Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Những danh tướng, anh hùng thời Xô viết (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=44)
-   -   Lãnh tụ Xôviết J. Stalin: Vẫn là một biểu tượng (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=793)

tieuboingoan 13-05-2008 20:30

Lãnh tụ Xôviết J. Stalin: Vẫn là một biểu tượng
 
Lãnh tụ Xôviết J. Stalin: Vẫn là một biểu tượng

http://antgct.cand.com.vn/Uploaded_A...4_stalin81.jpg
Trong tâm trí không ít người dân Xôviết cũ, Stalin vẫn là một biểu tượng gắn bó với một giai đoạn tuy có nhiều gian khó và mất mát nhưng cũng rất hào hùng của Liên bang Xôviết. Stalin vẫn tiếp tục được tôn vinh là nhà chính trị đã có vai trò rất quan trọng trong lịch sử hình thành và phát triển của Liên Xô.

Đã hơn 55 năm trôi qua kể từ ngày 5/3/1953, khi lãnh tụ Xôviết Joseph Stalin qua đời, để lại sau lưng mình một di sản đồ sộ và không hẳn lúc nào cũng có thể đánh giá một cách rành rẽ. Tuy nhiên, theo những điều tra xã hội gần đây ở không chỉ riêng nước Nga mà cả trong không gian Xôviết cũ, trong tâm trí không ít người dân ở khu vực này, Stalin vẫn là một biểu tượng gắn bó với một giai đoạn tuy có nhiều gian khó và mất mát nhưng cũng rất hào hùng của Liên bang Xôviết.

Stalin vẫn tiếp tục được tôn vinh là nhà chính trị đã có vai trò rất quan trọng trong lịch sử hình thành và phát triển của Liên Xô. Thậm chí cách đây vài ba năm từng có tới 42% trong số 1.600 người tham gia cuộc điều tra xã hội ở Nga cho rằng, họ ủng hộ hoặc không có gì chống lại việc trên chính trường nước Nga hôm nay lại xuất hiện một nhà lãnh đạo tối cao như Stalin.

Tất nhiên, lịch sử đã sang trang khác và không thể có chuyện lặp lại quá khứ nhưng nếu hiểu đúng hơn về một lãnh tụ như Stalin thì luôn có thể rút ra được những bài học hữu ích cho tương lai.

Sức hấp dẫn của một lãnh tụ ở tầm cỡ như Stalin đôi khi lại nằm trong chính tính cách phức tạp và không bao giờ là một chiều của ông. Trong những tình huống bình thường, có thể một nhân cách như Stalin không thể hiện rõ ràng lắm toàn bộ kích cỡ của mình nhưng mỗi khi lâm sự, đặc biệt là trong những tình huống nghiêm trọng, những tinh hoa trong con người lãnh đạo bẩm sinh như Stalin lại được thăng hoa lên những tầm cao ít ai ngờ tới được.

Chính vì thế nên không chỉ những đối tác mà ngay cả các đối thủ của ông cũng nhiều lúc phải ngả mũ bày tỏ sự thán phục ông.

Tướng Charles de Gaull trong cuốn "Hồi ký chiến tranh" của mình, đã nhận xét: "Stalin có một uy tín to lớn, và không chỉ riêng ở nước Nga. Ông biết "thuần hóa" kẻ thù, không hoảng hốt khi núng thế và không say sưa thắng lợi. Mà ông lại là người có nhiều chiến thắng hơn thất bại...".

Ông tướng nhiều võ công trong chiến tranh thế giới thứ hai từng làm Tổng thống Pháp đã đặc biệt ấn tượng về cách hành xử của J. Stalin trong thời gian tiến hành hội nghị ở Tehran năm 1943, khi lãnh đạo ba quốc gia Đồng minh lớn nhất là Liên Xô, Mỹ và Anh ngồi lại cùng nhau thống nhất kế hoạch kết thúc chiến tranh thế giới lần thứ hai: "Stalin trò chuyện ở Tehran như một người có quyền đòi hỏi người ta phải báo cáo mình. Không bộc lộ kế hoạch của mình cho hai thành viên khác tham gia cuộc họp là Tổng thống Mỹ Franklin Roosevelt và Thủ tướng Anh William Churchill, ông lại đạt được việc buộc họ phải trình bày với ông kế hoạch của họ để ông bổ sung những điều chỉnh.

Roosevelt đã nghiêng về phía ông để bác bỏ ý tưởng của Churchill về việc các lực lượng vũ trang phương Tây tấn công rộng rãi qua Italia, Nam Tư và Hy Lạp tới Vienne, Praha và Budapest. Mặt khác, người Mỹ cũng đồng tình với người Xôviết, bác bỏ, bất chấp những yêu cầu của người Anh, việc xem xét trong cuộc họp những vấn đề chính trị liên quan tới Trung Âu, và đặc biệt là vấn đề về Ba Lan, nơi mà Hồng quân chuẩn bị tấn công...".

Kết quả đạt được tại Tehran năm 1943 với cách hành xử khôn khéo của Stalin đã tạo cho Liên Xô có được những yếu tố thuận lợi hơn trong cuộc hành binh chống lại chủ nghĩa phát xít và xây dựng mô hình mới cho châu Âu sau này…

Chính Thủ tướng Anh Churchill, người thực ra rất có ác cảm với chế độ Xôviết cũng từng phải công nhận: "Một hạnh phúc lớn lao đối với nước Nga là trong những năm thử thách khổng lồ, đất nước này được thiên tài, tướng quân sắt đá Stalin lãnh đạo. Ông ấy là nhân vật kiệt xuất nhất, bao trùm lên cái thời nhiều biến động mà cuộc đời ông ấy đã trôi qua.

Stalin là con người nhiệt huyết phi thường và ý chí không gì bẻ gẫy nổi, cứng rắn, khốc liệt trong trò chuyện, người mà ngay cả tôi, kẻ được giáo dục tại nghị viện Anh, cũng không có gì cưỡng lại được. Stalin trước hết có một óc hài hước phong phú, khả năng thâu nhận những ý tưởng một cách chuẩn xác. Sức mạnh này trở nên vĩ đại ở Stalin đến nỗi ông ấy là người độc nhất vô nhị giữa những nhà lãnh đạo quốc gia mọi thời và mọi nơi.

Stalin đã gây cho chúng tôi một ấn tượng kỳ vĩ. Ông ấy có trí anh minh sâu sắc, tư duy hợp lý, không bao giờ biết hoảng loạn. Ông ấy là một nghệ nhân bất khả chiến bại trong những khoảnh khắc khó khăn kiếm tìm lối thoát từ những tình huống tuyệt vọng nhất. Ông ấy là một nhân vật rất phức tạp.

Ông ấy xây dựng và thuần hoá một đế chế mênh mông. Đó là người biết tiêu diệt kẻ thù của mình bằng chính kẻ thù của mình... Lịch sử, dân tộc không bao giờ quên lãng những người như thế".

Tất nhiên, một cuộc đời có nhiều góc cạnh như của Stalin không bao giờ chỉ để lại những nhận định một chiều. Cho tới ngày hôm nay vẫn còn vô số những "nghi án" về sự đúng sai cách hành xử của vị lãnh tụ này trong những thời điểm khác nhau của lịch sử quốc gia Xôviết. Tuy nhiên, có một điều không thể phủ nhận được là, Stalin quả thực là một lãnh tụ lớn, rất biết cách đối nhân xử thế.

Ở Nga vẫn còn truyền tụng rất nhiều giai thoại thú vị về cách hành xử mẫn tiệp và hóm hỉnh của lãnh tụ Stalin trong những tình huống cực kỳ đa dạng. Trong trường hợp của văn hào Xôviết Mikhail Sholokhov (1905/1984), có thể thấy rằng, Stalin là vị lãnh tụ rất biết trọng nhân tài.

Ngay từ khi "Sông Đông êm đềm" mới ra đời, những kẻ ác ý đã tung tin đồn rằng, đây là bộ tiểu thuyết của một nhà văn khác, chứ không phải của Sholokhov. Điều này khiến nhà văn cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm, thậm chí còn gây nhiều khó khăn cho ông. Đến mức, như Sholokhov về sau kể lại, tòa soạn tạp chí "Tháng 10" đã dừng in tập tiếp theo của "Sông Đông êm đềm” vì ngại những tin đồn.

Cực chẳng đã, Sholokhov đành phải cầu cứu ở "ông anh cả" của văn học Xôviết lúc đó là Maxim Gorky. Rồi sau một thời gian có điện thoại hồi âm của Gorky: "Giờ này ngày kia tới. Sẽ có đồng chí Stalin. Đấy mới là người quyết định số phận của anh. Sẽ nói chuyện trong bữa ăn trưa".

Lúc đó, trong thâm tâm Sholokhov cũng ngại lãnh tụ không thích những nhân vật mà ông trong "Sông Đông êm đềm" cho là có lỗi trong việc chống culắc nhưng cũng không còn biết bấu víu vào đâu nên đúng hẹn, Sholokhov cũng liều tới nhà Gorky để gặp Stalin...

Nhà văn kể: "Tất cả cùng ngồi. Gorky im lặng là chính, hút thuốc mù mịt... Stalin ra câu hỏi cho tôi: "Tại sao lại viết về viên tướng Kornilov mềm như vậy?". Tôi trả lời, hình ảnh và hành động của viên tướng Kornilov được tôi miêu tả không nương tay, nhưng thực sự tôi đã dựng nên nhân vật này như một người đã được giáo dục bởi đạo đức danh dự và dũng cảm của một sĩ quan. Ông ta đã chạy khỏi trại tù binh. Ông ta đã yêu Tổ quốc...

Stalin kêu lên: "Sao, thế là danh dự? Ông ta chống lại nhân dân! Một rừng giá treo cổ và một biển máu!". Tôi phải nói rằng, lập luận này đã thuyết phục tôi. Về sau tôi đã điều chỉnh theo hướng đó".

M. Sholokhov kể tiếp: "Stalin ra câu hỏi mới: "Lấy ở đâu ra việc thái quá của Bộ Chính trị sông Đông của Đảng và Ủy ban Cách mạng?" (Đây chính là chủ đề chống culắc). Tôi đáp, mọi việc đã được viết ra rất trung thực theo tài liệu lưu trữ. Nhưng các nhà làm sử đã tránh đi những sự việc này và đã kể chuyện nội chiến không giống như sự thật cuộc đời...

Cuối cuộc gặp, Stalin chậm rãi nói: "Một số người cho rằng bộ tiểu thuyết này sẽ làm vui những kẻ thù của chúng ta, bọn Bạch vệ đang sống lưu vong ở nước ngoài...".

Rồi ông hỏi tôi và Gorky: "Hai đồng chí nói gì về chuyện này?". Gorky trả lời: "Bọn chúng thì ngay cả những cái tốt đẹp, hay ho nhất cũng có thể bóp méo đi mà chống lại chính quyền Xôviết". Tôi cũng đáp: "Đối với bọn Bạch vệ thì ít có điều tốt trong tiểu thuyết này. Chẳng gì thì tôi cũng đã miêu tả sự thất bại hoàn toàn của chúng ở vùng sông Đông và Kuban".

Khi ấy, Stalin mới nói: "Đúng, tôi đồng ý. Việc miêu tả các sự kiện trong tập ba của "Sông Đông êm đềm" hữu ích cho chúng ta, cho cách mạng". Rồi ông hứa là sách sẽ được in...

Quả thực sau đó "Sông Đông êm đềm" tiếp tục được in. Năm 1965, bộ tiểu thuyết này đã được trao giải thưởng Nobel về văn học.

Các giai thoại còn lại tới hôm nay cũng kể rằng, Stalin luôn trân trọng Sholokhov, đến mức gần như "nuông" nhà văn. Sholokhov ngay cả khi đang giữ cương vị chủ đạo ở Hội Nhà văn Liên Xô cũng rất hay cùng bạn đồng nghiệp Alexander Fadeyev "chén anh, chén chú". Thậm chí, có hôm được lãnh tụ mời tới nói chuyện, nhà văn vẫn còn "tây tây".

Những kẻ xấu bụng tưởng như thế thì Sholokhov sẽ bị nhà lãnh đạo tối cao, vốn rất chỉn chu trong thủ tục hành chính, quở mắng. Thế nhưng, Stalin đã có cách hành xử khác.

Một lần, gặp nhà văn lớn, Stalin cười cười hỏi:

- Thế nào, đồng chí nhà văn, một tuần đồng chí cùng đồng chí Fadeyev uống rượu mấy ngày?

Sholokhov đành cười trừ cho qua chuyện. Thấy vậy, Stalin bảo cô thư ký:

- Cô ghi lại đi! Quyết định của Bộ Chính trị. Mỗi tuần đồng chí Sholokhov và đồng chí Fadeyev chỉ uống rượu từ thứ hai tới thứ năm thôi, còn lại ngày thứ sáu phải làm việc! Đừng như bây giờ, bảy ngày rượu say cả bảy!

Nói đoạn, ông dứ dứ ngón tay về phía văn hào. Cả hai bật cười sảng khoái...

Một năm, vào đúng ngày sinh nhật của mình, Sholokhov mời bạn bè thân thiết nhất tới một nhà hàng ở Moskva uống rượu. Bất thình lình, người phục vụ tới nói nhỏ với ông:

- Thưa ông, ông có điện thoại từ Điện Kremli!

Sholokhov cầm lấy ống nghe. Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy uy vũ:

- Thế nào, bạn mình có việc vui mà lại quên mình rồi hả?!

- Dạ, thưa... Tôi... - Sholokhov định biện bạch.

- Không có tôi gì cả, tôi đang chờ anh đây. Cho tôi uống mừng sinh nhật anh với. Xe đang chờ ở ngoài cửa đấy!

Sholokhov ra ngoài. Quả nhiên, một chiếc xe sang trọng đang chờ ngoài cửa. Hóa ra là, Stalin nghe ai đó nói tới sinh nhật của Sholokhov nên đã quyết định là kiểu gì thì ông cũng đích thân chúc mừng nhà văn lớn. Trọng kẻ sĩ không bao giờ là việc vô ích đối với các chính trị gia!

Đông Phương

nthach 10-07-2008 11:00

Stalin vẫn là người vĩ đại nhất nước Nga?

http://www.russiatoday.com/media/new...4f19f7cbb5.jpg

Có nhiều người cho rằng Joseph Stalin là một trong những bạo chúa của thế kỷ thứ 20. Nhưng xem ra, ông lại là một nhân vật có nhiều người ủng hộ nhất ở nước Nga đương đại. Trong cuộc thăm dò ý kiến trên toàn quốc, để tìm ra một vị anh hùng vĩ đại nhất của lịch sử nước Nga, vị cựu lãnh tụ Xô Viết - Joseph Stalin lại là người dẫn đầu về số phiếu ủng hộ.

Hai tháng trước, nguồn quĩ công trái quốc gia Rossiya đã khởi động một dự án mang tên "Danh nhân nước Nga". Đến ngày 12 tháng 6, một danh sách sơ tuyển gồm 50 người được lọt vào vòng chung kết đã được thông báo. Sau đó, vòng kế tiếp được tiến hành lấy biểu quyết. Người đững đầu danh sách sẽ được công bố vào mùa thu năm nay. Nhưng với kết quả sơ bộ cho thấy, Stalin đang là người dẫn đầu trong danh sách. Kế tiếp theo là ca sĩ – diễn viên nổi tiếng Vladimir Vysotsky. Cũng thật bất ngờ, Vladimir Lenin lại là người đứng thứ ba trong danh sách này.

http://www.russiatoday

Javoroncov89 10-07-2008 22:20

J.Stalin cũng rất có công giúp cho hình ảnh của CNCS trở nên méo mó qua những việc làm vô nhân đạo của mình. Ngày nay để bôi nhọ CNCS thì người ta phải dựa vô "thành tích" của ông này khá nhiều đấy.
Còn về trọng "kẻ sĩ", thì có thể nêu lên 2 trường hợp khá bi thảm của M.Bulgacov và A.Platonov. Người đầu tiên thì ko thấy tội nghiệp cho lắm, vì ông ta đánh giá nước Nga Xô viết khá méo mó. Còn người thứ 2, chỉ vì viết một truyện ngắn đầy tính nhân văn là "Trở về" mà phải chịu kết cục bi thảm.
Người Nga thích Stalin chẳng qua vì nhớ đến hình ảnh hùng cường cũ của nước Nga thời sau WW2 thôi. Thuần túy vì yếu tố dân tộc.
Còn những người CS, vì nhiều lý do, không thể ngửi nổi, hay nói nhẹ hơn là ko thể ngưỡng mộ nổi cách làm của ông này.

Gấu Misa 10-07-2008 22:58

undefined
Trích:

Javoroncov89 viết (Bài viết 14758)
J.Stalin cũng rất có công giúp cho hình ảnh của CNCS trở nên méo mó qua những việc làm vô nhân đạo của mình. Ngày nay để bôi nhọ CNCS thì người ta phải dựa vô "thành tích" của ông này khá nhiều đấy.
Còn về trọng "kẻ sĩ", thì có thể nêu lên 2 trường hợp khá bi thảm của M.Bulgacov và A.Platonov. Người đầu tiên thì ko thấy tội nghiệp cho lắm, vì ông ta đánh giá nước Nga Xô viết khá méo mó. Còn người thứ 2, chỉ vì viết một truyện ngắn đầy tính nhân văn là "Trở về" mà phải chịu kết cục bi thảm.
Người Nga thích Stalin chẳng qua vì nhớ đến hình ảnh hùng cường cũ của nước Nga thời sau WW2 thôi. Thuần túy vì yếu tố dân tộc.
Còn những người CS, vì nhiều lý do, không thể ngửi nổi, hay nói nhẹ hơn là ko thể ngưỡng mộ nổi cách làm của ông này.

Bạn nói những người CS ở đây là bao gồm những ai vậy?Bạn đại diện cho những người CS nào thế,hay bạn nghĩ mình có tư cách phát biểu thay cho tất cả những người CS trên toàn thế giới này?Theo CNCS cũng có nhiều kiểu người lắm,nếu làm CS theo kiểu Gorbachev thì ...:emoticon-0127-lipss.Bạn phát biểu ý kiến cá nhân bạn,tôi không có bình luận vì yêu hay ghét ai là quyền của mỗi người,nhưng làm ơn đừng suy bụng ta ra bụng người,chớ vơ đũa cả nắm như vậy.Bạn không đại diện cho tất cả những người CS,vì thế hãy thận trọng khi phát biểu ý kiến.
Còn chuyện CNCS bị bôi nhọ,bóp méo thì xin trả lời rằng kẻ thù không thiếu gì cách để nói xấu xuyên tạc CNCS và những người CS chứ không cần phải dựa vào những hành động thái quá của Stalin.Bởi trong mắt chúng ngay cả những điều tốt đẹp của CNCS cũng trở thành đối tượng để chúng bôi nhọ.Những kẻ tầm thường thì luôn nghĩ rằng mọi người cũng tầm thường giống mình.

Javoroncov89 11-07-2008 20:56

Trích:

Gấu Misa viết (Bài viết 14761)
undefined

Bạn nói những người CS ở đây là bao gồm những ai vậy?Bạn đại diện cho những người CS nào thế,hay bạn nghĩ mình có tư cách phát biểu thay cho tất cả những người CS trên toàn thế giới này?Theo CNCS cũng có nhiều kiểu người lắm,nếu làm CS theo kiểu Gorbachev thì ...:emoticon-0127-lipss.Bạn phát biểu ý kiến cá nhân bạn,tôi không có bình luận vì yêu hay ghét ai là quyền của mỗi người,nhưng làm ơn đừng suy bụng ta ra bụng người,chớ vơ đũa cả nắm như vậy.Bạn không đại diện cho tất cả những người CS,vì thế hãy thận trọng khi phát biểu ý kiến.
Còn chuyện CNCS bị bôi nhọ,bóp méo thì xin trả lời rằng kẻ thù không thiếu gì cách để nói xấu xuyên tạc CNCS và những người CS chứ không cần phải dựa vào những hành động thái quá của Stalin.Bởi trong mắt chúng ngay cả những điều tốt đẹp của CNCS cũng trở thành đối tượng để chúng bôi nhọ.Những kẻ tầm thường thì luôn nghĩ rằng mọi người cũng tầm thường giống mình.

Xin lỗi, tôi ko định nói tất cả những người CS và tôi cũng chưa hề nói như thế bao giờ cả. Thế nhưng tôi cũng có quen 1 số người CS cũng khá là có học thức thì phần lớn ko ai đồng tình với kiểu làm CS của Stalin cả. Còn cách làm CS kiểu Stalin có dc phần lớn những người CS ủng hộ hay ko thì xin mời bạn xem tình hình thế giới và tình hình những đảng CS hiện nay,xem thử những nước như Triều Tiên đang đứng ở đâu,vv....
Đây không phải là diễn đàn chính trị nên tôi cũng chẳng muốn( và cũng chẳng hơi đâu) mà tranh cãi nhiều những vấn đề như thế này. Tôi chỉ muốn nói 1 điều thế này: CNCS mà không nhân văn, không dựa trên tình người thì còn thối hơn cả thời phong kiến, thời nô lệ. Và tôi cũng đủ thông minh để hiểu cái gì là sự bôi nhọ, cái gì là những điều không thể chối cãi. Không phải cái gì phe bên kia nói cũng là bôi nhọ cả.

nthach 11-07-2008 22:05

Trích:

Javoroncov89 viết (Bài viết 14758)
J.Còn về trọng "kẻ sĩ", thì có thể nêu lên 2 trường hợp khá bi thảm của M.Bulgacov và A.Platonov. Người đầu tiên thì ko thấy tội nghiệp cho lắm, vì ông ta đánh giá nước Nga Xô viết khá méo mó. Còn người thứ 2, chỉ vì viết một truyện ngắn đầy tính nhân văn là "Trở về" mà phải chịu kết cục bi thảm.
.

Bác Javoroncov89 ơi! bác có thể nói rõ hơn về ông A.Platonov này không, và kết cục bi thảm thế nào với? Có phải bác muốn nói đến nhà văn Андрей Платонович Платонов?

Trích:

Xin lỗi, tôi ko định nói tất cả những người CS và tôi cũng chưa hề nói như thế bao giờ cả. Thế nhưng tôi cũng có quen 1 số người CS cũng khá là có học thức thì phần lớn ko ai đồng tình với kiểu làm CS của Stalin cả. Còn cách làm CS kiểu Stalin có dc phần lớn những người CS ủng hộ hay ko thì xin mời bạn xem tình hình thế giới và tình hình những đảng CS hiện nay,xem thử những nước như Triều Tiên đang đứng ở đâu,vv....
Vấn đề này đã gần như trả lời ở bài trên rồi:

Trích:

Có nhiều người cho rằng Joseph Stalin là một trong những bạo chúa của thế kỷ thứ 20. Nhưng xem ra, ông lại là một nhân vật có nhiều người ủng hộ nhất ở nước Nga đương đại. Trong cuộc thăm dò ý kiến trên toàn quốc, để tìm ra một vị anh hùng vĩ đại nhất của lịch sử nước Nga, vị cựu lãnh tụ Xô Viết - Joseph Stalin lại là người dẫn đầu về số phiếu ủng hộ.

tieuboingoan 11-10-2008 08:50

Chuyến viễn dương cuối cùng
của Đại nguyên soái Stalin



http://www.cand.com.vn/Uploaded_ANTG.../28_dai795.jpg
Đại nguyên soái Stalin (phải) chụp ảnh với quân nhân trên tuần dương hạm Molotov


Cũng giống như các chuyến công tác khác của Đại nguyên soái Stalin, cuộc hành trình này được giữ bí mật tuyệt đối. Phải 3 tuần sau khi kết thúc, chuyến đi mới được thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng một cách khá ngắn gọn và sơ sài: “Đồng chí Stalin đến thăm tuần dương hạm Molotov thuộc Hạm đội Hắc Hải”.

Ông Garemas, một trong các thủy thủ khi đó làm việc ở tuần dương hạm nhớ lại: “Vào mùa hè năm 1947, Stalin bắt đầu cuộc hành trình khá mạo hiểm vì lúc đó ông đã gần 70 tuổi, chiến tranh lại mới kết thúc được 2 năm. Trên đường đi nghỉ phép ở phương Nam, Stalin muốn tận mắt chứng kiến đất nước Xôviết đang khắc phục hậu quả của chiến tranh...?”.

Ngày 16/8, Stalin rời Moskva. Cùng đi với ông có Chỉ huy trưởng đơn vị bảo vệ - tướng Vlasik. Họ đi ôtô đến Khacov, rồi đi tàu hỏa đến Sinperopol, và từ đây lại đi ôtô đến Livandia. Tại đây Stalin đã nghỉ lại tại dinh thự từng là nơi ở của Sa hoàng. Vào năm 1945, nơi đây đã diễn ra các phiên họp toàn thể của Stalin - Churchill - Roosevelt.

Ông Garemas hồi tưởng lại: “Sáng sớm ngày 19/8/1947, tàu chúng tôi đã nhổ neo ở Livandia. Trước đó chúng tôi đang diễn tập ở xa, song có lệnh đột xuất phải quay về ngay. 2 ngày liền các thủy thủ phải cọ rửa đánh bóng tàu, mặc dù con tàu cũng đã sạch sẽ và vẫn bóng loáng. Người ta đã bổ sung thêm nhiên liệu, đạn dược, nước uống cho tàu. Tại khoang bếp chúng tôi thấy chứa đầy những thực phẩm mà từ xưa chưa hề có. Nhưng chuẩn bị như thế để làm gì thì thậm chí các sĩ quan cũng không được biết. Đa số chúng tôi đều đoán rằng: tuần dương hạm Molotov sẽ có chuyến thăm đáp lễ tới các căn cứ hải quân của Vương quốc Anh, bởi vì trước đó tuần dương hạm Liverpool cùng 2 tàu khu trục đã đến thăm Liên Xô.

Giả thiết về sẽ có chuyến thăm nước ngoài càng được khẳng định khi có gần 60 hạ sĩ quan và thủy thủ được tạm thời cho lên bờ nghỉ phép. Những người này tỏ ra phật lòng, một số thậm chí còn viết đơn lên cấp trên hỏi về chuyện này. Cuối cùng thì vào chiều ngày 18/8, tuần dương hạm Molotov cùng 2 khu trục hạm đi hộ tống bắt đầu rời khỏi vịnh Sevastopol. Trên boong tàu có mặt toàn thể các chỉ huy Hải quân, trong số đó có Đô đốc Umasev - Tư lệnh Hải quân Liên Xô. Khi ra khơi, thủy thủ đoàn mới được thông báo là sắp có vinh dự lớn lao: được đón tiếp Đại nguyên soái Stalin! Các thủy thủ đã hết sức ngạc nhiên và phấn khởi khi biết tin này.

http://antg.cand.com.vn/Uploaded_ANT...tuan795-to.jpg
Tuần dương hạm Molotov

Vào buổi sáng sớm ngày hôm sau, 1 chiếc canô chở các đô đốc rời tuần dương hạm Molotov tới bên bờ của Livandia, đến 6 giờ thì quay lại tàu. Chỉ huy tàu cùng lực lượng bảo vệ đã đón “thượng khách” ngay trên cầu thang, còn các thủy thủ thì hồi hộp theo dõi lễ đón Stalin. Stalin mặc áo khoác màu xám, thận trọng bước lên tàu.

Theo sau ông là Phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Cosưgin, tướng Vlasik... và các nhân viên bảo vệ cao to mặc quân phục. Theo điều lệnh của hải quân, toàn bộ cán bộ, chiến sĩ của tàu phải tập hợp đội ngũ để đón chào người đứng đầu chính phủ, nhưng Stalin yêu cầu bỏ nghi thức này vì ông đang nghỉ phép. Mọi người đưa ông vào buồng chỉ huy nằm ở mũi tàu, còn tuần dương hạm thì khởi hành đến Kavkaz. Nghỉ ngơi chút ít, Stalin lên boong tàu ngồi hút thuốc. Các thủy thủ sau những luống cuống ban đầu bắt đầu bạo dạn lên, tiến lại gần ông để chiêm ngưỡng lãnh tụ. Stalin tỏ ra khá ít lời, ông chỉ nói ngắn gọn: “Con tàu này khá hiện đại, chúng ta cần đóng thêm nhiều chiếc như thế nữa”.

Khi quay trở lại cabin chỉ huy để nói chuyện với các đô đốc, Stalin nhắc Cosưgin: “Anh hãy đi thăm tàu xem thủy thủ sống ra sao”. Cosưgin tỏ ra rất quan tâm tìm hiểu chiếc tuần dương hạm. Ông vào buồng máy xem xét tháp pháo và xuống bếp nếm thử món súp củ cải đỏ, ông nói: “Súp ngon nhưng nêm hơi ít gia vị”. Bản thân Stalin có người đầu bếp riêng nấu cho ông mang đến buồng chỉ huy. Cùng ăn với ông có Cosưgin, các đô đốc và tướng Vlasik. Họ chỉ uống rất ít rượu, sau này các sĩ quan của tàu được uống số chưa dùng đến.

Sau bữa trưa, mọi người nhận được lệnh: trừ những ai phải trực ban, còn lại tập trung ở boong tàu. Thể theo nguyện vọng của Đô đốc Umasev, Stalin đồng ý chụp ảnh với thủy thủ đoàn. Thời tiết hôm đó khá đẹp, trời nắng nhẹ và không có gió. Mọi người nồng nhiệt vỗ tay khi Stalin xuất hiện, và ông cũng vỗ tay đáp lại. Stalin đội mũ lưỡi trai có viền, mặc áo đại cán, đeo cầu vai màu vàng có gắn huy chương anh hùng. Khi tàu giảm tốc độ, các thủy thủ vây quanh Stalin, mang ghế đến cho ông và các đô đốc. Tướng Vlasik bố trí vị trí rồi đích thân chụp ảnh. Bản thân Garemas đứng ở phía sau bên trái, cách Stalin khoảng nửa mét. Khi nỗi lo lắng hồi hộp qua đi, ông ngắm nhìn Stalin một cách tự nhiên và thoải mái. Stalin trông cũng giống như người bình thường – đứng tuổi, vóc người tầm thước, để ria mép, có nụ cười dễ mến và khuôn mặt phúc hậu.

Để “chắc ăn”, tướng Vlasik chụp luôn mấy kiểu. Thấy thế Stalin gọi một cảnh vệ đến và nói: “Vlasik đã chụp nhiều nhưng chưa ai chụp cho anh ấy cả. Đến lượt anh chụp đi”. Ảnh của Vlasik chụp khá đẹp, sau này được in trên trang nhất các báo Trung ương của Liên Xô.

Sau này, có một số tác phẩm nghệ thuật như tiểu thuyết “Những người thủy thủ” của A.Pervensev, bức tranh “Stalin trên tuần dương hạm Molotov” của Pudukov... đã phản ánh chuyến đi thăm này. Đây là chuyến viễn du cuối cùng của Stalin, trước khi qua đời ông còn đi nghỉ ở biển nhưng không đi tàu lần nào nữa.

Vài điều về tuần dương hạm Molotov: chiếc tàu này được bắt đầu được hạ thủy vào năm 1939, trong chiến tranh Vệ quốc thủy thủ của tàu đã tham gia chiến đấu chống pháp xít Đức và lập nhiều chiến công. Năm 1957, khi Bộ trưởng Ngoại giao Molotov bị quy tội tham gia nhóm “chống Đảng”, tàu này bị đổi tên thành “Slava” – nghĩa là “vinh quang”

Xuân Trung (theo tờ Tin tức Ukraina)

tieuboingoan 11-10-2008 11:45

Stalin I.V., Roosevelt F.D. Churchill U. cùng với các chuyên viên quân sự. Ảnh trong album của NKVD “Hội nghị các nhà lãnh đạo của ba cường quốc liên minh Liên Xô, Mỹ và Anh tại Crưm"


Сталин И.В., Рузвельт Ф.Д. и Черчилль У. среди военных экспертов.
Из альбома НКВД «Конференция руководителей трех союзных держав ССР, США и Великобритании в Крыму»

http://victory.rusarchives.ru/img/ph...489509_big.jpg

"Большая тройка" и военные советники. Сидят: У. Черчилль, Ф. Рузвельт, И.В. Сталин. Стоят в первом ряду: адмирал Э. Канингхэм, адмирал Э. Кинг (США), маршал авиации Ч. Портал (Великобритания), адмирал У. Леги (США), генерал А.И. Антонов, маршал авиации С.А. Худяков (СССР) и другие

Nguồn: http://victory.rusarchives.ru/index....&photo_id=1132

Paven 25-10-2008 20:08

Số phận con trai Stalin
 
Tháng 4 năm 1943, Iacop Djugasvili-con trai cả của Stalin đã chết trong trại tập trung Zakxenhauden của Đức. Số phận của Iacop dường như gắn với câu nói nổi tiếng đầy nghiệt ngã của Stalin:“Tôi không đánh đổi một thống soái lấy một người lính”.

Iacop quả là người không may mắn, bị bắt làm tù binh ngay từ những ngày đầu tiên của chiến tranh, ngày 16 tháng 7 năm 1941, gần Vitebxk, khi sư đoàn tăng số 14, trong đó thượng uý Djugasvili chỉ huy đại đội pháo binh, đã rơi vào vòng vây của phát xít Đức.

http://img356.imageshack.us/img356/7...8179baioq5.jpg
http://img356.imageshack.us/img356/v...jpg/1/w388.png
I a cop giữa vòng vây quân Đức


Anh tỏ ra rất can đảm khi làm tù binh 1 năm chín tháng mà không yêu cầu sự khoan dung của người Đức (mà họ thì chờ đợi điều đó và sự thật, đã mở lượng khoan hồng nếu đạt được cái giá thoả thuận từ anh) và không yêu cầu sự trợ giúp của bố (mặc dù chính anh hiểu rõ rằng điều đó là vô ích )

Iacop sinh ngày 30 tháng 3 năm 1907, ở Ba cu, từ cuộc hôn nhân đầu tiên của Stalin với Ekaterina Svanidze.
Ekaterina là chị gái của Aliosa Svanidze, bạn cùng hoạt động bí mật với Stalin. Stalin rất yêu Ekaterina. Song chẳng bao lâu sau ngày cưới (lúc ấy Iacop chưa đầy tuổi ) Ekaterina đã chết vì bệnh nặng.
Khi chôn cất bà, Stalin đã khóc. Rồi sau đấy không bao giờ người ta thấy ông khóc nữa.
Stalin có bốn người con trai, không kể con nuôi, ngoài Iacop và Vaxili (con trai của Stalin với Nađegiơđa Allilueva- cuộc hôn nhân thứ hai của ông), còn hai người con ngoài giá thú : một người là kết quả của mối tình khi ông bị đi đày ở Xenvưregodoxk năm 1911 và một người, ở Turukhanxk năm 1917.

Khi những người bên ngoại đưa Iacop đến chỗ cha ở Matxcova, ông đón tiếp con chẳng chút mặn mà. Iacop gần như không nói bằng tiếng Nga, vì thế Stalin đã gọi anh là “bán hoang dại”.
Và anh đã cảm thấy mình ở trong nhà của Stalin hoàn toàn không thoải mái, nếu như không có một người mẹ kế của anh- Nađegiơđa Allilueva hơn anh có 10 tuổi, bà đã đón tiếp anh như người ruột thịt. Nađegiơđa là một phụ nữ nghiêm túc.
Ngay từ năm 1925 Iacop đã dự định lấy vợ, dường như anh muốn nhanh chóng rời khỏi mái nhà của cha và bắt đầu cuộc sống tự lập. Stalin cấm anh lấy vợ và nói rằng anh cần phải tốt nghiệp đại học.
Sự lạnh lùng và áp lực của cha đối với Iacop đã làm anh quá bức bối và tìm đến cái chết. Anh tự sát trong phòng bếp, nhưng viên đạn đã không trúng đích. Stalin nổi giận tuyên bố với Nađegiơđa: “mặc nó sống ở đâu nó muốn và ở với ai nó muốn.”
Iacop cùng Dôia của mình đến Leningrad. Hai người sống ở đó, trong nhà người thân của Nađegiơda. Iacop đã tốt nghiệp khoá học sửa chữa điện tử. Năm 1929 Dôia sinh con gái, không lâu sau cô bé bị chết.
Gần như sau sự kiện bi thảm đó, cuộc hôn nhân của họ bị tan vỡ.
Dường như đầu hàng, Iacop quay về Matxcova, thi đỗ vào đại học giao thông. Người cha vẫn không tham dự vào công việc của anh như trước kia.
Sau cuộc hôn nhân dầu tiên có kết thúc một cách buồn thảm, rất lâu sau Iacop không lấy vợ. Người ta nói anh rất có duyên với phụ nữ.
Quả thật, anh là người rất thú vị trong phong cách thời bấy giờ vì anh có vẻ đẹp lãng mạn, đặc biệt là đôi mắt, trong đó có cả nét sâu thẳm, cả sự dịu hiền pha lẫn nỗi buồn man mác. Đôi mắt này anh được thừa hưởng từ mẹ.
Có lẽ phụ nữ say đắm anh vì những phẩm chất thực của anh, chứ không phải vì anh là con trai của Stalin
Năm 1934, Iacop làm quen với cô gái xinh đẹp tên là Onga. Số phận đưa đẩy cho họ được gặp nhau. Onga từ Uriupinxk về Matxcova để thi vào trường kỹ thuật hàng không. Tại Matxcova cô đã quen với Iacop. Lúc này Nađegiơđa không còn nữa. Bà đã quyên sinh năm 1932.
Từ mối quan hệ không hôn thú này cậu con trai Epgheni đã ra đời ( hiện nay người con trai duy nhất của Iacop đang sống ở Tbilixi, năm nay ông đã 70 tuổi ).
Onga bỏ học ở trường kỹ thuật hàng không, trở về quê để sinh con, cho con mang họ mình. Không lâu sau Iacop nhắn tin đề nghị đổi họ của con trai sang họ mình. Onga đã làm theo như thế.
Nếu như Iacop tới năm 14 tuổi mới được gặp cha, thì Epgheni được gặp cha sớm hơn nhiều. Năm lên hai tuổi cậu đã được mẹ đưa về Matxcova để gặp cha. Song kể từ đó Epgheni không bao giờ được gặp cha nữa.
Đến lúc này Iacop đã cưới nữ diễn viên Iulia Mentsep và họ đã có cô con gái. Như Epgheni kể lại, người vợ mới của Iacop đã yêu cầu mẹ ông để con trai mình lại Matxcova, trong gia đình của họ. Nhưng mẹ ông không bao giờ làm thế.
Stalin không bao giờ chấp nhận Onga bởi nguồn gốc Do Thái của cô. Và khi Iacop bị bắt làm tù binh, Stalin đã ra lệnh bắt Onga.
Ngay trước chiến tranh Iacop Djugasvili đã tốt nghiệp Học viện pháo binh của Hồng quân công nông ( RKKA ), trở thành quân nhân chuyên nghiệp và được đưa ra mặt trận hai ngày sau khi quân Đức bội ước, tấn công Liên Xô.
Thượng uý Iacop Djugasvili bắt đầu cuộc chiến đấu của mình ngày 27 tháng 6 năm 1941 sau khi tiếp nhận chỉ huy đại đội pháo của trung đoàn lựu pháo số 14. Đại đội của anh tác chiến trong dải tấn công của tập đoàn quân xe tăng số 4 thuộc cụm tập đoàn quân “Trung tâm” của Đức.
Ngày 4 tháng 7 đại đội bị bao vây ở khu vực Vitebxk. Ngày 16 tháng 7 Iacop bị bắt làm tù binh. Chiến tranh đối với anh đã kết thúc, song những thử thách nghiệt ngã nhất đang chờ anh ở phía trước.
Đối với Stalin – tổng tư lệnh thì đây là đòn khủng khiếp nhất : bắt đầu chiến tranh đã thất bại nặng nề, nay lại trao vào tay đối phương con bài tuyên truyền nữa.
Khi vòng vây của quân Đức đã thít chặt Vitebxk, đại tá chỉ huy sư đoàn tăng số 14 , mà trung đoàn lựu pháo số14, trong đó có đại đội của Iacop nằm trong biên chế của nó, đã lệnh riêng cho trưởng phòng đặc biệt đưa Iacop lên xe của mình thoát ra khỏi vòng vây, nhưng Iacop từ chối.
Vài giờ sau xe quay lại lần nữa, kết quả vẫn vậy. Đó là ngày 11 tháng 7, khi ấy Vitebxk đã thất thủ .
Việc Iacop bị bắt làm tù binh đã gây nên phản ứng dữ dội từ cả hai phía. Ngày 20 tháng 7 năm 1941 đài phát thanh Beclin đã phát đi bản tin: “Báo cáo từ ban tham mưu của thống soái Kliuge cho biết ngày 16 tháng 7 ở Liozno, Đông- Nam Vitebxk, binh lính quân đoàn cơ giới của tướng Smidt đã bắt được con trai của Stalin-thượng uý Iacop Djugasvili, chỉ huy đại đội pháo thuộc quân đoàn bộ binh số 7 của tướng Vinogradop”.
Cũng trong ngày hôm ấy từ Tổng hành dinh đã đánh đi một bức mật mã: “Giucop ra lệnh ngay lập tức làm rõ và báo cáo về Bộ tư lệnh mặt trận: chỉ huy đại đội pháo của trung đoàn lựu pháo 14 sư đoàn tăng 14- thượng uý Djugasvili Iacop Ioxiphovich đang ở đâu”.
Từ đó thấy rõ rằng các nhân viên đặc biệt đã mất hoàn toàn dấu vết của Iacop từ vài ngày trước khi anh bị bắt và các cuộc tìm kiếm anh chỉ được khôi phục sau thông tin mà đài địch đã đưa.
Vào lúc đó thì Iacop đã bị bắt được 4 ngày. Ngày 18 tháng 7 năm 1941 anh đã bị hỏi cung ở ban tham mưu của tướng Giunter phon Kliuge, tư lệnh tập đoàn quân xe tăng số 4, cụm tập đoàn quân “Trung tâm“( vài tuần sau ông ta đã trở thành tư lệnh cụm tập đoàn quân này).
Iacop vẫn bình thường. Anh hiểu rõ rằng anh không phải là một tù binh bình thường, mà là một con bài trong trò chơi của các “ông lớn”. Và anh cũng chẳng chờ đợi sự giúp đỡ từ đâu cả.
Ngày 19 tháng 7 năm 1941 Iacop được gửi thư cho bố. Anh viết rất ngắn gọn: “Bố kính mến! Con bị bắt làm tù binh. Con vẫn khoẻ và sắp tới sẽ được đưa đến 1 trong số các trại sĩ quan ở Đức. Giao tiếp bình thường. Con chúc bố khoẻ. Con gửi lời chào đến mọi người. Iacop”.
Stalin nhận được thư này rất muộn màng, mãi vào ngày 7 tháng 8 năm 1941. Không phải ông nhận được, mà là biết được sự kiện bức thư từ Zđanop (lúc bấy giờ là uỷ viên Hội đồng quân sự phương diện quân Tây Bắc) còn Zđanop thì nhận được tờ truyền đơn của Đức có in bức thư này.
Ngày 16 tháng 8 mệnh lệnh đáng buồn nổi tiếng số 270 của Tổng hành dinh Bộ tổng tư lệnh tối cao của Hồng quân, đã được ký, theo đó “những chỉ huy và chính trị viên đầu hàng quân thù” đã bị tuyên bố là “những kẻ đào ngũ cố ý, gia đình của họ sẽ bị bắt như gia đình của những kẻ đã vi phạm lời thề và phản bội tổ quốc của mình”.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà gần như ngay lập tức sau mệnh lệnh này, tháng 9 năm 1941, Iulia- vợ của Iacop đã bị bắt. Mùa xuân năm 1943 Iulia được ra khỏi tù, đầu bạc trắng.
Mùa thu năm 1942 Iacop bị đưa đến Beclin, ngành tuyên truyền của Gobbens đã làm việc với anh ở đó. Người Đức thu xếp cho anh ở khách sạn đầy đủ tiện nghi, nhưng không thể đạt thêm được điều gì từ anh, ngoài cái đã đạt được từ trước: chụp được vẻ mặt thất thần của anh hồi tháng 7 và ghi lại được nhận xét của anh về tình trạng hỗn loạn trong các đơn vị Hồng quân.
Đầu năm 1942 Iacop bị đưa vào trại tập trung, đó là trại sĩ quan “Oflag XIII- Đ” ở Hammelburg.
Mùa xuân năm đó bị chuyển đến trại tập trung ở Liubec. Tại đây anh được gặp gỡ với một người tên Cazbegi, cũng là tù binh chính trị, vốn là quận vương ở Grudia. Lãnh đạo trại muốn Cazbegi gần gũi Iacop để tìm ra được chìa khoá, nhằm khám phá con người luôn lặng lẽ và trong tình trạng trầm cảm như anh.
Sau chiến tranh Cazbegi đã để lại vài trang hồi ký ngắn ngủi cho chân dung con người của Iacop Djugasvili. Anh ta viết rằng, Iacop đã từng thú nhận với anh ta là đã “yêu thầm” mẹ kế của mình- Nađegiơda Allilueva. Một vài lần Iacop nói về Nađegiơda : “Đó là một thiên thần, người duy nhất ngọt ngào và dịu dàng với tôi, sau mẹ…”
Có tin rằng cuối năm 1942 Iacop lại bị đưa đến Beclin theo lệnh của Himmler, chính ông ta cùng Rodenberg đã gặp gỡ anh.
Tháng 2 năm 1943 Iacop bị đưa đến trại tập trung Dacxenhauden, tới lán gỗ đặc biệt cùng con trai cựu thủ tướng Pháp Leon Blium và cháu họ của Churchill.
Lúc ấy người Đức đã có ý định đánh đổi Iacop lấy thống soái Paulius (ông ta đã trở thành hàng binh ngày 31 tháng 1 năm 1943). Lời đề nghị này đã được chuyển qua chủ tịch Hội chữ thập đỏ Thuỵ Điển là công tước Becnadot.
Câu trả lời của Stalin đã trở nên nổi tiếng: “Tôi không đánh đổi một thống soái lấy một người lính”.
Câu chuyện này đã bay khắp thế giới, Iacop chắc chắn đã biết về nó qua hệ thóng truyền thanh trong trại.
Ngày14 tháng 4 năm 1943 Iacop Djugasvili đã chết trong trại Dacxenhauden trong những hoàn cảnh chưa được làm rõ. Hoặc là anh bị bắn trong khi “có ý định bỏ trốn”. Hoặc là trước khi bị bắn anh đã kịp chạy tới hàng rào và chết vì bị điện cao thế giật khi chạm vào nó.
Phản ứng của người cha thật đặc biệt: gần như ngay sau đó Iulia- vợ goá của Iacop, được thả ra khỏi nhà tù ở Quibưsep.
Cuộc đời bi kịch của Iacop đã kết thúc như vậy. Cái chết đã là sự giải thoát đối với chính Iacop, đối với người vợ goá và đứa con gái bé nhỏ của anh.
Đoàn Thị Phương (Theo Tuyệt mật)


Tôi đưa bài viết này để chúng ta có thêm cái nhìn khách quan về Stalin. Nhưng với riêng tôi- 1 Đảng viên cộng sản, ông vẫn luôn là người đồng chí vĩ đại vì đã có những công lao to lớn đối với nhân loại.

USY 02-11-2008 21:52

Cháu ngoại Stalin vừa mất tại Moskva

Theo tin RIA Novosti, người cháu ngoại của Stalin đã mất tại Moskva ngày 2/11/2008, thọ 63 tuổi.
Ông tên là Iosif Grigoryevich Alliluyev, sinh năm 1945, con trai của Svetlana Alliluyeva (là con gái của Stalin và Nadezhda Alliluyeva lấy tên theo họ mẹ) và người chồng đầu tiên Grigory Morozov. Trong số những người cháu của Stalin chỉ có mình Iosif là có dịp được tiếp xúc với ông ngoại và được ông yêu quý, mặc dù Stalin ác cảm và "không có ý định làm quen" với chồng của con gái mình (theo lời kể của bà Svetlana trong hồi ký sau này).
Alliluyev tốt nghiệp trường đại học y và là một giáo sư tim mạch. Ông có tới 150 bài báo và tiểu luận chuyên khảo về bệnh tim mạch được đăng trên các tạp chí và sách báo khoa học, được tặng danh hiệu nhà khoa học công huân của CHXHCNXV LB Nga. Nhưng ông đã từ chối viết hồi ký và không khi nào trả lời phỏng vấn.

Thao vietnam 02-11-2008 22:34

Trích:

USY viết (Bài viết 19567)
chồng của con gái mình.

Con rể chứ!

USY 02-11-2008 23:03

Trích:

Thao vietnam viết (Bài viết 19570)
Con rể chứ!

Dạ thưa bác Thao, em thấy "chồng của con gái" nó xa cách hơn "con rể" nên để như vậy, để thấy Stalin sinh thời rất ác cảm với "chàng rể" gốc Do Thái này.

ngô doãn lương 14-12-2009 20:28

ông xtalin vừa là công thần ,vừa là tội đồ

nn? 14-12-2009 23:00

Trên BBC có cái này không biết tính xác thực đến đâu, bác nào có bản gốc tiếng Nga thì đưa lên nhé !

Hàng triệu người dân Liên Xô cũ chết dưới thời Stalin và ông Medvedev khẳng định không thể có lời giải thích thỏa đáng cho hành động của những người lãnh đạo hủy diệt chính nhân dân mình. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worl...v_stalin.shtml

USY 15-12-2009 01:52

http://www.moskva-putinu.ru/
Trong số hơn 80 câu trả lời của thủ tướng Nga V.V.Putin trong chương trình truyền hình trực tuyến hơn 4 tiếng đồng hồ hôm 3/12/2009 vừa rồi, có 1 câu Putin chọn riêng ra để trả lời. Đó là câu hỏi về đánh giá của ông Putin về Stalin. Sau đây xin trích để các bác tham khảo: (Tôi cũng chỉ cắt dán thôi, vì chẳng biết làm gì hơn, nhưng riêng tôi thấy đó là câu trả lời thẳng thắn và sáng suốt):

"Вы считаете деятельность Сталина в целом положительной или отрицательной?" Я оставил этот вопрос, потому что понимаю его остроту. Очень много дискуссий в обществе, "засады" здесь вижу: скажешь "положительная" - будут недовольны одни, скажешь "отрицательная" - другие. Но поскольку тема Сталина и сталинизма до сих пор дискутируется активно, я специально этот вопрос оставил.

Нельзя, на мой взгляд, давать оценки в целом. Очевидно, что с 1924 по 1953 год страна - а страной тогда руководил Сталин - изменилась коренным образом: она из аграрной превратилась в индустриальную. Правда, крестьянства не осталось, и мы все прекрасно помним проблемы, особенно в завершающий период, с сельским хозяйством, очереди за продуктами питания и т.д. Все, что происходило в этой сфере, на село это не имело никакого позитивного влияния. Но индустриализация, действительно, состоялась.
Мы выиграли Великую Отечественную войну. Кто бы и что бы ни говорил, победа была достигнута. Даже если мы будем возвращаться к потерям, вы знаете, никто не может сейчас бросить камень в тех, кто организовывал и стоял во главе этой победы, потому что если бы мы проиграли эту войну, последствия для нашей страны были бы гораздо более катастрофическими. Даже трудно себе представить.

Весь тот позитив, который, безусловно, был, тем не менее, достигнут неприемлемой ценой. Репрессии, тем не менее, имели место быть. Это факт. От них пострадали миллионы наших сограждан. Такой способ управления государством, достижения результата, неприемлем. Это невозможно. Безусловно, в этот период мы столкнулись не просто с культом личности, а с массовыми преступлениями против собственного народа. Это тоже факт. Об этом мы тоже не должны забывать.

Любые исторические события нужно анализировать во всей их совокупности. Вот о чем я хотел сказать. "
--------------
Còn bạn nn? tìm nguyên gốc tiếng Nga câu của Medvedev nói về vấn đề này, câu ấy đây: Tổng thống Nga nói ngày 30/10/2009 trong videoblog của ông nhân ngày tưởng niệm nạn nhân của chiến dịch thanh trừng chính trị dưới thời Stalin: http://blog.kremlin.ru/post/35/transcript

Toàn văn, trong đó có đoạn bạn nhắc tới muốn tìm gốc tiếng Nga;
Память о национальных трагедиях так же священна, как память о победах

Д.МЕДВЕДЕВ: Сегодня – День памяти жертв политических репрессий. Прошло восемнадцать лет с тех пор, как этот день появился в календаре как памятная дата.

Я убеждён, что память о национальных трагедиях так же священна, как память о победах. И чрезвычайно важно, чтобы молодые люди обладали не только историческими знаниями, но и гражданскими чувствами. Были способны эмоционально сопереживать одной из величайших трагедий в истории России. А здесь не всё так просто.

Два года назад социологи провели опрос – почти 90 процентов наших граждан, молодых граждан в возрасте от 18 до 24 лет, не смогли даже назвать фамилии известных людей, которые пострадали или погибли в те годы от репрессий. И это, конечно, не может не тревожить.

Невозможно представить себе размах террора, от которого пострадали все народы страны. Его пик пришёлся на 1937–1938 годы. «Волгой народного горя» называл Александр Солженицын бесконечный «поток» репрессированных в то время. На протяжении двадцати предвоенных лет уничтожались целые слои и сословия нашего народа. Было практически ликвидировано казачество. «Раскулачено» и обескровлено крестьянство. Политическим преследованиям подверглись и интеллигенция, и рабочие, и военные. Подверглись преследованиям представители абсолютно всех религиозных конфессий.

30 октября – это День памяти о миллионах искалеченных судеб. О людях, расстрелянных без суда и без следствия, о людях, отправленных в лагеря и ссылки, лишённых гражданских прав за «не тот» род занятий или за пресловутое «социальное происхождение». Клеймо «врагов народа» и их «пособников» легло тогда на целые семьи.

Давайте только вдумаемся: миллионы людей погибли в результате террора и ложных обвинений – миллионы. Были лишены всех прав. Даже права на достойное человеческое погребение, а долгие годы их имена были просто вычеркнуты из истории.

Но до сих пор можно слышать, что эти многочисленные жертвы были оправданы некими высшими государственными целями.

Я убеждён, что никакое развитие страны, никакие её успехи, амбиции не могут достигаться ценой человеческого горя и потерь.

Ничто не может ставиться выше ценности человеческой жизни.

И репрессиям нет оправданий.

Мы много внимания уделяем борьбе с фальсификацией нашей истории. И почему-то зачастую считаем, что речь идёт только о недопустимости пересмотра результатов Великой Отечественной войны.

Но не менее важно не допустить под видом восстановления исторической справедливости оправдания тех, кто уничтожал свой народ.
Правда и то, что преступления Сталина не могут умалить подвиги народа, который одержал победу в Великой Отечественной войне. Сделал нашу страну могучей индустриальной державой. Поднял на мировой уровень нашу промышленность, науку, культуру.

Принять своё прошлое таким, какое оно есть, – в этом зрелость гражданской позиции.
Не менее важно изучать прошлое, преодолевать равнодушие и стремление забыть его трагические стороны. И никто, кроме нас самих, этого не сделает.

Год назад, в сентябре, я был в Магадане. Мемориал Эрнста Неизвестного «Маска скорби» произвёл на меня глубокое впечатление. Он ведь был воздвигнут не только на государственные средства, но и на пожертвования.

Нам нужны такие музейно-мемориальные центры, которые будут передавать память о пережитом – из поколения в поколение. Безусловно, должна быть продолжена и работа по поиску мест массовых захоронений, восстановлению имён погибших, а в случае необходимости – их реабилитации.

Я знаю, что эта тема волнует и участников моего блога.

Вне сложной истории, противоречивой по сути истории нашего государства зачастую просто не понять корни многих наших проблем, трудностей сегодняшней России.

Но я ещё раз хотел бы сказать: никто, кроме нас самих, наши проблемы не решит. Не воспитает в детях уважение к закону, уважение к правам человека, к ценности человеческой жизни, к нравственным нормам, которые берут начало в наших национальных традициях и в нашей религии.

Никто, кроме нас самих, не сохранит историческую память и не передаст её новым поколениям."

notforsale 15-12-2009 02:20

Có thể đọc bản gốc (ở cuối trang) có trích dẫn, video.
www.kp.kg/daily/24386/565856/

Cách đây 1 tháng, tôi có biết đến bài phát biểu này của Medvedev, qua bải phản hồi của luật sư Роман Носиков:
http://nnm.ru/blogs/OlDi/ubit_stalina/

Đăng ký để đọc hết bài.

Tác giả của blog (post bài của luật sư Roman) có đưa ra một số liệu khá chi tiết:

* chỉ tính riêng thời hậu Soviet ở Nga (không tính các nước thuộc khối CIS) có 7 triệu người chết vì các lý do "hòa bình" (không tù đày, tai nạn, bạo lực). Lớn hơn nhiều thời Soviet.

* Trong suốt thời Stalin, có không quá 2 760 000 tù nhân (tính cả những người bị tước quyền công dân, nhưng không tính số tù binh chiến tranh Đức, Nhật).

* Tính số tù nhân bình quân đầu người:

Năm 1941, có 2 400 422 tù nhân, dân số thời này không chính xác nhưng vào khoảng 190 - 195 triệu. Như vậy có 1230 đến 1260 trên 100 000 dân.

Năm 1950, có nhiều nhất 2 760 095 tù nhân, dân số là 178 547 020. Như vậy có 1 546 trên 100 000 dân.
(Ghi chú, dân số giảm vì giai đoạn sau chiến tranh)

So sánh với nước Mỹ:

Ở Mỹ có 2 loại tù nhân, tạm giam, bị tạm tước đoạt quyền công dân và bị tù.
Năm 1999 có 1 366 721 bị tạm giam và 687 973 phạm nhân, tổng là 2 054 694. Dân số là 275 triệu. Như vậy có 747 tù nhân trên 100 000.

Như vậy, thời Stalin có số tù nhân/đầu người lớn hơn 2 lần nước Mỹ năm 1999.

Năm 2007, số người trong các trại giáo dưỡng, bị tước quyền công dân, bị đi tù.... tổng cộng cỡ 7,3 triệu. Có 2,3 triệu người bị tù (tính như trên tạm giam và bị tù).

Cả người viết blog trên và luật sư Roman không "bảo vệ" Stalin, nhưng lịch sử cần có sự công bằng. Stalin không vô tội, nhưng phải biết "hàng triệu" người chết là con số như thế nào.

hanoi 15-12-2009 16:12

Cần phải phân biệt rõ nguyên nhân bị bỏ tù của các phạm nhân ở Mỹ ngày nay và bị bỏ tù ở Xô Viết thời kỳ Stalin. Anh cướp bóc, giết người, hãm hiếp thì bị bỏ tù là đáng nhưng bị bỏ tù chỉ vì lên tiếng đòi lại quyền lợi cho mình một cách hợp pháp, hoặc chỉ vì đối lập tư tưởng với lãnh đạo mà bị bỏ tù thì cần phải xem lại cách bỏ tù này.

notforsale 16-12-2009 00:14

Đề nghị đọc bài link mà tôi đưa ở trên xem họ nói cái gì đã.

Phần mà tôi dẫn ra ở đây không biện minh cho hành động của Stalin, mà giải thích cho con số "hàng triệu" nó như thế nào.

====================

Có bài đánh giá về điều luật 58 (lật đổ, gián điệp, đối lập...) và số người bị xét xử thực tế. Có cả phần phân tích về số liệu do Yakovlev được tài trợ bởi tổ chức quốc tế "Dân chủ" đưa ra. Xem để tham khảo.

http://asher.ru/library/other/repris/58

Nhật Minh 29-12-2009 11:20

Cái bạn cov89 viết nói có vẻ học thức và như từng phải nếm trải cực hình thời Stalin vậy, nghe khách quan và giống với những bài "bất đồng chính kiến" đang la liệt trên mạng quá. Thôi bạn ạ, đây là trang của những người ít nhiều dành tình cảm cho quá khứ, đừng làm họ (trong đó có tôi) mất vui, được như thế mới là nhân văn.

Tikhon 02-01-2010 12:13

Khi ta đứng trên nhận thức của on người trong thời đại thông tin, toàn cầu hóa, khi ta đã biết con người có được quyền gì, thì xem lại những hành động của Stalin là độc ác. Nhưng một điều tôi cảm nhận được là Stalin hoàn toàn không vụ lợi, ông a coi những việc làm vô nhân đạo đó là cần thiết để đạt được mục đích cao cả hơn cho đất nước. Với học thức của mình (ông ta nhận được giáo dục của nhà thờ, nơi đòi hỏi có những con chiên ngoan đạo), với nhận thức của đa số nhân dân (đói nghèo, nhất là các dân tộc trung Á vừa thoát ra khỏi phong kiến...), lại được chủ nghĩa cộng sản duy ý chí bảo hộ, thì những việc là đó không quá tàn bạo như ta thấy bây giờ. Các bạn hãy xem cuộc cách mạng Văn hóa TQ, cải cách ruộng đất ở ta và cuộc cách mạng công hữu hóa con người của Khơ me đỏ thì thấy đó là những ấu trĩ mà chắc bây giờ không thể xẩy ra.
Ta làm gì cũng phải trả giá, vì vậy khi xét về Stalin ta nên xét cả tội ác và công lao, theo tôi một Stalin trong nội chiến trước 1930, khôi phục kinh tế và công nghiệp hóa đến 1935-37 có nhiều điểm mạnh hơn điểm yếu thì sau đó nếu được thay bằng nhà lãnh đạo tri thức hơn, có nhân tính hơn sẽ giúp cho LX hùng mạnh hơn kịp để đối phó với Đại chiến TG 2 tốt hơn, đỡ tổn thất hơn nhiều. Và rất có thể CNXH LX sẽ đi theo con đường hiện đại hơn.

nuocnga_va_toi 03-01-2010 20:35

Trong quá trình xây dựng đất nước thì bất kì nhà nước XHCN nào cũng phạm phải sai lầm. Bác Hồ từng nói cái sai lầm không nguy hiểm bằng việc chúng ta không bít sửa sai. Chúng ta, TQ ai cũng phạm phải sai lầm khi xây dựng đất nước(chủ yếu do muốn sớm xây dựng thành công CNXH, tạo tiền đề để tiến lên CNCS nâng cao đời sống cho nhân dân cũng vì đa phần họ là những người nghèo khổ bị áp bức bóc lột quá nhiều rồi) nhưng nước ta và TQ điều đã nhận ra sai lầm ấy mà để sửa chửa làm cho đất nước ngày 1 phát triển hơn.

notforsale 04-01-2010 04:16

Trích:

Tikhon viết (Bài viết 47081)
Với học thức của mình (ông ta nhận được giáo dục của nhà thờ, nơi đòi hỏi có những con chiên ngoan đạo), với nhận thức của đa số nhân dân (đói nghèo, nhất là các dân tộc trung Á vừa thoát ra khỏi phong kiến...), lại được chủ nghĩa cộng sản duy ý chí bảo hộ, thì những việc là đó không quá tàn bạo như ta thấy bây giờ

Các bạn hãy xem cuộc cách mạng Văn hóa TQ, cải cách ruộng đất ở ta và cuộc cách mạng công hữu hóa con người của Khơ me đỏ thì thấy đó là những ấu trĩ mà chắc bây giờ không thể xẩy ra.

Chậc, bác Tikhon lẫn cẫn quá!

Xem nào, CMVH = thanh trừng nội bộ.

CCRĐ = 90% dân không đất có đất (cứ cho là mị dân đi), sai lầm là một số thành phần "ngu dốt + nhiệt tình = phá hoại", trung ương không kiểm soát địa phương...
Sai lầm của CCRD được bàn luận và bị khai thác cũng nhiều nên chẳng có gì là bí mật.

Kherme Đỏ thì chẳng thấy bất kỳ hình bóng nào của "tư tưởng Marxist" cả, cái từ "công hữu hóa con người" nói nghĩa đen là chế độ nô lệ, phải không ạ.

Không nên đồng nhất, cá mè một lứa được.

Thực ra, không cần phải "dân trí thấp + chủ nghĩa CS ấu trĩ soi đường" mà dẫn đến các hành động ấu trĩ.
Chẳng hạn, nước Mỹ có thời cũng sôi sục với phong trào McCarthy (con số nạn nhân không rõ), hay không thể tin được ở một nước tự do nhân bản lại có tổ chức KKK.

Tuy vậy ta phải lạc quan là ta làm gì cũng phải trả giá như bác Tikhon nói, cả thế giới hân hoan vì px Đức bị tiêu diệt, Saddam bị treo cổ, Stalin bị kết án ở châu Âu....

Nhưng có lẽ người Iraq phải đợi vài chục năm nữa để xem nhân viên Black Water chết già hay bị trời phạt.

Người VN được "may mắn" nghe ông đại tá "thảm sát" "xin lỗi" ở tận bên Mỹ

Người Châu Phi sống với sự nghèo khổ "đáng phải nhận" vì tài nguyên nhiều quá, da đen quá mà lại không có tiềm lực để Châu Âu "khai thác hộ", đưa "du lịch" khắp nơi (miễn phí hàng triệu người), ai bắt thiên nhiên hoang sơ quá, động vật phong phú quá mà lại không biết săn bắn, du lịch, người Châu Âu diệt bớt hàng triệu con voi để "cân bằng sinh thái".

Tất nhiên, qua TV châu Phi đáng phải vậy, châu Âu văn minh hàng năm vẫn tài trợ hàng trăm triệu, hàng tỷ đô nước bọt nhân đạo cơ mà. Thế nên dù biết Trung Quốc đến là để "giúp" khai thác tài nguyên, nhưng với 6 tỷ tiền tươi Châu Phi lại phấn khởi thế.

Ngẫm thấy Anh-x-tanh nói trăm năm trước: "mọi thứ chỉ là tương đối".

Nhật Minh 04-01-2010 22:30

Tôi đồng ý với bạn Tikhon về cách đặt vấn đề - sự kiện trong hệ qui chiếu có thêm trục trục thời gian. Ở thời chủ nghĩa tư bản mới phát triển, giai cấp tư sản đang lên đang còn bị giai cấp phong kiến quí tộc đè nén, hay thời chủ nghĩa xã hội (không tưởng) đang gây làn sóng tranh cãi xã hội sôi động khắp châu Âu... thì những người tư sán hay xã hội đều nhân danh lý tưởng của mình sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả chặt đầu kẻ thù nhằm phụng sự lý tưởng. Còn bây giờ có vẻ mô hình CNTB phát triển và những luận điểm không mới nhưng linh hoạt ứng biến của nó về dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận... đang thắng thế thì người ta lại muốn dùng lăng kính thời nay để soi lại những sự kiện của một thời đã qua, liệu có định kiến không? Những người cộng sản đã mắc rất nhiều sai lầm dẫn đến ngày hôm nay, nhưng lý tưởng của họ vẫn quyến rũ những ai mong ước cuộc sống thanh bình.

Nina 05-01-2010 00:03

Hình như chúng ta có đi hơi quá xa chủ đề rồi phải không các bác? Theo quan điểm cá nhân em, Stalin là một trong những người có ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của thế giới. Một người rất phức tạp như vậy không thể chỉ đánh giá bằng thang điểm hai nấc - thiện hoặc ác. Một nhân vật lớn và phức tạp như thế lại càng không thể đánh giá một cách cảm tính, chỉ dựa trên vài ba sự kiện, tư liệu được.

Tất nhiên là khi một người đã có niềm tin thì người ấy không cần nhiều dẫn chứng. Nhưng mà nếu đã nói đến niềm tin, hay ... tín ngưỡng, thì có lẽ không nên áp đặt quan điểm của mình cho người khác, có phải thế không các bác nhỉ?

tieuboingoan 09-01-2010 21:27

Lãnh tụ Xôviết Yosif Stalin: Người chiến sĩ gang thép
 
Lãnh tụ Xôviết Yosif Stalin: Người chiến sĩ gang thép

TBN copy bài viết này bên cand.com.vn. Có lẽ cũng giúp cho chúng ta hiểu thêm về vị lãnh tụ xô viết này.

http://antgct.cand.com.vn/Uploaded_A.../4_lanh101.jpg

Yosif Visarinovich Stalin sinh ngày 21/12/1879 tại thành phố nhỏ Gori ở Gruzia trong một gia đình người thợ giày. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm, từ thời là sinh viên trường dòng của thành phố Tbilisi. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, ông đã 8 lần bị bắt, nhưng cả 8 lần ông đều vượt ngục thành công trở về hoạt động.

Ngày 21/12/2009 là dịp kỷ niệm 130 năm ngày sinh của lãnh tụ Xôviết Yosif Stalin. Đã có nhiều hoạt động trọng thể do cánh tả ở Nga tiến hành tại nhiều nơi trên đất nước. Tại Moskva, các đảng viên Đảng Cộng sản LB Nga (KPRF) đã đặt hoa tưởng niệm lên mộ của Stalin ở bên tường Điện Kremli. Những người theo Đảng Xã hội cũng tổ chức lễ kỷ niệm sinh nhật Stalin trên quảng trường Đỏ vào sáng 21/12/2009. Theo các cuộc thăm dò dư luận mới được tiến hành, đại đa số người dân Nga vẫn như trước đây đánh giá cao những phẩm chất lãnh đạo của Stalin.

Là một nhân vật lịch sử vĩ đại trong một thời đại bề bộn sự kiện và chất chứa thử thách nên Stalin không thể là một người có thể được đánh giá một cách đơn giản. Nhân loại đã tốn không ít giấy mực để viết về ông. Không lâu trước khi mất, Stalin đã tiên đoán với Vyacheslav Molotov, Bộ trưởng Ngoại giao Liên Xô lúc đó rằng: "Sau khi tôi mất đi, chắc sẽ có nhiều kẻ đổ rác trên nấm mồ của tôi, tuy nhiên, các cơn gió lịch sử sẽ quét sạch chúng đi".

Học hỏi không ngừng

Trong nghị quyết của Đoàn Chủ tịch BCH TW Đảng Cộng sản Nga về kỷ niệm 130 năm ngày sinh của Stalin có đoạn: "Gắn bó cùng tên tuổi Stalin là những trang có giá trị nhất trong lịch sử của Tổ quốc chúng ta. Sự nghiệp công nghiệp hóa, tập thể hoá và những thăng hoa văn hóa của đất nước đã biến nó trở thành một trong những cường quốc chủ đạo trên thế giới, minh chứng sự đúng đắn của lời mà Stalin đã khẳng định về khả năng chiến thắng của chủ nghĩa xã hội ở một quốc gia riêng lẻ…".

Yosif Visarinovich Stalin (tên thật là Dzhugashvili) sinh ngày 21/12/1879 tại thành phố nhỏ Gori ở Gruzia trong một gia đình người thợ giày. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm, từ thời là sinh viên trường dòng của thành phố Tbilisi. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, ông đã 8 lần bị bắt, nhưng cả 8 lần ông đều vượt ngục thành công trở về hoạt động.

Stalin, như trong nghị quyết của Đoàn Chủ tịch BCH TW Đảng Cộng sản Nga, đã luôn luôn cố gắng trau dồi và tu dưỡng bản thân: "Ông nghiên cứu bộ "Tư bản", "Tuyên ngôn Đảng Cộng sản" và các công trình khác của Marx và Engels, tìm hiểu các tác phẩm của Lenin. Các mối quan tâm của ông cực kỳ sâu rộng: ông nghiên cứu triết học, kinh tế chính trị học, lịch sử, các môn khoa học tự nhiên, đọc các tác giả văn học kinh điển, làm thơ. Với những nỗ lực không ngừng như thế, Stalin đã trở thành một người Mácxít có học vấn cao.

Và ngay từ những bước đi đầu tiên trên con đường cách mạng, Stalin đã bộc lộ một bản lĩnh xuất chúng và một khả năng luôn cố gắng đạt được mục đích trong bất cứ tình huống phức tạp nhất nào. Biệt danh "Koba" (Bất trị) mà những đồng chí gần gụi trong hoạt động cách mạng bí mật đặt cho ông thể hiện rõ phong độ của ông.

Tự bản thân ông đã lấy bí danh hoạt động là Stalin (tiếng Nga có nghĩa là gang thép) từ năm 1912 khi ông được Lenin giao phụ trách tờ báo Sự thật. Trong suốt quá trình hoạt động cách mạng, ông luôn trung thành và ủng hộ Lenin… Stalin cũng là một trong những nhà cách mạng đã sớm nhận thấy rõ thiên tài chính trị của Lenin và đã luôn luôn bảo vệ đường lối của Lenin trong mọi giai đoạn phát triển của cách mạng Nga Xôviết.

Và sau Cách mạng Tháng Mười, Lenin đã thuyết phục Stalin cùng với mình giải quyết những vấn đề quan trọng nhất trong chính sách đối nội và đối ngoại của đất nước. Lenin đã dựa vào Stalin trong những nhiệm vụ phức tạp nhất và đánh giá cao khả năng xử lý công việc của Stalin. Theo đề nghị của Lenin năm 1922, Stalin đã trở thành Tổng bí thư BCH TW Đảng và sau khi Lenin qua đời, đã hơn 30 năm là nhà thiết kế và xây dựng hàng đầu của cường quốc vĩ đại có cái tên Liên bang Xôviết…

Chính trong khói lửa của cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, Stalin đã đóng vai trò quyết định trong việc lựa chọn, đào tạo và tiến cử lên những vị trí quan trọng nhất những cán bộ lãnh đạo quân sự mới. Trong số này là những danh tướng lẫy lừng như Zhukov, Rokossovsky, Koniev, Valisilievsky, Malinovsky, Antonov, Bagramian… Đây là một công lao lớn trước quốc gia Xôviết.

Nghị quyết của Đoàn Chủ tịch BCH TW Đảng Cộng sản Nga về kỷ niệm 130 năm ngày sinh của Stalin cũng nêu rõ: "Con đường không đơn giản của những người đi khai phá đã có những sai lầm và lệch lạc kèm theo. Chúng nảy sinh bởi những điều kiện của một cuộc đấu tranh khốc liệt không khoan nhượng với thù trong và giặc ngoài. Lịch sử đã dành cho Liên bang Xôviết một thử thách khắc nghiệt để tồn tại vững vàng mà trong đó chỉ có một lối thoát là ai thắng ai. Hơn thế nữa, đã nảy sinh câu hỏi về số phận của nền văn minh nhân loại".

Không thể bác bỏ

Đến tận những năm đầu của thế kỷ XXI, các đánh giá về Stalin ở các nơi khác nhau vẫn khác nhau. Để cho khách quan, có lẽ ta trích lại phát biểu của một trong những nhân vật chống Cộng khét tiếng nhất thời Stalin còn sống: đó là Thủ tướng Anh Winston Churchill: "Nước Nga có hạnh phúc lớn là trong những năm chiến tranh, họ được dẫn dắt bởi vị tướng thiên tài, bất khả chiến bại Stalin. Ông là một nhân cách vĩ đại… Stalin là một con người có nghị lực phi thường, một trí tuệ và sức mạnh không gì lay chuyển được… Thậm chí kể cả với tôi, một chính khách lão luyện, trưởng thành từ nghị viện Anh cũng không thể cưỡng lại được. Sức mạnh tinh thần của ông quả là vĩ đại, độc nhất vô nhị trong số tất cả vĩ nhân của các dân tộc, các thời đại… Đây là con người biết cách dùng chính bàn tay của kẻ thù của mình để tiêu diệt chính kẻ thù của mình, buộc chúng tôi - mà người ta gọi là tư bản - chiến đấu chống lại chính các nước tư bản…".

Theo Phó Chủ tịch KPRF, TS sử học Ivan Melnikov, thời đại mà Stalin đứng trên vị trí lãnh đạo tối cao ở đất nước Xôviết đã có những thách thức lớn đối với Moskva và lớn nhất là thách thức: tồn tại hay không tồn tại quốc gia trong vòng vây đầy ác khí của chủ nghĩa tư bản thế giới?

TS Melnikov cho rằng, "một xã hội mới được giải phóng khỏi ách nô lệ và bóc lột, bị kiệt quệ bởi một cuộc nội chiến, đã làm thoát ra một nguồn dự trữ khổng lồ những năng lượng đã bị tích tụ lại". Và nếu như không phải Stalin là người cầm lái quốc gia thì "có thể bây giờ đã không còn đất nước của chúng ta".

TS Melnikov cho rằng, chính Stalin đã rất tích cực tham gia vào việc xây dựng hình thái thế giới hiện đại và "những thành tựu xuất sắc nhất của thời đại Stalin cho tới nay vẫn là điểm tựa của nước Nga bây giờ".

Theo TS Melnikov, Stalin là một trong những lãnh tụ ít ỏi của nước Nga vừa là người canh tân đất nước, vừa là người cách mạng, sánh ngang với Piotr Đại đế và Vladimir Lenin. TS Melnikov cho rằng, sự nuối tiếc của thế hệ lớn tuổi đối với Stalin và sự quan tâm của những thế hệ sau chỉ là sự nuối tiếc "một bàn tay cứng rắn" ở mức độ thấp mà chủ yếu là sự chờ đợi một tinh thần xây dựng sáng tạo.

Năm 2004, ông Vladimir Putin, lúc đó đang là Tổng thống Nga, đã nhấn mạnh rằng, sự tan rã của LB Xôviết là một thảm kịch dân tộc. Và càng ngày càng có nhiều người Nga đồng tình với ông Putin.

Trong cuộc trò chuyện trực tuyến mới đây với nhân dân Nga ngày 3/9/2009, trước câu hỏi: "Ông đánh giá thế nào về hoạt động của Stalin, nhìn chung là tích cực hay tiêu cực", Thủ tướng Nga Vladimir Putin đã nhấn mạnh: "Rõ ràng là từ năm 1924 tới năm 1953, khi Stalin lãnh đạo đất nước, thì đất nước đã thay đổi một cách căn bản: từ một nước nông nghiệp trở thành một cường quốc công nghiệp… Chúng ta đã giành được chiến thắng trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại. Dù ai có nói gì đi chăng nữa thì chiến thắng cũng đã đạt được. Ngay cả nếu như chúng ta quay trở về với những thiệt hại thì cũng không thể có ai được quyền ném đá vào những người từng tạo dựng nên và đứng ở hàng đầu trên chiến thắng đó, vì rằng, nếu chúng ta bị thất bại trong cuộc chiến tranh, thì hệ lụy đối với đất nước chúng ta sẽ khủng khiếp hơn nhiều, đến mức không thể nào tưởng tượng được".

Không ngẫu nhiên mà tờ báo Anh The Guardian đã nhận xét, phương Tây không nên hỏi tại sao người Nga lại nghĩ như thế mà nên hỏi: Tại sao người Nga lại không có quyền nghĩ như thế? Cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính hiện nay đã càng chỉ làm nỗi hoài nhớ về một thực tế xã hội chủ nghĩa gia tăng ở nước Nga. Người dân Nga tôn vinh Stalin không chỉ vì họ muốn có những trắc trở an ninh nào đó đã xảy ra trong quá khứ mà họ cần một sự đảm bảo công ăn việc làm chắc chắn, một tình trạng đủ lương thực thực phẩm, lễ hội và cả cảm giác tự hào vì mình là công dân của một siêu cường từ phía nhà nước. Không ít người Nga cho tới hôm nay vẫn nghĩ rằng, để tạo dựng nên một thể diện quốc gia như trong thời Xôviết thì những mất mát hy sinh như đã phải trải qua là xứng đáng

Sỹ Hưng

hungmgmi 02-03-2010 22:31

Hình tượng Stalin sẽ tiếp tục xuất hiện tại thủ đô Moskva


Lược dịch theo Lenta.

http://phillips.blogs.com/goc/stalin.jpg

Mới đây, thị trưởng Moskva Iury Luzhkov tuyên bố các tấm áp phích và cột thông tin với hình tượng I.Stalin sẽ xuất hiện tại thủ đô không chỉ trong dịp kỷ niệm 65 năm Chiến thắng phát xít Đức, mà còn trong các dịp kỷ niệm khác nữa.
Tuyên bố này của ông Luzhkov chính là câu trả lời cho các ý kiến phê phán việc Chính quyền thành phố quyết định sẽ dựng một số pano, áp phích nhấn mạnh đến vai trò của Stalin trong Cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại. Ông cũng nói rằng các tấm áp phích này sẽ được treo với tỉ lệ thích hợp, nhưng không nói rõ thêm hình tượng Stalin trên các áp phích sẽ được sử dụng trong những dịp kỷ niệm nào.
Theo thị trưởng Luzhkov, ông không phải là người ngưỡng mộ Stalin, mà là người "ngưỡng mộ lịch sử khách quan".

Sau khi Toà thị chính Moskva thông báo từ trung tuần tháng 2/2010 về việc sẽ dựng một số cột thông tin tuyên truyền về vai trò của Stalin trong chiến thắng của Cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại, một số tổ chức và cá nhân đã lên tiếng phản đối.
Lãnh đạo nhóm Hensinky Liudmila Alekseevna gọi việc cho phép đặt các tấm panô có hình tượng Stalin như là một kỳ vọng khôi phục lại hình ảnh một "kẻ khủng bố quốc gia thời Stalin".
Ý kiến này nhận được sự tán đồng của đại diện tổ chức "Memorial" A.Roginsky.Ông này cho rằng không phải Tổng tư lệnh tối cao Stalin chiến thắng phát xít Đức, mà đó là công lao của nhân dân Xô-viết. Roginsky cho rằng việc lập các cột thông tin đó là chấp nhận được, nếu như trên đó có thông tin về những "sắc lệnh chết người" về hàng triệu nạn nhân đã từng bị Stalin thanh trừng.

tieuboingoan 23-05-2010 23:54

Vì sao lãnh tụ Xô Viết Stalin không muốn ám sát Hitler...

Các điều kiện để ám sát Hitler đã được chuẩn bị. Tuy nhiên, năm 1943, lãnh tụ Xôviết Stalin lại từ bỏ ý định ám sát Hitler vì ông ngại rằng, một khi Hitler chết rồi thì những kẻ thừa kế y sẽ tiến hành đàm phán đơn phương với Anh và Mỹ mà không cho Liên Xô tham dự.

http://antgct.cand.com.vn/Uploaded_A...t1/5_vi105.jpg

Chính biến nhà hàng bia

Nhà hàng bia Burgerbraukeller ở Munich từng là chỗ giải trí ưa thích của các thành viên đảng Quốc xã từ thuở hàn vi. Và chính tại đó ngày 8/11/1923 đã diễn ra cuộc "đảo chính nhà hàng bia" do Hitler và Đại tướng Erich Ludendorff đứng đầu nhằm lật đổ chính quyền bang Bayern để từ đó tiến tới lật đổ chính phủ Cộng hòa Weimar.

Câu chuyện như sau: thời đó, bang Bayern nằm dưới quyền điều hành của một tam đầu chế gồm có Thủ hiến bang Gustav Von Kahr, Tư lệnh quân đội bang, Đại tướng Otto Von Lossow và Chỉ huy trưởng Cảnh sát bang, Đại tá Hans Von Seisser. Mặc dầu có những mâu thuẫn nhất định đối với chính quyền trung ương nhưng nhìn chung, tam đầu chế này vẫn thận trọng không phạm phải những lỗi cực đoan. Trong khi đó Hitler trong vai trò thủ lĩnh của đảng Quốc xã lại muốn tạo ra tình huống đục nước để béo cò. Thêm vào đó, y còn sợ, lỡ đâu tam đầu chế sẽ tự gây ra một cuộc đảo chính, tách Bayern ra khỏi nước Đức mà không cần có đảng Quốc xã…

Tham vọng lớn nhưng ở thời điểm đó, Hitler không thể tự thân tiếm quyền trung ương mà y rất cần tới sự hậu thuẫn của bang Bayern. Và y rắp tâm gây nên một sự kiện để đặt tam đầu chế Kahr, Lossow và Seisser vào thế tiến thoái lưỡng nan ngoài cách phải đi cùng với y trong những kế hoạch phiêu lưu và táo tợn. Chính vì thế y đã quyết định bắt cóc tam đầu chế để ép buộc họ hành xử theo ý của y. Tuy nhiên, một vài âm mưu lật đổ của Hitler chỉ là công dã tràng.

Buồn ngủ gặp chiếu manh, đúng vào tháng 11/1939, Thủ hiến Kahr theo yêu cầu của vài tổ chức kinh doanh trong thành phố Munich dự định đến phát biểu tại một buổi mít tinh ở nhà hàng bia Burgerbraukeller. Tướng Von Lossow, Đại tá Von Seisser và nhiều nhân vật cao cấp khác của chính quyền bang Bayern sẽ có mặt trong buổi mít tinh đó. Hitler đã quyết định lợi dụng vụ việc này.

Thế là tối 8/11/1923, vào hồi 21 giờ 45 phút, sau khi Thủ hiến Kahr đã phát biểu được nửa giờ trước đám đông khoảng 3.000 người, thì lực lượng bán quân sự SA của đảng Quốc xã kéo đến bao vây Burgerbraukeller. Trong khi một số thuộc hạ bố trí một khẩu súng máy ở cổng, Hitler nhảy lên một chiếc bàn và bắn một phát súng lục để gây sự chú ý của đám đông rồi đẩy Kahr xuống dưới. Hitler đã tung ra những lời bịa đặt như thể đảng Quốc xã đã lật đổ được chính quyền bang Bayern và cả chính quyền trung ương…

Rồi y hạ lệnh cho tam đầu chế theo y vào một căn phòng riêng. Tại đó, Hitler lớn giọng đe dọa: "Không ai được rời khỏi phòng này nếu tôi không cho phép." Rồi y thông báo rằng họ sẽ giữ chức vụ trọng yếu hoặc là trong chính quyền Bayern hoặc trong chính phủ Đức mà ông đang thành lập cùng với Đại tướng Erich Ludendorff. Trong khi đó, thực ra vị đại tướng lừng danh này không hề hay biết gì về âm mưu của đảng Quốc xã. Tam đầu chế đã tỏ rõ khí phách và cương quyết không làm theo những gì mà Hitler nói.

Hitler cực chẳng đã phải bày trò chĩa khẩu súng về phía họ: "Tôi có bốn viên đạn trong khẩu súng. Ba viên cho những người cộng sự, nếu họ bỏ rơi tôi. Viên đạn cuối cùng dành cho tôi!". Rồi chĩa súng vào mang tai mình, Hitler thốt lên: "Nếu đến chiều mai tôi không đạt chiến thắng, tôi sẽ chịu chết". Thủ hiến Kahr trả lời: "Ông Hitler, ông có thể ra lệnh cho người ta bắn tôi hoặc tự ông bắn tôi. Tôi chết hoặc sống cũng không hề gì".

Rốt cuộc Hitler đã không đạt được những gì mà y muốn. Và sau nhiều đụng độ, y đã bị bắt, phải ra tòa và bị xử 5 năm tù…

Những vụ mưu sát bất thành

Ngày 8/11/1939 tại đó, một người làm đồ gỗ quý tên là Georg Elser từ Berlin tới định ám sát Hitler bằng một quả bom tự tạo. Vụ nổ đã làm 8 người chết và 63 người bị thương. Tuy nhiên, đối tượng chính của vụ mưu sát này Hitler thì lại kịp thời rời khỏi nhà hàng bia này trước khi bom nổ 13 phút. Cơ quan an ninh Gestapo của lực lượng phát xít đã mau chóng tìm ra dấu vết của người đã tiến hành vụ mưu sát này và tòa án quân sự của bọn phát xít đã xử tử hình ông.

Cũng phải chịu số phận đau đớn như thế là một sĩ quan Đức, đã đặt mìn nổ chậm tại nhà hàng bia này ngày 8/11/1940. Tuy nhiên, lần ấy, do bận việc nên Hitler đã không tới Burgerbraukeller. Vì quả mìn đó mà gần 30 người đã bị chết, trong đó có tới 7 người tan như xác pháo…

Chính vụ mưu sát không thành này đã khiến Hitler, kẻ mắc chứng huyễn tưởng nặng nề, càng khuếch khoác về cái số đỏ không thể chết của mình. Tất cả các đài phát thanh của nước Đức quốc xã khi ấy đã truyền đi giọng nói khàn khàn của y; "Giờ thì tôi hoàn toàn yên tâm. Tôi sẽ chỉ chết khi nào sứ mệnh của tôi trên cõi thế được hoàn tất".

Năm 1943, một nhóm sĩ quan cao cấp và tướng lĩnh Đức đã tổ chức một phong trào chống đối nhằm thủ tiêu tên trùm phát xít. Chỉ trong một năm mà đã có tới 7 vụ mưu sát Hitler. Nhưng chỉ tới khi bá tước Claus Schenk Graf Von Stauffenberg gia nhập phong trào này thì dường như việc ám sát Hitler mới có thể trở thành một nhiệm vụ khả thi.

Thật không may là vụ mưu sát, được chuẩn bị rất kỹ lưỡng và được tiến hành vào ngày 20/7/1944 lại vẫn thất bại. Nguyên do là vì trước khi quả bom do Đại tá Stauffenberg gài sẵn phát nổ thì Hitler bỗng nhiên lại vô cớ chuyển sang phía bên kia của cái bàn gỗ sồi mà quanh đó đang tiến hành cuộc họp tại sở chỉ huy của y "Wehrwol" (Hang sói) nằm ở vùng Đông Phổ. Việc chuyển chỗ này đã giúp Hitler thoát khỏi khu vực bị tiêu diệt hoàn toàn.

Gần 200 người tham gia vụ mưu sát năm 1944 đã bị bắt và tử hình…

Kế hoạch khả thi nhưng không được thực hiện

Các cơ quan an ninh Xôviết bắt đầu nghĩ tới việc thủ tiêu Hitler từ mùa thu năm 1941, khi quân đội phát xít đã tiến lại sát gần cửa ngõ Moskva. Lúc đó, binh lính của Hitler đã ở thế thượng phong và ban lãnh đạo Xôviết không loại trừ tình huống thủ đô bị kẻ thù chiếm đoạt. Cục An ninh Moskva và Phòng 2 Ủy ban an ninh Xôviết NKVD (tiền thân của KGB) đã nhận được nhiệm vụ xây dựng lực lượng hoạt động bí mật ở Moskva và đặt mìn tại các công trình trọng yếu của thủ đô.

Thực hiện nhiệm vụ này, lãnh đạo Phòng 2 Pavel Sudoplatov đã đặt trước các chiến sĩ hoạt động bí mật tương lai nhiệm vụ: Nếu Moska bị thất thủ và Hitler sang đây để khuếch trương thanh thế, sẽ phải tìm mọi cách để ám sát y, thí dụ như trong cuộc diễu binh trên quảng trường Đỏ chẳng hạn. Sau khi quân đội Đức bị đánh bật ra xa Moskva, NKVD không nghĩ gì tới việc đánh bom trên quảng trường Đỏ nữa nhưng, Cục 2, năm 1942 chuyển thành Cục Tình báo đặc nhiệm 4, vẫn tiếp tục phát triển ý tưởng ám sát Hitler.

Theo dõi sít sao các sự dịch chuyển của trùm phát xít Đức, Cục 4 nhận thấy rằng, Hitler đôi khi đã ở trụ sở "Wehrwol" của y, cách tỉnh Vinnytsia của Ucraina 8km, khá lâu. Nhóm du kích mang tên "Người chiến thắng" dưới sự chỉ huy của Dmitri Medvedev đã được tung tới đó và từ tháng 6/1942, hoạt động trong khu vực Rovno. Mùa thu năm 1943, nhà tình báo lỗi lạc Nikolai Kuznetsov đã lấy được nhiều tài liệu quan trọng, trong đó có sơ đồ chi tiết trụ sở "Wehrwol". Tuy nhiên, kế hoạch ám sát Hitler đã bị hủy bỏ vì từ tháng 10-1943, trùm phát xít Đức đã thôi không tới đó nữa…

Thủ trưởng Cục 4 NKVD Sudoplatov quyết định: cần phải hạ thủ Hitler ngay ở trên nước Đức. Nhưng để đạt mục đích này cần phải tìm được một người mà Gestapo không hề nghi ngờ gì để tiến hành vụ ám sát. Và cơ quan an ninh Xôviết đã tìm được một người như thế.

Igor Miklashevsky là con trai của nữ nghệ sĩ nổi tiếng ở nhà hát thính phòng Avgusta Miklavshkaya. Chồng của bà Avgusta, diễn viên múa Liev Lasiklin có một người chị gái tên là Inna, lấy người chồng là nghệ sĩ nổi tiếng trước chiến tranh Vsevolod Bliumental Tamarin. Mùa thu năm 1941, khi quân Đức tiến đánh gần sát Moskva, Bliumental đã chạy sang hàng ngũ của chúng. Sau đó, người Đức đã sử dụng Bliumental vào các chiến dịch tuyên truyền và vận động Hồng quân đầu hàng. Rồi Bliumental được chuyển về Berlin và trở thành một trong những kẻ lãnh đạo nhóm chống Xôviết "Ủy ban Nga", chuyên việc tuyển mộ những quân nhân Xôviết bị rơi vào tay địch cho các "đơn vị Đông phương" của lực lượng phát xít.

Ông Sudoplatov quyết định lợi dụng việc phản bội của Bliumental để đưa Igor Miklashevsky (đã được NKVD tuyển mộ từ năm 1941) vào Đức với mục đích thực hiện nhiệm vụ ám sát Hitler.

Tháng 1/1942, trong một trận đánh ban đêm, Miklashevsky, thực hiện nhiệm vụ bí mật của cấp trên giao cho, đã ra đầu hàng quân Đức với lời khai là từ lâu đã nghĩ đến việc chạy sang hàng ngũ phát xít. Và anh cũng nhắc tới tên người bác rể Bliumental. Tuy nhiên, người Đức không tin anh ngay mà đã tiến hành đủ các biện pháp kiểm tra, từ việc đưa đặc tình vào ngồi cùng phòng giam tới việc giả đưa ra pháp trường xử bắn…

Miklashevsky đã vượt qua được các thử thách đó nên cuối cùng người Đức cũng tin những lời anh nói là thật. Anh được đưa ra khỏi trại giam vào mùa xuân năm 1942, rồi gia nhập một "đơn vị Đông phương". Bliumental, khi hay biết cháu mình đã chạy sang hàng ngũ phát xít, đã ngay lập tức tìm cách đưa Igor Miklashevsky về Berlin. Tại đó, anh cũng làm việc cho "Ủy ban Nga".

Từ Berlin, Miklashevsky đã nối liên lạc với Trung tâm và thông báo rằng anh đã sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Một thời gian ngắn sau, anh đã được tiếp viện bởi một nhóm ba tình báo viên giàu kinh nghiệm tác chiến tới Berlin qua con đường từ Nam Tư. Chính những người này dưới sự chỉ huy của Miklashevsky, theo ý tưởng của ông Sudoplatov, sẽ thực hiện vụ ám sát Hitler. Để lọt vào hàng ngũ thân cận với trùm phát xít, Miklashevsky đã kết thân với nữ diễn viên lừng danh Olga Chekhova, một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp và tài năng, rất được Hitler sủng ái…

Các điều kiện để ám sát Hitler đã được chuẩn bị. Tuy nhiên, năm 1943, lãnh tụ Xôviết Stalin lại từ bỏ ý định ám sát Hitler vì ông ngại rằng, một khi Hitler chết rồi thì những kẻ thừa kế y sẽ tiến hành đàm phán đơn phương với Anh và Mỹ mà không cho Liên Xô tham dự. Nỗi lo này hoàn toàn có cơ sở.

Những thông tin mà các cơ quan an ninh tình báo Xôviết thu thập được và báo cáo với lãnh tụ cho thấy, mùa hè năm 1942, đại diện của Vatican ở Ancara theo sáng kiến của giáo hoàng Pius XII đã có một cuộc trò chuyện dài với ngoại trưởng Đức del Papen, cố gắng thuyết phục ông này dùng ảnh hưởng của mình để tiến tới ký hiệp định hòa bình đơn phương giữa Đức, Anh và Mỹ.

Ngoài ra, điệp viên Xôviết ở Rome cũng thông tin về cuộc gặp giữa giáo hoàng với đặc phái viên Mayoron Taylo của Tổng thống Mỹ Roosevelt để thảo luận những luận điểm cụ thể cho cuộc gặp giữa hồng y giáo chủ Roncalli với Papen. Nếu một hiệp ước như thế được ký tất sẽ làm hạn chế ảnh hưởng của Liên Xô ở châu Âu, loại Moskva ra khỏi bàn cờ chính trị quốc tế trong tương lai…

Chính vì lý do trên nên khi ông Sudoplatov năm 1944 lại đưa ra đề nghị ám sát Hitler thì cũng lại nhận được lời từ chối cương quyết từ phía lãnh đạo tối cao. Và thế là Hitler đã sống được tới mùa xuân năm 1945, khi Hồng quân Liên Xô tràn vào đánh chiếm Berlin, buộc trùm phát xít phải tự tử cùng vợ.

Theo http://antgct.cand.com.vn

Vania 10-08-2010 12:06

Trích:

Javoroncov89 viết (Bài viết 14758)
J.Stalin cũng rất có công giúp cho hình ảnh của CNCS trở nên méo mó qua những việc làm vô nhân đạo của mình. Ngày nay để bôi nhọ CNCS thì người ta phải dựa vô "thành tích" của ông này khá nhiều đấy.
Còn về trọng "kẻ sĩ", thì có thể nêu lên 2 trường hợp khá bi thảm của M.Bulgacov và A.Platonov. Người đầu tiên thì ko thấy tội nghiệp cho lắm, vì ông ta đánh giá nước Nga Xô viết khá méo mó. Còn người thứ 2, chỉ vì viết một truyện ngắn đầy tính nhân văn là "Trở về" mà phải chịu kết cục bi thảm.
Người Nga thích Stalin chẳng qua vì nhớ đến hình ảnh hùng cường cũ của nước Nga thời sau WW2 thôi. Thuần túy vì yếu tố dân tộc.
Còn những người CS, vì nhiều lý do, không thể ngửi nổi, hay nói nhẹ hơn là ko thể ngưỡng mộ nổi cách làm của ông này.

:)) Chết cười với kiểu lập luận này !
Một thằng nhóc lên ba cũng không bao giờ biểu lộ cách nghĩ như thế............

Vania 10-08-2010 12:13

MỘT MẨU CHUYỆN KHÓ TIN VỀ IOSIF STALIN

65 năm trước, vào một ngày giữa hè 1941, phát xít Đức
đã ồ ạt tấn công Liên Xô, đẩy cuộc Thế chiến khởi đầu
từ năm 1939 vào một giai đoạn quyết liệt chưa từng có.


http://i.telegraph.co.uk/telegraph/m...n_1212716c.jpg
Nhà độc tài Stalin, người từng được ca tụng là "đại nguyên
soái", "thiên tài quân sự", "người cha của các dân tộc"...


Cho đến nay, thái độ "bình chân như vại" của Stalin trước cuộc chiến của Đức vẫn là một bài toán khó hiểu đối với mọi sử gia. Ngay từ đầu năm 1941, đã có vô số dấu hiệu cho thấy phát-xít Đức sẽ tấn công Liên Xô vào giữa mùa hè. Các nước Anh, Pháp... cũng từng cảnh báo Liên Xô về điều đó. Vài tuần trước ngày 21-6, siêu điệp viên Richard Sorge đã thông báo trước ngày giờ chính xác của cuộc tấn công Liên Xô. Vậy mà nhà độc tài Stalin vẫn bình thản tuyên bố "chớ có mắc mưu khiêu khích của địch, gây mất hòa khí!" Cuối tháng 6-1941, đến khi Đức đồng loạt thả bom nhiều thành phố Liên Xô, vị tổng bí thư còn hạ lệnh cho quân đội Xô-viết "chỉ được cử trinh thám đột nhập vào đất địch 60 km" thôi, ngoài ra vẫn phải "án binh bất động". Thái độ "điếc không sợ súng" đó của Stalin đã khiến quân và dân Liên Xô phải trả một giá rất đắt trong thời gian đầu của cuộc chiến.

Trái với những quan niệm cho rằng Stalin bị bất ngờ trước cuộc tấn công của Đức, hoặc Stalin đã biết trước, nhưng vẫn làm ra vẻ không biết để kéo dài thời gian chuẩn bị, để đánh lạc hướng đối phương..., hồi ký của các tướng lĩnh, các lãnh tụ Liên Xô, kể cả của con gái Stalin, đều viết rằng "thiên tài quân sự" Stalin đã bị chấn động thực sự trước cuộc chiến: ông hoảng hốt đến mức trốn bặt về nhà nghỉ tại Kuntsevo (ngoại ô Moscow) trong hơn một tuần. Theo lời kể sau này của tổng bí thư Khrushchev, Stalin còn bi quan đến mức trót buột miệng: "Chúng ta đã dìm đảng của Lenin vào hố phân!"

Mãi đến ngày 30-6, sau khi các thành viên Bộ Chính trị đến Kuntsevo van vỉ (thoạt đầu, nhà độc tài tưởng họ đến để bắt ông!), Stalin mới chịu về lại thủ đô. Trong bài phát biểu trên làn sóng điện ngày 3-7-1941, ông cất giọng cầu khẩn "Các anh, các chị của tôi..." (trước và sau đó, không lần nào Stalin dùng giọng điệu "lễ phép" như thế với các "thần dân"!), báo tin quân Đức đã tiến sâu vào lãnh thổ Liên Xô. Trước đó, vào ngày 22-6-1941, Stalin đã khôn khéo nhường cho Molotov - lúc đó là ngoại trưởng kiêm phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng - tuyên bố trên đài phát thanh tin nước Đức tấn công Liên bang Xô-viết (có lẽ Stalin tính toán như sau: đứng về mặt danh chính ngôn thuận thì Molotov là người ký hiệp định hòa bình với Đức, vậy để ông ta lộ mặt hứng sự bất bình của dân chúng là "đắc sách" nhất).

Tuy nhiên, những sự kiện trên không hề được đưa vào sử sách chính thống của Liên Xô. Trong các thước phim tài liệu cũng như trong "Tiểu sử giản yếu" của Stalin, chúng ta chỉ thấy hình ảnh một vị thủ lĩnh quả cảm, anh minh, không rời nhân dân một bước. Đặc biệt, nhiều người nhớ đến hình ảnh Stalin đứng trên bục của lăng Lenin, dùng những lời lẽ bất hủ để cổ vũ tinh thần binh sĩ trong cuộc diễu binh độc nhất vô nhị, được tổ chức vào ngày 7-11-1941 tại Hồng trường; sau buổi lễ, các đơn vị quân đội đã đi thẳng từ đó ra chiến trận với tiếng thét trên cửa miệng "Vì Tổ quốc, vì Stalin"!

Dưới thời XHCN, có lẽ không mấy ai ở Liên Xô và các nước trong khối Đông Âu không biết đến buổi diễu binh lừng danh đó. Khi ấy, quân Đức đã tiến đến gần thủ đô Moscow, thậm chí đã có thể nhìn qua ống nhòm rõ mồn một những đỉnh tháp điện Kremlin. Hồng quân Liên Xô, hoàn toàn bị động trước sức mạnh quân sự khủng khiếp của phát-xít Đức, đã thua hết trận này đến trận khác và phải trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất, khi quân Đức có thể chiếm được Moscow vào bất cứ lúc nào.

Mẩu chuyện sau đây, dĩ nhiên cũng không được đưa vào chính sử, rút từ bộ sưu tầm của Yulian Semyonov, một nhà văn nổi tiếng với thể loại "tiểu thuyết tư liệu" ở Nga. Dựa vào hồi tưởng của một đồng nghiệp - nhà văn Aleksandr Voynov -, Semyonov đã thuật lại một câu chuyện khó tưởng tượng liên quan đến Stalin và buổi diễu binh lừng danh kể trên.





HƠI THỞ CỦA LÃNH TỤ BIẾN ĐÂU ?

- Cuối tháng Chạp năm 1944, tôi [nhà văn Aleksandr Voyno] bị thương và được nghỉ phép một tuần. Tôi đến Kuybyshev, thủ đô thứ hai hồi ấy, để nhận một huân chương. Ngoài phố, tôi gặp Kiselyov, đạo diễn phim tài liệu, tục danh là "Chàng đỏ".

- Cậu có muốn xem bộ phim mới của tớ không? - Kiselyov hỏi. - Tớ quay ở trên Hồng trường, lúc Stalin phát biểu trong lễ diễu binh.

- Tất nhiên, sao lại không?

Chúng tôi đi vào tòa nhà, tại đó xưởng phim tài liệu được sử dụng vài phòng nhỏ. Khán đài nhỏ chật ních, ai nấy nín thở xem phim, nhiều người còn rơi nước mắt. Cảnh phim: tại Hồng trường, những bông tuyết lớn bay mịt mù, âm thầm phủ lên những tảng đá hình khối vuông của quảng trường, lên lăng Lenin, lên áo choàng của binh lính và sĩ quan, đọng trên khuôn mặt gày sọp của Stalin, bay mù mịt quanh đầu các bạn chiến đấu của ông: Molotov, Voroshilov, Berya, Andreyev, Kalinin, Kaganovich, Shcherbakov, Mikoyan... Trùm lên mọi nơi mọi chỗ là sự câm lặng băng giá, bầu không khí im ắng trọng thể, tất cả như chờ đợi... Trong toàn bộ cái bất động lớn này, chỉ có một thứ sống động duy nhất: hơi thở tràn trề của mọi người. Con người, khi lạnh, thường thở bằng miệng. Những kẻ may mắn hơn được đi ủng dạ và hẳn là cả đồ lót ấm áp nữa, vì hơi ấm tuồn ra từ mũi họ và gần như cắt đứt luồng không khí lạnh ngoài trời.

Trong cảnh cuối của bộ phim, Stalin bước đến gần ống nói và đọc một diễn văn ngắn. Tôi tưởng tượng các chiến sĩ tiểu đoàn tôi giờ đây hạnh phúc đến mức nào khi họ được xem cảnh này. Ở đây, Người cha nói với Các con, trong bộ áo choàng quân đội giản dị, gương mặt hốc hác, nhưng ân cần, dịu dàng làm sao...

- Cậu này, để ý mà coi - trong khi ngốn ngấu chiêm ngưỡng khuôn mặt Lãnh tụ, tôi quay sang hỏi Kiselyov - tại sao tớ không thấy hơi thở của Người nhỉ?

Vai Kiselyov lên cơn giật. Anh làm như thể không nghe thấy câu hỏi của tôi; khi đó tôi mới 26 tuổi, chưa bao giờ học cung cách ngoại giao, tôi tin tưởng mù quáng vào lời khuyên được nhắc đi nhắc lại nhiều lần: "Cậu đừng giấu giếm gì hết, hãy hỏi mọi thứ mà cậu không biết; các đồng chí sẽ giúp cậu tìm hiểu mọi điều."

- Ơ mà tại sao đồng chí Stalin không có hơi thở nhỉ? - tôi tiếp tục ngạc nhiên. - Tất cả mọi người đều có hơi thở. Chỉ có Người là không...

Sau lưng tôi, trong bóng tối nặng nề và căng thẳng, một giọng nói thì thầm nhưng khó tính vang lên:

- Ai hỏi han ở đây vậy?

Kiselyov cáu kỉnh dùng đầu gối ra hiệu cho tôi, anh ho khan và hướng cái nhìn ra phía cửa. Rồi anh đứng dậy, lại ho để giấu câu nói và thì thầm vào tai tôi: "Đi theo tớ".

Tôi không hiểu gì cả, nhưng cũng ra ngoài với anh. Ở hành lang, tôi lạnh toát người khi thấy gương mặt trắng bệch như một các chết của Kiselyov: "Quay lại mặt trận nhanh lên! - anh thầm thì. - Quên buổi xem phim này đi! Đừng kể một lời với ai! Cậu có biết cái người lúc nãy hỏi về cậu là ai không? Chạy ngay ra ga đi, đừng để ai thấy cả. Coi như tớ không biết tên cậu, tớ chỉ biết cậu là nhà báo chi đó và chấm hết. Và cậu cũng giữ mồm giữ miệng nhé, đừng cho ai biết bọn mình là bạn. Hiểu chửa?"

Sau đó, "Chàng đỏ" quay về phòng chiếu phim. Đến lúc ấy tôi vẫn không hiểu lắm là điều gì đã xảy ra, nhưng trong cơn hoảng hốt, chứng kiến những tàn hương lấm tấm trên khuôn mặt trắng bệch của Kiselyov và bàn tay anh run rẩy, tôi vỡ ra là có gì uẩn khúc ở đây và chắc tôi đã chúi mũi vào một trò cấm gì đó, thành thử "tẩu vi thượng sách".

Tôi chạy cắm đầu cắm cổ chạy ra ga, nhảy lên chuyến tàu gần nhất và trở về mặt trận. Tại đó, tôi vẫn bị day dứt bởi câu hỏi chưa được giải đáp: "Tại sao không thấy hơi thở của đồng chí Stalin ?".

Vania 10-08-2010 12:18

... Hè 1957, tôi [nhà văn Yulian Semyonov] làm quen với đạo diễn Kiselyov ở Kabul, tại đây tôi làm phiên dịch Anh ngữ trong một cuộc triển lãm công nghiệp được tổ chức kèm hội chợ. Khi đó, tôi nhắc lại câu hỏi thuở xưa của Voynov: "Tại sao không thấy hơi thở của đồng chí Stalin trong phim?"

Đã 15 năm trôi qua kể từ khi Kiselyov quay buổi lễ diễu binh lừng danh: Stalin đã chết, tệ sùng bái cá nhân của ông ta đã bị Khrushchev lật tẩy. Nước ta trải qua một giai đoạn hòa dịu ngắn ngủi, mọi người tuy vẫn sợ hãi và thiếu tin tưởng, nhưng họ đã bắt đầu loại bỏ những nỗi khiếp đảm và sự ngờ vực. Kiselyov không trả lời ngay câu hỏi của tôi. Anh lưỡng lự nhìn tôi vì vào thời đó, tôi còn rất trẻ so với anh. Rồi đột ngột, anh phẩy tay giận dữ:

- Được rồi, tôi sẽ kể... Bolshakov, dân ủy Bộ Điện ảnh, trao cho tôi một nhiệm vụ đòi hỏi tinh thần trách nhiệm toàn diện: quay phim lễ diễu hành ở Hồng trường... Thật vinh dự biết bao... Tôi làm xong bộ phim... Ngay trong đêm hôm đó, chúng tôi rửa phim ở phố Likhov... Phần hình ảnh rất thành công, có điều người ta đã không thu lại bài phát biểu của Stalin... Anh có thể hình dung ra tình thế lúc ấy chứ?!... Không, anh không thể tưởng tượng được đâu... Lỗi lầm ấy đồng nhất với cái chết của toàn thể chúng tôi, và chẳng những thế, nó còn đồng nghĩa với sự cáo chung của mọi thành viên gia đình, mọi người quen, bạn hữu của chúng tôi. Và nó còn là thất bại của ngành phim tư liệu: "Hành vi phá hoại vô lương tâm của những kẻ thù bí mật của nhân dân đã khiến nhân loại không được coi một bộ phim tài liệu độc nhất vô nhị..." Lúc đó, trong những khoản khắc kinh hoàng khi người kỹ sư âm thanh, miệng tái xám, lí nhí thuật lại sự thể đã xảy ra, trên đầu tôi đã xuất hiện những sợi tóc bạc đầu tiên.

"Sao lại thế được?" - tôi hỏi, sau khi đã hoàn hồn. - "Cậu có biết là cái gì đang chờ chúng ta hay không? Người ta sẽ tố cáo chúng ta cộng tác với Hitler." - "Vâng, tôi biết - cộng sự của tôi ấp úng. - Tôi biết chứ... Nhưng vội quá, tôi không còn thì giờ kiểm tra lại dây cáp... Và tuyết thì rơi nhiều... Chắc hẳn dây cáp bị tuột ở đâu đó... Nếu cần, tôi xin lấy tính mạng để đảm bảo cho mấy thanh niên cùng làm với tôi. Anh cũng biết họ đấy. Họ đều là những người bôn-sê-vích, là đoàn viên thanh niên cộng sản..." - Rykov (1) cũng tự nhận là người bôn-sê-vích - tôi bảo anh -, vậy mà khi bị tra khảo, ông ấy chẳng thú nhận là điệp viên Gestapo là gì?"

- Tóm lại - Kiselyov nói tiếp -, tôi đến gặp Igor Grigoryevich Bolshakov, chủ tịch Hội đồng Điện ảnh. Nghe tôi báo cáo, ông cũng tái mặt, bồn chồn đi lại trong phòng rồi ngừng lại trước mặt tôi, ông hỏi: "Anh nghĩ sao? Ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này?" - "Tôi. Trách nhiệm thuộc về phần tôi. Ngoài ra, tôi có một đề nghị như sau: đêm nay, ở một phòng nào đó trong điện Kremlin, chúng ta nhờ đội ngũ trang trí dựng lại lễ đài; tại đó, chúng ta thu lại lời đồng chí Stalin." - "Nhưng làm sao có thể giải thích được cho đồng chí ấy hiểu, tại sao băng ghi hình ở Hồng trường lại bị gián đoạn?" - "Băng ghi hình không hề bị gián đoạn. Chúng tôi đã quay cảnh một cách tuyệt vời. Nhưng chúng tôi có quá ít thời gian để chuẩn bị và một đầu nối của ống thu thanh bị tuột ra, trời thì lạnh cóng và tuyết rơi, đội bảo vệ cũng luôn luôn hướng đám đông về phía các máy quay để họ khỏi tới gần Lăng..."

Bolshakov lại đi đi lại lại trong phòng, rồi ông đến gần máy điện thoại, nhấc ống nghe và quay ba số: "Chào đồng chí Stalin. Các nhà làm phim đã quay một bộ phim tuyệt vời về lễ diễu binh tại Hồng trường... Có điều chất lượng âm thanh không được tốt lắm vì thời tiết xấu. Để phim được thành công, chúng ta nên dựng lại lễ đài tại phòng Granite trong điện Kremlin và quay lại phần phát biểu của Đồng chí. Sao cơ ạ? Chúng tôi sẽ dựng lại một phần của Lăng, thưa đồng chí Stalin... Vâng... Đúng vậy ạ... Chỉ nửa tiếng thôi, thưa đồng chí Stalin... Không, không nhiều hơn đâu ạ... Vâng... Đội ngũ trang trí có thể dựng lễ đài trong vòng 4 giờ đồng hồ... Ba giờ sáng nay ạ? - Bolshakov bối rối nhìn tôi. Chiếc đồng hồ lớn treo trên tường đã chỉ 11 giờ đêm, tôi quả quyết gật đầu, chắc chắn là sẽ làm được, vị dân ủy cất tiếng ho khe khẽ rồi chậm rãi nói: - Nếu có thể vào lúc 5 giờ thì tốt... Vâng, thưa đồng chí Stalin, chân thành cám ơn đồng chí, đội quay phim sẽ có mặt vào hồi 4 giờ rưỡi ở cổng Spasskaya, còn nhóm trang trí sẽ đi ngay bây giờ..."

... Đúng 4 giờ rưỡi, cánh cửa phòng Granite bật mở và Stalin bước vào. Hẳn Bolshakov đã nhắc ông từ trước vì ông mặc chiếc áo choàng quân đội như ngày hôm trước, ở Hồng trường. Stalin khẽ gật đầu một cách cầm chừng với tổ quay phim, rồi ông bước tới chiếc bục mà đội trang trí của chúng tôi đã thiết kế. Tôi ra hiệu cho nhóm phụ trách ánh sáng, họ bật chùm đèn pha, một luồng sáng đột ngột phủ lên mọi vật. Stalin đưa tay che mắt, ông rút trong túi ra tờ giấy có ghi lời phát biểu và đọc chầm chậm, trầm ngâm. Quan sát ông ở cự ly rất gần, tôi thấy Stalin gầy đi rất nhiều, mí mắt ông chảy xuống; có thể thấy rõ những đốm rỗ trên mặt và những sợi tóc bạc trên đầu ông. Tôi quay về phía người quay phim và ngầm ra hiệu cho anh ta. Anh hiểu ngay tôi muốn gì: phải tránh những tấm ảnh rõ mặt vì không chắc là vị lãnh tụ sẽ thích. Thống soái của dân tộc đã quen với một hình tượng hoàn toàn khác: lồng ngực oai phong, bộ ria đen, nụ cười tinh nghịch trong ánh mắt; nhưng ở đây, tại phòng Granite, trên bục diễn giả bằng gỗ giả làm Lăng, lại là một ông cụ già cỗi, lưng còng, vẻ mệt mỏi.

... Trong trong giây phút ngắn ngủi khi tôi quay về hướng các đồng sự, người kỹ sư âm thanh ra hiệu cho tôi hay: mặc dù các máy quay chạy ù ù, mặc dù ánh đèn pha sáng choang gần như làm cháy sém khuôn mặt Stalin trong căn phòng trống trải khổng lồ, nhưng "ca" hôm trước đã lặp lại: không có âm thanh!... Tôi cảm thấy buồn nôn, mái trần hình cung của căn phòng như sập xuống đầu tôi, tôi nghẹt thở và đột nhiên, tôi cảm thấy mình chỉ là một đốm lửa, một hạt bụi không đáng kể. Thử hỏi lẽ ra tôi có cần phải gắng sức dể thăng tiến hay không?! Lẽ ra tôi đã có thể cầm lòng, ẩn mình trong cái nhá nhem của kẻ không được ai biết đến! [Như thế] tôi có thể chết trên giường, giữa những người thân và không đày đọa họ, bặt họ phải chịu đựng những điều kinh khủng sắp tới! Nhưng chính trong những giây phút thất vọng, giữa những hoàn cảnh gay cấn nhất, giải pháp lại thường tự đến... Stalin kết thúc bài diễn văn, ông hạ mũ, lau vầng trán đẫm mồ hôi rồi chậm chạp tiến đến cửa phòng Granite. Tôi chạy ngang qua Bolshakov và nói: "Thưa đồng chí Stalin, phải đọc lại bài phát biểu..." Không thể quên ánh mắt hoảng hốt của Bolshakov, lúc đó đang tiễn Stalin; ông không thể giấu được nó. Phản ứng của Stalin cũng còn dai dẳng theo tôi đến tận bây giờ: "Thế là sao?" Khi đặt câu hỏi, ông không hề nhìn tôi, có thể nhận ra trong giọng nói của ông vẻ thờ ơ, lãnh đạm toàn diện của một con người mỏi mệt. Tôi nhìn Bolshakov, ánh mắt tôi gần như thôi miên ông và lặng lẽ, tôi cầu khẩn ông đừng để lộ lời nói dối bắt buộc của tôi. Tôi trả lời Stalin: "Khi quay phim, chúng tôi luôn phải làm một bản sao, thưa đồng chí Stalin". Rốt cục, con người vĩ đại cũng chầm chậm ngước mắt nhìn tôi, khi đó tôi mới nhận ra ánh mắt ông chỉ có vẻ tốt bụng, độ lượng và tươi tắn nếu nhìn từ xa; trong thực tế, đó là một cặp mắt vàng ệch, luôn cử động và bồn chồn. Đột nhiên, tôi đánh mất tự chủ từ cái nhìn đó. Stalin chậm rãi quay về phía Bolshakov, khuôn mặt vị dân ủy hóa đá, lộ rõ mọi sợi dây thần kinh: ông không thốt ra nổi một lời, chỉ còn đủ sức để câm lặng gật đầu. Do dự, Stalin quay lại và đi về phía bục diễn đàn, dưới ánh sáng nóng bỏng của dàn đèn pha. Tôi chạy đến chỗ người kỹ sư âm thanh, nói thầm vào tai anh "coi lại chỗ nối đi!" rồi dùng ngón tay gõ cồm cộp để thử ống nói. Anh kỹ sư gò lưng nhào đến một chiếc ghế bành, môi anh giần giật, thoảng một nụ cười: "Xong rồi, có thể bắt đầu!" Trong tôi còn nảy ra một ý nghĩ nghịch ngợm: giá thử bây giờ tôi đề nghị "đồng chí Stalin, xin đồng chí nói: một, hai, ba, thử ống nghe!" thì sao? Rồi tôi nghĩ: Stalin hẳn sẽ làm theo nếu tôi bảo ông bằng một giọng đủ tính mệnh lệnh...

"Bản sao" đã thành công. Không buồn chào hỏi, Stalin chậm rãi bước ra cửa, còn tôi nhảy chân sáo tiễn Bolshakov; như thường lệ, lúc đó ông cũng đi cách Stalin nửa bước chân. Khi đã đến cửa, Stalin bật cười: "Điện ảnh cũng đầy rẫy những Machiavelli!" (2)

(1) Aleksey Rykov (1881-1938): lãnh tụ bôn-sê-vích, chủ tịch Hội đồng Dân ủy (thủ tướng) Liên Xô sau khi Lenin qua đời. Bị xử tử trong phiên tòa ngụy tạo năm 1938.

(2) Ý nói: toàn những kẻ thực dụng.



hungmgmi 10-08-2010 16:46

Quay lại là chuyện bình thường đối với các VIP mà. Đây là đoạn đó:

Tupolev_160 04-09-2010 05:36

Mình nghĩ sau trong thế chiến thứ 2 sau Hitler thì người ác thứ 2 chính là Stalin.Ông ta ko xây dựng CNXH mà xây dựng chủ nghĩa phát xít.Biến Hồng Quân thành cỗ máy giết người chứ ko còn theo con đường chính nghĩa.

Vania 04-09-2010 06:05

Uầy, quan điểm này thực ra không mới ! Ngay từ những năm giữa thập niên 30 thế kỷ trước, nhất là sau Hiệp ước Tốp-Trốp, người ta đã đánh dấu "=" lên mối liên hệ giữa hai con người này rồi...

masha90 04-09-2010 06:51

@ Tupolev 160 và Vania.
Tất cả chúng ta đều có quyền có quan điểm riêng của mình. Nhưng theo tôi, quan điểm của Tupolev 160 nêu trên đây (và được Vania hưởng ứng) không thích hợp với diễn đàn này, do đó xin các vị giữ lại quan điểm ấy cho mình hoặc tìm một diễn đàn nào đó thích hợp mà đăng. Hơn nữa, để có thể đi đến những kết luận "đao to búa lớn" như trên cần cả một quá trình tìm hiểu nhiều nguồn thông tin khác nhau, nhưng theo cảm nhận của tôi thì cả 2 vị đều không biết tiếng Nga và đọc qua tài liệu của phương Tây. Xin lưu ý các vị: để kết luận về loài hổ thì phải có quá trình lâu dài sống trong rừng kỳ công theo dõi chứ không phải chỉ đến vườn bách thú ngắm con hổ trong cũi sắt vài phút rồi phán bừa.

Vania 04-09-2010 06:56

:)) Vậy thưa bác, sẽ phải giải thích thế nào về gulag và Siberia ?

masha90 04-09-2010 07:04

Có GULAG và có SIBERIA. Nhưng đó không phải và không thể là cơ sở để đánh đồng Hitler với Stalin, để kết luận Hồng quân Liên Xô là cỗ máy giết người. Thành phố nào cũng có rác (kể cả một thành phố sạch nhất), nhưng không nên đến một thành phố rồi rúc đầu vào đống rác mà kêu lên rằng: "Ôi, thành phố này bẩn quá!".
Hơn nữa, xin các vị lưu ý cho rằng Solzhenitsyn (Солженицын) được phương Tây tung hô vào thời chiến tranh lạnh là có ý đồ. Bỏ qua một bên những ý đồ chính trị của Solzhenitsyn khi viết cuốn "Đảo GULAG" thì đó cũng chỉ là một tác phẩm văn học thuộc loại xoàng (tôi có thể nói như vậy vì tôi có nguyên bản tiếng Nga của cuốn này và tôi đã đọc nó khá kỹ, còn khi đã được dịch ra tiếng Anh thì chắc chắn nó đã bị sai lệch ít nhiều - kể cả là không có chủ ý - vì trong đó có những khái niệm rất Nga, ai không ở Nga lâu năm thì khó lòng mà hiểu nổi, các vị không biết tiếng Nga và chắc là tiếng Anh không thể rành như tiếng mẹ đẻ thì lại càng khó hiểu. Mà chắc gì các vị đã được đọc, có khi mới chỉ nghe qua cũng nên).

Vania 04-09-2010 07:33

Thế bác đánh giá thế nào về Stalin ? Bác có thích ông ta không ? :emoticon-0116-evilg

masha90 04-09-2010 07:44

Đương nhiên là tôi có chính kiến của mình về Stalin, nhưng tôi sẽ không trình bày ở đây vì tôi không phải là chuyên gia về Stalin, tôi tự biết mình không đủ thẩm quyền phát biểu về nhân vật lịch sử này (thêm vào đó là tôi không mắc mưu các vị mà tràng giang đại hải cho mất thời gian chỉ sau vài chữ "mơi" của các vị). Tôi chỉ muốn nói rằng để đánh giá về một nhân vật lịch sử thì phải là một nhà sử học dành cả đời cho việc nghiên cứu nhân vật ấy, chứ không nên nghe hơi nồi chõ rồi viết những câu cụt lủn kiểu spam mà không kèm theo bất cứ dẫn chứng nào.

htienkenzo 04-09-2010 08:36

Trích:

Tupolev_160 viết (Bài viết 66494)
Mình nghĩ sau trong thế chiến thứ 2 sau Hitler thì người ác thứ 2 chính là Stalin.Ông ta ko xây dựng CNXH mà xây dựng chủ nghĩa phát xít.Biến Hồng Quân thành cỗ máy giết người chứ ko còn theo con đường chính nghĩa.

Có điều này không bác? Bác đưa ra những luận cứ đi rồi hãy tiếp tục bàn!
Muốn đánh giá 1 cách khách quan điều gì, ta phải đứng ở PHÍA CỦA KHÔNG PHÍA, bác ạ!
Ngay cả trong những bài phát biểu chính thức, cả V.V. Putin và D.Medvedev cũng chưa thể nói được như mức độ của bác nữa là!...

Tupolev_160 04-09-2010 18:02

Ko biết tiếng Nga thì có liên quan gì đến ko hiểu biết 1 nhân vật lịch sử.Mình đã đọc tài liệu cả của phương Tây và của Nga.Và lun nhìn từ 2 chiều.Nói thật nếu muốn kể tội ác của Stalin ra thì rất nhiều bạn à :).Các tổng thống Nga như Putin ko nói lên chính kiến vì 1 phần họ sợ dư luận.Thảm sát rừng Katyn,chế độ hà khắc và có thể nói là độc tài,khi tấn công nước Đức ông ta cũng để cho binh sĩ của mình hãm hiếp hơn 2 triệu phụ nữ Đức(http://rfvn.com/?p=546).Mình yêu con người Nga,yêu cảnh đẹp của Nga và rất thích nghe giọng Nga(mặc dù có hiểu chi mô @_@).Mình lên án Stalin vì ông ta làm ảnh hưởng xấu đến hình ảnh nước Nga nói riêng và CNXH nói chung.Stalin có thể là vị lãnh đạo vĩ đại đồng thời cũng là tên độc tài của thế kỷ


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 18:30.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.