấu cho thấy sự cứng rắn của các nhà lãnh đạo Mátxcơva.

Serguei Karaganov, không ngừng lắng nghe chính quyền, nên nằm trong số những người lo lắng về tiến trình dân tộc chủ nghĩa này. Nếu ông tự nguyện ủng hộ nhiều hành động cực đoan của Cremli (bắt đầu bằng cuộc chiến ở Grudia mùa hè năm 2008) và có cách nhìn rất khắt khe đối với nước Mỹ của George W.Bush, thì chuyên gia này, nổi tiếng về nói thẳng, không ngần ngại nêu vấn đề xem xét lại các khuynh hướng tụt hậu của một bộ phận lãnh đạo Nga, kịch liệt chống phương Tây và hoài niệm về Liên Xô. Quan niệm của ông rõ ràng: thay vì đối đầu không khoan nhượng, Nga và châu Âu phải xích lại gần nhau để cùng đương đầu với những thách thức toàn cầu mới.

Trong cuộc nói chuyện đặc biệt này, nhân vật xuất sắc trong giới trí thức Mátxcơva này trả lời thẳng thắn nhiều câu hỏi mà người ta đặt ra với nước Nga ở phương Tây, và đề cập đến những cuộc đấu tranh nội bộ, bên trong chế độ, chống lại những người theo chủ nghĩa hiện đại thường đòi các đối thủ của họ theo đường lối bảo thủ, để được cất nhắc thăng tiến.

Grégory Rayko: Cuộc khủng hoảng Grudia hồi mùa hè 2008 đã gây ra nhiều cuộc tranh cãi ngoại giao kịch liệt giữa các chính quyền phương Tây và Cremli. Ngày càng có nhiều nhà quan sát cho rằng chúng ta đang ở trước thềm một cuộc Chiến tranh Lạnh mới. Ông có chia sẻ ý kiến này không?

Serguei Karaganov: Nhân cuộc khủng hoảng này, tôi cho rằng Mỹ đã tìm cách kéo Nga vào cuộc Chiến tranh Lạnh thứ ba. Theo quan điểm của tôi, cuộc Chiến tranh Lạnh đầu tiên đã khiến Liên bang Xôviết non trẻ chống lại khối phương Tây giữa hai cuộc chiến tranh và kết thúc bằng Chiến tranh thế giới thứ Hai, trong giai đoạn đó hai bên đã có thời gian ngắn liên minh với nhau; cuộc Chiến tranh Lạnh thứ hai đã dẫn đến việc chấm dứt cuộc xung đột thứ hai trên thế giới và dẫn đến sự sụp đổ của phe cộng sản; tôi hy vọng rằng các mưu đồ nhằm phát động một cuộc Chiến tranh Lạnh thứ ba sẽ không thành công!

G.R: Vì sao Mỹ tìm cách gây ra một cuộc Chiến tranh Lạnh mới với Nga?

S.K: Vì một lý do rất đơn giản: họ đang thất thế. Đó là những gì đã xảy ra sau cuộc Cách mạng Nga năm 1917: ghi nhận sự bất lực trong việc chống lại thắng lợi của cuộc cách mạng này, phương Tây đã phát động cuộc Chiến tranh Lạnh lần thứ nhất chống Nga, đặc trưng bằng việc tẩy chay kinh tế. Hơn nữa, sau Chiến tranh thế giới thứ Hai, phương Tây đã bằng mọi giá ngăn cản chủ nghĩa cộng sản đang thắng thế tiếp tục mở rộng. Chính cuộc Chiến tranh Lạnh thứ Hai đã dựa trên nguyên tắc “ngăn chặn”. Hiện nay chúng ta nhận thấy một trường hợp tương tự. Những năm vừa qua đã cho thấy rõ rằng, với nhiều quan điểm, Mỹ bị nhiều nước ngoài phương Tây mới nổi theo kịp, bắt đầu là nước Nga. Những nước này đang ở trong giai đoạn phát triển không chịu theo ý muốn của phương Tây, những nước không ngừng khiến phương Tây bực tức.

Liên quan đến Nga, cần bổ sung thêm tinh thần nổi loạn đã gây ra các vụ cướp bóc thực sự mà phương Tây đã tiến hành trong những năm 1990. Người ta không bao giờ nói đến, ở phương Tây, sự phân phối lại một cách khác lạ các nguồn tài nguyên đã diễn ra trong giai đoạn này, khi các nước tiêu thụ đến mua hàng không gặp chút trở ngại nào trong một nước Nga vô vị, hoàn toàn cô quạnh. Trong lịch sử nhân loại, ít xảy ra vụ cướp bóc có quy mô như vậy. Phải trở lại thời thực dân để thấy những thời điểm tương tự.

G.R: Nếu tôi hiểu đúng những gì ông nói, Nga không có gì đáng trách trong việc phát động cuộc Chiến tranh Lạnh lần thứ ba này?

S.K: Tôi đã không nói điều đó: Nga cũng có phần trách nhiệm của mình. Những năm vừa qua, trong khi lập trường của Nga không ngừng tiến triển gây bất lợi cho lập trường của phương Tây, Nga đã cư xử rất là cao đạo đối với phương Tây, bỗng dưng ở vào vị thế yếu. Tôi tin rằng thái độ này một phần xuất phát từ cảm giác tự ti trong những năm 1990: với sự trở lại của cường quốc Nga được ghi nhận bắt đầu vào những năm 2000, Nga đã quyết định bắt phương Tây chịu nhục, vốn từng bắt họ chịu điều tương tự. Như thế thật ngớ ngẩn và phản tác dụng. Một cách giải thích khác, sâu hơn, bằng việc phân tích những gì đã diễn ra trong những năm 1990 đầy sự kiện này, giới lãnh đạo Nga đã quyết định thông qua lập trường có phần lịch thiệp và mang tính xây dựng, không mang lại lợi ích gì cho đất nước.

Trước đó, chúng tôi đã đưa ra thỏa thuận mở rộng NATO sang phía Đông, và đã ký một văn kiện mang tên “Văn kiện cơ bản liên quan đến mối quan hệ, hợp tác và an ninh lẫn nhau giữa Nga và NATO” - theo tôi, là sai lầm lớn nhất của nền ngoại giao Nga kể từ khi Hiệp ước hòa bình Brest-Litovsk được Trotski ký kết. Mỗi sự nhượng bộ của chúng tôi đều kéo theo những đòi hỏi mới từ phương Tây. Vì thế rốt cuộc Nga đã nói “chấm dứt”. Nga hiểu rằng họ cần gây bất đồng với NATO hơn là để Liên minh này tiếp tục mở rộng vô hạn. Chính nhận thức này đã dẫn đến sự cứng rắn trong lập trường của Nga. Điều đó chẳng vui vẻ gì: Hãy tin tôi, lợi ích của Nga không chỉ trong việc phát động một cuộc Chiến tranh Lạnh mới, mà còn trong sự phát triển các mối quan hệ có tính xây dựng với phần còn lại của thế giới.

G.R: Vì sao việc NATO mở rộng sang phía Đông gây trở ngại đến vậy đối với Nga?

S.K: Tôi sẽ nói với ông điều đó. Trước hết, bất chấp việc mỗi bên đều biết rằng lý thuyết về cân bằng quyền lực đã có từ lâu, thì các nước lớn tiếp tục vin vào điều này. Bắt đầu là Mỹ. Khi người ta nói với chúng tôi rằng Nga có lối suy nghĩ như ở thế kỷ 19, chúng tôi chỉ có thể mỉm cười: trong trường hợp như vậy, lối tư duy của Mỹ quay trở lại thời thế kỷ thứ II trước Công nguyên, ở thời điểm đế chế Lamã thống trị thế giới! Với người châu Âu, rõ ràng họ đã thành công đáng kể khi vượt qua quá khứ nội chiến từng tồn tại ở Lục địa già; song, với bên ngoài, họ tiếp tục giữ vai trò cân bằng quyền lực, cho dù họ đã thực hiện một cách mềm mỏng hơn người Mỹ. Toàn thế giới giữ vai trò như vậy! Vì vậy, chúng tôi không thể, dù gì đi nữa, không phản ứng khi một trong những chủ thể lớn khác hành động nhằm làm lệch cán cân gây bất lợi cho chúng tôi.

Vậy mà - là phần thứ hai trong lập luận của tôi - chúng tôi đã ghi nhận rằng các nước gia nhập NATO đã ngay lập tức biểu thị lập trường có phần tiêu cực hơn nhiều đối với Nga so với trước đây. Từ đó, vì lợi ích của mình, chúng tôi chống lại việc mở rộng mới liên minh này sang các nước láng giềng sát cạnh chúng tôi.

G.R: Khi ông nói về thái độ tiêu cực của các thành viên mới của NATO đối với Mátxcơva, rõ ràng ông muốn nhằm vào các nước Bantích…

SK: Đương nhiên. Chắc chắc rằng một khi đã ở ngoài NATO, các nước Bantích sẽ không bao giờ dám cư xử một cách quá đáng đối với chúng tôi.

G.R: Ông đã liên hệ đến vụ việc đài tưởng niệm những người đã khuất ở Tallinn …

S.K: Trong những sự kiện khác. Điều tôi muốn giải thích, là khi một nước gia nhập NATO, các thành phần chống Nga trong xã hội của chúng tôi như mạnh thêm. Và như vậy, trong 10 năm vừa qua, NATO đã mở rộng sang nhiều nước có truyền thống chống Nga - tôi muốn nói tới các nước Bantích, và cả Ba Lan -, kết quả là một sự thay đổi cân bằng sức mạnh bất lợi cho Nga.

G.R: Chính vì lập luận này đã đẩy Cremli quyết liệt chống lại mong muốn gia nhập NATO của Ucraina và Grudia…

S.K: Về phần mình, tôi tách riêng trường hợp của hai nước này. Nói thực, cho đến cuộc xung đột mùa hè năm ngoái, tôi tự nhủ: có quan trọng gì chuyện ai lèo lái Grudia! Cho dù là Iran , Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ… tốt hơn là Nga cần lưu tâm đến đất nước này! Grudia là một vấn đề đối với những ai muốn đặt ưu tiên kiểm soát họ, và hơn nữa, trên thực tế xuất phát từ quan điểm chiến lược Grudia không đại diện cho một lợi ích nào. Vấn đề Ucraina, lại rất khác. Việc gia nhập NATO của nước này có thể sẽ tạo ra giữa Nga và Ucraina một lằn ranh giới mà trước đây cũng như hiện nay không bao giờ tồn tại.

G.R: Ông đã đề cập đến đường biên giới quốc gia chia cắt hai nước từ năm 1991!

S.K: Đường biên giới này hoàn toàn rõ ràng. Bất cứ ai muốn đều có thể qua lại dễ dàng, mà không có trở ngại gì. Một bộ phận dân cư sống hai bên “đường biên giới” này, và nó không hoàn toàn chia rẽ họ. Vậy nên nếu Ucraina gia nhập NATO, đường biên giới mang tính biểu tượng này bỗng chốc trở nên rất hiện thực! Hiện tại, không ai quan ngại đến sơ đồ chính xác của nó. Có một đường kẻ trên bản đồ, song mọi người xem thường nó. Nếu ngày mai, đường ranh giới này bỗng nhiên chuyển thành một đường biên giới thực sự, với việc kiểm tra kỹ giấy tờ, lục soát xe cộ và vì thế sẽ xảy ra hàng chục thậm chí hàng trăm cuộc xung đột. Hiện nay, hàng triệu người qua lại đường biên giới này mỗi ngày (liệu có phải vì phần đông người dân Nga làm việc ở Ucraina, có họ hàng và bè bạn ở Ucraina, và ngược lại). Nếu ngăn cản họ qua lại, hay chí ít những sự di chuyển này rất phức tạp - điều sẽ rất dễ xảy ra nếu Ucraina gia nhập NATO -, và chúng tôi sẽ quay trở lại với điều mà người ta gọi là hội chứng về một quốc gia bị chia rẽ. Đến nay - và trên phương diện đó, cần bày tỏ sự kính nể đối với các chính phủ đã kế nhiệm ở Kiép và Mátxcơva - các nhà lãnh đạo hai nước đã luôn chú ý, cho dù còn những bất đồng giữa họ, để không tự gây chia rẽ một dân tộc thống nhất. Lịch sử đã cho thấy một dân tộc hiện sinh sống trong ba nhà nước (Nga, Ucraina, Bêlarút). Song sự thống nhất của họ ít ra cũng không phải bàn cãi.

G.R: Liệu rằng “dân tộc này” có lại thống nhất trong cùng một nhà nước hay không? Nói cách khác, Nga, Ucraina và Bêlarút có thể đi đến việc hợp nhất, trong một thời gian dài nữa hay không?

S.K: Còn quá sớm để nói điều đó. Ai biết những gì lịch sử dành cho chúng ta? Hiện tại, Ucraina không ngừng xây dựng nhà nước của họ; một sự ghi nhận cũng tương tự đối với Nga.

G.R: Ở Ucraina, người dân bị chia rẽ về vấn đề gia nhập NATO. Tại Grudia, ngược lại, đa số người dân muốn gia nhập Liên minh…

S.K: Hoàn toàn đúng! Chú ý: tôi nói rõ là sẽ chỉ bày tỏ quan điểm cá nhân, mà không phải lập trường chính thức của chính phủ Nga. Với tư cách cá nhân, đây là những gì tôi sẽ nói với NATO: “Các ông muốn Grudia? Xin cứ tự nhiên!”

G.R: Tuy nhiên, nếu NATO đề nghị Grudia một kế hoạch hành động vì sự gia nhập, phản ứng của Nga sẽ như thế nào?

S.K: Từ lâu chúng tôi đã cảnh báo Grudia rằng nếu họ gia nhập NATO, chắc chắn họ sẽ mất Nam Ôxêtia và Ápkhadia. Giờ đây, tiếp sau các quyết định mang tính tự sát của chính phủ Tbilisi, hai khu vực này rõ ràng đã thoát khỏi vòng kiểm soát của Grudia, và Grudia cứ gia nhập NATO nếu họ muốn như vậy!

G.R: Cách nói này chứng tỏ phần nào sự bất lực: ông có tin không, bằng cách công nhận nền độc lập của Nam Ôxêtia và Ápkhadia, Nga đã mất đi lý do chính gây sức ép đối với Grudia? Với việc từ lâu Mátxcơva không công nhận hai khu vực ly khai này, thì mối đe dọa của việc công nhận này đè nặng lên Tbilisi như lưỡi gươm của Damoclès; song, hiện tại, Nga liệu còn có thể gây sức ép một cách có hiệu quả đối với Grudia?

S.K: Tôi nhắc lại điều này: chúng tôi không cần có các phương tiện gây sức ép đối với Grudia. Hoàn toàn đơn giản bởi vì chúng tôi không cần Grudia. Tuy nhiên, Nga đã phạm sai lầm, sau sự sụp đổ của Liên Xô, khi xem Grudia như không còn tồn tại. Thái độ này đã làm tổn thương sâu sắc đến dân tộc Grudia, một dân tộc có truyền thống là bạn của Nga, và là dân tộc, đã quen, dưới thời Xôviết, sống tốt hơn những người hàng xóm của họ. Và bỗng dưng, ngay sau khi độc lập, Grudia bị rơi vào quên lãng… Tuy nhiên, tôi không nói họ đã bị coi thường: Người Nga luôn quý người Grudia và bất chấp sự kiện tháng 8 năm ngoái, tôi nghĩ rằng họ sẽ tiếp tục quý mến người Grudia.

G.R: Không nói đến cuộc chiến mùa hè năm 2008, “việc truy bức người Grudia” ở Nga năm 2006 có bác bỏ khẳng định này không?

S.K: Những sự kiện này rõ ràng gây bê bối. Song đừng quên rằng chiến dịch này đã không kéo dài và trên thực tế nó đã bị cả xã hội Nga lên án kịch liệt. Cremli không liên quan gì trong chuyện này. Trong màn kịch chẳng mấy vẻ vang này, chúng ta thấy rõ các chính quyền địa phương đã đóng vai trò quá mức cần thiết.

hungmgmi 01-06-2009 15:30

G.R: Ông dự báo tương lai nào cho Nam Ôxêtia và Ápkhadia? Liệu họ sẽ còn là những nhà nước độc lập, hay phải chờ xem họ gia nhập vào Liên bang Nga? Và liệu ông có tin rằng các nhà nước khác sẽ công nhận họ hay không? Hiện giờ, ngoài Nga, chỉ có Nicaragoa đã làm điều đó…

S.K: Hai nhà nước này sẽ còn giữ độc lập, tôi chắc chắn điều đó. Và trong 15 năm tới, tôi nghĩ rằng họ sẽ được nhiều quốc gia khác công nhận. Trước cuộc khủng hoảng mùa hè năm ngoái, chỉ một điều là chắc chắn: Nam Ôxêtia và Ápkhadia sẽ không bao giờ trở lại vòng kiểm soát của Grudia nữa. Khả năng duy nhất có thể là chuyển Grudia thành nhà nước liên bang, song sự lựa chọn này không khả thi cho lắm. Sự thật, là từ gần 15 năm nay, hai khu vực này đã không còn là một bộ phận của Grudia nữa. Trong giai đoạn này, họ đã nhiều lần đụng độ vũ trang với Grudia. Họ đã trục xuất người thiểu số Grudia và không muốn thấy họ trở lại. Họ đã thành lập nhà nước của riêng mình, lực lượng cảnh sát, với các nhà tài trợ bí mật, sách lịch sử riêng… Hơn nữa, Ápkhadia là một nhà nước hoạt động tốt hơn Grudia! Và điều đó, trong bối cảnh họ đã chịu, trong suốt 15 năm, sự tẩy chay của cộng đồng quốc tế. Cũng không nên quên rằng trong một thời gian, chính Nga đã tham gia cấm vận kinh tế Ápkhadia. Vì những lý do đó, đã không thể còn chuyện hai khu vực này trở về với Grudia nữa. Đồng thời, Nga cũng không muốn công nhận họ, vì chúng tôi biết rằng quyết định này có thể sẽ gây ra những vấn đề. Tuy nhiên, vào tháng 8 năm ngoái, chúng tôi đã ở trong tình thế buộc phải làm điều đó, và tôi vui mừng vì Nga đã hành động khá nhanh.

G.R: Nếu Ápkhadia thực sự có khả năng trở thành một nhà nước đứng vững, thì điều đó dường như khác đối với Nam Ôxêtia…

S.K: Vậy nên chúng tôi sẽ phải trợ giúp họ. Đó thực sự là một nhà nước bé nhỏ, với số dân rất ít. Song đừng quên rằng ngay cạnh, phía bên kia biên giới, còn có Bắc Ôxêtia, với quan hệ đồng minh tự nhiên…

G.R: Chính xác là, Vladimir Putin đã tuyên bố cần phải “xóa đường biên giới” giữa Nam và Bắc Ôxêtia…

S.K: Chắc chắn rằng đường biên giới này sẽ không tồn tại trong thực tế. Tuy nhiên, Nga đã khẳng định rất rõ rằng họ không có ý định thôn tính Nam Ôxêtia - ngay cả khi chính người dân Nam Ôxêtia muốn.

G.R: Vậy nên nhà nước này sẽ tiếp tục tồn tại…

S.K: Thế thì sao? Đây không phải trường hợp đầu tiên. Đã có Đông Timo, nhiều nhà nước nhỏ ở châu Phi chỉ có tên nhà nước. Và một số quốc gia rất nhỏ có được thành công thực sự. Ai biết? Có thể từ nay tới vài thập kỷ nữa Nam Ôxêtia sẽ trở thành một Mônacô mới, hay một Saint-Marin mới!

G.R: Trong tương lai, liệu có khả năng Nga sẽ đòi lại các nhà nước mà họ có mối quan hệ kinh tế chặt chẽ như họ đã công nhận Ápkhadia và Nam Ôxêtia hay không? Liệu sự công nhận này, lấy ví dụ, có trở thành một điều kiện tiên quyết cho việc ký kết những hợp đồng thương mại…

S.K: Đó sẽ là một sai lầm lớn. Tôi hy vọng rằng các nhà lãnh đạo của Nga sẽ không mắc phải sai lầm đó. Hiện tại, may mắn là không có vấn đề gì.

G.R: Nhiều nhà quan sát phương Tây nghi ngờ rằng màn kịch hồi mùa hè năm ngoái chỉ là màn khởi đầu cho một vở diễn dài. Sau Nam Ôxêtia và Ápkhadia, liệu Nga có quay sang bán đảo Crưm?

S.K: Nếu các nhà quan sát phương Tây nhận thấy như vậy thì tốt thôi! Điều đó có nghĩa rằng thông điệp của chúng tôi đã rõ. Mỗi bên sẽ hiểu, qua việc công nhận Nam Ôxêtia và Ápkhadia, rằng chúng tôi không nói những chuyện không đâu… Về vấn đề Ucraina, chúng tôi đã nói Nga sẽ không chấp nhận sự mở rộng NATO đến nước này. Tổng thống Medvedev cũng đã nhấn mạnh rằng vấn đề này che đậy “sự quan trọng hiện hữu đối với nước Nga”. Việc Ucraina gia nhập NATO có thể sẽ dẫn đến, tôi rất lo ngại điều đó, việc phát động một cuộc chiến tranh mới. Cần phải làm tất cả để tránh một kịch bản như vậy.

G.R: Ông vừa nói đến một tuyên bố khá cứng rắn của Tổng thống Medvedev. Ông đánh giá như thế nào về Tổng thống Nga? Ở phương Tây, nhiều khi người ta muốn thấy ở Medvedev vai trò của một nhà lãnh đạo ôn hòa hơn Vladimir Putin. Một luật gia được đào tạo bài bản, một nhà kỹ trị, Medvedev liệu có thể “thân phương Tây” hơn ông chủ cũ của Cơ quan an ninh liên bang (FSB) theo đường lối dân tộc chủ nghĩa, Putin…

S.K: Đó là cách nhìn mà phương Tây rất thích: nhà lãnh đạo tốt tính Medvedev kế thừa một Putin hiểm độc. Sự thực là Medvedev có phần theo đường lối tự do hơn Putin. Ông xuất thân trong một gia đình khác, lai lịch cũng khác… và ông tỏ ra thân thiện hơn người tiền nhiệm! Song nếu ông có thể cười, cũng đúng thôi vì ông đã đến Cremli sau 8 năm dưới thời Putin. Medvedev hưởng lợi từ “những chuyện tồi tệ” do Putin thực hiện. Điều sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu ông theo đuổi một con đường khác với Putin. Và, theo quan điểm của tôi, đó là chuyện tốt lành cho châu Âu!

G.R: Ông đã nói đến châu Âu, song không phải là phương Tây. Ông đánh giá thế nào việc Nga có những mối quan hệ đặc biệt với châu Âu, và mặt khác với Mỹ?

S.K: Tôi tin rằng khái niệm “phương Tây” ngày càng ít mang nghĩa này. Châu Âu và Mỹ không nhất thiết phải có cùng lợi ích. Tất nhiên, trong một số lĩnh vực, EU và Mỹ đồng thuận. Do đó, cả hai đều không muốn thấy sự nổi lên của các đối thủ cạnh tranh địa chính trị khác. Về phần mình, Nga duy trì mối quan hệ đặc biệt với châu Âu, và các mối quan hệ khác với Oasinhtơn. Chúng tôi thích việc EU là một chủ thể địa chính trị mạnh. Tiếc rằng hiện giờ thì không phải thế.

G.R: Tuy nhiên, người ta thường nói rằng Nga thích đối mặt với một EU chia rẽ hơn, để có thể xử lý trực tiếp với các nước thành viên dễ bảo hơn…

S.K: Không, trái lại chúng tôi cho rằng EU phải mạnh. Tiếc rằng hiện tại, EU không thực sự là đại điện cho sức mạnh.

G.R: Một châu Âu mạnh liệu có là một đối thủ cạnh tranh đối với Nga?

S.K: Có thể là một đối thủ cạnh tranh. Song còn ít lâu nữa. Từ nay đến khi EU trở thành một cường quốc địa chính trị hàng đầu có khả năng trở thành mối đe dọa thực sự đối với Nga, sẽ còn lâu nữa. Nói thực, tôi nghĩ rằng cả tôi cũng như ông sẽ không sống lâu đến mức để thấy ngày đó! Xuất phát từ quan điểm của Nga, tôi đảm bảo với ông về điều đó, EU là một đối tác, và nhất là, một đồng minh mạnh. Nền kinh tế của chúng ta bổ trợ cho nhau. Văn hóa của chúng ta tương đồng. Và trên bàn cờ lớn thế giới, bỏ qua những tranh cãi nhỏ nhặt thi thoảng có thể chống lại chúng ta, thì chúng ta cùng được và cùng mất.

G.R: Quan điểm này không nhất thiết phải phổ biến rộng khắp ở Nga: nhiều tiếng nói đòi rằng đất nước này quay mặt hoàn toàn với phương Tây. Sự chống đối này trước hết nhằm vào Mỹ, song nó cũng hướng mục tiêu vào châu Âu, được xem là một chủ thể hay đưa ra những bài học khó chịu…

S.K: Chính xác, và đó chính là một trong những hậu quả của cuộc xung đột gần đây ở Grudia. Nga đã bị choáng váng trước phản ứng của châu Âu về cuộc tấn công của Grudia vào Nam Ôxêtia - một cuộc tấn công khiến nhiều dân thường Nam Ôxêtia, kể cả nhiều binh lính Nga đóng quân tại chỗ dưới danh nghĩa của lực lượng gìn giữ hòa bình, thiệt mạng. Hãy nhớ lại xem: ngày đầu tiên, khi quân đội Grudia nã pháo vào Tskhinvali, truyền thông phương Tây (trong trường hợp này, Mỹ và châu Âu đã bày tỏ lập trường giống nhau, vậy nên tôi không cần phân biệt) đã phản ứng bằng sự câm lặng. Chỉ đến ngày hôm sau, vào thời điểm Nga can thiệp, khi họ đã tỉnh ra… mới liên tục chỉ trích quân đội Nga! Tất cả báo chí châu Âu đồng thanh gào lên: “Thật là bê bối! Xe tăng Nga tấn công Grudia!”

G.R: Nếu Nga cam lòng bảo vệ Nam Ôxêtia và đánh đuổi quân đội Grudia khỏi vùng đất này, phản ứng của phương Tây có thể sẽ ít quyết liệt hơn. Song quân đội Nga đã vượt qua lãnh thổ Nam Ôxêtia vì họ đã truy đuổi binh lính Grudia, tấn công thành phố Gori và ném bom cảng Poti, cách hàng trăm km từ Gori…

S.K: Tôi sẽ nói với ông điều này: về phần mình, tôi đã cảm thấy sững sờ trước các biện pháp của quân đội Nga. Tôi thành thực tin rằng Nga có thể phá hủy tất cả các sân bay của Grudia và các căn cứ quân sự nằm trên lãnh thổ nước này, và sẽ tấn công mạnh vào các cơ sở công nghiệp tiềm năng. Tóm lại, đó chính là những hành động mà NATO đã thực hiện ở Xécbia năm 1999, lấy cớ “bảo vệ Côxôvô”.

G.R: Sự so sánh này của ông có vẻ như chấp nhận được?

S.K: Đúng vậy. Giống Saakachvili, Milosevic được bầu cử một cách dân chủ. Giống Saakachvili, Milosevic cũng có nhiều bạn ở phương Tây. Milosevic đã có những vũ khí để lấy lại phần lãnh thổ ly khai cho nhà nước của mình. Duy nhất có một sự khác biệt, đó là quy mô. Nam Tư là một nước lớn hơn Grudia nhiều, và Côxôvô cũng đông dân hơn Nam Ôxêtia. Vì thế, thiệt hại về người ở đây cũng nghiêm trọng hơn. Tuy nhiên, có thể so sánh hai trường hợp này. Khác biệt lớn nhất, đó là phản ứng của phương Tây!

hungmgmi 01-06-2009 15:31

(Tiếp theo)
G.R: Dmitri Medvedev đã gọi Tổng thống Grudia là “một thi hài chính trị”…

S.K: Tôi nghĩ rằng ông ấy có lý. Saakachvili không còn chút tín nhiệm nào nữa. Một số người ở Nga tiếc rằng binh lính Nga đã không đi “đến cùng” và không lật đổ ông ta. Phần mình, có lúc tôi nghĩ rằng lòng khoan dung của chúng ta có thể so sánh với những gì mà người Mỹ đã thể hiện trong Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất, khi họ đã quyết định, sau khi đã giải phóng Côoét, không tiến quân đến Bátđa để nhân cơ hội trừ khử Saddam Hussein. Tuy nhiên, rốt cuộc, liệu Nga có thể thắng không nếu ném bom Tbilisi ? Sau khi cân nhắc kỹ, tôi tin rằng Nga đã hành động đúng mực.

G.R: Ông đánh giá gì về vai trò trung gian của Pháp với tư cách là chủ tịch Liên minh châu Âu, giữa Nga và Grudia?

S.K: Tôi rất ấn tượng về chất lượng công việc đã được Tổng thống Pháp Sarkozy thực hiện. Ông đã làm hết khả năng mà châu Âu và Pháp có thể thực hiện. Theo quan điểm riêng của tôi, Sarkozy đã giữ vai trò quan trọng mới trong suốt cuộc khủng hoảng này. Ông thực sự là một trong những nhà lãnh đạo lớn của thế giới. Ông đã không có nhiều sự lựa chọn để can thiệp trong cuộc xung đột giữa hai nhà nước không phải là thành viên của EU, và ông đã xử lý rất tốt. Kế hoạch 6 điểm mà ông soạn thảo, theo tôi, là một chiến thắng ngoại giao xuất sắc đối với nước Pháp và với cá nhân ông Nicolas Sarkozy.

Đồng thời, tôi trở lại việc xử lý vụ này của giới truyền thông châu Âu, là rất tệ hại và hoàn toàn mang tính chủ quan. Thái độ này rất gây phẫn nộ, và làm tổn hại nhiều đến hình ảnh của châu Âu ở Nga. Hậu quả: Hình ảnh của châu Âu không những đã suy giảm rõ rệt trong mắt người dân Nga, mà còn trong một bộ phận giới lãnh đạo. Vậy nên rất nguy hiểm. Trên thực tế, trong suốt chiều dài lịch sử của mình, Nga đã luôn hướng nhìn về châu Âu. Việc quay mặt với châu Âu có thể sẽ là thảm họa; song thú thực châu Âu ít biểu lộ mong muốn đến lúc Nga cần xích lại gần họ!

G.R: Vì thế, cuộc xung đột mùa hè năm ngoái đã củng cố thêm vị thế của phe theo đường lối dân tộc chủ nghĩa ở Nga…

S.K: Đúng vậy. Tại Nga luôn có một bộ phận xã hội mong muốn đưa đất nước theo đường lối của phe tập trung quyền lực. Và đương nhiên, họ đã nhân cơ hội vàng này để đạt được mục đích…

G.R: Ai là những đại diện của phong trào này trong giới lãnh đạo hiện nay? Người ta nghĩ đến Dmitri Rogozine…

S.K: Rogozine không phải là con người tồi nhất, đó là người khá mềm mỏng… Song một số người đã bắt đầu kêu gào xử lý những nhà cải cách làm tay sai cho nước ngoài. Ngoài ra, người ta từng xem tôi là người đứng đầu một mạng lưới gián điệp, không hơn không kém! Cũng có những tiếng nói đòi khử tôi cũng như nhiều đồng nghiệp và bạn của tôi.

G.R: Cụ thể, ai là những người muốn ông phải chết?

S.K: Tôi sẽ không nói tên, vì tôi không hề muốn quảng cáo cho những kẻ ngu xuẩn này. Chỉ biết rằng lời kêu gọi của nhóm người này đã xuất hiện trên những tờ báo quốc gia…

G.R: Nhóm thiểu số này liệu có thể ảnh hưởng đến định hướng chung của nền chính trị Nga hay không?

S.K: Hiện tại thì không. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng sự thất vọng trước phản ứng của châu Âu về vụ Nam Ôxêtia đã làm tăng ảnh hưởng của những cá nhân này.

G.R: Vượt qua những bất đồng này, vậy ông có cho rằng Nga và EU có nhiều lợi ích chung…

S.K: Đúng vậy. Nếu chúng ta hành động vì lợi ích chung và không vì những căng thẳng nhất thời, chúng ta phải cùng nhau làm việc. Điều khiến chúng ta xích lại gần nhau mạnh hơn nhiều so với những gì đã khiến chúng ta chia rẽ. Vì thế, Mỹ không muốn có sự xích lại gần giữa Nga và châu Âu. Oasinhtơn làm tất cả để làm suy yếu cả Nga lẫn châu Âu. Và chính vì mục tiêu này mà Mỹ - được Anh ủng hộ, không bao giờ muốn một châu Âu mạnh - đã đấu tranh ủng hộ mở rộng EU sang các nước Đông Âu. Hiện tại, vì sự mở rộng này mà châu Âu trở nên không thể quản lý nổi. Về việc bảo vệ châu Âu, đó là một đặc quyền của NATO. Kết quả: NATO hiện nay ít gây ảnh hưởng hơn trên thế giới như họ đã từng giữ vai trò vào cuối những năm 1980. Giải pháp duy nhất, với NATO, là kết liên minh với Nga.

G.R: Tại sao ông mong muốn đến vậy việc xích lại gần quan hệ giữa Nga và châu Âu?

S.K: Tôi đã nói với ông về điều đó: với Nga, châu Âu luôn là một nhân tố hiện đại hóa. Chính từ quan điểm này nên châu Âu thực cần thiết đối với chúng tôi. Người ta thường nhấn mạnh đến việc tại châu Âu, Nga bán phần lớn lượng dầu khí của mình; song những nguồn vốn, hãy tin chắc rằng, chúng tôi có thể tìm thấy chúng trên thị trường thế giới. Hơn nữa, chúng tôi có thể tiếp cận bất cứ một loại công nghệ nào khác qua sự trung gian của EU. Đổi lại, ảnh hưởng văn hóa, chính trị và đạo đức của châu Âu - bất chấp thái độ đạo đức giả mà gần đây châu Âu đã biểu lộ đối với chúng tôi - là không thể phủ nhận vì sự phát triển của Nga. Vậy là đã gần 300 năm châu Âu là ngọn hải đăng cho nước Nga, và bộ phận tiến bộ nhất trong xã hội chúng tôi mong muốn “sống như ở châu Âu”, như: sống tự do hơn, trong một điều kiện tiện nghi hơn, và tôn trọng những quy tắc rõ ràng. Hiện nay, vẫn còn nhiều việc để làm liên quan đến những điểm này…

G.R: Khi ông nói đến “những quy tắc rõ ràng” cần phải tôn trọng, dĩ nhiên ông đã ám chỉ đến sự cần thiết phải đấu tranh hiệu quả hơn với nạn tham nhũng đang hoành hành tại Nga…

S.K: Tham nhũng, đó là vấn đề số một của đất nước chúng tôi. Nếu tôi phải kể đến 3 vấn đề chính mà Nga phải đối mặt, tôi sẽ xếp tham nhũng đứng thứ nhất, thứ hai và thứ ba! Tham nhũng xuyên thủng mọi giai tầng của xã hội. Các quan chức cao cấp, chính quyền địa phương, chủ doanh nghiệp, không một đối tượng nào không liên quan. Nó trở thành một lối sống. Tham nhũng làm chậm đáng kể sự phát triển của xã hội và tăng trưởng kinh tế, và nó dần làm mục ruỗng đất nước.

G.R: Tuy nhiên, những năm vừa qua, tăng trưởng của Nga rất vững chắc!

S.K: Nó đã dừng quanh ngưỡng 7% mỗi năm. Song nếu không do biến động của giá dầu cho đến cuộc khủng hoảng gần đây, ít ra nó cũng có thể ở mức 12%. Sự khác biệt, đó là đồng tiền đã bị biển thủ. Cũng thật là đơn giản.

G.R: Liệu rằng cặp Medvedev/Putin có thể chiến thắng tệ nạn này, như tân tổng thống đã cam kết về điều đó ngay từ khi nhậm chức?

S.K: Thành thực mà nói tôi không biết. Song, ít ra thì họ đã nhận thấy tính cấp thiết của vấn đề!

G.R: Người ta thường nói rằng Nga, từ vài năm qua, bị dằn vặt với “tình trạng Xôviết hóa trở lại”. Bài quốc ca lấy lại giai điệu của quốc ca từ thời Liên Xô, người ta nhận thấy khắp nơi sự phục hồi quá khứ cộng sản với các hình thức khác nhau, và Vladimir Putin cũng đã tuyên bố rằng “sự sụp đổ của Liên Xô là thảm họa địa chính trị tồi tệ nhất của thế kỷ 20”…

S.K: Câu nói này là một sai lầm lớn. Liệu có phải vì nhà lãnh đạo một nước, trong một thế kỷ biến động, đã có 26 triệu dân thiệt mạng trong bốn năm của cuộc chiến hung bạo, và có hàng triệu dân tử nạn trong các trại giam của Xtalin, đã không thể nói lên điều này. Tuy nhiên, không nên quá chú tâm đến tuyên bố không hay này.
Về vấn đề Xôviết hóa trở lại, không phải đơn giản. Cần hiểu rõ rằng Nga đang xây dựng lại bản sắc. Do vậy, chắc chắn rằng Nga sẽ tìm kiếm trong quá khứ Xôviết những yếu tố có thể được xem là tích cực để học hỏi; tuy nhiên Nga tham khảo mọi thứ, thậm chí hơn thế, trong một quá khứ xa hơn, quá khứ của nước Nga phong kiến, thậm chí của nước Nga trước thời các Sa hoàng. Ông đã nói đến giai điệu quốc ca được lấy lại từ giai điệu của quốc ca Xôviết; song đừng quên lá cờ của Liên bang Nga là lá cờ Nga thời Sa hoàng! Ông đã nói đến việc phục hồi từng phần một số yếu tố trong lịch sử Xôviết; song sẽ không ai dám phục hồi và phong thánh cho hoàng tộc Nga trước đây! Về phương diện cá nhân, tôi không thích lắm việc quay lại chiếu cố một số phương diện dưới thời Sa hoàng và thời Xôviết. Song chúng tôi có thể làm gì? Đó là một tiến trình thông thường.

G.R: Một trong những lý do để người ta nói đến “tình trạng Xôviết hóa trở lại” là đời sống chính trị đặt dưới sự bảo trợ bởi đảng của Vladimir Putin, đảng Nước Nga thống nhất - một sự thống trị, trên một số mặt, không thể không khiến người ta nhớ lại sự thống trị của Đảng Cộng sản dưới thời Xôviết…

S.K: Tiến trình này rất đáng quan ngại. Nếu mọi điều không sớm thay đổi, đất nước này sẽ bị kết án sống dưới ách của một chế độ độc tài. Ở thời điểm này, rõ ràng là chúng tôi không có một hệ thống các đảng phái bình thường. Đúng hơn đó là một kiểu bắt chước.

G.R: Một lời chê trách khác lặp lại của châu Âu đối với Nga: Mátxcơva có thể sử dụng những nguồn năng lượng của họ như một thứ vũ khí và sẽ không thể là một đối tác thương mại bền vững. Liệu có phần lớn sự thật trong sự khẳng định này hay không?

S.K: Có nhiều hiểu lầm trong lĩnh vực này. Vấn đề dầu khí không phải là vấn đề an ninh hay địa chiến lược. Đó là vấn đề về giá. Châu Âu liệu có sẵn sàng trả giá năng lượng đắt gấp hai lần không? Nếu có, họ có thể mua nó ở Nga! Song, trong trường hợp từ chối, họ phải làm ăn với chúng tôi. Nga đã có một đề nghị rất rõ ràng: Nga sẵn sàng cho phép châu Âu hưởng một phần tài nguyên của Nga với điều kiện, đổi lại, họ có thể nắm giữ một phần mạng lưới phân phối của châu Âu. Một thỏa thuận như vậy có thể được thể hiện bằng việc thiết lập một tổ hợp năng lượng Nga-châu Âu. Hai bên cùng có lợi. Song châu Âu thích lên án Nga là “chủ nghĩa đế quốc năng lượng”. Thật là phi lý. Châu Âu có lợi ích trong chuyện này. Đoàn kết, chúng ta sẽ mạnh hơn nhiều so với chia rẽ. Tôi nói thêm rằng cứ mỗi lần châu Âu cứng rắn, họ lại thua thiệt. Hãy nêu ra một vấn đề cũng quan trọng như tuyến đường ống dẫn dầu khí của Nga sang châu Âu: Nga không ngừng củng cố lập trường!

G.R: Ông muốn đề cập tới dự án “Dòng chảy phương Bắc”…

S.K: Ở dự án “Dòng chảy phương Bắc”, cuối cùng đã được xây dựng, song cũng như dự án Nabucco, mà chúng tôi bí mật cản phá. Nếu châu Âu vừa xây dựng lẫn sử dụng dự án Nabucco, họ sẽ trả tiền khí đốt đắt hơn so với việc làm ăn với chúng tôi, nhờ vào dự án “Dòng chảy phương Bắc”. Ông thấy đấy: tốt nhất là nên thống nhất với Nga về một thỏa thuận làm vừa lòng cả đôi bên hơn là thử tìm cách áp đặt cho Nga những điều kiện mà Nga có cách để từ chối.

G.R: Tăng trưởng của Nga liệu có quá phụ thuộc vào giá dầu khí hay không? Liệu nó có nguy cơ suy giảm do giá dầu gần đây sụt giảm bắt nguồn từ cuộc khủng hoảng tài chính thế giới?

S.K: Nguồn tài nguyên dầu khí này chứa đựng sự rủi ro. Những năm vừa qua, các khoản tiền rất lớn tích lũy từ ngành này đã ngăn cản mọi ý đồ đa dạng hóa nền kinh tế. Nói thực, nhiều chuyên gia thầm hy vọng việc nổ ra khủng hoảng sẽ làm giảm giá dầu khí để buộc Nga đẩy nhanh phát triển nền kinh tế của mình! Nga cần phải chịu một cú chấn động mạnh để chấm dứt kiểu hưởng thụ mà họ đã nhận được từ lợi nhuận dầu khí. Và tôi nghĩ rằng cuộc khủng hoảng hiện nay sẽ kích thích tiến trình hiện đại hóa ở Nga mà tôi đã mong mỏi từ lâu. Sau cùng, chúng tôi sẽ thoát khỏi tình cảnh đó.

G.R: Vậy nên cuộc khủng hoảng có thể sẽ là một cơ hội mới cho Nga…

S.K: Chú ý: tôi không muốn hạ thấp công lao đóng góp của các chính phủ đã kế nhiệm từ nhiều năm qua, và mang lại một loạt “cơ hội” cho những thành công của Nga! Trước tiên, Nga đã làm hồi sinh một nhà nước, mà cách đây 10 năm, là “một nhà nước yếu kém”. Thứ hai, Nga đã thực thi một chính sách đối ngoại tài tình không thể phủ nhận: bất chấp phải hứng chịu thất bại ở một số thời điểm, như ở Ucraina, song nhìn tổng thể, hiện tại Nga đã có ảnh hưởng lớn hơn và được tôn trọng hơn so với 10 năm trước. Sau cùng, Nga đã thắng trong cuộc chiến Chesnia, bất chấp cái giá phải trả cho chiến thắng này là rất lớn. Tuy nhiên, họ đã chứng tỏ một quyết tâm mãnh liệt. Nga là nước duy nhất từ nhiều thập kỷ qua đã giành chiến thắng chống quân nổi dậy. Không ai nghĩ rằng chúng tôi sẽ chiến thắng, song chúng tôi đã làm được điều đó. Tiến trình phân rã nhà nước đã bị ngăn chặn, cũng như sự lan truyền của đạo Hồi. Giờ đây, mỗi nhóm tìm cách theo đuổi một con đường như vậy đều biết rằng chính quyền liên bang sẽ phản ứng ngay lập tức và không dung thứ.
Chúng tôi không phải chỉ có toàn cơ hội: song vấn đề ở chỗ, trong một thời gian, các sự kiện mà chúng tôi không nắm được, lại có lợi cho chúng tôi. Việc giá dầu khí tăng nhanh đã bắt đầu từ cuối những năm 1990 cho phép Nga đưa đất nước trở lại đúng quỹ đạo; sự sa lầy của Mỹ ở Irắc đã cho phép Nga giành lại ảnh hưởng ở Trung Đông; sự suy yếu tổng thể của EU có lợi cho Nga; về cuộc khủng hoảng, nó sẽ buộc Nga đầu tư nhiều hơn vào công nghệ trọng điểm và giáo dục, điều chúng tôi có thể lấy làm vui mừng.

G.R: Với việc đấu tranh nhằm tăng cường những mối liên hệ giữa Nga và châu Âu, ông thường viết, trong các bài báo của mình, rằng Nga sẽ phải tăng cường phối hợp với các nước châu Á. Liệu có chút gì đó mâu thuẫn không?

S.K: Tôi cho rằng Nga không khai thác hết tiềm năng lớn lao của châu Á, nằm ngay cửa ngõ của Nga. Châu Âu rất thân thiện với Nga, cũng gần Nga hơn châu Á về văn hóa. Song tôi biết rằng Nga nhập khẩu từ các nước châu Âu một số sản phẩm chất lượng thấp (quần áo giá rẻ, dụng cụ nhà bếp…), mà trên thực tế được sản xuất ở Trung Quốc, được vận chuyển sang châu Âu và được gán cho dòng chữ “sản xuất tại châu Âu” với giá cực rẻ! Phải chăng đó là sự phi lý? Niềm tin của tôi, là Nga hoàn toàn có thể tăng cường quan hệ với châu Á song không đánh mất ưu tiên đối với châu Âu.

G.R: Nga đã tham gia Tổ chức hợp tác Thượng Hải. Con chim đại bàng hai đầu Nga thêm một lần nữa liệu có hướng sang cả phương Đông lẫn phương Tây hay không?

S.K: Có thể, song Nga có thể hành động sớm hơn. Hiện nay, các nước châu Âu quan hệ với các nước châu Á mạnh hơn Nga. Điều này thật quá mức. Vì dẫu rằng về mặt tinh thần chúng tôi là người châu Âu, song cũng không nên quên rằng phần lớn nhất của lãnh thổ Nga nằm ở châu Á.

G.R: Do vậy, Nga và châu Âu tất phải xích lại gần nhau. Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu hai bên xa cách nhau?

S.K: Hai mất mát cùng lúc. Đó là nguy cơ mà tôi đã nói trong một bài báo có tiêu đề “Venise và Nigeria ”. Từ bỏ nguồn năng lượng và sức mạnh của Nga, châu Âu sẽ dần trở thành Venise (ốc đảo). Đẹp, tuyệt vời, ghi dấu ấn của nền văn hóa lớn và lịch sử truyền thống… song chỉ là nơi để hành hương du lịch, chấm dứt mọi ảnh hưởng trên thế giới, và sau cùng, là tiêu tan và biến mất. Về phần Nga, nếu họ tính tới ảnh hưởng đề cao giá trị của châu Âu, họ có thể biến thành một dạng Nigeria : một nhà nước ngầm rất giàu có, nhưng chia rẽ, không sắc sảo về mặt trí tuệ và thường chịu những cơn chấn động mạnh. Trong trường hợp này như những trường hợp khác, đây không phải là những kịch bản được mong đợi! Càng có thêm lý do để chúng ta xích lại gần nhau và cùng đương đầu với tương lai./.

Theo: tạp chí “Chính trị quốc tế” số 122 năm 2009

Đan Thi 28-03-2010 12:58

Cũng là "Những gì người Nga muốn" - Bà mẹ Nga dạy con (qua lời kể của cô con gái):

Баян, но мне нравится - имхо, гениально

Мама учила меня УВАЖАТЬ ЧУЖОЙ ТРУД:
“Если вы собрались переубивать друг друга - идите на улицу, я только что полы вымыла”

Мама учила меня ВЕРИТЬ В БОГА:
“Молись, чтоб эта гадость отстиралась”

Мама учила меня МЫСЛИТЬ ЛОГИЧНО:
“Потому что Я так сказала, вот почему”

Мама учила меня ДУМАТЬ О ПОСЛЕДСТВИЯХ:
“Вот вывалишься сейчас из окна - не возьму тебя с собой в магазин!”

Мама научила меня СТОЙКОСТИ:
“Не выйдешь из-за стола, пока не доешь”

Мама учила меня НЕ ЗАВИДОВАТЬ:
“Да в мире миллионы детей, которым не так повезло с родителями, как тебе”

Мама учила меня СМЕЛО СМОТРЕТЬ В БУДУЩЕЕ:
“Уж погоди, дома я с тобой поговорю”

Мама научила меня ОСНОВАМ САМОЛЕЧЕНИЯ:
“Если не перестанешь косить глазами - на всю жизнь так останешься”

Мама научила меня ЭКСТРАСЕНСОРИКЕ:
“Надень свитер - я же знаю, что тебе холодно!”

Мама научила меня, КАК СТАТЬ ВЗРОСЛЫМ:
“Если не будешь есть овощи - никогда не вырастешь”

Мама преподала мне ОСНОВЫ ГЕНЕТИКИ:
“Это у тебя все от отца!”

Мама научила меня ВЫСШЕЙ СПРАВЕДЛИВОСТИ:
“Чтоб твои дети были такие же, как ты!”

polarbear 07-04-2010 20:15

Đề nghị cô Đan Thi dịch bài viết trên sang tiếng Việt :emoticon-0100-smile

thuhuong 07-04-2010 21:07

Sẽ chẳng có ai đáp ứng đề nghị cộc lốc trên đây đâu!


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:33.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.