![]() |
Thơ Yulia Drunina
Bài này vốn của chị tykva. Em khuân vác sang đây
Yulia Vladimirovna Drunina (10 – 5 – 1924, Matxcơva, 20 – 11 – 1991, Matxcơva) – Nhà thơ Nga Xôviết. thành viên và là thư ký Hội Nhà văn Liên Xô, Đại biểu Xôviết Tối cao Liên Xô khóa 1990. Cha Yulia Drunina là giáo viên dạy sử, mẹ bà là nhân viên thư viện của trường phổ thông. Trước chiến tranh, Yulia Drunina học tại trường trung học số 131 thành phố Matxcơva. Chiến tranh Vệ quốc nổ ra, bà ra xung phong ra mặt trận khi mới 17 tuổi, làm cứu thương, rồi tham gia xây dựng phòng tuyến Mozhaisk. Về thời kỳ này, bà từng viết: Từ tuổi thơ tôi rơi vào những lều đầy bùn đất, Những cuộc chuyển quân, những trung đội cứu thương. Những đổ vỡ phía xa nghe mà cũng không nghe gì hết, Năm 41 chai lì trước mọi sự của thế nhân. Từ trường phổ thông tôi tới hầm trú ẩn Từ Người phụ nữ tuyệt vời thành “các mụ”, “các bà” Bởi ngoài tiếng gọi “Nước Nga” Không còn từ nào thân thương hơn thế. (Tykva dịch) Bị thương ngoài mặt trận, Yulia Drunina theo học trường trung cấp kỹ thuật hàng không, kết thúc khóa học được điều động đến Viễn Đông, nhưng chưa kịp đi thì bà nhận được tin cha mất. Sau khi chịu tang cha, bà đến Bộ Tư lệnh Không quân ở Matxcơva trình diện, và được điều động sang mặt trận phía Tây. Bà bị thương lần thứ hai ở Gomel, sau đó thi vào Viện Văn học nhưng không thành công, nên tiếp tục phục vụ quân đội, tham gia chiến đấu tại Polecie (Belorus) và vùng Pribaltik. Sau khi bị thương lần thứ ba vào năm 1944, không còn đủ sức khoẻ phục vụ quân đội, bà giải ngũ. Kinh nghiệm chiến trường đã trở thành cảm hứng sáng tác và là cơ sở cho sự nghiệp của bà trong thi ca. Tới giờ tôi vẫn chưa hết băn khoăn Làm sao tôi, bé bỏng vạn phần, Đi qua lửa đến ngày chiến thắng, Với đôi ủng lính nặng ngàn cân Và không hiểu lấy từ đâu sức lực Cả những người yếu nhất giữa chúng ta?... Đoán làm gì! – Đó là sức mạnh Nga Vĩnh cữu và mạnh vô ngần hậu thuẫn. (Tykva dịch) Ở tuổi hai mươi, bà bắt đầu khóa học tại Viện Văn học, không cần qua thi tuyển. Đầu năm 1945, tạp chí “Znamia” đã đăng tải chùm thơ đầu tiên của nữ sĩ, và năm 1948, đăng bài thơ “Trong màu áo lính”. Tháng 3 năm 1947 bà dự Hội nghị lần thứ nhất các nhà văn trẻ, được kết nạp vào Hội nhà văn Liên Xô. Mãi đến năm 1952 bà mới tốt nghiệp đại học bởi trong thời gian đó, một sự kiện lớn trong đời bà đã xảy ra: Bà lấy chồng, và sinh con gái Elena. Trong suốt thời gian này bà không viết một dòng thơ nào. Các năm sau đó là thời kỳ đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của Drunina. Các tuyển tập thơ liên tục được xuất bản. Năm 1955 tuyển tập thơ Yulia Drunina “Trò chuyện với trái tim” ra mắt bạn đọc, năm 1958 – “Gió từ mặt trận”, năm 1960 – “Người đương thời”, năm 1963 – “Trăn trở” và nhiều tuyển tập khác nữa. Năm 1967 bà thăm Đức và Tây Berlin. Trong thời gian thăm Tây Đức, trả lời câu hỏi: “Làm thế nào để bà giữ được trọn vẹn sự dịu dàng và nữ tính sau khi đã tham gia vào cuộc chiến tranh khốc liệt như vậy?” bà nói: “Đối với chúng tôi ý nghĩa của cuộc chiến tranh chống phát xít nằm trong việc bảo vệ thành công nữ tính và sự dịu dàng, tình mẫu tử, cuộc sống an lành cho con trẻ, và hoà bình cho thế hệ mới”. Thập kỷ 70 tiếp tục chứng kiến sự ra đời của các tuyển tập thơ “Đo hai chiều”, “Tôi xuất thân từ tuổi thơ”, “Ngôi sao trên chiến hào”, “Tình yêu không bao giờ là bất hạnh”... Năm 1980 - tuyển tập “Mùa hè rớt”, năm 1983 – “Mặt trời cho mùa hè”. Ngoài một sự nghiệp thi ca khá nổi bật, Yulia Drunina còn viết văn, mà tiêu biểu là tiểu thuyết “Aliska” (1973), cuốn tự truyện “Từ những đỉnh cao...” (1979) và làm báo. Năm 1990 bà được bầu vào Xôviết Tối cao Liên Xô. Trả lời câu hỏi tại sao bà lại ra tranh cử, bà nói: “Điều duy nhất khiến tôi làm việc đó là ước nguyện bảo vệ quân đội, các quyền và lợi ích của các CCB đã tham gia Chiến tranh Vệ quốc và tham chiến ở Afganistan. Tuy nhiên, bà đã thất vọng sâu sắc trong hoạt động nghị trường, khi hiểu rằng mình không thể làm được gì hơn nên tự nguyện rời Xôviết Tối cao, và tự tử ngày 20 tháng 11 năm 1991 tại Matxcơva, để lại một bức thư tuyệt mệnh rất vắn tắt: “Andriusha, đừng sợ. Hãy gọi cảnh sát và mở cửa gara”. Tôi đi thôi, khi sức cùng lực kiệt, Để từ xa (Đằng nào cũng được rửa tội rồi!) Nguyện cầu cho những người, — Như các bạn, được bầu Giữ nước Nga trên bờ vực thẳm sâu. Nhưng tôi e họ cũng như tôi, bất lực. Thế nên tôi mãi mãi ra đi. Tôi không thể và cũng không muốn thấy, Nước Nga trượt dài xuống đáy. (Tykva dịch) Anh bên em (1999) Iulia Drunina Anh bên em – là bình yên: Cho dù gió lạnh, mưa rơi. Cảm ơn anh, người yêu dấu, Vì anh tồn tại trên đời. Ơn anh – vòng tay che chở, Ơn anh - ấm áp đôi môi. Cảm ơn anh, người yêu dấu, Vì em có anh trên đời. Anh bên em – dù có thể Ta chẳng gặp nhau trong đời. Cảm ơn anh, người duy nhất, Tồn tại để mình thành đôi. Ты — рядом (1999) Ю.Друнина Ты рядом — и всё прекрасно: И дождь, и холодный ветер. Спасибо тебе, мой ясный, За то, что ты есть на свете. Спасибо за эти губы, Спасибо за руки эти. Спасибо тебе, мой любый, За то, что ты есть на свете. Ты — рядом, а ведь могли бы Друг друга совсем не встретить… Единственный мой, спасибо За то, что ты есть на свете. (Tykva dịch) |
Post lại bài này giữ làm tư liệu
Trích:
|
Thú thực với chị Bí, em không thích mấy bài thơ này của Drunina lắm , nhất là bài cuối cùng ...Thôi để em chọn bài khác nhé :D
Зима, зима нагрянет скоро, Все чаще плачут небеса. Пошли на приступ мухоморы - Горит разбойная краса. С ножом - как тать!- под дождик мелкий Бреду на поиски опят. Свернувшись, в дуплах дремлют белки, Лисицы в норах сладко спят. Стал молчаливым бор отныне, И грусть разлита в тишине. Бреду одна в лесной пустыне, Кипенья лета жалко мне... Но вот другое обаянье Меня в другой берет полон. То обаянье увяданья - Осенний сон, осенний сон... Thực ra khổ thơ cuối cùng em chả hiểu lắm, có ai giải thích dùm với. Sau năm phút gõ lung tung bàn phím thì ta được bản dịch sau đây Ôi mùa đông, mùa đông sắp đến rồi Và bầu trời thường khóc nhiều hơn trước Nấm tán độc tràn khắp nơi như nước Sắc màu chết người rực rỡ tựa lửa hồng Tôi cầm dao, tựa kẻ trộm, mông lung Tìm nấm hương dưới cơn mưa lún phún Trong hốc cây, sóc lơ mơ nằm cuộn Còn trong hang, cáo đang ngủ ngọt ngào Rừng thông giờ cũng bớt tiếng rì rào Và nỗi buồn lan tỏa trong im lặng Tôi một mình lang thang trong rừng vắng Và tiếc hoài phút sôi sục mùa hè… Nhưng có gì đang mê hoặc tôi đây Khác lạ đắm say, ôi điều quyến rũ Sự quyến rũ của những ngày tàn úa Giấc mơ thu, ôi giấc mơ thu... |
@Nina: Cái khổ thơ cuối ấy mà, theo chị chỉ có một từ làm mình thấy ...kém tự tin thôi. Ấy là từ полон. Đây là dạng thức cổ của плен, một từ quá quen thuộc
Và брать/взять в полон = брать/взять в плен (Nếu viết như thế này thì lại thành ra dễ hiểu quá đi) Trong khổ thơ thứ hai có từ опятa là số nhiều của опёнок, loại nấm lành chân mảnh mọc ở các gốc cây mục. Mình dịch đại là nấm hương theo đúng truyền thống của trường phái 5', ai không đồng ý thì nhắm mắt lại :D Tóm lại kết quả của một hồi khua khoắng trên bàn phím của mình thế này: Drunina Yulia Mùa đông, mùa đông sắp đến kìa, Trời sướt mướt mưa nhiều hơn trước, Nấm độc như ác mộng tràn về - Đẹp lộng lẫy cháy bừng xấc xược. Mang dao chẳng khác phường trộm cắp Dưới mưa phùn tôi kiếm nấm hương. Trong tổ ấm cuộn tròn bầy sóc, Cáo ngon lành say ngủ đáy hang. Rừng thông kể từ nay ắng lặng, Và nỗi buồn tràn ngập không gian. Trong rừng vắng một mình lang thang, Tôi tiếc hơi ấm nồng mùa hạ… Sức quyến rũ từ đâu lan toả Dần cuốn tôi vào một bến mê. Vẻ đẹp quyến rũ khi tàn úa Ôi giấc thu, giấc thu lại về… Юлия Друнина Зима, зима нагрянет скоро, Все чаще плачут небеса. Пошли на приступ мухоморы - Горит разбойная краса. С ножом - как тать!- под дождик мелкий Бреду на поиски опят. Свернувшись, в дуплах дремлют белки, Лисицы в норах сладко спят. Стал молчаливым бор отныне, И грусть разлита в тишине. Бреду одна в лесной пустыне, Кипенья лета жалко мне... Но вот другое обаянье Меня в другой берет полон. То обаянье увяданья - Осенний сон, осенний сон... @ bác Nicky: Sao em chưa thấy bác ủng hộ chúng em bằng vài bản dịch nhỉ? Em rất mong được đọc các bản dịch của bác để đánh giá hết tài năng của Drunina mà. |
Một số bản dịch của bác Nicky, post lại sang đây làm tư liệu
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
|
http://i20.photobucket.com/albums/b2...ia_Drunina.jpg
Юлия Владимировна Друнина * * * Я не привыкла, Чтоб меня жалели, Я тем гордилась, что среди огня Мужчины в окровавленных шинелях На помощь звали девушку - Меня... Но в этот вечер, Мирный, зимний, белый, Припоминать былое не хочу, И женщиной - Растерянной, несмелой - Я припадаю к твому плечу. Em không quen Để người khác phải thương hại mình Em vẫn tự hào trong đạn lửa Những người đàn ông trong chiếc áo ca-pốt đẫm máu Đã gọi người thiếu nữ đến cứu thương - Là em đó … Vậy mà hôm nay … Trong buổi chiều đông hoà bình, trắng lạnh Em không muốn nhớ về bao ký ức Em muốn được là người phụ nữ Nhút nhát và e lệ Để mãi ngả vào bờ vai rắn chắc của anh. |
* * *
А я для вас неуязвима, Болезни, Годы, Даже смерть. Все камни — мимо, Пули — мимо, Не утонуть мне, Не сгореть. Все это потому, Что рядом Стоит и бережет меня Твоя любовь — моя ограда, Моя защитная броня. И мне другой брони не нужно, И праздник — каждый будний день. Но без тебя я безоружна И беззащитна, как мишень. Тогда мне никуда не деться: Все камни — в сердце, Пули — в сердце... * * * Với anh em không dễ bị tổn thương Dù bệnh tật, Tuổi tác, Ngay cả là cái chết. Tất cả những viên đá – cũng bay qua hết, Những viên đạn – rồi cũng sượt qua, Chúng không làm em chìm đắm, Chẳng thiêu em cháy tàn. Tất cả bởi vì Bên em Đã có tình yêu anh – là tường vây Đứng canh và bảo vệ. Tình yêu anh – che chở em thế, Anh là vỏ bọc ân nhân, Vỏ bọc khác em không cần, Và ngày lễ - cũng như thường nhật. Em không anh như người không vũ khí Khi đó em biết chạy về đâu nhỉ, Không được bảo vệ, em tựa bia đứng im: Đỡ tất cả những viên đá – vào tim Những viên đạn – cũng găm vào nơi ấy … Có một điều mà em còn lăn tăn ở từ вас của câu đầu tiên "А я для вас неуязвима", chẳng lẽ nào trên thì "вас" dưới thì lại "тебя" :emoticon-0127-lipss nên câu đầu tiên em có một phương án dịch nữa: Với tất cả em không dễ bị tổn thương, tất cả ở đây chính là bệnh tật, tuổi tác và cái chết ... Đây là bài thơ của Юлия mà khi đọc em thấy rất thấm thía, nhất là những lúc CS không may gặp bế tắc lại có những người thân bên cạnh gỡ nút hộ. Nhờ các bác cao thủ góp ý giúp để sửa cho bài thơ được trọn vẹn. Em vẫn lười động não nên chưa học được cách chia cột nên hơi lê thê quá :emoticon-0111-blush:emoticon-0102-bigsm |
Em nghĩ cũng đơn giản thôi chị Rừng à. Phía trên nói "А я для вас неуязвима" - là nói với tất cả cái đám đứng sau (bệnh tật, thời gian, cái chết) - này, đối với các vị thì tôi cực vững vàng nhé. Còn phía dưới thì nói với một người thôi :)
|
|
Trích:
|
Theo mình trong đoạn cuối(câu 4 dưới lên) NiNa chọn từ "cái bia" thì hay hơn là "đích". Bọn mình hay bắn vào bia(cắm cố định, ngắm thoải mái) ai bắn cũng trúng(chỉ nhiều hay ít điểm hơn thôi), còn "đích" rông nghĩa hơn, và..khó trúng hơn!:emoticon-0100-smile
|
Ồ, cám ơn bác Bản Đồ góp ý nhé. Em lại cứ tưởng là từ "đích" thông dụng hơn từ bia cơ đấy :).
Kể ra chị Drunina này cũng sướt mướt ghê, đôi lúc thôi, nhưng sướt mướt ... |
Một người phụ nữ 3 lần bị thương trên trận địa. Hoà bình lập lại, lấy chồng và sinh con. Cuối đời được bầu vào Xô viết tối cao. Khi có bất đồng trong Xô viết tối cao, sau một năm đã tự rời XVTC tự tử và để lại một bức thư tuyệt mệnh rất vắn tắt: “Andriusha, đừng sợ. Hãy gọi cảnh sát và mở cửa gara”. Đọc chùm thơ của Yulia thấy toát lên đây là người phụ nữ rắn rỏi, tính cách mạnh mẽ nhưng đầy nữ tính. Mình thì lại không cảm nhận thấy sự sướt mướt trong thơ Yulia, có lẽ những sự mạnh mẽ khác của bà đã át mất cảm nhận đó đi rồi.
Юлия Друнина Любовь проходит. Боль проходит. И ненависти вянут гроздья. Лишь равнодушье - Вот беда - Застыло, словно глыба льда. Tình yêu trôi qua. Nỗi đau cũng vậy. Cả những chuỗi giận hờn mòn mỏi. Chỉ còn lại thờ ơ – Là đây nỗi đau khổ – Lạnh cứng đờ giống tựa tảng băng. |
Юлия Друнина
* * * А всё равно Меня счастливей нету, Хотя, быть может, Завтра удавлюсь... Я никогда Не налагала вето На счастье, На отчаянье, На грусть. Я ни на что Не налагала вето, Я никогда от боли не кричу. Пока живу — борюсь. Меня счастливей нету, Меня задуть Не смогут, как свечу. Thì đằng nào Với em không còn hạnh phúc Dù vậy có thể Ngày mai em sẽ đi xa … Chẳng bao giờ Mà em không phủ quyết Cho tình yêu Cho thất vọng Và cho nỗi buồn. Chẳng có điều gì Mà em lại không chịu được. Cũng chẳng bao giờ em rên rỉ vì đau. Lúc này đây em vẫn sống – và đấu tranh Hạnh phúc với em đâu còn Nhưng họ không thể thổi em Như thổi ngọn nến. RBD P/S: dịch thơ mà như nói chuyện ấy nhỉ, chả vần vèo gì cả, hihi...:emoticon-0111-blush |
Hihi, hình như chị dịch hơi ... nhẹ ý đi удавлюсь nặng nề hơn so với "sẽ đi xa" chẳng hạn :)
Em góp vui với chị RBD một bản dịch nhé
|
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy Nina bật rất nhanh :emoticon-0127-lipss . Vậy là trong bài dịch trên chị đã hiểu sai cụm "Меня счастливей нету" . Mời cả nhà tiếp tục cùng những vần thơ của Юлия Друнина.
|
Em có cảm giác thơ của Drunina nặng về sự chiêm nghiệm. Qua thơ, hình ảnh tác giả như một người phụ nữ sống nặng về nội tâm, nhiều suy nghĩ, trăn trở. Những người như vậy thường chịu nhiều đau khổ hơn người khác.... |
Trích:
|
Hihi, em cám ơn bác Geobic góp ý nhé. Thực tế thì khá là khó sửa (là em cứ nêu lý do ra trước đã), vì trong bản gốc có đến mấy chữ tôi liền, mà nếu đưa vào mấy câu thơ ngắn thì cũng hơi khó ... keke
|
http://srv0110-05.oak1.imeem.com/g/p...d4db0b_web.jpg
|
Trích:
Cho chị dịch từ Rừng sang Trăng nhé :emoticon-0136-giggl Tình yêu, đau đớn đi qua Hận thù cũng đã được tha thứ rồi Chỉ còn hờ hững hồn tôi Như tảng băng lạnh, như người không tim :emoticon-0102-bigsm |
|
Yulia Vladimirovna Drunina –
nhà thơ quân đội Nga nữ tính dịu dàng Nguyệt VŨ http://www.litera.ru/stixiya/litimages/drunina.jpgYulia Vladimirovna Drunina sinh ngày 10 - 5 - 1924 và tự tử ngày 20-11-1991 tại Matxcơva. Năm 17 tuổi bà xung phong gia nhập quân đội và phục vụ nhiều năm trong quân ngũ. Trong chiến tranh lửa đạn những vần thơ của bà vẫn toát nên vẻ nữ tính dịu hiền. Khao khát được yêu thương, khao khát được mềm mại ngả đầu vào vai người đàn ông của mình. Những bài thơ của bà luôn ngắn gọn và súc tích nhưng mềm mại bởi nỗi buồn man mác. Bà viết nhiều về tình yêu, về phụ nữ, về người mẹ. Bà là người phụ nữ Nga rất Nga ấm áp, nồng nhiệt và cũng rất mong manh. Bà được kết nạp vào Hội nhà văn Liên xô khi còn rất trẻ ( 23 tuổi). Bà là Thư ký của Hội nhà văn Liên xô. Năm 1990 bà được bầu vào Xô viết Tối cao Liên Xô, nhưng chẳng bao lâu bà rời bỏ nghị trường và tự tìm đến cái chết ít lâu sau đó. Yulia có một cô con gái tên là Elena. Không chỉ có một khối lượng thơ rất nhiều tập Yulia còn viết truyện, tự truyện và làm báo.Thơ: Trò chuyện với trái tim/ Gió từ chiến trường /Những người đương thời /Nỗi lo /Đất nước tuổi trẻ /Anh sẽ trở về / Hai cách đo/ Không có tình yêu nào bất hạnh /Ngôi sao nơi chiến hào / Hè muộn /Một thời để yêu/ Ký ức của trái tim/ Thế giới rối bời Truyện: Aliska, Từ những đỉnh cao ấy (tự truyện). Cuộc đời của nữ thi sỹ người Nga cuối cùng trở thành bi kịch. Bà đã không chết trong chiến tranh, nơi người ta ngàn lần có thể chết mà tự tìm đến cái chết tại nhà riêng của mình. Xin giới thiệu một số bài thơ ngắn của bà do Nguyệt VŨ ( Trăng Quê) dịch: Bão tuyết Tôi yêu dữ dội mùa đông - Bão tuyết cuồng say điên đảo, Yêu giá băng ầm ào giông bão. Có phải đây chăng Tính cách của người Nga?- Và hào phóng, và vô tư, và thói hư tật xấu ... Bão tuyết quay cuồng như bạn ngất ngưởng say! Đừng gặp lại mối tình đầu Đừng gặp lại mối tình đầu bạn nhé, Để phút ban đầu mãi mãi vẹn nguyên - Đau khổ tột cùng, hạnh phúc vô biên, Hay bài hát, bên sông kia chợt tắt. Đừng nhớ lại những ngày đã mất, Không đáng mà - mọi chuyện đã khác xưa… Tình yêu thiêng liêng trái chín đầu mùa Trong tim ta không bao giờ thay đổi. Tình yêu đi qua Tình yêu. Đau đớn đi qua. Hận thù mòn mỏi cũng tha thứ rồi Chỉ còn hờ hững - tôi ơi Thật là bất hạnh - tâm hồn giá băng. Chúng ta cùng có tình yêu lớn Chúng ta mỗi người sâu nặng một tình yêu Em yêu anh, anh yêu người khác Hai ngọn lửa song song không gặp Em thuộc về anh, anh của người ta Anh mong lời yêu, em cũng đợi anh à, Em chờ anh, anh chờ từ người khác Bóng hình anh, trong mơ em khao khát Anh mơ về người ta, người ta Biết làm sao, tình đuổi bắt mà Số phận không thương mình như vậy. Chả xót thương ta? Tình yêu là thế đấy, Anh yêu người ta, em yêu anh. Anh bên em Bên anh - tất cả tuyệt vời: Cho dù gió lạnh mưa rơi, chớp nguồn Cảm ơn anh - ánh rạng ngời Vì anh có mặt trên đời cùng em Cảm ơn anh bởi môi mềm, Cảm ơn anh bởi êm đềm vòng tay. Cảm ơn người em đắm say, Vì anh sống ở đời này cùng em. Hữu duyên anh ở kề bên Vô duyên chưa chắc đã nên hẹn hò… Anh là duy nhất, anh ơi Cảm ơn anh, sống bên đời cùng em. Hai người bên nhau lặng lẽ trong đêm Đồng sàng dị mộng trong đêm, Giấu nhau trằn trọc kề bên lạnh lùng. Cô đơn gào giữa lặng câm, Trần gian ai oán khóc thầm run run. Nghẹn ngào nước mắt vào trong, Mặn mòi đắng đót chẳng mong khô rồi. Tôi nghe kêu cứu liên hồi - Cô đơn hai kẻ kêu trời than than Sống lâu hơn ở trần gian Hiểu thêm sự thật dã man trong đời: Cô đơn đáng sợ có đôi, Một mình đơn lẻ ơn trời nhẹ hơn … Bạn có thể tìm thấy các nguyên tác của Yulia tại đây: http://www.litera.ru/stixiya/authors/drunina.html |
|
|
|
P/S Bài thơ này không hay nhưng hình như nó giải thích việc tự tử của nhà thơ vì vậy TQ lược dịch và không tin tưởng lắm :emoticon-0116-evilg. Mong các bác góp ý:emoticon-0150-hands |
http://vladimirsobolev.com/uploads/i...cm.%202002.jpg |
|
|
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 23:17. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.