Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=67)
-   -   Giọt Nghĩ _ Với Nước Nga ... (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=711)

Vũ Anh 25-04-2008 14:50

Giọt Nghĩ _ Với Nước Nga ...
 
Tôi không biết gửi những kỷ niệm của tôi về Nước Nga ở đâu, thôi thì thấy cái mục " tác phẩm của chính bạn" . Nước Nga đất rộng mà người thì ít cho nên tôi xin Ban điều hành mảnh đất con con này để làm chỗ viết vậy, và những dòng này chỉ là dạng tùy bút về một vùng đất đã đến, đã sống và cũng có thể người ta gọi nó là " Quê Hương" chứ không có " tác phẩm " gì đâu nhé . Ai trong chúng ta đến với Nước Nga chắc chắn cũng có kỷ niệm là vui, là buồn ... với Nước Nga đấy mà ... :emoticon-0155-flowe

Vũ Anh 25-04-2008 14:56

Có bao giờ khi bạn đến mảnh đất thuộc lãnh thổ một nước nào đó có tên gọi ngoại giao là " Đại Sứ Quán " ở ngay Việt Nam quê hương mình mà bạn thấy được " mùi đặc trưng" của xứ sở ấy không ?
Tôi không biết cảm giác của mọi người thế nào, nhưng với tôi, khi đến Sứ Quán Nga, Lãnh Sự Nga hay bất cứ một chỗ nào có người Nga ở ngay ở Việt Nam thì tôi thấy cả một trời Nga trong đó ... :emoticon-0115-inlov

( hì hôm nay bận rồi khi khác viết tiếp )

tykva 25-04-2008 15:14

Bác Vũ Anh ơi, chúng em hoan nghênh các tác phẩm của bác, nhưng mà em năn nỉ bác đừng tô màu chữ nữa nhé.

Natasha 25-04-2008 15:33

Bác Vũ Anh dạo đầu lâu quá ( 02 bài mà cái "giọt ngợi" của bác vẫn chưa nhú ra :emoticon-0100-smile) làm em cũng spam theo 1 bài .
Những kỷ niệm về Nga của mọi người theo em là rất nhiều , nhưng để thể hiện ra giấy thì không phải ai cũng làm được , em rất mong được đọc những bài viết về những năm tháng ở Nga của bác và các bác khác .

phucanh 25-04-2008 16:30

Cái "mùi Nga" đặc trưng khi đến sứ quán Nga thì quả thật cũng đã từng làm em "rưng rưng", dưng mà em thì không biết diễn đạt nó thành lời thế nào. Vì vậy mong bác Vũ Anh mau chóng thu xếp công việc ổn thỏa để cả nhà được đọc những dòng cảm xúc đầy xúc cảm ấy nhé. :emoticon-0115-inlov

Vũ Anh 25-04-2008 20:45

Trích:

tykva viết (Bài viết 10312)
Bác Vũ Anh ơi, chúng em hoan nghênh các tác phẩm của bác, nhưng mà em năn nỉ bác đừng tô màu chữ nữa nhé.

@ Chào Mod tykva nhé,
Rất mừng là Mod mở hàng cho " giọt nghĩ _ với nước Nga " và tiện tay Mod cũng chỉnh sửa luôn mặc dù tôi thấy tôi không có vi phạm nội quy diễn đàn thì phải .
Giọng của Mod rất ngọt ngào, tuy nhiên " năn nỉ " của Mod không có ý định bắt nạt "ma mới" đấy chứ ?
Nếu tôi nhớ không nhầm thì khi đăng ký làm thành viên diễn đàn tôi đã đọc rất kỹ nội quy chung, ( nhập gia tùy tục ) nhưng tôi thấy nội quy diễn đàn không có điều quy định nào bắt các thành viên không được tô màu chữ viết trong bài viết của mình thì phải. Theo tôi hiểu thành viên có quyền được giữ kiểu chữ, kiểu màu chữ và size theo ý của họ miễn sao họ không vi phạm những cái màu mè quá đáng khác ( nếu không các bạn để khung chữ màu mè làm gì nhỉ )
. Điều 9 có quy định nếu vi phạm sẽ được chỉnh sửa hay xóa mà không báo trước, vậy không biết tôi vi phạm quy định nào thế ?

Cuộc sống bên ngoài đã quá nhiều phiền toái cho cái gọi là " cơm áo" vào đến net có thể " ăn trộm " ít thời gian công sở, hay về nhà đêm về rảnh rỗi dạo chơi diễn đàn để vui vẻ thoài mái chứ đâu phải o ép nhau thế ư ? hay bạn không hiểu hai chữ " diễn đàn " nơi con người với con người tạo cảm xúc có thể giao lưu trao đổi học hỏi kiến thức và vui vẻ với nhau ?
Nếu bạn nói trang website và diễn đàn nước nga của bạn thì tôi sẽ không vào tham dự nữa .

@Natasha chào bạn,
Tôi mở đầu tuỳ bút bằng lời xin " mảnh đất con con" chỉ như một lời ngỏ, trang website mang hai chữ " Nước Nga" mà với tôi nghĩ thì nước Nga rộng lớn lắm, bạn nhìn trên bản đồ thế giới xem, nước Nga đất rất rộng, đôi khi trên đường đi chúng tôi thấy có nhiều rất nhiều đất trống hai bên đường thường đùa với nhau rằng " Việt Nam mà có những khoảng rộng thế này thì " tha hồ mà nhà cửa mọc lên và dân số Nga thì rất ít ... có lẽ một chút đất với lới ngỏ của tôi trên diễn đàn này không đến nỗi vi phạm điều 7 quy định của diễn đàn để Spams chứ ?
Vả lại đã gọi là diễn đàn mà không cho viết ngắn thì đừng gọi là diễn đàn tốt hơn, các bạn có thể tạo một trang website mang tên hẳn hoi như vietnamnet hay vnexpress ấy chứ nếu còn diễn đàn thì phải có người viết, người trả lời chứ. Tuy nhiên đừng có quote toàn bộ bài viết mà chỉ trả lời lại 1 hay hai chữ thì đương nhiên database của net bị tốn chỗ vô lý cũng như tốn bandwidth và làm chậm đi cái thread vì phải display nhiều dòng không cần thiết.
Cảm ơn Natasha quan tâm đến giọt nghĩ với nước Nga của tôi cũng như của nhiều người .

@ phucanh cảm ơn bạn ghé thăm, hồi trưa đang trong dòng nghĩ thì có công chuyện phải đi gấp nên tạm ngưng lại đó.
Biết nói với phucanh thế nào nhỉ ... muốn hay không thì cũng rất yêu đất nước Nga và đôi khi nhớ nước Nga hơn cả nhớ Việt Nam đấy :emoticon-0106-cryin

P/s : mất hứng quá khi khác sẽ vào lại sau . Và nếu bài viết không có lỗi mà các mod thích sửa chữa thích bắt nạt thì khỏi vào luôn .

hungmgmi 25-04-2008 21:18

Mình đã trả lời bạn bên topic kia rồi Vũ Anh nhé. Đây toàn là những người bạn thân thiện thôi, bạn đừng cả nghĩ quá nhé.:emoticon-0150-hands
Đang chờ bạn post tiếp xem cái mùi Nga nó thế nào. Thú thực là lâu lâu rồi, đã quên:emoticon-0136-giggl

hongducanh 25-04-2008 22:48

Trích:

Natasha viết (Bài viết 10315)
Bác Vũ Anh dạo đầu lâu quá ( 02 bài mà cái "giọt ngợi" của bác vẫn chưa nhú ra :emoticon-0100-smile) làm em cũng spam theo 1 bài .
Những kỷ niệm về Nga của mọi người theo em là rất nhiều , nhưng để thể hiện ra giấy thì không phải ai cũng làm được , em rất mong được đọc những bài viết về những năm tháng ở Nga của bác và các bác khác .

Vâng, bác Vũ Anh quả là người cẩn thận ! bọn tôi chờ đọc mạch bài của bác mà vẫn chưa có :emoticon-0101-sadsm:emoticon-0176-smoke.

TrungDN 26-04-2008 11:32

Trích:

Vũ Anh viết (Bài viết 10306)
Có bao giờ khi bạn đến mảnh đất thuộc lãnh thổ một nước nào đó có tên gọi ngoại giao là " Đại Sứ Quán " ở ngay Việt Nam quê hương mình mà bạn thấy được " mùi đặc trưng" của xứ sở ấy không?

Giờ mới thấy lý do sao bác Vũ Anh lại hỏi bên topic khác. Chuyện màu mè chữ trả lời bên kia rồi nha. Trong khi bác đang mất hứng, em tranh thủ chen vào cái. Là vì em thì có nhiều kỷ niệm mà không biết thể hiện thế nào. Các bác cứ nhắc cái là nó lại trào ra.

Dạo mới về nước, tụi bạn cùng khóa thì đi nghĩa vụ quân sự, tôi tuy được miễn nhưng cũng lang thang mất 1 năm mới tìm được việc làm. Cũng chỉ vì tâm lý lấy Tháp Rùa làm tâm quay compa bán kính n km mà tôi chấp nhận bỏ nghề luyện kim đi làm phiên dịch cho đoàn chuyên gia Cầu Thăng Long. Công việc bận rộn, thường xuyên tiếp xúc với chuyên gia Liên xô nên tôi cũng không cảm thấy cái nỗi nhớ "nước Nga" lắm.
Thế rồi có lần có việc gì đó, tôi đến KS La Thành (Chính là nhà thờ Liễu Giai ở phố Đội Cấn ấy) để đón chuyên gia đi công tác. Vì phải đợi lâu, lại khuân đồ đạc lỉnh kỉnh nên tôi xin phép lên phòng chuyên gia. Hồi đó khó khăn cái chuyện tiếp xúc với người nước ngoài lắm. Khi tôi và anh lái xe mới bước vào phòng, tôi đã cảm thấy như bước vào thế giới khác, thế giới "thiên đàng của chủ nghĩa xã hội" mà tôi mới từ đó trở về năm trước. Bà chủ nhà chạy đến đưa ngay hai đôi tapochki và rối rít mời chúng tôi vào nhà. Chú chó nhỏ mà hai ông bà mang theo từ Nga sang chạy lại nhãy cỡng cả lên như muốn đòi bế. Ngồi vào bàn, tôi mới để ý thấy cả bộ ấm chén cũng của Nga với những hình hoa văn sặc sỡ. Trên tường ngay cạnh giường là cái thảm treo tường bằng vải, tuy đẹp hơn nhiều so với mấy cái bọn SV chúng tôi vẫn treo để che lấp dấu chân in bẩn trên tường, nhưng cũng vẫn là thảm Liên xô, thua xa những cái thảm gai VN làm xuất khẩu. Ngay cả không khí trong phòng cũng có mùi rất đặc trưng, không biết diễn tả thế nào nhưng rõ ràng là "mùi Liên xô". Hít cái không khí đó, tôi bỗng nhớ lại lần đầu tiên khi chúng tôi đến nhà riêng thăm bà giáo dạy Nga văn. Cũng cái không gian như thế, và cũng cái mùi như thế. Và thế là bao nhiêu ký ức lại ùa về. Bỗng nhiên tôi lại nhớ da diết mảnh đất nơi tôi đã từng sống quãng đời SV tươi đẹp nhất và chỉ thầm ước ao được quay lại ngay đó một lần nữa.
Vừa nhâm nhi ly cô-nhắc Ararat 5 sao hảo hạng (Hóa ra chúng tôi là khách Việt nam đầu tiên của ông bà chuyên gia ấy nên phải uống 1 ly với chủ nhà) với miếng so-co-lat, chúng tôi chuyện trò với hai vị chủ nhà mến khách một lúc rồi cùng ông chuyên gia lên đường.
Lên xe rồi, tôi mới buột miệng nói với cậu lái xe: "Người Nga đi đâu họ cũng cố giữ cái phong thái, cái không khí Nga của họ nhỉ. Vào trong phòng họ cái là thấy ngay cái không khí Nga, rất đặc trưng". Cậu lái xe bảo: "Tao thấy mùi hôi bỏ sừ. Cái bọn Nga này đưa nào cũng mùi thế, như mùi hôi nách bôi nước hoa ấy". Tôi trợn mắt, định bảo cậu ta là "Tôi, mà khối người khác nữa chả cứ tôi, sẵn sàng đổi nhiều thứ để lại được ngày ngày thở hít cái mùi ấy đấy", nhưng rồi lại thôi. Có nói chắc cậu ta cũng không hiểu được.
Chỉ có những người đã từng ở Liên xô, ở Nga, mới hiểu được thôi, phải không các bạn.

Vũ Anh 26-04-2008 15:17

Cảm ơn bác Trung DN có một kỷ niệm quý giá, xin được lấy một đoạn viết của bác để làm lời dẫn cho bài viết của nhà em nhé .
Rất mong đón nhận những cái " trào ra " của bác nhé . Chúc bác sức khỏe và niềm vui:emoticon-0150-hands

Người Nga đi đâu họ cũng cố giữ cái phong thái, cái không khí Nga của họ nhỉ. Vào trong phòng họ cái là thấy ngay cái không khí Nga, rất đặc trưng".
Trích từ TrungDN

:emoticon-0155-flowe

Con đường tôi đi thường hay ngang qua “ Lãnh sự quán Nga “ nhìn vào bên trong chỉ có một khung cảnh để lâu lâu khiến tôi bồi hồi đó là khu vực nhà ở dành cho tuỳ viên hay nhân viên người Nga ở, trên ban-công có những dây phơi quần áo của họ , thật ra điều này ở Việt Nam chung cư nào cũng có nhưng sự khác biệt có lẽ đó là những tấm Drap hay quần áo được phơi không nhiều màu loang lổ như các chung cư Việt Nam thường thấy, ở Nga, khi đi ngang những Dom ở vào muà hè cũng vậy, tuy nhiên sự phơi phóng của họ rất thẳng thắn và cũng không hiểu sao trông rất mỹ quan . Có lẽ cách phơi đồ của họ không quá “ cao” hay cũng không máng vào giá treo như ở Việt Nam, cho nên cái cảnh tôi nhìn thấy ở khu nhà ở người Nga nó rất Nga, và luôn làm tôi nhớ đến nước Nga . Những tháng ngày muà hè ở Nga, các bạn sẽ thấy trên những ban-công của những ngôi nhà nhiều tầng rất nhiều hoa, những chậu hoa nhỏ bé xinh xinh khoe muôn màu sắc . Vâng, điều đó ở những ngôi nhà có người Việt thì không có cũng như những chung cư ở Việt Nam không hề có . Đôi khi tôi nghĩ, không biết có phải muà đông nước Nga dài đằng đẵng khắc nghiệt đến thế nên người dân Nga rất yêu thích cỏ cây hay không ? và họ chỉ đợi chờ xuân đến khi những bông Bồ Công Anh đội đất nứt mầm nhú lên khi những cánh hoa màu vàng ấy nở bung ở bất cứ nơi nào có đất, thì trên các ban-công ngôi nhà họ ở cũng xuất hiện những chậu hoa để khi hè đến, nhiệt độ tăng lên muôn chậu hoa nở bung tạo một không gian phiá bên ngoài căn phòng của họ khoảng trời hoa rất đẹp .

Hôm có việc đi với bạn vào Lãnh Sự Quán làm giấy tờ, lúc đặt chân khỏi cái vọng gác ấy trái tim tôi cứ nao nao, nó nao nao khi tôi bước hẳn vào trong sảnh, “ mùi Nga” không thể trộn lẫn với bất cứ “ loại mùi nào “ tôi nói thế có lẽ do đó là mùi của gỗ thông, của thiên nhiên Nga ngay trên xứ sở Việt Nam ? Khi đứng ở phòng khách chẳng hiểu sao tôi đã hít một hơi dài cái mùi nguyên thuỷ thiên nhiên của một xứ sở mà tôi đã sống, cảm giác hay cái sự “ hít thở” trọn vẹn một không khí đậm mùi thiên nhiên ấy không hề có trong tôi trong những năm tháng sống đằng đằng ở Nga khi tới Đại Sứ Quán Việt Nam ở Moscow .

Nước Nga với tôi trước đây chỉ có trong sách vở, trong những tiểu thuyết Nga là Núi Đồi Và Thảo Nguyên, Cây Phong Trùm Khăn Đỏ , Người Thầy Đầu Tiên, vvv..của Aitmatov, Năm Đêm Trắng cùng với những triết lý cuộc đời của Dostoevski , trong Tuyết với tấm lòng nhân hậu của Pautovxki trong Xanh Lam -Xanh Lục của Kazakove với những con phố hẹp hai bên cao ngất những toà nhà cao tầng cùng những ô cửa sáng đèn, trong Anna Karenina của Lev Tolstoi Trong thơ Nga của những Onga Bergon, Puskin và Lemontove vvv, ... Trong những du dương giai điệu “Chiều Mátxcơva, Đôi Bờ, … cùng những làn điệu dân ca Nga, những bức thiệp tranh đầy vàng lá mùa thu nổi tiếng của Levitan, những tiếng keng keng vui tai, khuôn mặt ngộ nghĩnh của con “lật đật” . Và qủa thật tôi không có khái niệm gì khi tôi chưa sang đó. Chỉ là đôi khi thảng có là một ao ước đến được cái vùng đất mà mình chỉ đọc và thấy thích thú khi hình dung ra trong trí tưởng tượng của mình . Thời gian sống ở Nga với tôi có thể gọi là nửa hay chưa tới nửa cuộc đời của mỗi người, nhưng không hẳn vì thời gian quá lâu mới làm cho người ta yêu thích vùng đất đó, thiên nhiên đó .
Người Nga biết tạo cho mình một phong cách một đặc trưng riêng và hình như phong cách đó ăn sâu vào từng mạch máu của mỗi con người sinh ra lớn lên trên nước Nga, và đó cũng là niềm tự hào dân tộc của họ tạo lên nét đặc trưng ấy, và bất cứ ai đó từng đến Nga khi trở về và nếu có một vô tình nào đến với họ thì phải nhớ ngay về đất nước họ . Cách trang trí của họ trong Sứ Quán rất giản dị nhưng tinh tế, sự tinh tế có ở ngày dưới chân của mình khi bước vào đó, là thảm cũng được mang từ Nga sang. Cách bài trí trong phòng khách từ bộ bàn ghế tiếp khách đến tủ kính chìm trong tường, đến cả những cái ly tách trưng trong đó cũng đậm màu sắc Nga. Mùi tôi nói “đặc trưng Nga” không phải ở cái mùi “ bơ Nga” như là một người bạn khi đó nói khi thấy tôi bảo ‘ Mùi Nga đến nao lòng ”, cái tạo lên bản sắc riêng hay đặc trưng riêng hoà quện lan toả trong không gian ấy là ở mùi gỗ thông từ những bộ bàn ghế được mang sang, mùi gỗ thông, mùi của những chiếc thảm Nga hay cả từ những bức tranh treo trên tường đậm phong cảnh Nga, hoà quyện vào không khí trong phòng mới tạo được cái đặc trưng riêng mà chỉ có ai từng sống ở Nga mới bồi hồi khi bước vào đó. Không khí Nga mà tôi cảm nhận muốn hít thở thật sâu vào ngực mình lúc ấy có lẽ tại cả vì trong không khí ấy có cả mùi gia vị nêm nếm của thức ăn mà người Nga nấu, đó là gia vị được trộn để nấu súp, để tráng Blin hay trong món ăn truyền thống là Pemenhi của họ. Chính cả những mùi ấy lan toả hoà quện trong không khí mới tạo được cái nét đặc trưng riêng mang bản sắc của một dân tộc Nga trên một đất nước cách xứ sở quê hương của họ đến gần 10 giờ bay . Khiến cho nhiều người khi đến với họ tự trong lòng cảm thấy trong mình là sự rung động, ngọt ngào, nhiệt thành, chung thủy của một đất nước hồn hậu dịu dàng đậm đầy bản sắc Nga.

( hôm khác tiếp tục )

TrungDN 27-04-2008 00:02

Tôi vẫn nghĩ bác Vũ Anh là "ai đó quanh ta" đây, qua bài này dám khẳng định thêm phải là dân chuyên văn. Để tôi khoanh vùng dần dần lại.
Trích:

Rất mong đón nhận những cái "trào ra" của bác nhé.
Tôi cứ ước ao làm sao diễn tả hết được cảm xúc của mình như các bác ở đây mà không được. Thôi thì có lúc vung rìu ra múa các bác bỏ qua cho nha.

AnhEmBi 27-04-2008 13:21

Trích:

Vũ Anh viết (Bài viết 10305)
Ai trong chúng ta đến với Nước Nga chắc chắn cũng có kỷ niệm là vui, là buồn ... với Nước Nga đấy mà ... :emoticon-0155-flowe

Chuyến đi Matxcova

Trước ngày lên đường :

Cuối cùng thì cũng phải đến ngày lên đường. Chuyến đi một tuần lễ sang Russian công tác. Buổi tối đó tôi coi lại vali xem đã đem theo đây đủ mọi thứ chưa. Quà cho bạn, thuốc men cho mình, quần áo, giày vớ, máy vi tinh và những vật dụng linh tinh cho chuyến đi.

Tôi chưa đến Nga lần nào cả. Trước khi đi tôi có tìm hiểu thêm về nước Nga qua nhiều bài đọc, nhiều điều thấy lạ lẫm nhất là chúng tôi chưa bao giờ qua Nga. Tôi thì thầm, có tệ lắm không nhỉ, có điều là mình sẽ chả nói được tiếng của họ ngoài một tiếng chào, học mãi. Trước khi lên đường buổi chiều chúng tôi đã họp qua về chương trình của chuyến đi nên tôi nắm vững tình hình trong những ngày làm việc ở đó. Trong chuyến đi này có 6 người, mà trong đó có người bạn biết tiếng Nga sơ sơ nên tôi cảm thấy cũng đỡ lẻ loi hơn.

Phi trường quốc tế Sheremetevo - Moscow, hải quan, Russian Maffia

http://i286.photobucket.com/albums/l...BCCDED5673.jpg
Chúng tôi đáp xuống phi trường quốc tế Sheremetevo 2 - Moscow vào buổi sáng trời mưa. Phi trường Sheremetovo 2 được xây dựng vào khoảng đầu của những năm 1970 , lúc chiến tranh lạnh (cold war) đang diễn ra . Đó là một phi trường nhỏ thiếu nhiều tiện nghi để có thể gọi là phi trường quốc tế dù vậy nó lại rất bận rộn. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi thấy có khá nhiều chiếc Russian arilines Aeroflot (hãng hàng không lâu đời của Nga ) cũ đậu quanh đó . Có nhiều chiếc bị phá tung, sét rỉ, xấu xí nằm ở bãi đậu. Phi trường khá cũ kỹ, chật hẹp bên trong để chúng tôi có thể đứng sắp hàng ở cửa immigration và custom. Không khi có vẻ khó thở, ngột ngạt, tôi có cãm tưởng như đang mất đi tự do. Tôi quay sang hỏi cô bạn có cảm thấy vậy không thì cô ta bảo "không" . Tôi nghĩ có lẽ tôi nhạy cảm với những khuôn mặt lạnh lùng của công an cửa khẩu, nhìn họ là thấy mất tự do .
Những bộ mắt nghiêm trang lạnh lùng, cô bạn nhìn tôi lo âu cùng mệt mỏi tuy cô biết ít tiếng Nga nhưng vì đây là lần đâu cô ta đi nước ngoài và lại đụng ngay một một sự đợi chờ dai dẳng khi làm thủ tục nhập cảnh. Trên chuyến bay chúng tôi chúi đầu đọc về những văn hóa Nga, cô ta đang lo rầu là có nín thở qua xong nổi cho chuyến công tác này không? Cô bạn luôn nghĩ rằng không có nơi đâu bằng Việt Nam, không có nơi đâu hiếu khách tận tình với khách nước ngoài như ở Việt Nam. Với ý nghĩ như thế nên có lẽ vì vậy cô là người ít đi công tác xa nhất. Lần này đi vì bắt buộc mà lại trúng ngay một Matxcơva thủ đô của Nga.
Nước Nga đối với tôi còn rất mới mẻ và huyền bí bởi tôi ít khi đọc để hiểu biết về nó. Nếu có biết về xứ sở Nga tôi chỉ biết những màn về trượt băng nghệ thuật .
Đến cửa hải quan tôi trình giấy tờ, người đàn bà mập ú ngồi trên ghế cao lạnh lùng đưa bàn tay chuối mắn ra lấy hộ chiếu của tôi. Không có một tiếng "Chào " dù bằng tiếng Anh hay bằng tiếng Nga. Bà im lặng nhìn tôi, nhìn tôi rồi cúi xuống tấm passport và ngước lên nhìn tôi bằng một ánh mắt lạnh lẽo. Bà cứ chầm chầm nhìn tôi với đôi mắt của đá, phản ảnh tự nhiên là tôi nheo miệng cười lại với bà, nhưng bà vẫn cứ một khuôn mặt như thế không mảy may cười chào hỏi . Sau này tôi mới rõ là ở Nga, những người làm những công việc ở những nơi như thế thì họ phải có khuôn mặt lạnh, và ở Nga đàn bà không cười xã giao với người lạ .
Trong khoảng thời gian chờ đợi khá dài, tôi không thấy có gì hấp dẫn và bắt mắt ở phòng đợi trong phi trường. Việc soi xét giấy tờ rườm rà đầy những thủ tục mà tôi không biết là những thủ tục gì, tôi nghĩ đi nước ngoài thế này thì chán lắm, xung quanh là những cảnh tượng xô bồ chụp giựt . Chúng tôi 6 người đi lấy hành lý. Màn lấy hành ly cũng khá vất vả . Như thế từ khi máy bay đáp xuống cho đến khi xong các thủ tục lấy được hành lý ra khỏi đó chúng tôi đã mất gần 5 giờ đồng hồ. Khi ra khỏi phi trường chúng tôi nhận ra Ira đứng cầm tấm bảng dơ lên cao có tên của công ty chúng tôi . Đi thẳng đến nơi Ira, Ira bắt tay và thật bất ngờ khi tôi nghe cô người Nga này Việt khá lưu loát . Điều mà chúng tôi luôn lo lắng là vì chúng tôi nghĩ rằng người Nga không mấy biết tiếng Việt . Ira vui vẻ trả lời chúng tôi về nhiều câu hỏi, và cô ấy có vẻ rất thích thú được nghe chúng tôi hỏi. Trong câu chuyện trao đổi trên xe , chúng tôi đươc biết đây không phải là việc làm chính, cô ấy chỉ làm thêm nghề hướng dẫn viên vào những giờ rảnh rỗi. Người phiên dịch chính cho chúng tôi sẽ là một người khác. Lại rất may mắn người hướng dẫn viên là môt cô gái tóc vàng cao, đẹp tên Alena.
Trên đường đi, tôi quan sát thì thấy đường sá đang được tu sửa và xe thì chạy rất chậm chạp, dù rằng có đến ba làn đi vào thành phố và ba làn đi ngược lại, xe cộ cứ nối đuôi nhau ù lì không cử động Chúng tôi cũng rất lấy làm lạ khi thấy có nhiều lại xe có đèn chớp màu xanh, và không chớp đèn nhưng mang một biển số rất lạ không giống những chiếc xe tôi nhìn thấy chạy rất nhanh. Tôi hỏi Ira có phải xe của cảnh sát không ? và tôi rất đỗi ngạc nhiên khi cô ấy nói " không" là xe của chính phủ và của Mafia Nga . Tôi chưng hửng, và Ira lại có dịp nói cho tôi biết thêm về Russian mafia với sự càn quét, hối lộ và sức mạnh của họ hơn cả Mafia của Italian . Thật không ngờ, vì hồi đó tới giờ tôi chỉ có nghe nói về Italian mafia mà thôi.

Phải mất hết khoảng gần môt tiếng đồng hồ Ira mới đưa được chúng tôi đến khách sạn Marriot Royal Aruora tọa lạc trên đường Tverskaya str, giữa trung tâm thành phố của Moscow. Cách khách sạn Marriot 2 phút là nhà hát Bolshoi,

http://i286.photobucket.com/albums/l...4476CD9423.jpg

5 phút là điện Kermlin . Phòng ốc của khách sạn khá mới - được xây năm 1999 - đầy đủ tiện nghi tiêu chuẩn 5 sao.
Sau khi đến khách sạn chúng tôi lên phòng mình nghỉ, hẹn nhau đúng 6 giờ chiều đi ăn và cũng gặp Alena cùng những công ty bên Nga. Lên phòng trước tiên là tôi đi tắm và nằm lăn ra gường nhắm mắt. Khi trời tối hẳn tôi mới thức dậy nổi và cùng mọi người xuống sảnh của khách sạn . Những người Nga đến gặp chúng tôi có 3 nam một nữ. Chúng tôi bước đến và bắt tay từng người. Cô gái Nga có mái tóc dài, và thân hình bốc lửa là Alena. Alena khoảng độ dưới 30 tuổi, và tiếng việt của cô rất lưu loát. Tôi biết cô sẽ là thông dịch viên cho nhóm chúng tôi.
Chúng tôi đi ăn ở nhà hàng ngay trong khách sạn để bàn việc cho buổi làm việc sáng mai. Trong buổi ăn uống tôi thấy toàn món đồ đồ ăn Nga . Công việc vừa bàn thảo vừa ăn uống xong đâu đấy thì Alena muốn chúng tôi đi dạo phố... thế là cả đám kéo nhau đi.

Vì cũng là buổi tối rồi nên mấy người nam công ty tôi hỏi Alena có chỗ nào " vui chơi" không ? và Alena dẫn chúng tôi đến một câu lạc bộ goi là Vodka club... Câu lạc bộ này rất đẹp và vodka thì khỏi chê. Tôi nói là chỉ có thể ở đây hai tiếng thôi vì sau đó chúng tôi cần nghỉ ngơi nữa đó... những cuối cùng thì các ông bạn cũng ở đến gần hơn 1 giờ khuya mới chịu về. Trong club giới trẻ đến đây chơi nhiều, cách trang tri cũng rất mới mẻ, họ có một ti-vi rất lớn chơi nhạc hoặc film và có cả sòng bài phía trên tầng cao nữa.
Ở đây họ có khá nhiều loại vodka.. như little-known Kuzmich v Banyu and Kuzmich v Gosti to old favorites like Poland’s Zubrowka and Ukraine’s Nemiroff honey-chili gorilka, there’s enough variety to keep it interesting mọi thứ có thể từ 90 cho đến 120 đồng rubles cho 45 gram shot. Tôi mê volka và độ lượng uống cũng khá, nên sau những ngày lang thang nhiều club ở Nga tôi vẫn nhớ club này nhất.
Alena quả là một thiếu nữ tân thời, vì cô rất biết cách chiều khách và biết cách nói chuyện. Trong những lúc trò chuyện thì cô điều rất mong gặp một đôi tượng tốt để kết hôn.. cô bảo rằng đàn bà ở Nga khi qua khỏi tuổi 30 không có chồng thì xem như đã quá lứa, và đàn ông Nga thì kết hôn cũng rất sớm nên nếu muốn tìm một ý trung nhân hợp nhàn và tốt bụng rất khó.
Chúng tôi ai nấy cũng điều mến cô vì cách thức nói chuyện, không quá sỗ sàng như cũng không thùy mì.. Trong ba anh chàng độc thân ở công ty tôi có lẽ sau chuyến đi này sẽ có một anh hợp với cô phiên dịch này .
Ở Nga thời gian không nhiều nhưng tôi được đi thăm khách sạn Russian, một khách sạn lớn nhất thế giới - về bề lớn chứ không phải về bế thế sang trọng - nó chưa khoảng hơn 3000 phòng, có ba mặt nằm bên giòng sông Matxcơva

Ở Matxcova có rất nhiều nhà thờ cổ, những mái nhà thờ này được lợp bằng vàng (mạ vàng).... chúng tôi chỉ đi ngắn - chạy xe qua chúng tôi ngắm nhìn chứ không có thời gian đi vào bên trong để xem . Alena có dẫn chúng tôi đi chơi dưới một khu cửa hàng được nằm dưới hầm, gần quảng trường đỏ, khu cửa hàng này rất lớn và dẫn ra những con đường hầm của xe đện ngầm ... Khi chúng tôi đi dạo phố trong những khu có cửa hàng lớn thì tôi đều thấy người Nga ăn mặt rất đẹp, họ luôn rất mượt mà trong nhiều kiểu thời trang tân thời... không như ở Việt Nam chúng ta giản dị trong cách ăn mặc.

Chúng tôi đã dành quá nhiều thời gian để hoàn thành công việc nên tôi không có nhiều thời gian để đi thăm viếng tỉ mỉ thành phố Matxcơva. Điều tôi nhớ nhiều ở đây là nước uống, nước uống thường rất là khó uống, nên tôi đã phải đi mua nước ở ngoài, bữa đó tôi mua mà không có Alena đi theo, tôi nói người bán cho chai nước suối và chỉ cho anh ta lấy ở ngay sau lưng anh ta.. khi mua rồi đem về khách sạn tôi mở ra uống thì quá ra không phải? là nước trong vắtnhưng là giống nước soda mùi mặn mặn rất khó uống.... lần. Cái gì ở Nga tôi thấy cũng rất tốt nhưng chỉ có nước uống là làm tôi khó chịu nhất.
Một lần nữa tôi và người bạn đi ngang một góc đường...thấy một bà bán hàng trái cây, bạn dừng lại mua mấy quả chuối thì bà đưa chuối rồi lấy tiền mà chả đưa tôi bao bì gì cả... tôi chỉ tay xin cái bao, bà ấy đưa bao như lại xoè ngón tay đòi tiền, chúng tôi nhìn nhau không hiểu gì cả... bà ấy cứ chỉ tiền, tôi đưa tiền bà ấy lấy , hỏi Alena thì cô ấy phá ra cười.. cô ấy bảo rằng ở đây mua đồ nếu bạn muốn bao bì thì cũng phải trả tiền cho cái bao vì họ không cho cho không như ở Việt Nam.
Đồ ăn ở Nga khá ngon, chúng tôi đi nhiều nhà hàng, Nga là một thành phố có nhiều kiến trúc cổ kính nên cũng có nhiều nhà hàng rất cổ, như mọi nơi điều rất sạch sẽ, giá cả không mắc mỏ gì..

Tôi không kịp đến nơi có người đồng hương của mình sinh sống và có những khu chợ, đây cũng là điều đáng tiếc cho chuyến đi nhưng tôi rất sợ quay trở lại Nga lần nữa, vì không biết bây giờ nước Nga hay Matxcơva đã tốt chưa và khi nhập cảnh có phải đợi chờ như ngày xưa không ? khi quay ra tạm biệt Matxcova cũng vậy, chúng tôi phải xếp hàng rất nhiều giờ mới lên được máy bay và bây giờ bước ra đường có phải cầm theo hộ chiếu và có bị bắt bớ gì nữa không ?

USY 27-04-2008 15:05

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260031.jpg

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260061.jpg

USY 27-04-2008 15:15

Trạm y tế trong khu chuyên gia dầu khí Vietsovpetro (Vũng Tàu)
http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260085.jpg

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260100.jpg

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260116.jpg

USY 27-04-2008 15:25

Và những con người Nga đôn hậu
http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260134.jpg

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260142.jpg

Lẵng trứng Phục sinh

http://i16.photobucket.com/albums/b3...n/P4260151.jpg

Thao vietnam 27-04-2008 22:23

Trích:

AnhEmBi viết (Bài viết 10430)
là nước trong vắt nhưng là giống nước soda mùi mặn mặn rất khó uống. Cái gì ở Nga tôi thấy cũng rất tốt nhưng chỉ có nước uống là làm tôi khó chịu nhất.

Đó là nước khoáng theo nghĩa đầy đủ nhất của từ này bác ạ, nghĩa là trong nước có các loại muối khoáng theo tỷ lệ và thành phần tốt nhất cho sức khỏe con người, ngon hay không còn tùy thuộc khẩu vị và thói quen riêng từng người. Cảm ơn bác về câu chuyện chân thật này.

Natasha 28-04-2008 08:10

AnhEmBi viết

Trích:

là nước trong vắt nhưng là giống nước soda mùi mặn mặn rất khó uống. Cái gì ở Nga tôi thấy cũng rất tốt nhưng chỉ có nước uống là làm tôi khó chịu nhất.
Nhiều người cứ hay nhầm nước lọc đóng chai và nước khoáng trong khi 2 loại này ở Nga là khác nhau xa ( ở VN ta cũng cứ gọi đại gom tất vào 1 loại là nước suối ).
Nước khoáng thì theo tôi cứ kêu : Минеральная Вода (MB) là họ đưa đúng là nước khoáng, còn nước lọc đóng chai thì gọi nhiều kiểu lắm :
- Отфильрованная ,дистиллированная , обычная , vv... thực ra là nhằm gọi khác đi để ko nhầm với MB .
- Gọi theo tên thương mại cho chắc ăn : VD : Мне бутылочку Аквафины пожалуйста !
- hay gọi theo cách : Мне бутылочку воды только не минеральной и газированной !
- Сách hay nhất và hiệu quả nhất là chỉ vào đúng chai nước lọc mình nhìn thấy !
Trong nước khoáng MB của Nga thường có CO2 , lưu huỳnh , Na nên khó uống vì mùi và mặn . Nước khoáng dùng để chữa bệnh ko nên lạm dụng nhiều !

Tanhia 28-04-2008 10:00

Trích:

Vũ Anh viết (Bài viết 10370)
cái tạo lên bản sắc riêng hay đặc trưng riêng hoà quện lan toả trong không gian ấy là ở mùi gỗ thông từ những bộ bàn ghế được mang sang, mùi gỗ thông, mùi của những chiếc thảm Nga hay cả từ những bức tranh treo trên tường đậm phong cảnh Nga, hoà quyện vào không khí trong phòng mới tạo được cái đặc trưng riêng mà chỉ có ai từng sống ở Nga mới bồi hồi khi bước vào đó.

Cái mùi Nga đặc trưng ấy- nói chắc các bác hơi khó tin chứ thực sự em cũng đã bị ám ảnh rất nhiều, có lẽ là suốt cả thời thơ ấu cho đến tận bây giờ. Em chưa hề được đến nước Nga, nước Nga trong em hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng, sách vở và những kỷ niệm rời rạc của bố mẹ. Nhưng em thật tình không hiểu tại sao mà em lại yêu nó đến thế. Em nhớ hồi còn nhỏ khoảng 11, 12 tuổi gì đó khi được nhận một thùng hàng bố gửi về, em đã rất ngạc nhiên khi thấy trong nhà mình có một mùi rất lạ, rất Nga! Nói rất Nga là vì nó gần như là mùi gỗ thông, hay gỗ cây gì đó mà em không biết, chỉ biết là trong suy nghĩ của em nước Nga đồng nghĩa với cây bạch dương và cây thông. Trong thùng hàng đó, bố em có gửi về một cành bạch dương đã tróc hết vỏ, gỗ rất trơn, màu trắng, cũng phải to bằng cánh tay. Hồi ấy, em cứ đinh ninh rằng cái mùi đặc trưng của nước Nga trong nhà em, phần lớn là từ cái cành bạch dương của bố.
Sau này, có một lần mẹ em cũng nhận được một thùng quà nhỏ bằng gỗ của một bà giáo cũ là mẹ nuôi của mẹ. Bên trong chỉ có một đôi giày da cho em trai em, vài cái áo sơ mi trẻ con... thế mà em cũng gặp lại cái mùi Nga ấy, em nhớ em có nói với mẹ là "tại sao cái mùi thơm này giống hệt như mùi thùng hàng của bố hồi trước nhỉ, cái mùi lạ quá". Mẹ em chỉ nói đơn giản là ở bên Nga, đồ gì cũng có mùi thơm lắm. Chắc mẹ em cũng không thể ngờ là em đã nhận ra được cái mùi Nga đặc trưng ấy, bởi vì trong lòng em lúc nào cũng ăm ắp những tình cảm về một nước Nga xa xôi, đẹp đẽ ... và bởi vì có thể là em yêu nước Nga hơn cả mẹ đã yêu nó.
Nói về cái mùi ấy, đến bây giờ em cũng còn thấy rưng rưng, vì nó là một hiện thực, một điều có thật duy nhất về nước Nga mà em được biết đến, nó thật giống với tưởng tượng của em về nước Nga. Để mỗi khi đọc một câu chuyện nào đó, em có thể gật gù "khung cảnh này mình có thể tưởng tượng được, bầu không khí này mình cũng cảm nhận được, chắc nó cũng thơm như cái mùi Nga mà mình đã từng được biết".

AnhEmBi 29-04-2008 12:10

@ Cảm ơn các bạn đã trả lời vụ nước khoáng của Nga, hôm nọ xem một chương trình ti-vi trên kênh 1 của Nga, tôi thấy nước khoáng Nga cũng bị làm giả và không thể phân biệt được nước thật nước giả thế nào
Bi tôi nhớ nhất là thịt nướng của Nga, hương vị đó thật tuyệt vời khác xa với thịt nướng của Việt Nam
Tôi cũng rất nhớ con phố cổ này
http://i286.photobucket.com/albums/l...rt_point_s.jpg

nthach 29-04-2008 13:22

Trích:

AnhEmBi viết (Bài viết 10589)
@ Tôi cũng rất nhớ con phố cổ này
http://i286.photobucket.com/albums/l...rt_point_s.jpg

Chắc bác định đố anh chị em, xem đây là đâu chứ gì?
Đây đâu phải là phố cổ gì, tôi đã từng dẫm dẫm lên cái "rốn" của nó nhiều lần rồi bác à:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm.

Cái này mấy anh Moscovich hay gọi là cái "rốn" của Moscova, nó nằm gần ngay quảng trường Đỏ, hay nó còn được gọi là một cái tâm để tính phương hướng ấy mà.

virus 29-04-2008 15:26

Trích:

Cái này mấy anh Moscovich hay gọi là cái "rốn" của Moscova, nó nằm gần ngay quảng trường Đỏ, hay nó còn được gọi là một cái tâm để tính phương hướng ấy mà.
Cái này gọi là нулевой километр, nằm ở cửa vào quảng trường Đỏ, trước một nhà thơ đạo Chính thống giáo. Đây được coi là mốc lộ giới số 0 của Nga, hình như cũng được coi là vĩ độ, kinh độ 0 của riêng Nga, để từ đó lấy vĩ độ và kinh độ của các vùng khác trên toàn Nga (cái này em không chắc chắn).

Tại đây thường ngày có rất nhiều người đứng tại chính điểm này, quay mặt về phía nhà thờ ước nguyện và hất đồng xu về phía sau. Việc này được coi là để lấy may mắn, mong điều ước sẽ trở thành hiện thực (nhưng đôi khi đồng xu chưa chạm đất đã... bị bắt mất :emoticon-0127-lipss)

Đã có 1 bộ phim tâm lý mang tên нулевой километр.

tykva 29-04-2008 15:31

Trước khi rời Mát em cũng đã từng ném một đồng 5k chỗ này bác ạ. Nhưng hình như không thiêng - hai chục năm rồi mà em chưa có cơ hội quay lại Nga :D

virus 29-04-2008 16:58

Trích:

Trước khi rời Mát em cũng đã từng ném một đồng 5k chỗ này bác ạ. Nhưng hình như không thiêng - hai chục năm rồi mà em chưa có cơ hội quay lại Nga
Bác ném đồng 5 kop. thả nào mà điều ước của bác không linh nghiệm. Bác phải ném đồng 5 rub thì may ra mới linh nghiệm cơ bác à. 5kop. thì có khi sau... 50 năm bác mới trở lại được, nhưng 5 rub thì có khi chỉ sau 5, 10 năm là bác đã được trở lại rồi.

Em đoán cái này không mấy linh, cho nên mặc dù em đi qua đó hàng trăm lần rồi nhưng chưa bao giờ ném đồng xu nào cả. Có khi trước khi về, em cũng sẽ làm thử 1 lần như bác Bí. Ước nguyện quay trở lại Nga, và kẹp đồng 50 rub vào hòn đá rồi tung ra đằng sau. Đằng sau thì nhờ lão Râu, hoặc đ/c Phuongnn đứng đón sẵn rồi. Thế có khi lại linh nghiệm, 5 năm sau được quay trở lại Nga không biết chừng.

Có bác nào thuê em ném hộ và ước quay trở lại Nga không ạ. Tiền % em lấy rẻ: hàng ngày nhân đôi cái số tiền mà em được các bác nhờ ném ra cho đến khi em nhận được tiền từ các bác. Còn về vụ ước thì em miễn phí cho. Bác nào có nhu cầu thì viết tên tuổi, niên khóa học, năm tốt nghiệp, và mong ước gì.

Ví dụ:

Nguyễn Văn Hùng mì gà - tuổi... gà: sinh viên ĐH chống lầy niên khóa 19... - 19... Cầu mong được trở lại Nga vào năm...

Bùi thị Tykva - tuổi... bí: sinh viên ĐH gì cũng học Leningrat niên khóa 19... - 19... Cầu mong được trở lại Nga vào năm...

..............

Các bác yên tâm, em sẽ đọc đầy đủ và không quên ném xu.

phuongnn 29-04-2008 17:09

Trích:

virus viết (Bài viết 10627)
Bác ném đồng 5 kop. thả nào mà điều ước của bác không linh nghiệm. Bác phải ném đồng 5 rub thì may ra mới linh nghiệm cơ bác à. 5kop. thì có khi sau... 50 năm bác mới trở lại được, nhưng 5 rub thì có khi chỉ sau 5, 10 năm là bác đã được trở lại rồi.

Hà hà, chú này trông thế mà được! Chú làm tớ nhớ đến ông sếp tớ ngày xưa, mùng một Tết đến nhà ông ấy chơi ông ấy bảo: "Anh mừng tuổi chú đồng 2 đôla may mắn này!", tớ bảo: "Thôi, anh cứ mừng tuổi em đồng 100$, với em đó mới là đồng may mắn!" :emoticon-0136-giggl

Chú Mít đặc thì bảo: em chưa bao giờ ném tiền ở đó, kể cả là 5kop vì... tiếc tiền! Gớm, mem của NNN ky bo thế đấy! :emoticon-0107-sweat

AnhEmBi 29-04-2008 20:28

Thưa các bác,
Coi chừng các bác nhầm cái rốn phương hướng rồi . Cho các bác nói lại.
Chỗ để ném mấy đồng xu để cầu nguyện là phía trước nhà thờ trên quả trường có cái giếng tròn nằm xéo với lặng Lê Nin cơ :emoticon-0100-smile

phuongnn 29-04-2008 21:31

Trích:

AnhEmBi viết (Bài viết 10640)
Thưa các bác,
Coi chừng các bác nhầm cái rốn phương hướng rồi . Cho các bác nói lại.
Chỗ để ném mấy đồng xu để cầu nguyện là phía trước nhà thờ trên quả trường có cái giếng tròn nằm xéo với lặng Lê Nin cơ :emoticon-0100-smile

Các bác ơi, xem lại đê, bác Anh Em nhà Bi đã cho phép rồi kìa!

Cái này chú virus đã đề cập từ lâu rồi:


Có đúng cái rốn đó không hở bác Bi??? :emoticon-0136-giggl

weekdaysman 29-04-2008 21:44

Em có ý kiến là, cứ thử tất cả các phương án tung tiền và ước có thể, về địa điểm, thời gian cũng như phương hướng, và em cũng nghĩ nên dùng đồng tiền có mệnh giá lớn nhất cho việc này. Có thế mới đảm bảo hiệu quả đến sớm nhất được ạ!

Còn về hiệu quả kinh tế, em kiến nghị buộc dây vào đồng tiền, miễn đủ dài để nó chạm xuống đất là được - vì em không thấy có quy định cấm việc này gì cả! :emoticon-0127-lipss

hungmgmi 29-04-2008 21:48

Trích:

weekdaysman viết (Bài viết 10646)
Còn về hiệu quả kinh tế, em kiến nghị buộc dây vào đồng tiền, miễn đủ dài để nó chạm xuống đất là được - vì em không thấy có quy định cấm việc này gì cả! :emoticon-0127-lipss

Nghe WDM, nhớ đến cô gái buộc dây vào đồng xu kéo lên, trong khi cậu người yêu vẫn lúi húi tìm dưới bãi cỏ:emoticon-0136-giggl

virus 29-04-2008 22:14

Trích:

Thưa các bác,
Coi chừng các bác nhầm cái rốn phương hướng rồi . Cho các bác nói lại.
Chỗ để ném mấy đồng xu để cầu nguyện là phía trước nhà thờ trên quả trường có cái giếng tròn nằm xéo với lặng Lê Nin cơ
Bác Bi nói thế nào ý chứ. Nếu ở Moscow và chỗ giống như cái hình mà bác share trên kia thì em đoán đó là cái chỗ mọi người hay ném xu bác ạ. Cái chỗ đó cũng chính là chỗ Kilomet số 0 mà em đã đề cập bên trên. Đoạn vĩ độ, kinh độ, phương hướng là em phát biểu thêm, phụ đạo cho cái điểm km số 0 đó. Cái điểm này người Moskva vẫn hay gọi là "lỗ rốn" mà bác.

Thế nếu không phải thì bác bật mí cho anh em rõ ảnh trên bác muốn nói đến là địa điểm nào được không ạ. Hay là nó nằm trên Arbat nhỉ?

tykva 30-04-2008 08:51

Trích:

weekdaysman viết (Bài viết 10646)
Còn về hiệu quả kinh tế, em kiến nghị buộc dây vào đồng tiền, miễn đủ dài để nó chạm xuống đất là được - vì em không thấy có quy định cấm việc này gì cả! :emoticon-0127-lipss

@WDM: luật ở Mỹ thì mới có chuyện không cấm tức là được làm. Ở ta chưa cấm nhưng thấy ...chướng mắt thì sẽ bị cấm. Đối với thánh thần cũng phải đảm bảo công bằng dân chủ chứ :emoticon-0136-giggl

nthach 30-04-2008 11:30

Các bác đúng là có hơi nhầm một chút vì nơi ném đồng xu như các bác đã viết đó là ở Quảng trường Manezhnaya như trong bài tôi đã viết bên bên Box Kiến trúc: http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=441
Trích:

Phía trước cổng,mọi người thường đứng lại làm dấu Thánh và liệng đồng xu của vai của mình để cầu mong may mắn và toại nguyện những ước muốn của mình
câu trên tôi viết bị sai lỗi chính tả, đáng lẽ là qua vai mình cơ!

Vũ Anh 30-04-2008 14:38

Trích:

Hay là nó nằm trên Arbat nhỉ?
Nếu tôi nhớ không nhầm thì đúng nó nằm trên phố Arbat, xung quanh cái hình nhỏ đấy là tên các nghệ sĩ, diễn viên nổi tiếng của Nga . Cái " rốn" trước cửa cổng nhà thờ trước khi bước vào khu vực điện Kremli cũng có một cái như vậy nhưng trang trí hoa văn khác

nthach 05-05-2008 12:32

Trích:

nthach viết (Bài viết 10689)
Các bác đúng là có hơi nhầm một chút vì nơi ném đồng xu như các bác đã viết đó là ở Quảng trường Manezhnaya như trong bài tôi đã viết bên bên Box Kiến trúc: http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=441

câu trên tôi viết bị sai lỗi chính tả, đáng lẽ là qua vai mình cơ!

Đánh lạc hướng các bác một chút mà chẳng thấy bác nào phản ứng cả:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm.
Trích:

Thưa các bác,
Coi chừng các bác nhầm cái rốn phương hướng rồi . Cho các bác nói lại.
Chỗ để ném mấy đồng xu để cầu nguyện là phía trước nhà thờ trên quả trường có cái giếng tròn nằm xéo với lặng Lê Nin cơ
Thưa bác đây đúng là cái rốn phương hướng. Hay còn gọi là Km 0, là điểm khởi nguồn của mọi con đường quốc lộ nước Nga. Điểm này nằm ngay cạnh Điện Kremlin

http://i286.photobucket.com/albums/l...rt_point_s.jpg
Hoặc nó đây:
http://i51.photobucket.com/albums/f3...7/DSC_5067.jpg

Và cũng đúng như bác tykva, phuongnn, virus đã viết, mọi người thường hay đến "rốn phương hướng" này và ném đồng xu xuống đất để cầu nguyện một điều gì đó, và mong muốn điều đó trở thành hiện thực. ở đây cũng tụ tập nhiều anh ăn mày lắm (vì họ luôn đi nhặt xu "bị rơi" mà :emoticon-0102-bigsm)
Trích:

Nếu tôi nhớ không nhầm thì đúng nó nằm trên phố Arbat, xung quanh cái hình nhỏ đấy là tên các nghệ sĩ, diễn viên nổi tiếng của Nga . Cái " rốn" trước cửa cổng nhà thờ trước khi bước vào khu vực điện Kremli cũng có một cái như vậy nhưng trang trí hoa văn khác
Còn ở Arbat như vị trí bác nói thì không phải, mời bác xem tại đây: http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=395

belaya_roza 06-05-2008 23:54

Lobnoe Mesto
 
Ui giời ơi, mãi mới tìm được “cái giếng” của AnhemnhaBI :emoticon-0102-bigsm.
http://club.ncstu.ru/photo/lapin/moscow/06.jpg

Nhìn thì giống cái giếng thật, nếu bác BI muốn nói đến “cái giếng” khác thì cho tôi xin lỗi. Nhưng đúng là tôi cũng từng nghĩ đây là cái giếng, và cũng đúng là mọi người ném rất nhiều xu vào đây để cầu nguyện. Chính tôi còn từng cầu nguyện thi cuối cấp lớp 9 được điểm 5 nữa cơ đấy, và không thi rớt để bị ăn đòn. :emoticon-0136-giggl
Chỗ này thật ra là ‘Lobnoe mesto’ (Лобное место). Được nhắc trong sử sách từ năm 1547, khi chỉ mới là bục gỗ và là nơi để công bố sắc lệnh của các vị vua. Sau đây thì biến thành nơi thi hành án tử hình. 50 năm sau Lobnoe mesto được xây lại bằng đá cho đến ngày nay.
http://upload.wikimedia.org/wikipedi...lace_table.jpg

Hình này là nhìn vào trong. :emoticon-0136-giggl Đúng là người Nga cũng có tập tục ném xu cầu nguyện, nhất là ở những đài hay tượng phun nước thì nhiều xu lắm, đến đấy cũng nhặt được.

Trong lúc tìm tòi về 'Rốn phương hướng' , đã tìm được thêm nơi nổi tiếng để cầu nguyện thứ 2 đó là tu viện Novodevichi (Новодевичий монастырь). Theo như trang web Albaru.ru nói rằng nếu muốn cầu nguyện thì chỉ cần chạm vào tu viện, điều nguyện ước sẽ thành sự thật. Riêng tôi lần đầu mới nghe thấy việc này :emoticon-0136-giggl , nhưng cũng đưa lên vì tu viện này cũng đẹp :emoticon-0111-blush
http://www.sedmitza.ru/htdocs/databa...ebase/9651.jpg

http://i208.photobucket.com/albums/bb50/namdzung/__.jpg

P/s Nguồn của những thông tin trên:
Hình ảnh :
http://mywalls.ru/download/wallpaper-429.html
http://ru.wikipedia.org/wiki/%D0%9B%...81%D1%82%D0%BE

Thông tin:
http://www.moscowsights.ru/memorable...ed_square.html
http://www.albaru.com/pb/wp_bd9f22c1/wp_bd9f22c1.html
Phù :emoticon-0107-sweat mất 10 phút để gom lại thông tin 'nguồn' đấy ạ :emoticon-0136-giggl

phucanh 08-05-2008 10:06

Bon chen 1 tý với toàn cảnh khu vực có cái giếng (Лобное место) để cả nhà dễ hình dung ra xem nó nằm ở đâu nhé:

http://i216.photobucket.com/albums/c.../291121274.jpg

AnhEmBi 08-05-2008 15:15

http://i286.photobucket.com/albums/l...rt_point_s.jpg

thu nhỏ thế rồi, giờ thì em phải phóng to hình ra ạ .

http://i286.photobucket.com/albums/l...1_IMG0177s.jpg

Cảm ơn những dòng cảm xúc nho nhỏ của các bác, khi nhìn tấm hình bé xíu ấy

nhắn người bạn nhỏ : :emoticon-0150-hands:emoticon-0115-inlov
Muốn Bi tâm phục khẩu phục thì hình phải to thế đấy ạ . :emoticon-0136-giggl

Vũ Anh 12-05-2008 17:50

Những giòng nhớ ...
 
Chiều ... màn đêm rơi xuống
Gió chiều vu vơ
Lấp ló đầu xuân
Ngôi sao ban chiều

Trích : Ngôi Sao Ban Chiều
lời Việt _ nhạc Nga


Trong mưa đêm và mây đen tôi nhìn thấy ngôi sao, ngôi sao bền bỉ sáng hình như nó đã có từ lúc tôi được sinh ra và chiếu sáng đến bây giờ . Không gần hơn và không xa hơn cũng như nó chưa bao giờ tắt. Trong đám mây mù nó sáng bền bỉ như con mắt không chớp nhìn tôi .
Gió thổi suốt mấy ngày qua quanh ngôi nhà tôi ở. Ngôi nhà dựng lên như lễ xưng tội, như một bằng chứng của tháng năm, của đời người
Trong những đêm âm u hoang vắng tôi vẫn như một thân cây tối thẳm, tinh thần tôi bay lên để nhìn ngôi sao cho rõ hơn .
Đêm nay, trên ban công ngôi nhà cao tầng này, trong rền rĩ mưa, tôi ngước về chốn xa xăm và xúc động tràn nước mắt, vẫn thế đó thôi nơi đó ngôi sao không hề suy chuyển, nó vẫn tỏa sáng như lệ thường, cũng hiếm hoi lắm ở đây mới thấy được vá giữ được một ngôi sao như thế. Ngôi sao không hề sáng hơn những đêm mùa hạ trong trời và không mờ đi trong mây mù và những đêm mưa. Chỉ có tôi lớn hơn những đêm ngồi bất động như thế. Bánh xe thời gian mỗi ngày như quay nhanh và vang lên rền rĩ. Một con đường hiện lên rõ trước mặt tôi và ánh ngày tỏa rạng. Chỉ có bản nhạc trong lặng im đã tấu lên rộn rã. Chỉ có một lễ hội tòan người xa lạ tôi lạc vào và không biết gọi tên .
Nhà thơ nào đó có câu thơ rằng

Đã có những tháng năm tôi chạy trốn
Nhưng ở đâu ngôi sao cũng mọc trước mắt tôi


Bây giờ! Tôi chỉ thấy giá lạnh, chỉ thấy hoang vu và không trả lời được những câu hỏi về số phận. Những năm tháng đã qua tôi như luôn chỉ một mình sau những thành công hay thất bại của cuộc đời . Sương mù giăng như khói và mây lớp lớp trên bầu trời tôi vẫn thấy tỏa về ơi xa thẳm ánh sáng của ngôi sao tôi vẫn nghe đâu đây thì thầm một giọng nói .
Và thời gian, năm tháng đã trôi qua tôi vẫn thế, chẳng bí ẩn gì và vẫn im lặng một niềm tin . ....

Vũ Anh 24-05-2008 17:42


Hôm nay mắc cái chứng gì mà nhớ nước Nga thế không biết, có lẽ tại bỗng dưng bị " ngứa mắt" và hắt hơi liên tục, có lẽ mùa hoa Bồ Công Anh đã qua, có lẽ thời tiết đang thay đổi ... có lẽ do bình bông hồng vàng mới cắm chiều nay mới bỗng dưng quẩn quanh giọt nghĩ về nước Nga ...

http://i5.photobucket.com/albums/y18...h/DSC00138.jpg
Tấm hình này chụp năm ngoái, khi đứng ở cửa sổ căn nhà bỗng muốn ghi lại hình ảnh của chiều ...
Con dốc từ nhà ra bến tàu điện ngầm, nếu nhìn từ ô cửa sổ ra mùa này có lẽ cây cối đã xanh um như thế nhưng màu vàng thì cũng phải còn phải ... đợi ...
Bỗng dưng ... chỉ là nhớ ... có thế thôi ....:(

http://i5.photobucket.com/albums/y18...h/DSC00113.jpg

( bán " đấu giá" tấm hình trên cho á hậu người Việt tại Nga nhá ;) )
Bao giờ cho đến mùa thu để làm tấm hình nữa nhỉ, hic lâu quá ... ( tặng cho "bạn nhỏ " tấm này để nhớ.... nhé )
http://i5.photobucket.com/albums/y18...h/DSC00139.jpg

Vũ Anh 03-11-2008 15:59

За окном дождь...
 
Спят усталые игрушки
Петрова З.

Спят усталые игрушки, книжки спят,
Одеяла и подушки ждут ребят.
Даже сказка спать ложится,
Чтобы ночью нам присниться.
Ты ей пожелай - баю-бай.

В сказке можно покачаться на луне
И по радуге промчатся на коне.
Со слоненком подружится,
И поймать перо жар-птицы.
Глазки закрывай, баю-бай.

Обязательно подолгу в этот час
Тихо-тихо ходит дрема возле нас.
За окошком все темнее,
Утро ночи мудренее.
Глазки закрывай, баю-бай.

Баю-бай, должны все люди ночью спать.
Баю-баю, завтра будет день опять.
За день мы устали очень,
Скажем всем: "Спокойной ночи".
Глазки закрывай, баю-бай.


Nghe bài này nỗi nhớ Mos lại ùa về…cách đây khỏang hơn 10 năm, buổi tối trước khi phải đi ngủ không coi chương trình này là đừng hòng lên giường, vẫn như cái cảm giác đấy tràn ngập, tiếng …bước ra ngoài đường tràn ngập tuyết…không thể nào quên được tiếng rộp rộp khi bước trên tuyết, chừng nào cảm giác ấy mới lại thành hiện thực mà không phải chỉ là ảo tưởng trong đầu mình đay…

Sao chưa bao giờ mình thấy nhớ VN như thế…cảm giác nhớ đến thắt lòng…hồi mới đến đây mình còn suốt ngày dỏng tai, giương mắt lên xem có người Nga nào ở đây không, hay là chí ít cũng nói đươc tiếng Nga, mình tưởng tượng lúc đó sẽ vui lắm, sẽ tay bắt mặt mừng như gặp lại "đồng hương'…daghe podumala nakleivat sobsheniya vezde “sku4au po Moskvu, zvoni4e po nomeram XXXXX”…nhưng mình mà làm thế chắc đúng là điên thật rồi,…

Có những lúc chán chường và không muốn làm gì cả, nói một cách khác đó là triệu chứng của bệnh lười, căn bệnh này đã thành di căn, không có thuốc nào chữa nổi, bệnh tăng giảm bất thường không theo một định kỳ nhất định, do ảnh hưởng và nhiều yếu tố tác động như thời tiết , hình ảnh, tâm trạng...vvv,.

Cuối tháng 10 Moscow trời bắt đầu lạnh lẽo. Lâu quá rồi không viết gì không nói gì bây giờ muốn mở lời thật là khó...
( trích từ nhật ký )

Vũ Anh 05-11-2008 12:36

Gịot Nghĩ Của Mẹ

Từ ngày về lại Việt Nam, sau một lần vội vã nhờ cháu cô chở đi công chuyện, đèn đỏ, cháu cô đứng lại cùng những người khác và khi đèn đỏ được một tẹo cháu cô mới đi, thế mà vẫn có người vượt đèn đỏ từ phía bên kia đâm sang, cả chái và cô đều ngã lăn bởi cú va đâm thẳng của chiếc xe máy kia , chưa kịp ngồi dậy, người vượt đường trái phép ấy đã long mắt lên quát “ mù hả”‘ cô không biết họ nói ai ? nói cô mù hay họ mù ? … cái câu quát tháo thật vô nghĩa lý . Nhưng cũng từ hôm đó cô không bao giờ muốn ngồi sau xe máy ai chở . Những cái ồn ào xô bồ không theo luật khiến cô luốn nhớ đến những đường hầm dành cho người đi bộ ở Nga . Cái nhớ đôi khi cô thấy cô cũng “ buồn cười” năm 1991 khi sang Nga, cô cùng bạn ở khách sạn của Viện Hàn Lâm khoa học Nga, để đi xuống vùng Konkovo phải sang đường đi xuống ga tàu điện ngầm đối diện khách sạn, cô ngu ngớ ngớ ngẩn sau khi đứng một lúc nhìn xe chạy qua chạy lại như mắc cửi đã cứ thế “ lao xuống đường “ với mục đích là để đi bộ,( chả là cô mới sang Nga mà, cô như mọi người Việt Nam thôi, làm gì biết luật ? xe ô tô phải tránh đường chứ … cô bạn cô thấy vậy, kéo tay cô lại gấp và nói nói “ ngố ơi, đi lên một đọan nữa mới có đường xuống đi bộ ngố ạ” . Cô lúc ấy bảo bạn rằng ‘ Nga văn minh nhỉ”, sau này mỗi nơi cô đặt chân đến …cô không chỉ thấy có mỗi nước nga văn minh mà còn thấy nhiều nước khác người ta cũng như vậy, đèn xanh cho người đi bộ và đường hầm cho cho người đi bộ cũng rất chuẩn mực .
Cô, từ ngày hôm đó nhất định không bao giờ muốn đi xe máy cùng với ai, vì cô sợ… sợ cái “ luật đi ẩu ở Việt Nam “ và cô sợ chẳng may cô bị xe đụng , nếu cô chết ngay đi lúc đó thì sẽ không ai nuôi con cho cô, nếu cô bị thương thì cô lại … sợ những ngày tháng nằm viện một mình, sợ mẹ già của cô phải đi nuôi cô trong viện … cái cảm giác sợ ấy đôi khi cô nghĩ cô sẽ quên được, quên được vì cô đang sống ở Việt Nam chứ không phải ở Nga … Chính thế mà sau lần cháu cô chở cô đi bị đụng xe, cô không có ngồi sau lưng ai trên máy nữa .Những cuộc hẹn hò với bạn bè hay với cả cuộc sống hàng ngày… khi đi làm cô cũng vẫn cứ bỏ mặc ngòai tai tất cả mọi lời khuyên về sự “ tốn kém khi đi ô tô” để … leo lên xe tắc xi. Hôm gặp cô gặp anh bạn, lúc cô đến, anh trai cô bảo lái xe anh ấy đưa cô lại, nên khi về anh bạn cô hỏi cô “ đi gì về thế ? “ cô trả lời “ em gọi tắc xi … “ anh nói “ để anh chở em về … “ cô ấp úng một hồi rồi lấy cớ “ không có nón bảo hiểm, nhà em xa lắm rất mất công cho anh … “ nhưng anh vẫn nhẹ nhàng nói “ để anh kiếm nón cho em, anh không bận … “ cô không từ chối anh được thế là cô để anh chở về nhà … “ Tuần trước, cô bỗng nổi “ gan cùng mình’ thay mình về nhà bằng tắc xi như bình thường thì cô lại vẫy “ xe ôm” để đi . Thế là dọc đường về cô bị giật giỏ xách . Cái cảm giác “ giật giỏ” làm cô lien tưởng đến những ngày cô sống ở nước Nga . Vết thương trong cô đột nhiên đau trở lại…
Hình như cái cảm giác liên tưởng của những ngày xưa vẫn còn trong con người cô. Trong cô là một mớ mâu thuẫn yêu ghét lẫn lộn … Yêu nước Nga không? có yêu... ghét nước Nga không? có ghét... sợ người Nga không? cũng vẫn sợ... sợ đến mức mà cô không bao giờ đi tàu điệt ngầm một mình và cô thuộc đường trên “mặt đất” nhiều hơn đường “ dưới mặt đất” . Năm 1992 trở lại Nga để sống cô yêu thích tàu điện ngầm ở Nga, và cô rất thích đi tàu điện ngầm, vừa nhanh, vừa ấm vừa tiện lợi . Ấy nhưng một lần cô bị một phen hút hồn khi có kẻ chĩa súng vào đầu để cướp , tên cướp nói “ đưa túi xách đây “ miệng hắn nói, súng thì nhằm vào cô mà bắn, viên đạn sượt qua đầu cô cắm vào mảnh tường ghi những ga đến . Có lẽ vì cô sợ quá mà chúi đầu xuống nên viên đạn không cướp đi mạng sống của cô . ( này thì cướp đi, cô vứt cái giỏ xách với tất cả những gì có trong đó kể cả cái gọi là " chứng nhận làm người ở Nga “ đó là hộ chiếu là tất cả những giấy tờ liên qua cùng tiền bạc Trong suốt 15 năm sau dù sống trên đất Nga, hít thở bầu trời Nga, yêu những ga tàu điện ngầm ở Nga tráng lệ, yêu sự sạch đẹpcủa mỗi ga đến … cô vẫn không bao giờ dám đi tàu điện ngầm một mình đi đâu nữa. Một lần con gái cô rủ cô đi chợ, chỉ đi có một bến tàu là đến ngay chợ , thế mà nước mắt ở đâu cứ ứa ra cô bấu lấy tay con gái rất chặt … con gái cô nói “ con không thấy ai nhát như mẹ “ . Với cô,tất cả những ai đi “ mết” cô đều thấy thật khâm phục họ.
Lần khác thì cả nhóm người Việt kéo vào rừng nướng thịt, cả một đám thanh niên đầu trọc Nga ở đâu kéo đến và chúng cứ thế xông vào đấm đá. Chúng chẳng thích cướp cái gì cả chỉ, hình như là " đấm đá được người Việt là một thú tiêu khiển của chúng " thì phải. Cô không nhớ , cô đã chạy thóat khỏi cái vòng đấm đá đó như thế nào? sau khi vơ được khúc cây đập trả lại một tên thanh niên đầu trọc ấy và vừa chạy vừa la.... sau này nghe con gái và các bạn nó bảo " khi đó mẹ, " u" hét lên tiếng kêu cứu với những người Nga cũng đi rừng để họ đến giúp bằng tiếng Nga sao mà.... chuẩn thế, vậy mà mắt họ cứ giương lên như thể họ bị …điếc vậy ".Côvừa buồn cười , vừa thấy mình đích thực là có một chút gan..cái lá gan ấy không biết từ đâu có, có thể là do bản năng lúc bị " phang " vào người chăng? :). Nhưng cũng từ đócô không bao giờ còn thấy thích vào rừng nữa, dù cô có yêu cánh rừng Nga cạnh nơi cô ở biết bao nhiêu, thèm hít thở cái mùi lá, mùi cây của rừng biết nhiêu . Khi ở Việt Nam, một ngày cô gọi con trai hai lần điện thọai có lần cô nghe con trai nói " Mẹ, con đang ở trong rừng với đám bạn vui lắm, bọn con đi nướng thịt. Thằng Bola nó hỏi mẹ có ngửi thấy mùi thịt nướng không? Mẹ có nhìn thấy ngọn lửa reo tí tách không ? “ cô lúc ấy chỉ thấy tiếng ù ù trong điện thọai và tim thì như bắn ra khỏi lồng ngực, từng cơn hồi hộp, từng nhịp đập ngày nào cùng đám sinh viên và mấy người Việt hàng xóm bị đấm đá lại hối hả dội về… tay cô run lên và chiếc điện thọai rơi xuống đất . Hít một hơi thật dài cô nhặt điện thọai lên lắp lại và gọi cho con cô nói trong những tiếng khóc của mình “ con, về nhà ngay đi mẹ sợ lắm, con về đi “ đầu dây, vẫn tiếng con cười, tiếng bạn bè con nói vô tư ồn ào .. con trai cô nói “ mẹ chỉ lo hão, lát nữa con sẽ về …và con cô tắt máy điện thọai “ lát nữa của con trai cô là 2 giờ sau đó, khi cô gọi được cho con, con trai cô bảo " con đang ở nhà rồi " khi đó cô mới hết lo. Cái cảm giác sợ hãy và bất an dường như đeo đuổi cô mãi...
Ngàycô mới về Việt Nam, hễ nhìn thấy CA, đôi khi cô lại còn cho tay vào giỏ xách, là cô tìm hộ chiếu Cô nhớ, mỗi lần đi ở Nga, dù đi chơi đi chợ hay đi làm hộ chiếu luôn luôn bị hỏi, thậm chí một lần cô đi tìm địa chỉ, hỏi ngay CA đứng ở bục ven đường cô cũng được nghe : không phải là sự tận tâm chỉ đường mà là ‘ giấy tờ đâu “ . Nếu không chìa giấy tờ tùy thân ra ngay thì đôi lúc bị đấm cho là cái chắc rồi. Chưa kể đến nhiều lọai “mất dạy “ cầm hộ chiếu sắm soi thấy đầy đủ hộ khẩu dấu má, biết không “ làm tiền” được đã xé đôi cuốn hộ chiếu ra và đương nhiên sau đó, tiền thì vẫn mất mà hộ chiếu cũng vẫn phải làm lại . Có những cái đau mà các bạn cô hay cô không thể kêu được cùng ai . Dù có giỏi tiếng Nga đến cách mấy … có đi tới tận ‘ thiên đàng’ thì cũng chả có một công lý nào bảo vệ .. Cái cảm giác sợ, cùng cái cảm giác bàn tay đàn ông đụng vào người mình như vẫn còn nguyên vẹn sự ghê tởm ( không biết khi nào chứng bệnh sợ và gớm " mùi người" này mới chữa khỏi ). Cô nhớ lần cô cùng bạn không phải vào ốp Tugi mà ra chợ Vòm, Nhằm ngày CA đặc nhiệm quây chợ , và thế là cô cùng bạn ở quầy ‘ hàng khô” bị dồn hết vào một chỗ, người bán hay mua hàng ở khu thực phẩm đều bị khám người, CA còn thọc tay vào cả chỗ kín của những chị em đứng quầy bán hàng lẫn người mua hàng để...tìm tiền .
Hộ chiếu thì bị tịch thu, nếu như chỉ đưa hộ chiếu mà không đưa tiền kèm theo . Chỉ khi thấy được tiền CA Nga mới trả ngay hộ chiếu và nói " đi đi " còn có chị bán hang, vì dấu tiền trong đống rau qủa, chúng tìm không thấy thì chúng sờ, chúng nắn sau đó thì tát và đấm...
Cô không biết cô có “ quá chấp” không với giọt nghĩ của cô . Nhưng cái sợ, cái ngán ngẩm nước Nga ngày nào đó không phải chỉ có ở riêng cô mà ở cả những người khác nữa . Những người bạn cô , những người anh của cô khi thấy cô trở về Việt Nam, không cần biết vì lý do gì họ đều nói “ mừng cho mày, mừng cho em “ Nước Nga trong họ dù bao năm cũng vẫn là sự “ sợ hãy, bất ổn “ anh bạn cô sau khi nhận chức vụ trưởng ở bộ kinh tế đối ngọai một lần sang Nga bằng hộ chiếu ngọai giao, ngày chủ nhật anh cùng hai người bạn đi cửa hàng tìm mua quà về Việt Nam , đang nói cười vui vẻ trên vỉa hè, xe CA đỗ lại và không biết cái luật lệ ( hộ chiếu ngọai giao lẫn công vụ được vào Nga không cần visa, không cần đóng hộ khẩu ) cánh anh bị đưa về đồn bị nhốt vào cũi cho đến khi có lãnh sự tới lãnh và ngòai câu “ xin lỗi” CA Nga vẫn … “ trơ” ra vậy . Khi gặp các anh ở Hà Nội, đã 8 năm sau ngày ấy … nhưng khi cô hỏi anh ‘ sang Nga chơi đi … “ anh lắc vẫn lắc đầu .
Tuần trước, khi chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết qua thăm Nga, bạn cô có một chuyến bay chở khách sang vào ngày thứ 6 từ Sài gòn, bạn gọi cho cô để nói “ tớ bay sang _”nước Nga của cậu” này , có gửi gì cho_ “ của để dành” không tớ cầm cho … nhưng cậu bảo con cậu đến lấy nhé, tớ ở lại một ngày đấy nhưng tớ không đến thăm con cậu được đâu, cậu biết đó tớ chỉ quẩn quanh ở ks thôi .. “ Tôi hiểu, điều mà bạn nói bởi vì bạn cũng từng bị bị CA Nga xét hỏi ngòai đường khi đi cửa hàng và lấy hết sạch tiền mang theo trong ví ngày bạn bay chuyến đầu tiên sang Nga năm nào . Nước nga như bạn nói bây giờ “ chỉ là nhìn qua ô cửa sổ khi xe đưa đòan bay về khách sạn và trên máy bay bạn nhìn xuống “. Cô gọi cho con để hỏi “ con có thể tới khách sạn lấy quà mẹ gửi không ? con cô bảo “ con xin mẹ, ngày xưa các chú ấy ở khách sạn trong thành phố con còn ngại đi, vì phải đi bộ từ “ mết “ vào mất cả hơn mười lăm phút bây giờ khách sạn các chú ấy gần sân bay rồi, con đến nhận đồ mẹ gửi lỡ khi quay về có chuyện gì xảy ra con biết kêu ai? Thôi mẹ ạ có thiếu thứ gì con sẽ nhờ mua ngòai chợ Vòm chứ Tugin bây giờ đóng cửa rồi , vấn đề không phải ở chỗ CA xét hỏi nữa mà ở bọn thanh niên Nga quá khích bây giờ vẫn đầy đường . Cô gọi cho bạn và nói “ tớ không gửi gì cả “ bạn cô lại tếu táo nói đùa rằng “ của để dành coi nước Nga là thần tượng thế mà cũng sợ ư ? _ “ thổ công” thế mà còn run huống gì bọn tớ tiếng Nga vào ba câu lõm bõm ..“
Nước Nga, với cô nhiều khi đã chợt dừng ở “ giọt nghĩ” như một quê hương thứ hai trong quan niệm của cô “ nơi nào ta sống lâu, nơi đó là quê hương của mình “ . Nhưng, đích thực, nước Nga không phải của cô, nếu nước Nga “ của cô” có lẽ cô không có những hòai niệm sợ khi nghĩ về nước Nga . Với cô nhiều thời gian, nhiều cảm giác đôi khi của “ nhớ” hơn là bình an . Cô không có kỷ niệm sinh viên với nước Nga , ngày cô sang Nga để làm việc là ngày En-xin lên làm Tổng Thống, ngày mà những chuyến bay sang nước Nga phải bay rất nhiều giờ và phải quá cảnh ở nhiều nước, và để làm được thủ tục nhập cũng như xuất vào với nước Nga, sân bay Nga hỗn độn còn hơn cả thời chiến tranh mà ngày bé cô đi sơ tán ... Sứ Quán Việt Nam ngày đó phải cử người ra đón và đưa …thì cô cùng các bạn mới có thể “ ung dung’ ra khỏi cửa khẩu vào Nga và ngày về thì …lên được máy bay . Những chiếc máy bay chở người, chở theo không phải là hành trang mang theo 20 cân cước vật dụng tư trang mà là những chiếc áo gió hai lớp và áo pul “ cây dừa “ còn đang là sự “ phát tài “ …để có thêm thu nhập trong mỗi chuyến công tác nước ngòai …
Nước Nga với cô : đơn thuần để níu kéo ‘ giọt nhớ “ trong cô bây giờ ngòai nỗi sợ hãy cố hữu luôn là ‘ giọt bất an “ trở về thảng đôi khi, vẫn chỉ những “ giọt nhớ miên man” về xứ sở có một thiên nhiên tuyệt đẹp, trong lành mà xứ xở nơi cô sinh ra và lớn lên không bao giờ có, là những mùa khi xuân về, khi những cụm hoa Bồ Công Anh nứt từ dưới mặt đất lên, màu hoa vàng nắng long lanh đầy sức sống mãnh liệt, đôi khi cái màu vàng của hoa giữa cả vùng tuyết trắng đã khiến cô rưng rưng khi nghĩ về sự sống… khi tuyết tan hoa cũng vẫn không héo tàn, không ngã gục và có những vùng Bồ Công Anh nở đến trọn vẹn… bước vào những vùng đó cô luôn cảm giác như bước vào những câu chuyện cổ tích. Ngày cô sang Nga là mùa thu vừa mới chớm, đòan đi cùng có những người bạn từng học ở Nga và thế là “ tranh thủ “ những ngày làm việc ở Nga các bạn đã rủ cô về lại nơi các bạn đã học, cô lên tàu với bạn “về” Len, về Ufa, về Minxco, Kiep, Kazan, Vologda, Dupna … ( bây giờ cô đã hiểu chữ “ về” của các bạn trong đòan ngày ấy, các bạn cô không bao giờ nói chữ “ đi “ tới những nơi họ từng học tập mà là “ về”, như nhiều người bây giờ hỏi cô “ bao giờ … về lại Nga” ) mùa thu Nga ở những nơi cô được đến cùng bạn đẹp đến nức nở, có lẽ chính cái vẻ đẹp mùa thu hút lấy tâm hồn đa cảm của cô mà cô đã yêu nước Nga từ ngày đó chăng? cô không biết, chỉ biết rằng trong suốt gần 20 năm sống ở Nga chưa bao giờ cô bước đi trên những thảm lá vàng mỗi khi mùa thu đến mà cô lại sẽ cảm thấy buồn buồn vì nhớ đến mùa thu tuổi thơ ở Hà Nội, nhưng những ngày ở Việt Nam bây giờ thì bất cứ cái gì thỏang qua lại trong đời sống hàng ngày cũng làm cô nhớ nước Nga, là vui hay là buồn thì giọt nghĩ của cô vẫn trọn vẹn tràn đầyhơn cả những năm cô sống tại quê hương, những ngày chiến tranh ác liệt phải đi sơ tán, con sông quê hương, con đò nhỏ, gốc đa, rặng tre, bờ ao, sân đình giếng nước cũng không mấy khi gợn lên thảng thốt trong cô . Có chăng cái nhớ chỉ dội về khi cô nhận quà từ nhà sang, là qủa cà, là mấy bìa đậu phụ mơ, là mớ rau đay, là cua xay đóng đá, là hũ mắm tôm, là hũ mắm ruốc để nấu bún bò, là hương vị nấu phở, nấu bún thang, là chai tinh dầu cà cuống nho nhỏ vvv, … Khi đó để “ dạy con” về một món ăn truyền thống dân tộc của quê hương, của ông bà, của cha mẹ cô mới phải nhắc đến kỷ niệm . Còn với nước Nga, trong cái nóng, cái ồn ào của đời sống hàng ngày, chỉ cần bước vào một căn phòng máy lạnh, nhiệt độ căn phòng chỉ thoang thỏang se lạnh, cô cũng lại chợt rưng rưng mà nhớ đến… nhớ về cái lạnh mùa đông Nga, hay khi trong những ngày tìm điểm đến cho khách Nga, buộc cô phải đến một vùng biển làm muối thì cũng trớ trêu thay, cái màu trắng muối mặn trong cái nắng chói chang mênh mông ấy lại cho cô cái cảm giác như cô đang đứng giữa trời tuyết phủ trắng muốt ngày nào … Kỳ lạ, cô chưa bao giờ cảm thấy mình đơn đơn độc khi đi dưới trời tuyết, là đêm về ngược gió hay là cả những năm Matxcova âm đến 35 độ C, học sinh nghỉ học, công nhân viên chức cũng nghỉ và nơi nhà cô ở phải cúp điện mỗi giờ buổi tối 2 tiếng phải thắp nến, thậm chí có hôm phải ăn đồ nguội vì không có điện nấu cơm …cô cũng chưa bao giờ cảm thấy chút xíu nào gợi cho cô nhớ về …quê hương cô, nơi mà có những năm tháng cô phải thắp đèn dầu trong hầm trú ẩn để học bài …
Bạn cô nói “ nước Nga của cậu “ cô chỉ cười, cô yêu thích thiên nhiên nước Nga, nhưng nước Nga không bao giờ của cô cả mà có lẽ sẽ của con trai cô .


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:23.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.