![]() |
Olga Berggoltz - thơ và cuộc đời
Bút gai xin góp vui bằng một bài thơ mới dịch: Mùa lá rụng của Olga Bergons.
Mùa lá rụng thì ... chắc là mùa thu rồi (nhân tiện xin hỏi là có cách nào post thành 2 cột song song, bên bản dịch, bên nguyên gốc không nhỉ? Vừa tiện đối chiếu, vừa đỡ tốn diện tích trang. Bútgai thử post xem có được không nhé)
|
Cám ơn bác Bút Gai đã nhắc nhở và yêu cầu. Bài post của bác đã thành 2 cột song song với nhau rồi đó ạ. Bác cứ post đúng theo các lệnh mà bác vừa sử dụng là sẽ được như thế. Các lệnh về font chữ thì bác không cần dùng, vì nó không có tác dụng. Font chữ bác có thể sử dụng ngay các chức năng chế bản có sẵn trong khung post bài này.
Em sẽ hướng dẫn mọi người ở trong box "hướng dẫn sử dụng" ngay bây giờ đây ạ. Xin cảm ơn bác. |
Bài này chúng ta đã quen thuộc với bản dịch của bác Bằng Việt.
Tuy nhiên, cách dịch ""Xin hãy dè chừng, mùa rụng lá cây" như bác butgai không hiểu sao em thấy ổn hơn cách dịch của bác Bằng Việt"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng" . Mùa lá rụng, chả ai đụng vào cây làm gì, có đúng không các bác? |
Đúng vậy hungmgmi ạ, Bút gai cũng đã đọc bản dịch của Bằng Việt và thấy bác ấy theo phong cách phóng tác quá, thêm vào nhiều cụm từ không hề có trong bản gốc.
Riêng về tấm biển đề "Осторожно, листопад" thì ai cũng biết là để nhắc mọi người cẩn thận kẻo đạp vào lá trơn mà ngã, hoặc các bác lái tàu điện giảm tốc độ kẻo trật bánh. Nếu dịch là "tránh đụng vào cây mùa lá rụng" thì nghe như là ... muốn bảo vệ thiên nhiên vậy. Còn 1 chi tiết nữa, mà các bản dịch khác, kể cả bác Bằng Việt đều làm người đọc hiểu sai hồn bài thơ: даже близким, даже милым, даже другом не назвать. Các bác ấy đều dịch (ý) là Anh từng ở đây, từng là người thân nhất. Sao phút này làm bạn cũng không . Vậy là 2 người này phải đã là người yêu của nhau và giờ thi anh chàng kia bội bạc và chia tay để gây đau khổ cho cô gái??? Ý đúng và cũng là nỗi đau chung của bài thơ là: Chẳng gần gũi, chẳng phải thân yêu nhất, đến đơn thuần là bạn cũng không. Đó là một tình yêu đơn phương từ cô gái. Cô gái này đã chưa làm chàng trai biết được tình cảm của mình và đã phải lặng lẽ rút lui (khi chàng đã có người khác?!). Vì thế nên mới có chuyện Я не все тебе сказала, но теперь уж не скажу. Em chưa nói cùng anh đến hết, nhưng giờ thì sẽ không nói nữa đâu Không hiểu bạn có cùng cảm nhận với Bútgai không? |
Hai câu:
даже близким, даже милым, даже другом не назвать. Em hoàn toàn tán thành cách hiểu của bác. Nhân tiện đây, nếu có thể bác butgai cho chúng em biết hoàn cảnh ra đời của bài thơ nổi tiếng này được không. Biết được điều đó cũng sẽ giúp cho chúng ta cảm thụ bài thơ một cách hay và...chính xác hơn. |
@bác butgai :
Tôi ko được biết các bản dịch khác , nhưng đọc bản dịch của bác tôi thấy đây là 01 bản dịch rất thành công : rất sát nghĩa và hồn so với nguyên tác , từ đầu đến cuối bản dịch giọng thơ rất êm ả và mạch lạc . Dù không biết gì nhiều về thơ phú nhưng theo cảm nhận riêng tôi nếu như không có 01 sự đột phá suất sắc về giai điệu và ngôn từ thì khó có bản dịch nào sánh được với bản dịch trên của bác ! Xin chúc mừng bác Butgai ! Và mong được thưởng thức những tuyệt tác khác của bác ! |
Mình cũng rất thích thơ của Olga Becgon. Và bài thơ "Mùa lá rụng" với bản dịch của Bằng Việt là bài thơ đầu tiên khiến mình yêu thích thơ của nữ sĩ tài hoa này.
Đọc bài thơ của bạn Bút Gai, mình thấy lời thơ sát nghĩa, giản dị mà vẫn diễn tả đầy đủ nỗi buồn cô đơn, nhưng vẫn lãng mạn .. của tâm trạng một cô gái chỉ một mình khi thu về xao xác lá vàng rơi ... Cảm ơn bạn Bút Gai nhé! |
Hóa ra là trong lúc chuyển forum, bọn em bận bịu quá nên quên mất chủ đề thơ của Olga Berggolts :). Mời các bác ngó qua chủ đề cũ một tý nhé :) http://backup.nuocnga.net/forum/viewtopic.php?t=267 Riêng về đầu đề bài thơ, thì em lại có một suy nghĩ rất chi là ... đời thường, chả lãng mạn, thi vị gì cả - листопад là листопад, thế thôi. Em thì cũng lâu lắm rồi không đọc bài này, nên cũng may là em chưa có ý định dịch nó :) Mặc dù ở đâu đó trong trí óc (nếu như em có trí óc, đương nhiên), em vẫn nghĩ là bản dịch của bác Bằng Việt tuy rất hay, nhưng rất khác với bản gốc. Nhưng suy nghĩ của em về bài thơ này cũng không giống bác Butgai :) (chỗ này xin phép mở ngoặc đơn một tý về chuỗi đoán mò của em - nếu một người đã có thơ dịch gõ bằng font ABC thì hẳn là bác này đã dịch từ lâu, và đã có nhiều bài, suy ra bác ấy là tay dịch thơ lão làng - đơn giản vậy thôi bác ạ). Em chả nghĩ là bài thơ nói về tình yêu đơn phương đa phương gì ở đây đâu. Cảm nhận của em là một chút cay đắng của nữ nhân vật trữ tình trong bài, chút cay đắng, chút bất cần, vậy thôi. Còn cái anh chàng được nhà thơ mô tả Trích:
Trích:
Tất nhiên là có người có thể bảo - cảm nhận gì mà vô duyên, khô khốc thế, nhưng mà ... mỗi người mỗi cảm nhận, em thì không được giỏi giang như ai đó nên chỉ cảm nhận thi ca được đến thế thôi. Thôi em không làm mất hứng của các bác nữa, chúc các bác vui vẻ với Olga Berggolts lãng mạn nhé! |
Mình thì nghĩ khác Nina một chút, bác butgai khiêm tốn đó thôi - Bút gai mà bác còn viết được thế, giá mà có cây bút tốt hơn bác viết còn hay hơn nhiều :D
|
Mấy hôm nay bận quá, mình không dịch cái gì mới, nay nhân có bác butgai mở đề tài này, lại thêm em Virus hướng dẫn cách chia cột, thử khuân vác một bản dịch từ forum cũ sang đây xem sao, nhỉ :D
<table><tr><td valign="top">ПОЛЫНЬ Но сжала рот упрямо я, замкнула все слова. Полынь, полынь, трава моя, цвела моя трава. Все не могли проститься мы, все утаили мы. Ты взял платок мой ситцевый, сорвал кусок каймы... Зачем платок мой порванный, что сделал ты с каймой?.. Зачем мне сердце торное от поступи земной?.. Зачем мне милые слова от нелюбых - чужих?.. Полынь, полынь, моя трава, на всех путях лежит... </td><td valign="top">Cỏ đắng Tôi bướng bỉnh đưa tay lên miệng, chặn hết những lời thiết tha. Quanh tôi những cây cỏ đắng Bời bời, ngai ngái nở hoa. Đôi ta lòng khép kín rồi Mà vẫn không chia tay nổi. Anh lấy khăn tay của tôi Bực bõ xé viền ren rối... Khăn tôi anh xé làm gì, Khúc ren làm gì nên tội? Sao trái tim tôi đập vội Thấp thỏm đường về mấp mô... Tôi chẳng cần lời nói ngọt của những người chẳng yêu tôi... Quanh tôi bời bời cỏ đắng Nở hoa khắp nẻo đường đời... </td></tr></table> |
Hê hê, bạn Nhina vui tính nhỉ,
Bút gai không hề gõ bằng abc như bạn nghĩ, chắc là do bộ gõ Vietflex vào đây không hợp chăng. Tớ vừa dịch bài này cách đây chưa đên 1 tháng. Là phụ nữ nên chắc Nhina "dị ứng" về chuyện đơn hay đa phương chăng? Hay bạn ... ghét Olga (đến mức quên cả chuyển nhà cho Bà sang đây?) Theo Bút gai được biết thì nhân vật nữ và nhân vật nam trong thơ sống cùng nhau trong một thị trấn nhỏ. Cô gái đã thầm yêu nhưng chàng trai không hề biết và đã đi Moscow làm việc. Sau nhiêu tháng trăn trở, cô gái đã quyết định đến Moscow gặp chàng trai để thổ lộ nỗi lòng. Đến đúng địa chỉ thì cô nhìn thấy chàng đang tay trong tay với một người khác nên lặng lẽ quay ra ga ngay chiều hôm đó. Không nhớ cô gái đó có phải là chính Olga không, hay là một người bạn thân của Bà. Chuyện xảy ra vào mùa thu 1938. |
Một bài nữa cũng của Olga Bergolts nhé
May quá, lần này không bị "abc " nữa :emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm |
Trích:
Em chẳng ghét Olga tẹo nào, bác butgai tài hoa ạ :). Bác ngó qua chủ đề cũ thì bác thấy em cũng đua đòi dịch thơ của Berggolts đấy chứ :). Có điều lúc chuyển forum nhiều việc quá nên bọn em có vài sơ xuất thôi, hoàn toàn không có chuyện em ghét nhà thơ nào đó cả. Hơn nữa, trong cái rủi cũng có cái may đấy thôi, nhờ đó mà bác mới vào đây mở chủ đề này, và mọi người mới được thưởng thức một phong cách dịch mới. Còn nói chung quan điểm của em rất đơn giản - em luôn cố gắng đơn giản hóa các vấn đề phức tạp, chứ không phức tạp hóa những gì đơn giản. Có thể, lý do là em không được trời phú cho óc thông minh và sự tự tin của bao người giỏi giang khác, nên em chọn cách hành xử như thế thôi. Chứ đơn phương hay đa phương trong bài thơ của ai đó cũng không khiến em quá bận tâm đâu ạ. |
Đồng ý 100% với Nina, nhiều khi dịch giả cứ phức tạp hóa vấn đề làm độc giả chẳng biết thế nào mà lần. Ở đây mình toàn là người biết tiêng Nga nên dịch cho nhau nghe cho vui là chính. Còn để dịch ra công chúng mà đa phần là không biết tiếng mà cứ phức tạp hóa thì sẽ loạn.
Vì thế Mà Butgai luôn thích dịch trung thành với nguyên tác, cảm nhận thế nào là quyền ở người đọc chứ không phải người dịch cứ muốn lồng ý chủ quan của mình vào thế nào thì lồng. |
Chậc chậc, thôi em không dông dài nữa, xin góp vui với các bác bằng một bản dịch "Mùa lá rụng", hy vọng là không gặp nhau với tư tưởng lớn nào :)
|
Chà chà, đây mới là tuyệt tác.:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music:emoticon-0159-music
|
Nếu các bác không chê trách thì em tiếp tục khuân vác tài sản từ forum cũ sang đây, trong khi chưa có thì giờ làm một cái gì đó mới hơn :D
<table><tr><td valign="top">Не утаю от Тебя печали, так же как радости не утаю. Сердце свое раскрываю вначале, как достоверную повесть Твою. Не в монументах и не в обелисках, не в застекленно-бетонных дворцах - Ты возникаешь невидимо, близко, в древних и жадных наших сердцах. Ты возникаешь естественней вздоха, крови моей клокотанье и тишь, и я Тобой становлюсь, Эпоха, и Ты через сердце мое говоришь. И я не таю от Тебя печали и самого тайного не таю: сердце свое раскрываю вначале, как исповедную повесть Твою... </td><td valign="top">Chẳng giấu Người những nỗi buồn đau Cũng như những niềm vui, tôi không giữ. Ngay từ đầu tôi đã luôn trải rộng Trái tim tôi như câu chuyện của Người. Không bằng tượng đài, chẳng phải đá bia Không phải những lâu đài bê tông - kính, Người hiện ra vô hình nhưng gần gũi Trong những trái tim già nua vẫn khát khao. Người tồn tại hiển nhiên như không khí Như dòng máu sục sôi, như khoảng lặng thinh không Ôi Thời đại, tôi đang thành Người đấy Và Người cất tiếng ca bằng giọng trái tim tôi. Chẳng giấu Người những nỗi buồn đau Cũng như những niềm vui, tôi không giữ. Ngay từ đầu tôi đã luôn trải rộng Trái tim tôi như câu chuyện của Người. </td></tr></table> |
<table><tr><td valign="top">НАДЕЖДА
Я всё ещё верю, что к жизни вернусь, - однажды на раннем рассвете проснусь. На раннем, на лёгком, в прозрачной росе, где каплями ветки унизаны все, и в чаше росянки стоит озерко, и в нём отражается бег облаков, и я, наклоняясь лицом молодым, смотрю как на чудо на каплю воды, и слёзы восторга бегут, и легко, и виден весь мир далеко-далеко... Я всё ещё верю, что раннее утро, знобя и сверкая, вернётся опять ко мне - обнищавшей, безрадостно-мудрой, не смеющей радоваться и рыдать... 1949 </td><td valign="top">Hy vọng Tôi vẫn tin sẽ trở lại cuộc đời này, - Vào một sớm tinh mơ bừng tỉnh giấc. Vạn vật tinh khôi, nhẹ nhõm, sương trong vắt, Từng chuỗi ngọc giăng mắc các nhành cây Sương đọng đầy trong lòng hoa nắp ấm Như mặt gương in bước những đám mây Và tôi, nghiêng gương mặt thơ ngây Ngắm giọt nước diệu kỳ chưa từng thấy. Lệ hân hoan tuôn dòng khoan khoái Cả thế giới này in bóng trong gương... Tôi vẫn tin vào một sớm tinh sương Cóng lạnh sáng long lanh, bên tôi đời trở lại Tôi bần cùng, ảm đạm, nhưng thông thái, Không dám khóc gào, và không dám mừng vui... 1949 </td></tr></table> |
<table><tr><td valign="top">РОМАНС
Брожу по городу и ною безвестной песенки напев... Вот здесь простились мы с тобою, здесь оглянулись, не стерпев. Здесь оглянулись, оступились, почуяв веянье беды. А город полн цветочной пыли, и нежных листьев, и воды. Я всё отдам - пускай смеются, пускай расплата нелегка - за то, чтоб снова оглянуться на уходящего дружка! 1937 </td><td valign="top">Khúc tình ca Lang thang một mình với nỗi đau Tôi hát thầm bài hát nào chẳng biết... Nơi đây ngày xưa ta vĩnh biệt, Từ chỗ này ta ngoái lại nhìn nhau Nhìn lần cuối và bước chân chậm lại, Ta cùng cảm nhận vết tai ương Thành phố mênh mang tràn bụi hoa Và lá mới non mềm, và nước. Tôi sẵn lòng hiến dâng tất cả - Kệ tiếng cười chê, với bất cứ giá nào Để được thêm một lần ngoái lại Nhìn theo anh mỗi bước một xa. 1937 </td></tr></table> |
<table><tr><td valign="top">БАБЬЕ ЛЕТО
Есть время природы особого света, неяркого солнца, нежнейшего зноя; Оно называется бабье лето и в прелести спорит с самою весною. Уже на лицо осторожно садится летучая, легкая паутина... Как звонко поют запоздалые птицы! Как пышно и грозно пылают куртины! Давно отгремели могучие ливни, все отдано тихой и темною нивой... Все чаще от взгляда бываю счастливой, все реже и горше бываю ревнивой. О, мудрость щедрейшего бабьего лета, с отрадой тебя принимаю... И все же. любовь моя, где ты, аукнемся, где ты? А рощи безмолвны, а звезды все строже... Вот видишь — проходит пора звездопада, и, кажется, время навек разлучаться... ...А я лишь теперь понимаю, как надо любить, и жалеть, и прощать, и прощаться... </td><td valign="top">Vương chút nắng hè Có một mùa trong thiên nhiên đẹp lạ Nắng chẳng chói chang, nóng vẫn dịu dàng. Thu chưa tới,hè còn vương chút nắng Quyến rũ yêu kiều đâu kém vẻ xuân sang. Nếp mạng nhện mờ khẽ giăng ngang Trên gương mặt, nhẹ thôi, như ngần ngại... Những đàn chim bay muộn vẫn ca vang Hoa muộn tưng bừng, lo âu vấn vương! Những trận mưa ạt ào chừng nghỉ mệt Hiến hết mình cho đồng hạn âm thầm… Em hạnh phúc hơn nhận cái nhìn say đắm Chẳng ghen nhiều có bớt đắng cay đâu. Ôi cái uyên thâm của muộn hè hào phóng Giang tay vui mừng ta đón nhận ngươi… Nhưng, lên tiếng đi nào, tình yêu của ta ơi, Rừng lặng câm, nghiêm khắc ánh sao trời… Anh thấy đấy, mùa sao rơi qua mất Thời khắc chia tay dường như đã điểm rồi… … Thế mà mãi đến bây giờ em mới biết Phải yêu, hờn, thương và tha thứ sao đây… </td></tr></table> |
Cảm ơn Ngôi nhà 3N có thêm một thành viên mới Butgai ( bút mới nhưng do dùng ngòi lá tre nên gai nhanh) Chả dấu gì ...tôi đã tò mò vào hẳn Blog nhà Butgai rồi nhá.
|
Phù, cuối cùng thì em cũng dịch xong được bài Mùa lá rụng. Cơ khổ, cái ЛИСТОПАД của Bunin nó ám vào em, đến mức em quên biến mất là Berggolts cũng có một Mùa lá rụng :D
<table><tr><td valign="top">Ольга Берггольц ЛИСТОПАД Осенью в Москве на бульварах вывешивают дощечки с надписью "Осторожно, листопад!" ----------------------------------------------- Осень, осень! Над Москвою Журавли, туман и дым. Златосумрачной листвою Загораются сады. И дощечки на бульварах всем прохожим говорят, одиночкам или парам: "Осторожно, листопад!" О, как сердцу одиноко в переулочке чужом! Вечер бродит мимо окон, вздрагивая под дождем. Для кого же здесь одна я, кто мне дорог, кто мне рад? Почему припоминаю: "Осторожно, листопад"? Ничего не нужно было,- значит, нечего терять: даже близким, даже милым, даже другом не назвать. Почему же мне тоскливо, что прощаемся навек, Невеселый, несчастливый, одинокий человек? Что усмешки, что небрежность? Перетерпишь, переждешь... Нет - всего страшнее нежность на прощание, как дождь. Темный ливень, теплый ливень весь - сверкание и дрожь! Будь веселым, будь счастливым на прощание, как дождь. ...Я одна пойду к вокзалу, провожатым откажу. Я не все тебе сказала, но теперь уж не скажу. Переулок полон ночью, а дощечки говорят проходящим одиночкам: "Осторожно, листопад"... 1938 </td><td valign="top">Olga Berggolts MÙA LÁ RỤNG Mùa thu trên các đại lộ ở Matscơva người ta thường treo những tấm biển nhỏ “Cẩn thận, mùa lá rụng!” ---------------------------------------------- Thu về, thu về! Trên Matxcơva Những đàn sếu , khói và sương bảng lảng Lá ánh vàng trong hoàng hôn chạng vạng Những khu vườn cháy sáng lúc chiều buông. Những tấm biển đang thầm thì to nhỏ Với khách bộ hành qua bao đại lộ, Dù lẻ loi hay có lứa có đôi: “Xin cẩn trọng khi dưới chân lá đổ”. Ôi con tim sao ta thấy đơn côi Lẻ loi trên ngõ phố nào xa lạ! Chiều len lén trôi qua từng ô cửa, Và rùng mình dưới những hạt mưa rơi. Dành cho ai nơi đây một mình tôi, Tôi quý ai, ai mừng vì tôi nhỉ? Mà chẳng biết vì sao tôi lại nhớ: “Xin cẩn trọng khi dưới chân lá đổ”! Khi chẳng còn cần gì nữa cho ta Có nghĩa, ta chẳng còn gì để mất: Không thể gọi người thương hay thân thuộc Bạn thông thường cũng không phải, mà sao Tôi vẫn buồn trống rỗng đến nghẹn ngào Khi ta phải chia tay xa mãi mãi, Người cô đơn, người bất hạnh trong đời Người chẳng mấy khi có được niềm vui? Là gì đâu, khinh thị với chê cười? Chịu được hết, và rồi cùng qua hết... Đáng sợ hơn tất cả theo ta biết Là sự dịu dàng, như mưa, khi tiễn biệt. Mưa ấm áp, mưa sẫm màu da diết Đổ dạt dào trong chớp sáng màn đêm! Thôi hãy vui, thôi hãy hạnh phúc lên Dù chỉ khi chia tay, như mưa ấy. Tôi sẽ ra ga một mình thôi nhé, Không cần thêm ai đưa tiễn nữa đâu. Trước kia tôi còn chưa nói hết câu, Nhưng giờ đây tôi không còn muốn nói. Con ngõ nhỏ ngập tràn toàn bóng tối, Những tấm biển con nhẫn nại thầm thì Với những người đơn độc đang đi: “Xin cẩn trọng khi dưới chân lá đổ”... 1938 </td></tr></table> |
He he, bản dịch chị Bí cũng khá sát nguyên bản. Chúng ta đang theo trường phái thật rõ ràng:bám sát nguyên bản mà...đánh:emoticon-0111-blush. Các bài dài thế này thì em xin vái, chịu không dịch dọt được gì hết. Dù vậy, em cũng xin giơ tay có ý kiến nhỏ với bản dịch của chị Bí: Dòng chữ trên các tấm biển con xuất hiện 3 lần trong bài theo em lúc nào cũng phải dịch giống nhau.:emoticon-0157-sun:
|
Trích:
|
Trích:
|
Thật sung sướng vì các bạn hưởng ứng lối dịch "bám thắt lưng địch mà đánh".
Bám sát quá nhưng cũng "coi chừng ...thơ rụng" nhé @Hungmgmi: Có bài này của Berggolts ngắn đây, ra tay đi:
|
Em tranh thủ chiều thứ sáu a dua theo bác butgai một cái :D
<table><tr><td valign="top">Это всё неправда. Ты любим. Это всё неправда. Ты любим. Ты навек останешься моим. Ничего тебе я не прощу. Милых рук твоих не отпущу. А тебе меня не оттолкнуть, даже негодуя и скорбя. Как я вижу твой тернистый путь, скрытый, неизвестный для тебя. Только мне под силу, чтоб идти - мне — с тобой по твоему пути... 1940 </td><td valign="top">Сó phải thế đâu! Anh được yêu Có phải thế đâu. Anh được yêu Suốt đời này anh thuộc về em mãi. Em sẽ không buông đôi tay anh mềm mại, Dù vĩnh viễn không tha thứ điều gì. Anh không thể tránh xa em được Dù có phẫn nộ nhiều, hay đau thương Em nhìn thấy trước anh một con đường Gập ghềnh mông lung đầy bí hiểm. Thế gian này chỉ mình em can đảm Dấn bước cùng anh trên con đường đó thôi... </td></tr></table> |
|
Mãi hôm nay em mới thấy bài này mà bác butgai đã dịch. Thực sự em thấy bài này cũng khá là khó (đối với em, tất nhiên). Nhưng cũng cố gắng góp vui với các bác
Tuy nhiên em phải thanh minh trước là em không dịch được cái đầu đề :), nên tạm để là không đề nhé :)
|
<table><tr><td valign="top">Что я делаю?! Отпускаю...
Что я делаю?! Отпускаю завоеванного, одного, от самой себя отрекаюсь, от дыхания своего...? Не тебя ль своею судьбою называла сама, любя? Настигала быстрой ходьбою, песней вымолила тебя? Краем света, каменной кромкой поднебесных горных хребтов, пограничных ночей потемками нас завязывала любовь... Так работали, так скитались неразлучные — ты да я, что завистники любовались и завидовали друзья... Что я делаю?! Отпускаю? </td><td valign="top">Em làm gì thế này? Buông mất anh ư... Em làm gì thế này? Buông mất anh ư, Người duy nhất, người em giành được, Như chối bỏ những gì thân thuộc Chối bỏ chính mình, rời hơi thở trường sinh... Chả phải ư, khi tình vẫn đinh ninh, Em đã gọi anh là số phận, Đã rảo chân để gặp anh cho kịp, Dùng giọng oanh để khẩn cầu anh? Nơi vách cao sừng sững ngút ngàn xanh Dãy núi dài vươn tận cùng trời đất Nơi bóng tối đêm biên cương mờ mịt Tình hai ta gắn kết không rời... Bao công lênh, bao nẻo đường đời Anh với em chẳng khi nào chia tách Để kẻ tị hiềm cũng đành ngưỡng mộ Đến cả bạn bè cũng phải hờn ghen... Vậy mà em làm gì thế này? Buông anh rời em? </td> </tr> </table> |
Một bài nữa của Olga Berggolts đây, mời cả nhà nhé
<table><tr><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b>Ôi giá như...</font></font></b> Ôi giá như có được một tâm hồn Rực rỡ hơn, ấm nồng như ngọn lửa Tốt đẹp nhất giữa bạn bè trang lứa, Thì bạn ơi, tôi sẽ sống rạng ngời Chẳng tham lam, không hám lợi trong đời Không ham muốn những hư danh giả dối Tôi vẫn mơ về tình người tươi mới Và vinh quang bất tử ánh sao trời Ánh sáng trượt qua- một vì sao rơi Qua những tâm hồn, tháng năm và bóng tối Những kẻ được tái sinh đều như cùng nói "Ánh sao này ta nhìn thấy đầu tiên" Có thể rồi đây cùng thế hệ không tên Tâm hồn tôi sẽ kiêu hãnh sống Sẽ rạng ngời trong miệt mài lao động Sẽ nếm trải mọi hưng phấn, mê say Không ngại ngần cũng chẳng giấu điều này Thành người tốt hơn, vâng, tôi ao ước Một tình người, vâng, tôi mong có được Tình vĩnh cửu như một ánh sao trời... TTN 2008 </td><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b>О если бы...</font></font></b> О, если б ясную, как пламя, иную душу раздобыть. Одной из лучших между вами, друзья, прославиться, прожить. Не для корысти и забавы, не для тщеславия хочу людской любви и верной славы, подобной звездному лучу. Звезда умрет - сиянье мчится сквозь бездны душ, и лет, и тьмы,- и скажет тот, кто вновь родится: «Ее впервые видим мы». Быть может, с дальним поколеньем, жива, горда и хороша, его труды и вдохновенья переживет моя душа. И вот тружусь и не скрываю: о да, я лучшей быть хочу, о да, любви людской желаю, подобной звездному лучу. Olga Berggoltz 1927 </td></tr></table> |
<table><tr><td valign="top">Что я делаю?! Отпускаю...
Что я делаю?! Отпускаю завоеванного, одного, от самой себя отрекаюсь, от дыхания своего...? Не тебя ль своею судьбою называла сама, любя? Настигала быстрой ходьбою, песней вымолила тебя? Краем света, каменной кромкой поднебесных горных хребтов, пограничных ночей потемками нас завязывала любовь... Так работали, так скитались неразлучные — ты да я, что завистники любовались и завидовали друзья... Что я делаю?! Отпускаю? </td><td valign="top">Em làm gì thế này? Em buông tay… Em làm gì thế này? Em buông tay… Mất một người, em phải giành mới có, Bản thân mình đớn đau em chối bỏ, Em rời xa chính hơi thở của mình…? Có phải không, khi đắm đuối với tình Em từng gọi anh là số phận? Đi như chạy để sóng bước bên anh, Dùng lời ca van vỉ để kết thân? Tận cùng thế giới bên vách đá chênh vênh Nơi chỉ còn những núi dưới trời xanh thắm Hay đêm tối nơi biên cương xa vắng… Tình gắn kết đôi ta đến hết đời. Cùng khổ lao, cùng bên nhau lang bạt Em bên anh – mãi mãi không rời Để kẻ tị hiềm mấy cũng đành khâm phục Và bạn bè cũng cảm thấy chút ghen cay... Em làm gì thế này? Em buông tay… </td> </tr> </table> Thưa các bác, hôm nay em xin dừng ở đây thôi. Hy vọng có một lúc nào đó được diện kiến bác butgai cho thỏa lòng ngưỡng mộ :D |
@Tikva: Bản dịch Chẳng giấu Người những nỗi buồn đau thật tuyệt,
Tuy nhiên nếu để ý thì sẽ thấy khổ đầu và khổ cuối bài thơ trong nguyên bản không hoàn toàn giống nhau: Trong khổ đầu, động từ ở thể hoàn thành утаю thì có lẽ phải hiểu là tôi không dấu được. Còn ở khổ cuối tác giả dùng таю mới là không muốn dấu. Ở khổ đầu là niềm vui, khổ cuối là bí mật thẳm sâu. Bútgai cũng có một bản dịch, tuy đọc lại thấy chưa hay như của bạn nhưng cứ post lên cả nhà cùng tham khảo. :emoticon-0107-sweat :emoticon-0127-lipss <table><tr><td valign="top"> Не утаю от Тебя печали Не утаю от Тебя печали, так же как радости не утаю. Сердце свое раскрываю вначале, как достоверную повесть Твою. Не в монументах и не в обелисках, не в застекленно-бетонных дворцах - Ты возникаешь невидимо, близко, в древних и жадных наших сердцах. Ты возникаешь естественней вздоха, крови моей клокотанье и тишь, и я Тобой становлюсь, Эпоха, и Ты через сердце мое говоришь. И я не таю от Тебя печали и самого тайного не таю: сердце свое раскрываю вначале, как исповедную повесть Твою... </td><td valign="top"> Niềm đau không giấu nổi Nỗi buồn đau ta chẳng giấu được Ngươi Niềm vui sướng cũng không che đậy nổi. Trái tim ta từ phút đầu luôn rộng mở, Trung thực như câu chuyện của Ngươi Không bia đá, Chẳng hình tượng lên ngôi Không đóng khung trong bê tông với kính- Ngươi kề bên mà vẫn như ảo ảnh Trong trái tim ta ham muốn cũ mòn Hiển hiện tự nhiên hơn hơi thở sống còn Như nhiệt huyết sục sôi rồi lắng lại, Và ta sẽ thành Ngươi, hỡi con người Thời Đại, Qua trái tim ta Ngươi cất tiếng với mai sau. Nỗi buồn đau ta chẳng giấu Ngươi đâu Bí mật thẳm sâu cũng không hề che đậy Trái tim ta luôn mở toang rộng rãi, Từ phút đầu, như câu chuyện của Ngươi. </td></tr></table> Trích:
|
Đọc bài thơ trên thấy quen quen, các bác cho nhà em "chầu rìa" một bản dịch của mình cách đây tròn 2 năm nhé:
Ta chẳng giấu gì Ngươi những nỗi buồn phiền Ta chẳng giấu gì Ngươi những nỗi buồn phiền Cũng không biết che đâu những niềm vui ấy Con tim đang yêu ta đâu cần che đậy Chả khác gì tiểu thuyết thực của đời Ngươi Trong cung điện kính - bê tông cũng chẳng đành Chẳng phải trên bia, không trên đài kỷ niệm Gần gũi, vô hình bóng dáng Ngươi xuất hiện Trong trái tim già, nhiệt huyết của chúng ta Ngươi tự nhiên trong hơi thở mặn mà Trong mạch huyết dẫu bình yên nhưng rạo rực Ta biến thành Ngươi – Ôi Kỷ nguyên chân thực Ngươi mải thầm thì lướt nhẹ trái tim ta Ta chẳng giấu nổi Ngươi những nỗi buồn phiền Cũng không hề biết che bao điều bí mật: Thuở ban đầu ta cởi con tim chân thật Tựa hệt những dòng thú tội với lòng Ngươi (Ngươi tức là Người…bí vần mà :) ) 3/2006 Năm 1937 Olga Bergolts bị bắt vì bị buộc tội “có quan hệ với kẻ thù của dân”…Khi ấy cô là vợ của Boric Kornhilov. Khi đó cô đang mang thai, cô bị gọi đến chất vấn và "kẻ thù" đã đánh bật đứa con của cô ra khỏi bụng bằng gót giầy .... Sau khi xảy ra sự việc này, Mẹ của Olga Bergolts đã đích thân gửi thư cho Stalin, trích đoạn như sau: “…Nhưng con gái tôi đang có thai và cái thai rất yếu. Để giữ thai con gái tôi cần phải được điều trị. Người ta truyền máu cho nó tại Viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em dưới sự theo dõi của giáo sư Skriabin. Trong sáu năm qua con gái tôi trải qua quá nhiều đau khổ và bất hạnh. Ba năm trước đó nó đã mất đi đứa con gái 8 tuổi vì bệnh tim nặng. Trong ba năm chúng tôi đã đấu tranh để giữ cuộc sống của nó. Cái chết của cháu tôi đã để lại nỗi bất hạnh mất mát sâu sắc không phai mờ. Sau 2 năm bọn kẻ thù của nhân dân đã vu khống cho con gái Olga của tôi. Nhưng kết luận cuối cùng đã chứng minh con tôi không hề có tội và nó được phục hồi danh dự không có một bất kỳ sự nhận xét và phê bình nào cả. Trong thời gian này, kẻ thù đã buộc tội con gái tôi tại cuộc họp, những kẻ lá mặt lá trái đã điên cuồng ném vào nó những lời vu khống đê tiện, chúng đã không để cho thần kinh con bé được yên. Và cuối cùng nó đã phải sinh sớm khi cái thai mới có sáu tháng tuổi. Cái thai rất yếu nên nó phải được theo dõi và bảo vệ trong Viện bảo vệ bà mẹ và trẻ em. Nó nằm đó 2 tháng trời để an thai, nhưng tác động của kẻ thù đã giết chết đứa trẻ và nó đã mất con…." |
Hehe, thế thì em cũng phải xem lại, hình như em có dịch bài "giấu diếm số phận" này ở forum cũ rồi. Lôi về góp vui với các bác vậy
<table> <tr> <td valid = "top"> Не утаю от Тебя печали Ольга Берггольц ----------------------------------------- Не утаю от Тебя печали, так же как радости не утаю. Сердце свое раскрываю вначале, как достоверную повесть Твою. Не в монументах и не в обелисках, не в застекленно-бетонных дворцах - Ты возникаешь невидимо, близко, в древних и жадных наших сердцах. Ты возникаешь естественней вздоха, крови моей клокотанье и тишь, и я Тобой становлюсь, Эпоха, и Ты через сердце мое говоришь. И я не таю от Тебя печали и самого тайного не таю: сердце свое раскрываю вначале, как исповедную повесть Твою... </td> <td valid = "top"> Tôi không giấu Người điều chi cả Olga Bergolts ----------------------------------------- Tôi không giấu Người điều chi cả Cả niềm vui, và những nỗi buồn Ngay từ đầu tôi đã mở trái tim Như câu chuyện của Người chân thực nhất Không phải trong những tượng đài hoành tráng Hay là trong những cung điện thủy tinh Người hiện lên, vô hình và gần gũi Như tim ta già vẫn khao khát bình minh Người xuất hiện tự nhiên hơn hơi thở Và lặng im xé ra giọt máu tôi Thời đại hỡi, tôi trở thành Người đấy Và qua trái tim tôi Người nói thành lời Và tôi không giấu Người điều chi cả Bí mật tột cùng, và những nỗi buồn Ngay từ đầu tôi đã mở trái tim Như câu chuyện của Người chân thực nhất... </td> </tr> </table> |
Trích:
|
Hihi, bây giờ em đọc lại bản dịch của mình cũng thấy bị đúng cái bệnh mà bác butgai đã nhắc :). Thời ... trẻ dại có khác thật, mà sao em hay sai giống chị Bí thế không biết :) Để em suy nghĩ tìm cách chỉnh sửa :)
|
Đúng là tụi mình dịch bài này hồi giữa tháng 3/2006, Rừng ra đề đây mà.
Xin khuân nốt sang đây không bên đó lẻ bạn: <table><tr><td valign="top">Не утаю от Тебя печали, так же как радости не утаю. Сердце свое раскрываю вначале, как достоверную повесть Твою. Не в монументах и не в обелисках, не в застекленно-бетонных дворцах - Ты возникаешь невидимо, близко, в древних и жадных наших сердцах. Ты возникаешь естественней вздоха, крови моей клокотанье и тишь, и я Тобой становлюсь, Эпоха, и Ты через сердце мое говоришь. И я не таю от Тебя печали и самого тайного не таю: сердце свое раскрываю вначале, как исповедную повесть Твою... </td><td valign="top">Với Người tôi không giấu nỗi buồn Cũng như không che được niềm vui sướng Tôi mở lòng tôi, mở tất cả tâm hồn Như cuốn sử về Người chân thực nhất. Người hiển hiện vô hình, gần gụi Trong muôn trái tim nhiệt huyết tự cổ xưa Chẳng cần lưu tên trên bệ đá tượng thờ Hay khắc dấu trên uy nghi cung điện. Tự nhiên hơn hơi thở Người luôn hiển hiện Qua bầu máu hồng rạo rực sinh sôi Thời Đại ơi, tôi đang biến thành Người, Và Người qua trái tim tôi cất tiếng! Tôi không giấu Người niềm đau đớn Cũng như điều thầm kín nhất trong lòng: Tôi trải rộng hồn tôi chân thực Như cuốn sử biên niên của Thời Đại nghìn năm. </td></tr></table> |
Khuân thêm một bài thơ nữa của Olga Bergols
НАДЕЖДА - HY VỌNG <table><tr><td valign="top">Я всё ещё верю, что к жизни вернусь, - однажды на раннем рассвете проснусь. На раннем, на лёгком, в прозрачной росе, где каплями ветки унизаны все, и в чаше росянки стоит озерко, и в нём отражается бег облаков, и я, наклоняясь лицом молодым, смотрю как на чудо на каплю воды, и слёзы восторга бегут, и легко, и виден весь мир далеко-далеко... Я всё ещё верю, что раннее утро, знобя и сверкая, вернётся опять ко мне - обнищавшей, безрадостно-мудрой, не смеющей радоваться и рыдать... 1949 </td><td valign="top">Tôi vẫn tin sẽ trở lại cuộc đời này, - Vào một sớm tinh mơ bừng tỉnh giấc. Vạn vật tinh khôi, nhẹ nhõm, sương trong vắt, Từng chuỗi ngọc giăng mắc các nhành cây Sương đọng đầy trong lòng hoa nắp ấm Như mặt gương in bước những đám mây Và tôi, nghiêng gương mặt thơ ngây Ngắm giọt nước diệu kỳ chưa từng thấy. Lệ hân hoan tuôn dòng khoan khoái Cả thế giới này in bóng trong gương... Tôi vẫn tin vào một sớm tinh sương Cóng lạnh sáng long lanh, bên tôi đời trở lại Tôi bần cùng, ảm đạm, nhưng thông thái, Không dám khóc gào, và không dám mừng vui... (Tykva) </td></tr></table> <table><tr><td valign="top">Tôi vẫn tin còn trở lại với cuộc đời Và một ngày thức giấc lúc bình minh bình minh sớm nhẹ, khi sương mai trong suốt từng giọt phủ đầy trên khắp lá cành. Trong mỗi giọt sương là một hồ nước nhỏ và tôi nghiêng khuôn mặt còn trẻ dại Nhìn mỗi giọt sương, như nhìn phép nhiệm màu Cả thế giới xa xăm đều hiện rõ ... Tôi vẫn còn tin rằng buổi sáng tinh sương Lấp lánh lạnh run vẫn còn quay lại đến với tôi - kẻ nghèo nàn, buồn rầu, thông thái không dám vui và dám khóc với đời... (Nina) </td><td valign="top">Tôi vẫn tin sẽ trở lại đời này Một lần nữa, giữa sớm mai thức giấc. Một buổi sáng lâng lâng, sương trong vắt, Giọt giọt giăng trĩu nặng cành cây, Sương ban mai như một mảnh gương đầy, Giữa đài hoa in bóng mây dạo bước. Nghiêng khuôn mặt trẻ trung đầy mơ ước, Ngắm giọt sương như phép lạ thần kỳ, Trào lệ hân hoan, lòng nhẹ nhõm, say mê, Tôi thấy cả thế giới này tít tắp... Tôi vẫn tin, buổi sớm kia dịu ngọt, Lạnh hơi sương và lấp lánh ban mai, Sẽ trở về lần nữa với tôi - Kẻ khánh kiệt, thảm sầu-thông thái Không còn dám mừng vui hay buồn tủi, khóc gào... (USY) </td></tr></table> |
Khuân thêm bài nữa, cũng được NNN dịch giữa tháng 5/2006:
РОМАНС - KHÚC TÌNH CA <table><tr><td valign="top">Брожу по городу и ною безвестной песенки напев... Вот здесь простились мы с тобою, здесь оглянулись, не стерпев. Здесь оглянулись, оступились, почуяв веянье беды. А город полн цветочной пыли, и нежных листьев, и воды. Я всё отдам - пускай смеются, пускай расплата нелегка - за то, чтоб снова оглянуться на уходящего дружка! (1937) </td><td valign="top">Lang thang một mình với nỗi đau Tôi hát thầm bài hát nào chẳng biết... Nơi đây ngày xưa ta vĩnh biệt, Từ chỗ này ta ngoái lại nhìn nhau Nhìn lần cuối và bước chân chậm lại, Ta cùng cảm nhận vết tai ương Thành phố mênh mang tràn bụi hoa Và lá mới non mềm, và nước. Tôi sẵn lòng hiến dâng tất cả - Kệ tiếng cười chê, với bất cứ giá nào Để được thêm một lần ngoái lại Nhìn theo anh mỗi bước một xa. (Tykva) </td></tr></table> <table><tr><td valign="top">Tôi lang thang trên phố và than thở Hát một bài ca không rõ với mông lung Nơi đây ta nói lời ly biệt Và nơi đây nhìn lại - chẳng cầm lòng, Nơi đây nhìn lại, và bước hụt Tựa như ta linh tính thấy tai ương Còn thành phố vẫn bụi hoa tràn ngập Lá vẫn dịu dàng, nước vẫn thân thương Dẫu tôi mất đi tất cả - hãy cứ cười Dẫu bao khó khăn tôi cũng trả để được thêm một lần ngoái lại Nhìn theo bạn ta đang cất bước rời xa. (Nina) </td><td valign="top">Một mình với một nỗi đau Lang thang khắp chốn hát câu ca buồn, Nơi đây lần cuối kề bên, Chỗ này in dấu ánh nhìn chia ly. Ngoái nhau, sẩy bước chân đi, Dường như điềm báo bất kỳ tai ương. Bụi hoa giăng khắp phố phường Dịu dàng nếp lá, thân thương nước ròng. Giá nào tôi cũng sẵn lòng, Dẫu trời bắt phạt, thế gian chê cười,- Sao cho lần nữa trong đời Được nhìn theo gót bóng người đi xa... (USY) </td></tr></table> |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:23. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.