![]() |
SUY NGẪM 2
Trích:
|
Trích:
Thi thoảng các bác lại nghe được những câu "đao to búa lớn" mà sướng đến nức lòng! Để rồi xem, sâu nào ăn phải sâu nào! :emoticon-0127-lipss |
Lão Râu lập ra tốp-píc này hả? Người ta nói thế mà lão không thủng à? Ở mãi trong rừng sâu, lốc cho lắm samagol vào đầu óc mụ mẫm cả rồi! ... Đổi ngay cái tên SUY NGẪM thành SUY DIỄN đi nhé! Hic!
|
Trích:
Trích:
|
Trích:
SUY NGẪM: Hàng năm cứ đến độ hè về, các đài truyền hình thường moi phim Tây Du Ký ra phát cho trẻ con xem đi xem lại. Năm nay đúng đầu tháng Bảy dương lịch báo đăng bài về tay lẩn trốn siêu đẳng Tôn Ngộ Không gọi bằng kụ này, thật là một bước tiến mới của truyền thông nước nhà! P.S. Hôm nay lão Râu thử nghiệm cách bốt bài mới trong tô-bích này để cho đúng kiểu SUY NGẪM không nó lại bị khóa thì tội nghiệp lắm. |
Dạo này thị trường địa ốc khá ảm đạm, không muốn nói là đang chết! Một số tư nhân tranh thủ mấy gã bán vật tư xây dựng ế ẩm để xây nhà mưu cầu giá rẻ! nhưng than ôi! không những không rẻ mà còn đắt hơn!. Gần nhà tôi có một lão xây nhà, gần như cạn kiệt tiền nong, lão ta có ý định dừng lại cho lành. Nhưng anh em nhà lão cũng sĩ diện lắm, người ý này, người ý nọ...cuối cùng thì lão cũng vay được 1 cây vàng. Lão mừng ra mặt, vội vàng ra cửa hàng bán cây vàng trong lúc giá vàng đang ngất ngưởng... Nhưng buồn thay, cây vàng 9999 của lão không có giá trị như miếng vàng hiệu có dấu nổi SJC và còn tệ hơn nữa là miếng vàng có trọng lượng 1 cây của lão đã bị rách miếng nhựa PVC và sẽ bị trừ tiền...Như vậy lão sẽ bị thiệt đơn, nay thiệt kép!
Vậy có câu ngẫm: Vàng (Au) xưa không sợ lửa! Vàng nay sợ miếng nhựa! |
Khi niềm tin bị đánh cắp
Nhà em đọc tin này trên vnexpress và cứ bị ám ảnh mãi:
http://vnexpress.net/gl/doi-song/blo...n-bi-danh-cap/ Trích:
Thực ra là không sợ, nhưng buồn! |
BIỂN ĐẸP
Trích:
Biển chiếc xe bồn này không phải là đẹp mà là quá đẹp, ít nhất theo quan niệm của rất nhiều người... |
Cũng chỉ tại cách nhìn về cùng một sự việc mà ngôn từ khác nhau nhiều đến thế!
http://i1178.photobucket.com/albums/...0705_9copy.jpg |
Hè về, sen nở đầy trên các ao hồ. Các tay máy của 3N tha hồ đua nhau chup.
Mượn tạm cái ảnh của bác Phan lại đây cùng với ảnh tôi chụp ở Nam Đàn để làm chứng. http://farm8.staticflickr.com/7132/7...e66580c0_c.jpg http://i745.photobucket.com/albums/x...712_042101.jpg http://i745.photobucket.com/albums/x...20712_0421.jpg http://i745.photobucket.com/albums/x...20712_0422.jpg Ảnh chụp trên lối vào nhà ở quê nội của chủ tịch Hồ Chí Minh Nhưng tôi lại không muốn suy ngẫm hay suy diễn gì ở đây về chuyện chụp ảnh sen mà muốn thử ngẫm về câu ca dao: Trong đầm gì đẹp bằng sen Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng Nhị vàng bông trắng lá xanh Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn Có đẹp không cái câu ca ấy? Tôi thì cho rằng cái câu ca ấy ít nhiều láo lếu. Sen kia đẹp bởi tự đâu? Sen đẹp kia là bởi tự đầm, nhất là từ chính bùn đen hôi hám dưới gốc đấy. Chính đầm kia đã cho sen nước, chính bùn đen hôi tanh kia đã cho sen dinh dưỡng mà khoe sắc ạ. Vậy mà sao lại nỡ vội ỏng eo chê bùn kia tanh hôi? Nếu nhân cách hóa lên một chút, ta có thể ví đầm đầy bùn đen kia là nhân dân muôn kiếp lầm than. Còn sen ơi sen, sen là gì ấy nhỉ? |
Về chuyện Sen "láo lếu" như bác Dị viết trên, chị Saomai cũng đã từng nhắc đến trong topic Cánh Buồm:
Trích:
|
Trích:
Còn ý nghĩa của câu ca dao thì nó hoàn toàn phụ thuộc vào quan điểm của người viết thôi, đặc biệt là khi nó đã được nhân cách hoá. Chắc là mấy cụ đồ, nhà nho ngày xưa viết đó mà. Giờ mổ xẻ từ góc độ "xuất xứ", "nguồn cội" thì nó ra vậy thôi. Thằng cu nhà em sau khi đọc "Biệt động Sài Gòn" có liên hệ và so sánh với "các phần tử đánh bom liều chết nhằm vào lính Mỹ ở I-rắc". Các bác bảo em phải giải thích thế nào cho cháu nó hiểu? |
Ngành điện và đường sắt Việt Nam là hai ngành lạc hậu nhất. Mấy chục năm nay vẫn thế (Đường sắt có đến cả thế kỷ).
Vừa tắt đèn đi ngủ thì mất điện. Cô bé con sốt dịch mấy ngày nay, vật vã. May mà hệ thống ắc-quy và in-vớt-tơ vẫn chạy tốt, nhưng chạy lên chạy xuống cắm cắm, rút rút... mồ hôi đổ ra như tắm. Quay lên nằm được hơn một tiếng thì điện có trở lại. Cứ thế hai ba lần một đêm, hết ngủ. Ban ngày cứ vật vờ như thằng dở hơi. Cũng mong có một sự thay đổi nào đó từ tận đâu đó ở trển cho cuộc sống nó khá hơn đi, chứ cứ thế này thì mệt mỏi lắm rồi. |
Trích:
Ông ấy bảo, chính hồi đó bọn tao là khủng bố chứ còn gì! Vụ 11.9 cụ Giáp xem TV, vỗ đùi khen "Oánh thế mới là oánh chứ!" anh V.Đ.B con cụ kể lại thế :emoticon-0136-giggl |
Trích:
|
Trích:
Hô hô, cái thằng cu dứt khoắt hơn cha kia có bao giờ lại lầu bầu dư lày không hở Mu: Cái bọn tụ tập đông người vào các ngày chủ nhật kia ngu bỏ bà. Để ta mang cụ khốt nhà ta ra trồng trước ngõ, ấn vào tay cái mũ cho cầm thì rồi cả bọn cứ việc tụ tập thật đông kéo nhau đi qua bên tay trái cụ khốt mà hô hào, hà cớ gì cứ nhất quyết phải xông ra đường Hoàng Diệu chứ! |
Trích:
http://i1178.photobucket.com/albums/...0705_9copy.jpg |
Tiếp thu những suy diễn từ thơ ca hò vè đến sự kiện của các bác nêu trên, min tui chợt muốn suy ngẫm mà không diễn về chuyện biển Đông. Sẽ không cần nhắc lại về thất bại của SOM ASEAN khi không ra được thông báo chung về COC, rằng lý do nằm ở nước chủ tịch luân phiên hiện là CPC, rằng vài năm qua TQ đầu tư không hoàn lại ồ ạt cho CPC, rằng anh PHi khá căng với TQ bằng cả lời nói cùng hành vi, và VN thì đang phát ngôn hùng hồn qua lời những nhân vật "nhỏ"... về âm mưu biển Đông của TQ, rằng thì mà là không được để kẻ xấu lợi dụng lôi cả bà con khiếu kiện đi biểu tình chống TQ nhân thể, vân và vân vân...
Cái có thể ngẫm là gì? Cạnh VN về phía Tây là CPC và Lào. Với Lào thì ảnh hưởng của TQ gần đây ra sao cũng đã có nhiều bài viết, hiện nay CPC nổi lên vì vai trò trong Hội nghị SOM vừa rồi. Như thế đối sách của TQ với VN là cô lập rất rõ, điều này trên báo chí không nêu thẳng và cũng không ai tỏ ra lo lắng, nhưng nếu nhìn như coi ván cờ, thì quá rõ: VN đang sa sút kinh tế, việc gánh thêm Lào và CPC lâu nay yếu hẳn, TQ đổ chút tệ vô hai ông em này chỉ như ta từ thiện cho một trận lũ mùa tại một địa phương...quá chắc mà không thể gỡ. Chỉ tiếc biết bao thời gian qua đi mà kinh tế VN không có gì để cứng cáp, vẫn nhập hàng tiêu dùng lẫn công nghiệp các loại, dù dán mác Nhật cũng vần chỉ từ đất TQ, nhập siêu chỉ tăng không giảm, gượng sức chống đỡ chỉ bằng siết nội tệ. Bao nhiêu năm mà đồng VN vẫn chưa dùng được trong khối ASEAN thì mong gì mạnh hơn về sau! Rồi lấy đâu ra đủ Obama trong vài năm tới để trả nợ vay ODA bắt đầu đến kỳ? Như thế dù VN có mời Mỹ vào hợp tác để ra vẻ cứng, thì thế cô lập của ông bạn lớn đã rõ ràng. Nguồn dầu trên biển Đông cũng đã rõ với việc VietXo Petro phải bắt đầu tham dò khai thác về phía Trường sa, sắp tới cũng sẽ có mấy giàn khoan khủng của TQ tham gia nữa. Với TQ thì yếu điểm của ASEAN không phải Phi hay Lào, CPC mà chính là VN, khuất phục được VN thì tự nhiên cô lập được các anh asean còn lại ngoài biển, bởi VN là thị trường lớn duy nhất ở ĐNA mà mua được nguyên liệu rẻ nhất và bán được thành phẩm cao nhất, nơi chả làm được đồ công nghiệp nào sáng giá có chút sức cạnh tranh. Anh nào cũng thèm đưa hàng mình vào VN tiêu thụ, nhưng đến giờ TQ chẳng cần asean cũng vẫn làm được mất rồi. Nếu VN cứng với TQ, không cần nói chiến tranh, chỉ cần thoát ra khủng hoảng KT hiện nay cũng đã thấy bí: Nga sẽ không còn đánh đổi tình trạng trong nước để nuôi VN là chắc rồi, Mỹ hay châu Âu chẳng có lý do gì viện trợ nhân đạo cho VN nữa, kinh tế thì đừng mơ sòng phẳng, vì đối thủ KT chỉ mơ cán cân lệch về mình càng nhiều càng ít mà thôi! Dù có tuyên bố đi theo KT thị trường cắt đuôi định hướng chăng nữa thì càng phải tranh đua và cạnh tranh, mà VN có gì để cạnh tranh? Nếu VN mềm mỏng với TQ, thực tế chỉ chém gió như gần đây vẫn làm, hay chí ít sẽ chẳng làm gì thật sự khi sắp tới TQ vào khoan dầu vùng TS, thì kết quả thế nào: sự lệ thuộc ngấm ngầm chắc chắn kéo dài được sự tồn tại của hai người anh em cuối cùng: TQ ổn hơn, có thể đánh khẽ anh PHi, dẹp được bất ổn nội bộ nên VN cũng được nhờ. NÓi phỉ phui chứ TQ mà bỏ chế độ 1 Đảng, lúc đó VN sẽ thế nào nhỉ? TQ và VN đang và sẽ cần có nhau để tồn tại. Dù chế độ nào thì TQ cũng không muốn Mỹ hay bất cứ ai nhảy vào biển Đông, đừng nói vào VN, ta còn làm giá được với TQ ở chút chỗ đó thôi. Đúng là TQ còn chưa làm được động cơ máy bay phản lực đạt chất hay đóng được tàu sân bay, nhưng nên nhớ hơn 30 năm trước thì xuất phát điểm hai bên gần như nhau: VN cũng có luyện kim và chế tạo máy, chỉ thua rõ TQ ở hàng điện tử. Nhưng đến nay thì rõ ràng thua toàn tập, độc lập hay không chẳng thấy tác dụng gì nhiều. Nói cho hay chứ ngày nay có muốn bán độc lập, tức đòi phụ thuộc anh này anh kia toàn tập cũng chắc gì có anh nào thèm nhận! Tư bản ngày xưa còn thích đặt chế độ toàn quyền cho thuộc địa, tư bản ngày nay chả rỗi hơi làm điều đó. Đến như Apgan hay Iraq còn chả cần quan toàn quyền râu xồm nào cho có, huống chi VN... Túm lại, Đông dương chỉ còn dân chúng VN ghét Tàu, mà VN dù không bị cô lập cũng đã chẳng tiến bộ gì trong bao nhiêu năm, nên VN sẽ chả thèm cương thật với Tàu. Còn lại chỉ Phi là đụng độ căng nhất nhưng đó là phía kia của TS, Tàu chả thèm tới đó khoan dầu làm gì, khoan gần VN là an toàn nhất vì Mỹ cũng không can thiệp sâu: đường hàng hải quốc tế cho Nhật, Hàn đi phía ngoài đó, TQ đâu ngu gì mà ra đó, nắm VN là đủ nhu cầu 50 năm trước mắt. Còn tàu Mỹ có vào Cam ranh sửa chữa, đâu có nghĩa là nhìn thấy Tàu khoan dầu mà ghé thăm. Có chuyện làng quê thế này: anh A đi hẹn hò tí tủm chị B ở vườn bên, thường cho chú chó nhà chị B sang chơi với chú chó nhà mình nhưng cột gần nhau để chúng không với tới được nhau. Chúng cắn nhau loạn xị suốt thời gian cần thiết giữa trưa hè, chả ai nghe được thêm tiếng gì từ nhà chị B phát ra nữa! Khi nào tiếng cẩu im. là lúc đó ai về nhà nấy ngủ bù! |
Chặt chẽ
Gần cuối ngõ có nhà của gia đình một bà cô, mới nghỉ hưu được mấy năm. Bình thường, thể hiện ra bên ngoài của bà cô đó cũng vui vẻ, hòa nhã, không mất lòng ai bao giờ. Nhưng thấy bảo bà cô là người ghê gớm, chính xác hơn là chặt chẽ. Lần Công ty điện lực người ta có dự án nâng cấp đường điện toàn khu vực, cần phải trồng một cái cột mới. Theo thiết kế, cái cột điện đó sẽ nằm ở đúng chỗ góc đường ngõ, thuộc đất công nhưng vẫn sát đất lưu không của nhà bà cô kia. Chỉ có thế thôi, mà bà cô không đồng ý cho nhổ cột cũ, trồng cột mới. Sợ hỏng “cảnh quan”. Sợ sau này nhỡ bán nhà, người mua người ta chê bai, khó bán. Dự án nâng cấp đường điện riêng trong cái ngõ con con này không thành công. Chuyện cách đây đã bốn, năm năm rồi. Từ đó đến nay, nhiều lần tổ dân phố vẫn đề đạt lên Công ty điện lực nâng cấp đường điện, nhưng họ “dỗi”, “tự ái” sao đó, chẳng đoái hoài. Ngõ mang tiếng là ngõ, nhưng là những mảnh đẩt ruộng vườn cũ, nên chia năm sẻ bảy khá dễ dàng. Số hộ dân càng ngày càng tăng, đường điện cũ mấy chục năm oằn mình, càng quá tải. Các ngõ bên được dùng dây mới, từ hồi đó đã nâng cấp thêm đến hai, ba lần. Riêng cái ngõ này, kiên quyết “không”! Trước đây bà cô kiên quyết thế nào, nay Điện lực còn kiên quyết hơn. Họ trả lời luôn là “riêng cái ngõ đó, không làm được!” Bà cô nghe chừng cũng hối, nhưng đã quá muộn! Cứ nóng lên là mất điện liên miên. Do quá tải. Đúng tầm 22h tối, tắt đèn đi ngủ là “phụt” – điện tắt. Nhà nào cũng phòng bị, nào là máy phát điện, nào là ắc-quy. Khổ cái trò mất điện do quá tải, chỉ khoảng một tiếng là áp-tô-mát nó nguội, thợ điện trực đóng lại, lại có. Chạy được tầm một tiếng sau, nó nóng lên, lại tự ngắt. Cứ thế nhiều lần trong đêm. Mọi người cứ lờ đờ theo cái nhịp sinh học kỳ dị đó. Ban ngày, các bà, các cô ngồi ngoài ngõ, vừa quạt, vừa nói chuyện và than phiền. Một mặt, mong trời mát. Nhưng lần nào cũng “giá như hồi đó…”. Lại nhớ ở những vùng quê người ta còn hiến đất để làm trường học, làm đường giao thông cho làng, xã. Ấy thế mà vẫn có người tiếc cái góc tường! P.S. Bài này được viết sau một đêm thấp thỏm, ban ngày thì lơ mơ… |
Nhật ký Đặng Thủy Trâm ra mắt bản tiếng Nga
Báo Tuổi Trẻ sáng nay thông tin bản Nhật ký chiến tranh này đã được dịch ra tiếng Nga, là thứ tiếng nước ngoài thứ 18 được dịch giới thiệu tác phẩm này ra thế giới. http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/5...tieng-Nga.html Trên một trang web của người Việt ở Nga cũng đã có giới thiệu phim "Đừng đốt" cách đây không lâu: http://www.nhat-nam.ru/forum/viewtopic.php?f=34&t=1038 Bản tin trên TT khá vắn tắt như không thể ngắn hơn: "Nhật ký Đặng Thùy Trâm ra mắt bản tiếng Nga TT - “Rất lâu rồi, từ sau ngày Liên Xô tan vỡ, hầu như không có tác phẩm văn học Việt Nam nào được dịch ra tiếng Nga, trên các giá sách văn học của Nga... Hi vọng với việc dịch và giới thiệu quyển Nhật ký Đặng Thùy Trâm sang tiếng Nga lần này, sẽ khởi đầu cho một giai đoạn mới, góp phần bắc một nhịp cầu trở lại của bạn đọc Nga đối với văn học Việt Nam”. Tiến sĩ ngôn ngữ Nguyễn Huy Hoàng đã viết như vậy trong lời tựa của bản tiếng Nga cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm nổi tiếng. Đây là bản dịch ra tiếng nước ngoài lần thứ 18 của Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Sách sẽ được ra mắt tại Hà Nội ngày 24-7. (Ảnh bìa sách) Tiến sĩ ngữ văn Anatoli Sokolov - Viện Đông phương học - Nga, tiến sĩ Lê Văn Nhân và tiến sĩ Nguyễn Huy Hoàng hợp tác dịch cuốn sách này với tên gọi tiếng Nga là Nhật ký chiến tranh (ảnh). Đây là thành quả đầu tiên của Quỹ hỗ trợ quảng bá văn học Việt - Nga. " Đây có lẽ là Quỹ hỗ trợ mới có sau những hứa hẹn thời ông Gấu sang VN có buổi nói chuyện với LHS cũ do Thụy Anh đặt câu hỏi thì phải. Nhưng không biết dân Nga giờ đây quan tâm đến quá khứ của VN mức nào nữa, dù thói quen đọc sách của họ hẳn vẫn còn. |
http://www.nhat-nam.ru/ thì hoàn toàn không phải trang web của người Việt ở Nga bác minminixi ạ, nó là trang web của người Nga, dù admin của trang đó cũng là một thành viên của NNN.
|
Cám ơn chị Nina đã cho một thông tin chính xác hóa. Vậy là Nhat-nam.ru là trang web của người Nga trên đất Nga, do một người Việt làm Admin, nội dung thấy hướng về VN nhiều, chứng tỏ người Nga bên đó lập ra trang web này cho mình, cũng như 3N do mình lập ra hướng về nước Nga. Nhà em nói trang web của người Việt ở Nga, dĩ nhiên viết tiếng Nga, thì đúng là chưa chính xác.
Một sự tương đồng đáng suy ngẫm nữa! |
Em không nói rằng admin của trang http://www.nhat-nam.ru/ là người Việt bác nhé, em chỉ bảo rằng bạn ấy có nick ở NNN thôi. Còn tất nhiên có một số thành viên của http://www.nhat-nam.ru/ là người Việt.
|
Trích:
|
Trích:
Rõ là nhiều chiện. Tưởng sống trong Xè-goòng thì con người phóng khoáng ra, té ra càng ngày càng luẩn quẩn nhể! Mà này, về hiu thì đừng có mà nói lung tung nó cho một phát nộ mật lại đi tàu suốt nhé! :emoticon-0136-giggl |
Trích:
|
Trích:
Hôm Chủ nhật vừa rồi em về Sài Gòn có chút việc gấp và quan trọng. Buổi sáng từ nhà xuống đi ăn điểm tâm, nhà em ghi được 'một trong nhiều hình ảnh' như này ở góc đường Đào Duy Từ - Lý Thường Kiệt, quận 10: http://i964.photobucket.com/albums/a...ofDSC05462.jpg http://i964.photobucket.com/albums/a...ofDSC05463.jpg Không biết bình nước của nhà nào để trên vỉa hè dành cho khách đi đường uống tự nhiên và miễn phí. Nhà em khi ấy không khát nước nên không uống, nhưng có lẽ đó là bình nước trà đá. :emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe :emoticon-0159-music:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music Hồi lâu, cách đây khoảng gần 1 năm, nhà em đi xem Triển lãm kiến trúc Quốc tế ở SECC - Phú Mỹ Hưng. Trên đường đi, gần chỗ góc Nguyễn Tri Phương - Nguyễn Văn Linh có những quán cơm bình dân 'bao no' - giá cơm rất rẻ (nhà em không nhớ nhưng rẻ rất nhiều so với mặt bằng chung), ăn thêm bao nhiêu cơm và xin nước chan cũng được - ăn đến no thì thôi. Cơm dành cho người lao động và công nhân gần đó thì phải? :emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe |
Trích:
Riêng nhóm NGƯỜI TÔI CƯU MANG thì có Cơm 2000 đ ở SG và Nồi cháo từ thiện ở nhiều tỉnh, thành. |
Tổ chức những quán cơm này trước đây là một đại gia làm từ thiện. BT này cũng có lần lạc bước vào ăn, sau đó có lần đọc trên mạng về đại gia này. Ông này giàu có từ trước 75, bị đánh rồi vực dậy vài lần. Khoảng 10 năm trước ổng mắc ung thư từng sang Mỹ chữa trị, các nước nào nữa thì không rõ. Đặc điểm của ông là làm từ thiện như nghĩa vụ, cùng với ông còn vài bạn chí cốt nữa, chỉ từ thiện trực tiếp chứ không bao giờ lên mặt báo. Nhóm của ông tài trợ cho các suất ăn bình dân mà đối tượng chủ yếu là binh nhân nghèo, lúc đầu là binh nhân ung thư, sau có các sư thầy, nhà hảo tâm khác đứng ra làm cho các bịnh viện khác. Ông hay đi du lịch, đến các địa phương mà nghe được các hoàn cảnh khó khăn thì giúp trực tiếp như tài trợ ăn học, chữa bệnh và v.v...
Các quán kiểu này nghe đâu được nhóm của ông chấp nhận thì cứ việc bán cơm nửa giá bình dân, lỗ bao nhiêu sẽ có tài trợ bù lỗ lãi. Dĩ nhiên những chủ quán đứng ra cũng vốn sẵn lòng từ thiện, không bao giờ lợi dụng việc đó và không khoe khoang, cũng không phân biệt khách sang hèn. Những chuyện về họ chỉ có thể nghe đồn chứ không thể có link để dẫn chứng, vì hình như CQ ta không khuyến khích mô hình này, chỉ khi qua các tổ chức CQ thì mới cho lên báo lên hình rình rang...Khoảng 3-4 năm nay nghe vỉa hè đồn rằng ông đại gia đã quy tiên và nhóm của ông đã nhân ra thành hình thức khác. Hiện ở SG có ít nhất hàng chục nhóm, mỗi nhóm trên dưới 10 người, cứ hàng tháng trích thu nhập của mình ra một khoản để đi từ thiện. Nếu nhóm viên là công chức quèn thì trích lương trên dưới 1 chai cũng OK, ông nào buôn bán lớn thì góp cả chục chai mỗi tháng, tổ chức đi từ thiện đến các địa điểm theo thông tin tự mình thu thập được, đôi khi ra tận miền Trung... Do hoàn cảnh riêng nên BT này không tham gia được, nhưng ngồi nói chuyện với những người này thì rất đặc biệt. Chẳng bao giờ ai khoe về thân thế, về đại gia cỡ nào, quen ông khủng hay tiếng tăm nào. Họ hầu hết đều thạo thơ văn, có chuyên môn riêng khá sâu và rất tôn trọng không chỉ con người mà đến cả con sâu cái kiến...Nhiều điều về văn thơ BT đã hiểu được từ họ (dĩ nhiên sau đó lại quên). Chừng 2 năm nay do kinh tế khó khăn nên họ cũng sinh hoạt bớt đi, nghe đâu mỗi quý mới tổ chức đi 1 lần, nhưng hàng tháng vẫn gom lại ít nhiều. Riêng hàng quán thì còn rất ít, có lẽ không hơn 1 bàn tay. Thành viên trong nhóm nhiều nam ít nữ, tuổi từ hai mấy đến ngoài 70, vẫn có thể ngồi cafe đàm đạo lắng nghe nhau chứ không như đám nhậu thường mạnh ai nấy nói... Và chẳng bao giờ nghe họ nặng lời với nhau (cũng có thể mình ít gặp họ nên chưa nghe). Nhưng không dễ biết họ mà tham gia, vì họ rất ghét quan trường, dù nhiều người cũng từng làm quan, cũng không dễ để họ tin. PS @phuongnn "Lão Bộ trưởng này, đến tuổi rồi mà không chịu về hưu, càm ràm gì thế?" cái đầu về hưu là đến tuổi gì? chỉ khi nào được ông Sáu ôm ngủ thì mới hưu đầu thôi vớ! |
Trích:
Trích:
|
Trích:
Hôm nay quân ta đưa thêm cả tin Đài Loan sẽ vác pháo cao xạ, súng cối ra Trường sa, ngoài các tuyên bố hùng hồn về Đại lục như thường lệ: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/201...den-bien-dong/ trích "Ba Bình là đảo lớn nhất trong số các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, nằm cách đảo Đài Loan tới 1.376 km, và là đảo mà Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền. Việt Nam đã nhiều lần tuyên bố mọi hành động tại nơi Việt Nam có chủ quyền mà không được phép của Việt Nam là sự vi phạm chủ quyền của Việt Nam và cần phải chấm dứt." Hóa ra đảo lớn nhất do anh tiểu bành trướng nắm giữ, từ khi nào và bao giờ? Có phải ăn theo vụ 1988 không? Tại sao ta không ra đó từ trước? Tại sao nhà ta không bao giờ trưng cho thần dân biết hiện trạng các đảo Trường sa- HS, đảo lớn nhỏ thế nào và do ai giữ, do ai tuyên bố chủ quyền? Cũng biết có tới mấy chàng tranh nhau quần đảo béo bở này, nhưng dàn xếp theo COC thì dĩ nhiên ta cũng không thể vơ cả, đằng nào cũng phải chia nhau. Đòi hết thì Tàu còn chẳng làm được nữa là VN! Cứ đòi chung chung nghe như chuyện không tưởng, mà chẳng biết tình trạng ở đó hiện giờ ra sao! |
Trích:
Trong WWII, người Nhật chiếm đóng Ba Bình dùng làm căn cứ tàu ngầm song theo hiệp ước San Fransisco (8-9-1951) thì Nhật Bản từ bỏ chủ quyền với Hoàng Sa và Trường Sa mà từ 1947 Trung hoa dân quốc đã đưa quân ra chiếm đóng đến 1950. Từ 1956 Trung hoa dân quốc (Đài Loan) lại đưa quân ra chiếm giữ Ba Bình cho đến ngày nay. Trên đảo Ba Bình hiện có cầu cảng quân sự lớn và đường băng hạ cánh được cả máy bay C130 và có lẽ là đảo duy nhất trong quần đảo Trường Sa có đất và rau cỏ, cây ăn quả mọc tự nhiên được mà không phải trồng trọt trong các điều kiện nhân tạo đặc biệt. Việc TQ lập lực lượng quân sự Tam Sa chắc chắn không chỉ uy hiếp riêng một bên nào và do đó, động thái của Đài Loan là dễ hiểu. Nếu có chiến sự lớn ở Trường Sa, rất có thể TQ sẽ tiến đánh cả Ba Bình. Vị trí đảo Ba Bình trong quần đảo Trường Sa: Nằm phía Tây đảo Sơn Ca (cách chừng 5km) và phía Bắc đảo Nam Yết do Việt Nam đang chiếm giữ: http://upload.wikimedia.org/wikipedi...Vietnamese.PNG Ảnh chụp bằng Google Earth: http://i745.photobucket.com/albums/x...nhdi/BaBnh.jpg |
Trích:
Cần phải nói rằng lịch sử khám phá và chiếm đóng các quần đảo gắn liền với sự lớn mạnh của hải quân và hàng hải quốc gia. Về điểm này, cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam với bờ biển khá dài (bằng 1/3 bây giờ trong suốt gần hết lịch sử và bằng như bây giờ trong 200 năm trở lại đây) nhưng cha ông ta không mạnh về thủy quân và hàng hải. Việt Nam thời Trần có ông tổ của Hải quân (như Hải quân Việt Nam Cộng hòa ca tụng) Trần Hưng Đạo nhưng vì chủ yếu bơi trên sông nên chỉ dùng thuyền lá tre, đuôi én – chỉ thích hợp chiến thuật du kích. Có thuyết lịch sử cho rằng nhà Trần nguyên là những tay buôn lậu muối ở Nam Trực (Nam Định) nên đã dong thuyền ra biển – nhưng chỉ là đi ven biển mà thôi. Chiến công trên biển đầu tiên có nhẽ thuộc về Trần Khánh Dư khi tập kích đoàn thuyền vận lương của tên cựu hải tặc Trương Văn Hổ. Ngược dòng thời gian, thời vua Hùng cha ông ta cũng đã lò mò ra khơi – dùng thuyền đầy ông Mai An Tiêm ra đảo Nga Sơn, nay nó đã là huyện Nga Sơn của Thanh Hóa – nhìn chung là không xa lắm nên mới liền vào đất như ngày nay. Xét về lịch sử hàng hải thế giới nói chung, chúng ta không thể không choáng và ghen tị khi ngay ông hàng xóm của chúng ta vào thời Minh đã có thái giám Trịnh Hòa (một người Ả-rập) nhiều lần dẫn cả đoàn thuyền cực lớn (cả về kích thước tầu lẫn số lượng tàu trong đoàn) đi lang thang khắp thế giới, chẳng kém gì Cô-lông-bô hay Ma-gien-lăng hoặc Vas-cô Đờ Ga-ma. Nếu mà ông Trịnh Hòa đã đi xa được đến thế thì biển Đông của chúng ta đúng chỉ là cái ao làng mà thôi. Phía Trung Quốc đưa ra các tài liệu liên quan đến quần đảo Nam Sa (tên quốc tế là Spatly Islands hay viết tắt là Spratlys) là họ đã đề cập đến quần đảo này từ thời Nguyên, rồi Minh và khẳng định rõ vào đời Thanh. Bản đồ cổ nhất của Việt Nam cho đến thời điểm này là bản năm 1834. Nước Trung Quốc suy yếu sau chiến tranh nha phiến cùng “công ơn” của “nước mẹ Đại Pháp” sau hiệp ước biên giới Pháp Thanh (thời kỳ 1885 - 1887) chủ yếu mang lại thuận lợi cho Việt Nam, cái hiệp ước mà đến nay người Trung Quốc vẫn thù đến tận xương tủy. Cùng với điều đó, thì cũng trong thời gian này người Pháp khẳng định chủ quyền của xứ An Nam thuộc địa đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Xin nhắc mọi người nhớ rằng, năm 1945, Nhật Bản thua trận, ở Trung Quốc chính quyền tiếp nhận sự đầu hàng của Nhật Bản là chính phủ Trung Hoa Dân quốc của Tưởng Giới Thạch – cũng là chính phủ tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa từ năm 1935. Họ đồng thời tiếp nhận cả một số đảo do Nhật Bản chiếm đóng trong đó có đảo Ba Bình (hay Thái Bình) vì trên đó có căn cứ tàu ngầm của quân Nhật. Năm 1949, chiến tranh Quốc – Cộng chấm dứt với phần thắng nghiêng về chính quyền Đỏ, Tàu Tưởng té vội ra Đài Loan và vẫn giữ đảo Ba Bình. Đoạn tiếp theo bác Bình Dị đã viết rồi. Xin viết thêm một thông tin nữa, là từ năm 1970 do một số lý do nào đó, viện trợ quân sự nhất là về vũ khí của Liên Xô cho ta giảm dần rồi ngứng hẳn (điều này đã được xác nhận gián tiếp bằng nhiều câu chuyện về Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ trên không năm 1972 khi mà chúng ta không còn tên lửa SAM để đánh, phải vượt qua nhiều khó khăn để lắp những bộ phận khí tài rời rạc thành tên lửa hoàn chỉnh để đánh tiếp – câu chuyện của bác Đại tá Quách Hải Lượng kể cho các thành viên NNN nhà ta khi tiếp đón cụ Tô-đo-ra-xcô hồi năm 2006). Sau Mậu Thân 1968 và sau đó là Khe Sanh đường 9 ta không chỉ tổn thất cực lớn về người mà còn không còn đủ vũ khí để dồn hết lực cho cú 1975. Chính vì lẽ đó mà mấy chiếc xe tăng húc đổ cổng dinh Độc Lập ngày 30-4 là những chiếc T-59 do Trung Quốc sản xuất và phần lớn vũ khí cá nhân thì là AK-47 “made in China” (trước đó ta dùng vũ khí Liên Xô) – những chi tiết này hoàn toàn logic với việc họ “chiếm hộ” chúng ta quần đảo Hoàng Sa năm 1974 từ tay Hải quân Việt Nam Cộng hòa. Hồi đó ta coi là XHCN đánh hộ XHCN. Bây giờ hối cũng không kịp. Chưa bao giờ ngành ngoại giao Việt Nam ta lại ngây thơ như từ 1954 trở lại đây. Cần nhìn gương Bác Hồ, Nguyễn Huệ, Nguyễn Trãi, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt ấy. Cương nhu kết hợp tuyệt vời. Nôm na: một là, người Việt Nam ta từ thời phong kiến vua chúa hầu hết là thiển cận, bế quan tỏa cảng, nhìn thấy biển là sợ - sao có tư tưởng đi chiếm đảo. Hai là, nghèo luôn luôn đi đôi với hèn. Việt Nam ngày nay vua quan giầu, dân nghèo, nước nghèo. Ai có lỗi? Đừng đổ cho dân nhé! |
Trích:
|
Trích:
|
Cám ơn hai bác đã nói chuyện cấm kỵ khá tự nhiên! điều nhà em băn khoăn là thông tin chính thống của nhà nước ta cơ! Những thông tin về lịch sử thì tha thẩn trên net vẫn thấy đây đó, chỉ hiềm là ngay Sách trắng của ta ngày xưa kể tội anh Hai cũng chỉ nhắc đến biên giới đất liền là chính. Còn ngày nay, chuyện HS-TS thì mình là dân thấp họng bé cổ, muốn hô khẩu hiệu HS-TS là của VN thì trong đầu vẫn không tin tưởng gì lắm khi biết thực lực và chẳng hiểu gì chính xác về tình hình. Người Việt từ bao đời có dám ra khơi đâu! chỉ có dự án Quả đấm thép là biểu lộ tình ý hoàng tráng đầu tiên, nhưng tiếc rằng thép rỉ nhanh quá! Nghe đồn TT nhà ta từng bị Đại lục nghi ngờ với dự án này, bởi VN mà nhanh chóng đóng được tàu đi biển thì ai lo nhất cũng rõ rồi!
Có lần nhà em đã thấy một bản đồ trên một trang mạng có đánh dấu khá chi tiết các đảo TS do ai giữ chỗ nào, cái nào bán nổi và cái nào chỉ lập lờ...nhưng lưu lại cũng thất lạc rồi. Lại chuyện một ông Tiến sĩ bảo tàng của ta mới trưng ra bản đồ Trung Hoa gần trăm năm trước không có HS-TS, nhưng đó mới chỉ là 1 đời bản đồ, khi Pháp còn đang thống trị Đông dương và TQ còn đang chả là đinh gì với phương Tây. Mang chứng minh chủ quyền bằng cái bản đồ duy nhất đó thì khí yếu! |
Trích:
|
Về biển đảo, có nhiều tư liệu. Đọc bài sau đây của nhà sử học Nguyễn Nhã nói về lịch sử chiếm đóng HS-TS khá rõ:
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/2...o-Ba-Binh.html Trong cái rủi, cũng có “cái may”, đấy là theo thiển ý của SM: 1) Năm 1975, “ơn Trời”, quân đội ta đã ra và chiếm giữ phần lớn các đảo của Trường Sa. Người Lạ đến sau, và phần của họ rất yếm thế so với VN và các nước khác. Giả dụ ngày ấy, họ ra trước, dù để “chiếm giữ” hộ ta, thì tình hình bây giờ đã rất khác… 2) Khi ra thăm đảo Bạch Long Vĩ của Hải Phòng, nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói: “Dù là đảo nhỏ nhưng Bạch Long Vĩ là tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc và là hòn đảo tiền tiêu có ý nghĩa quan trọng cả về an ninh quốc phòng lẫn kinh tế – xã hội“. Hiện người Lạ vẫn không công nhận chủ quyền của VN đối với đảo Bạch Long Vĩ. Nhưng kể cũng lạ, trong lịch sử, có lúc họ đã bàn giao đảo đó cho ta, đó là vào năm 1957. Khi đó chưa có chiến tranh đến mức nguy hiểm nếu giữ đảo. Họ đã đánh chiếm đảo từ tay Đài Loan, giữ đảo trong vòng 1 năm rưỡi và sau đó trao lại cho ta. Thử hỏi, tình huống ấy nếu kéo dài đến thập niên 80 thì liệu hiên nay chúng ta có BLV không? Và điều này cực kỳ quan trọng, vì BLB cận kề với dải ven biển Đông Bắc Bộ, rất gần đảo Cát Bà. Nghe nói ngày đó người Lạ còn cho ta cả tàu để ra giữ đảo nữa (?) Xin chép mấy tư liệu về Bạch Long Vĩ: Từ thế kỷ 19 trở về trước, do không tìm được nguồn nước nên con người không định cư, đảo còn có tên Vô Thủy và một tên khác là Phù Thủy Châu. Theo Công ước Pháp-Thanh 1887, Bạch Long Vĩ - nằm phía tây kinh tuyến 105°43' tính từ Paris (tức 108°43') trong vịnh Bắc Bộ - thuộc về nước An Nam (xứ bảo hộ của Pháp). 1920, sau khi tìm được nguồn nước ngọt, dân cư vùng Quảng Yên - Việt Nam tới đây sinh sống, lập nghiệp bằng nghề chăn nuôi, trồng trọt và khai thác hải sản. 1937, vua Bảo Đại phái người tới đảo lập đồn canh phòng và xây dựng chế độ lý trưởng. Trong chiến tranh thế giới thứ hai, Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương và cho quân ra đảo tước khí giới của binh lính Bảo Đại. Năm 1946, Pháp quay trở lại Đông Dương tiếp tục khôi phục lại chế độ cai trị trên đảo. Năm 1949, Quốc dân đảng (Trung Quốc) thua trận chạy ra Đài Loan, chiếm Bạch Long Vĩ. Tháng 7 năm 1955, quân cộng sản Trung Quốc đánh chiếm đảo. Ngày 16/01/1957, Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã tiếp quản đảo từ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, khẳng định chủ quyền của Nhà nước Việt Nam đối với đảo, vùng biển, vùng trời và thềm lục địa xung quanh đảo. Trước khi giải phóng, trên đảo có 135 hộ dân với 518 người sinh sống. Ngày 16/01/1957, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam ra Nghị định số 49/TTg quy định đảo Bạch Long Vĩ là xã trực thuộc Uỷ ban nhân dân thành phố Hải Phòng. Cũng trong năm này, trên đảo đã có Hợp tác xã nông ngư gồm 63 lao động chính và 31 lao động phụ, có 22 ha đất canh tác, 11 thuyền, 2 tầu đánh cá và các ngư lưới phục vụ đánh bắt hải sản. Cuối năm 1965, Chiến tranh Việt Nam leo thang, Mỹ ném bom miền Bắc Việt Nam, toàn bộ dân cư của đảo đã được sơ tán về đất liền. Từ năm 1965 cho đến 1992, trên đảo chỉ có lực lượng vũ trang (Tiểu đoàn 152 sau này là Trung đoàn 952 Vùng I hải quân) làm nhiệm vụ. Ngày 09/12/1992, Chính phủ Việt Nam ra Nghị định số 15/NĐ/CP quy định thành lập huyện đảo Bạch Long Vĩ thuộc thành phố Hải phòng. Ngày 26/02/1993, Hải Phòng đã tổ chức đưa 62 thanh niên xung phong và một số hộ ngư dân đầu tiên ra sinh sống và làm việc tại đảo. Ngày 27/7/1994, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam đã ra quyết định số 379/TTg phê duyệt Luận chứng kinh tế kỹ thuật tổng thể xây dựng huyện đảo Bạch Long Vĩ. http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A1ch_Long_V%C4%A9 |
Trích:
- Trung Quốc không công nhận chủ quyền của Việt Nam đối với Bạch Long Vĩ cũng đúng thôi! Bởi, BLV. nằm trong 'đường lưỡi bò' 9 đoạn cơ mà! (Cái này nó khác hẳn với Vatican nằm trong lòng Rome - Italya...) |
Trích:
Có thể nói, các toan tính của TQ lộ rõ nhất từ thập kỷ 1970s với việc hậu thuẫn cho chính quyền Khơ me đỏ ở Cambodia cũng như các trợ giúp đầy toan tính đối với phong trào độc lập của Timor-Leste (East Timor theo cách gọi bằng tiếng Anh của Đông Ti-mo) hòng mở những đầu cầu tiền tiêu về phía Nam. Các bước sau này, lúc mạnh lúc yếu, của TQ ở Đông Nam Á nói chung và Biển Đông nói riêng, không ra ngoài chiến lược xuyên suốt của TQ. Ta hãy thử đặt mình vào vị trí của các nhà lãnh đạo tại Trung Nam Hải để xem xét một chút. Ngay từ khi chưa giành được chính quyền thì những người lãnh đạo của TQ do Mao Trạch Đông dẫn dắt đã muốn có vai trò lãnh đạo "cách mạng thế giới" nào đó, ngày càng một tham vọng hơn. Nghĩa là TQ nhất thiết phải mở rộng ảnh hưởng ra thế giới (để bảo vệ cho chính mình - là cách nghĩ cũng thông thường thôi), bằng nhiều cách. Những cách ấy, quan trọng nhất bao gồm: a) Phát triển đội quân thứ 5 và mở rộng ảnh hưởng kinh tế-chính trị ra toàn cầu, ở tầm toàn cầu. Vai trò có quyền phủ quyết của TQ ở Thường trực hội đồng bảo an LHQ có ý nghĩa nhất định trong giai đoạn đầu của tiến trình này và sau này được hỗ trợ mạnh mẽ bởi sự phát triển kinh tế rất nhanh từ/dưới thời của Đặng Tiểu Bình. Ngày nay, TQ là một chủ nợ khủng của nhiều nền kinh tế lớn và - cũng như trong thập kỷ 1970s, khi mà thế giới há hốc cả miệng trầm trồ trước sự thần kỳ kinh tế của Nhật Bản, đã có câu "không một ngóc ngách nào trên thế giới này lại không hiện diện hàng hóa của Nhật Bản" - bây giờ cũng có thể nói rằng không ở đâu trên thế giới này lại không thấy hàng hóa TQ. b) Mở rộng ảnh hưởng về sức mạnh thực tế về lãnh thổ và địa lý, dựa trên cán cân kinh tế và tiềm lực quân sự, bởi tầm quan trọng chiến lược thực tế của việc kiểm soát các nguồn lợi tài nguyên cũng như kiểm soát các tuyến hàng hải quốc tế trọng yếu. Có thể thấy, Mao Trạch Đông và các đồng chí thân cận của mình đã khởi xướng mối quan tâm của TQ, Đặng Tiểu Bình đã chuyển các mối quan tấm này thành hiện thực và các thế hệ lãnh đạo TQ hậu Đặng Tiểu Bình đang cố sức thực hiện, đẩy cao và mở rộng các mục tiêu. Với chiến lược hành động thứ hai (b), ta hãy tưởng tượng bản đồ TQ trước mặt. Về mặt địa-chính trị, phía Bắc-Tây Bắc bị án ngữ bởi Liên xô trước đây, Nga hiện nay, có thể nói là bất khả xuyên thủng, bài học của quân đội phát-xít Nhật Bản trước đây và bài học còn nóng sốt trong tranh chấp biên giới với LX năm 1968 còn nguyên đó. Đông Bắc và Đông là lừng lững Hàn Quốc và Nhật Bản với lực lượng quân sự Mỹ còn đó, mà bài học về sức mạnh quân sự của "hổ giấy" (mà cắn chết người thực đấy chứ đừng có lơ mơ) trong chiến tranh Triều Tiên năm 1951-1953 còn nguyên, thật là một miếng bánh quá rắn để có thể cắn mà không gãy răng. Phía Tây - Tây Nam là Hymalaia trùng điệp hoàn toàn bất khả vượt qua vì chẳng có đường giao thông - à há, nếu như tất cả dân TQ đều cạo trọc đầu và học được 72 phép thần thông của Tôn Ngộ Không thì may ra tiến qua ngả ấy được. Phía Nam - Tây Nam thì cũng đã có đụng độ năm 1960 bất phân thắng bại với một ông Ấn Độ cũng khủng long tiên sinh chẳng kém gì TQ với cả 1 tỷ dân. Rút lại còn mỗi hướng xuống phía Nam - Đông Nam, mà khốn nạn thế chứ, lại có một anh gọi là VN xưa nay chưa chịu thua bao giờ án ngữ đường bộ. Tuy vậy, vẫn còn đó hướng đường biển bởi Mỹ sau khi thua trận ở VN đã lùi xa ra vòng ngoài (vành đai phòng ngự theo chiến lược của TT G. Ford kéo dài từ Alska qua Hàn Quốc, Nhật Bản, Guam - Midway, Úc, Đảo Diego Garcia trên Ấn Độ dương, vòng về Trung Đông và nối lên Châu Âu với NATO), đám tép riu Philipines, Indonesia (và cả VN với hải quân/không quân còn khá yếu ớt nữa)... có lẽ không là trở ngại thực sự nếu TQ phát triển mạnh về hướng này với hải quân và không quân đủ sức (còn chưa hẳn thật mạnh thì cứ gặm dần tùy sức nhai). À, còn có cái anh cũng hơi khó nhằn là ASEAN, để nó kịp thành cộng đồng ASEAN hùng mạnh với các quan hệ kinh tế-chính trị-quân sự quốc tế thì cũng hơi mệt, nhất quyết lập mưu phải chia rẽ, với mấy anh tay trong vẫn có ảnh hưởng ít nhiều từ trước (anh nào thì rõ cả rồi). Cái lưỡi bò lưỡi lợn kia và đủ mọi thứ lằng nhằng chơi có bẩn một chút cũng chỉ là từng bước lúc vượt sang hà, lúc thọc xe cắm cửu trong một chiến lược rất dài, không lúc nào nguôi trong các cái đầu nóng của những người ngồi ở Trung Nam Hải mà thôi. Phải các bác là họ, các bác có nghĩ/làm thế không? Muốn địch lại cần công phu, khéo léo lắm đấy chứ hùng hục như dùi đục chấm mắm cáy thì hỏng ăn cả ạ. Cần một bài toán huy động được đủ mọi sức mạnh mới mong ngăn nổi con triều đang lên kia. Và chẳng ngày 1 ngày 2 mà xong được đâu. ------ Được một hôm hơi nhàn vi, nói chơi tí cho đỡ ngứa ngáy chứ cũng chẳng biết để làm gì ạ:emoticon-0102-bigsm. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 15:37. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.