Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Tình yêu, tình bạn và cuộc sống (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=18)
-   -   Chuyện Tình yêu và cuộc sống (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=621)

FORYTCHIA 25-03-2008 12:49

Chuyện Tình yêu và cuộc sống
 
Tôi tin hạnh phúc sẽ trở về.
( Chuyện khó tin có thật. )
Tôi không thể trở về Việt Nam sinh sống cho dù gần hai chục năm nay chưa phút nào tôi nguôi nhớ về quê hương, chưa phút nào tôi quên được mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình, nơi đó còn có mẹ già, gia đình lớn của tôi.
Mọi bất hạnh trên đời không ai giống ai, nó bất ngờ ập xuống cuộc đời của ta vào một ngày mà ta không hề ngờ tới. Mùa hè năm 1988, tôi đang là nghiên cứu sinh năm thứ 2 ở Liên Xô. Do có thành tích cao trong nghiên cứu sinh, và những vấn đề mà tôi đang nghiên cứu ứng dụng thành công tại một nhà máy sản xuất điện nên tôi được thưởng kỳ nghỉ phép 1 tháng, với một khoản tiền chi phí cho kỳ nghỉ phép khá rủng rỉnh từ phía nhà máy nơi tôi đang thực tập. Thay vì trở về Việt Nam thăm vợ và các con, tôi đã gửi vé máy bay và các thủ tục về cho vợ và 3 con của tôi để vợ tôi làm hộ chiếu sang Liên Xô thăm chồng.
Những tưởng đó là mùa hè hạnh phúc nhất của gia đình tôi, ngờ đâu đó lại là mùa hè bất hạnh nhất, mở đầu cho những tai ương trong cuộc đời tôi. Chúng tôi có 3 tuần đoàn tụ bên nhau, tôi đã cố gắng đưa vợ và các con tôi đi một số danh lam thắng cảnh trên đất nước Liên Xô. Vợ tôi là một công nhân làm việc trong ngành dệt, chúng tôi cưới nhau được 5 năm, trong vòng 5 năm vợ tôi cho ra đời 3 đứa trẻ thiên thần. Hai cậu con trai sinh đôi đầu lòng lúc này đã tròn 5 tuổi, con gái út của tôi sắp tròn 3 tuổi.

Thời gian 1 tháng nghỉ hè bay vèo trong phút chốc. Đã đến ngày vợ và các con tôi phải về nước. Tuần cuối cùng chuẩn bị chia tay, vợ tôi ao ước được tới tham quan Biển Đen, nơi mà cô từng biết đến qua những trang thơ Xôviết từ thuở học trò. Tôi đồng ý và ngay lập tức mua vé tàu đưa cả gia đình đến. Có ai biết đâu, bất hạnh đang chờ gia đình tôi ở phía trước. Ngay trong buổi chiều hôm ấy, khi vừa xuống tàu, chúng tôi đi thẳng ra bãi biển trước khi đưa cả nhà đi tìm một khách sạn thuê trọ. Chính trong buổi chiều hôm ấy, tôi đã lạc mất vợ và con gái út bé bỏng ngay trên bờ biển.
Tôi cũng không thể lý giải nổi vì sao chúng tôi lại có thể lạc nhau. Có lẽ do bọn trẻ con nhà tôi quá hiếu động. Tôi quản lý hai chú nhóc sinh đôi 5 tuổi, vợ tôi bế con gái Anh Đào mới 3 tuổi. Những đứa trẻ chỉ cần nhìn thấy biển là có thể chạy ào xuống mà bất kể phía trước là ai và điều gì đang đợi. Tôi chạy theo hai đứa trẻ và chỉ một lúc sau quay trở lại chỗ cũ thì vợ và con gái bé bỏng Anh Đào đã biến mất. Không ai có thể hình dung được tâm trạng của tôi lúc đó.
Lúc đầu tôi cố không di chuyển vì nghĩ rằng chắc chắn vợ tôi đi đâu đó thôi rồi sẽ quay lại với 3 bố con tôi. 1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua, vợ và con gái tôi vẫn bặt vô âm tín. Khi hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, mọi người trên bãi biển đã về khách sạn, số người mới đến đi chơi đêm trên biển vẫn đông đúc nhộn nhịp, lúc này tôi mới choáng váng với ý nghĩ có lẽ vợ và con gái tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa. Tôi đang tuột mất họ. Lo lắng làm cho tôi gần như phát điên, tôi chạy đến tất cả mọi nơi, mọi trạm liên lạc để có thể nhờ giúp đỡ tìm vợ và con gái bị lạc.
Mặc cho những nỗ lực gần như tuyệt vọng của tôi, vợ tôi và con gái tôi vẫn biệt tích. Tôi đã lưu lại ở thành phố Istanbul cạnh Biển Đen đúng 1 tháng cùng với hai con trai để tìm kiếm, chờ đợi và hy vọng vợ con tôi sẽ quay trở lại tìm tôi. Một tháng trôi qua trong tuyệt vọng. Tôi quyết định mang hai con quay lại Moskva nơi tôi đang làm thực tập sinh. Những năm tiếp theo, Liên Xô tan rã, tôi trôi dạt theo những biến đổi của thời cuộc. Từ đó, tôi đã trải qua một cuộc đời khác, một cuộc sống khác đầy cay đắng, mất mát và đau đớn không cùng. Tôi phải nuôi hai con trai và tích lũy tiền để đi tìm vợ và con gái. Đó là mục đích lớn nhất mà tôi phải sống.
Tôi buộc phải dừng công tác nghiên cứu sinh, làm thuê đủ mọi thứ nghề để có thể di chuyển tự do đến các vùng có đông người Việt Nam sinh sống và làm việc với một hy vọng mãnh liệt có thể vợ và con gái tôi ở đó, hoặc ở đó tôi có thể tìm được những thông tin quý giá về vợ và con.
Vợ tôi là người phụ nữ chưa bao giờ rời khỏi thành phố nơi cô ấy ở. Chuyến đi sang Liên Xô thăm chồng là chuyến đi đầu tiên xa nhất. Cô ấy lại không biết tiếng Nga, không biết thứ tiếng gì ngoài tiếng Việt, vì thế rất có thể cô ấy đã bị lạc. Thế nhưng nếu cô ấy còn sống, chừng ấy thời gian, 1 năm rồi 2 năm, thậm chí 5 năm, tại sao cô ấy không tìm mọi cách để tìm tôi, thông tin cho tôi biết cô ấy ở đâu? Nếu cô ấy gặp phải một rủi ro nào đó do cuộc đời xô đẩy, mà cô ấy buộc phải sống một đời sống khác thì tôi tin cô ấy cũng sẽ tìm cách để thông báo cho tôi biết về sự tồn tại của cô ấy và con.
Về tình cảm vợ chồng, giữa chúng tôi luôn tồn tại một tình yêu thương tha thiết, vì vậy không có lý do gì để cô ấy ôm đứa con bé bỏng của chúng tôi và bỏ tôi ra đi. Hay tâm lý của cô ấy có vấn đề, có thể thời điểm cô ấy bỏ tôi ra đi chính là lúc bệnh tình cô ấy khởi phát. Tôi đã đặt ra rất nhiều câu hỏi, nhiều giả thiết và chẳng có giả thiết nào, câu trả lời nào khiến tôi hài lòng.
Tôi đã ở vậy, dành toàn bộ thời gian đi làm kiếm tiền và chăm sóc hai đứa con khôn lớn với hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm thấy vợ và con gái. Nhiều đêm tôi trở về nhà trong cơn mệt mỏi rã rời, sự mất mát về mặt tinh thần khiến cho tôi dường như không thể chịu đựng hay vượt qua được. Mỗi lần nghĩ đến cái chết là mỗi lần tôi lại chạm vào gương mặt buồn rầu ngơ ngác của hai đứa con. Và câu hỏi bố ơi, bao giờ mẹ sẽ trở về làm cho trái tim tôi rỉ máu.
Kính thưa quý báo, vậy là tôi trở thành công dân nước Nga bất đắc dĩ, cho dù tôi sinh ra ở Việt Nam và là người Việt Nam, cho dù không lúc nào tôi không thương nhớ quê hương của mình. Tôi không thể quay trở về Việt Nam sinh sống bởi lẽ nơi mảnh đất phương xa này đang giữ bí mật một nửa cuộc đời của tôi, đó là vợ và con gái yêu bé nhỏ của tôi. Tôi không thể rời bỏ nơi này để trở về quê hương của mình được vì trở về Việt Nam là rời bỏ niềm tin, rời bỏ hy vọng mãnh liệt trong suốt bao nhiêu năm qua, rằng vợ và con gái tôi vẫn còn sống và đi lạc đâu đó trên nước Nga xa xôi này.
Còn sống, tôi còn phải tìm kiếm, còn hy vọng. Dẫu hy vọng bây giờ chỉ còn là một phép mầu kỳ diệu. Hai con tôi đã trưởng thành, các cháu đều đã trở thành sinh viên ưu tú trên các giảng đường đại học, các cháu đều thương bố và khuyên bố hãy từ bỏ quá khứ để tìm đến một cuộc sống mới. Cho dù vậy, các cháu vẫn âm thầm ngày đêm tiếp tục cái công việc của tôi là tìm kiếm mẹ và em gái. Có cuộc tìm kiếm nào dài hơn thế và có hy vọng nào có thể dài hơn thế. Có nỗi đau nào nhiều hơn thế để cho trái tim tôi quên đi nỗi muộn phiền.
Thế nhưng cuộc sống không lấy đi của ai tất cả, và cũng không tước đi của ai niềm hy vọng tột cùng. Cách đây đúng một năm, trong một lần đi dạo trên bờ Biển Đen (kể từ ngày tôi lạc mất vợ và con gái yêu, cứ đúng vào dịp hè năm nào mà tôi có thể, tôi đều tìm mọi cách trở lại đây để tìm kiếm có khi là để sống nốt những ngày tháng còn lại với hy vọng mỏng manh là có thể tìm thấy vợ và con tôi.
Và khi tôi đã là một người đàn ông qua tuổi ngũ tuần, mái tóc đã đốm bạc, và hy vọng tìm thấy vợ con đã ngày một vô vọng hơn, tôi bỗng nhiên gặp lại người vợ yêu quý và con gái bé nhỏ của mình. Hôm đó tôi đi dạo trên bãi biển, từ xa tôi không tin vào mắt mình nữa khi nhìn thấy một thiếu nữ trạc 20 tuổi với gương mặt vợ tôi hồi trẻ, đang đẩy xe lăn. Còn trên xe lăn, người thiếu phụ mái tóc đã điểm bạc, cặp mắt nhìn tôi vô hồn đờ đẫn ấy chính là vợ tôi.
Trời ơi! Tôi đã quỳ sụp xuống trước họ và khóc như mưa như gió khiến cho cô gái hoảng sợ. Con gái Anh Đào của tôi có tên là Natasha, cô bé không biết một từ tiếng Việt nào, và hoàn toàn không biết gì về tôi và gia đình trước đây của mình. Còn vợ tôi, bà ấy bị dư chấn thần kinh hồi còn trẻ, mới đây bà lại bị tai biến mạch máu não, bà đã sống một đời sống câm lặng như thế gần hai chục năm nay rồi, kể từ khi tai nạn xảy ra.
Cô bé tỏ ra hoảng sợ và nghi ngờ câu chuyện của tôi, rằng tôi là bố đẻ của cô gái, và người thiếu phụ đau ốm kia chính là vợ của tôi. Cho đến bây giờ, một năm đã trôi qua, cho dù tôi đã tìm mọi cách để chứng minh cho cô bé hiểu mọi chuyện, tìm cách chữa trị cho vợ tôi để cô ấy chính là chiếc chìa khóa có thể mở ra được cánh cửa bí ẩn của hạnh phúc gia đình tôi, để cả nhà tôi lại đoàn tụ sau mấy chục năm xa cách.
Thế nhưng, hình như ông trời thử thách lòng kiên nhẫn của tôi hay sao mà cho tôi tìm lại được vợ con tôi trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế. Vợ tôi đã hoàn toàn mất trí nhớ, cô ấy không biết tôi là ai, và bản thân mình là ai nữa, cô ấy đang sống một cuộc sống của người thiểu năng trí tuệ.
Còn con gái tôi, tôi đã lạc con khi cháu chưa tròn 3 tuổi, làm sao nó nhớ được điều gì. Trong một năm qua, tôi tìm mọi cách để được gần vợ và con, nhưng vợ tôi giờ đây đã có một gia đình riêng và sự tiếp cận hòa nhập không phải dễ dàng khi người đàn ông sống cùng với vợ tôi là một người khó tính và anh ta có vẻ không muốn nghe câu chuyện nhận lại vợ con của tôi.
Tôi lại tiếp tục sống trong những ngày đau đớn và thử thách. Tôi vẫn đang trên con đường vạn dặm kiên nhẫn tìm lại quá khứ cho vợ và con gái tôi, cho cả chính tôi nữa. Tôi vẫn muốn vợ tôi sẽ nói cho tôi biết vì sao cô ấy lại bỏ tôi trong một thời gian dài lưu lạc đến thế.

Nguyễn Hoàng Việt.
Moskva. LB Nga.

(Trích đăng An ninh thế giới cuối tháng)

matador 25-03-2008 13:33

Ô thế là bác H đã tìm ra vợ con mình bị lạc hai mươi năm nay, thật là kỳ diệu , hồi trước bọn tôi nghe kể là bị lạc khi đi biển ở Sôchi , mà ko hiểu sao mọi người từ trước đến nay vẫn đồn đại là vợ con bác ấy ko bị chết đuối mà bị Digan bắt và thường như vậy thì linh cảm còn sống ( tôi cũng đinh ninh vậy ) là rất lớn .
Mong sao gia đình bác H sớm đoàn tụ sum vầy hạnh phúc như xưa !!!

rung_bach_duong 25-03-2008 16:19

Thật mừng cho bác Hoàng đã gặp lại vợ và con gái. Tuy rằng vợ bác bây giờ đang trong tình trạng mất trí nhớ, con gái cũng không nhận ra bác, nhưng dù sao sự gặp lại vợ và con gái bằng xương bằng thịt chắc chắn sẽ làm cho bác đỡ khắc khoải hơn nhiều.

hungmgmi 25-03-2008 16:28

Hình như có sự nhầm lẫn đây hay sao đó các bác ạ. Bác trai trong câu chuyện trên không phải là nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng mà chúng ta đã có lần nhắc trong 4rum cũ. Bác Hoàng này bị lạc mất con gái, khi nhờ người bạn đưa đi nghỉ ở Xô chi.
Còn bác này lại khác, lạc mất cả vợ lẫn con.

Cá Măng 26-03-2008 11:14

Ôi thế câu chuyện này có thật hả các bác? Tháng trước em và mấy người bạn đọc câu chuyện này lại cứ nhất trí cho là chuyện giả. Vậy tiện đây em muốn xin lỗi vì đã trót không tin và mong bác Hoàng tìm lại được người thân của mình.

phuongnn 26-03-2008 11:49

Trích:

matador viết (Bài viết 8102)
Ô thế là bác H đã tìm ra vợ con mình bị lạc hai mươi năm nay, thật là kỳ diệu , hồi trước bọn tôi nghe kể là bị lạc khi đi biển ở Sôchi , mà ko hiểu sao mọi người từ trước đến nay vẫn đồn đại là vợ con bác ấy ko bị chết đuối mà bị Digan bắt và thường như vậy thì linh cảm còn sống ( tôi cũng đinh ninh vậy ) là rất lớn .
Mong sao gia đình bác H sớm đoàn tụ sum vầy hạnh phúc như xưa !!!

Xin lỗi vì lâu không vào 4rum, vì thế nhấn nhầm nút thanks, nhưng phuongnn không có ý định cảm ơn bác đâu, vì bác đã nhầm rồi.

Nhà thơ Việt Nam nổi tiếng, bác NHH vẫn đang sống ở Mát-xcơ-va một cách bình thường với vợ (là cô giáo cũ của bị Tykva nhà ta thì phải) và cô con gái nhỏ của bác ấy. Con gái lớn của bác ấy thì vẫn chưa tìm thấy cho đến tận ngày nay.

Cũng lạ nhỉ, có một người nhầm mà dẫn đến việc vài người khác nhầm theo... :emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl

Iozik 26-03-2008 23:50

Khi đọc hết câu chuyên trên, Iozik tôi thực sự hoang mang. Lấy tay bổ vào đầu mấy cái, đi đi lại lại mãi trong vườn nhà để kiểm tra lại trí nhớ của mình. Các bác à, đúng như nhiều bác nói, Nhà thơ NHH yêu quý của chúng ta, theo tôi nhớ không sai thì bị lạc mất con gái khi gửi con mình cho bạn đi nghỉ ở Sôchi (Chứ không phải cả gia đình đi nghỉ và lạc mất cả vợ và con).

Còn trong câu chuyện này, tôi không biết... và tôi thực sự không hiểu??? Daze v ckazkakh ne bưvaet!

Tôi không phải là bạn của nhà thơ NHH, nhưng về nhà thơ và nỗi đau mất con thì rất rất nhiều người, đặc biệt những tên đã từng đi Nga trong đó có tôi đều biết.

Phải chăng câu chuyện trên chỉ là ... một bài báo???
_____

Tôi thành thật xin lỗi tác giả Nguyễn Hoàng Việt nếu có gì đó không phải.

Nina 27-03-2008 00:03

Bác Iozik thân mến, theo em thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Theo ý kiến cá nhân của em, thì tác giả Nguyễn Hoàng Việt không kể về chuyện gia đình bác NHH, có vậy thôi. Còn tính xác thực của câu chuyện do tác giả Nguyễn Hoàng Việt kể thì chúng ta không bàn ở đây.

rung_bach_duong 27-03-2008 06:58

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 8143)
Xin lỗi vì lâu không vào 4rum, vì thế nhấn nhầm nút thanks, nhưng phuongnn không có ý định cảm ơn bác đâu, vì bác đã nhầm rồi.

Cũng lạ nhỉ, có một người nhầm mà dẫn đến việc vài người khác nhầm theo... :emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl

Добрый день !

@Phươngnn: Phuongnn bấm nhầm nútThanks làm tớ cứ khó hiểu. Sao cả 2 thằng (tớ và Ma) đều nhầm mà lại đi cảm ơn, hơn nữa lại cảm ơn có mỗi bạn Ma :emoticon-0136-giggl

Thực ra lúc đầu đọc xong mình cũng hơi nghi nghi vì nhớ mang máng ngày xưa NNN có đăng bác Hoàng lạc mất mỗi con gái (lâu ngày không nhớ lắm lại không biết kỹ về bác Hoàng). Mới lại hơi nghi ở chỗ nếu như tin bác ấy tìm lại được người thân 1 năm rồi thì không lẽ nào BQT NNN lại không đăng trên NNN vì một số bác trong BQT biết rõ về bác H, nhưng nhiều tình tiết giống hoàn cảnh bác Hoàng nên mình cứ nghĩ là hoàn cảnh của bác ấy. Mí lại có lẽ vì mong bác ấy được gặp lại người thân quá nên đọc xong cứ vội mừng mừng tủi tủi hộ bác ý :D

Tác giả bài báo ở đây có thể ghi lại một chuyên có thật nào khác (cái này hơi khó) hoặc đơn thuần bác tác giả chỉ muốn viết một câu chuyện để lấy tiền nhuận bút thôi. Không hiểu cái dòng ( Chuyện khó tin có thật. ) dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?

Nina 27-03-2008 08:12

Trích:

RBD viết (Bài viết 8715)
Cái dòng "Chuyện khó tin có thật" dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?

À, cái dòng ấy là của báo giấy chị Rừng ạ.

hungmgmi 27-03-2008 09:07

Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 8175)
[COLOR="Blue"][SIZE="5"] Không hiểu cái dòng ( Chuyện khó tin có thật. ) dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?

Mụ Rừng chả chịu đọc báo An ninh thế giới cuối tháng gì cả:emoticon-0102-bigsm. Có lần gặp, bác micha53 và Gà mờ em có hỏi bác nhà thơ HTQ-chủ xị tờ này là những chuyện đăng ở đó có...tin được không, tức là có đúng là của độc giả gửi đến thật hay không. Bác HTQ nói như đinh đóng cột là toàn chuyện của độc giả gửi về, và độ tin cậy có thể đảm bảo được.
Lần đầu đọc bài trên kia, em thấy có sự trùng hợp khá lạ kỳ với chuyện bác H, tuy nhiên tình tiết có vẻ ly kỳ hơn. Đoạn kết thì quả là vô cùng khó tin, đến mức...không tin được lại có chuyện đó.:emoticon-0127-lipss. Mà bác Việt này viết cũng lủng củng, phía trên thì:"Mùa hè năm 1988, tôi đang là nghiên cứu sinh năm thứ 2 ở Liên Xô.", phía dưới thì lại "Tôi quyết định mang hai con quay lại Moskva nơi tôi đang làm thực tập sinh". Bác ấy còn bảo"Tôi đã lưu lại ở thành phố Istanbul cạnh Biển Đen đúng 1 tháng cùng với hai con trai để tìm kiếm, chờ đợi và hy vọng vợ con tôi sẽ quay trở lại tìm tôi". Hóa ra là bác này bị lạc vợ con tận bên Thổ Nhĩ Kỳ. Công nhận bác ấy hơi bị giỏi, thời còn Liên xô mà dễ dàng đưa vợ con đi nước ngoài nghỉ mát. Chắc bác ấy cũng giàu có nữa, nghiên cứu sinh mà có đủ tiền mua vé đi du lịch cho cả nhà 5 người đi nghỉ mát nước ngoài. Cái hồi đó em cũng đang ở Liên xô, ngừoi Việt Nam muốn đi ra nước ngoài là méo mặt, đủ các loại giấy tờ nhiêu khê, đó chưa kể là dạng thăm thân mà đi dễ quá. Vợ bác ấy muốn biết biển Đen như trong sách vở, sao không kéo nhau đi Sochi, Crym...cho nó gần, những nơi đó cũng đẹp vô cùng, lại rẻ nữa. Em thấy tình tiết này đúng là "Chuyện khó tin có thật", chưa kể những tình tiết ở cuối truyện.
Cuối truyện, bác ấy gặp lại vợ con. Lạ vô cùng là mặc dù sống ở Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng con gái Anh Đào của bác ấy lại có tên Nga là Natasha. Cô ấy "không biết tiếng Việt", vậy thì cô gái mới lớn sống từ khi 3 tuổi tại Thổ Nhĩ Kỳ này giao tiếp với bác Việt chắc chắn là bằng tiếng Thổ. Thế mà bác Việt vẫn hiểu được, tài quá.
Còn vợ bác ấy-"Còn vợ tôi, bà ấy bị dư chấn thần kinh hồi còn trẻ, mới đây bà lại bị tai biến mạch máu não, bà đã sống một đời sống câm lặng như thế gần hai chục năm nay rồi, kể từ khi tai nạn xảy ra." Vợ bác này sống câm lặng gần 2 chục năm như thế, từ ngày lạc nhau, thế mà " vợ tôi giờ đây đã có một gia đình riêng và sự tiếp cận hòa nhập không phải dễ dàng khi người đàn ông sống cùng với vợ tôi là một người khó tính và anh ta có vẻ không muốn nghe câu chuyện nhận lại vợ con của tôi."-chẳng biết người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ nào mà lại tốt đáo để, tự nhiên sống và cưu mang một cô vợ tiếng Thổ thì chả biết, tiếng Nga cũng không, lại im thin thít cả ngày như thế, rồi lại cộng thêm cả đứa trẻ con 3 tuổi nữa chứ. Cuộc đời đúng là lạ quá!
Lạ thật, có lẽ đây là câu chuyện kỳ lạ nhất trong lịch sử hơn 60 câu chuyện lạ của báo ANTG.

Iozik 27-03-2008 09:49

Tui đồng ý với nhận định của bác Hungmgmi. Đọc kỹ lại câu chuyên trên thấy nhiều các vô lý và không logic quá mức. Chắc một ông bạn nào đó cũng biết về chuyên lạc con của nhà thơ NHH, muốn làm tý "Chuyện lạ khó tin" nên viết ra thôi (tất nhiên có tý hư cấu). Anh chàng này có biết đâu rằng chuyện lạc con của nhà thơ NHH rất nhiều người cũng biết, và tất cả chúng ta, dù quen hay không quen nhà thơ NHH đều cầu mong cho anh tìm được đứa con của mình.

Cá Măng 27-03-2008 10:50

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 8178)
Mụ Rừng chả chịu đọc báo An ninh thế giới cuối tháng gì cả:emoticon-0102-bigsm.

Báo cáo với bác là em vẫn đọc ạ, nhưng ý kiến của em là trước khi share cho mọi người chia sẻ thì cũng cần phân tích một tý xem thông tin này nó có "lá cải" hay không để tránh hiểu lầm. Báo ANTG cuối tháng hiện nay theo chủ quan cá nhân em có 2 chuyên mục giá trị là loạt bài phỏng vấn 'thật" của anh Hồng Thanh Quang (cả người phỏng vấn lẫn người được chọn phỏng vấn đều đỉnh) và loạt phỏng vấn giả tưởng của bác Lê Hoàng (vợ bác tên là Liên Hoan). Hết. Còn người chấp bút bài này em đoán là bạn Bình Nguyên hoặc chị Bình, các bác thông cảm 2 bạn đó chưa đi Nga mà lại cứ muốn đưa nhiều Nga vào báo nên các khái niệm biển Đen, Thổ Nhĩ Kỳ rồi Sô chi mong người đọc đừng xâu chuỗi ạ.

Serguei Kouzmic 27-03-2008 12:44

Câu chuyện này là chuyện bịa 100%, Lão Râu xin khẳng định như thế. Những phi lý và không hợp logic, bác Gà mờ đã chỉ rõ ràng rồi, lãi không viết lại nữa. Ở đây lão có mấy nghi vấn đặt ra, là nếu loại trừ yếu tố ANTG bịa, vậy thì tác giả của nó bịa ra câu chuyện trên để làm gì? Tác giả đưa ra những tình tiết hết sức lộ liễu là:

Trích:

Nguyễn Hoàng Việt viết (Bài viết 8098)
và những vấn đề mà tôi đang nghiên cứu ứng dụng thành công tại một nhà máy sản xuất điện

Trích:

Nguyễn Hoàng Việt viết (Bài viết 8098)
Vợ tôi là một công nhân làm việc trong ngành dệt, chúng tôi cưới nhau được 5 năm, trong vòng 5 năm vợ tôi cho ra đời 3 đứa trẻ thiên thần. Hai cậu con trai sinh đôi đầu lòng lúc này đã tròn 5 tuổi, con gái út của tôi sắp tròn 3 tuổi.

Những chi tiết này được đưa ra hoàn toàn để đánh lạc hướng cho cái nội dung còn lại, cốt lõi là việc lạc mất người thân - ở đây - lạc mất những ai chúng ta không cần bàn tới. Như vậy còn lại của toàn bộ câu chuyện là một nội dung lộ liễu, lập lờ đánh lận con đen đưa một câu chuyện hoàn toàn giống của bác Hoàng vào, và đưa ra một đoạn kết hoàn toàn mới như thế - phải chăng muốn đẩy bác H. của chúng vào một câu chuyện bi thảm mới, chưa có hồi kết?


Cho nên theo Lão Râu, câu chuyện này chúng ta kết thúc ở đây thôi, đừng nên bàn tán thêm xung quanh những chuyện nhảm nhí như thế này nữa.

weekdaysman 27-03-2008 13:40

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 8183)
...bác Lê Hoàng (vợ bác tên là Liên Hoan)...

Măng ơi, thế đố Măng biết vợ bác Hoan tên là gì đấy! :emoticon-0127-lipss

micha53 27-03-2008 14:30

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 8178)
Lạ thật, có lẽ đây là câu chuyện kỳ lạ nhất trong lịch sử hơn 60 câu chuyện lạ của báo ANTG.

Dạ, nó tới câu chuyện thứ 70 rồi.
Tớ khẳng định là "lá cải" nhưng sợ mất lòng bạn thân của Hungmgmi.
Được mỗi trang giữa.

Cá Măng 27-03-2008 16:58

Trích:

weekdaysman viết (Bài viết 8187)
Măng ơi, thế đố Măng biết vợ bác Hoan tên là gì đấy! :emoticon-0127-lipss

Dạ vợ bác Hoan tên là Hô.

Thao vietnam 27-03-2008 21:31

Trong câu chuyện gốc nhấn mạnh đến sự giúp đỡ nhiệt tình của những người Nga trong hành trình đi tìm con của bác H.Tôi nhớ một câu đại ý những ai đã từng ở Liên Xô hay Nga trước và sau năm 1990 thật khó có thiện cảm với cảnh sát Nga nhưng bác H. đã được một ông cán bộ công an giúp đỡ rất nhiệt tình bằng cả tiền bạc và vị thế nghề nghiệp của mình. Còn câu chuyện này ... tôi tiếc là đã mất thì giờ để đọc.

Nina 27-03-2008 23:39

Ấy, bác Thao vietnam nói thế thì có vẻ hơi quá. Vì mới thoáng qua thì thấy đây là một câu chuyện cũng khá cảm động đấy chứ. Ai bảo các bác biết quá nhiều về Nga làm gì :), để mà đọc đến đâu thấy mâu thuẫn đến đó :)

hungmgmi 27-03-2008 23:40

Bản gốc đây bác, bài do chính nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng viết:
(Bài đã đăng trên báo Quốc tế của Bộ ngoại giao, số đặc biệt kỷ niệm 55 năm quan hệ ngoại giao VN-LB Nga).


Người Nga thế đấy!



Những người quen biết đều gọi anh là "gã đầu bạc" - người đã gắn bó với nước Nga như một định mệnh, vừa là tình yêu, vừa là nỗi đau đớn khôn nguôi. Người đó là Nguyễn Huy Hoàng - Phó Chủ tịch Hội Người Việt Nam định cư tại LB Nga. Quốc Tế xin giới thiệu một bài viết của anh về những người bạn Nga của anh.

Đêm 1/8/1993, một tin dữ đến với tôi: con gái tôi bị lạc ở Xochi, thành phố nghỉ mát nổi tiếng ở phía Nam nước Nga. Khi đó, tôi và vợ tôi đang ở Mátxcơva hoàn tất luận án để kịp bảo vệ vào cuối đợt nghỉ Đông. Con gái tôi đi nghỉ cùng hai vợ chồng một người quen với sự dặn dò chu đáo của tôi và sự nhận lời hết sức nhiệt tình chu đáo của họ.

Tôi đã thuê nhà ở thành phố Xochi suốt nửa năm, chạy ngược chạy xuôi để nghe ngóng tin tức của cháu. Trong mấy tháng đó, tóc tôi bạc trắng hoàn toàn. Tôi thương con và ân hận. Cháu Nguyễn Quỳnh Nga, con gái tôi là một trong số những học sinh xuất sắc của trường số 22 Mátxcơva. Và chuyến đi nghỉ miền Nam lần này là phần thưởng cho cháu vì thành tích học tập. Lúc đó, chúng tôi chỉ hy vọng bọn mafia bắt cháu sẽ gọi điện chuộc tiền. Chúng tôi hoàn toàn không có tiền, nhưng bạn bè và người thân hứa là sẽ góp đủ cho gia đình tôi để cứu cháu khi nhận được tín hiệu yêu cầu.

Trong thời gian đó, vợ tôi ốm, không ở lại Xochi được, phải bay về Mátxcơva để dưỡng bệnh và trông con nhỏ. Vợ tôi gọi điện cho Giáo sư V.N Turbin, thầy hướng dẫn của tôi thông báo chuyện cháu Quỳnh Nga. Trước đây, mỗi lần đến thăm thầy, tôi đều mang cả cháu đi theo. Con gái thầy và con gái tôi chơi với nhau rất thân thiết. Việc viết luận án của tôi thầy không quan tâm đến, thầy chỉ quan tâm đến việc làm sao tìm được cháu về. Thầy chỉ có một nguyện vọng là trao cho gia đình tôi toàn bộ số tiền thầy tiết kiệm suốt gần 40 năm giảng dạy của thầy để vợ chồng tôi đi tìm cháu. Thầy ở một căn hộ ba buồng thì hai buồng chật ních sách là sách. Thầy lên lớp với bộ com-lê cũ, đôi giày mòn vẹt gót và chiếc cặp da còn có dòng chữ mờ mờ: "1974 Mátxcơva". Vợ chồng tôi cảm ơn thầy, xin từ chối và coi như mình đã nhận. Cái mà tôi nhận được ở thầy là sự hàm ơn và kính trọng một giáo sư tầm cỡ tuổi cha tôi, một người đã đào tạo cho Việt Nam rất nhiều chuyên gia văn học. Sau khi con gái tôi thất lạc được hơn một tháng, thầy mất đột ngột, đứt mạch máu não trong khi đang làm việc. Tôi không kịp lên thăm thầy, lòng mang nặng một nỗi niềm thương tiếc.

Trong những ngày vợ chồng tôi ở Xochi tìm cháu, rất nhiều lái xe taxi biết chuyện buồn của chúng tôi đã không lấy tiền khi chở vợ chồng tôi đi trong thành phố. Ở gần nhà tôi thuê trọ, có một bà già tên Sura cùng với cháu nhỏ trạc tuổi con tôi. Bà đưa chúng tôi đến gặp thầy Extơraxen (thần giao cách cảm) để giúp chúng tôi về liệu pháp tinh thần. Bà là một người sùng đạo, khi biết chúng tôi thờ Phật, bà bảo trời chỉ có một, thờ Phật hay thờ Chúa cũng là thờ một sự thiêng liêng, nghĩa là niềm tin về con người của bà cũng giống chúng tôi. Bà đưa vợ tôi ra nhà thờ để cầu nguyện, xin Chúa lòng lành thương vợ chồng tôi và con gái của tôi. Sau đó, bà đứng ra kêu gọi mọi người giúp đỡ "một người phụ nữ gặp phải điều bất hạnh" là vợ tôi. Những bàn tay già và nhân hậu đã đặt vào tay vợ tôi một tập tiền lẻ 9.600 rúp, số tiền lúc bấy giờ mua được gần 20 chiếc bánh mỳ. Than ôi, lúc Chúa Jesu đi quyên tiền để xây Thánh điện, có những thương gia đã cho Người tiền muôn bạc vạn, nhưng có một người đàn bà goá chỉ góp được 2 xu. Jesu tuyên bố rằng, người đàn bà góáa đã trao cho chúa nhiều tiền nhất, vì bà đã cúng toàn bộ tài sản của mình. Và vợ chồng tôi cũng vậy, chúng tôi đã nhận được món tiền vô giá từ những trái tim vàng của những người dân Nga khốn khổ.

Bên cạnh nhà bà Sura là bà Valia. Bà ở một mình bảy năm nay. Bà làm ở một cửa hàng ăn. Tối tối, quãng 10 giờ, bà mang cho chúng tôi một túi xách, khi thì bánh, khi thì thức ăn mặn, khi thì hoa quả. Bà biết tôi buồn, luôn bỏ ăn. Bà động viên "Cháu ạ, phải biết tin và phải sống. Hãy nghĩ đến cái tốt rồi nó sẽ tốt lên, con gái của cháu nhất định sẽ tìm được đường về với cháu". Mãi về sau, tôi mới biết rằng, 7 năm trước bà phải chịu ba cái tang: tang mẹ, tang chồng và tang con gái 21 tuổi. Đã có lúc bà định tự tử, nhưng rồi bằng nghị lực phi thường bà đã đứng vững.

Đối với chúng tôi, năm 1993 là một năm nghiệt ngã. Trở về Mátxcơva, vợ tôi bỏ làm luận án, dù chỉ còn một chương cuối cùng chưa viết. Phần vì mất hết tinh thần, héo hon vì không có tin con, phần vì nếu làm tiếp thì không đủ tiền gia hạn. Chúng tôi hoàn toàn không đặt vấn đề với nhà trường, nhưng đích thân bà Nađêgiơda, Trưởng Phòng Đối ngoại đã tìm hai vợ chồng tôi và thay mặt nhà trường gia hạn cho chúng tôi một năm miễn phí. Nếu đường ngay, mực thẳng, chúng tôi phải nộp cho trường 12.000 USD, một số tiền khổng lồ mà tôi khó lòng kiếm được.

Sau khi thầy Turbin mất, Ban Chủ nhiệm khoa cử Giáo sư Nhina Konxtanchinovna Petertrova tiếp tục hướng dẫn luận án cho tôi. Ở tuổi 70 bà vẫn minh mẫn lạ thường, bà vẫn nhớ tên những nghiên cứu sinh Việt Nam trước đây bà hướng dẫn luận án. Bà treo ảnh cháu Quỳnh Nga ngay trước bàn làm việc của bà, thường xuyên gọi điện cho tôi, động viên tôi như một người mẹ. Bà ở một mình trong căn hộ ba buồng rộng thênh thang, gần ga Kiev, bà khẩn khoản mời vợ chồng tôi đến ở cho vui và để có điều kiện hướng dẫn cho tôi viết. Tôi nhớ trong bài hát Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh có câu "có qua cơn hoạn nạn mới thấu hiểu được lòng nhau..." Không có những người như bà Sura, bà Valia, bà Nađêgiơda, thầy Turbin, và cả bà nhũ mẫu trông coi con nhỏ của tôi thì tôi khó lòng mà qua được đau khổ để đứng vững đến ngày hôm nay.
Người nào đã từng ở Mátxcơva cuối những năm 1980 và trong những năm 1990 khó lòng mà có được ấn tượng về hình ảnh đẹp về công an Nga. Cũng đã có lúc tôi không chịu đựng nổi phiền hà và bất bình trước thói hống hách của đội kiêu binh này. Tuy vậy, hình ảnh ông Dubiaghin Iuri Petertrovic vẫn là một tấm gương không thể lu mờ được. Trong chuyến bay "con đường đau khổ" từ Xochi về Mátxcơva, tình cờ cô chiêu đãi viên ấn vào tay tôi tờ tạp chí có tên Tiếng kêu cứu. Tôi giở đọc qua quýt, và cuối cùng dán mắt vào bài viết về một đại tá công an, Giám đốc Trung tâm tìm kiếm trẻ em thất lạc toàn nước Nga Dubiaghin, sau này tôi mới biết ông là Tiến sĩ triết học, Phó Tiến sĩ Luật, Viện sĩ Thông tấn Viện Thông tin quốc tế. Nhờ một luật sư quen biết, vợ tôi đã tìm đến được văn phòng của ông. Ngay trong ngày đầu tiên, với sự giúp đỡ của ông, buổi phỏng vấn vợ tôi, hình ảnh con gái tôi và lời phát biểu của ông đã phát ngay trên đài truyền hình kênh 1. Sau đó, ông cho các cộng tác viên đến nhà tôi làm việc, lập hồ sơ và thực hiện photorobot để dựng lại hình ảnh người đàn bà đã gặp con gái tôi trên bãi biển Xochi. Ông Dubiaghin đã liên hệ cho phát hình ảnh về con gái tôi khắp tất cả các kênh truyền hình của các nước cộng hoà. Trong các buổi quay phim, phỏng vấn của chương trình Tema với các cán bộ cao cấp của ngành công an Nga, ông đều tạo điều kiện để chúng tôi trình bày ý kiến để họ hiểu hơn về những người Việt Nam làm công tác khoa học tại Nga, và để họ hiểu hơn về Việt Nam. Đài truyền hình kênh 4 cũng đồng ý để chúng tôi nói tiếng Việt với hy vọng ở một nơi xa xăm nào đó, con gái tôi nghe được lời nhắn nhủ của tôi. Tôi thực sự không biết cảm ơn ông thế nào, vì cứ mỗi một phút phát hình, ngoài các thủ tục cần thiết, còn phải trả tới 14.600 USD, trong lúc đó, ông không hề nhận của tôi một xu nào. Ông đã tự viết hai lá thư gửi cho Interpol Mỹ và Đức đề nghị giúp đỡ và tìm kiếm con tôi. Hai quyển sách ông in ở Nga viết về con tôi với một tình cảm và niềm hy vọng mãnh liệt đã tiếp sức cho tôi rất nhiều. Quả thật, xung quanh tôi có rất nhiều người tốt, nhiều bạn bè tốt.

Họ là những người Nga hết sức bình thường, hàng ngày phải lo toan bát cơm manh áo, có thể ngày thường họ lạnh nhạt và thậm chí dửng dưng với tôi, nhưng trong những giờ phút cam go của cuộc đời, họ trở thành những người bạn, người đồng cảm rất đỗi chân thành. Nước Nga bây giờ không thiếu những kẻ hãnh tiến, phân biệt chủng tộc, ngồi trong những chiếc xe sang trọng, xài tiền như nước. Nước Nga mới cũng không thiếu những kẻ mất hết tính người, bàn tay sẵn sàng nhúng vào máu và tội ác. Nhưng các bạn hãy tin tôi, đó không phải là những đại diện của nước Nga, mà là cặn bã của nước Nga. Giữa thế kỷ 19, khi nhà thơ Levmontov nói rằng: "Vĩnh biệt nhé, nước Nga ô uế" thì có nghĩa là ông phỉ nhổ vào nước Nga của những kẻ quan liêu, tàn bạo và dơ bẩn, còn nước Nga đau khổ của nhân dân thì Nhà thơ luôn cúi mình tôn thờ. Thiên nhiên Nga, tính cách Nga chân chính đó là sự thuần khiết, nhân hậu và cao thượng. Không có cội nguồn tính cách ấy, làm sao nước Nga có thể sản sinh ra những Pushkin, Levmontov, Gogon, Tolstoi, Sekhov, Turghenhep và những bậc nhân văn vĩ đại của loài người. Và đó là lý do để giải thích vì sao, một nạn nhân của nước Nga như tôi lại có thể yêu nước Nga mãnh liệt và hết mình đến như vậy.

Len90 28-03-2008 07:13

Trích:

micha53 viết (Bài viết 8188)
Dạ, nó tới câu chuyện thứ 70 rồi.
Tớ khẳng định là "lá cải" nhưng sợ mất lòng bạn thân của Hungmgmi.
Được mỗi trang giữa.

Ô thế bác Hungmgmi là bạn thân của bác Hồng Thanh Quang ạ? Em cũng thích các bài phòng vấn "Trò chuyện cuối tháng" trên ANTG cuối tháng của bác Hồng Thanh Quang nên đọc báo này thường xuyên, mặc dù có nhiều chuyên mục khác - như mấy cái chuyện lâm li bi đát chả biết thật hay bịa, tháng nào cũng chiếm nguyên một trang A3 kia ấy ạ. Nhưng em sắp bỏ ANTG luôn rồi vì thấy càng ngày càng lá cải quá.:emoticon-0107-sweat
À, hình như bác Lê Thị Liên Hoan vợ bác Lê Hoàng kia là dân Len cùng "bọn em" và thậm chí là dân ốp 8 "nhà em" đấy ạ.:emoticon-0157-sun:

@Bác hungmgmi, trong mấy ngày tới bác nhớ để điện thoại trực 24/24 nhé, sẽ có một chị (em nhầm, một em) xinh đẹp, giọng oanh vàng thỏ thẻ, nói tiếng Nga như gió, gọi điện cho bác đến nhận quà Sài goòng gửi ra đấy ạ.

FORYTCHIA 28-03-2008 11:20

Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 8175)
Добрый день !

Tác giả bài báo ở đây có thể ghi lại một chuyên có thật nào khác (cái này hơi khó) hoặc đơn thuần bác tác giả chỉ muốn viết một câu chuyện để lấy tiền nhuận bút thôi. Không hiểu cái dòng ( Chuyện khó tin có thật. ) dưới tít bài báo là của Mụ FOR hay là báo giấy đăng ấy nhỉ?

Mụ Rừng khích gì đấy?
Hôm nay mới là 28.3 ...

FORYTCHIA 01-04-2008 16:03

:emoticon-0136-giggl
Kính nhờ ban quản trị!
Hết ngày hôm nay, nhờ BQT xóa giúp Forytchia bài này.
Chúc các bạn đã vào xem bài này có nhiều niềm vui trong cuộc sống.
Đừng " nện" For!

cheguevera 20-05-2008 17:02

Vâng, theo ý kiến của Che, thì dù câu chuyện này có hư cấu hay bịa đặt đi chăng nữa thì trong cuộc sống này vẫn không hề thiếu những tình huống éo le, những giây phút bất hạnh nhất...
Và không biết nếu Che là nhà văn Hoàng trong tình cảnh đó, cũng như " nhân vật" trong câu chuyện trên, Che có đủ nghị lực để đứng dậy được, và đi tìm lại những gì mình đã đánh mất...
Tất cả chỉ là ý kiến của cá nhân Che, thế hệ thực sự còn rất rất trẻ so với các cô chú trong NNN, nên có thể Che không đủ trải nghiệm để hiểu hết được những khoanh khắc cuộc sống mang tới cho chúng ta, xin thứ lỗi trước...^^

phuchieu 28-05-2009 22:55

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 8107)
Hình như có sự nhầm lẫn đây hay sao đó các bác ạ. Bác trai trong câu chuyện trên không phải là nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng mà chúng ta đã có lần nhắc trong 4rum cũ. Bác Hoàng này bị lạc mất con gái, khi nhờ người bạn đưa đi nghỉ ở Xô chi.
Còn bác này lại khác, lạc mất cả vợ lẫn con.

anh biết về anh Nguyễn Huy Hoàng đó ạ? anh vui lòng có thể kể đôi chút về anh ấy cho em biết được không? em rất thích thơ của anh ấy. mail của em là huept2710@gmail.com. Cảm ơn anh rất nhiều. Mong hồi âm.

hungmgmi 28-05-2009 23:04

Tôi có quen biết nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng, hiện bác ấy đang sống cùng gia đình tại Moska,ỷơ khu chung cư ngay gần chỗ tượng đài Bác Hồ. Bạn có thể tìm hiểu đôi điều về bác Hoàng qua hai trang này:
http://vanchuong.vnweblogs.com/post/2192/137998
http://vietbao.vn/Nguoi-Viet-bon-phu.../80104972/284/

phuchieu 28-05-2009 23:08

cảm ơn anh nhiều. anh hiện đang làm việc tại Nga ạ?

hungmgmi 28-05-2009 23:22

Không bạn ạ, mình đang ở Hà Nội.

Thao vietnam 22-11-2009 23:19

Chuyện cổ tích thế kỷ 21

Mời các bác đọc câu chuyện cảm động này và cho ý kiến. Em thì em không tin.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...2&ChannelID=89

DUA HAU 22-11-2009 23:41

Mình thì tin là có thật bạn ah. Ở đời những tấm lòng như thế, nhất là với những người tu hành thì không phải là hiếm.
Mới cách đây khoảng 10 ngày, mình đi thăm cháu mình nằm bệnh viện răng hàm mặt TP, mình đã thấy một ni cô tu tại một chùa nhỏ ở miền Tây, cô cũng đưa một em bé lên bệnh viện phẫu thuật vì sứt môi. Theo cô còn có cả " phái đoàn" 4 em khác đi theo cô, có em tuổi trên 10 cũng có em mới khoảng 6 tuổi. Cô nói những em này đều là con người ta bỏ lại chùa và cô nuôi, trong đó có 2 em bị dị tật.
Nếu là người trần, theo thông thường khi bị oan ức như thầy tu trong câu chuyện có thể đã lu loa lên, rồi giải thích, kêu oan này nọ... Nhưng người tu hành thì khác, họ sống không vì những danh lợi, hình thức bên ngoài, không tham, sân, si..., ( mình hiểu đại khái thế) nên việc người khác nói thế nào họ không quan tâm lắm đâu, quan trọng là họ sống đúng chuẩn mực của người tu hành thôi.
Trong thời buổi này đôi khi cũng có những người đội lốt áo tu hành nhưng làm những việc không đúng với người tu hành nên có thể sẽ có người sẽ nghi ngờ về một vấn đề nào đó. Tuy nhiên mình nghĩ những trường hợp đó chỉ là rất ... rất cá biệt, còn lại những người tu hành chân chính thì chắc chắn họ sẽ làm việc thiện như câu chuyện người thầy tu trong chuyện.

Siren 23-11-2009 00:00

Bác Thao tham khảo thêm trang này nhé

http://www.laodong.com.vn/Home/Chua-...137926.laodong

Chuyện éo le như bác thấy nhiều lắm. Nhà em đã từng phiên dịch cho sư thầy Thích Đàm Lan và các vị tu hành ở Chùa Bồ Đề với các bạn nước ngoài từ Hanoi Woman Club ( Câu lạc bộ phụ nữ Hà Nội ) trong một vài chuyến từ thiện cho các bé bị bỏ rơi ở cổng chùa và được sư thầy cưu mang..
Xã hội còn nhiều vấn đề phải quan tâm, và khắp nơi luôn cần đến những tấm lòng...

Flamingo 23-11-2009 04:19

Trích:

Thao vietnam viết (Bài viết 44263)
Chuyện cổ tích thế kỷ 21

Mời các bác đọc câu chuyện cảm động này và cho ý kiến. Em thì em không tin.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...2&ChannelID=89

Gớm đọc xong câu chuyện theo cái link bác cọp nước mắt phun như suối. :((
Tôi thì tôi tin sái cổ. Đến bọn chó mèo bệnh hoạn vứt ra đường người ta còn đem về nâng niu, chạy chữa nữa là đứa con nít...
Thầy Minh Tâm này chả mấy chốc thành chính quả.

FORYTCHIA 20-01-2010 11:06

Có một truyện ngắn hay về tình yêu Tổ Quốc, về cuộc sống hiện đại nhưng vẫn giữ truyền thống tốt đẹp, truyện ngắn Blogger của THụy Anh viết đăng trên Tuoitre cuối tuần. Tôi xin phép được đưa về đây cùng các bạn đọc và cảm nhận.



TTCT - Tắt máy đi, Phúc! Suốt ngày bờ lốc với bờ liếc, chưa đến tuổi đâu, con ạ...


Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần


Phúc nhăn nhó đóng bớt các cửa sổ trên máy tính lại, lầu bầu: “Con lớn rồi, bao giờ thì đến tuổi nữa!”. Ý mẹ đến tuổi là tuổi làm một điều gì khác cơ, chứ không như ý nó. Nhưng nó cũng chẳng kịp nghĩ cho thấu. Dường như không nghe thấy mẹ nữa, “a” lên một tiếng, Phúc lại chúi mũi vào màn hình. Trên đó có những cái nick đang sáng đèn hân hoan gọi.

Phúc 14 tuổi. Nó sinh ra ở Nga, hai năm một lần được về thăm ông bà ở Hà Nội, còn thì cuộc sống của nó quanh năm suốt tháng diễn ra ở đây, trong cái bloc hai phòng của ốp Lưu trữ, một phòng cho bố mẹ, một phòng cho nó. Phòng nó được dán abôi (1) có chú gấu xanh, bố mẹ sửa sang từ hồi nó chưa ra đời, mẹ bảo thế.

Nối giữa hai phòng là một góc hành lang hẹp, có để chiếc bếp điện nhỏ trên cái bàn gỗ, một bên tường là tủ lạnh, cái tủ lạnh Saratov cũ, cứ đêm là kêu rùng rùng. Đó là khu vực bếp. Bồn rửa bát và rửa mặt chung, ở trong nhà tắm. Khách đến cứ phải len lỏi qua khu bếp ấy rồi mới vào nhà. Bố mẹ Phúc ở Nga từ đời nào, nó cũng chẳng biết nữa, nhưng biết chắc rằng bố mẹ đều buôn bán ở chợ.

Nhớ hồi học lớp 3, có đoàn giáo viên trắc nghiệm tâm lý đến trường hỏi han học sinh, người ta hỏi nghề nghiệp của bố mẹ, nó ngây thơ trả lời: “Bố mẹ bán áo len”. Cô giáo chủ nhiệm bảo bố là nghiên cứu sinh, mẹ nội trợ chứ! Đấy là trong lý lịch bố khai cho nó như thế. Nó cãi: “Em biết bố mẹ bán áo len mà! Chủ nhật nào cũng đi chợ Sân vận động lấy hai bịch rất to toàn áo là áo mà! Mẹ em còn phải khâu lại những cái bị bờrắc (2) nữa”. Cô giáo kể lại cho bố hôm họp phụ huynh, về nhà bố kêu “xấu hổ” mãi!

Nó không hiểu vì sao bố xấu hổ. Nó thì không, vì bà nhianhia (3) trông nó từ bé thường bảo nghề nào cũng quý như nhau, người bán hàng, người nông dân, cô giáo hay người lao công, quét rác...

Mẹ Phúc bảo bố nói thế vì sợ con xấu hổ với bạn bè, bố mẹ làm nghề này cũng là tạm thời thôi, còn bố là nhà khoa học đấy. Lớn lên một chút thì Phúc biết bố nó từng là nghiên cứu sinh Trường Lưu trữ. Nó không thấy có gì khác cả vì bọn bạn cùng lớp cũng chẳng đứa nào quan tâm đến nghề nghiệp của bố mẹ nó. Phúc học giỏi, gần như toàn điểm 5 nên bọn chúng nể lắm. Đó cũng là nhờ bà nhianhia. Bà học cùng Phúc từ khi nó đi học lớp 1, bảo ban đủ điều.

Quá trưa đón nó về, bà nấu xúp cho nó ăn rồi bày cho nó chơi cờ nhảy. Đôi khi bà giở quần áo ra là, còn nó nằm vạ vật trên đivăng, thích thú lắng nghe bà kể lể đủ thứ chuyện. Người đàn bà đồ sộ và ấm áp ấy thân thuộc với nó biết bao!

Bà luôn ngay lập tức hiểu nó muốn gì, nhưng luôn kiên nhẫn lắng nghe, rồi nhắc lại câu nó muốn nói bằng thứ tiếng Nga chính xác. “Đúng đúng, cháu muốn thế!” - nó reo lên, tràn ngập biết ơn. “Tanhia, Tanhia!” - nó gọi cái tên ấy bất kể lúc nào thấy khó khăn. Một bài toán khó, một bài văn cần soạn, một bài sử cần học thuộc...

Bà rất thích đọc thơ. Những buổi chiều mùa đông, trời tối sập xuống rất nhanh, bố mẹ vẫn đi đâu đó chưa về, hai bà cháu ở nhà, nó ngả ngớn trên cái gối to, lắng nghe bà đọc thơ. Bà to béo, đã có tuổi rồi mà giọng vẫn trong. Nó nghe như tiếng thánh thót của những giọt tuyết đầu xuân tan rơi xuống từ mái nhà...

- Phedia, con nghe này... (Tên tiếng Nga của Phúc là Phedia)...

Ngoài trời đầy gió bão
Tuyết lốc quay mịt mờ
Khi gầm như mãnh thú
Khi gào như trẻ thơ
Hỡi bạn lòng tri kỷ
Những ngày thơ cơ hàn... (4)

Phúc mơ màng nghe thấy tiếng gió rít nỉ non trên những ngọn thông đằng xa. Những đêm bão tuyết, Phúc rúc trong chăn, tưởng tượng ra những câu chuyện hoang đường, những hoàng tử, công chúa tuyết. Sớm ra, các cành cây đều dát bạc. Hơi giá của buổi sớm mùa đông trong lành không thể tưởng. Và Phúc cũng không thể tưởng tượng ra nó là người của một miền nóng nực, có lúc nóng đến 40 độ!

Ấy là lần về phép đầu tiên của Phúc hồi năm tuổi. Tháng sáu, đúng ngày Hạ chí, trời nóng như nung. Chỉ rời ôtô máy lạnh leo bộ lên tầng năm nhà bà thôi mà má Phúc đỏ lừ vì nóng, áo quần dính hết vào người. Hình như ở nơi này không bao giờ có gió, à, đôi khi có, nhưng là gió nóng.

Thế nhưng cái nơi xa lắc và nóng nực ấy có những người yêu thương nó, chiều chuộng nó vô cùng, mặc dù họ không hiểu nó. Cả ông bà nội lẫn bà ngoại đã cười ầm lên khi nó hỏi: “Cái gì hát ngoài kia?”. (Lúc ấy có chị đồng nát đi qua, cất tiếng rao ngân nga!). Mọi người càng cười tợn mỗi lần Phúc thay vì “vâng ạ” lại nói “đúng rồi” bằng cái giọng ngây thơ non nớt của mình. Phúc năm tuổi rồi à? - Đúng rồi. Phúc ăn cơm nhanh nhỉ, tự xúc ăn rất gọn gàng! - Đúng rồi!... Thấy mọi người cười, nó giận, ở lì trong phòng không ra. Hễ nó nói gì, ai cũng bảo: “Mẹ nó đâu, phiên dịch đi nào!”. Không ai im lặng lắng nghe. Ai cũng muốn sửa cho nó một điều gì đó. “Phúc, không được nói như thế, thế là hỗn! Con phải nói bà ngoại, chứ không phải bà Thư. Gọi cả tên bà ra thế là không được!”. Tất cả bọn trẻ con khác đều được quyền gọi bà là bà Thư, riêng nó thì không. Một lần khác, nó thấy bên đường có một bà đứng mắng một ai đó, bà nói to ghê gớm, dùng những từ đáng sợ và nó thấy là khủng khiếp lắm. Mẹ bảo bà ấy đang rủa một người nào đó. Rủa là gì thì nó không biết chắc, chỉ thấy bà ấy bảo ai đó chết đi, ra đường xe cán, ở nhà thì vữa rơi bẹp đầu, nó rùng cả mình. Cất công băng qua đường chỉ để ngước mắt lên nhìn bà ấy một hồi, rồi hỏi: “Bà ơi, sao bà ác thế?”. Những chuyện ngây ngô như thế của Phúc nó thấy cần phải giấu đi, chẳng hay ho gì, thế mà khi hết phép quay lại Nga, mẹ nó kể đi kể lại mãi...

Nó còn không thích nữa là mẹ kể xong lại cười: “Cái thằng này mất gốc, thành Tây con rồi!”. Nó biết nó không phải là Tây con, mặc dù Phúc thích sử Nga, mê Kutuzov, vị tướng thống lĩnh vạn quân đánh bại Napoleon. Hôm nghe nó đọc bài ở nhà, bố bảo:

- Nước mình có tướng Giáp cũng chẳng thua gì Kutuzov cả. Chiến thắng Điện Biên Phủ ấy.

Mắt Phúc sáng lên. Nó xoắn xuýt hỏi bố rõ kỹ về chiến thắng ấy. Bố bận ra chợ, trả lời qua quýt cho xong. Bà nội gọi điện sang hỏi thích quà gì, nó bảo bà gửi sách về tướng Giáp. Nhưng bà không gửi cho Phúc sách về tướng Giáp mà gửi bánh cốm, bánh gai và mấy bộ quần áo dệt kim Đông Xuân.

Bố thấy Phúc thích biết về tướng Giáp, mới đi thuê cô Hòa dạy tiếng Việt và đọc sử Việt Nam cùng nó.

Bây giờ thì Phúc đã ra dáng một chàng thanh niên lắm rồi. Ria mép đã mờ mờ xanh. Ra đường mất hơn nửa tiếng chọn quần chọn áo, tóc vuốt keo bóng dựng đứng cả lên.

Có hôm còn đua đòi xịt màu xanh màu bạc lên tóc. Nhưng rồi mẹ càu nhàu, bố thì cấm nên nó đành ngậm ngùi gội sạch đi. Bọn con gái cùng lớp đã hay gọi điện về nhà tìm nó nhưng nó chỉ “đa, đa” (5) vài câu lấy lệ. Phúc không có thời gian baltat (6). Nó bận. Từ hôm về phép, anh Nhật Minh, anh họ nó, dạy cho cách làm blog yahoo 360, nó hào hứng lắm. Entry đầu tiên nó viết về Kutuzov, về những trận đánh lịch sử, về mùa đông nước Nga dài dằng dặc đã làm quân đội Napoleon phải hãi sợ mà chùn bước...

Blog là nơi duy nhất nó phải viết tiếng Việt, nhưng mà nó lại thấy thích chứ không vất vả khổ sở như hồi trước mỗi khi cô Hòa ra đề bài tập làm văn cho nó ngồi gặm bút cả chiều. VTV4 chiếu phim tài liệu về Điện Biên Phủ, về bác Giáp, nó đặt giờ ở đồng hồ báo thức mà đón xem. Chả bù cho ngày trước, bố phải sắm cả roi để ép nó ngồi xem “Vườn cổ tích”, ngo ngoe định chuồn là bị lừ mắt. Trên ấy người ta nói cái gì mà nói nhanh quá, trẻ con thì cứ nhao nhao, nó nghe không ra chuyện gì, thấy chán ồm.

Bây giờ cô Hòa đã thôi dạy Phúc, cô bận lấy chồng và sinh con. Mẹ tặc lưỡi bảo thôi biết đọc biết viết, học văn vẻ sử siếc bấy lâu cũng hòm hòm rồi, giờ tự học là chính. Thì đây, nó tự học đây! Viết cái entry nào cũng có bạn trong friend list vào comment, anh Nhật Minh cũng hay vào à ơi dăm ba câu với nó, nó đâm ra nghiện. Ngày nào không được vào mạng là bứt rứt không yên. Mà nó cũng học được khối thứ đấy. Ví dụ, nó đánh: “Ra đình mình sống ở Matxcơva”, thì ngay lập tức thằng có nick Phụng vũ cửu thiên chê: “Sai chính tả rồi ông ơi, gia đình, nhé!”.

Nó học được cả cách gọi nhau là ông, tôi với bọn con trai hay bà, tôi với bọn con gái. Thế mới sành điệu! Ra đường nó ngẩng cao đầu đạp trên đám băng bóng loáng bên hè mà không sợ trượt ngã. Nó thấy nó tự tin và đã hoàn toàn là người lớn rồi. Nó thấy nó có cả một thế giới khác mà bọn bạn Nga cùng lớp không biết. Đó là bí mật của nó. Bí mật rộn ràng trong tim, kể cả lúc nó đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Cái thế giới ấy gần lắm, chỉ cần ngồi vào máy, đánh mật khẩu là nó đã về được ngay.

Nhưng Phúc học mãi không vào lịch sử Việt Nam, chỉ rành sử Nga. Những bài viết ngắn ngủi trong sách giáo khoa không hiểu sao vẫn cứ chui ra khỏi đầu. Nó đành chỉ kể mãi về nước Nga, các đời Nga hoàng, tỉ mẩn post ảnh chân dung các vị ấy. Hội “ở nhà” để ý blog của Phúc.

Bọn chúng thích những câu chuyện kỳ lạ về những đoàn quân quần nhau trên cánh đồng đẫm máu, về ông vua hung bạo tự tay giết con trai mình, về bác nông dân lừa toán giặc vào vùng đầm lầy Nga không lối thoát... Friends của Phúc toàn bọn cùng tuổi, add mỏi cả tay. Lượt Page view cứ gọi là tăng vùn vụt. “Chú sắp thành hot blogger rồi còn gì”. Anh Nhật Minh nói thế. Phúc thấy sướng lâng lâng.

Chỉ có mẹ là bực mình. Mẹ sợ nó học sút đi vì mất thời gian vào blog quá. Nhưng mẹ không thấy là bù lại nó không đi nhong ngoài đường như trước. Các bà mẹ nói chung thường không bao giờ hài lòng, luôn luôn tìm ra được lý do để ca cẩm. Trước, nó hay lang thang ở chợ Metro hoặc ra chợ Chim (7). Có hôm nó vác về một con rắn và một con ếch bé tẹo bằng hai đốt ngón tay, nuôi trong hai cái lọ. Đêm, con rắn xổng ra ngoài đi khám phá căn hộ, con ếch thì cất tiếng... gáy, báo hại Phúc bị mắng một trận nên thân. Giờ nó không cần rắn và ếch làm bạn nữa. Nó đã có thế giới blog!

Tối nay là ngày quan trọng của thế giới blog của Phúc. Nó hẹn hội bạn chat chit, hí hoáy suốt từ trước bữa tối. Mùi hành tây xào thịt bò từ bếp bay ra thơm phức cũng không gọi được nó rời máy tính. Mẹ gọi, rồi kêu ca, rồi quát. Nó cũng bỏ ngoài tai. Đôi tai vốn đã vểnh của nó lúc ấy càng vểnh lên tợn, vểnh lên mà chẳng nghe thấy gì.

Bố về, mẹ mách một tràng, toàn những câu nó chỉ hiểu láng máng, nào là sáng tai họ điếc tai cày, nào là thân lừa ưa nặng... Bố Phúc nóng tính, không kịp cả tháo giày, phăm phăm vào bấm nút tắt, tắt phụt máy tính của nó. Lúc này Phúc mới như choàng tỉnh, nó ngơ ngác nhìn bố, rồi bặm môi, buột ra một chữ “blin” (8).

Hả? Mày dám nói thế với bố hả Phúc?

Bố gầm lên. Phúc bấy giờ mới ý thức được mình đã nói gì. Nó sợ hãi lắp bắp xin lỗi bố, nhưng đã muộn. Bố nổi điên vác thước kẻ quật thằng con. Cái thước kẻ bằng nhựa trong và mềm không chịu nổi cơn nóng giận của ông bố đã gãy tan làm ba mảnh.

Phúc không thấy đau, đau gì cái thước mảnh ấy, chỉ có một cục nghẹn cứ ứ lên trong cổ khiến nó không thốt được lời nào. Mà bực nhất là nước mắt chảy ra, mặc dù nó không muốn khóc. Nó đứng ngửa cổ nhìn lên trần mong cho nước mắt chui ngược vào, nuốt vị mằn mặn đã lâu rồi nó không còn nhớ nữa. Phải rồi, lâu lắm rồi nó không khóc.

Cho đến khi bữa cơm tối diễn ra chóng vánh trong không khí nặng nề thì nó đã bình tĩnh trở lại. Nhưng cơn nghẹn vẫn cứ ngang ngang ở ngực. Bố ăn xong, bảo:

- Không có máy tính gì nữa nhé, tối nay, tối mai cắt mạng.

Phúc hoảng hốt. Cực chẳng đã, nó xin:

- Bố cho con nốt hôm nay.

Bố nó quắc mắt, bảo không là không. Bố nó nóng nảy thế nào nó cũng biết rồi. Nhớ hồi bé, nó chơi đồ chơi không cất đúng chỗ, bố về vướng chân dưới đất, thế là “hấp”, bao nhiêu đồ chơi đẹp, đắt tiền... vào sọt rác hết. Phúc cứ tưởng sau đó bố mẹ xót ruột sẽ lại nhặt vào, nhưng không. Bố nó rất kiên quyết.

Mẹ đã ra đivăng ngồi, một tay cầm tách trà, tay cầm cái remote bật tìm kênh VTV4, nói với ra: “Cắt mạng là đúng rồi. Chỉ đàn đúm, mất thời gian!”. Nói rồi mẹ chăm chú lên màn hình: “Phóng sự về Trường Sa gì đây này...”. Bố ngẩng lên một vài phút, rồi lại cúi xuống hí hoáy đếm nốt đống tiền hàng đã chia thành cọc ngay ngắn.

Bần thần lắng nghe đoạn phim, Phúc bỗng nức lên. Bố mẹ ngạc nhiên quay ra nhìn nó. Bố có vẻ bối rối. Mẹ thảng thốt: “Ơ cái thằng này, bao lâu nay có biết khóc nhè là gì! Chỉ vì bố cắt mạng mà khóc à, hèn thế hở con?”.

Phúc lại càng nức nở mạnh hơn nữa. Nó bỏ vào nhà tắm ngồi, đến khi hết cơn, mắt hết đỏ rồi mới ra. Hình như nó ngồi trong ấy rất lâu, vì khi nó ra thì tivi đã tắt, mẹ đã thiếp đi trên đivăng. Bố còn thức, sắp xếp các túi dứa lồng vào nhau, lót giấy báo vào ủng, chuẩn bị cho buổi chợ ngày mai. Bố không nói gì với nó, mặt bơ như không thấy thằng con. Thái độ này của bố thường làm Phúc ngại nhất. Bố vốn ghét con trai lèo nhèo ủy mị.

Dừng lại giữa nhà nhìn cái màn hình máy tính dăm phút, Phúc thở dài về giường mình. Cái giường sắt cũ, cọt kẹt nhiều phát tức. Phúc nhìn lên trần nhà, thấy màu đỏ ở đâu kéo loang loáng trước mắt.

***

Sớm ấy, bố Phúc phải đi lấy hàng trước mẹ, năm giờ sáng đã dậy. Bố Phúc ngó vào phòng con, giật mình thấy Phúc gục đầu trên bàn phím ngủ ngon lành. Bố Phúc cáu kỉnh đến gần tính đánh thức con, bất giác quờ tay tìm con chuột. Mấy giây sau, một màu đỏ nhức nhối hiện lên màn hình khiến bố Phúc bất đồ nheo mắt lại. Một lát mới định thần, đọc: “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam!”. Một loạt cờ đỏ sao vàng hiện ra đều đẹp bên cạnh những cái tên kỳ quặc: “Phụng vũ cửu thiên”, “Unhappy”, “Tiểu thư chán đời”, “Oh yeah!”...

Bố Phúc gượng nhẹ bế con trai về giường. Nhanh quá, mới hôm nào bé tí tẹo trong bọc khăn trắng thắt nơ xanh bố đón từ nhà hộ sinh về, giờ chân đã dài ngoằng chạm đất. Vứt mớ túi dứa vào góc nhà, ông ngồi xuống cạnh Phúc, chạm vào cái bờm tóc xịt keo cứng đơ, bết chặt lại của con, khẽ mỉm cười.

Dường như đây không hẳn là truyện. Mà như mảnh ký ức lấp lánh, có ngay hồi quang từ người đọc. Tôi bỗng nhớ những ông bố, bà mẹ Việt thế hệ U-50, là nghiên cứu sinh hẳn hoi, vẫn phải mưu sinh như người hàng xén ở nước Nga Xô viết thời mở cửa.

Họ sinh những đứa trẻ Việt, không phải như trẻ Nga “víp” ở phố cổ Arbat, Matxcơva. Trong đó có con gái nhỏ của thi sĩ Nguyễn Huy Hoàng, gần hai chục năm thất lạc chưa tìm thấy, chỉ thấy bạn tôi bạc trắng tóc... Tôi ngờ Blogger đã được gợi ý gần xa từ “những điều trông thấy” của cuộc sống Việt ở nước Nga thuở nào.

Thụy Anh thuộc thế hệ 8X, trưởng thành ở nước Nga vào thời gian khó ấy. Về nước, Thụy Anh tự đào luyện thành cây bút trẻ năng động: sáng tác thơ, dịch thuật, viết báo, viết truyện... Cách viết của Thụy Anh thành thật, dễ thương, phảng phất hương vị Nga hồn hậu, tươi non như cuộc sống, khiến người đọc soi mình trong đó như mặt hồ trong.

Như Blogger. Với cái kết thật ấm áp trong tuyết mùa đông nước Nga như vẫn rơi biền biệt nơi lòng người đọc Việt. Tôi muốn dùng lời nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến tặng Nguyễn Huy Thiệp ngày đầu viết văn, chuyển cho Thụy Anh, như câu chúc tốt lành nhất đầu năm mới: Tôi không chúc bạn thuận buồm xuôi gió...

NGUYỄN THỊ MINH THÁI



THỤY ANH

______________

(1) giấy bồi tường. (2) bị lỗi, bị hỏng. (3) bà vú nuôi, trông trẻ. (4) Buổi tối mùa đông, thơ A.S. Pushkin, Thúy Toàn dịch. (5) ”ừ, ừ” - tiếng Nga. (6) buôn chuyện - tiếng Nga. (7) chợ bán động vật ở Matxcơva. (8) một từ đệm chửi tục tiếng Nga.

hanghieu623 28-02-2010 03:39

di thu ADN xong ngay :emoticon-0136-giggl


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:10.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.