![]() |
Cuộc chiến kinh tế Nga
Chúng ta bắt đầu từ bài #322 topic Putin và các bài sau đó.
http://diendan.nuocnga.net/showthrea...7847&post=#322 Chúng ta có cái tên Kudrin, và người vực dậy nền kinh tế Nga. http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=6493 Thế giới đang thay đổi nhanh chóng. Các thể chế và các nguyên tắc địa chính trị mà dường như là vững vàng trong 10 năm qua thì lúc này đang bị hủy hoại. Các liên minh và khối mới hình thành. Xung đột quân sự và cách mạng nổ ra. Những vấn đề đó tác động đến vị trí quốc tế của Nga như thế nào? Nga có thể đối phó với các mối đe dọa bên ngoài ra sao? |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Một mặt chúng ta có công lao của Kudrin, cựu BT tài chính Nga, ông ấy là người có tài, được coi là có công trong kinh tế Nga, người mở luồng đầu tư nước ngoài, đưa ra và áp dụng chính sách kinh-tài Nga, cầu nối Nga với giới đầu tư ngoại quốc… Mặt khác…
1. Cú hạ lãi suất dựng đứng 2008 http://img-fotki.yandex.ru/get/9104/...3569d12_XL.gif 2. Tỉ giá RUB/USD http://img-fotki.yandex.ru/get/9150/...c9c77e5_XL.png 3. Lãi suất CB (Ngân hàng TW ấn định) và lạm phát được neo vào nhau http://img-fotki.yandex.ru/get/6713/...b697785_XL.jpg 4. Biểu đồ giá dầu 2000-2012 http://img-fotki.yandex.ru/get/6720/...286b53a_XL.png Nhìn vào biểu đồ 3, từ 2000-2008, lãi suất được neo chặt vào lạm phát. Điều đó có nghĩa là các nhà đầu tư ngoại quốc được đảm bảo mức lãi suất đầu tư, không phụ thuộc vào tỉ giá chuyển đổi RUB/USD. Và điều này là Kudrin giúp các nhà đầu tư yên tâm khi mang vốn vào Nga. Đó là công của Kudrin. Biểu đồ 2 tỷ giá cho thấy, giai đoạn 2000-2008 kinh tế Nga là ổn định, tăng trưởng đều phản ánh qua đồng rub liên tục tăng giá đều đặn. Tương ứng với biểu đồ 4, giá dầu lên đều đặn và đạt đỉnh $146/thùng năm 2008. Nga có tích lũy lớn nhờ giá dầu cao, và nhờ công lao ông Bush. Nếu có người cần được thưởng huy chương thì là ông Bush chứ không phải Kudrin, bởi công lao của ông ấy lớn hơn nhiều Kudrin hay bất cứ ai khác. Điều này khác với ý kiến của ông chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp Nga Andrey Bunich, cho rằng, Rub được neo vào USD trong loạt bài về Mìn của Kudrin. Nhầm lẫn là ở đây. Năm 2008, khủng hoảng kinh tế thế giới bắt đầu, các nền kinh tế lớn chủ động hạ lãi suất thẳng đứng tránh khủng hoảng như biểu đồ 1. Cũng năm 2008, đồng rub mất giá mạnh. Phép màu Kudrin đã hết. Người ta còn nhớ, vào tháng 1 năm 2007, Kudrin phát biểu trong 1 cuộc họp rằng: “Ở Nga đang bắt đầu phép màu kinh tế! в России началось ‘экономическое чудо’!” Góp phần vào làm biểu đồ 2 dựng đứng năm 2008 là Saakashvili, tay TT Gruzia học Harvard tâm thần hoang tưởng này đã tấn công xứ trự trị Nam Ossectia. Nga đưa quân sang cứu, một cuộc chiến tranh chớp nhoáng xảy ra. “Giới đầu tư” ngoại quốc rùng rùng rút vốn tháo chạy. Không nhầm thì có cỡ 4 ngân hàng ngoại cỡ lớn đã đóng cửa, chỉ còn lại duy nhất 1 là vẫn hoạt động cầm chừng và nghe ngóng. Đó là nguyên nhân rub mất giá năm 2008. Chỉ trong ít ngày tháng 8-2008, thị trường chứng khoán Nga mất hàng chục tỉ USD. Có một âm mưu đánh sụp kinh tế Nga năm 2008, tương tự như đánh quỵ Thái Lan và Đông Á năm 1997. Nhưng không thành, kinh tế Nga chỉ lắc lư chao đảo 1 chút chứ không quỵ. Nhờ Putin, nhờ vốn tích lũy, và cả nhờ anh em bạn bè như nước Đức đã không bỏ cuộc. Nhưng vì thế mà rub mất giá, và quân Nga đã không thể tiến xa hơn đến tận thủ đô Tbilisi để kết liễu chế độ tay sai Saakashvili. Dù muốn nói gì về lý do Saakashvili phát động chiến tranh thì trên góc độ kinh tế, hắn ta là 1 tay sai ngu xuẩn phục vụ tài phiệt quốc tế trong âm mưu làm hại nước Nga. Xét về sau này, nhà đầu tư tháo chạy không phải là thất bại, mà là may mắn cho Nga. Có chăng chỉ là thất bại của chính sách kinh tế Kudrin. Kể từ 2008 Nga đã triển khai chính sách kinh tế khác, 4 năm sau, Kudrin thấy mình là người thừa, ông ta kiếm cớ gây sự để rút lui như đã nói. |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Có câu chuyện khôi hài bác Muzik kể, rằng phe đối lập biểu tình cứ ấp a ấp úng cái gì đó nghe chẳng rõ… Kudrin cũng thế, ngay sau khi bị Medvedev ký lệnh miễn nhiệm, bác ta cứ ấp úng cái gì đó… Người ta nghe ở bác một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng kinh tế Nga sẽ sụp đổ, rằng khủng khoảng Nga đã lù lù góc trời rồi. Nhưng chẳng rõ tại sao? Đó là năm 2012.
Bác ấy có trí óc, không phải là dạng huyên thuyên hay hoang tưởng. Cái gì đã làm Kudrin sợ hãi? Bác Kudrin sợ giá dầu sẽ bị điều khiển để sụp xuống như thời Liên Xô 1990, bác sợ đầu tư hết vốn vào quân sự sẽ không còn cái gì để Nga cầm cự. Một nỗi sợ hãi hoàn toàn có lý, kinh tế khủng hoảng thì nhu cầu tiêu thụ dầu sẽ giảm sút, sản lượng khai thác thừa thãi phải bán đổ bán tháo với giá rẻ mạt. Người ta tính với giá như hiện nay, để dễ hình dung, là Nga có doanh thu bán dầu khí cỡ 4 tỷ USD mỗi ngày. Lớn nhưng khi giá dầu xuống dưới 30 USD/thùng, tất cả sẽ sụp đổ. Thật may là cho đến nay vẫn không có dấu hiệu nào điều tồi tệ như thế sẽ xảy ra. Có ai đó sẽ nói: nếu như điều đó xảy ra, thì sẽ dùng vàng dự trữ, ngoại tệ dự trữ để cứu đồng rub! Nghe rất đơn giản, nhưng không hẳn thế. Đó chính là một nội dung của topic này. Центральный банк! |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Kudrin sợ, một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng có lý. Về quan điểm, Kudrin là 1 liberal, nhưng thực sự không có ranh giới rõ ràng nào cả giữa liberal và siloviki, nếu chỉ xét đoán bề ngoài. Chúng ta có ví dụ là Sergei Ivanov (Sergei Ivanov kể về thời kỳ học tập và phục vụ cùng Putin ở KGB), nếu chỉ xét bề ngoài, thì Ivanov còn liberal hơn cả Medvedev, hơn cả Kudrin. Kurdin phản đối chương trình tái trang bị quân đội tốn hàng trăm tỷ USD (800 tỷ USD) cũng có lý của bác ấy.
Vũ khí thời bình có tác dụng răn đe, chúng không phải là thứ khạc lửa vào thời bình mà chỉ đe dọa khạc lửa. Chẳng thế mà Sa Hoàng có khẩu pháo rất to. Царь-пушка đặt ở Kremlin, kẻ thù chỉ cần nghe tiếng là đã thấy nể sợ. Trên thế giới này, răn đe quân sự cũng là một biện pháp đảm bảo hòa bình. Arkady Shipunov, nhà thiết kế súng tài ba của quân xưởng Tula (KBP-Cục thiết kế chế tạo Tula) có câu nói triết lý: Nếu như anh không có vũ khí, anh không được bảo vệ, và bất cứ kẻ nào cũng có thể làm mọi thứ đối với anh, bất cứ điều gì. Anh không muốn thấy đất nước chúng ta, quê hương chúng ta trong hoàn cảnh đó. Phải làm sao đây? Đó là tư tưởng của giới Siloviki. Chỉ có điều Kudrin đã không hiểu. |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Sau khi rời chức vụ, phe đối lập rất muốn lôi kéo Kudrin về mình, còn các giáo sư Tây học cũng rất sướng với những thông tin kinh tế mà Kudrin biết. Tấm gương viện sĩ Sakharov vẫn còn kia. Chỉ cần trượt chân, tất có kẻ kéo xuống bùn. Người ta thấy Kudrin xuất hiện trong đám biểu tình “Đầm lầy”, thấy những phát biểu của Kudrin về vấn đề gì đó biến thành chỉ trích chính quyền trên báo giới, mà có thể không chắc đã là ý kiến của ông. Ít ra thì cũng là dậu đổ bìm leo như thói đời thường thấy. Trước những đồn đại, Putin đã phải nhắc khéo: Kudrin vẫn là “my team!”.
Đã có lời mời Kudrin vào Ban kinh tế của điện Kremlin, nhưng Kudrin từ chối và nói mình vẫn giữ “quan điểm cá nhân”. Một số thế lực hy vọng Kudrin sẽ nắm chức chủ tịch “Ngân hàng TW Nga” nhiệm kỳ tới và biết ông có tên trong danh sách bổ nhiệm. Nhưng cuối cùng trọng trách đó đã được giao cho người khác. Bài phỏng vấn của Kudrin với tờ Der Spiegel đáng được chú ý, nó thể hiện tất cả các “quan điểm cá nhân” của Kudrin về kinh tế và chính trị Nga. Kudrin thể hiện cái nhìn rất ảm đạm, chẳng còn chút nào bóng dáng của "phép màu nhiệm" kinh tế như cách đó 5 năm: cải cách chính trị chẳng đem lại điều gì, cải cách kinh tế sa lầy. Có vẻ như phương Tây thích thú với quan điểm ấy. Dường như đối với họ, đó là tín hiệu rõ ràng, đồng nghĩa với phe đối lập để đòi Putin phải từ chức… |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Người ta chỉ có thể bỏ vào nồi thứ mình có! Chân lý rất đơn giản ấy nói “phép màu nhiệm” Kudrin không thể tồn tại được mãi. Nó có tác dụng chấp nhận được trong một giai đoạn nào đấy. Số liệu ở bảng 3 và 1 bài #2 cho thấy điều đó: Lãi suất tín dụng Ngân hàng TW Nga luôn luôn duy trì ở mức cao trong cả giai đoạn ổn định 18,5% năm 2002 và 8,25 cho đến hiện nay, trong khi lãi suất FED cao nhất là 6% và hiện nay đã rất thấp, dưới 1%, thậm chí = 0. Điều đó có nghĩa là kinh tế Nga đang nuôi béo các chủ ngân hàng! Để lâu chúng sẽ bóp chết khối sản xuất, đẩy gánh nặng tái thiết cơ sở hạ tầng lên vai nhà nước và dân chúng.
Người ta có quá nhiều kinh nghiệm và bài học đau đớn về vấn đề này. Liệu tài năng như Kudrin lại không biết? Điều nguy hiểm là tờ báo Đức lại viết rằng: các cuộc bầu cử ở Nga là sắp đặt! Và ông ta phản đối bầu cử gian lận nên đã xuống đường biểu tình. Ngay sau đó Kudrin đính chính là mình chỉ nói về bầu cử DUMA thôi chứ không phải bầu cử tổng thống. Ông ta không quên nói: Putin là nhà chính trị thực dụng hiếm có, biết lắng nghe kẻ khác… nghe như là tâng bốc, mà cũng có thể hiểu đó là nhược điểm của người đứng đầu đất nước. Rõ ràng là sau khi rời nhiệm, Kudrin đã có những cuộc phiêu lưu nho nhỏ, người được “phương Tây tín nhiệm” đã làm họ thấy thích thú khi tự mình đóng vai “chiến sĩ tự do” đấu tranh cho ý tưởng dân chủ, sẵn lòng đi theo con đường tự do hóa dù phải đứng về phía đối lập. Còn phe đối lập thấy đó như một lời chuộc lỗi vì những gì gọi là “thành tựu” mà ông ta đã đóng góp cho chính quyền. Nhưng Kudrin cũng khôn khéo khi không đi quá xa. Ông ta vẫn nhận mình là “bạn của Putin”, vấn đề chỉ là khác biệt quan điểm cá nhân. |
Kudrin và phép màu nhiệm đã hết
Theo quan điểm cá nhân, Kudrin gọi tái trang bị quốc phòng là chạy đua vũ trang, và:
"Liên Xô đã sụp đổ, có không ít là do chạy đua vũ trang. Khi đó chúng tôi đã chế tạo một lượng lớn xe tăng và máy bay chiến đấu, trong khi dân chúng với tem phiếu đứng xếp hàng. Không thể để chúng tôi lặp lại lỗi lầm này ngày nay”. Dĩ nhiên, LX sụp đổ có nhiều nguyên nhân nội tại, mà nguyên nhân chính không hề như Kudrin nói. Phó Ttg diều hâu Dmitry Rogozin mới nhận trách nhiệm khối công nghiệp quốc phòng nên không thể bỏ qua cho Kudrin, hơn nữa bài của Der Spiegel nhắc cả tên Rogozin trong đoạn họ hỏi Kudrin những ai ủng hộ đổ ngàn tỷ đô la vào quốc phòng. Blog là thứ các quan chức Nga hay dùng để tương nhau. Ngay lập tức 1 bài mỉa mai Kudrin xuất hiện trên blog: "... Kẻ nào không muốn nuôi quân đội của mình, sẽ nuôi ngoại bang”. «…кто не хочет кормить свою армию, будет кормить чужую». Rogozin viết như thế trên blog, khác nào bảo Kudrin là tay sai ngoại bang. Người ta biết thừa Kudrin hay thậm thụt với các quí ông “giáo sư Tây học”. Nào vì sao, quí ông Alexei Leonidovich lại phụ họa phương Tây và xào lại tuyên bố thất thiệt về “quân sự hóa nước Nga”? Chúng tôi đã không hiện đại hóa lực lượng vũ trang trong vòng 1/4 thế kỷ! Thì làm thế nào để giải quyết nhiệm vụ chiến đấu? Bằng lính nghĩa vụ như các vị liberals của chúng ta, bằng như vụ Chechen I, hay là cả nước Nga bây giờ không biết có tạo dựng lại được lá chắn vững vàng, có khả năng bảo đảm cho đất nước và nhân dân cuộc sống an toàn và thịnh vượng kinh tế? Có lẽ ông không biết, ngày nay mỗi một nhà máy quốc phòng chúng tôi đổi mới trang bị kỹ thuật để sản xuất ra sản phẩm dân sự cạnh tranh vì thế tổ hợp công nghiệp quốc phòng chúng tôi đóng vai trò như động lực của cả nền kinh tế đất nước, như người bảo đảm để phát triển đi lên. Tôi thấy rằng, phê phán hoạt động của “khối quốc phòng” nhà nước là cần thiết, nhưng xin đừng cuồng loạn! Cho dù Kudrin có im hơi lặng tiếng sau bài blog này, và dù cuộc cãi vã giữa các thành viên chính phủ hiện tại và các cựu đã kết thúc. Thắng thua đã định đoạt, thì cốt lõi vấn đề vẫn còn nguyên. Có lẽ Kudrin muốn Nga thoát khỏi trói buộc quá khứ, muốn giữ thành quả “phép màu kinh tế”, muốn cứ tích lũy, tích lũy và tích lũy nữa. Về sau chúng ta sẽ biết, ngay cả Nga tích lũy cũng bị trói buộc khốn khổ với cái Ngân hàng TW. Quỹ bình ổn và các tích lũy dưới thời Kudrin đã phình to, 1 phần lớn nhờ công Kudrin biết cách tích cóp tiết kiệm và dè xẻn chi tiêu. Đó có thể là một nguồn lực rất lớn, nhưng thế giới đang cơn khủng hoảng khốc liệt, thời thế đã khác, có thể lúc nào đó, mọi tài khoản bốc hơi như vụ đảo Síp. Vậy nên như Putin đã quyết như trình bày ở Hội thảo St. Petersburg. Đó cũng là cách để nước Nga tiến đến độc lập tự chủ. Chỉ tiếc là độc lập tự chủ, không phải là khái niệm của 1 liberal như Kudrin! Liberals phương Tây giờ đây đang rách nát tơi tả, đã lộ ra cái mặt chuột và không còn là thời thượng nữa rồi. Kudrin thì thào trong sợ hãi: “Nga sẽ sụp đổ nếu không nghe lời tôi!”. Ông đã nhầm! |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Alexei Kudrin người vực dậy nền tài chính Nga! - Ну, как?
Kudrin là người vực dậy... Rồi sao? Có thể ai đó hài lòng với bài viết công phu đã dẫn từ bác khongtiec. Nhưng SSX thì không. Bởi có cái câu chuyện "mặt tiền". Viện sĩ nguyên tử Sakharov là một mặt tiền, Mark Zuckerberg cũng là mặt tiền. Vậy thì có lý do gì để Kudrin không phải là mặt tiền. Thật không may, ở Nga cũng có câu chuyện hoang đường của hoang đường Potemkin village. Về cơ bản, trên thế giới này người ta toàn trưng ra cho chúng ta mặt tiền. Nếu chỉ như thế, thì người ta sẽ nghe được tiếng phì phì, cái đuôi vẫy vẫy, cặp sừng nghênh nghênh và húc vào đó. Thật ra thì không phải vậy, bởi người không quan tâm, không có thời gian hay không có tư liệu. Tất cả bài bài về phép màu ở đây không phải mặt tiền, nhưng chưa phải mặt hậu. Vậy chúng ta xem mặt hậu nhưng là bản chất thật. Sẽ có nhiều thú vị khi thấy Kudrin là con người khác, mang bộ mặt khác. Trong bài "Kudrin người vực dậy" có đoạn: Kudrin được bổ nhiệm là đại diện của Liên bang Nga tại Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), phải đính chính lại: Kudrin được bổ nhiệm là đại diện của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) tại Liên bang Nga. Như vậy mới chính xác. Ну, как? |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Có một khái niệm, một thực thể ở phương Tây gọi là “currency committee” hay currency board, currency management cũng vậy - Hội đồng tiền tệ. Kudrin từ chức phó Ttg, nhưng ông ta còn cái chức to hơn nhiều: đại diện của IMF tại Nga. Chức này to lắm lắm, ông ta còn nằm trong Hội đồng tiền tệ nữa. Medvedev có thể sa thải phó thủ tướng, thậm chí cả Ttg nhưng không thể sa thải đại diện IMF hay sờ mó gì đến currency board hay đụng vào Ngân hàng TW Nga. Rõ ràng như vậy.
Việc sa thải Kudrin gây ra niềm vui và nỗi buồn, tương ứng với 2 phe siloviki và liberals. Lúc đó có người viết như thế này, đủ hiểu họ là ai: "CQ Nga hiểu, đối với phương Tây họ - là vật phế thải, rằng phương Tây muốn đem họ quẳng vào bãi rác. CQ đi đến chỗ đối đầu với phương Tây.” Putin liên tục “xung đột” với phương tây, phương tây liên tục xung đột với Putin trong việc ông có khát vọng độc lập và có chính sách không quá tự do để củng cố nhà nước, trong việc ông xây dựng “quyền lực tối cao”, quốc hữu hóa Yukos, tiêu diệt các đầu sỏ lúc chúng đã gần như thống trị toàn bộ nước Nga, trong việc ông tạo ra các tập đoàn nhà nước. Cuộc khủng hoảng 2008 là hậu quả trực tiếp của Hội đồng tiền tệ, trong đó có Kudrin. Nhưng các tờ báo liberals liên tục biện hộ cho ông ta: Đó là rủi ro của việc không điều hành ngân sách mà trên thực tế ở Nga, người ta đã quên điều đó. Nhưng ở đây cho thấy chi tiết: "Cải cách thuế là điều đáng chú ý đầu tiên của lãnh đạo bộ TC, gồm tăng phần gánh vác trong lĩnh vực dầu mỏ, bị chỉ trích gay gắt bởi hầu hết các đảng phải chính trị, áp dụng tỉ lệ mặt bằng thuế thu nhập 13%, giảm thuế VAT từ 20% xuống 18% và bãi bỏ thuế 5% đối với bán hàng. Thời kỳ Kudrin làm BT-TC, tổng thuế giảm 3 lần.” "Nhưng thực ra tăng phần đóng góp của công nghiệp dầu mỏ là chỉ đạo của Putin thay vì là Kudrin – là nhằm thu hồi phần lợi nhuận giá cả thị trường quí giá. Nhưng cơ chế áp dụng là khá thô bạo khi đó – ví như thuế xuất khẩu hầu như đã bị cả thế giới bãi bỏ. Nó được áp dụng như một biện pháp tạm thời, nhưng vẫn duy trì về sau như vậy. Khoản thuế này làm đầy ngân sách, nhưng làm chậm phát triển của cả tổ hợp dầu mỏ, ở các vùng viễn đông khó khăn.” Việc thế này đã được chính phủ của ông Primakov áp dụng dưới thời Yeltsin năm 1988, khi Putin lên nắm quyền, ông lại tăng thêm lên cao nữa, bắt các đầu sỏ tài phiệt đang nắm các mỏ dầu phải chia xẻ thu nhập với nhà nước. Chúng ta nhớ Putin khi đó mời các đầu sỏ đến họp và thông báo ngắn gọn chính phủ thiếu kinh phí hoạt động và cần thiết phải tăng thuế. Tất cả các tài phiệt im lặng, riêng Khodorkovsky phản đối, anh ta trình bày bằng máy chiếu, với các bảng biểu và số liệu rất “khoa học” rằng chỉ cần chính phủ chống tham nhũng là sẽ không thiếu tiền hoạt động. Sau đó ít lâu Khodorkovsky bị bắt. Còn kế hoạch chuyển đổi lĩnh vực dầu mỏ sang cấp phép chuyển nhượng đã vấp phải phản đối từ DUMA và media nên đã không thành. Kết quả là ngân sách được làm đầy trong nhiều năm, và có tiền để trả các khoản nợ nội địa và ngoại quốc. Quĩ dự trữ được lập tháng 1-20404, được cho là công lao của Kudrin, tích lũy phần tài chính dư thừa mà chính phủ có thể sử dụng một cách thận trọng, phần lợi nhuận dầu mỏ được Kudrin đem đi đầu tư vào bảo hiểm tài chính ở nước ngoài, mà chủ yếu là Mỹ. Quĩ này sau đó được dùng để trả nợ của Nga. Ngày nay ít ai nhớ, những khoản nợ nước ngoài và IMF trước đây, là vấn đề hóc búa thường trực của Nga những năm 1990. Chỉ có Putin mới xử lý được dứt điểm các khoản nợ năm 2005 và năm 2006, khoản nợ của Câu lạc bộ Paris cũng được trả trước thời hạn, cộng với khoản đền bù trước hạn, coi như là lãi lên đến 21 tỷ USD. |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Vai trò chính của Kudrin là quản lý số tiền “dôi dư” này, đặt nó vào các khoản đầu tư có lãi và chi tiêu dè sẻn thận trọng. Nhưng các khoản đầu tư sẽ không sử dụng được để chống lại mối đe dọa lạm phát bởi nó gửi ở các quỹ nước ngoài. Nhìn chung, lạm phát là nỗi sợ to lớn, bênh cạnh tham nhũng. Người ta cũng “im lặng” trước một công trạng khác của Kudrin, đó là duy trì chế độ “Hội đồng tiền tệ” ở Nga.
Thực sự, đó là hệ thống thuộc địa mà cốt lõi là đem tiền quốc gia đưa đi thành dự trữ khác – đồng tiền của quốc gia nô dịch. Một tích lũy và trói buộc bằng dự trữ ngoại tệ. Đó là phát minh của tư bản Anh đối với thuộc địa giữa thế kỷ XIX. Nhìn vào chi tiết của chính sách tiền tệ Kudrin sẽ thấy điều đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến phát triển kinh tế. Chính khủng hoảng Nga 2008-2009 nặng nề như thế là do chính sách này. Rất nhiều kẻ không hiểu, hay cố tình lờ đi điều đó. Cốt lõi của hệ thống như thế được nhà kinh tế liberal có tiếng Boris Lvin mô tả: "Bản chất của hệ thống này là ở chỗ tất cả giao ước của ngân hàng TW (cơ sở của tiền tệ) bao trùm toàn bộ bởi dự trữ bằng đồng tiền ngoại tệ - thường là đô la. Trên thực tế ngân hàng TW bác bỏ cái gọi là quyền tự do định đoạt, đó là quyền về điều hòa lượng tiền tệ lưu thông trong nền kinh tế. Chính sách tiền tệ của nó trở thành hoàn toàn tiêu cực.Nó chấm dứt chính sách mang ý nghĩa nguyên bản. Ngân hàng TW đơn giản là đổi tiền tệ quốc gia sang ngoại tệ - là “cái neo giữ” và ngược lại.” Nhưng chính Lvin lại không phải là kẻ phản đối nó, trái lại. Ông ta cho rằng hệ thống như thế là tốt từ quan điểm đạo đức – “ít quyền tự quyết ở quốc gia hơn, thì nhiều quyền tự do ở công dân của nó hơn”. Quên làm sáng tỏ sự thật, phát sinh ra thêm quyền ở chính những công dân như thế, tất cả những gì còn lại, ông ta viết chính xác. Vì thế là các nguồn liberals khác ít thích trích dẫn ông ta. Wikipedia thường xuyên ngụy tạo cái bản chất này, đưa ra một số hệ quả đặc biệt của chính sách như thế: "Hội đồng tiền tệ (Hội đồng tiền tệ Anh quốc), Ban điều hành tiền tệ - một thể chế chính sách tiền tệ mà ở đó các quyền lực tiền tệ buộc phải hỗ trợ một tỷ giá hối đoái mềm dẻo giữa nội tệ và ngoại tệ.” Do đó đặc điểm của hệ thống này được xác định: "Dự trữ tiền tệ của quốc gia phải bao trùm toàn bộ khối lượng đồng tiền quốc gia trong lưu thông (thông thường chúng chiếm 110-115% cơ sở tiền tệ M0)”. |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Wikipedia ở đây đã đánh tráo nguyên nhân và kết quả. Do đó đặc điểm thực dân của chính sách như thế đã không bị lộ ra.
Để thấy được “đặc điểm” này, cần đặt nó vào trong thể chể của nó một cách rõ ràng, thay vì là nhìn vào kết quả giữ tỷ giá nội tệ cho ai. Nói cách khác xác định tỷ giá cố định như thế nào mà là “neo vào”, như thế nào – là thứ cấp của nó? Và tỷ giá hối đoái dưới cái gì? “Nguyên tắc đồng giá tiền tệ” – về lâu dài không phải là kết quả quan trọng nhất của “Hội đồng tiền tệ”. “Ngang giá” này có thể được thay đổi như thế nào đó bởi ngân hàng TW Nga, trong khi hoàn toàn không làm thay đổi những giới hạn cơ bản của thể chế - Dự trữ vàng và ngoại tệ xác định khối lượng tiền tệ của đất nước. Nhưng đó vẫn chưa phải là ngữ nghĩa chính của hệ thống. Sau tất cả cái gì là vấn đề chính của yêu cầu phải tương ứng vàng dự trữ và khối lượng nội tệ trong nước? Chỉ có một điều là Ngân hàng TW Nga (ЦБ - NHTW) không thực hiện chức năng phát hành tiền tệ! Đó là thứ mà Lvin gọi là “quyền tự do định đoạt”. NHTW không cung ứng nguồn tiền tệ cho nền kinh tế, nó thay thế bằng thứ khác – là trung tâm phát hành tiền tệ nước ngoài, mà tiền tệ của nó sử dụng làm lượng “dự trữ”. Các quốc gia thuộc địa bị áp đặt như thế, [B]không có quyền phát hành tiền tệ của mình. Chỉ có thể thay thế tiền tệ dự trữ bằng “tiền quốc gia”. Vì lý do này, hệ thống đó là thực dân, cả Nga và Đức đều bị áp đặt như thế, và Đức thì bị ngặt nghèo hơn nhiều. Tất cả những quốc gia mà đồng nội tệ nhìn chung bị từ chối như thế, đều là tương tự. Vấn đề dĩ nhiên không phải ở tên gọi, khi từ ngữ “thuộc địa” vắng mặt. Mà ở chỗ hậu quả đối với nền kinh tế xuất hiện như thế nào từ chính sách có “đặc điểm” như vậy. Có thể thấy 2 điều: 1 . Ràng buộc khối lượng tiền tệ nội địa phát hành với xuất khẩu tài nguyên mà không phải là với nhu cầu thực sự của đất nước cần đến.Đối với Nga đó là ràng buộc nền kinh tế vào giá dầu mỏ. Giá dầu cao, kinh tế có thể tăng trưởng cao hay thấp, giá dầu sụp xuống – kinh tế Nga khủng hoảng. Mà lại không phải vì thu nhập ngân sách giảm sút, đơn giản là đất nước không có tiền! 2. Ràng buộc khối lượng tiền tệ lưu thông với tín dụng phương Tây. Khi không chỉ xuất khẩu mới là nguồn tiền cung ứng, mà cả là tín dụng. Điều đó có nghĩa là ràng buộc khối lượng tiền tệ của quốc gia với các vấn đề của hệ thống nhà băng phương Tây. Ở đó thiếu hụt khả năng thanh toán và đình trệ với khả năng cho vay, người Nga bị bóp chặt đến gay gắt khối lượng tiền tệ lưu thông. Điều đó, có nghĩa là một lần nữa lại khủng hoảng! Chúng ta đã thấu hiểu nỗi sợ hãi của quí ông Kudrin chưa? Rồi chứ. Công lao của ông với nước Nga thật là vĩ đại! |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Đó mới chính là Mìn hẹn giờ Kudrin cài lại ở nước Nga. Ông ta dựng lên màn kịch cãi cọ với Medvedev để tìm cách phắn. Thật là hài hước! Khi đã phủi sạch sẽ, vô can, vị giáo sư Tây học đáng kính bắt đầu sủa như chó về chính quả mìn của mình để lại. 2. Tỉ giá RUB/USD Điều đó ảnh hưởng đến khủng hoảng 2008 như thế nào? Chúng ta nhìn lại biểu đồ 2, đồng rub đã mất giá gần như dựng đứng từ 22 đến 36/USD, chưa kể USD cũng mất giá rất nhiều. Vấn đề là kinh tế Nga nhận tín dụng từ các nhà băng phương Tây (và bây giờ vẫn thế). Đó là nguồn tiền chính bơm ra nền kinh tế. Không phải bởi các công ty nội địa Nga muốn nhận các khoản vay tín dụng bằng đồng USD, nó không tồn tại – tất cả họ đều phải đổi sang đồng rub. Điều đó đơn giản bởi vì tất các các nhà băng phương Tây đều có lãi suất tín dụng thấp hơn, hơn so với đồng rub của NHTW. ЦБ trên thực tế không cho vay, nó không có chức năng cho vay nói chung, mà chỉ ấn định tỷ giá. Tỷ giá rub/USD luôn luôn cao hơn lãi suất liên ngân hàng. Còn các nhà băng phương Tây thì luôn luôn ở mức thấp hơn. Do đó lãi suất tín dụng liên ngân hàng là thấp hơn 3-4% lãi suất NHTW. Vai trò ấn định tỷ giá của NHTW – là một rào cản ngăn cấm. Không thể khác được nói rằng là: “Chúng tôi không cho các anh vay. Thường là thế và chấm hết.” Vậy thì tại sao lại cần đến NHTW? Nói ra chẳng đẹp chút nào. Sự tồn tại của nó là cần thiết để phán xét cái gì như thế nào đó: ấn định lãi suất và tỷ giá hối đoái. Vì vậy, chính sách mà NGTW thi hành là trùng khớp với hệ thống tài chính thuộc địa mang tên “Hội đồng tiền tệ”, kinh tế Nga nhận tín dụng từ nước ngoài. Cho đến đầu 2008 đã tín dụng 500 tỷ USD và tích tụ nợ 504,8 tỷ, trong đó nợ ngân hàng 307 tỷ và công ty 197,8 tỷ. Chưa kể nợ quốc gia, lúc đó còn nhỏ thôi: 35 tỷ USD. Dòng tiền bơm vào nền kinh tế Nga cho đến 2008 đã tăng một vài lần. Đối với hoạt động kinh tế, điều đó là tốt, bởi lượng tiền dồi dào sẽ kéo lãi suất cho vay đi xuống, nó làm hạ giá thành sản xuất của các xí nghiệp trong luôn chuyển vốn, tự mình bổ xung vốn luân chuyển. Điều đó kích thích kinh tế, xây dựng, sản xuất và bán xe hơi đều tăng… Mọi thứ đều tăng trưởng. Nhưng ông bộ trưởng tài chính không có kế hoạch đưa vốn phương Tây với lãi suất thếp vào Nga, ông ta một phương thuốc chống lạm phát – xiết chặt van. Ông ta đã xiết chặt van từ lâu rồi bằng cách dè xẻn chi tiêu, và tiền tệ hóa nền kinh tế (từ tín dụng phương Tây) đã tăng cùng với việc giảm lạm phát. Cho dù chủ nghĩa tiền tệ của ông bộ trưởng không lý giải được hiện tượng này, nhưng ông ta cũng không thể làm được gì – ngoài việc vặn van và vặn đến tận cùng. Tình cảnh khó hiểu của tăng trưởng kinh tế trái ngược với nỗ lực xiết chặt chi tiêu của ông bộ trưởng Kudrin bị phá vỡ năm 2008. Khi đó các nhà băng phương Tây bỗng nhiên dừng cấp tín dụng vào Nga. Phép màu Kudrin hay chính xác hơn là Giấc mộng Kudrin bị định đoạt. Lượng tiền tệ lưu thông bắt đầu giảm mạnh. Đầu tháng 9-2008 cho đến tháng 3 năm sau, các nhà băng phương Tây đồng loạt rút vốn khỏi Nga – hậu quả là lượng tiền lưu thông giảm, tính theo rub: 14.530-11.990 = 2.539 tỷ, theo cơ sở tiền tệ M0: 5360-4331 = 1029 tỷ rub hay -19,2%. . Điều đó hoàn toàn phù hợp với lượng vốn phương Tây rút ra – 88,3 tỷ USD. Các ngân hàng mất một khoản tín dụng 37 tỷ USD và các công ty mất 51 tỷ USD. Lẽ ra với tỷ giá 29,985, với 88,3 tỷ USD đã không mất 2.647 ngàn tỷ rub, con số đó cũng bằng lượng tiền đang lưu thông trong nền kinh tế thời kỳ đó. Đồng rub mất giá dựng ngược. Nhưng điều đó không đơn giản chỉ là sự trung khớp ngẫu nhiên của các con số - mà đó là hậu quả trực tiếp của thể chế “Hội đồng tiền tệ”. Điều đó tương đương như 1 cú đánh làm kinh tế Nga thở hắt ra, bị dồn hết không khí ra khỏi phổi và có dấu hiệu chẳng còn thở được gì. Tiếp một cú bồi NHTW tăng lãi suất đến 20%. Phần lớn đã không còn đứng dậy được. Kể từ khi phải chịu lãi suất cao, ngân sách hoạt động của các xí nghiệp – hầu như tất cả đều là vốn vay mượn. Điều đó dẫn đến phá sản hàng loạt. Đến lúc này kịch bản xảy ra với họ chẳng khác dưới thời nhà cải tổ Igor Gaidar là bao. Đội ơn trời bể ông giáo sư Tây học Kudrin! |
Bản chất chính sách tài chính Kudrin
Cá nhân Putin lúc đó hiểu điều gì đang xảy ra. Ông biết chính phủ chỉ được chi tiêu rất dè xẻn từ Quĩ bình ổn. Một loạt đầu sỏ chạy đến cầu cứu, như Deripaska… Bằng không, không cứu họ thì bất đắc dĩ Nga đành chẳng còn đầu sỏ nào.
Hàng chục tỷ USD đã được tung ra, và lãi suất không phải là 20% như NHTW ấn định, mà chỉ 10-13%, vẫn lớn hơn gấp đôi ngân hàng phương Tây. Điều đó đã cứu được các công ty quan trọng và chiến lược khỏi tình trạng phá sản. Lúc đó tình cảnh ngay cả hãng dầu mỏ Rosneft cũng rất tồi tệ, họ mất hàng chục tỷ USD. Cả nền kinh tế đứng trước tình trạng đóng của hoàn toàn. Sản xuất tụt giảm 20%, hơn nhiều bên EU. Nhưng có thể lấy tiền ở đâu? Câu hỏi là: Liệu có biện pháp nào để lấy lại tiền từ Qũi bình ổn, vốn nằm dưới các điều khoản ngặt nghèo. Câu trả lời là có! Cơ bản. Lấy và lấy ra Quĩ bình ổn từ các nhà băng phương Tây và để vào ngân hàng của mình. Cho các công ty vay chỉ với lãi suất 5%. Về tổng thể, nó thay thế hoàn toàn lượng vốn đã bị rút ra, thay thế TOÀN BỘ! Có lẽ những Siloviki dày dạn như Putin đã có phòng ngừa. Đúng là các doanh nghiệp đã được cứu, và NHTW đã phải hạ ngay lãi suất. Nhưng không phải nhờ tiền rút ra từ Quĩ bình ổn hay bán vàng dự trữ, nếu có cũng không đáng kể. Kudrin là đại diện của IMF, ông ta không thể trái ý chủ nếu không muốn xác bị vứt dưới cái cống rãnh nào đó. Con chó trung thành và tận tụy với chủ cho đến nay vẫn rất có uy tín. Putin có gì súng vào đầu Kudrin hay không, tiền giải cứu lấy ở đâu, cho đến nay vẫn là bí mật, cũng như bí mật Putin đã lấy tiền ở đâu để mua lại các công ty từ tay đầu sỏ. Không ai biết gì cả. Nhưng vì thế mà rất nhiều người đã không thể đồng tình với Putin. Như sau này, cỗ máy in tiền FED vẫn nỗ lực tung ra đầy tiền, dòng tín dụng vẫn vào Nga. Mọi thứ vẫn như cũ, cho dù khủng hoảng đã được thanh toán, lượng tín dụng đã đạt qui mô kích thước cũ, mìn Kudrin vẫn còn, hệ thống tài chính Nga vẫn đang bị trói buộc với phương Tây. Liệu Nga có sụp đổ cùng phương Tây? Chắc là không! Tại Hội thảo SPIEF2013 - ПМЭФ2013 Putin tuyên bố: Trích tiền từ quĩ dự trữ (cũng như Quĩ bình ổn Kudrin?) và hướng chúng vào các dự án hạ tầng. Bằng việc đó tăng mạnh khối lượng đầu tư nội địa, mà thiếu nó thì không thể tiến hành công nghiệp hóa. 450 tỷ rub từ Quĩ phúc lợi quốc gia như Putin tuyên bố, chỉ là vốn ban đầu và sau đó sẽ cấp thêm vốn bổ xung. Thực sự, Nga lần đầu tiên tuyên bố công khai cho phương Tây rằng, tiền của nước Nga cần phải dành cho lợi ích nước Nga, không mất vào chứng khoán phương Tây và không trả thay cho nợ nần của họ. Đó cũng là bước tài chính đầu tiên công khai cởi trói khỏi Hệ thống đô la… Các dự án đầu tư sẽ sẽ được cấp vốn của quĩ hưu trí qua siêu-điều lệ trong dài hạn. Đó là quyết định có tính nguyên tắc và quan trọng, mà những người chủ trương hiện đại hóa và phát triển đã nói về nó từ trước. |
Cristina Fernandez de Kirchner - Người phụ nữ quả cảm!
Làm trai cho trí nên trai Sông sâu đã trải dặm dài đã qua Vladimir Vladimirovich là người đàn ông quyền lực nhất, mạnh mẽ nhất hành tinh. Thế nhưng vẫn phải ngả mũ kính phục một phụ nữ duyên dáng xinh đẹp nhưng ngang bướng và đầy lòng quả cảm. Đó là Кристина Фернандес де Киршнер! Thực dân Tây Ban Nha kể cũng lạ, lạ nhất trong các thực dân xâm lược. Cũng dã man tàn bạo, nhưng họ đã để lại mảnh đất nam Mỹ dấu ấn văn hóa. Người dân Argentina cũng như người Nam Mỹ mang đậm văn hóa Tây Ban Nha, họ sống phóng khoáng nhiệt tình và sôi nổi. Đất nước Argentina tươi đẹp trù phú có cả đồng bằng rộng lớn màu mỡ và thảo nguyên hoang vu cùng những đỉnh núi hùng vĩ. Nhưng kinh tế và chính trị Argentina thì chưa bao giờ yên ổn. Năm 2002, Argentina lâm vào cảnh vỡ nợ, những khoản nợ quốc tế khổng lồ không có cách nào chi trả. Đồng peso cố định vào đô la Mỹ trong 11 năm bị phá bỏ, lạm phát tăng vù vù, dân chúng thất nghiệp oán thán, mức thu nhập tụt xuống như cách đấy cả nửa thế kỷ. Cơn bão khủng hoảng đe dọa nhấn chìm Argentina trong cát bụi. Ông Nestor Kirchner là một người cánh tả lên nắm quyền năm 2003. Kirchner đàm phán với các chủ nợ quốc tế để hoãn nợ, ông thương lượng lại các HĐ kinh tế và bắt đầu cải cách, đồng thời mạnh tay quốc hữu hóa những công ty tư nhân thua lỗ. Argentina từ đó lấy lại được sức tăng trưởng, cho dù lạm phát vẫn cao. Năm 2007, ông chủ ý hủy bỏ chiến dịch tranh cử của mình để nhường lại cho vợ, bà Cristina Fernandez de Kirchner, một đồng chí hướng với ông và là thượng nghị sĩ. Cristina de Kirchner thắng cứ giòn dã, bà trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Argentina. Ông Nestor Kirchner và vợ Cristina Fernandez de Kirchner trong lễ nhận chức năm 2007 Đôi vợ chồng Kirchner-Cristina làm người ta nhớ đến đôi vợ chống khác cách đây nửa thế kỷ, đã để lại rất nhiều tình cảm yêu thương và lòng kính trọng đối với người dân đất nước Argentina. Đó là ông cựu TT Juan Peron và vợ, bà Maria Eva Duarte de Peron, hay còn gọi là một cách giản dị là Bà Evita. Lịch sử đã lặp lại. Sau nửa thế kỷ, sự nghiệp dang dở của Peron-Evita lại được Kirchner-Cristina tiếp tục. Đối với người dân Argentina, TT Cristina Fernandez de Kirchner là bà Evita của họ. Còn Cristina nói bản thân bà và người dân Argentina đang mang món nợ phải trả đối với Evita. Đừng khóc cho tôi Ác-hen-ti-na! (Don't cry for me argentina) là bài hát dành để ca ngợi chiến công của Evita. Cuộc đấu tranh giành độc lập tự do cho Argentina vẫn tiếp tục. |
Cristina Fernandez de Kirchner - Người phụ nữ quả cảm!
Madam Cristina Kirchner sau khi lên nắm quyền đã có một quyết định rất dũng cảm, mặc dù toà án Argentina ngăn cấm sử dụng vàng và ngoại tệ dự trữ nằm dưới sự kiểm soát của ngân hàng TW Argentina để chi trả các khoản nợ quốc gia. Nhưng Cristina vẫn quyết định trả nợ bằng nguồn dự trữ quốc gia. Bà ra lệnh chuyển 6,6 tỷ USD từ các tài khoản dự trữ ở ngân hàng TW ra để trả nợ cho các trái phiếu chính phủ. Và mệnh lệnh đã được lãnh đạo mới của ngân hàng thực hiện. Ông Marko del Pont là người vừa được bà bổ nhiệm làm chủ tịch ngân hàng TW Argentina. Nhiều kẻ không thể ngờ đến quyết định của tân tổng thống và đã không kịp phản ứng. Trước đó, cựu lãnh đạo ngân hàng TW đã liên tiếp từ chối thực hiện mệnh lệnh. Lịch sử dự trữ vàng và ngoại tệ Argentina có vô số điều lạ lùng kỳ dị và tiền lệ đã được người kế nhiệm Evita tạo ra. Những người am hiểu trong giới tài chính, phía chống đối tin tưởng có tòa án và các thế lực chống lưng, vị tân chủ tịch ngân hàng TW sẽ tiếp tục phản đối. Như thế là đúng luật lệ. Điều gì đã xảy ra vậy? Tân tổng thống Argentina đã phá vỡ mọi qui tắc luật lệ quốc tế. Chưa hề có tiền lệ như thế. Nhưng lạ lùng là bà vẫn rất vững vàng. Madam không hề hành động liều mạng, chỉ là mạo hiểm với những tính toán cẩn trọng. |
Cristina Fernandez de Kirchner - Người phụ nữ quả cảm!
Những thông tin đọc được trong topic này quả là lạ lùng với hầu như tất cả. Người ta tuyên truyền khắp nơi rằng ngân hàng TW là ngân hàng quốc gia! và dự trữ ở đó là dự trữ quốc gia. Vậy không được sử dụng dự trữ quốc gia? Và madam Kirchner đã lấy ra 6,6 tỷ USD để trang trải món nợ quốc gia 13 tỷ USD. “Sử dụng nguồn dự trữ là tốt hơn đi vay mượn với lãi suất 15 hay 14% trong khi dự trữ chỉ đem lại 0,5 hay 1%”. Madam nói hoàn toàn logic và thuyết phục. Nhưng lãnh đạo ngân hàng TW tuyên bố: “Điều đó là không thể” và ngay lập tức bị sa thải. Bắt đầu các thủ tục để ông ta rời chức vụ. Theo luật Argentina, để có điều đó cần các chữ ký tất cả các ông bộ trưởng. TT Kirchner thúc giục nội các, các ông bộ trưởng đã phải gián đoạn kỳ nghỉ nhưng đồng ý ký. Giới ngân hàng cho rằng quyết định của chính phủ là không công bằng và đệ đơn kiện ra tòa án. Tòa án Buenos Aires ra phán quyết hủy bỏ lệnh của TT bãi nhiệm lãnh đạo ngân hàng TW. Thẩm phán tuyên chỉ có quốc hội mới đủ thẩm quyền bãi nhiệm lãnh đạo ngân hàng TW và sẵn sàng tái bổ nhiệm ông ta. Tòa án cũng ra tuyên bố cấm sử dụng vàng và ngoại tệ tại quĩ dự trữ của đất nước cho đến khi vấn đề được kết luận tại 2 viện quốc hội. Đó là năm 2010. Ở khía cạnh khác, madam Kirchner đã cho người ta thấy bài học giá trị: các tài khoản dự trữ của ngân hàng này không phải là tài sản quốc gia và ngân hàng TW không phải là của nhà nước. Chúng là chi nhánh của một hệ thống tài chính quốc tế, độc nhất và bao trùm toàn bộ thế giới. Cho dù các ông TT các quốc gia về mặt lý thuyết có quyền bổ nhiệm hay bãi nhiệm lãnh đạo các ngân hàng này. Thì để thực thi nó cũng vấp phải nhiều cản trở từ tòa án, từ quốc hội. Trong trường hợp 2 bên đối đầu, thì có thể quốc hội vẫn đồng ý bãi nhiệm nhưng ngay sau đó lại đề nghị bổ nhiệm đúng người cũ. Trên thế giới đã từng xảy ra nhiều trường hợp như vậy. Quyết định của TT Kirchner đơn giản là phá vỡ biểu tượng độc lập của ngân hàng TW Argentina, phá vỡ hệ thống “Hội đồng tiền tệ” hoạt động ở đất nước này. Cùng một thể chế như thế áp dụng cho tất các các nước “đang phát triển” và thế giới thứ 3, kể cả Nga. Nơi đồng tiền của họ không “dự trữ”, họ phải gửi dự trữ vàng và ngoại tệ như vật bảo lãnh vào ngân hàng TW hay các quĩ dự trữ để đổi lại được ngân hàng TW phát hành tương ứng một lượng nội tệ vào lưu thông. Khoản dự trữ này là bảo lãnh cho số nội tệ phát hành. Có nghĩa là không thể lấy dự trữ ra hay sử dụng chúng – khi đó cân bằng của ngân hàng TW bị phá vỡ và một phần nội tệ đã phát hành sẽ mất sự bảo đảm. Theo quan niệm của giới ngân hàng, thực hiện điều đó nghĩa là phạm luật và việc từ chối như chủ tịch ngân hàng TW Argentina là hoàn toàn hiểu được. Qui tắc hoạt động hiện tại yêu cầu có sự cân bằng ở ngân hàng – sự tương xứng giữa khoản nợ và khoản có. Tiền tệ quốc gia được phát hành ra từ ngân hàng TW, theo qui chuẩn ngành ngân hàng là cam kết của ngân hàng và nó đi vào khoản nợ của ngân hàng. Dự trữ (hay tài sản qui đổi) của nó là khoản có của ngân hàng TW - ở dạng vàng dự trữ, hoặc là cam kết của chính phủ (như hệ thống dự trữ quốc gia), hay ngoại tệ (nằm ở dạng thể chế thuộc địa). Ngân hàng TW Argentina cũng như hàng loạt các quốc gia thế giới thứ 3 làm việc theo thể chế “Hội đồng tiền tệ”, khi Hội đồng tiền tệ phát hành đồng tiền quốc gia là tạo ra ngoại tệ của quốc gia trung tâm (đô la) để dự trữ tích lũy. Dự trữ tích lũy này mang chức năng rất cơ bản – là một bảo đảm (hay bảo lãnh) cho đồng tiền nội địa. Dự trữ tích lũy này được để ở ngân hàng TW (mà chính xác ra là tài khoản của World Bank) và không thể bị lấy ra để chi tiêu. Nếu khác đi, cân bằng nợ-có của ngân hàng TW sẽ bị phá vỡ, một phần đồng tiền nội địa đã phát hành sẽ bị mất sự bảo đảm của nó. Vẫn có thể còn thứ khác để đổi lấy việc phát hành nội tệ: cầm cố trái phiếu hay tài sản quốc gia, như CQ Obama vẫn làm, họ vay mượn 46 Cents mỗi đồng đô la chính phủ chi tiêu. Nhưng không ai cho phép đuổi thế chế thuộc địa, “Hội đồng tiền tệ” và ngân hàng TW ra khỏi Argentina. Đối với tài phiệt quốc tế, điều đó còn quan trọng hơn cả quần đảo Malvinas. Nỗ lực không nhỏ của TT Argentina lấy tiền ra khỏi ngân hàng làm kinh động đến tận cùng thể chế thuộc địa. Đe dọa đến “độc lập” của hệ thống ngân hàng thế giới. Wall Street Journal bóng gió cảnh cáo họ, “Có thể tín hiệu hiệu khủng hoảng tài chính này rốt cục có thể dẫn đến hạn chế sự độc lập của ngân hàng TW quốc gia.” Giọng điệu kín đáo của tờ báo làm người ta sợ. |
Cristina Fernandez de Kirchner - Người phụ nữ quả cảm!
Việc từ chối thi hành mệnh lệnh tổng thống của cựu lãnh đạo ngân hàng TW rõ ràng có lý do hoàn cảnh. Mệnh lệnh của Madam Argentina đã phá vỡ qui tắc hoạt động của ngân hàng TW. Tuy nhiên, qui tắc không phải là luật lệ! Luật ngân hàng TW lại không có chỗ nào nói về việc phải tuân thủ nghiêm ngặt sự cân bằng nợ-có, và hơn nữa đó lại là bảo đảm bởi ngoại tệ.
Madam Kirchner đã quan sát và nghiên cứu kỹ cán cân thăng bằng của ngân hàng TW, và có cơ hội hành động mà vẫn có khả năng không làm mất cân bằng, đó là khi ngân hàng TW mua trái phiếu chính phủ đổi lấy lấy dự trữ ngoại tệ. Trong trường hợp này, tài khoản có trong ngân hàng là trái phiếu chính phủ. Điều đó không vi phạm qui tắc ngân hàng, nhưng là vi phạm của “hội đồng tiền tệ”. Điều này là cho phép ở FED-Mỹ, nhưng lại không được phép ở các ngân hàng TW “độc lập” ở các quốc gia khác! Ý nghĩa của “hội đồng tiền tệ” là ở chỗ ngân hàng TW ủng hộ một qui mô tiền tệ nội tệ phù hợp với cân bằng ngoại thương, nghĩa là theo khả năng xuất khẩu. Quyết định của Kirchner trên thực tế là đưa đất nước ra khỏi trách nhiệm thuộc địa. Hệ thống thuộc địa kiểu mới dựa trên hạn chế tài chính các quốc gia thuộc địa và vì lý do này, tài phiệt quốc tế rất lo ngại với những “sự cố’ tương tự. Đạp lại là chúng huy động tất cả các lực lượng phản đối hành động “phi pháp” của TT, toà án Argentina ngăn cấm sử dụng vàng và ngoại tệ dự trữ nằm dưới sự kiểm soát của ngân hàng TW Argentina để chi trả các khoản nợ quốc gia. Chúng tuyển mộ được khá nhiều nghị sĩ để phản đối, nhưng quyền lợi chung cho cả Argentina mà TT Kirchner đã làm khiến chúng rất khó để tố cáo. Madam có cơ hội lớn để bảo vệ quan điểm của mình và được đông đảo các giới ở Argentina ủng hộ. Nhiều TT Mỹ có ý tưởng tách ra khỏi ngân hàng TW đã phải trả giá bằng mạng sống. TT Lincoln từng phát không tiền của chính phủ cho dân chúng Mỹ. Đầu năm 1865, ông tuyên bố trước Quốc hội: "Tôi có hai kẻ thù lớn, quân đội miền Nam ở trước mặt tôi và các tổ chức tài chính ở đằng sau. Trong hai kẻ đó, kẻ ở phía sau là kẻ thù lớn nhất của tôi." Sau đó, ngày 14-4-1865, ông bị ám sát và chết, 2 tháng trước khi cuộc nội chiến Mỹ kết thúc. TT Kennedy cho phát hành trái phiếu kho bạc như một loại tiền tệ được đảm bảo bằng bạc song song với giấy bạc USD của FED. Ba tháng sau Kennedy bị ám sát và trái phiếu bị thay thế bằng giấy bạc FED, độc quyền phát hành tiền của FED được khôi phục. TT Kirchner dường như sẽ không đi quá xa. Không rõ ngân hàng TW có hủy trái phiếu chính phủ không, nếu họ làm thế, thì chính họ gây ra mất cân đối nợ-có. Vấn đề nợ quốc gia đang là mối đau đầu của giới tài phiệt quốc tế. Có lẽ madam Kirchner đã vô tình chứng tỏ một giải pháp giải quyết nợ công. Cho dù điều đó làm cho giới chủ tài phiệt không bằng lòng. Wall Street Journal cũng đã từng lên tiếng khi CP Hàn Quốc lần đầu tiên sau nhiều năm cử đại diện của mình đến cuộc họp của ngân hàng TW, điều đó làm giới chủ giận dữ và e ngại. Madam Kirchner đã mạo hiểm và đã thắng. Mỹ đã đóng băng các tài khoản tại ngân hàng TW, tranh tụng pháp lý cũng đã kết thúc, nhưng nếu TT Argentina cứ tiếp tục xu hướng này thì cá nhân bà sẽ bị đe dọa thực sự và chưa biết được điều gì sẽ xảy ra. Người ta vẫn nhớ số phận các TT Mỹ Lincoln, Kennedy… đó là tiền lệ. Nhưng không phải chỉ có mình Kirchner, TT Medvedev cũng bỗng nhiên bắt đầu chi tiêu vàng dự trữ (chúng ta có thể xem biểu đồ 2008-2009). Hay Nhật bản cũng vậy, chưa kể đến Trung Quốc. Các ngân hàng TW cũng mới chỉ có “độc lập” chưa lâu, Bank of England năm 1997, Central Bank of Japan năm 1998. Có điều thú vị là đảng Dân chủ cầm quyền Nhật đã từng có lịch sử ủng hộ ngân hàng TW Nhật “độc lập”, nhưng khi họ quay lại chính trường, đã thay đổi quan điểm này. Thời kỳ làm BT tài chính Nhật, ông Naoto Kan đã nỗ lực để điều khiển chính sách của ngân hàng TW Nhật, nhưng ông giữ chức vụ BT không được lâu. Ngày nay, duy nhất Ngân hàng TW Trung Quốc là thuộc về chính phủ và chịu trách nhiệm về chính sách tiền tệ của chính phủ. Nợ công Hy lạp phá vỡ sự ổn định tài chính EU, nợ công chính phủ Mỹ đe dọa lôi họ vào vùng lấy phá sản hay ít nhất cũng bị lạm phát. Không có quốc gia phát triển nào dám tự hào về cán cân tiền tệ tích cực. Nhưng dường như giới tài phiệt quôc tế không có kế hoạch giải quyết nợ công của các quốc gia bằng cách trả lại cho các quốc gia đó quyền phát hành tiền tệ. Hệ thống tài phiệt quốc tế đóng vai trò chính trong lịch sử phát triển thế giới ngày nay, thực sự chính nó dẫn đến hậu quả khủng hoảng. Và người ta càng đặt ra vấn đề tiền tệ quốc gia để giải quyết nợ công. Chính nó đẩy mọi quốc gia đến chỗ phải khai thác đến cạn kiệt tài nguyên và phá hoại môi trường, tất cả qui đổi thành tiền để trả nợ. Tại sao lại phải dấu giếm về thực chất ngân hàng TW? Tại sao phải ca ngợi Kudrin tài năng lỗi lạc công lao vĩ đại. Nếu Kudrin có chút tinh thần Nga, ông ta đã làm cho người Nga hiểu bản chất vấn đề. Đến Nga vào tháng 12-2008, đang giữa lúc khủng hoảng, Madam Argentina Cristina Kirchner sẽ chỉ bảo cho TT nga cách phải làm thế nào, tại sao lại ngốc nghếch với có ý định vay mượn đến $400 tỷ để chất vào bãi mìn Kudrin để lại? TT Medvedev đã tuyên bố về việc thành lập Trung tâm tài chính St. Petersburg, dù lý do gì thì việc đó cho đến nay đã không thành. Kể cũng xấu hổ, phận trai sức dài vai rộng, lại không bằng một phụ nữ!. Phải làm thế này này chàng ngốc ạ! http://edant.clarin.com/diario/2008/.../1738889-1.jpg |
Rothschild, Soros, CIA và canh bạc đổ cùng Bạc Hy Lai
http://img-fotki.yandex.ru/get/9262/...1d3974d0_L.jpg
Qua báo chí, người ta khó hình dung chi tiết Bạc Hy Lai đã phạm tội gì: tham ô, lợi dụng chức vụ…chỉ biết là bà Cốc Khai Lai, vợ ông Bạc, sát hại doanh nhân người Anh Neil Heywood vì lý do mâu thuẫn kinh tế, còn cựu giám đốc CA Trung Khánh Vương Lập Quân chạy vào lãnh sự quán Mỹ xin tỵ nạn vì lo sợ bị giết người diệt khẩu. Các phiên tòa gây nhiều đồn đại hơn là làm sáng tỏ. Thứ mà báo chí không hề nói đến là một câu chuyện hoàn toàn khác. Bạc Hy Lai đã dính líu với tài phiệt quốc tế, đe dọa đến độc lập TQ. Ít ai nghe thấy cái tên Paul Desmarais. Tuy nhiên, nếu có tìm hiểu thì cũng chỉ biết Desmarais là doanh nhân Canada. Thực ra, ông ta là tài phiệt người Canada được cho là đại diện của gia tộc Rothschild trong việc điều hành Công ty Năng lượng giàu có và ảnh hưởng của Canada (Power Corporation of Canada). Desmarais cũng được cho là quyền lực sau ngai vàng của ít nhất 5 đời Ttg Canada: Pierre Trudeau, Brian Mulroney, Jean Chretien (có con gái kết hôn với con trai của Andre Desmarais), Paul Martin, và Zion Stephen Harper… Desmarais cũng là bạn thân và ủng hộ TT Pháp Nicolas Sarkozy, kẻ đã bỏ chính sách Gaullist ủng hộ chủ quyền cho vùng nói tiếng Pháp Quebec. Desmarais đang kịch liệt phản đối độc lập cho Quebec. Desmarais đã sử dụng ảnh hưởng và sự giàu có của mình để đảm bảo sự trung thành của ít nhất hai thủ hiến ủng hộ liên bang của Quebec, là cựu Daniel Johnson và hiện tại là Jean Charest. Desmarais thành lập Hội đồng doanh nghiệp Canada-Trung Quốc và thiết lập tình bạn cá nhân với Bạc Hy Lai khi ông ta còn là thị trưởng Đại Liên. Desmarais, qua con trai của mình là Andre, người đã tiếp quản chức chủ tịch Công ty năng lượng, mối quan hệ của ông trùm được duy trì với Bạc khi ông ta trở thành Bí thư thứ nhất ĐCS tại Trùng Khánh. Cựu Ttg Chretien và cánh hữu Tin Lành Canada trước đây là bộ trưởng An ninh công cộng và Thương mại Stockwell Day cũng duy trì quan hệ chặt chẽ với Bạc thông qua các hoạt động vận động hành lang của Desmarais ở Trung Quốc. Ttg Harper cũng gần gũi với Bạc và việc cách chức vị lãnh đạo Bạc của ĐCS Trung Quốc là một đòn giáng mạnh vào việc vươn xa làm ăn của Harper tới Trung Quốc, trong đó bao gồm một đề nghị mỏ dầu cát Alberta khi có lệnh cấm của chính quyền Obama về dự án đường ống Keystone từ Canada đến Texas. Chretien có chân trong hội đồng quản trị hợp nhất Bathurst Ltd với Công ty Năng lượng và con rể Andre Desmarais, là người lấy con gái của Chretien, sở hữu Hãng bảo hiểm Manulife và Cirque du Soleil, cũng là kẻ thiết tha với phi vụ đưa nhà máy điện vào Trung Quốc , với sự hỗ trợ của Bạc. Cháu của Chretien là Raymond Chretien, làm đại sứ Canada ở Trung Quốc để giúp đỡ tạo điều kiện cho giao dịch năng lượng giữa công ty Năng lượng và Trung Quốc. Desmarais là kẻ ít khi thẳng thắn về gốc gác tôn giáo của mình, và có ảnh hưởng mạnh mẽ đến chính phủ Harper ủng hộ mạnh chính phủ cánh hữu Israel. Trong thực tế, "Marais" trong "Desmarais" là khu định cư lịch sử của người Do Thái ở Paris. Và Paul Desmarais được biết là có quan hệ với các tầng lớp thượng lưu Do Thái ở Palm Beach, Florida, nơi ông vẫn có một trong những ngôi nhà của mình ở đó. Một phụ tá thân cận của Desmarais là Maurice Strong, người từng là Chủ tịch của công ty Năng lượng trước khi trở thành một viên chức cao cấp của Liên Hợp Quốc, và là kẻ cầm đầu tín dụng khí thải các-bon-níc, khí nhà kính dưới Nghị định thư kiểm soát biến đổi khí hậu Kyoto. Desmarais, gia tộc Rothschild, và Soros cũng đã thu xếp chỗ ở cho cậu con họ Back là Bạc Qua Qua, anh ta chuẩn bị vào học trường Anh, cũng như Oxford, một điều kiện tiên quyết cho những gì Desmarais và Rothschild hy vọng là sẽ khởi đầu cho Nhóm Bilderberg/Hội đồng Quan hệ đối ngoại thòng lọng vào cổ Trung Quốc. Bạc Qua Qua cũng là một thành viên của Câu lạc bộ sinh viên thị trường Oxford, một sân tập cho Rothschild/Soros cài cắm vào các quốc gia nhắm đến. Cậu ấm Bạc Qua Qua sau này tốt nghiệp Trường quản lý hành chính công Harvard, cùng một chỗ với quí ông cao đẳng bổ túc Vinhempic, đại học tại chức Harvard xứ ta. Sự dính líu của Harper với Bạc cũng có thể liên quan đến hoạt động tội phạm trong giao dịch làm ăn của Canada tại Trùng Khánh. Harper đã gặp Bạc ở Trùng Khánh chỉ ít ngày sau khi Vương chạy vào Lãnh sự quán Mỹ và xin tị nạn không thành. Năm 2011, Harper đã ra lệnh trục xuất khỏi Canada sang TQ ông trùm tập đoàn TQ Lai Trường Hưng, kẻ đã bị bắt năm 1999 vì điều hành đường dây buôn lậu tại Phúc Kiến. Lai Trường Hưng là một học trò của cựu chủ tịch Giang Trạch Dân, người tiền nhiệm của Hồ Cẩm Đào. Tuy nhiên, thống đốc của tỉnh Phúc Kiến tại thời điểm bắt giữ Lai không gì khác hơn là Xi. Người ta tin rằng sau 12 năm tị nạn ở Canada, Harper giao Lai cho TQ, nơi ông ta phải đối mặt với án tử hình, là để ghi điểm cho Bạc, những bằng chứng từ Lai liên can đến Xi sẽ hạ bệ Xi và mở đường cho Bạc. Harper đã lạm dụng hệ thống tư pháp và tị nạn Canada làm Bạc nổi danh cho thấy một âm mưu tội phạm lớn trong đó một phần là Harper. Ngược lại, vụ này cũng giúp cho Harper và ông bạn Desmarais, Rothschild được bật đèn xanh đảm bảo trong việc IPO các công ty tham gia vào ngành công nghiệp hóa dầu Trùng Khánh và đường ống dẫn dầu khí Myanmar-Trung Quốc, chưa kể đến làn sóng khổng lồ của chiến dịch bơm tiền mặt vào các cộng đồng Trung Quốc tại Vancouver (gọi là "Hong Couver" là nơi có nhiều người giàu là công dân Canada-Trung Quốc, như Lai, có hộ chiếu từ đặc khu hành chính Hồng Kông). Rothschild và Desmarais đầu tư vào Suez Group, nó sở hữu hiệu quả các công ty xử lý nước ở Trung Khánh, cũng được đảm bảo bởi hành động của Harper. Desmarais và Rothschild cũng đang kiểm soát các nhà đầu tư ở Total El-Acquitane, tạp đoàn này đang kiểm soát lĩnh vực dầu khí ngoài khơi Myanmar và đường ống dẫn dầu khí xuyên Myanmar sẽ đem dầu đến chặng cuối Trùng Khánh. |
Rothschild, Soros, CIA và canh bạc đổ cùng Bạc Hy Lai
Paul Desmarais và Rothschild consortium, đối tác làm ăn của mình, bao gồm cả Evelyn de Rothschild và trùm tư bản kền kền nhặt xác Soros, có rất nhiều hy vọng đầu tư vào Bạc Hy Lai để ông ta được bầu vào Ban thường vụ BCT của ĐCS TQ. Tuy nhiên, một loạt các sự cố - không phải là tình cờ, mà đỉnh cao là trưởng cảnh sát Trùng Khánh, cánh tay phải của Bạc là Vương Lập Quân, chạy vào Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô xin tỵ nạn chính trị, đã tước mọi cơ hội để Bạc được nâng lên Ban thường vụ BCT-một trong chín thành viên lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc khi có 7 thành viên trong đó có cả chủ tịch Hồ Cẩm Đào sẽ từ nhiệm, để hoàn thành kế hoạch lớn của Desmarais và Rothschild, đó là, Bạc Hy Lai trở thành Mikhail Gorbachev của Trung Quốc, xóa xổ Cộng hòa Nhân dân theo sáng kiến “thiện ý” của các ông trùm chủ mưu tư bản, đưa Trung Quốc trở lại những ngày vinh dự làm tân-thuộc địa với nền kinh tế nông nô dưới ách thống trị của chủ nghĩa thực dân tài phiệt phương Tây. Các tổ chức NGO do Soros và Quĩ Bảo trợ dân chủ quốc gia NED kiểm soát cũng đã có chỗ đứng chắc chân trong các tỉnh Trung Quốc, theo nguồn tin châu Á của WMR. Các hoạt động hải ngoại được giám sát bởi CIA ở Hồng Kông. NGO của Soros cũng hoạt động giữa các đồng nghiệp Trung Quốc-Mông Cổ của Vương, đặc biệt là ở vùng Nội Mông, quang cảnh của tình trạng bất ổn xã hội gần đây cho thấy điều đó. Về cơ bản, Trung Quốc sẽ đi theo con đường của Liên Xô và sẽ làm mồi cho con ma cà rồng hút máu của chủ nghĩa tư bản toàn cầu.
WMR (Wayne Madsen Report- http://www.waynemadsenreport.com/ ) đã nắm được tin tức từ các nguồn TQ rằng, kỳ công chống tội phạm của Bạc và Vương của ông ta đã bị quá thổi phồng và những tên tội phạm bị truy tố và kết án ở Trùng Khánh chủ yếu là tội phạm nhỏ. BCT phát hiện ra rằng các giao dịch của Bạc với Rothschild, Desmarais, và Soros cấu thành một âm mưu hình sự lớn chống lại nước Cộng hòa nhân dân và nền kinh tế của họ. Trong khi đó, Rothschild và mạng lưới của nó, bao gồm cả Soros-CIA, giận dữ bầm gan tím ruột vì họ Bạc bị đổ. Có thể mạng lưới NGO toàn cầu của Soros sẽ cố gắng kích động một cuộc cách mạng theo chủ đề ở Trung Quốc, không dựa trên chủ đề cách mạng "quyền lực mềm" sử dụng mạng xã hội, mà thiên về bạo lực như các cuộc nổi dậy ở Libya và Syria. Phường Rothschild - Soros muốn trừng phạt chủ tịch mãn nhiệm Hồ Cẩm Đào, Ttg Ôn Gia Bảo, chủ tịch Tập Cận Bình - đối thủ chính của Bo, Bí thư Quảng Đông Uông Dương và phó Ttg Lý Khắc Cường. Sau khi không đẩy được Vladimir Putin trong cuộc bầu cử tổng thống Nga, cartel tài phiệt Rothschild - Soros - CIA - Obama từng bước từng bước một cùng những kẻ sẵn sàng đồng lõa - sẽ làm mọi thứ để đem đến thay đổi, kể cả bằng bạo lực ở Bắc Kinh và Moscow… Neil Heywood, là kẻ được mô tả là doanh nhân người Anh đã bị đầu độc chết tại Trùng Khánh, như cáo buộc xét xử vợ Bạc Hy Lai là Cốc Khai Lai. Nhưng vị doanh nhân này có hành tung rất bí ẩn, không đơn giản là một doanh nhân phương Tây chết trong hoàn cảnh bí ẩn ở Trung Quốc. Heywood, là cố vấn cho nhà thầu tình báo Anh Hakluyt&Company, Heywood được cho là đã chết tại khách sạn Lucky Holiday ở Trùng Khánh sau khi anh ta xảy chân làm vỡ kế hoạch chuyển một số lượng lớn tiền của Bạc ra nước ngoài. Vợ bạc tiếc của sai thuộc hạ ra tay hạ độc Heywood và sự vụ vỡ lở. Như viết trước đây bởi WMR, Bạc đã bí mật được chống lưng bởi Rothschild, George Soros, Mỹ, Canada, Israel, và Anh với hy vọng rằng ông ta sẽ đặt chân vào BCT ĐCS Trung Quốc, và sắm vai như Mikhail Gorbachev ở Liên Xô, phá hoại nước CHND để mở đường cho chế độ mới theo sát bước mục tiêu toàn cầu hóa - globalist, bao gồm mở cửa Trung Quốc buôn bán trái phép các chất cấm ma túy, cờ bạc và thu hồi đất đai, bán rẻ các doanh nghiệp nhà nước phục vụ lợi ích của phương Tây. http://img-fotki.yandex.ru/get/9265/...5f225cef_M.jpg |
Rothschild, Soros, CIA và canh bạc đổ cùng Bạc Hy Lai
Sự dính líu của phương Tây vào một số tổ chức tội phạm "warlordism" đời mới ở Trung Quốc đã dẫn đến cái chết "ngộ độc rượu" của 6 doanh nhân phương Tây ở Đông Quan, Quảng Đông năm 2002. Họ bao gồm 5 người Mỹ và 1 người Canada. Có tuyên bố cho rằng tất cả 6 người chỉ uống hai thùng bia trước khi họ qua đời. Đại sứ quán Mỹ và Canada đã được thông báo 6 người đã chết vì ngộ độc rượu nhưng các đại sứ quán đều từ chối điều tra cái chết của họ. Cái chết của những người phương Tây được cho là một phần của một cuộc tranh đua tranh Mossad của Israel và PLA trong việc kiểm soát buôn bán Ecstasy ở miền nam Trung Quốc.
Bà Cốc đã bị kết án tử hình vì tội giết Heywood. Vương Lập Quân, cựu phó của Bạc và giám đốc công an Trùng Khánh, kẻ đã chạy vào Lãnh sự Mỹ ở Thành Đô xin tị nạn. 36 giờ sau khi các quan chức lãnh sự họp, họ Vương đã được bàn giao cho chính quyền Trung Quốc, những người đã chờ đợi bên ngoài lãnh sự quán và ông ta đã bị đưa bằng máy bay thẳng đến Bắc Kinh, nơi ông có thể đối mặt với tội phản quốc. Nhưng tòa đã xử kín Vương tội tham ô một số tiền bị coi là rất nhỏ so với các vụ án tham ô khác. Kế hoạch của họ Bạc và vợ tiếm quyền ở Bắc Kinh và phá hỏng kế hoạch của Tập Cận Bình trở thành chủ tịch tiếp theo của Trung Quốc, kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào đã được hỗ trợ bởi Rothschild, Soros, Stephen Harper - một bạn thân của Bạc; và các "Mặc Môn ngũ ngoại giao" của Mỹ ở Trung Quốc trong đó có cựu đại sứ Mỹ tại Trung Quốc Jon Huntsman và Tổng lãnh sự Mỹ tại Thành Đô, Peter Haymond, người đã ra lệnh bàn giao Vương Lập Quân cho chính quyền Bắc Kinh. Khi làm đại sứ, con gái của Huntsman, Mary Ann, Liddy, và Abby, thường xuyên hẹn hò ăn chới với con trai họ Bạc. Bạc Qua Qua tham dự trường Harrow và Oxford ở Anh và có những câu hỏi tại sao con trai của một quan chức vừa phải của ĐCS Trung Quốc lại có đủ khả năng chi trả cho giáo dục đắt tiền ở Anh. Bạc Qua Qua hiện được bảo vệ như nhân chứng Mỹ ở gần trường Harvard. Cái chết của Heywood đã đẩy tất cả các lợi ích phương Tây o bế họ Bạc vào vòng thiệt hại. Tuy nhiên, cũng xuất hiện một số phe phái của các cơ quan tình báo phương Tây, trong đó có MI-6 Anh, tuy nhiên không hẳn Mi-6 thật sự quan tâm đến kế hoạch cài cắm Bạc. Neil Heywood là một trung gian có uy tín cho Rothschild, Soros và giới tài phiệt quốc tế. Theo WMR, đổ cùng với Bạc là cuộc cách mạng màu TQ, tuy nhiên khác với ở Nga hay Ai Cập, nơi Soros và CIA hỗ trợ các NGO có những khiêu khích công khai chính quyền và biểu tình bạo loạn đường phố trực tiếp gây bất ổn. Ở TQ âm mưu mang lại thay đổi chính trị có lợi cho Mỹ diễn ra kín đáo hơn. Họ Bạc biến mình thành con ngựa thành Tơ-roa cho Rothschild và Soros, những kẻ theo chủ thuyết toàn cầu hóa globalist muốn Trung Quốc, mảnh đất tự do độc lập cuối cùng trên trái đất này sẽ phải tuân thủ các mệnh lệnh của Bilderberg, Davos, và cấu trúc siêu quốc gia G8. Phải nói là Bạc cùng Vương là động lực của vụ bùng nổ bất động sản và chương trình phát triển Trung Khánh, thứ được quảng bá theo đúng kiểu phương Tây. Nhưng mặt khác, cả Bạc và Vương đã bị các thế lực bên ngoài kiểm soát. Soros và Rothschild đứng sau giúp đỡ cho vụ bùng nổ bong bóng bất động sản Trùng Khánh năm 2005, nhiều kẻ đã kiếm được tiền tỷ từ thương vụ này. Cuối năm 2010, Quĩ Soros lập văn phòng tại Hồng Kông sau khi đầu tư ban đầu nhiều tỷ vào Sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông qua Minsheng Bank Ltd. và tập đoàn Longfor Property Group. Minsheng được lãnh đạo bởi Eddie Wang là cựu giám đốc chi nhánh Trung Quốc của HSBC, kẻ nổi tiếng là duy trì mối liên kết chặt chẽ với MI-6 Anh. Vương bị buộc phải rút ra khỏi Minsheng sau đó, khi vốn đầu tư của ngân hàng mất tích mà không giải thích được. Năm 2011, Longfor Property bị dẫn bởi Moody làm ví dụ cho sự thiếu minh bạch và mất tích quĩ không báo cáo. Wu Yajun ("bà Wu"), người được cho là phụ nữ giàu nhất thế giới và là một thành viên của quốc hội TQ đã phải đứng ra làm tổng giám đốc Longfor. Vụ tham nhũng của Vương Lập Quân trong thị trường bất động sản Trùng Khánh, sự tham lam của bà Cốc đã làm lộ ra chân tướng Bạc Hy Lai và kế hoạch Soros. Hoạt động kinh doanh của Soros ở Trung Quốc hiện đã bị điều tra bởi các công tố viên nhà nước và cảnh sát thương mại. Quĩ đầu tư mạo hiểm của trùm kền kền nhặt xác Soros sẽ mất hàng tỷ đô la đã đầu tư vào Trung Quốc. Những cố gắng của Soros làm "cách mạng trắng" ở Nga và "cách mạng hoa sen" ở Ai Cập đã bị lộ ra cả một mạng lưới CIA hoạt động thông qua Soros NGO, cuộc "cách mạng vàng" của Soros ở Maldives bị đổ trong một cuộc phản đảo chính bởi phó TT và cảnh sát, những phát triển không ngừng ở Trung Quốc đã cho thấy rằng đó là những hơi thở hổn hển cuối cùng của Mỹ, phải sử dụng đến "quyền lực mềm" để gây ảnh hưởng đến các sự kiện thế giới hóa ra là đúng như Mao Trạch Đông đã nói: "con hổ giấy". Mặt khác, đã từ lâu Soros và CIA tìm cách gây bất ổn và kiềm chế Trung Quốc trỗi dậy bằng cách nuôi dường giáo phái Pháp Luân Công. Họ bị chính Bạc đàn áp, bao gồm cả bắt bớ, giam giữ và tra tấn thời ông ta làm thị trưởng Đại Liên. Đó là “cú đánh trở lại” của Bạc với tình bạn thân thiết Harper, Chretien, Soros và Rothschild. Chúng đã bỏ rơi Pháp Luân Công để chọn Bạc. Chính trang báo Đại Kỷ Nguyên của Pháp Luân Công đã dẫn WMR tố cáo Bạc dính líu đến Soros, Rothschild và các quan chức Canada, một tiến triển không hề làm cho Cass Sunstein/George Soros thấy hài lòng. Trung Quốc sẽ phải chú ý hơn đến hoạt động của CIA và Soros trong các phần khác của đất nước, bao gồm cả Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, Vân Nam, Hải Nam, Hồng Kông và Macao. Chủ tịch Tập sẽ phải cứng rắn hơn với Obama rằng người Trung Quốc sẽ không tha thứ cho sự can thiệp của Mỹ vào các vấn đề chính trị nội bộ của Trung Quốc và ĐCS Trung Quốc. http://img-fotki.yandex.ru/get/9166/...6a2fe467_L.jpg Theo Wayne Madsen Report- http://www.waynemadsenreport.com/ |
Ngân hàng TW Liên bang Nga
Theo định nghĩa của dic.academic.ru:
Центральный банк Российской Федерации (Банк России) — верхний уровень двухуровневой банковской системы в Российской Федерации, которая состоит из Банка России и коммерческих банков (и других кредитных организаций). Ngân hàng TW Liên bang Nga (gọi tắt là Ngân hàng Nga), tên tiếng Việt trong các bài ở đây viết gọn là ngân hàng TW, NHTW – là cấp cao nhất của hệ thống ngân hàng 2 lớp ở Liên bang Nga, bao gồm Ngân hàng Nga và các ngân hàng thương mại (và các tổ chức tín dụng khác). Ngoài ra, ở Nga còn có các ngân hàng, các quĩ tín dụng khác của nhà nước, mà không nằm trong hệ thống này, ví dụ Ngân hàng phát triển. NHTW Nga kiểm soát hoạt động của các tổ chức tín dụng, cấp phát và thu hồi giấy phép của họ trong thực thi hoạt động ngân hàng, cũng như các tổ chức tín dụng làm việc với các tổ chức các nhân và pháp nhân khác. Điều 75 Hiến pháp LB Nga thiết lập qui chế hợp pháp và hợp hiến của NHTW Nga, xác định nó có quyền độc nhất tiến hành in tiền (phát hành tiền tệ) và các chức năng cơ bản khác – bảo vệ và duy trì sự ổn định của đồng rub. Nhưng Điều 71 Hiến pháp qui định rằng, cấp liên bang của CQ sở hữu độc quyền phát hành tiền tệ, và theo Điều 75 dẫn đến mâu thuẫn. Do đó qui định, qui chế, mục đích hoạt động, chức năng và quyền hạn của NHTW được xác định bởi Luật Liên bang “Về NHTW LB Nga” và các luật LB khác. |
Ngân hàng TW Nga thuộc về ai?
Do mâu thuẫn giữa điều 71 và 75 trong cùng bản Hiến pháp 1993. Cho nên chúng ta phải xem lại "Luật về NHTW Nga", tên tiếng Nga là: "Закон о Центральном Банке РФ"; http://base.consultant.ru/cons/cgi/o...e=LAW;n=146135
Từ những gì người ta biết về hệ thống FED (Ngân hàng dự trữ LB Mỹ), là ngân hàng tư nhân, dấy lên những lo ngại về NHTW Nga. NHTW Nga thuộc về ai, ai điều hành quản lý, nó có thuộc về nhà nước Nga hay không? Dường như là nhìn vào luật “Về NHTW LB Nga”, mọi thứ rất rõ ràng, nhưng lại không hẳn như vậy. Luật này ra đời năm 2002, rất phức tạp, là một thách đố thực sự đối với một luật sư chính cống và hầu như bị chỉnh sửa liên tục hàng năm, với rất nhiều thuật ngữ chuyên môn, là thách đố cho chính những người là luật sư thật sự. Thật kỳ quái! Vậy nên chỉ có thể dẫn một vài điều khoản quan trọng. Điều 2 của luật này dĩ nhiên nói rõ: Vốn pháp định và tài sản của NHTW là tài sản sở hữu của liên bang, nghĩa là thuộc về nhà nước Nga. Статья 2. Уставный капитал и иное имущество Банка России являются федеральной собственностью. В соответствии с целями и в порядке, которые установлены настоящим Федеральным законом, Банк России осуществляет полномочия по владению, пользованию и распоряжению имуществом Банка России, включая золотовалютные резервы Банка России. Изъятие и обременение обязательствами указанного имущества без согласия Банка России не допускаются, если иное не предусмотрено федеральным законом. Государство не отвечает по обязательствам Банка России, а Банк России - по обязательствам государства, если они не приняли на себя такие обязательства или если иное не предусмотрено федеральными законами. Банк России осуществляет свои расходы за счет собственных доходов. Điều 2. Vốn pháp định và tài sản khác của NHTW là tài sản liên bang. Theo mục đích và vì thế thiết lập nên bởi luật LB hiện hành, NGTW Nga thực hiện quyền hạn về sở hữu, sử dụng và điều hành tài sản của NHTW, kể cả dự trữ vàng-ngoại tệ của NHTW. Tịch thu và cản trở tài sản đã nêu không có sự đồng ý của NHTW là không được phép, nếu như không có qui định khác bởi luật LB. Nhà nước không chịu trách nhiệm pháp lý về nghĩa vụ của NHTW, và NHTW – tuân thủ nghĩa vụ của nhà nước, trừ khi họ không tiếp nhận các nghĩa vụ như vậy hay nếu không có qui định khác của luật LB. NHTW trang trải các chi phí của mình từ kết quả thu nhập riêng của mình. Khi nhìn vào điều này, có vẻ như mọi thứ về NHTW là rõ ràng. Bên cạnh đó, TT Nga đề cử và DUMA phê chuẩn người đứng đầu và các thành viên ban quản trị NHTW. Liệu như thế ai đó đã bằng lòng chưa? Hoàn toàn chưa! Trên thực tế, NHTW là độc lập với chính phủ LB Nga và cũng rất giống như FED-Mỹ và hầu hết các NHTW khác trên thế giới, trừ Trung Quốc, và có lẽ luật viết về nó, “Về NHTW LB Nga” ra đời từ cùng 1 nơi. Thế cho nên, có điều ngược lại là khác: chính phủ LB Nga hoàn toàn phụ thuộc vào chính sách hoạt động của NHTW. Chúng ta xem nó chính từ câu cú thuật ngữ gài trong Điều 2: “Nhà nước không chịu trách nhiệm pháp lý về nghĩa vụ của NHTW, và NHTW – tuân thủ nghĩa vụ của nhà nước,” tương tự: Tài sản NHTW thuộc về nhà nước nhưng nhà nước không chịu trách nhiệm về tài sản này. Thực tế, như Hy Lạp chẳng hạn, nhà nước có thể phá sản mà thậm chí vẫn có tích trữ đầy vàng và ngoại tệ trong NHTW. Dự trữ là không thể đụng đến! Không phải là danh giá gì. 3 tỷ hay 300 tỷ đô la, cũng chẳng nghĩa lý gì. Điều này trái với tự nhiên, NHTW lại không có nghĩa vụ gì với nhà nước. Nói 1 cách cực đoan, có tên cướp biết xấu hổ, hắn cướp được tài sản, giấu đi và chối bay chối biến. Còn tên cướp trắng trợn, hắn bảo đúng là tài sản (mà hắn cướp) là của gia chủ, nhưng gia chủ không phải chịu trách nhiệm gì về tài sản này, để hắn tùy ý sử dụng, theo qui định của gia chủ, trừ khi gia chủ viết đơn khiếu nại bãi miễn này khác. Viết đơn đi! |
Ngân hàng TW Nga thuộc về ai?
Đây, viết đơn đây! Khi nhà nước viết đơn, yêu cầu gì đó với NHTW thì đã có điều 6:
Статья 6. Банк России вправе обращаться с исками в суды в порядке, определенном законодательством Российской Федерации. Банк России вправе обращаться за защитой своих интересов в международные суды, суды иностранных государств и третейские суды. Điều 6. NHTW Nga có quyền tố tụng tại các tòa án theo luật lệ đã định của LB Nga. NHTW Nga có quyền bảo vệ lợi ích của mình tại các tòa án quốc tế, các tòa án nước ngoài và các tòa án trọng tài. Chỉ có thể vào mà không thể ra. Điều này là tương tự ”Trans-Pacific Partnership: Công cụ quyền năng tập đoàn của 1%”, theo đó: Trong nhà nước đầu tư tư nhân mà TPP đang nỗ lực thiết lập, công ty nước ngoài có thể kiện chính phủ quốc gia, đưa quốc gia ký kết ra xét xử tại tòa án phán xử đầu tư, theo sắp đặt bởi luật sư khu vực tư nhân. Tòa án quốc tế sẽ có quyền ra lệnh cho chính phủ phải bồi thường tiền không giới hạn lấy từ ngân khố quốc gia cho các tập đoàn nước ngoài và các nhà đầu tư nếu chính sách của chính phủ mới hoặc chính phủ hiện tại cản trở lợi nhuận dự kiến trong tương lai của nhà đầu tư. "Kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước cái chết. Người dũng cảm chưa bao giờ nếm mùi cái chết và chỉ một lần." William Shakespeare, "Julius Caesar", Act 2 scene 2 Dân chúng có thể ngu dại hay hèn nhát, quốc gia có thể ngu dại hay hèn nhát, điều đó không đáng quan tâm, cái đáng quan tâm không phải là nguyên nhân mà là hậu quả. Dĩ nhiên có thể không nghe phán quyết, dĩ nhiên, là của tòa Strasbourg và sử dụng Dự trữ vàng phù hợp với câu đầu tiên của Điều 2 luật này, tuy nhiên… Dự trữ vàng và ngoại tệ (gọi là dự trữ ngoại tệ cho gọn) lại không nằm ở NHTW. Đô la và các ngoại tệ khác, nhận được vì bán dầu và khí cũng không chuyển đến Nga. Ít nhất là theo số lượng đầy đủ. Thời chưa điện tử, người ta nhận 1 mảnh giấy chứng nhận, thời nay là 1 tín hiệu điện tử báo vào tài khoản có. Còn ở đâu đó, trong các ngân hàng, tài khoản bên bán tăng 1 con số, bên mua giảm 1 con số. Dĩ nhiên 2 con số này sẽ không bằng nhau, chúng chênh lệch một khoản, là chi phí giao dịch, thuế má, bảo hiểm, bảo lãnh… Tóm lại thời nào thì cũng không có chi trả tiền theo nghĩa vật lý. Thử hình dung, 1 triệu USD xếp đầy trong một cái cặp loại vừa. 100 triệu USD cần đến 1 cái xe tải cỡ vừa. 1 tỷ USD cần 10 cái xe như thế. Còn vận chuyển 3-4 tỷ USD bán dầu mỗi ngày vào NHTW cần cả 1 đoàn tàu hỏa 10 toa, cần một lực lượng bốc xếp đông đảo, một lực lượng an ninh bảo vệ khác còn đông hơn gấp nhiều lần. Mà NHTW cũng không có chỗ nào để chứa một lượng tiền mặt lớn đến như vậy. Vậy thì dự trữ ngoại tệ để ở đâu? Thực sự chẳng có lượng tiền mặt lớn đến như thế chuyên chở vào Nga mỗi ngày. Dĩ nhiên chúng vẫn nằm ở các ngân hàng nước ngoài, trong những số liệu máy tính, và như là “vô hình”. Cụ thể là ngân hàng nào, máy tính nào thì thậm chí ngay cả các chuyên viên ngân hàng-tài chính cũng không chắc đã biết. Họ chỉ biết đến một phản ánh nào đó trong tài khoản của NHTW mở ở hệ thống ngân hàng nước ngoài. Đoán rằng đó là máy tính của World Bank hay IMF, 2 hệ thống ngân hàng lớn nhất thế giới hiện nay. Nhưng chúng là của ai? Ai quản lý chúng? Rất mù mờ đâu đó như Chính phủ Thế giới, nhưng sự tồn tại của 1 chính phủ như vậy không được công nhận. Vậy thì có vấn đề thực sự về vàng và ngoại tệ dự trữ. Một điều khác là, một phần giá trị buôn bán được chuyển thành dự trữ ngoại tệ tại NHTW lại không đại diện cho thậm chí là 1 đồng tiền nào đó. NHTW Nga chuyển phần dự trữ ngoại tệ sang “tiền giấy” Mỹ, chính xác hơn là trái phiếu vay nợ của chính phủ Mỹ, thứ mà gần đây đã gần như phải tuyên bố vỡ nợ. Nhưng người ta thích im lặng hơn là nói về điều đó, trừ Putin, ông đã nhiều lần lên tiếng yêu CP Mỹ phải có trách nhiệm với chi tiêu của mình. Ngay cả khi NHTW Nga chuyển sang thành vàng dự trữ, thì tình cảnh cũng tương tự, không có vàng vật lý nào được giao, chỉ có con số trên tài khoản máy tính, còn vàng thực sự vẫn nằm ở dạng ký gửi đâu đó trong kho nào đó ở London hoặc New York. Điều đó cũng hàm chứa không ít rủi ro mà một ví dụ là: Vàng của NHTW: câu chuyện tước đoạt thầm lặng: http://www.fondsk.ru/news/2013/05/10...i-i-20371.html http://www.fondsk.ru/news/2013/05/12...-ii-20372.html Nước Đức cũng chẳng khá gì hơn Nga, họ đang đòi vàng của họ về nhà! Nước Mỹ chi tiêu vô tội vạ và vô trách nhiệm. Với khoản nợ công ngày càng tăng như hiện này, các nhà toán học lập mô hình máy tính, tính toán khả năng trả nợ. Kết quả thật kinh hãi: không có cách nào để chính phủ Mỹ trả nợ, ngoài 1 cuộc chiến tranh đủ lớn, cỡ WW-II. Trong trường hợp Mỹ hay EU phá sản, dự trữ ngoại tệ ở NHTW Nga sẽ gần như mất sạch (mà Nga tích cực mua vàng ngay cả khi giá cao là vì thế). Nga sẽ chết cùng phương Tây là điều có thể. Thế còn WW-III liệu có ai muốn không? Ngoài cách của madam Argentina Cristina de Kirchner. Không có cách nào, trong kịch bản nào cho dù là tồi tệ nhất để chính phủ Nga lấy được dự trữ ngoại tệ của họ, họ chỉ thấy tiền bạc của họ là con số ảo trên máy tính. |
Ngân hàng TW Nga thuộc về ai?
Nhưng đó cũng chưa phải là tất cả, luật đang nói còn có 1 điều khoản khác, cách ly chính phủ Nga với NHTW, thể hiện NHTW “độc lập” với nhà nước.
Статья 22. Банк России не вправе предоставлять кредиты Правительству Российской Федерации для финансирования дефицита федерального бюджета, покупать государственные ценные бумаги при их первичном размещении, за исключением тех случаев, когда это предусматривается федеральным законом о федеральном бюджете. Банк России не вправе предоставлять кредиты для финансирования дефицитов бюджетов государственных внебюджетных фондов, бюджетов субъектов Российской Федерации и местных бюджетов. Điều 22. NHTW Nga không có quyền trao tín dụng cho CP LB Nga vì thâm hụt ngân sách LB, để mua sắm chứng khoán nhà nước khi phát hành lần đầu, ngoại trừ trường hợp, khi điều đó được qui định bằng luật liên bang về ngân sách liên bang. NHTW không có quyền trao tín dụng vì thâm hụt ngân sách tài chính của các quĩ ngân sách nhà nước (quĩ công), ngân sách của các chủ thể LB Nga và các ngân sách địa phương. Điều này khác FED-Mỹ trực tiếp cung cấp tín dụng cho CP LB Mỹ, thực hiện bằng cách mua trái phiếu chính phủ bằng tiền không tồn tại của FED. Nói 1 cách thô thiển, trái phiếu chính phủ Mỹ rơi vào tay FED để đổi lấy một tài khoản chính phủ đơn giản là được ghi tên một con số tương ứng mà trước đó đương nhiên không tồn tại. Con số trên máy tính ngân hàng sau đó sẽ trở thành tiền mới và chính phủ Mỹ sẽ sử dụng chúng. Điều đó nói rằng, đó là bước đầu tiên, và bước thứ hai, là phát hành bởi ngân hàng thương mại thuộc hệ thống ngân hàng FED, chúng cấp phát tín dụng dưới dạng bảo đảm cho số “chứng khoán” đã nhận của chính phủ Mỹ với một hệ số tăng thêm. Hệ số này thông thường từ 9 đến 16 tính bằng %. Nghiệp vụ như thế giới ngân hàng gọi là “tỷ lệ dự trữ” và ngược lại làm tăng thêm tổng lượng tiền phát hành. Sau đó tiền mặt được in ra để xóa bỏ trên sổ sách con số tiền không tồn tại tương ứng của chính phủ Mỹ đã đề cập ở trên. Đó là cách kinh doanh tiền ở Mỹ. Ở Nga là hệ thống hoàn toàn khác. NHTW nhìn chung không có quyền/nghĩa vụ cung cấp tín dụng cho chính phủ trong mọi hoàn cảnh và theo một cách tương ứng cơ chế để đưa tiền tệ vào nền kinh tế đã bị cắt đứt toàn bộ mối liên hệ với nền kinh tế bởi luật hiện hành. Đồng rub được đưa vào lưu thông như thế nào? Qua việc mua đồng tiền nước ngoài, thường là đô la. Có bao nhiêu đô la để vào kho của NHTW thì đổi lại có bấy nhiều đồng rub được phát hành. Tất cả diễn ra qua tỷ giá hối đoái. Hậu quả là khối lượng đồng rub bị gắn chặt vào đô la. Có thể cho rằng đồng rub cũng là đồng đô la nằm ở kho dự trữ của NHTW, nhưng được in lại bằng màu khác với số lượng theo một hệ số nào đó. Hệ số này biến động nhẹ theo thời gian, nhưng không nhiều, dĩ nhiên là nói về mặt lý thuyết thì như thế, chúng ta có thể xem lại biểu đồ tỷ giá 2. Đủ biết khi FED in tiền ầm ầm và đô la mất giá thì Nga thiệt hại như thế nào! Theo luật, NHTW đơn giản là buộc phải duy trì tỷ giá hối đoái cố định đương nhiên là theo đô la. Điều đó có nghĩa là, hệ thống tài chính Nga đơn giản chỉ là chi nhánh địa phương của hệ thống tài chính FED. http://img-fotki.yandex.ru/get/9326/..._b148a9b_L.jpg |
Ngân hàng TW Nga thuộc về ai?
Thực tế này thậm chí ngay cả ở chính các viên lãnh đạo NHTW có thể cũng không hiểu được ở mức độ nhận thức cao nhất. Vị thế như vậy là tự nó nảy sinh. Nhu cầu của nền kinh tế nội địa đối với khối lượng tiền tệ lưu thông hoàn toàn bị đặt dưới sự lệ thuộc vào xuất khẩu để đổi lấy đô la. Thu nhập được bao nhiêu từ bán dầu – có bấy nhiều tiền trong nền kinh tế. Nền sản xuất thực nội địa đất nước và khối lượng hàng hóa trong thị trường nội địa trong kịch bản này không được đếm xỉa đến. Nạn lạm phát là một trong những hậu quả của lối tiếp cận này – tăng trưởng khối lượng hàng hóa nội địa không theo kịp xuất khẩu nguyên liệu. Đô la mang về theo xuất khẩu dầu quá nhiều, tương ứng như thế là quá nhiều đồng rub được in ra, nó gây ra lạm phát. Để thanh toán lạm phát gây ra bởi cơ chế này, hoặc là phải giảm xuất khẩu, hoặc là phải nhập khẩu nhiều hơn hàng hóa từ phương Tây. Hoặc liên tục tăng tỷ giá hối đoái rub/đô la.
Trong cả 3 lựa chọn đó, có rất nhiều hậu quả tiêu cực, mà chúng ta sẽ đề cập sau, nhưng cũng có mặt tích cực. Đó là nhập khẩu phương tiện sản xuất và nhập khẩu kỹ thuật-công nghệ. Và chỉ có đồng đô la “được chi tiêu” theo cách này mới đi vào thị trường nội địa theo nghĩa tích cực, làm tăng sản xuất hàng hóa, và tương ứng, làm giảm lạm phát. Nhưng ai được quyền chi tiêu khoản dự trữ ngoại tệ này? Đó là cả một vấn đề. Rõ ràng, tình trạng như vậy chứng tỏ vị trí bị lệ thuộc của hệ thống tài chính Nga vào hệ thống tài chính quốc tế và cái nhân cơ bản FED. Thời cải tổ Igor Gaidar, có một số nhân vật, trong đó có Gerashchenko đã đưa hệ thống này vào Nga. Ông ta thậm chí còn rao giảng hệ thống này còn “không tốt” bằng FED-Mỹ. Những tên gián điệp dưới ảnh hưởng phương Tây cổ súy cho “độc lập” và “tự do” kinh tế, cách ly khỏi sự can thiệp của nhà nước trong thời hỗn loạn thập kỷ 1990 dưới thời Yeltsin đã đặt nền móng và hiện thực hóa giấc mộng biến Nga thành quốc gia lệ thuộc vào phương Tây. Gerashchenko là một nhân vật đầy tranh cãi về công/tội, ông ta từng là chủ tịch Ngân hàng TW Liên Xô và NHTW Nga sau này. Để đối phó với NHTW “độc lập với quốc gia” và Quĩ dự trữ ngoại tệ không thể đụng đến, Nga đã thành lập ra “Quĩ bình ổn”. Vẫn còn nhiều cản trở, tuy nhiên, các hoạt động tài chính của nó có thể sắp đặt ở tầm xa hơn. Đầu tiên là chuyển đổi tiền tệ, sau đó là mua “trái phiếu” Mỹ. Về cơ bản thì vẫn không thoát được cảnh phải nằm trong con số tài khoản nào đó của World Bank, theo lẽ tự nhiên, nó có thể bị phương Tây đóng băng. Dự thảo của chính phủ “Về sắc lệnh đầu tư vốn vào Quĩ bình ổn”, Ttg Fradkov (2004-2007) khi đó đề nghị có thể đầu tư vào trái phiếu “chính phủ Austria, Belgium, Finland, France, Germany, Greece, Ireland, Italy, Luxembourg, Netherlands, Portugal, Spain, Great Britain và USA". Thứ tự các nước được khuyến nghị mua trái phiếu trong dự thảo này, rất thú vị lại để theo thứ tự ABC, không phải bằng tiếng Nga, mà tiếng Anh, nó nguyên gốc là bằng tiếng Anh khiến người ta nghi ngờ cũng được soạn ra ở đâu đó. Và khi chuyển sang tiếng Nga thì có chữ ký của Fradkov chỉ như một bản dịch và thậm chí không cả sắp xếp lại danh sách các nước theo một thứ tự ưu tiên nào đó. Bản dự thảo có vẻ chẳng phải do ông thủ tướng hay bộ trưởng TC Kudrin soạn thảo! Và những thông dịch viên của các ông thì tỏ ra chẳng được thông minh cho lắm, thậm chí người ta vạch ra đầy những lỗi dịch thuật. Bản sự thảo này được media trích dẫn rất nhiều và đàm tiếu cũng rất lắm vào lúc nó ra đời. |
Ngân hàng TW Nga thuộc về ai?
Có thể nói, Quĩ bình ổn vẫn nằm đâu đó ở phương Tây. Nhưng tài khoản của chính phủ Nga có thể bị tịch thu, đã có những ví dụ tài sản CP Nga bị tịch thu trong các vụ kiện tụng. Còn tài khoản ở NHTW thì không, bởi nó không thuộc trách nhiệm của chính phủ. Còn về lợi nhuận của NHTW là họ tự chịu trách nhiệm. Họ có lợi nhuận trong các hoạt động tín dụng của các ngân hàng thương mại trong hệ thống, và cả lợi nhuận trong phát hành đồng rub. Về mặt này, nó giống như 1 ngân hàng tư nhân.
Do đó, lương của các nhân viên NHTW là do Ban giám đốc tự xác định, năm 2008 trung bình gần 60 ngàn rub, gấp đôi lương trung bình khu vực Mat-xcơ-va. Tác giả của bài viết này đã từng cho đăng công khai cuốn sách có tên: “Chính sách khó hiểu của NHTW Nga”, Sách của ông có thể đọc ở đây: “Неизвестная политика Банка России”, trong đó có nói về “vận động hành lang” mạnh mẽ của NHTW đối với DUMA trong việc dự thảo và phê chuẩn các điều luật liên quan. Việc các nhóm lợi ích nuôi nghị sĩ Mỹ thì chẳng có ai còn lạ. Ở Nga cũng đang xảy ra việc tương tự. Năm 2000, chính Putin đã nỗ lực quốc hữu hóa NHTW, nhưng không thành bởi không có đủ ủng hộ từ DUMA, ngay cả trong đảng EP của ông cũng có rất nhiều nghị sĩ không ủng hộ, các đảng phái khác cũng thế, kể cả KPRF. Lịch sử tồn tại NHTW kiểu này ở Nga dường như sẽ còn kéo dài. Cuộc đấu để chính quyền đưa người của mình vào Ban quản trị NHTW nhiều khi diễn ra rất căng thẳng và phức tạp, cho dù luật lá qui định rất rõ ràng. Việc sửa luật “Về NHTW LB Nga” hay nỗ lực lèo lái dòng tiền tệ cũng vậy. Và sau đó là ý tưởng thành lập ngân hàng Đầu tư phát triển. Tên tiếng Nga hơi dài: “Банк внешнеэкономической деятельности и развития Российской Федерации”, Внешэкономбанк không đơn giản chỉ là 1 ngân hàng, nó không cung cấp tín dụng cho cá nhân, và không không nhằm mục đích tìm kiếm lợi nhuận đơn thuần trong tín dụng. NH Đầu tư phát triển nhắm đến mục tiêu đầu tư dài hạn, hơn 5-10 năm. Nhưng quan trọng nhất, nó không thuộc hệ thống NHTW, mà thuộc chính phủ Nga. |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Như đã nói, năm 2000 Putin đã thất bại từ sớm trong việc quốc hữu hoá NHTW. Tất cả các đảng phái trong DUMA không ủng hộ. Phải nói là Putin và đội ngũ của mình lúc đó là quá trẻ, ít kinh nghiệm chính trường và lĩnh vực như ngân hàng lại rất lắm thủ đoạn nghề nghiệp.
Gerashchenko lúc đó đang là chủ tịch NHTW, ông ta cười đắc thắng, những mánh khoé đi đêm của ông ta với DUMA đã có tác dụng. Hơn nữa, đứng cùng ông ta là cả một đội ngũ hùng hậu các "tai to mặt lớn" cựu lãnh đạo Xô Viết. Người ta ám chỉ "Центральный банк" là "Центральный Банд" (băng đảng trung ương) - một cách chế nhạo. Bắt đầu từ đây, năm 2000 là cuộc đấu không khoan nhượng giành quyền kiểm soát NHTW. Phải 2 năm sau, Gerashchenko không còn cười được nữa, ông ta đã phải từ chức chủ tịch NHTW khi vẫn còn đang trong nhiệm kỳ. Đáng chú ý vẫn là vai trò của nhân vật Kudrin trong cuộc đấu này. Từ chỗ “độc lập”, NHTW đã biến thành bất khả xâm phạm. Cho đến năm 2006, xảy ra vụ sát hại phó CT NHTW Kozlov, chính phủ mới có cơ hội xem xét hoạt động của nó. Ngay lập tức có yêu cầu kiểm toán NHTW. Phải nói là, chưa ai chưa bao giờ kiểm toán FED, World Bank, IMF và các NHTW trong hệ thống quốc tế. Dĩ nhiên NHTW Nga phản đối dữ dội. Kẻ bênh vực nó bắt đầu lộ diện: bộ trưởng tài chính Kudrin! Kudrin lúc đó là chủ tịch “Hội đồng ngân hàng quốc gia” (HĐNH), hay “Hội đồng tiền tệ” như đã đề cập. Ông ta không cho phép kiểm toán NHTW. Quả là hành động dũng cảm khi ngăn cản lãnh đạo Ban kiểm toán Sergey Stepashin. Nhưng Kudrin chẳng cản được lâu khi có lệnh trên. Ông ta buộc phải đồng ý để kiểm toán, còn nhớ lúc đó ông ta tuyên bố: ”Tại cuộc họp tới HĐNH sẽ chấp thuận kiểm toán hoạt động tài chính và kinh tế NHTW tiến hành bởi Ban kiểm toán. Điều đó có nghĩa là NHTW nằm dưới sự giám sát của quốc hội.” Lưu ý cái câu nói tránh đi … nằm dưới sự giám của quốc hội! Ban kiểm toán Stepashin không hề là cơ quan của DUMA. Ông ta không thừa nhận NHTW là tài sản của chính phủ và phải chịu giám sát theo luật pháp LB Nga! http://e-crimea.info/pictures/h_Q6U2...34pIilCSH_.jpg Nỗ lực để sửa luật “Về NHTW LB Nga” luôn luôn là vấn đề tranh cãi gay gắt ở DUMA, chính phủ và NHTW, chẳng hạn năm 2003, sau khi chủ tịch NHTW Gerashchenko đã ra đi và cuộc đấu kéo dài khiến tất cả đều bò vào “Hội đồng ngân hàng”, họ chờ quyết định ở hội đồng. Sergei Glazyev là Chủ tịch Ủy ban chính sách kinh tế của DUMA thậm chí còn ghi vào dự thảo là NHTW sẽ thực hiện chức năng độc lập với các cơ quan liên bang khác của chính quyền. Do đó cho đến khi chính phủ nắm lấy việc sửa chữa luật, các nghị sĩ đề nghị tước bỏ qui chế độc lập của NHTW. Trong số các điều khoản sửa trong luật có việc: tước chức năng chiến lược của Ban quản trị NHTW giao cho “Hội đồng tiền tệ”, nhưng vài trò hàng đầu của Kudrin ở HĐNH và nỗ lực của NHTW vận động hành lang DUMA khiến việc đó cũng không thành công trọn vẹn. Thực ra, Kudrin chẳng thiết tha gì có thêm quyền lực ở NHTW, cái ông ta muốn là bảo vệ cho NHTW độc lập với chính phủ! Kết quả sửa luật năm 2003 không được như mong muốn của chính phủ, nhưng cũng sửa được 2 điểm quan trọng. Điều này cũng có nghĩa là lần đầu tiên NHTW phải chịu khuất phục chính phủ. 1. "Органами управления Банка России являются Национальный банковский совет, совет директоров ЦБ и председатель Банка России." 2. "В федеральный бюджет ЦБ будет перечислять 50% фактически полученной прибыли по итогам года, остающейся после уплаты налогов и утверждения годовой финансовой отчётности." 1 . "HĐNH, Ban quản trị và chủ tịch NHTW là cơ quan quản lý NHTW”. 2 . "NHTW sẽ chuyển vào ngân sách liên bang 50% lợi nhuận thực hàng năm còn lại sau khi trả thuế và thông qua báo cáo tài chính hàng năm." Nếu xem lại các điều khoản điều 2 luật “Về NHTW LB Nga” hay thậm chí là Điều 75-khoản 2 Hiếp pháp tuyên bố về sự độc lập của NHTW với các cơ quan chính phủ LB thì 2 điểm này là thắng lợi quan trọng. Điểm 1 là tình trạng như dân gian nói là: lắm thầy nhiều ma, lắm cha con khó lấy chồng! HĐNH đã nắm được 1 số vấn đề quản trị của NHTW, HĐNH là thuộc chính phủ, đó là 1 bước để cản trở NHTW tự tung tự tác. Điểm 2 quan trọng hơn, lần đầu tiên kể từ khi tồn tại NHTW phải chia xẻ lợi nhuận với chính phủ, bị tước mất 1 nửa lợi nhuận, một số tiền rất lớn. Điều đó giống như 1 khoản thuế không công bố giáng vào NHTW. Về việc sửa luật này, phe liberals có 1 bình luận thú vị: Sửa luật đã được thông qua, bất chấp sự phản đối của lãnh đạo NHTW mới Sergey Ignatyev, người có mặt tại cuộc họp này, và bộ trưởng tài chính Alexei Kudrin. Chính phủ, đặc biệt là đã phản đối trao cho HĐNH chức năng “quản lý” này, khi cứ nhất định rằng, họ cần một giám sát duy nhất. Lãnh đạo Ủy ban ngân sách Alexander Zhukov có cùng một quan điểm như vậy. Cái danh từ "chính phủ" ở đây, theo quan điểm của liberals cần phải hiểu là quan điểm của Kudrin. Vị bộ trưởng này không muốn ai đó ở chính phủ can thiệp vào vấn đề NHTW. Kudrin trên cương vị bộ trưởng tài chính, chủ tịch HĐNH, cũng như tư cách cá nhân đã đứng về phía NHTW. Nhưng dù sao, sửa được luật như vậy cũng đã cho phép thâm nhập vào hoạt động của NHTW, chính phủ sẽ nắm được việc NHTW kiểm soát các ngân hàng thương mại và dòng vốn phân bổ như thế nào, tránh tình trạng “băng đảng” lộng hành như thời Gerashchenko làm chủ tịch. NHTW yếu đi, góp phần làm nổi lên hàng loạt ngân hàng thương mại Nga như sau này. Vào thời điểm 2003, cách đó hơn 10 năm là thời của Gaidar. Đơn thuốc cải tổ của ông ta khiến bỗng nhiên chẳng ai có tiền. Tác giả bài viết nhớ lại, mẹ vợ của ông là bác sĩ trong bệnh viện, thay vì được nhận lương thì người ta trả cho bà các túi đường, còn bố vợ ở nhà máy cũng không được trả lương bằng tiền, mà nhận tem phiếu để mua hàng ở một cửa hàng nhỏ địa phương. Hệ thống tài chính thập kỷ 1990 thực sự tê liệt. Các nhà máy trước đó hoạt động hoàn toàn bình thường bỗng nhiên trống rỗng tiền mặt vì thế mà chẳng có gì để trả lương. “Liệu pháp sốc” mạnh đến nỗi nhiều lãnh đạo nhà máy không chịu đựng nổi cảnh công nhân của họ khốn khổ, nhà máy đang chết nên đã tự tử. Cho đến ngày nay, câu hỏi: Có phải ngày đó có kẻ chủ tâm cố ý chặn đứng dòng tiền tệ tài chính hay không vẫn là một nghi vấn lớn. Chỉ có hậu quả tai hại như bị giáng bom hạt nhân thì chẳng phải nghi ngờ. |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Vũ khí tài chính quả là đáng sợ, nó đã gây ra mất mát khổng lồ cho nền kinh tế, mặc dù không thể phá hủy toàn bộ. Các nhà máy xí nghiệp vừa phải cầm cự, vừa phải tự tìm cách nuôi nhau. Xuất hiện chợ đen, ở đó có thể đổi chác hay mua bán mọi thứ: gỗ, than, dầu, đường, bột mỳ… Dù không phải tất cả, nhưng rất nhiều nhà máy đã sống được và tiếp tục làm việc. Cho đến thời Putin nắm quyền, việc tạo ra ngân hàng thương mại của riêng các nhà máy đã được nghĩ đến từ sớm. Tại sao lại không?
Gazprombank, Stroybank, Ship-building Bank, Sibacadembank, Agropromcredit Bank, Zheldorbank... lần lượt ra đời. Bây giờ nhìn lại, nền kinh tế Nga phải cảm ơn các ngân hàng này. Những quốc gia phát triển được như Nhật Bản và Hàn Quốc, đều có các ngân hàng do các tập đoàn mạnh thành lập, dần dần hình thành tập đoàn tài chính-công nghiệp. Rất nhiều các nước phương Tây cũng có các tập đoàn dạng này. Có một báo cáo của Hiệp hội công nghiệp nói: Khối lượng vốn luân chuyển nội khối các công ty trong lĩnh vực công nghiệp chiếm đến 20,4%”. Việc tự quay vòng vốn của họ với nhau đã làm giảm lợi nhuận cho vay của tổ chức độc quyền tiền tệ. Và đó là lý do để bọn chúng tấn công vào họ. NHTW “độc lập” nhưng lại không muốn ai khác được độc lập! Nghi vấn NHTW vì lợi ích riêng tìm cách bóp nghẹt nền kinh tế Nga vẫn đang được tiếp tục xem xét. Nhưng đã có những dấu vết. Quay lai chuyện phó NHTW Kozlov bị sát hại (bài #27), sau này người ta biết Alexei Frenkel là chủ mưu và về sau bị kết án 19 năm tù. Frenkel là lãnh đạo ngân hàng VIP-Bank, nơi bị Kozlov tịch thu giấy phép và có động cơ để gây án. Các bức thư của Frenkel viết trước khi bị bắt có nội dung tốt cáo NHTW lạm dụng vai trò giám sát để o ép và tống tiền các ngân hàng thương mại. Theo quan điểm của Frenkel, NHTW đã không công bằng trong cách ra những quyết định về hệ thống bảo hiểm tiền gửi và tịch thu giấy phép các ngân hàng. Ông ta còn kết tội NHTW “vận động hành lang” 4 nhóm ngân hàng. Nhóm đầu tiên là các NH nhà nước lớn trong vấn đề “tiền xám”. Nhóm thứ hai là các chi nhánh NH nước ngoài, nhóm thứ ba là nhóm các ngân hàng thương mại hoạt động với một lượng lớn cái gọi là “tiền xám” hay “lược đồ nhập khẩu xám”. Nhóm thứ tư gồm ngân hàng Bắc Kavkaz và NH Moscow. Như viết trong thư, để vận động lợi ích của các nhóm này, các quan chức NHTW đã lạm dụng tham nhũng. Theo Frenkel, không chỉ có các quan chức NHTW, mà cả các nghị sĩ DUMA, Hội đồng liên bang, các cơ quan bảo vệ pháp luật và tòa án dính líu đến các nhóm ngân hàng liên quan và “tiền xám”. Bức thư cũng cho biết, hiện nay không cần phải chuyển những chiếc cặp đầy tiền đến các quan chức NHTW quan tâm, những năm gần đây đã phổ biến rộng rãi cách để nhận “bôi trơn” mà không dùng tiền mặt, bằng cách chuyển khoản ở nhà băng nước ngoài. Các dấu vết NHTW bóp nghẹt kinh tế Nga cũng có thể thấy ở góc độ khác, hệ thống NHTW nhìn chung thường từ chối cung cấp tín dụng! Cho dù không hề có một mệnh lệnh cấm cho vay nào đối với các chủ thể trong nước. Chỉ riêng tỷ lệ lãi suất đã khiển chỉ có những kẻ mất trí mới chấp nhận những khoản vay tín dụng trong điều kiện như thế. Có thể kinh doanh như thế nào ở Nga? Nếu muốn tìm đến nguồn tín dụng, thì là từ nước ngoài! Ngày nay các doanh nghiệp Nga đang nợ các ngân hàng phương Tây 140 tỷ USD. Tại sao lại phương Tây mà không phải là ngân hàng Nga? Đơn giản là họ không có tiền. Dường như dự trữ ngoại tệ là 300 tỷ USD? NHTW có thể sử dụng 1 phần dự trữ ngoại tệ cho các doanh nghiệp Nga vay. Nhưng họ thích để trong các tài khoản nước ngoài hơn. Cũng như thế với số vàng dự trữ. Một trong những nhà cung cấp tín dụng lớn cho các doanh nghiệp Nga là ngân hàng Hà Lan ABN Amro, họ thường cho vay các doanh nghiệp lớn: Gazprom, Rosneft… Rosneft đã vay 22 tỷ USD để mua Yukos lúc phá sản. ABN Amro đã từng tham gia định giá và bán Beltransgaz của Belarus, một công ty nhà nước vận chuyển gas qua lãnh thổ sang châu Âu. ABN Amro là ngân hàng lớn nhất vào Nga, nhưng họ lại không có cổ đông chính. Cổ đông lớn nhất là Hedge Fund (Mỹ) chiếm hơn 1% cổ phần. Nó gây chiến để chống lại chính ABN Amro, Hedge Fund đang muốn qua ABN Amro kiểm soát dòng vốn vào Nga? Thật đáng nghi ngờ. |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Càng ngày, chính sách tiền tệ của NHTW càng gây ra lắm vấn đề đối với kinh tế Nga. Người ta bàn luận công khai NHTW như tin tức thời sự nóng. Hóa ra là chính sách duy trì lãi suất cao (8,25% hiện nay) như họ trình bày là để chống lạm phát lại chẳng chống được gì đáng kể.
Một trang trại gà ngậm ngùi tiêu hủy cả chục ngàn gà con vừa ấp nở, họ không có tiền mua thức ăn nuôi chúng cho đến khi đẻ trứng, còn tiền bán trứng thì không đủ trang trải chi phí hoạt động. Nông dân nuôi bò sữa phẫn nộ vì giá bán sữa tươi của họ quá rẻ. Cũng sản phẩm sữa, trứng của họ như vậy bày trên kệ siêu thị có giá cao gấp nhiều lần giá của họ. Đích thân Putin có lần vào cửa hàng xem xét giá bánh mỳ, ông ra lệnh cấm các cửa hàng tăng giá. Các chủ cửa hàng sợ sệt, nhưng mệnh lệnh hành chính như thế chẳng có nhiều tác dụng. Có một nghịch lý giá như thế phổ biến ở mọi nơi trong các nền kinh tế. Mặc dù chính phủ tuyên bố lạm phát chỉ 8-10%, nhưng những người lạc quan cũng thấy nó ít nhất phải gấp đôi con số chính phủ. Giá thực phẩm trong cửa hàng thường xuyên tăng, đồng lương cứ vơi dần dần theo giá cả leo thang. Chính TT Medvedev đã từng báo cáo trước Hội đồng LB "sẽ hạ tỷ lệ lạm phát xuống 4-5% một năm". Ông rời nhiệm và điều đó vẫn chưa thấy đâu. Dân Nga dở cười dở tội - и смех и грех! Ngược lại, lục giở những tờ báo cũ tận những năm 2004, người ta giật mình nhìn lại, hóa ra, có những nhà phân tích kinh tế đã báo trước từ hồi đó rằng chính sách duy trì lãi suất cao của NHTW là nguyên nhân chính gây ra lạm phát. Một loạt các bài viết, sách báo tố cáo thủ phạm NHTW, thí dụ cuốn sách của Starikov đề cập thẳng thắn việc: “Quốc hữu hóa đồng rub và NHTW”, nghị sĩ DUMA Fyodorov – EP phát động cuộc chiến “giải phóng dân tộc”, viện sĩ-nghị sĩ DUMA Sergey Glazyev viết thư gửi Putin đề nghị thay đổi nguyên lý phát hành tiền tệ Nga và lặp lại vấn đề trong nhiều cuộc họp chính phủ, ông nói chúng ta đang thua trong cuộc chiến tranh tiền tệ. http://www.i-think.ru/upload/iblock/f90/yrjshqqv.jpg |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Các cuộc tranh tụng về NHTW đều đi đến vấn đề mấu chốt: chi phí tái cấu trúc tài chính quá cao, do đó lợi nhuận của mọi sản phẩm giảm, chi phí cao thậm chí đắt đỏ trong tín dụng, vay vốn đi vào giá sản phẩm, lợi nhuận của nhà sản xuất không còn, không có lĩnh vực kinh tế nào có nổi mức lợi nhuận 15-20% để trang trải đủ gánh nặng nợ nần, họ không thể phát triển được trong điều kiện lãi suất tín dụng cao như vậy – chi phí đắt đỏ quá mức bình thường. Trong điều kiện đó, nền kinh tế trở thành “xuất khẩu thô” vì không thể tái đầu tư chiều sâu. Ví dụ như chỉ thuần túy xuất khẩu dầu mỏ, chi phí để khai thác 1 thùng dầu ở Nga quá rẻ, chỉ cỡ 16 đô la và xuất khẩu với giá 116 đô la.
Việc NHTW áp đặt chính sách tín dụng “lạ lùng” kìm hãm phát triển kinh tế Nga đã bị các lãnh đạo cấp cao nhất chú ý, vấn đề đó sớm trở thành công khai không chỉ trên các diễn đàn kinh tế mà cả các cuộc họp chính phủ. Cả các tạp chí lớn như “Эксперт” và các kênh TV của họ cũng bắt đầu tranh luận về chính sách lãi suất cao của NHTW, nhưng họ chịu ảnh hưởng từ quan điểm liberals nên không kỳ vọng gì nhiều, chưa kể họ bị lobby từ NHTW. Nhưng cũng có những tỷ phú trong ngành công nghiệp đứng về phía quan điểm phải hạ lãi suất, ví dụ như Deripaska, hay ông German Oskarovich Gref, một con người rất thông minh làm bộ trưởng KT-TM cũng ủng hộ ý kiến này. http://img-fotki.yandex.ru/get/9498/...6b5e57ae_L.jpg Phó chủ tịch NHTW Alexey Ulyukayev Thế nhưng Alexey Ulyukayev, hiện là bộ trưởng KT-PT lại không đồng tình với quan điểm này. Ông phát biểu khi còn làm phó chủ tịch NHTW, như Ria Novosty đã dẫn: Làm mềm chính sách tiền tệ ở Nga không dẫn đến tăng tốc phát triển kinh tế. Theo Ulyukayev, giảm lãi suất sẽ là phản tác dụng và có thể làm cho mất cân bằng trong kinh tế và tích tụ những rủi ro mới. Những hy vọng vào một mức lãi suất chấp nhận được tắt ngấm. Ngược lại, những phát biểu của các quan chức NHTW vẫn luôn úp mở về khả năng tăng giảm lãi suất và những dự đoán tăng giảm chỉ số kinh tế. Theo Interfax, Ulyukayev cũng nói ông ta cân nhắc một hành lang tốt nhất của lãi suất, tại thời điểm đưa ra phát biểu này (1-2013), ông lưu lý lạm phát nửa cuối năm sẽ về trong mức 5-6% và để so sánh NHTW tiếp tục duy trì chính sách lãi suất cũ không thay đổi 8,25%. Đúng là lạm phát trong 2012-2013 đã giảm, nhưng không phải nhờ chính sách của NHTW. Ulyukayev đã không chỉ ra, hạ lãi suất liên hệ với rủi ro và mất cân bằng theo công thức nào. Phát biểu như Ulyukayev là rất chuẩn mực và thường lệ. Điều đó làm người ta ít chú ý và nếu không kể đến thời điểm phát biểu thì kiểu phát biểu như thế có thể thấy ở mọi thời điểm, mọi quan chức NHTW. Họ liên tục lặp lại “rủi ro” hạ lãi suất như súng máy. Dường như là “công thức” tính toán rủi ro và mất cân bằng là đến từ một chiếc máy tính chứ không phải từ trí não các quan chức NHTW. Nếu như vậy thì trả lương cho họ để làm gì. Người ta chỉ cần 1 chiếc máy tính là đủ. Đã có nhầm lẫn gì chăng? Không sợ tham nhũng, không sợ đút lót hối lộ! Có lẽ cũng nên thay cả chính phủ bằng 1 cái máy tính! Thậm chí người ta đã nghĩ đến điều đó từ tận thời Liên Xô, dự án OGAS cuối thập kỷ 1960 (Общегосударственная автоматизированная система управления хозяйством). Ngày nay, khi máy tính càng mạnh thì các ông quan chức NHTW càng nhàn nhã. Từ khi Putin tuyên bố trở lại chức vụ TT, lạm phát đã giảm, tình cờ hay không tình cờ? Thật khó nói. Trong 1 phát biểu hồi tháng tư 2013, Putin nói lạm phát ở Nga vẫn còn cao và kết quả trong năm 2013 có thể vượt quá 6%. Putin: “Chúng ta biết về các vấn đề của mình và nhằm vào tất cả các vấn đề một cách có chủ đích, kể cả lạm phát, mà vẫn còn cao ở chúng ta. Năm ngoái nó là 6,2-6,3%”. "Мы знаем о наших проблемах и целенаправленно таргетируем все проблемы, в том числе и инфляцию, которая остается пока у нас еще высокой. В прошлом году она была где-то 6,2-6,3%.” |
Thỉnh thoảng người ta lại nhắc lại chuyện cũ, gọi là ôn nghèo kể khổ: Financial reforms in 1991 drove USSR into the grave.
http://english.pravda.ru/business/fi...oviet_union-0/ |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Tỷ lệ tái cấp vốn (ставка рефинансирования) là một khái niệm ngân hàng, tên tiếng Anh tương đương là chiếu khấu (discount rate) nhưng cũng có thể hiểu là lãi suất.
Điều đầu tiên cần phải nói là NHTW tuyệt nhiên không thiết lập lãi suất. Điều này có lẽ nghe ấn tượng, cái có trên website của NHTW trông như lãi suất – là một con số hoàn toàn mơ hồ trìu tượng, không liên quan đến nền kinh tế thật. Về nguyên tắc con số này có thể là bất kỳ, nhưng nó cao hơn một giá trị xác định nào đó – là lãi suất thật, lãi suất thật tuyệt nhiên không được xác định bởi NHTW, mà bởi thị trường tín dụng liên ngân hàng (MBK). Trong thị trường tín dụng liên ngân hàng, các ngân hàng thương mại cho nhau vay tín dụng. MBK ở Nga thực sự đã từ lâu là nguồn tín dụng chính. NHTW tham gia rất hạn chế vào quá trình này, họ trao tín dụng trong những trường hợp ngoại lệ và ngắn hạn mà lãi suất qui định hầu như không đóng vai trò gì. Điều này gọi là tín dụng qua đêm (over-night), là một đêm. Lãi suất một năm sẽ tính trên 365 ngày. Điều đó làm cho có câu hỏi – Vậy thì ai đóng vai trò chính và ai là nhà cung cấp tín dụng cuối cùng trên thị trường cho vay? Tiền xuất phát từ đâu? Khi mà chính các ngân hàng không tạo ra tiền. Nói một cách khác, tại sao họ lại giữ chúng cho người ta? Có 2 nguồn tiền mặc dù chúng là một – thị trường hối đoái. Một là: Các nhà xuất khẩu năng lượng thu ngoại tệ bán nó trên thị trường hối đoái và nhận đồng rub để vào các tài khoản trong các ngân hàng Nga. Và ở đó chúng là nguồn tín dụng cho người khác. Hai là: Tín dụng của các ngân hàng nước ngoài. Đồng tiền nước ngoài cũng phải chuyển đổi trên thị trường hối đoái sang đồng rub. Nguồn tiền này cũng hình thành lãi suất thực – là lãi suất mà các ngân hàng nước ngoài đề nghị cho khoản tín dụng mà theo nó tất cả các ngân hàng Nga nhận được vốn tín dụng. NHTW thực hiện độc một vai trò như đầu mối giao dịch trao đổi tiền tệ, với vai trò đó họ mua ngoại tệ với tỷ giá cố định trên thị trường hối đoái và phát ra đồng rub cho mục đích này. Như vậy phát hành đồng rub bị trói buộc vào khối lượng đồng tiền mua vào, nghĩa là khối lượng đồng nội tệ được xác định chỉ bởi ngoại tệ từ bên ngoài, hay kích thước của dự trữ ngoại hối. |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
2. Tỉ giá RUB/USD
http://img-fotki.yandex.ru/get/9150/...c9c77e5_XL.png Đến đây, chúng ta có thể khẳng định đã hiểu sai cách nói của ông chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp Nga Andrey Bunich, cho rằng, Rub được neo vào USD. Neo nghĩa là ràng buộc về khối lượng, chứ không phải là tỷ giá hối đoái. Biểu đồ 2 biến động rất nhiều, ngay cả những thời điểm không phải khủng hoảng 2008. Theo cách hiểu như vậy mới xem xét được vấn đề tiếp theo: nạn lạm phát ở Nga. Và như thế, tái cấp vốn trong nền kinh tế Nga đến từ các ngân hàng phương Tây của họ và lãi suất của nguồn tín dụng này xác định lãi suất tái cấp vốn thực. Lãi suất này phản ánh trên website của NHTW qua các chỉ số MIBID, MIBOR và MIACR. Chúng sẽ thấp hơn khoảng 2,5% lãi suất do NHTW thiết lập. Rõ ràng là sẽ chẳng có ngân hàng nào điên rồ đến mức chấp nhận tín dụng với mức lãi suất của NHTW, họ sẽ nhận tín dụng của MBK với mức lãi suất MIBID. Vậy thì lãi suất của NHTW có ý nghĩa gì? Đó là lãi suất ngăn cấm, nó đóng vai trò như rào cản tín dụng nội địa, để chính NHTW không phải là nguồn tín dụng nội địa cho Nga, điều kiện đặt ra như vậy là của Hội đồng tiền tệ. Cũng theo đó lộ ra, vị chủ tịch đáng kính của NHTW chẳng cần thông minh cho lắm để xác định lãi suất tín dụng. Ông ta đơn giản là lấy MIACR và thêm vào đó 2,5%! Một phép tính số học đơn giản thậm chí chẳng cần cái máy tính nào cả ngoài 1 cái calculator hiệu Casio 8 chữ số có giá bán 10 đô la. Cũng có thể là thêm 3% hay thậm chí là 10%, nhưng như thế gây ra những câu hỏi thừa. Huyền thoại đúng nghi thức của NHTW đấu tranh với nạn lạm phát đòi hỏi lãi suất đừng vượt qua nó quá ghê gớm. Và như thế lạm phát chính thức không được nhỏ hơn lãi suất 2%. http://shop.buerohengst.com/images/p...ages/11192.jpg Ai tin NHTW đấu tranh với nạn lạm phát? Tình hình chung hiện tại là rất phức tạp để biện hộ cho chính sách tiền tệ như thế và nỗ lực kiểm soát khối lượng tiền tệ trong bối cảnh tất cả các NHTW khắp thế giới đang chuyên cần phóng đại thu nhập từ buôn bán dầu mỏ và đổ đầy đô la vào thị trường hối đoái. Hơn bất cứ ai, Putin hiểu rõ điều này nhất, kể từ khi ông Bush lúng túng tìm cách trang trải chiến phí, thậm chí còn sớm hơm thế. Một mặt NHTW thực sự mở cửa hậu để dòng đô la chảy vào Nga, làm căng phồng tiền trong các quĩ ngân hàng theo cách qua mặt chính sách tiền tệ, trong khi mặt khác chính NHTW cũng đang tích lũy căng đầy ngoại tệ trong các tài khoản nước ngoài và gây ra thiếu hụt tiền tệ lưu thông cho nền kinh tế nội địa. Bất chấp nỗ lực của ông BT-TC và NHTW khối lượng tiền tệ đã tăng lên và nó tạo ra tăng trưởng kinh tế trong những năm qua, và… còn giảm lạm phát. Lạm phát giảm không phải là nỗ lực của họ, họ chỉ bày tỏ mong muốn giảm mà thôi, còn chính sách thì có tác dụng ngược lại. Xem thêm chi tiết hiệu ứng lạ lùng này tại bài viết “Chính sách tiền tệ và lạm phát”. |
Ai điều hành ngân hàng TW Nga?
Các viên quản trị NHTW thực hiện chức năng không quá phức tạp: mua đồng đô la dư thừa trên thị trường, giữ đồng rub căng cứng bởi thường xuyên thặng dư ngoại thương lớn do giá dầu cao và theo dõi lãi suất thực trên thị trường liên ngân hàng để điều chỉnh lãi suất của mình bằng cách cộng vào đó “+2,5%”. Ở NHTW cũng có một số chức năng khác, cần có một chút thông minh hơn thế, chẳng hạn như phân phát và thu giữ giấy phép ngân hàng, xác định tỷ lệ dự trữ bắt buộc… Tuy nhiên tất cả những điều này đều có thể tự động hóa như mong muốn. Nhưng chúng ta đề cập đến điều đáng quan tâm hơn: Cái gì sẽ đến nếu như NHTW dừng phép tính cộng đơn giản 2,5%?
Điều đó có nghĩa là mức lãi suất (người ta mong muốn) bỗng nhiên thấp hơn MIBID và thấp dưới tỷ lệ lạm phát? NHTW sẽ hết sạch đồng rub in ra? Tất cả các ngân hàng Nga sẽ đứng xếp hàng chờ in đồng rub? Trên thế giới đã bao giờ có việc tương tự như thế không? Dĩ nhiên là có và cũng không quá hiếm. NHTW Nhật Bản đã rất nhiều năm giữ lãi suất thấp dưới MBK. Chính MBK chỉ tồn tại để làm đại lý đăng ký của NHTW, nhưng không phải tất cả đều như vậy. Có nhóm được chọn lọc, họ nhận tín dụng từ NHTW, rồi sau đó cho ngân hàng khác vay lấy “hoa hồng”. Khoản hoa hồng này tạo ra chênh lệch lãi suất giữa NHTW và MBK. Đó là trường hợp của Nhật Bản. Đó là tình trạng BÌNH THƯỜNG. Nó không làm cho việc cho vay trở thành đầu cơ và náo động. Tín dụng chỉ được trao khi chúng được đảm bảo sẽ quay về. Các ngân hàng nhận tín dụng khi có yêu cầu về tiền từ các khách hàng, đối với các ngân hàng đó là hàng hóa cũng như những hàng hóa khác. Và hàng hóa này nếu như chỉ đơn giản nằm trong tủ sắt thì chỉ có thua lỗ. Do đó các ngân hàng không lấy dư thừa tiền mặt. Và ở Nhật Bản để tăng khối lượng tiền lưu thông và bằng cách ấy kích thích nền kinh tế, riêng chính phủ Nhật cho vay 13 ngàn tỷ yên hàng tháng (109 tỷ euro). Theo tính toán, điều này gây ra 2% lạm phát! Hiện giờ lạm phát của họ là thấp hơn 1% và điều đó được cho là TỒI TỆ! Giải thích tại sao lại tồi tệ có ở trong bài viết “Chính sách tiền tệ và lạm phát”. Từ ví dụ Nhật Bản chúng ta đi đến kết luận là giảm lãi suất NHTW xuống thấp hơn MBK sẽ không dẫn đến tăng mạnh tín dụng và thác lũ khối lượng tiền lưu thông. Đúng là ban đầu nó sẽ tăng bởi đang có tình trạng thiếu hụt tiền tệ kinh niên, nhưng không chắc là các ngân hàng sẽ cần vay mượn từ NHTW nhiều tiền hơn khả năng phân phối chúng đến các khách hàng của mình. Đơn giản chỉ là bởi giữ tiền như vậy – là tự mình thua lỗ, một số phần trăm, dù là nhỏ, cũng cần phải trả lại. Theo chừng mực bão hòa tiền của các ngân hàng họ sẽ sẵn sàng cho vay với mức lãi suất thấp hơn. Trong khi lãi suất thấp hơn mức lạm phát, nhưng trên thực tế nó sẽ không ảnh hưởng đến thu nhập của các ngân hàng. Cho đến khi nhu cầu về tiền được thỏa mãn, nó sẽ gần như là tình trạng của Nhật Bản vào lúc này. |
Người Nga đang rất quan tâm đến chủ đề Kinh tế-Tài chính. Chỉ cần tìm trên yandex là có hàng loạt các bài viết cùng 1 chủ đề.
Thực ra đây là chủ đề rất rộng. Trên trang WAR and PEACE cũng có nhiều về chủ đề này, đặc biệt có những bài nói về vấn đề độc lập kinh tế của các tiền bối Lenin và Stalin. Còn các bài viết vừa qua chủ yếu lấy từ trang САЙТ МАЛЬЧИША-КИБАЛЬЧИША, những ý kiến chính như trình bày là của họ. Sơ sơ cũng có khoảng bằng này, độ 80 trang: http://img-fotki.yandex.ru/get/9474/...10fc78a2_L.jpg |
Росфинагентство
Tại Hội thảo St. Petersburg SPIEF2013 - ПМЭФ2013, Putin công bố về chương trình đầu tư hạ tầng và công nghiệp rất lớn bằng nguồn vốn khác. Vì khuôn khổ Hội thảo, ông chỉ nêu những nét chính, nhưng Putin không nói chơi, mọi thứ đã có sự chuẩn bị. Tên gốc bài viết này ROSFINAGENTSTVO là viết tắt: Росфинагентство -> Российское Финансовое Агентство - Второй Минфин, Не Тратящий, А Зарабатывающий.
Không sai, theo ИТАР-ТАСС, Cơ quan tài chính Nga cần bắt đầu làm việc đầu 2013 rồi. Một bộ tài chính thứ 2 không phải để chi tiêu mà kiếm tiền. Luật về Rosfinagentstvo đã được chuyển qua DUMA từ đầu năm. Trách nhiệm của nó rất lớn: quản lý toàn bộ tài chính công, Quĩ ngoại tệ và Quĩ dự trữ, công nợ quốc gia, phân bổ các quĩ cho ngân sách, tính toán và chi trả quĩ hưu trí. Tất cả những việc đó, Rosfinagentstvo sẽ tạo thành một tổng số vốn lên tới 10 ngàn tỷ rub, tương đương ngân sách liên bang. Bộ tài chính bị và NHTW gạt ra khỏi những công việc quan trọng nhất! Phe chống đối vô cùng căm phẫn, đặc biệt là khi Rosfinagentstvo được thiết kế như một công ty cổ phẩn (ОАО)– JSC một thành viên nhà nước. Họ tố cáo thực thể này được thiết kế ra để “ăn cắp tiền”, chuyển công quĩ vào tổ chức thương mại. Phe chống đối hay liberals cũng là 1, bài tố cáo như vậy rất quen thuộc. Người ta nói các vị liberal không có gốc, không bao giờ hài lòng quả là chẳng sai. Một vị phóng viên liberal có tiền sử là Artemy Troitsky viết như sau trên blog: Đã bắt đầu quăng màn che khói có kết quả từ dự luật (và tôi cũng như tất cả băn khoăn …) các nhà làm luật của chúng ta lẳng lặng bí mật thông qua lần đọc thứ nhất luật về chuyển Quĩ phúc lợi (88,6 tỷ đô đầu năm nay) và Quĩ dự trữ (62 tỷ đô) sang cho JSC Rosfinagentstvo nào đấy quản lý – nghĩa là, thực sự, vào tay tư nhân (hay là, như chúng ta thích, nhà nước-tư)! Cái cơ chế tuyệt vời bỏ đi và vô sự (theo nguyên tắc “nó chìm xuồng!”) về rút tiền khỏi quĩ nhà nước ở nước ngoài vào túi riêng có tiếng đối với tất cả các quan chức tài chính của chúng ta. Một sự bổ xung tốt vào lương hưu của Putin! http://img83.imageshack.us/img83/219...idiotmdpg2.jpg Những bình luận kiểu này khá phổ biến trên blog, một làn sóng liberals khác đang ồn ào về luật này, nhưng như mọi khi, chẳng có lý lẽ nào đáng để ý. Duy nhất một điều, Rosfinagenstvo là công ty cổ phần JSC, nhưng là 1 thành viên của nhà nước chứ không phải cổ phần tư nhân. Rosfinagenstvo ra đời kể như là đã muộn 4 năm, hồi đó là công ty nhà nước. Thực sự năm 2008, dưới thời Medvedev đã được thảo luận, nhưng đã không thành Theo Interfax: Ông bộ trưởng tài chính đã viết lại luật theo đó chuyển quyền kiểm soát trên thực tế tất cả vốn tài chính cho cơ quan tài chính, ngoại trừ, có lẽ là vàng và dự trữ ngoại tệ của NHTW. Bởi hình thức quản lý như thế theo thói quen quan chức Nga, như công ty nhà nước bị ghét bỏ bởi những nhân vật nhà nước cao nhất. Rosfinagenstvo sẽ lập ở dạng JSC. Ban đầu ông BT-TC công nhận là về công tác này dựa trên cơ sở tiêu chuẩn cần thiết cho việc bắt đầu làm việc của Rosfinagenstvo phức tạp nhiều lần. Hình thức tổ chức về mặt luật pháp trở thành một trong những hòn đá tảng cản trở khi soạn thảo dự luật về Rosfinagenstvo. Công việc chuẩn bị tài liệu đã được khởi động ít năm trước, và bây giờ cơ quan này được cho là sẽ được lập ở dạng công ty nhà nước. Nhưng khi chuẩn bị dự luật, mây đen kéo đến dày đặc. Đầu tháng 8-2009 TT Medvedev trách móc công ty nhà nước hiệu quả thấp và giao trách nhiệm cho Cơ quan công tố tiến hành thanh tra tổng thể, kết luận rút ra về tính chất sau này được áp dụng vào hình thức tổ chức về mặt luật pháp. Và mặc dù ông BT-TC lúc đó đã nhận được hầu hết đồng thuận về dự thảo, thì sự phối hợp sau cùng từ bên tư pháp đã không có, theo cân nhắc của chính phủ, kế hoạch đến tháng 8-2009 đã không đạt được. Cần phải viết lại nó, tính ra ít nhất sửa soạn phiên bản mới cũng mất thêm 7 tháng. |
Росфинагентство
Luật về Rosfinagenstvo sau đó bị đình trệ thêm, đã mất 4 năm trôi qua. Cho đến tận mùa thu 2012 nó lại được chính phủ đem đến DUMA. Theo phiên bản mới, bây giờ Rosfinagenstvo là tổ chức dạng JSC, 100% nhà nước chứ không phải tư nhân như các liberal tố cáo. LB Nga là sáng lập viên duy nhất của JSC Rosfinagenstvo. Quyền của cổ đông thuộc về bộ trưởng tài chính, điều đó được giải thích trong dự luật. Đáng chú ý, ngay cả bây giờ, quan điểm của Putin và Medvedev cũng khác nhau:
"Nguyên thủy được cho là nó sẽ là công ty nhà nước, nhưng cứ mỗi lần mèo đen chạy qua giữa Putin và Medvedev – các lãnh đạo đứng đầu nhà nước khác biệt quan điểm về thể chế này, và cách tiếp cận đầu tiên đối với Rosfinagenstvo đã chẳng dẫn đến điều gì.” Putin và Medvedev nhìn chung có thái độ khác biệt đối với công ty nhà nước. Putin thành lập và quan tâm lo lắng về sự phát triển của chúng, Medvedev nói chúng không có hiệu quả và đề xuất tư nhân hóa. Chúng ta nhớ là hàng loạt công ty lớn mạnh hàng đầu ở Nga là do công lao Putin thành lập: Gazprom, Rosneft, Rosatom, Rostelecom… kể về vai trò của ông trong việc này sẽ phải cần đến cả một cuốn sách dày. Còn Medvedev có Skolkovo, Rusnano… Năm 2008 người cầm lái là Medvedev. Do đó khởi xướng của Putin tạo ra cơ cấu công ty nhà nước trong lĩnh vực đầu tư mặc dù không phải là tấn công bằng ngư lôi, nhưng cũng bị thay đổi theo hình dạng thương mại liberal hơn hết. Cỗ xe “song mã” Kremlin về vấn đề này sẽ tiếp tục lộp cộp gõ móng, nhưng sẽ không tuyệt đối theo hướng mỗi người hoàn toàn ưa thích. Vì thế phe liberals đối lập nếu không thích hình thức công ty mà trong đó có sự tồn tại của quản lý bởi tài chính nhà nước, thì cũng phải biết người chịu trách nhiệm chính cho nó là Ttg Medvedev. Có lẽ là trong cảnh tối tăm bùn lầy địa ngục thập kỷ 1990, người ta nhìn ánh sáng le lói tàn lụi bên phương Tây như viễn cảnh thiên đường. Vậy nên công bằng mà nói thì hình thành một công ty kiểu JSC như vậy chẳng phải là phát minh gì đặc biệt của nhà cải tổ điện Kremlin khi đó. Mô hình kiểu này tồn tại ở khá nhiều nước. Ở Đức có JSC Financial Agency Germany, Pháp có Agency France Trezor, ngay cả Trung Quốc cũng có State Investment Corporation. Đó là cấu trúc thương mại hoạt động trong lĩnh vực tài chính công. Vì vậy chính phủ Medvedev theo con đường cũ và nói về một số rủi ro, “trộm cắp công quĩ” và những tội lỗi khác cần phải được bàn đến với kinh nghiệm nước ngoài đã có từ lâu.Và nếu như ở đó “công quĩ không bị trộm cắp”, có nghĩa đấy là mục đích thực của việc tạo ra tổ chức này. Nếu như vấn đề chỉ là hình thức tiếp cận, thì mục đích của Rosfinagentstvo đề ra trong điều 3 dự luật là hoàn toàn đơn giản: "1 . Tổ chức được thành lập và hoạt động cho mục đích tăng cường tính hiệu quả và chất lượng quản lý hoạt động tài chính nhà nước LB Nga và nợ công của LB Nga." Chức năng quản lý tài chính công hiện được chia sẻ giữa bộ tài chính, NHTW và Vneshekonombank (ngân hàng ngoại thương). Vneshekonombank cũng là công ty nhà nước và nó cũng được thành lập để "tăng cường tính hiệu quả và chất lượng quản lý” tài chính công. Có sự liên quan giữa Ngân hàng phát triển (Банка Развития) với sự độc lập độc lập của NHTW với nhà nước Nga, với việc thành lập tổ chức tài chính độc lập của chính phủ để quản lý và sử dụng tiền nhà nước. |
Росфинагентство
Nhiệm vụ này trở thành cấp thiết hơn bởi số dư ổn định của ngân sách nhà nước và bởi tích tụ của “Quĩ bình ổn”, quĩ này theo ý đồ ban đầu của bộ tài chính đệ trình chỉ đơn thuần là biện pháp làm “mất khả năng sinh lời” của phần dư thừa phát sinh , bởi các công cụ kiềm chế lạm phát.
Điều này nhiều lần được ông cựu BT tài chính, người thành lập ra quĩ, Alexei Kudrin đề cập khi người ta đặt ra những câu hỏi cho ông Kudrin về khả năng sử dụng quĩ để đầu tư vào kinh tế Nga. Tuy nhiên, không chỉ trong báo chí ái quốc, mà cả trong luận án của các nhà kinh tế-khoa học chứng minh rằng, phương pháp tương tự giải thoát khỏi lạm phát là không có hiệu quả và nguy hại theo quan điểm tăng trưởng kinh tế. Thực tế là trong 10 năm gần đây, lạm phát ở Nga giảm trong thời kỳ khối lượng cung ứng tiền lưu thông tăng cao. Nhà kinh tế chính trị có tên tuổi Sergey Glazyev, người hiện là cố vấn cho TT cũng cho rằng: Bộ tài chính bận tậm không ở vấn đề của mình. NHTW qua ngân hàng thương mại cần phải cho vay đối với các doanh nghiệp có khả năng trả được. Tiền đến lượt mình cần phải được in ra không phải dưới góc độ tiền tệ, mà dưới góc độ kỳ phiếu của doanh nghiệp thành công. Cho các doanh nghiệp này vay với phần trăm lãi suất rất nhỏ. Đó là cách đã làm trong thời kỳ ở Đức. Đó là cách khôi phục lại châu Âu sau chiến tranh! Ảnh: Sergey Glazyev http://www.media.nakanune.ru/images/...e_big_7062.jpg Tuy nhiên, chính phủ theo quan điểm độc lập như luật đã có gần nhất, không thể buộc NHTW cung cấp tín dụng cho nền kinh tế Nga. Về hình thức, NHTW không có nhiệm vụ như vậy, nó chỉ đơn giản là theo dõi tỷ giá của đồng rub. Nhiệm vụ đơn giản và nó đã thực hiện tốt nhiều năm qua. Tại sao lại có quan tâm khác? Chính luật mà nghị sĩ Evgeny Fyodorov khởi xướng đã cố thay đổi tình cảnh này, nhưng khó để một khởi đầu như vậy qua được bỏ phiếu ở DUMA. Có rất nhiều thời điểm gay go gây tranh cãi khiêu khích. Có quá ít hiểu biết về thực chất vấn đề ở DUMA. Nếu như DUMA mà không “ngu ngốc”, và không là một bầy chuyên gia, thì dự luật đã không bị ngâm, cần có sự điều chỉnh. Theo nghĩa này khởi đầu từ chính phủ việc tổ chức cơ cấu mới, thực hiện một phần nhiệm vụ và NHTW có thể thực hiện nhưng họ đã không làm là hợp lý. Nếu như nhiệm vụ đặt ra là đầu tư tiền nhà nước vào kinh tế Nga, cơ quan như thế là cần thiết. Mặc dù mục đích thành lập “Ngân hàng phát triển” và “Quĩ bình ổn” có gần như cũng nhiệm vụ như vậy. Tại sao lại phải thành lập cơ quan mới mà không trao nhiệm vụ cho họ? Logic quan hệ giữa các bộ không phải lúc nào cũng bị điều chỉnh bằng các luật nào đó. Ngân hàng có thể đã lập ra, nhưng NHTW không chuyển tiền cho nó. Và về hình thức không quan trọng là ngân hàng mới cần phải quản lý tài chính nhà nước. Đơn giản là các viên quản lý cũ không trao trả quyền quản lý, tiếp tục giám sát nó. Hơn nữa, tiền không nằm trong NHTW. Cựu bộ trưởng Kudrin đã chuyển quĩ bình ổn thành trái phiếu các nước đã phát triển. Bây giờ giao lại cho công ty nhà nước, chúng phải được chuyển đổi 1 lần nữa. Không thể thực hiện điều đó mà không có thỏa thuận của con nợ, là các nước “đã phát triển” này. Vì vậy, không nghi ngờ gì điều đó sẽ xảy ra sau khi thành lập Rosfinagentstvo. Phải chăng cơ quan mới sẽ phải là người đứng đầu tích cực hơn, có khả năng thương thảo với các con nợ về chuyển vốn. Người cầm lái là Putin, cỗ xe song mã cần phải đi đến chỗ nó phải đến, người thứ 2 đơn giản là hãy nhấn bàn đạp. http://i4.imageban.ru/out/2011/07/02...00d82bc927.jpg Siloviki vs Liberals, nhưng Putin bị rất nhiều người ghét, Siloviki ghét vì nửa vời thỏa hiệp, liberals ghét vì độc tài. Còn Medvedev chỉ có một nửa số ấy. Vladimir Vladimirovich! Người ta bảo - Đồng chí đã tụt hết... tín nhiệm.., có thật không? - Không hẳn thế, nhưng cũng gần đến nửa-sào rồi! |
Sai lầm chết người của Ceausescu!
http://leaks.gunm.ru/_nw/0/57011164.jpg
Ai sản xuất nhiều tin tức nhất? Phương Tây! Ai nói láo nhất? Cũng phương Tây! Nhìn chung phương Tây là một cái trại lợn. Ở Đó chúng chế ra vô số cám nhồi sọ các con lợn. Cám thừa thãi xuất khẩu khắp thế giới. Ceausescu là nhà lãnh đạo Rumania bị lật đổ năm 1989. Khắp nơi, kể cả ở ta lũ liberals bị nhồi sọ rất sung sướng nhảy cỡn lên gào “tên độc tài” tàn ác bị đền mạng. Thực ra thì phương Tây vẫn nói láo như mọi khi. Thậm chí còn bịa ra chuyện: Vai trò của KGB trong cái chết của Seausescu! Ceausescu đã bị mắc bẫy tài phiệt phương tây, phản bộ lý tưởng CS, phản bội nhân dân Rumania, ông ta bị trả giá do chính sự phản bội của mình. Số phận ông ta giống ông Diệm – Việt Nam. Thực ra nạn nhân tài phiệt quốc tế như Ceausescu chẳng phải là hiếm và vĩ nhân nổi tiếng Napoleon cũng chẳng phải là kẻ đầu tiên. Latvia chung cảnh ngộ như Rumania 20 năm trước: Latvia, mộng vàng đã hết chỉ còn lại cái máng lợn sứt mẻ! Ceausescu tìm kiếm độc lập khỏi Liên Xô, ông ta lao vào miệng đàn cá mập tài phiệt. Thậm chí tiền nhiệm của ông ta đã làm điều này. Trong những năm 1970, Ceausescu đã vay mượn rất nhiều tiền từ các ngân hàng phương Tây - World Bank và IMF, trong một nỗ lực để xây dựng và hiện đại hóa cơ sở kinh tế của đất nước Rumania. Số tiền này được vay mượn với lãi suất thả nổi. Nhiều quốc gia ở Đông Âu, Mỹ Latinh và châu Phi cũng vay mượn rất nhiều, và trong những năm 1980, khi thanh khoản cạn kiệt và lãi suất tăng lên rất nhiều, tất cả những quốc gia này đột nhiên bị buộc phải tìm cách để trả nợ của họ, bắt đầu ăn lên thành phần rất lớn trong ngân sách, và nhân theo thời gian hiện tại đã vượt xa nhiều lần số tiền vay ban đầu. Romania, khi đó là thành viên duy nhất của IMF và World Bank trong Khối XHCN (sau đó có Hungary và Ba Lan tham gia thập kỷ 1980), đã quyết định rằng sẽ phải làm tất cả trong khả năng để trả hết các khoản nợ của mình càng nhanh càng tốt. Điều này dẫn đến phải thắt lưng buộc bụng nghiêm trọng người dân Rumani, mặc dù cho đến năm 1989, họ đã thực sự đã trả gần hết nợ, nhưng Ceausescu và chế độ đã bị lật đổ, bọn chúng đã sắp đặt để lật đổ Rumania. Điều đó giải thích tại sao trong những năm 1970, khi các khoản đầu tư và cho vay đến, mức sống đã được cải thiện, trong khi trong năm 1980, với kế hoạch trả nợ nhanh chóng của Ceausescu, đất nước xuống cấp nghiêm trọng. Hiểu biết về tác động của cuộc khủng hoảng nợ quốc tế cho người ta hiểu không chỉ tình trạng khó khăn của Romania, mà còn là của Nam Tư, Hungary, đặc biệt là Ba Lan, Latvia và vô số các quốc gia ngu xuẩn khác, nơi mô hình tương tự của sự phát triển diễn ra, mặc dù chưa hoặc không gây ra suy thoái một cách cố ý làm cho tiêu chuẩn sống xuống cấp rất nghiêm trọng như Romania. Tham khảo diễn biến lật đổ Ceausescu: Hé lộ kịch bản cuộc chính biến lật đổ ở Rumani; http://www.nguoiduatin.vn/he-lo-kich...ni-a13537.html |
Dân Rumania ngày nay bán nhà bán cửa sang châu Âu tá túc, chấp nhận ăn mày, móc cống rãnh để con cháu họ không phải sống ở cái mảnh đất Rumania.
“Người Romania bị đói và chịu đựng khổ sở, đặc biệt là thập kỷ 1980 không phải bởi không may hay tại CNCS mà bởi chính phủ quyết định hầu như bán sạch tận mẩu thực phẩm để trả nợ hết các ngân hàng quốc tế. Và bây giờ điều tương tự đang xảy ra ngày hôm nay.” Cứ yên tâm nợ thật ít nhất gấp 3 lần như thế này: http://www.tradingeconomics.com/char...ebt-to-gdp.png Thật thảm hại, những tưởng núp bóng Tây thì ăn sung mặc sướng, nào ngờ è cổ ngập ngụa trong nợ nần tận từ thời Ceausescu và lịch sử lại lặp lại. Con bò xông vào mảnh vải đỏ, con ruồi húc đầu vào tủ kính quán phở, không có bất cứ bài học nào. Đó là bởi tất cả những gì là sự thật trong cái trại lợn phương Tây này đã bị xóa sạch sẽ. Dân Romania thậm chí chẳng biết tại sao họ xếp hàng mua thực phẩm lúc 5h sáng. Romania thập kỷ 1960-1970 cũng chẳng khác gì Liên Xô, thực phẩm khan hiếm, sai lầm của lãnh đạo trong cải cách kéo kinh tế đi xuống, chính sách Cộng sản thời chiến” của Stalin vẫn bị áp dụng máy móc, quản lý xã hội yếu kém, lý thuyết lố bịch về tập thể, nông trường nông trại khiến nông dân không chịu sản xuất, họ giấu những thứ tốt nhất trong nhà. Nhưng cái khác là ở Romania có Nicolae Ceausescu! Romania khác ở chỗ đến thập kỷ 1980 không thiếu thực phẩm, họ sản xuất ra một khối lượng khổng lồ lương thực thực phẩm, nhưng phải đem bán trả nợ thay vì cho dân ăn. Dân chúng đói và loạn. Ceausescu phải làm như vậy vì gánh nợ vay mượn phương Tây đã phình ra quá lớn. 1965 - Ceauşescu trở thành lãnh đạo Romania, kế thừa vị trí "không khuôn phép", vị lãnh đạo mới quyết định đứng ngoài cuộc đối đầu phương Tây và Liên Xô, một chính sách được khởi xướng bởi tiền nhiệm Gheorghe Gheorghiu-Dej. 1972 - Ceausescu ký các văn kiện để Romania có thể "tham gia" vào IMF và World Bank, cũng như các tổ chức khác và bắt đầu nhận được các khoản vay lớn từ các ngân hàng phương Tây. 1983 - Romania đã nợ khoảng $13 tỷ trong các ngân hàng. Ceauşescu vì nhiều lý do quyết định trả hết toàn bộ khoản nợ này, và trả nợ chủ yếu bằng cách bán thực phẩm của dân Romania. 1989 – Vào tháng 4, Romania trả các khoản nợ cuối cùng, cũng là lúc chế độ sụp đổ, đến cuối năm Ceausescu bị xử chết tàn nhẫn. 1997 – Chính phủ “dân chủ” lại đi vay của IMF. 2009 - Romania đã vay đến 13 tỷ euro từ IMF và đứng hàng đầu trong số các quốc gia vay nợ của IMF. Bắt đầu lại thấy quen thuộc? Khủng hoảng là gì? Là kẻ làm việc không có tiền, kẻ có tiền không biết để tiền vào đâu để không mất. Tiền chạy vào vàng - giá vàng dựng ngược, tiền đổ vào dầu mỏ, dầu mỏ cao vút. Có rất nhiều tiền trong các nhà băng bọn chúng phải tìm mọi cách để tiêu đi. Có những quan lại khoe khoang đất nước vay được hàng tỷ tỷ, vĩ đại quá, thiên tài quá Lào Cam có vay được đâu!!!!!!!!! Chính phủ Romania lại vay tiền IMF để nhồi nhét đầy chặt nước Romania bằng cơ sở hạ tầng bị rút ruột rất kém hiệu quả thậm chí vô dụng. Nhưng khác Ceausescu bắt dân nhịn đói để trả nợ bởi lãi suất thả nổi khiến ông ta không chịu nổi, chính phủ hiện tại của Romania có một kế hoạch cũng tồi tệ không kém là trả nợ rất chậm, với khoản lãi xuất được đảm bảo, cũng đảm bảo các thế hệ con cháu Romania đời kiếp không trả được hết nợ. IMF và các tổ chức liên quan của nó, bao gồm cả EBRD, hành xử một cách rất "kỳ lạ", lạ ở chỗ cách cho vay rất khác thường mà người ta có thể vay được. Một khi chính phủ Rumania quyết định vay tiền, IMF nhảy vào và bắt đầu ra lệnh cho chính phủ có thể chi tiêu số tiền như thế nào, làm thế nào để điều hành đất nước. Nếu IMF nói: "cắt giảm 25% tiền lương", chính phủ Romania cụp đuôi vào giữa 2 chân làm như mệnh lệnh. Nếu IMF nói: "nâng cao thuế VAT đến điên đảo 24%", chính phủ Romania lại cụp đuôi vào 2 chân làm điều đó. Nếu IMF nói: "nhập khẩu tăm của Trung Quốc và không đầu tư vào nhà máy sản xuất tăm trong nước", chính phủ Romania lại cụp đuôi vào giữa 2 chân răm rắp nghe lệnh. Không dám sủa tiếng nào! Trong cả lịch sử 70 năm của các tổ chức này, chỉ có một số ít ỏi kết quả là "tích cực", rất nhiều câu chuyện kinh dị của nền kinh tế và cơ sở hạ tầng bị rút ruột hoàn toàn chỉ để phục vụ lợi nhuận ngắn hạn của các ngân hàng phương Tây. Nhiều bài báo như tờ independent.co.uk của Anh nói người ăn mày Romania tràn ngập London. Dòng người xếp hàng mua bánh mỳ thập kỷ 1980 hay đồng lương còm của giáo viên bị cắt 25% thập kỷ 2010. Họ đã không còn giận dữ nữa. Dân chúng còn mỗi cách lũ lượt kéo nhau rời bỏ đất nước để trốn nợ. Họ thà làm ăn mày ở Paris, London, để con cái họ có cái hộ khẩu ngoại quốc chứ quyết không chịu ở trong nước làm trâu ngựa kéo cày trả nợ trong nước. Tình cảnh Romania hiện còn tồi tệ hơn nhiều Latvia. http://img.thesun.co.uk/multimedia/a...-_1509363a.jpg |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:27. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.