Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=67)
-   -   Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=616)

anonymous 24-03-2008 08:05

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
 
CÁI TI VI
Cái ti vi đen trắng, vỏ màu nâu bằng nhựa có những vân vân giống như bằng gỗ bố mua về sau khi nhà bán con lợn tạ. Buổi chiều bán lợn, buổi tối muộn bố đi đâu về, nói với mẹ như thế, như thế...Có 2 nhà bán ti vi đen trắng, họ thêm tiền mua ti vi giải mã ( Những năm ấy ở HP có hàng tàu Nhật về, giải mã đi là được ti vi màu, lòe loẹt như tranh dân gian Đông Hồ ấy). Và bố đã chọn cái này, chắc là nó có tên, giống như điện thoại bây giờ có tên 02, nhưng tên nó bây giờ thì chịu, may chăng chỉ có bố là nhớ.

Tivi có một cái núm to để chuyển kênh, bên dưới có 3 núm nhỏ, 1núm chỉnh sáng tối, 1 núm chỉnh âm thanh, còn 1 cái nữa chỉnh cái gì quên rồi. Hồi đó chỉ xem có 2 kênh thôi, mỗi lần chuyển kênh bật xoay cái núm to kêu cành cạch, cành cạch. Đài HP kênh 10, đài TƯ kênh 12. Sau một thời gian HP có thêm kênh 10 VHF thế là có thêm 1 kênh, cành cạch, cành cạch.

Thế là nhà có ti vi. Cái câu vang vang này mang lại niềm vui như thế nào nhỉ, giống như mình có đt di động, không , vui hơn, giống như có ai đó đang thích mình, mà mình cũng thấy người ấy rất đáng yêu.. Có lần đi xem nhờ, bị chó hàng xóm đuổi chạy té khói, rồi có lần ngủ quên, hết phim phải dậy đi về nhà, cứ hậm hực vì đang ngủ dở mắt. Tính ra cũng xem được bao nhiêu phim hay, đến bây giờ vẫn nhớ: Angiêlic, Mười bảy khoảnh khắc mùa xuân, Tất cả các dòng sông đều chảy, Nôtỳ I sau ra...

Có một cái ti vi trong nhà giống như có thêm một người bạn, những mùa hè sông Đà hết nước, chỉ có ti vi đen trắng mới chạy được ắc quy, cả xóm sang xem nhờ. Nó thấy mình quan trọng, lấy ghế cho người này, trải chiếu cho người kia, chuyện nở ngô rang, nó học cách chung sống cùng nhau trong cộng đồng, tình cảm gắn bó tha thiết. Không như nhà cái ông gì đầu ngõ, hồi nó còn bé quá, vào xem, rụt rè, ông gọi lại hỏi mày con cái nhà ai, tao mất bao tiền mua cái ti vi mà không được một câu cháu xem nhờ à. Hí hí.

Tới khi H đi học ĐH, em mang cái ti vi đó lên cho có phương tiện nghe nhìn, đời SV có thêm thông tin là quý lắm. Cái TV đen trắng vẫn kiên cường sống cuộc đời đen trắng. Lần lâu rồi chuyển nhà T bảo vứt đi chị nhé, vứt đi đỡ phải mang nặng lắm. T cứ dỗ mình vứt nó đi giống như đã từng vứt một cái chăn bông cũ của mình từ trên tầng 5 KTX. Nhưng cái ti vi này không giống một cái chăn bông, chị giữ nó lại như giữ một đồ vật thân thiết thời thơ ấu, sau này chị có già đi vẫn nhớ có 1 cái ti vi đen trắng đã từng đồng hành.
Giống như bây giờ xem bóng đá, chị hay nhớ giọng một BLV xưa vang vang " Trên màn hình đen trắng của các bạn các cầu thủ đội A mặc áo sáng màu, quần và tất sẫm màu....."

03/07/06 @ 01:44:PM
Update: Ti vi này tôi đã cho rồi, một người quen hỏi xin để bày trong ngôi nhà mới. Giờ đây ngồi đọc những dòng này tôi ngậm ngùi mình nông nổi. Cuộc đời thật lạ, có những thứ tôi luôn muốn giữ bên mình mà bỗng chốc buông tay dù chẳng có lý do gì. Không biết khi tôi có nhà mới định xin lại người ta có trả không nhỉ?

Serguei Kouzmic 24-03-2008 13:00

Trích:

anonymous viết (Bài viết 8028)
CÁI TI VI
Cái ti vi đen trắng, vỏ màu nâu bằng nhựa có những vân vân giống như bằng gỗ bố mua về sau khi nhà bán con lợn tạ...


Có phải cái này không hả bác? Lão Râu xin cảm ơn Bác đã nhắc Lão Râu này về một thời cái TV Samsung nhà lão... Nó được mua ngót nghét 3 chỉ vàng. Nay nó đang phục vụ ở làng bản nào không biết nữa.

"Khuyến mại" bác thêm một con lật đật Liên Xô nữa nhé.

anonymous 24-03-2008 15:23

Trích:

Serguei Kouzmic viết (Bài viết 8051)

Có phải cái này không hả bác?

Đúng chóc là cái này lão râu ạ, mà hình như cái này 16 in xơ. Cái nhà cháu có 14 in thôi, lão giỏi nhể, sau này cháu đi làm nhà báo tuyển lão đi làm ảnh cho cháu nhé? càng nhìn cái tivi này cháu càng thấy mình hào phóng dở hơi.

Serguei Kouzmic 24-03-2008 20:39

Trích:

anonymous viết (Bài viết 8061)
Đúng chóc là cái này lão râu ạ, mà hình như cái này 16 in xơ. Cái nhà cháu có 14 in thôi, lão giỏi nhể, sau này cháu đi làm nhà báo tuyển lão đi làm ảnh cho cháu nhé? càng nhìn cái tivi này cháu càng thấy mình hào phóng dở hơi.

Cái này cũng là 14i insơ bạn "Vô danh" ạ. Nó là cái TV đầu tiên và cuối cùng bị Lão Râu này "đè" ra thay IC tiếng, thay cả thạch anh tiếng trong khi bản thân những linh kiện đó không hề hỏng.

Đời sau của nó, vỏ nhựa trắng, nắp sau vẫn màu đen, hình thức đẹp hơn hắn.

Thiết kế này của "anh" Tam Tinh (à, SamSung) dựa theo thiết kế của chiếc Sanyo vỏ đỏ, giống y chang, chỉ khác màu. Có điều Sanyo vỏ nó dày, xách chắc chắn hơn nhiều.

Cái TV này bạn có nhớ không, nó không có quai xách mà móc tay vào một cái hốc ở trên nóc phía sau để xách nó đi... Lão Râu nhớ cách đây khoảng 17 - 18 đến 20 năm gì đó, bọn trẻ nhà lão cứ đến hè là xem Tây Du Ký bằng cái TV này, và rất có lợi là không thể nhìn rõ những sợi dây mà hãng phim dùng để kéo Tôn Ngộ Không bay lên ngọn cây...

rung_bach_duong 24-03-2008 22:02

Nhìn con lật đật Nga trông xinh nhỉ :). Tớ có một kỷ niệm thú vị và khó quên về con lật đật này. Năm ấy tớ nhớ đang ngồi học bài, con lật đật (y sì như con trong ảnh trên) tớ vẫn thường xuyên để trên mặt bàn học, dưới cái đèn bàn. Tự dưng vút một cái, con lật đật bay veo lên trần nhà. Tớ giật mình hoảng hốt, chưa kịp hiểu sự tình ra sao, nhìn xuống thấy mỗi một cục sắt lò xo nằm chỏng chơ dưới nền nhà. Thế là thế nào, đố bác nào giải thích được sự cố trên. Nếu đúng, tớ xin ngả mũ chào.

hongducanh 24-03-2008 23:32

Thời các bác còn có cái tivi đen trắng để xem, chứ thời chúng tôi - nhà có chiếc Radio mang nhãn hiệu Shanghai "mắt thần" là oách lắm rồi. (cả phố có dăm ba cái mà phải rơi vào nhà công chức mới có).


http://i223.photobucket.com/albums/dd129/ducnhu/8.jpg
Chiếc Radio này để minh hoạ

Chiếc Radio to bằng màn hình vi tính 17 inch bây giờ, vỏ bên ngoài bằng gỗ được đánh vecni màu nâu nhạt bóng loáng. Mặt ngoài bài trí cũng khá đẹp, chiếc mắt thần to gần bằng bằng quả bàng nằm ở vị trí sát trên về phía tay trái, dưới mắt thần là bảng chữ bằng mica có nhiều nhũng ký hiệu của Radio bằng tiếng Anh và Trung Quốc, ở trong có một sợi dây màu đỏ (đánh dấu điểm dò sóng) được di chuyển theo chiều ngang của Radio. Dưới tấm mica là miếng vải màu vàng nhạt, thô như bao tải gai nhưng nhìn rất bắt mắt. Cuối cùng là năm phím (giống như phím đàn Piano - nhưng ngắn hơn nhiều) phím này nhằm xác định hướng để Radio có nhiệm vụ bắt sóng. Tôi quên mất hai cái núm: bên phải di chuyển để bắt sóng , bên trái của Radio là triết áp to nhỏ.

Cái "mắt thần" nhấp nháy nghĩa là tín hiệu xấu, thôi nhấp nháy là tín hiệu tốt. Khi ấy chỉ có " Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội - thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hòa" và đài truyền thanh Hà Nội cũng được bon chen một chút vào làn sóng phát thanh trung ương, nhưng thi thoảng vẫn "lè nhè", nhiều khi nghê tức điên lên được. Vâng, cũng nhờ có chiếc Radio đó mà được biết nhiều tin tức thời sự, nghe những bài hát dân ca và đặc biệt tiết mục "Câu chuyện cảnh giác" vào hồi 19giơ 30' ngày thứ bảy hằng tuần mới có...

Mãi sau này vào đầu những năm 70 của thế kỷ XX mới phát triển loại radio nhỏ của Trung Quốc mà thường là cán bộ trong quân đội hay đeo bên hông-nói oang oang, đuợc mở to hết cỡ để "khoe" mà.

Kể ra cũng lạ thật, bọn trẻ con chúng tôi khi ấy rất ngoan (hay nói đúng hơn là sợ - sợ đụng vào những đồ vật quý giá ấy). Người lớn mở chương trình nào thì chỉ âm thầm nghe - chứ không dám yêu cầu ai đó mở chương trình này nọ.

Qua bao nhiêu thăng trầm của đời thường, chiếc Radio tự biến mất từ khi nào chẳng ai hay, có lẽ từ khi cái vô tuyến đen trắng của anonymous xuất hiện nên Radio ở thành phố dần dần biến mất. Chắc chắn-ở Hà Nội bây giờ chẳng còn nhà ai lưu giữ.

Serguei Kouzmic 25-03-2008 00:08

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 8080)
...và đặc biệt tiết mục "Câu chuyện cảnh giác" vào hồi 19giơ 30' ngày thứ bảy hằng tuần mới có...

Bác Hồng Đức ơi, Lão Râu tưởng "Câu chuyện cảnh giác" vào 19h đúng tối thứ Bảy chứ ạ?

Bây giờ thỉnh thoảng Lão vẫn nghe "Chuyện kể ở đại đội" (6h30 phút sáng, chương trình Quân đội nhân dân) của bác Phạm Đông độc thoại đấy bác ạ.

Hồi đó mà có cái đài như của bác, gia đình mà không phải là cán bộ thì chỉ có là "nghe đài địch" thôi, khổ lắm:

Có thơ rằng: "Nghe đài đọc báo của ta,
Chớ nghe đài địch ba hoa, huyên truyền...
"

:emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl

weekdaysman 25-03-2008 02:40

Trích:

Serguei Kouzmic viết (Bài viết 8082)
...
Có thơ rằng: "Nghe đài đọc báo của ta,
Chớ nghe đài địch ba hoa, huyên truyền...
"
...

Ở quanh khu nhà em, các bác khu và tiểu khu (ấy là quận - phường bây giờ) lại kẻ cái câu thơ lên tường hơi khác một tí bác ạ:

"Nghe đài đọc báo của ta,
Chớ nghe đài địch ba hoa nói càn
"

hungmgmi 25-03-2008 09:31

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 8080)
Qua bao nhiêu thăng trầm của đời thường, chiếc Radio tự biến mất từ khi nào chẳng ai hay, có lẽ từ khi cái vô tuyến đen trắng của anonymous xuất hiện nên Radio ở thành phố dần dần biến mất. Chắc chắn-ở Hà Nội bây giờ chẳng còn nhà ai lưu giữ.

Bác Hongducanh mến, nếu ai mà còn lưu giữ những chiếc đài loại đó thì bây giờ có giá trị lắm lắm. Trên thị trường, vẫn còn dòng chảy ngầm của những chiếc radio cũ. Các "tay chơi" vẫn ngày đêm lùng sục tại các cửa hàng điện tử cũ, các cửa hàng sửa chữa đồ điện tử, thậm chí cả...hàng đồng nát(!) để kiếm những chiếc radio cũ để nghe và bày. Hè rồi, em vào Sài gòn, lang thang vào chợ Nhật Tảo, vẫn thấy những chiếc radio thời bác Thiệu bày bán với giá trên trời. Qua thời gian, những chiếc đài của Thụy sĩ, Mỹ...trông đã khá tàn tạ nhưng hẳn chúng cũng ngạc nhiên sao mình bây giờ lại có giá đến thế.
Một cậu em quen biết của em mắc bệnh "nghiện" đài cũ. Em và cậu ta đã đi lang thang cùng nhau không biết bao lần khắp các ngõ ngách, xó xỉnh để kiếm đài. Kết quả là cậu em tha về được mấy cái Hồng Đăng, giá khoảng 500-700.000 đ/cái. Mấy chiếc đài này "nội thất" đều ổn, bóng đèn sáng lừ, lắp vào đầu quay đĩa mỗi chiếc "đánh" một vế nghe như amplier bóng đèn, khác gì đồ hi-end sành điệu. Rồi trong khi đi lang thang, chúng em lại "mò" ra con Dnepr sản xuất vào thập niên 50, dùng chạy cả băng cối, rồi con Ural dài ngoằng vỏ gỗ đã bong nhưng nghe tiếng vẫn tròn vành vạnh. Rồi cả Record, Rigonda...những tên gọi thân thương của một thế hệ các "cụ" đài Liên xô lang thang ở Việt Nam đã mấy chục năm nay.
Riêng bản thân, em đã "ôm" về được một con Orionton của nước bạn XHCN Hungary sản xuất riêng cho Việt Nam đang trên trận tuyến chống kẻ thù số 1 của phe ta. Trên mặt dò sóng có in hẳn chữ HANOI, dùng để bắt đài Tiếng nói Việt Nam. Chiếc đài còn khá mới, vỏ gỗ hầu như nguyên xi, âm thanh thì thôi rồi Lượm ơi. Có cái đài, thỉnh thoảng mở Đọc truyện đêm khuya. Trong đêm, giọng đọc của phát thanh viên nghe mới ấm áp truyền cảm biết bao, nghe mà thấy như mình lùi lại được mấy chục năm về trước.
Có lần chui vào một cửa hàng sửa đồ điện tử ven sông Hồng, em suýt bị ngất xỉu vì nhìn thấy một cái đài đẹp quá đi.
Cái đài của Đức, cỡ to như cái ti-vi 21 in, hầu như mới nguyên. Chủ nhân của nó đem đi sửa, bảo bác sửa đài alô gạ hắn bán nhưng kiên quyết nói không. Vì bán nó thì chục cái đài nhà hắn không còn ông anh cả nữa. Chán thế.
Nhiều người nghĩ giữa thời đại tivi LCD, plasma....này ai còn dùng radio nữa. Nhưng cứ thử hình dung bước vào nhà một ai đó, thấy một "ông" radio to lớn, đẹp đẽ oai phong đang chĩnh chiện ngự trên giá, phát ra những làn điệu chèo i ỉ ì i, hoặc đang bày cho bà con cách làm giàu...thì bỗng nhận ra rằng có những giá trị cũ tưởng đã mất nhưng không phải, nó vẫn hiện hữu nếu như chúng ta biết trân trọng và lưu giữ.
Nghe đài hay lắm chứ! Bác nào có cái đài cũ nào muốn thải hồi đồng nát thì cứ bảo em nhé.

micha53 25-03-2008 10:27

Đúng là:
"Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn"
Hồi mới sang Irkusk - 1970 ( Chúng tớ đi tàu hỏa qua TQ rồi bị "cách ly" ở đây )
Rất nhiều chiến sĩ còn đi quanh cái TV để coi người phát thanh ngồi đâu?
Sau 1975 nhiều nhà còn ganh nhau vì mấy cái cửa lùa ( của TV National ).
Mới biết, nhiều thứ ngọt đấy nhỉ?

Phucbontu08 26-03-2008 09:04

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
 
Đọc bài của các bác về một thời đã qua, nhà cháu thấy bồi hồi quá vì cũng đã được sống trong thời kỳ đó, dù là còn ở tuổi thiếu niên nhi đồng. Thời đó, chị gái nhà cháu cũng đi Nga vào năm với bác Micha53. Sau 3 năm chị được về phép, mang về quả Rigonda. Cả khu tập thể nhà cháu ngưỡng mộ, nhất là đám thanh niên, hễ rảnh là tót sang nhà cháu nghe nhạc, mà toàn nhạc Tây mới khiếp chứ. Để phục vụ công chúng yêu nhạc, 2 ông anh cháu luôn vặn to volume. Được vài ngày, mấy bác trong tổ dân phố góp ý kiến với bố mẹ chúng cháu là cái nhạc Tây đấy nó "trái với thuần phong mỹ tục", không khéo bọn trẻ hư hỏng hết mất. Bố mẹ cháu sợ quá nên bắt chúng cháu chỉ được nghe khẽ thôi. Nghe nhạc thế còn gì nữa, các bác nhể:emoticon-0159-music. Nhưng ấn tượng hơn cả đối với cháu là 1 con búp bê biết nhắm mắt, mở mắt cơ ạ, Nó là niềm tự hào nhớn của cháu trong vài năm ý chứ lị, sau đó địa vị của nó bị thay thế bởi con lật đật làm thế nào cũng không ngã... Có lẽ tất cả những điều kỳ diệu đó từ nước Nga xa xôi đã khởi nguồn và nuôi dưỡng tình yêu nước Nga của nhà cháu, khiến nhà cháu khi nhớn quyết đi theo con đường học tiếng Nga - tiếng của những người bạn.

TrungDN 26-03-2008 10:19

Các bác làm em cũng bồi hồi nhớ lại những ngày tưởng như xa xưa lẳm rồi ấy (Mà nào có xưa lắm đâu các bác nhỉ). Dạo đó bà nội em cứ trầm trồ nhìn cái đài "to tổ bố" mà khen: "Liên xô họ tài thật. Làm cái đài bên đó mà về đây vẫn nói được tiếng ta". Đến khi cái đài đựoc thay thế bằng cái TV National cửa lùa bốn chân, có hai cái loa to tổ chảng hai bên thì bà nội em lại thắc mắc: "Lạ thật, cái anh này ngồi nói ở đây (giữa màn hình) mà tiếng thì lại nghe ở hai bên đây".
Rồi khi đi học ở bển về, mình còn tự hào là có bộ sưu tập đĩa than không đến nỗi nào. Ấy vậy mà đến lúc cậu con trai hỏi "Máy quay đĩa là gì hả bố" thì lại chạy khắp nơi mãi mới kiếm được cái máy để cho con trai nghe thử cho biết.
Nói thật, những kỷ niệm ấy, không biết là cay đắng hay ngọt ngào nữa.

anonymous 27-03-2008 12:24

Dạ, anonymous xin cảm ơn những đồng cảm của các bác, cảm ơn cả những cái mỉm cười của những người đã đọc mà không để lại dấu vân tay:emoticon-0102-bigsm. Box Thơ tự chế này mở cửa trở lại đã lâu mà không ai chịu post, trong khi nhân tài trong nuocnga.net nhiều như lá mùa thu. Thôi thì anonymous liều mình như chẳng có, cũng mong mình là hòn đá ném ra để kêu gọi nhưng viên ngọc quý, bởi vì "Ao nào mà chẳng có bèo. Người nào chẳng có lèo tèo vài câu". Sau đây bài thơ chưa có người thứ hai đọc xin phép được xuất bản.

Trọ học xa nhà
Mong đến cháy lòng một lần về Tết
Mảnh vườn con mỗi mùa đông lạnh
Ngồng cải vàng kiêu hãnh trổ hoa.

Nhớ vô cùng cái cổng gỗ nhà ta
Mỗi lần qua có tiếng kêu cọt kẹt
Nhớ bậc thềm mấp mô hòn gạch
Con mực còi láu táu vẫn nằm khoanh.

Giờ này mẹ đang làm gì nhỉ?
Ngồi đan len, giặt giũ, pha trà
Bố chắc cầm trên tay tờ báo
Có tháo kính gật đầu "Con nó sắp về" không?

Con quen dần với thời tiết lạnh hơn
Mặc thêm áo khi gió mùa đông bắc
Đắp thêm chăn khi đêm về thao thức
Khắc khoải gọi thầm ba tiếng "Mẹ thân yêu"

Con sắp về với mẹ, mẹ ơi
Đón năm mới với niềm vui sĩ tử
Nhận tình thương bao la mẹ tặng
Rồi lại về Hà Nội, con học với niềm tin.

Chú thích: con mực còi tên thật là Tô mi, khôn lắm, mà nó chỉ thọ được có 8 tuổi nên chết lâu lắm rồi, hu hu hu.

anonymous 08-04-2008 14:43

" Khi ta ở chỉ là nơi đất ở"

- Đó là vùng đất nơi tôi sinh ra, trong một bài văn cấp 2 tôi miêu tả là thị xã đẹp nhất vùng đồng bằng Bắc Bộ vì nó có cả núi sông và đồng ruộng. Sau này, khi lật tập hồi ký của nhạc sỹ Phạm Duy trên Đinh Lễ, thấy ông chiết tự cái tên địa danh có nghĩa là nơi con kiến an nhàn tôi bỗng ngộ ra một điều, có lẽ số phận mỗi vùng đất, mỗi con người đều bắt đầu bằng một cái tên. Với bán kính khoảng hai cây số vuông, đứng trên đỉnh núi Thiên Văn nhìn xuống cảnh làng mạc chen lẫn ruộng đồng, con sông Văn Úc chảy quanh, xa xa ống khói của nhà máy nào đó nhả những cột khói lên trời. Cảnh đẹp giản đơn bình dị mà có lúc cũng khó có cái cứng rắn nào có thể kìm lòng.. Sau này lớn đọc thơ Hoàng Anh Tú: HN nhỏ như bàn tay con gái/ Nhỏ như tay em trong tay anh" mà nghĩ trời ơi HN người ta còn xem nhỏ vậy, không biết quê mình nhỏ cỡ nào?

- Cẩm Phả là vùng đất giờ chỉ còn trong ký ức. Đó là nơi tôi ra chơi vào mỗi dịp nghỉ hè. Trong hình dung, Cẩm Phả là một thị xã với những con đường đầy bụi, thiếu vắng cây xanh, với những nhà tập thể cao tầng như những hộp vuông rubich cũ, mỗi chiều tan ca đứng trên tầng cao nhìn xuống công nhân nhà máy tản ra như những đàn kiến thợ. Có lẽ đó cũng là hình ảnh đầu tiên cho tôi khái niệm về lao động tập thể, tan ca, còi tầm. Xa Cẩm Phả đã lâu cũng không có dịp trở lại, vài lần đi Hạ Long, lần nào cũng nhớ ngày xưa mình đã được đi tắm ở một cái vịnh gần Cẩm Phả, có nhiều sứa lắm, mà không nhớ ngày xưa có phải mình đã đến Hạ Long ( từ Cẩm Phả) rồi không?

- Điều tôi thích vô cùng ở Huế là cái an nhiên, tự tại nơi này. Tôi không muốn dùng chữ thành phố vì có lẽ Huế không có đủ tố chất của một thành phố. Huế đẹp nhất vào mùa mưa, vì Huế buồn. Tôi đến Huế vào năm Elnino, đất trời dội lửa xuống TP miền Trung, vẫn thấy Huế đẹp kinh dị trong một nỗi buồn kinh điển. Có mười mấy triều vua đời Nguyễn đã ở đây và xây lên những lăng tẩm thành quách để bây giờ khách du lịch ghé qua. Vua bây giờ mua nhà nước ngoài, vua thời ấy thì xây lăng, để lại những công trình kiến trúc hoàn hảo. Nhịp sống lặng lẽ. Một cửa hàng văn phòng phẩm đối diện KS sáng nào cũng 10 h mới mở cửa hàng. Tản bộ ra phía cầu Trường Tiền qua chợ Đông Ba sẽ đi qua một trường trung học. Buổi tan truờng, nhìn áo dài trắng xoá cả con đường, nhớ một câu hát ngân lên :" Đường Phuợng bay mù không lối vào. Hàng cây lá xanh màu với nhau"
- Nếu off làm một ngày sẽ thấy Hà Nội không chỉ tắc đường, Hà Nội vẫn có những góc đẹp nở hoa sưa trắng hay hoa lộc vừng, ngồi ở góc Lý Thường Kiệt cắt Hàng Bài thấy Hà Nội bận rộn mà vẫn thanh bình, phố chính nhưng ít biến động. Hà Nội (chính ra) cũng là một nơi rèn luyện trí thông minh, lòng đam mê cuộc sống, khả năng làm xúc động người khác và biết xúc động trước một tâm hồn khác. Có người đi rất xa rất xa viết thư về nói nhớ Hà Nội, dù Hà Nội không phải quê hương. Chắc là vì, HN gắn với một chút tuổi trẻ, phải không nào?

anonymous 08-04-2008 14:56

Áo đỏ
Em bước ngang đường như chớp lửa
Mùa thu bình lặng vỡ tan rồi
Sao người áo đỏ không cười nói
Một tiếng thở dài cũng tiếc tôi.

hungmgmi 08-04-2008 15:10

Chưa biết anonymous là ai, nhưng đọc những dòng trên, thấy đây hẳn là một con người rất giàu rung cảm, luôn biết giữ gìn ký ức, và tuyệt hơn nữa, biết nói lên những điều đó bằng giọng văn dung dị, giàu hình ảnh và cảm xúc. Mong được đọc những bài viết mới của bạn.
Gà mờ tôi cứ đoán đây là một bạn gái, chẳng biết có đúng không:emoticon-0136-giggl

virus 08-04-2008 20:40

Trích:

Chưa biết anonymous là ai, nhưng đọc những dòng trên, thấy đây hẳn là một con người rất giàu rung cảm, luôn biết giữ gìn ký ức, và tuyệt hơn nữa, biết nói lên những điều đó bằng giọng văn dung dị, giàu hình ảnh và cảm xúc. Mong được đọc những bài viết mới của bạn.
Gà mờ tôi cứ đoán đây là một bạn gái, chẳng biết có đúng không
Em xin lỗi, em không nhịn được cười =)) =)).

thaitamhien 08-04-2008 21:06

Các bác nhắc đến đài với đóm cháu lại bồi hồi nhớ về các phương tiện phát ra âm thanh của nhà cháu.

Hồi đó nhà cháu có cái máy quay đĩa nhưng đĩa than thì bị mọi người mượn hết rồi không trả. Tuy không dùng được cơ mà nó vẫn là vật báu nên mẹ cháu kiên quyết không chịu bán, đến năm 1987 thì dằn lòng đem bán thu về tờ 500Đ to to màu đỏ có hình Bác Hồ chìm

Nhà cháu toàn nghe tin tức và thưởng thức nghệ thuật bằng chiếc LOA TRUYỀN THANH gỉ ngoen ứ tắt ứ bật được, khi nào Nhà Đài phát sóng thì nó kêu, khi nào Nhà Đài ngừng phát sóng thì nó cũng tịt. Vậy là dù muốn dù không thì vẫn cứ đựoc nghe suốt từ sáng đến tối.

Serguei Kouzmic 08-04-2008 22:07

Trích:

anonymous viết (Bài viết 8028)
Lần lâu rồi chuyển nhà T bảo vứt đi chị nhé, vứt đi đỡ phải mang nặng lắm...

Trích:

Bác Gà mờ viết (Bài viết 8028)
Gà mờ tôi cứ đoán đây là một bạn gái, chẳng biết có đúng không

Theo Lão Râu thì cái này nó gọi là "Đại quan liêu", bác đúng là Gà mờ chẳng chịu đọc kỹ gì cả!!!

weekdaysman 08-04-2008 22:31

Bác Hungmgmi cũng hay thức khuya cơ mà nhỉ, chắc thế nào bác chẳng có lúc tình cờ bắt gặp mấy cái quả "test" chỗ này chỗ kia. Hay là bác đùa?!

Nhưng mà có khi bác không đùa, nếu thế thì có lẽ hơi "dã man" thật! (Em xin lỗi vì dùng tiếng Việt không trong sáng, là do hoàn cảnh xô đẩy em thôi ạ!)

Cá Măng 09-04-2008 07:51

Ôi cụ Phươngnn ơi, em xin kụ. Em nó đang đong. Cụ viết bài về Hà Nội đê. Khi nào cụ có bài về Hà Nội em ngờ là một loạt các nhà báo sẽ mang kính lúp ra soi, cụ có sợ không? cụ có sợ không?

Nina 09-04-2008 08:59

Sáng nay em đọc cái loạt bài tranh luận mà nhức hết cả đầu. Thôi, xin mời các bác sang chủ đề khác tranh luận, xin trả lại "Đắng cay ngọt ngào" cho chủ nhân topic này nhé.

anonymous 11-04-2008 14:04

" Thuở còn thơ ngày hai buổi tới trường"

Hầu như ai trong đời cũng có một lần tập đi xe đạp. Thường bọn trẻ được tập hồi lớp 3, lớp 4. Cá biệt có đứa lên lớp 7, lớp 8 vẫn không biết đi xe, đi đâu cũng ngồi sau, mà cũng chẳng bỏ qua thời kỳ xe đạp được, đến lúc tập đã lớn đùng đoàng, bọn con nít trong xóm nghỉ hè ngó ra ngoài trưa nắng bình phẩm, cười mím chi cọp. Mình tập hồi lớp 2 à nha.
Ngẫm lại một chặng đường dài, thấy con người ta cái gì cũng phải rèn luyện, biết đi xe đạp cũng là một cái đích to đùng thời thơ ấu. Cái xe khung dựng, lộ xích ra ngoài, lúc biết đi rồi thấy nó hay bị trượt cá, lúc chưa đi được vô cùng hoang mang, làm sao giữ thăng bằng? Người lớn đứng đằng sau giữ cho đứa nhỏ vụng về, đứa nhỏ yên tâm nhấp nhổm nhát một, lúc xuống xe quay đầu thấy người lớn đứng tít đằng xa cười rạng rỡ. Hóa ra đứa nhỏ giữ được thăng bằng rồi, mừng không thể tả. Tinh tướng, đứa nhỏ còn lấy cả xe nam đi, gặp chướng ngại vật cuống cuồng nhào xuống, đau đến bây giờ vẫn khiếp. Người lớn bảo không sao, bôi cao sẽ khỏi. Có ai tập xe đạp mà không bị ngã đâu ta?
Rồi đường đời xa ngái, đứa nhỏ chưa vấp ngã chỉ giống con lật đật, tập học cách thăng bằng tinh thần, ngoái nhìn lại đằng sau không có người lớn dõi theo.
Lớn lên một chút, xe đạp vẫn là món đồ chơi đẹp đẽ. Đứa nhỏ học trường làng, trường làng cũng bày đặt chuyên chọn như ai, tuần hai buổi học đội tuyển, không hiểu sao bọn đội toán bao giờ cũng nhiều xe đẹp, gọi là xe mini một gióng. Còn lại bọn đội văn toàn đi bộ, trên đường đi học về hái trộm cả rau muống lẫn hoa sen, thi thoảng để nhờ một chồng cặp trên yên sau xe đạp, đứa có xe thì dắt, mấy đứa có cặp giữ tay đi hai bên sau, cao hứng đủn xe chạy lóc cóc, gặp ổ gà cặp văng lung tung. Một thời trong lành. Đội toán bây giờ có đứa có cả xe bốn bánh, có đứa nào nhớ cái hồi đi mini một gióng không ta?
Ầy, là bây giờ đứa nhỏ không còn nhỏ đang ngơ ngác giữa biển rộng sông dài, nên định đua đòi theo mốt mà mua một cái xe đạp, đạp xe thành người sành điệu củ kiệu, vừa đạp vừa hát Xe đạp ơi...

hongducanh 15-04-2008 11:29

Tàu điện
 
Thời gian qua đi, song cái cảm giác thời thơ ấu luôn dội lại trong tôi những kỷ niệm mà nơi mẹ tôi đã sinh ra tôi...Cách cửa nhà tôi chừng sáu hay bảy thước gì đó là đường ray xe điện tuyến Bờ Hồ - Hà Đông.



Hà Nội bấy giờ không nhiều các phương tiện giao thông như ngày nay, việc đi lại chủ yếu là đi bộ hoặc đi tàu điện-còn xe đạp cũng chưa được phổ biến lắm.. Trung tâm ga tàu điện là Bờ Hồ, từ đó toả đi các tuyến: Bờ Hồ -Hà Đông; Bờ Hồ - Chợ Mơ (Bạch mai); Bờ Hồ - Cầu Giấy; Bờ Hồ - Vọng; Bờ Hồ - Thụy Khuê (hay còn gọi là chợ Bưởi).

Mỗi lần vọng lại tiếng leng keng của tàu điện- nỗi nhớ nao lòng về một Hà Nội cổ kính, hiền lành...

Hà Nội bấy giờ cũng nghèo lắm, chỉ có 4 xu thôi, ta có thể đi từ Bờ Hồ vào tận Hà Đông (thủ phủ của tỉnh Hà Đông) với chiều dài 13 km. Ngày ấy, 13 km là cả một quãng đường rất dài và rất xa!

Tàu điện Hà Nội, ai đã từng đặt chân lên hẳn sẽ không quên những kỷ niệm của nó. Thông thường tàu điện chạy ở Hà Nội có ba toa, toa thứ nhất và thứ hai dành cho hành khách thập phương, toa thứ ba thì thôi rồi-đủ các thứ nào là lợn, gà, cá, rau củ quả...tóm lại dành cho các loại quang gánh, tiểu thương. Nếu ai đó không may phải lên toa thứ ba(vì hai toa đầu chật cứng) không cẩn thận sẽ bị đòn gánh quơ phải đầu...
...

Ngày ấy, đã xa rồi – tàu điện đã không tồn tại ở Hà Nội thay vì nó là loại xe điện bánh hơi nhập từ nước mẹ Đại Pháp, nhưng cũng chỉ năm sau là giải tán.

Nhưng dù sao, Hà Nội bấy giờ rất yên bình và hiếu khách!

hongducanh 25-05-2008 23:44

@: anonymous
Cái anh chàng anonymous đẹp trai này - "mang con bỏ chợ" - không chịu dòm ngó gì đến đứa con tinh thần của bản thân. Mùa hè đã về, phượng vĩ đỏ ối quê bạn, bọn trẻ đang ngơ ngác phải nghỉ hè? thế mà anonymous chẳng có một chút cảm xúc mùa hè ư? Hãy viết và gửi bài nhé.

matador 26-05-2008 08:03

Em biết vào khoảng năm 86-87 ( em đang học ở Thanh Xuân ) thì HN khôi phục lại tuyến Tàu điện chạy trên đường ray cũ đi Hà Đông .

Đây là loại tàu của Đông Âu khá cao , chỉ có 1 toa , nó chạy nhanh lắm ( cảm giác của em lúc đó ) , trời ơi mỗi khi nó phóng qua , bụi bay mù mịt , không khác gì xe tải .

Chẳng biết bác nào còn nhớ không .

anonymous 26-05-2008 09:58

Nhân xem topic của bác Fresco đọc được câu hát “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn”. Đúng thật, mỗi mùa hè sang nhìn hoa phượng nở, lại nhớ đến ngày thơ bé, thủa còn cắp sách đến trường. Không biết tự lúc nào, hoa phượng luôn được gắn với tuổi học trò, với mùa thi, sân trường nào hầu như cũng có một cây phượng, trường tôi cũng vậy. Mỗi mùa hè sang nhìn hoa phượng nở tôi lại nhớ về ngày bế giảng năm ấy, cách đây đã lâu lắm rồi, một ngày bế giảng đặc biệt nhất trong cuộc đời đi học của tôi, ngày bế giảng cuối cùng. Hôm đó, các bạn trai dường như người lớn hơn, các bạn gái dường như dịu dàng hơn, anh mắt nhìn nhau sao thân thương vậy, không còn sự giận hờn, đâu còn tiếng tranh cãi, ngày mai, ngày mai, chúng tôi mỗi đứa một phương, mỗi đứa đi theo một con đường khác nhau theo những ngả rẽ cuộc đời riêng biệt. Tôi vẫn nhớ như in cảnh cậu bạn cùng lớp lần đầu tiên biết tỏ ra ga lăng với bạn gái, trèo lên cây phượng già ngắt chùm hoa phượng đỏ rực để tặng bạn trước lúc chia xa. Cả lớp chúng tôi ai cũng khóc, con trai mà khóc các bạn ạ, tình cảm đó, thật bâng khuâng, lưu luyến đến tận bây giờ, dù đã đi nhiều nơi, gặp nhiều người, cuộc sống đã thay đổi nhiều nhưng không thể nào có thể quên được :emoticon-0111-blush.

hongducanh 26-05-2008 15:25

Hà Nội: Xe điện xưa và nay

Sưu tầm từ Báo Giao thông Vận tải



Cuối tháng 12, dự án xây dựng tuyến xe điện Nhổn - ga Hà Nội chính thức khởi công. Chỉ trong vòng 4 năm nữa, Hà Nội sẽ lại thấy bóng xe điện nhưng chắc chắn xe điện bây giờ sẽ khác rất xa xe điện của Hà Nội những năm 70-80.

http://i223.photobucket.com/albums/d...e-dien-xua.jpg
Tàu điện - người bạn của một thời kham khổ

Ngày xưa, tôi thích nhất mỗi khi được cùng bà đi tàu điện. Hai bà cháu thường đi bộ từ nhà ra phố Huế, bắt chuyến xe từ chợ Mơ lên bến Nứa để từ đó đi qua cầu Long Biên sang Gia Lâm. Xe điện lúc nào cũng đông khách, người ngồi, người đứng rồi có cả thanh niên lố nhố bám bên ngoài khung cửa.



Những năm 80, chẳng người Hà Nội nào quên được nỗi vất vả của chuyện đi lại. Ngoài xe đạp, đa số chỉ đi xe điện. Thế là tự nhiên, chiếc tàu điện lúc nào cũng quá tải. Cảnh chen chúc là chuyện thường ngày. Hành khách còn mang theo cả hàng hoá lên tàu. Tàu điện thì đông lại thường xuyên chạy chầm chậm để khách đu bám lên. Có lần tôi nhìn thấy một cô công nhân vác theo một chiếc bao lớn nhảy lên xe điện, nhồi mãi mới được hàng lên thì người bị bỏ rơi lại, thế là vừa kêu vừa đuổi theo đến hết hơi.


Lớn thêm vài tuổi, tôi cùng vài đứa bạn bắt chước người lớn đu bám lên xe điện. Vừa được đi chơi xa, vừa chẳng mất tiền nên đứa trẻ con nào lại không thích, chỉ đến khi chứng kiến cảnh một anh thanh niên bị xe điện cán nát bàn chân vì đu bám, những đứa trẻ dại dột chúng tôi mới biết sợ. Nhưng rồi đó cũng là lúc chúng tôi phải tạm biệt tàu điện mãi mãi. Thành phố thông báo dừng tất cả những tuyến tàu điện vì phương tiện này không còn phù hợp.


Thế là những chiếc tàu quen thuộc từng ngược xuôi khắp thành phố phải trở về xưởng nằm im ắng. Bao nhiêu năm qua đi, xe buýt bắt đầu phát triển mạnh mẽ phục vụ nhu cầu đi lại của người dân Thủ đô nhưng rất nhiều người trong số đó còn chưa quên hình ảnh chiếc tàu điện gần gũi của một thời kham khổ.


Hà Nội - thành phố của Metro

Thời kỳ bao cấp khổ ải từ chuyện ăn mặc đến đi lại nhưng rồi chỉ sau 20 năm, mọi thứ thay đổi. Hà Nội phát triển nhanh hơn, nhu cầu đi lại cũng lớn hơn. Xe máy, ô tô chạy ngược xuôi trên đường, ùn tắc trở thành chuyện hàng ngày thì ý tưởng về tàu điện bắt đầu quay trở lại. Tàu Metro có tốc độ cao, khả năng vận chuyển cực lớn là lựa chọn của thành phố.


Sau nhiều năm chuẩn bị, một ngày cuối tháng 12, tuyến xe điện hiện đại đầu tiên của Hà Nội chính thức được khởi công. Trong vòng 4 năm nữa, Hà Nội sẽ lại có xe điện. Tuy nhiên xe điện bây giờ khác rất nhiều vì sẽ không còn cảnh chen lấn xô đẩy, với khả năng vận chuyển 6.000 hành khách trong vòng 1 giờ, tàu Metro hứa hẹn sẽ góp phần giải quyết tình trạng ách tắc giao thông đang làm khổ người dân thành phố mỗi ngày.



Với tổng mức đầu tư 10.548 tỷ đồng, tuyến xe điện đầu tiên sẽ có những đoạn đi ngầm kết hợp với đi trên cao. Việc xây dựng được chia làm 2 giai đoạn, trong đó giai đoạn 1 xây dựng đoạn từ Nhổn đến ga Hà Nội, giai đoạn 2 xây dựng đoạn từ ga Hà Nội đến Nhà hát lớn.



Tổng chiều dài tuyến là 12,5km cộng 0,2km dẫn vào khu depot, trong đó đoạn đi trên cao dài 9,8km, đoạn đi ngầm là 2,9km. Tuyến đường sắt này sẽ có 2 làn đường riêng biệt chạy song song trên toàn tuyến, giúp các đoàn tàu không phải dừng tránh nhau. Trong tương lai, nhiều tuyến xe điện nữa sẽ dần được xây dựng để kết hợp với xe buýt tạo nên hệ thống giao thông đồng bộ, hiện đại, thuận tiện cho thành phố.


Hà Nội vẫn đang lớn - điều đó chúng ta nhìn thấy rõ nhất qua hệ thống giao thông. Người Hà Nội đi nhiều hơn, vận động nhiều hơn nhưng có những lúc đứng trước dòng xe nườm nượp của Hà Nội nay, lại nhớ da diết tàu điện của ngày xưa lúc nào cũng chầm chậm gợi cảm giác bình yên trong thành phố nghìn năm tuổi, những con đường xưa, những con phố cổ.


Đ.H

anonymous 26-05-2008 18:14

Rồi lại đến cái mùa hoa phượng đỏ
Kỷ niệm xưa chìm khuất ở nơi nào
Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
Em không về nhận mặt tháng năm sao?

(Thơ Trương Nam Hương)
*Có người đếm mùa hè bắt đầu từ những giỏ hoa loa kèn ngần trắng đi trong sương sớm.( Dương Bình Nguyên)Tháng tư, hoa loa kèn nở trong ngần những dãy phố, loa kèn đứng khúc khích ở góc Thợ Nhuộm, chăm chút cảnh vẻ trên đường Bà Triệu, đứng đông đúc ở Lê Duẩn:emoticon-0102-bigsm; hoa loa kèn đi trên những chiếc xe rong trong phố như những nốt nhạc ngân dài. Người nội trợ của gia đình phơi chăn bông ra ngoài hiên nắng. Ấy là khi mùa đông cũ đã rời đi và mùa hè mới tới hứa hẹn nhiều rộn rã say mê.
" Ngược thời gian trở về quá khứ phút giây chạnh lòng" - Tôi rất ghét nhạc vàng nhưng đành lấy câu hát rất sến này để bắc cầu về cảm xúc hoa phượng. Ngày xưa có hoa loa kèn chưa nhỉ? Bọn trẻ mải mê follow up một số định lý phương trình nên đếm mùa hè bằng các bài thi cuối khóa. Tháng tư, khi những hàng phượng vĩ xòe nhiều cành lá xanh non, bọn trẻ rủ nhau rình bắt bông hoa phượng đầu tiên mà không bao giờ nhìn thấy, bởi hoa phượng nở òa bung từng chùm rực rỡ, khi giật mình nhận ra thì đã đỏ tưng bừng từng mảng. Hoa phượng là thế. Không có bông đầu tiên e ấp trong chùm lá, cũng không có bông cuối cùng, hoặc giả chúng tôi chủ định mà không bao giờ tìm được. Tôi sống ở một địa danh có nickname là thành phố Hoa phượng đỏ, hồi bé chưa đi xa cứ nghĩ chỉ nơi mình ở mới có hoa phượng; phượng có ở khắp chốn này khi hè tới. Những cây phượng già xù xì chất đầy năm tháng, mùa xuân mọc ra những tán lá xanh um và cuối hè phượng kết quả dài như những mảnh trăng duỗi chân đặt trên nền trời xanh lá. Buổi trưa đi trên những con đường mà tán cây 2 bên kết lại trên đầu, bọn học trò dễ nhầm tưởng con đường nào cũng rợp bóng cây:emoticon-0102-bigsm
Nhớ một cây phượng ở ngã tư quán hoa, vào mùa không bao giờ có lá. Hay lá cũng đổi màu đỏ phấn khích reo vui? Bởi cả cây to cổ thụ rực lên như một bó đuốc cháy toàn hoa là hoa. Khi hoa phượng đã về và tiếng ve náo nức trong vòm lá ấy là lúc bọn trẻ ghi vào sổ lưu bút những câu thơ học trò " Mùa hạ mùa nắng mùa xa vắng/ Mùa phượng mùa thi mùa chia ly" Cuối tháng năm, dự cảm chia tay dâng đầy lên mắt. Gom sách bút, chúng đi bẻ những cành hoa phượng về treo trên tường lớp học, cạnh bảng đen, dòng chữ 12A niên khóa ... được vẽ cầu kỳ giản dị bằng viên phấn nằm ngang, và chụp ảnh, lưu bút, và ký tên lên áo. Dù chưa từng đi qua đoạn đời này nhưng chúng cũng biết một phần tuổi thơ đã mãi mãi ở lại với ngôi trường này, hàng cây ấy, với bông phượng đỏ ối như một chứng nhân. Bạn thân yêu, dù sau này bạn có là ai thì cũng có một thời chúng ta cùng chung lớp.
Xin gửi cả nhà một đoạn text cũ viết khi hè tới và nỗi nhớ quay về:
Cho ngày nhớ

Trưa nay, hàn thử biểu trên tường chỉ 37, 38 độ. Tớ ngồi trên tầng hai phòng làm việc nhìn xuống đường, người và xe vội vã, nắng chói chang, nắng dư thừa xuyên qua tán lá, và lá sấu rụng trải thảm xuống mặt đường mỗi cơn gió đi qua. Thời tiết khắc nghiệt quá, và tớ nhớ.

Tớ nhớ mùa hè năm ấy, bố đưa tớ đi thi đại học. HN hiện ra lần đầu tiên trong mắt tớ bằng cái mùa nắng như thế này, ồn ã, xô bồ và lam lũ hơn. Giữa hai đợt thi cách nhau 5 ngày ấy, tớ ở trọ trong bệnh xá trường AN và nhà A7 SP1, chỉ có mấy ngày thôi mà thấy như mình sống đời sống sinh viên rồi, nỗi hình dung về một cuộc sống mới diễn ra trong đầu với bao ngơ ngác, hân hoan, lạ lẫm, rụt rè, mơ ước và kỳ vọng; ơi những người bạn tình cờ ngày ấy giờ đang ở đâu làm gì? Chúng ta giống như chỉ cùng nhau đi trên một chuyến tàu, mà cuộc đời có vô số nhà ga.

Đã qua ngày 31/3 - hạn cuối của ngày nộp hồ sơ đăng ký dự thi các trường ĐH. Nếu bạn, được quay trở lại tuổi Vàng Anh hồi đó, bạn có chọn nghề mà bạn đang làm bây giờ không? Truyền thống gia đình, sự thành đạt của người hàng xóm, ảnh hưởng của truyền thông, năng khiếu và nỗi đam mê - điều gì ảnh hưởng đến sự lựa chọn của bạn?

Còn hơn một tháng nữa là đến mùa thi đại học, và tớ lại được nhìn thấy cái cảnh chen chúc ở các bến tàu bến xe, các ông bố bà mẹ ngồi thành đám đông dưới những tán cây giữa mùa hè dội lửa, tớ nhớ đến một bài hát tớ luôn hát trong tháng 6, rằng: Em bắt đầu nơi anh đi qua. Mọi con đường đi lên của nhân loại bắt đầu từ nhà trường. Tớ đã đi qua mùa thi khắc nghiệt. Tớ còn phải đi qua bao nhiêu mùa thi cuộc đời nữa? Cuộc đời dài rộng mà bản thân mình bé nhỏ biết bao nhiêu!

'Ta còn em một hàng Đào

Không bán đào

Một hàng Bạc không còn thợ bạc

Đường Trường Thi

Không chõng không lều

Không ông nghè bái tổ..

Vinh quy..."

Vũ Anh 27-05-2008 22:21

Đọc bài viết sưu tầm mà bác Hồng Đức Anh đưa lên, nhìn những hình ảnh tàu điện mà nhớ những ngày xưa thế ... nhớ tiếng leng keng... nhớ cả chuyện tập " nhảy tàu" để đi học mỗi buổi sớm rủ nhau đi ngược ga một đoạn, khi người ta chưa xuống, tàu chạy chậm để chuẩn bị dừng thì còn " nhảy" lên dành chỗ ... và trốn vé được cứ trốn và, quen với " xé vé" ( tiếng lóng hay gọi họ là sơ vơ) được thì cứ quen đỡ tốn tiền tàu .

Thóc 04-08-2008 00:37

Vào một ngày xuân rất xanh, Thóc được bạn bè rủ đi về miền bắc nước Pháp. Sau mấy tiếng đồng hồ chạy lướt qua những cánh đồng colza vàng rực, xe tiến dần về bờ biển Normandie.

http://www.fileden.com/files/2007/7/...095/Omaha1.JPG
Khi nhìn thấy tấm bảng "Bãi biển Omaha", Thóc cảm thấy lòng như bị đập một cú thật mạnh.
Bước xuống xe, đi bộ chân trần ra phía sóng bạc nước xanh. Lội xuống biển đứng nhìn lên những quả đồi, Thóc tưởng như mình là một trong những người lính của Lữ Đoàn đặc biệt số 5 thuộc quân Đồng Minh đang đổ bộ vào đất Pháp ngày 6/6/1944. Phía sau không có đường lui, phía trước nhìn tận mắt cảnh người ngã rạp dưới lằn đạn, máu loang đỏ, vậy mà vẫn phải tiến lên, tiến lên bằng mọi giá. Bãi biển sao mà thật dài...

Leo lên quả đồi còn in dấu vết lô cốt của quân Đức, và những đường hầm kiên cố, Thóc lại tưởng tượng mình là một trong những người lính Đức sư đoàn bộ binh 352 trấn giữ bờ biển ngày hôm ấy, đang xả súng một cách tuyệt vọng xuống đám người đông như kiến lô nhô trên mặt biển. Đường về quê nhà sao mà quá xa...

http://www.fileden.com/files/2007/7/...095/Omaha2.JPG
Một đoạn bờ biển dài chỉ khoảng 5 miles, đã có gần 5000 người mãi mãi ở lại.
Ngồi ngắm nhìn những con bướm trắng nho nhỏ lượn bay quanh những đài tưởng niệm cao vút trong nắng chiều, chi chít tên người, và nhớ lại hôm ấy là ngày 9/5. "Lòng chợt bình yên, mà sao buồn thế"...

phuongnn 04-08-2008 13:53

Trích:

Thóc viết (Bài viết 15985)
Một đoạn bờ biển dài chỉ khoảng 5 miles, đã có gần 5000 người mãi mãi ở lại.
Ngồi ngắm nhìn những con bướm trắng nho nhỏ lượn bay quanh những đài tưởng niệm cao vút trong nắng chiều, chi chít tên người, và nhớ lại hôm ấy là ngày 9/5. "Lòng chợt bình yên, mà sao buồn thế"...

Phải chăng những con bướm trắng đó là hiện thân của những linh hồn binh sỹ đã ngã xuống?

Xét về một khía cạnh nào đó, thì tất cả những người lính đã ngã xuống trong chiến tranh, dù là ở phía bên tham chiến nào, cũng là những người đã chịu một nỗi oan uổng chưa được siêu thoát.

Cá Măng 06-10-2008 11:05

Em phát hiện ra một điều rằng trong các câu chuyện trà dư tửu hậu của các chị em NNN thế nào cũng có chủ đề về các anh hùng Núp áo vàng; nhân dịp hôm nọ nghe kể có bác đứng đường 5 đi thi cao học chỉ mong trượt em mạn phép dán cái text từ lâu lẩu lầu lâu để tiếp tục câu chuyện không có hồi kết, xin trích nguyên văn. ( Nhờ đất anonymous tý nhé, lâu rồi không thấy cậu, tớ nhớ cậu quá!)

Nghe bác Phuongnn ở Nuocnga.net cải tiến một câu "Ai là triệu phú" thế này: - Hôm nọ tớ đỗ đè vạch, chú CSGT hỏi: thế chú định chọn phương án 50/50 hay gọi điện thoại cho người thân. Tớ buồn cười suốt, bác P này hài hước thật.

Tớ đây là một công dân chính quy hiện đại nhá, chấp hành nghiêm chỉnh chính sách của Đảng pháp luật của nhà nước chỉ thị của Ngành nhá, chả có vi phạm gì nhá. Thế mà mỗi khi đi đường thấy chú CSGT lù lù án ngữ, phăm phăm chạy cắt mặt tớ chặn một xe đằng xa là tớ cũng thót hết cả tim lại, giật mình giống như đang ngủ nằm mơ rơi xuống hố. Mà dạo qua blog của mấy bác bên Vietnamnet mới khiếp chứ, biếm họa về CSGT vô cùng phong phú.

Tuy nhiên, tớ nghĩ trên đời này chả có chú CSGT nào dùng blog đâu. Nên tớ định khóc thuê cho các chú ấy thế này:

1.Các bác thử một ngày đi ra đường không có CSGT mà xem, xã hội có còn là xã hội nữa không, đường phố có còn là đường phố nữa không? Mấy hôm trời nóng 40 độ C mấy chú phóng viên đi lấy tin về còn nằm vật ra mà thở, thế nhưng CSGT thì đứng cả ngày hít cái khói xăng bẩn mà mấy bác Bộ Thương mại nhập về cho dân ta dùng. Giờ cao điểm mình dính một chút tắc đường đã phát điên, nhưng nếu Hà Nội một ngày không tắc đường chắc các chú ấy chảy nước mắt ra vì nhớ nghề đấy.

2. Có điều này chắc các bác không biết, gần như Phòng CSGT tỉnh, thành phố nào cũng phải tiếp khách cho Ban giám đốc. Khách thì thiếu gì các loại, từ Bộ - tổng cục - vụ - viện - thanh tra đến các cụ cựu chiến binh tham quan nghỉ mát. Hồi chưa chuyên nghiệp hóa bóng đá thì phòng CSGT hai thành phố nhớn phải nuôi 2 đội bóng Công an Hà Nội và Công an Hải Phòng. Ấy, các chú ấy cứ 50/50 như thế cũng chỉ năng nhặt chặt bị thôi. Sinh nghề tử nghiệp, CS phòng chống Ma túy bị bắn chết thì Trung ương Đoàn phát động phong trào chứ CSGT bị xe tông chết dân ai cũng bảo đáng đời cái trò 50/50.

3.Nhà có dột cũng dột từ nóc dột xuống. Trong Học viện Cảnh sát, điểm phân khoa CSGT bao giờ cũng cao hơn một số khoa khác như QLHC, KTHS, MT..(Tất nhiên là thấp hơn khoa Kinh tế, nhưng khoa này cần chất xám một tẹo teo, không bàn ở đây). Mỗi dịp phân khoa loạn cả lên bởi quan niệm cứ giơ gậy lên là có tiền. Không phải con ông cháu cha thì cứ học khoa CSGT đi xem sau này có về được phòng CSGT không? Về phòng CSGT rồi mà về được các "trạm" đứng chốt trên đường quốc lộ thì cũng gian nan đấy. Mà đứng đấy rồi thì một năm một lần triển khai công tác, luân chuyển cán bộ xóc như xóc ốc cũng trần ai lắm nỗi.

Đấy, em cũng chỉ mới nghĩ ra 3 lời cho cái clip khóc thuê thế thôi, các bác nào có tranh luận gì xin cứ viết vào căm men. Cũng vì là thấy xã hội bức xúc quá, mà em nghĩ mọi người hãy nhìn cái chung, con hổ tha cả con lợn đi thì có ai bảo sao chứ mèo mà ăn vụng miếng thịt là có chuyện nhở? P/S phát nữa là em chẳng có anh em họ hàng bạn bè nào làm CSGT nhá, có bị giữ thì cũng 50/50 thôi. Viết xong cái entry này cứ thấy mình hơi thô thiển thế nào ấy, chả còn trong sáng ngây thơ lãng mạn hiền dịu nữa. Híc.

Cartograph 06-10-2008 22:29

Tớ cũng nghiệm ra một điều, là nếu có ai vô tình rửa mấy cái can đựng tương ớt xuống hồ, cá bị cay mắt, lúc ấy mới quẫy mạnh, nhảy vọt lên mặt nước, nhờ vậy bà con NNN mới được chiêm ngưỡng màn nhào lộn tung tăng của cá măng!:emoticon-0102-bigsm
P/S: Đã bắt đầu vào quý IV, mà đây là quý nước rút để hoàn thành kế hoạch năm, đặc biệt là các tháng 11, 12. Cao trào là ở đây. Chỗ chúng tớ làm việc gần một "cái bẫy" ngã 3 Trần Hưng Đạo, Trần Khánh Dư, kèm cả rẽ lên đê vòng tránh cho xe tải....tháng củ mật, cứ chập 8 giờ tối, bọn tớ trèo lên nóc nhà 4 tầng ngồi xem các chú CSGT hành nghề, cứ như hồi nhỏ đi đơm đó ngồi xem bọn tôm, cua, tép chui vào đó ấy, rồi cá nhau, vui ...hơn cả cá đua ngựa!

Thao vietnam 06-10-2008 22:36

Trích:

Cartograph viết (Bài viết 18070)
ca bị cay mắt, lúc ấy mới quẫy mạnh, nhảy vọt lên mặt nước, nhờ vậy bà con NNN mới được chiêm ngưỡng màn nhào lộn tung tăng của cá măng!:emoticon-0102-bigsm

Bác Bản đồ viết hay quá!

Cartograph 06-10-2008 22:46

Sao bác Thao vietnam nhanh thế, tôi sửa sai rồi nghe!

hungmgmi 09-10-2008 11:00

Tình trạng các chú CSGT bên ta kiếm ăn chả phải là riêng biệt, các chú GAI(thanh tra giao thông) bên Nga cũng kiếm ăn ra trò. Bởi thế bên Nga người ta mới nói:"Lương tâm của CSGT là kẻ thù của dạ dày chính mình"(СОВЕСТЬ ИНСПЕКТОРА - ВРАГ ЕГО ЖЕЛУДКА):emoticon-0102-bigsm


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:01.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.