![]() |
Thơ Boris Pasternak
Trích:
Trích:
Trích:
|
Báo cáo các bác, em nể bác Geo nên hưởng ứng bác ấy một bài thôi, nhưng em không thấy thích bác Pasternak mấy. Trình các bác:
Trích:
Thường ngày lặng lẽ, hay hờn dỗi, Em giờ như ngọn lửa cháy bừng bừng Để anh mang nhan sắc em hiếm thấy Giam vào lâu đài thơ tối tăm. Em xem này, bóng chập chờn biến đổi Trong vầng lửa hắt trên chao đèn. Nhà tồi tàn, đầu tường, rìa cửa sổ Bóng chúng mình, và dáng anh bên em. Em ngồi xếp bằng trên ghế đệm Hai chân thu kiểu Thổ uy nghi Bất kể dù ngoài sáng hay trong tối Em thường lý luận kiểu trẻ thơ. Em xâu chuỗi hạt khi mộng mơ Từng vốc cườm em để lăn trên váy. Vẻ mặt em sao buồn, sao quá buồn như vậy Chuyện em kể cũng thẳng thắn, đơn sơ. Khi tình yêu bắt đầu, em lúc nào cũng đúng. Anh sẽ đặt thêm cho em một cái tên. Nếu em muốn, vì em anh sẽ đổi Cả thế giới này, mọi từ ngữ thân quen. Chẳng lẽ vẻ ngoài em ảm đạm, Xứng với tâm hồn tiềm ẩn bao tình cảm? Và lớp quặng vàng rọi sáng trái tim? Vậy vì sao, vì sao mắt em buồn? |
Trích:
Mùa thu. Lâu đài cổ tích Mở rộng cửa mời khách xem. Mặt gương hồ thu phẳng lặng Ôm trọn những bóng dáng quen. Chẳng khác gì nơi triển lãm: Tranh treo đầy khắp các phòng Nào du, nào tần bì, liễu Tất thảy được mạ vàng ròng. Vòm lá vàng cây phong lữ - Như vòng hoa của cô dâu Bạch dương sau màn voan phủ - Hôn lễ tinh khôi, trong veo Mặt đất phủ dày lá đổ Chẳng còn kênh rạch, hố hang Chái nhà giữa hàng phong đứng Như được đóng trong khung vàng. Cả rừng cây thu tháng chín Sáng ra còn đứng sóng đôi, Để chờ hoàng hôn nhuộm vỏ Sánh vàng hổ phách ngời ngời. Đừng sa chân vào vực nhé, Mọi người đều biết mất thôi: Sục sôi dưới chân lá đổ - Cả một thảm lá vừa rơi. Tiếng vang tận cuối con đường Vọng từ bờ cao trở lại. Bình minh anh đào sóng sánh Rót mật từng giọt quánh vàng Mùa thu. Góc căn nhà cổ Sách cũ, trang phục, súng trường, Ai lật từng trang báu vật Dường như lạnh mùa đông sang... |
Mùa thu vàng
Mùa thu. Cung điện cổ tích Mở đón mọi khách mong chờ Đường mòn nhỏ trong rừng vắng Ngắm mãi mình trong nước hồ Hệt như triển lãm tranh vậy: Phòng nọ, phòng kia ngút ngàn Tần bì, đu, dương rung lá Đều lộng lẫy trong mạ vàng Chiếc vòng vàng của cây đoan Như vương miện cô dâu mới Mặt bạch dương che khăn voan Trong suốt – khăn voan ngày cưới. Mặt đất vốn đầy rãnh, hố Giờ chôn dưới thảm lá cây Nhà nhỏ giữa phong vàng rực Như tranh trong khung vàng dày Và trong bình minh tháng chín Nơi cây đứng thành hàng đôi Hoàng hôn để lại dấu vết Hổ phách trên vỏ rạng ngời. Nơi đừng sa chân xuống suối Mọi người đều biết hết rồi: Sục sôi quá, bước không nổi Dưới chân toàn lá mà thôi. Và nơi cuối hàng cây ấy Bờ dốc dội tiếng vang về Bình minh rót hồ nhè nhẹ Đông lại trên cây anh đào Mùa thu. Một góc cổ kính Danh mục của bao kho tàng Sách vở, áo quần, vũ khí, Cái lạnh đang lật từng trang. |
Trích:
Đêm đông Dù đèn soi cũng chẳng cứu được ngày Hất sao được tấm chăn đêm dày phủ. Trái đất này đông đang ngự trị, Nhà nhà vẹo xiêu, làn khói bất lực bay. Đèn đường giống bánh mì, và mái nhà - bánh rán Một vệt đen trên tuyết trắng - thềm nhà: Nhà chủ đấy, nơi tôi làm gia sư dạy học Học trò ngủ rồi, mình tôi thức đợi đêm qua. Chẳng ai chờ ai. Rèm nặng buông kín mít Hè phố mấp mô, tuyết phủ kín chái nhà Ký ức, thôi nào, hoà với ta làm một! Để ta tin đi, ta là ngươi và ngươi cũng là ta. Ngươi lại nhắc về nàng? Ta chẳng lo chuyện ấy. Ai cho nàng thời hạn, ai chỉ dấu vết nào? Một cú đòn - ngọn nguồn tất cả. Đến những gì còn lại, Những gì nàng ban tặng, chẳng phải việc của ta. Hè phố mấp mô. Lổng chổng đầy chai rỗng Như những mảnh băng đen nằm giữa đống tuyết dày. Đèn đường như bánh mì, trên mái nhà khói cuộn Chẳng ưa người, giống con cú xù lông. |
Thú thật là bài này ... em không cảm được, nên dịch tạm vậy thôi
Đêm đông Dẫu đốt bao đèn vẫn không cứu được ngày Đầy bóng đen của tấm khăn ngày lễ thánh Trái đất vào đông, khói lửa đành bất lực Không dựng thẳng được nhà đang nằm đó ngả nghiêng Đèn đường như bánh mì ngọt, mái nhà như bánh nướng Ngôi nhà nổi lên trên tuyết thật rõ ràng Nhà chủ đấy, tôi là gia sư ở đó Tôi đang một mình – học trò đã ngủ rồi Không chờ đợi ai. Nhưng tôi buông rèm kín. Vỉa hè mấp mô, chái nhà tuyết phủ đầy. Ký ức hỡi! đừng tự dày vò nữa Hãy hòa cùng ta thành một mà thôi Hãy tin ta, và hãy thuyết phục ta, ký ức Rằng ta với ngươi – chỉ là một trên đời. Ngươi lại nói về nàng ư? Nhưng ta không muốn biết Ai nói cho nàng thời hạn, ai vẽ lối, đưa đường Cú đánh ấy – cội nguồn của tất cả Bây giờ tôi chẳng muốn biết điều gì Vỉa hè mấp mô. giữa những tuyết đổ nát Những vỏ chai chết trong đám băng đen Đèn đường như bánh mì ngọt. Và trên ống khói như chú cú đêm Khói lạnh lẽo chìm dần trong lông cú. |
Trích:
Nhà ga Nhà ga, két chống cháy khổng lồ Những chia ly, hội ngộ lại chia ly cay đắng. Bạn thâm giao và người ra lệnh, Chẳng thể nào kể hết những công lao. Từng xảy ra, đời tôi là dịch chuyển, Là chuyến tàu chờ nhận khách tại ga, Khói cuồn cuộn tuôn như lông cú vọ Đôi pha đèn như đôi mắt giương to. Từng xảy ra, tôi ngồi chưa ấm chỗ - Đã phải đi. Xích lại để chia xa. Đến lúc rồi, tạm biệt nhé, niềm vui! Người soát vé ơi, tôi nhảy xuống ngậm ngùi. Từng xảy ra, phía trời tây trải rộng Ngày xấu trời, dãy tà vẹt vô biên. Đành nhắm mắt bấu víu vào vô vọng, Chỉ mong sao đừng ngã vào giảm xóc. Và tiếng còi hơi rít lên từng chập Đằng xa kia vẳng tiếng trả lời, Và đoàn tàu bay dọc sân nhận khách Cơn bão vô tình, nghiệt ngã lướt qua đời. Đã đến lúc hoàng hôn buông vội vã, Đã thấy gió và cánh đồng hối hả Như muốn kịp theo đầu tàu làn khói toả. Ôi, giá như tôi cùng theo chúng lúc này! |
Nhà ga
Ôi nhà ga, chiếc rương thần của tôi Chứa những chia ly – gặp gỡ và chia biệt Người bạn chỉ đường tin cậy bao thân thiết Công lao với tôi há kể hết được nào Có lúc đời tôi đựng trong chiếc khăn quàng Khi đoàn tàu đang chờ giờ khởi động Những rọ mõm của bầy quái vật Thở khói đầy, quắc mắt nhìn ta. Có lúc tôi mới chỉ ngồi bên cạnh Chỉ thế thôi, hy vọng đã hết rồi Vĩnh biệt nhé, thời gian, niềm vui hỡi! Tôi nhảy xuống đây, người soát vé ơi. Có lúc phía tây như chẻ đôi Trong gió mưa sấm chớp hãi hùng Và tàu cấu cào bằng bao tia lửa Để không rơi vào chỗ giảm rung Và tiếng còi ré lên, như đã bao lần Rồi từ xa tiếng khác liền nối tiếp Và con tàu phóng đi trên tà vẹt Như cơn bão kia điếc đặc lắm bướu gù Và rồi hoàng hôn cũng không chịu nổi Và đằng kia, sau màn khói xa xa Cánh đồng và gió giật nghe thảm thiết Ôi, giá như trong đó cũng có ta! |
Trích:
Hồn ta ơi, chứa bao buồn khổ Về mọi người đang sống quanh ta, Ngươi đã thành nhà mồ câm lạnh Bao kiếp đớn đau khắp mọi nhà. Ướp thân xác họ bằng dầu thơm Ngươi không quên viết tặng họ thơ, Nức nở ai oán tiếng đàn lia, Ngươi khóc than tiễn họ xuống mồ. Trong thời ích kỷ này, hồn ta Thay mặt lương tâm, thay nỗi sợ Ngươi án ngữ như cái bình gốm đẹp Chứa tro tàn từ thể xác đã thiêu. Mọi khổ đau nhân thế gộp chung Bẻ gập ngươi xuống quỳ thấp gối. Hơi thở của ngươi mang mùi bụi, Tử thi, nhà mồ với những hồn ma. Hồn ta ơi, như nghĩa trang làm phúc Chôn mọi điều ta từng trải đời này Người xoay vần chẳng khác cái cối xay Để trộn chung tất cả trong hỗn tạp. Rồi thì ngươi nghiền cho vụn tất Mọi chuyện khắc ghi trong ký ức ta, Để suốt gần bốn chục năm qua, Rữa nát dần trong nấm mồ ngoài bãi. |
Boris Pasternak trong thi ca Nga Xôviết
Boris Leonidovich Pasternak sinh ở Matxcơva. Cha ông là hoạ sĩ, còn mẹ là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng. Từ nhỏ ông đã sống trong môi trường nghệ thuật. Ngôi nhà tuổi thơ của ông nhà nơi lui tới của các nhạc sĩ, hoạ sĩ, nhà văn, trong số đó có cả Lev Tolstoi. Từ năm 13 tuổi cậu bé Pasternak đã say mê âm nhạc bởi chịu ảnh hưởng của nhà soạn nhạc vĩ đại A.N.Skriabin. Thế nhưng năm 1909 ông chia tay với ước vọng sáng tác của mình để nghiên cứu triết học và trở thành sinh viên ngành triết, khoa Lịch sử và Ngữ văn ĐHTH Matxcơva. Để tự hoàn thiện mình trong lĩnh vực triết học ông sang Đức, vào học trường ĐHTH Marburg. Dù có những thành công nhất định trong triết học, nhưng một lần nữa ông lại từ bỏ nó, như đã một lần chia tay với niềm say mê âm nhạc của mình. Pasternak bắt đầu làm thơ. Năm 1914 tuyển tập đầu tay dưới nhan đề “Sinh đôi trong những đám mây” ra mắt bạn đọc. Thi ca trở thành số phận, thành mảnh đất phát triển tài năng của ông. Trong thi ca đã bao gồm cả những niềm say mê trước kia của ông như âm nhạc và triết học. Trong một bài thơ tặng Pasternak, A. Akhmatova viết: “Ông được trời cho tuổi thơ vĩnh hằng”. “Tuổi thơ vĩnh hằng” chính là bản chất của nhân cách Pasternak trong thi ca. Ông nhìn cuộc sống bằng đôi mắt mở to, và cuộc sống luôn làm ông kinh ngạc, thán phục với những biểu hiện lôi cuốn tuyệt trần. Giai đoạn đầu trong sáng tác của mình Pasternak viết những dòng thơ cầu kỳ, dành cho một số bạn đọc hạn chế có khả năng đánh giá tài năng của ông. Bước ngoặt lớn đã đến vào giữa thập kỷ 20, khi nhà thơ bắt đầu viết về các đề tài xã hội. Thực chất của sự thay đổi đề tài này đã được Gorky hiểu rất chính xác, trong một bức thư gửi nhà thơ sau khi đọc trường ca “Năm 95” Gorky viết: “Một tác phẩm xuất sắc, nằm trong số những tác phẩm sẽ tồn tại dài lâu. Tôi không dấu ông điều này: Trước cuốn này tôi luôn cảm thấy hơi căng thẳng khi đọc thơ ông, bởi thơ ông quá dày đặc những hình tượng mà đôi khi tôi không hiểu được... Trong “Năm 95” ông viết kiệm lời hơn và dễ hiểu hơn. Ông trở nên kinh điển hơn với tác phẩm này, một tác phẩm tràn đầy cảm hứng mà tôi, như một bạn đọc, có thể tiếp nhận một cách nhanh chóng và dễ dàng”. Sự phát triển tiếp theo của Pasternak trong thi ca đúng theo con đường mà Gorky đã nhận ra: Trở nên “kiệm lời hơn, kinh điển hơn và dễ hiểu hơn”. Sự nghiệp văn học của Pasternak vô cùng đa dạng. Ông sáng tác những tác phẩm văn xuôi lớn, đạt được sự hoàn thiện trong lĩnh vực dịch thuật, tuy nhiên, thi ca luôn là một phần rất quan trọng trong sáng tác của ông, thể hiện một tài năng lớn khi mô tả những sắc thái tình cảm sâu sắc và tinh tế nhất của con người qua những bức tranh thiên nhiên được viết với tình cảm thiết tha. Pasternak khâm phục mọi vẻ đẹp của cuộc sống và tự nhiên, ông tìm kiếm và cảm nhận vẻ đẹp đó ở khắp nơi. |
Em thì thấy hồi này ... cũng bắt đầu thấy thơ của Pasternak hay hay
Tâm hồn Tâm hồn ta ơi, kẻ luôn sầu muộn Về những người đang sống quanh ta, Ngươi trở thành nhà mồ của họ - Những kẻ sống mà luôn bị khảo tra Ngươi cất công ướp xác thân của họ, Lại có công viết tặng họ bài thơ, Như cây đàn lia luôn luôn nức nở Ngươi khóc than cho họ tới bao giờ… Thời thế bây giờ vô cùng ích kỷ Nhưng ngươi vẫn luôn tận tụy kiên gan Vì lương tâm, và vì sợ hãi Yên ủi những gì họ để lại - tro tàn Những nỗi đau của họ cùng góp lại Làm ngươi còng lưng trĩu nặng héo khô. Và bây giờ ngươi bốc mùi tử khí, Bụi nhà xác và những nhà mồ. Tâm hồn ta ơi, ngươi là nghĩa địa, Tất cả những gì còn thấy nơi đây, Ngươi nghiền nát hết, như cối xay , Và trộn tất cả lại thành hỗn hợp. Thì cứ tiếp tục xay đi nhé Tất cả những gì đã ở bên ta, Hãy biến gần bốn mươi năm ta sống, Thành thứ đất mùn của bãi tha ma |
Lâu quá không có ai nhòm ngó gì đến Pasternak, thôi tớ lại post tiếp một bài thu nữa của chàng vậy. Nói thật là càng đọc càng dịch tớ càng thấy chàng hay, chứ ngày xưa tớ cứ có định kiến là chàng ...không biết làm thơ
Rừng thu Rừng thu xù xì cây lá Bóng râm giấc ngủ bình yên Gõ kiến, sóc hay chim cú Không phá được giấc ngủ êm. Mặt trời theo vết thu lên Từng bước như đang sợ bẫy Thận trọng vào rừng thu ấy Quá trưa rồi mới đến nơi. Dương bên đầm lầy, gò đống, Rừng trăn rậm phủ rêu phong, Thôn nào sau đầm lầy vắng Nghe có tiếng gà vọng sang. Tiếng gà gáy vang một chặp, Rồi im lặng mãi thật lâu. Như thể gà suy tư lắm, Tiếng gáy có nghĩa gì đâu. Nhưng kìa vẳng từ xa lại, Có một chú gà gáy chơi, Như người lính trong phiên gác Đã cất lên tiếng trả lời. Trả lời, nghe như tiếng vọng Để cả lũ gà trong thôn Bốn phương nam bắc tây đông, Tất cả cùng vui hoà giọng. Và theo tiếng gà vang dậy Rừng bừng tỉnh giấc mở ra Để thêm một lần nhìn thấy Đồng rộng, màu xanh trời xa. Trích:
|
Rừng mùa thu
Boris Pasternak Rừng mùa thu đã mọc tóc dài. Có bóng tối, giấc mơ và yên lặng. Cả gõ kiến lẫn cú rừng với sóc không đánh thức rừng tỉnh giấc mộng say. Và mặt trời đi theo bước đường thu chỉ vào được rừng khi chiều đã trải, Ngó nghiêng xung quanh âu lo ngần ngại Liệu trong rừng có chiếc bẫy nào không. Nào bãi lầy, mô đất, dương lá rung, Nào rêu, bụi cây tổng quán sủi trong rừng, Và phía đằng kia bãi lầy đâu đó Gà trống trong làng đang cất giọng hát chung Chú gà trống gáy vang hết giọng Và rồi lại im, trong yên lặng mông lung Như thể gà đang đắn đo suy tính Tiếng gáy này có ích lợi ra sao. Nhưng bỗng dưng ở góc xa đâu đó Chú hàng xóm gà bỗng gáy lao xao. Như người lính đang phiên canh gác, Gà trống bèn gáy lại đáp lời. Tiếng gáy dội lại tựa như tiếng vọng, Và gà theo nhau cùng gáy vang trời. Tiếng gáy của gà tựa như cột mốc, Đo cả bắc nam, cắm cả tây đông, Theo tiếng gáy của đàn gà trống Bóng tối lùi xa về phía bìa rừng Và rừng lại ngỡ ngàng nhìn thấy Cánh đồng trải xa và trời xanh muôn trùng. |
Hehe, lâu thế chẳng ai dịch thêm bác này nữa sao? Tớ lại góp một bài vậy.
Nói thực, tớ dịch bài này là do bị cái tít hay quá lôi cuốn, nhưng dịch mãi, dịch mãi tới tận cuối bài vẫn chưa hiểu chàng Past định nói gì, cái gì liên kết những hình ảnh chàng đưa ra, và tại sao, trên cơ sở nào liên kết những hình ảnh đó. Tóm lại, khi dịch xong tớ tự cảm thấy phục tính kiên trì của bản thân mình quá Trích:
Những vì sao mùa hè Kể những chuyện đớn đau Cho địa chỉ chính xác, Mở ra, và hỏi nhau Đi như trong nhà hát. Những gì tôi từng nghe Tĩnh lặng êm dịu nhất. Không hiếm người dằn vặt Chỉ vì lũ dơi bay. Làng mạc đêm tháng bảy Trắng sáng đến diệu kỳ. Để gây mất trật tự Bầu trời đầy lý do. Lấp lánh, vui mừng thở Khoe ánh sáng rạng ngời Đâu đó trên bầu trời Kinh độ không xác định. Bông hồng xinh nũng nịu, Xin gió thử nhấc lên Vạt áo cùng tên gọi, Giày dép, tóc, môi mềm. Nóng bỏng và luễnh loãng Rơi trên đá rải đường. Tất cả những trò nghịch Tất cả những sầu vương. Hehe, bác nào hiểu làm ơn bình giúp nhé, em xin cảm tạ bằng một chầu kem |
Trích:
Hôm nay mời các bác thưởng thức tiếp một bài của Pasternak, theo tớ là hay, chứ không đến nỗi nhảm như "Những vì sao mùa hè"... Trích:
Chuỗi ngày duy nhất Suốt mấy mùa đông dài đằng đẵng Ta nhớ lắm những ngày nắng soi, Mỗi ngày đều duy nhất trong đời Qua rồi đến - vòng quay bất tận. Ngày lại ngày theo nhau thành chuỗi Những ngày duy nhất ấy - với ta, Khi đôi ta hiểu bằng cảm nhận Thời gian dừng lại, chẳng trôi qua. Ta nhớ như in từng ngày tháng Khi đất trời lạnh giá giữa đông, Đường lầy lội, mái nhà nước rỏ, Và vầng dương ngự trên mảnh băng. Lửng lơ đâu đó trên vòm cây Tổ sáo đổ mồ hôi vì nóng. Và những cặp tình nhân mê muội, Bên nhau tìm hơi ấm vòng tay. Để đôi kim đồng hồ ngái ngủ Đến quay trên mặt số cũng lười, Và một ngày dài hơn thế kỷ, Và vòng ôm mãi mãi không rời. |
Còn về Pasternak thì ... sau bài Những ngôi sao mùa hè cảm tình của em với bác này có giảm kha khá . Bài Những ngày duy nhất này thì tất nhiên dễ hiểu hơn bài kia, nhưng ... em vẫn thấy ngột ngạt thế nào ấy. Thành ra bản dịch lần này của em ... hơi ẩu. Nhưng ủng hộ chị Bí một cái (và tranh gửi trước bác Geobic nhân thể)
Những ngày duy nhất Dằng dặc qua bao mùa đông Nhớ hoài những ngày nắng chói Mỗi ngày đều không lặp lại Và rồi lặp lại vô cùng Và cả một chuỗi ngày ấy Dần dà trở nên dần dà Những ngày thân yêu duy nhất Khi thời gian ở bên ta Tôi nhớ từng ngày rành rọt: Mùa đông đã tới giữa chừng Đường ẩm, mái nhà nhỏ giọt Mặt trời trên băng mông lung. Và những người yêu say đắm Vội vàng đến gần nhau hơn Mồ hôi tổ sáo đọng giọt Trên những ngọn cây ven đường Và kim đồng hồ ngái ngủ Lười biếng qua lại lắc lư Và ngày dài hơn thế kỷ Vòng ôm dài mãi ngàn thu |
@ Bí @ Nina
Sau những bài dịch của Bi và Nina, quả là geo không đủ can đảm post bài Chuỗi ngày duy nhất lên nwã. Quả thuc bài dịch ấy của Geo rất kém, sai nhiều nwã. Giờ Geo đền một bài khác vậy. Bài cũng khá hóc: Những ngôi sao mùa hè. Về bài “Những vì sao mùa hè”, Geo hiểu như thế này: Đêm hè là những đêm lý tưởng để ngắm sao. Bầu trời sao dày đặc, sinh động. Nhìn lên đó như thấy được vạn vật của thế gian. Thấy được những tích truyện ly kỳ (ví như Ngưu Lang – Chức Nữ của VN) với những địa chỉ “tin cậy” là đôi bờ Sông Ngân rực sáng, với bao nhân vật hệt như hiện ra trên sân khấu vậy. Nhưng thế giới ấy lại câm lặng – điều mà Nhà thơ rất thích, chắc ông quá mệt mỏi về những ầm ào náo nhiệt cõi trần rồi… Đêm hè, với trời sao óng vàng rực rỡ ấy có bao điều khiến Bầu Trời có nguyên cớ để “gây mất trật tự”, không thể ngồi yên được. Sao thả sức nhấp nháy, tỏa sáng, đổi ngôi, vụt tắt… ở nơi này, nơi khác... Hàng tỉ vì sao mờ tỏ kết thánh khói sương, thành lửa cháy trên bầu trời, chúng bao quang Trái đết được ví như một viên sỏi nhỏ. Và từ Trái Đất, con người có thể cảm nhận được tất cả dấu ấn của thời gian, điệu nhạc diệu huyền của vũ trụ khi nhìn lên bầu trời sao mùa hè. Riêng khổ thơ áp chót: “Gió nhắc hồng gượng nhẹ Cứ từ từ dâng lên Giày, môi và tóc huyền Cả tuổi tên, xiêm áo…” Thì Geo không hiểu gì cả. Ai có ngọc ý gì thì phát ra đi… Kem của Bí sắp chẩy rồi! Không biết có được ăn kem của Bí không đây? --------------- P.S. Geo muốn có địa chi email của Nina để trao đổi về việc sử dụng bài dịch Thu vàng. tahoaphuong@ỵhoo.com NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ Kể những điều khủng khiếp Lại chỉ rõ ở đâu. Ra vào và hỏi nhau Y như trong rạp hát. Cõi lặng câm - thật tuyệt Hơn những gì ta nghe. Có những người khó chịu Vì tiếng dơi bay về. Xóm làng đêm tháng bảy - Vàng óng, đẹp diệu huyền. Bầu trời đầy nguyên cớ Để không làm sao yên. Lấp lánh những niềm vui, Tỏa hào quang rực rỡ, Thấp thoáng trên bầu trời Tại một nơi nào đó. Gió nhắc hồng gượng nhẹ Cứ từ từ dâng lên Giày, môi và tóc huyền Cả tuổi tên, xiêm áo… Như khói sương, hơi nóng, Phủ quanh viên cuội hiền Mọi dấu ấn tích đọng, Mọi tiếng đàn linh thiêng. |
Ngày mai Geo lại đi cônmg tác sớm vào Quảng Bình, hẹn tái ngộ sau chuyến đi điền dã này.
Trước khi đi gửi lại hai bài dịch của Pasternak, quả là rất khó hiểu được ý tưởng của tác giả. Tạm bằng lòng với những gì làm được, nhưng xem ra Geo thấy mình không hợp với tạng thơ này, có lẽ sẽ chọn dịch những nhà thơ mà mình đã quen "khẩu khí". TÂM HỒN Tâm hồn ta, chứa u sầu đau đớn, Về những người thân thuộc quanh ta, Ngươi đã thành mộ hầm của những kẻ Bị đọa đầy từ thuở mới sinh ra. Thể xác họ ngươi ướp dầu thơm phức, Rồi ngợi ca dâng tặng những vần thơ, Bằng tiếng đàn lia não nề thổn thức Ngươi khóc than thương xót họ dưới mồ. Trong thời chúng ta, thời đại dại rồ, Ngươi bất chấp lương tâm và nỗi sợ Vững vàng làm chiếc bình gốm nhỏ Gìn giữ, nâng niu giùm họ nắm tro tàn. Những đớn đau của họ góp cùng Đè còng lưng khiến ngươi chực té. Ngươi bốc mùi bụi tro thi thể Của các mộ phần, nhà xác tối tăm. Tâm hồn ta, kẻ thiếu thốn muôn phần, Mọi mảnh vỡ nơi này còn thấy rõ Ngươi, như chiếc cối xay, nghiền nhỏ Rồi biến thành chất hỗn độn nát bươm. Thì tiếp tục đi, cứ việc xay nghiền Tất cả những gì từng cùng ta gắn bó, Như ngót suốt bốn chục năm ròng rã Thành đất mùn nơi bãi tha ma. NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ Kể những điều khủng khiếp Lại chỉ rõ ở đâu. Ra vào, chào hỏi nhau Rộn ràng như trong rạp. Tĩnh lặng - điều tuyệt nhất Trong những gì ta nghe. Một số người khốn khổ Chỉ vì dơi bay qua. Xóm làng đêm tháng bảy - Óng vàng đến diệu huyền. Bầu trời đầy nguyên cớ Để không làm sao yên. Lấp lánh, rạo rực vui, Tỏa hào quang rực rỡ, Thấp thoáng trên bầu trời Nơi xa xăm nào đó. Gió nâng nhẹ cánh hồng Theo lời xin thủ thỉ Của giày, môi, tóc xoã Của tục danh, áo xiêm… Sương khói và hơi nóng, Phủ lên viên cuội tròn Mọi dấu ấn tích đọng, Mọi cung đàn véo von... |
Trích:
Cảm ơn Bí và Nina đã chỉ ra một chỗ sai của Geo trong bài Tâm hồn. Geo vẫn coi “Tâm hồn” là bài có nhiều chỗ khó hiểu. Vất vả lắm, và với sự giúp sức của mọi người, nay Geo xin trình làng phương án cuối cùng của mình về hai bài: "Hồn" và "Những vì sao mùa hè". Có thể Geo sẽ dừng việc dịch tác giả này ở đây. Nhưng "có thể" cũng có nghĩa là "chưa chắc" đấy HỒN Hồn ta - kẻ bảo vệ Những người thân quanh ta, Biến thành mộ chở che Bao đọa đày kiếp sống. Hồn ướp thơm xác họ, Dâng họ những vần thơ, Tiếng đàn lia nức nở - Hồn khóc họ não nề. Giữa một thời biến động, Vì lương tâm, âu lo, Hồn làm chiếc bình táng Giữ giùm họ nắm tro. Những khổ đau của họ Đè trĩu nặng trên lưng, Hồn bốc mùi tro bụi Của mộ phần tối bưng. Tâm hồn ta - nghĩa địa, Như một chiếc cối xay, Những gì thấy nơi đây Nghiền vụn thành hỗn chất. Vậy, hồn cứ nghiền tiếp Những gì gắn cùng ta, Ngót bốn chục năm qua Thành đất mùn mộ địa. NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ Kể những điều khủng khiếp, Chỉ rõ ở nơi đâu. Ra vào, chào hỏi nhau, Nhộn nhịp như trong rạp. Tĩnh lặng - điều tuyệt nhất Trong những gì ta nghe. Một số thấy đau khổ Chỉ vì dơi bay qua. Xóm làng đêm tháng bảy Óng vàng đến diệu huyền. Bầu trời đầy nguyên cớ Để không làm sao yên. Lấp lánh, rạo rực vui, Tỏa hào quang rực rỡ, Thấp thoáng trên bầu trời Giữa những kinh vĩ độ. Theo thỉnh cầu kín đáo Của giày, tóc, môi mềm Của tục danh, xiêm áo Gió nâng cánh hồng lên. Sao nóng bỏng, ảo mờ, Rắc lên tầng đá sỏi Mọi dấu tích đọng lại, Mọi thứ từng được trao. |
Белая ночь
Борис Пастернак. Мне далекое время мерещится, Дом на Стороне Петербургской. Дочь степной небогатой помещицы, Ты - на курсах, ты родом из Курска. Ты - мила, у тебя есть поклонники. Этой белой ночью мы оба, Примостимся на твоем подоконнике, Смотрим вниз с твоего небоскреба. Фонари, точно бабочки газовые, Утро тронуло первою дрожью. То, что тихо тебе я рассказываю, Так на спящие дали похоже. Мы охвачены тою же самою Оробелою верностью тайне, Как раскинувшийся панорамою Петербург за Невою бескрайней. Там, вдали, под дремучим урочищам, Этой ночью весеннею белой, Соловьи славословьем грохочущим Оглашают лесные пределы. Ошалелое щелканье катится, Голос маленькой птички летящей Пробуждает восторг и сумятицу В глубине очарованной чащи. В те места босоногою странницей Пробирается ночь вдоль забора, И за ней с подоконника тянется След подслушанного разговора. В отголосках беседы услышанной По садам, огороженным тесом, Ветви яблоневые и вишневые Одеваются цветом белесым. И деревья, как призраки, белые Высыпают толпой на дорогу, Точно знаки прощальные делая Белой ночи, видавшей так много. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 17:27. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.