![]() |
Nhà thơ Eduard Asadov
Đêm nay lạnh quá, khó ngủ, em xin phục vụ các bác trong Topic Thơ ngắn này một bài dài hơi hơn(không biết có biến thành dở hơi không?):
Эдуард Аркадьевич Асадов Chân dung nhà thơ: http://www.peoples.ru/art/literature...asadov_1_s.jpg Любовь Известно все: любовь не шутка, Любовь - весенний стук сердец, А жить, как ты, одним рассудком, Нелепо, глупо наконец! Иначе для его мечты? Зачем тропинки под луною? К чему лоточницы весною Влюбленным продают цветы?! Когда бы не было любви, То и в садах бродить не надо. Пожалуй, даже соловьи Ушли бы с горя на эстраду. Зачем прогулки, тишина. Ведь не горит огонь во взгляде? А бесполезная луна Ржавела б на небесном складе. Представь: никто не смог влюбиться. И люди стали крепче спать, Плотнее кушать, реже бриться, Стихи забросили читать... Но нет, недаром есть луна И звучный перебор гитары, Не зря приходит к нам весна И по садам гуляют пары. Бросай сомнения свои! Люби и верь. Чего же проще? Не зря ночные соловья До хрипоты поют по рощам! TÌNH YÊU Ai chẳng rõ: yêu đâu phải trò đùa, Yêu- nhịp đập trái tim xuân đánh thức, Còn sống như em , chỉ bằng lí trí, Thật tầm phào và dại dột, ngu ngơ! Những ước mơ, có chúng để làm chi? Làm chi trăng soi tỏ đường muôn ngả? Cánh Én dệt trời xuân, chi cho phí, Bán hoa làm gì cho kẻ đang yêu? Khi không tình yêu, Trong vườn ai cần dạo bước Xin mời, kể cả Hoạ mi Từ rừng vào ngay sân khấu. Những cuộc dạo chơi, không gian tĩnh lặng Chúng để làm gì, khi tắt lửa yêu? Còn vầng trăng cũng trở nên vô nghĩa, Thành ố lem nhem giữa bầu trời đêm. Hãy thử hình dung, nếu thiếu tình yêu Cả nhân loại chìm sâu trong giấc ngủ. Chẳng cần cạo râu, ních bụng cho đầy, Rồi quẳng đi, ngay cả đến Nàng thơ Không phải vô tình mà có ánh trăng Và tiếng Ghi-ta nhịp sôi rộn rã, Xuân đến cùng ta, phải đâu uổng phí Cả những cặp tình dạo gót công viên Hãy gạt đi mọi nỗi lòng ngờ vực! Yêu và tin! Như chân lý cuộc đời? Cất tiếng hót đi, hoạ mi yêu dấu Hết mình đi ,cho lạc tiếng cũng cam! Đây là tiểu sử vắn tắt của nhà thơ:Эдуард Аркадьевич Асадов День рождения: 7 сентября 1923 День смерти: 21/04/2004 Поэт Эдуард Аркадьевич Асадов родился 7 сентября 1923 года в городе Мары Туркменской ССР в армянской семье. Его родители были учителями. В возрасте пяти лет лишился отца. Позже переехал вместе с матерью в Свердловск, где тогда жил его дед по матери Иван (Ованес) Калустович Курдов, в прошлом секретарь Чернышевского. В Свердловске пошел в школу, в 1938 году вступил в комсомол, закончил начальное образование в Москве в 1941 году. В первые дни войны ушел добровольцем на фронт, где прошел путь от наводчика до командира батареи. В мае 1944 года был тяжело ранен в боях за освобождение Севастополя и лишился зрения. Выйдя из госпиталя, поступил в Литературный институт имени А.М. Горького, который закончил в 1951 году, получив диплом с отличием. В том же году принят в члены КПСС и в члены Союза писателей. В 1948 вышла автобиографическая поэма «Снова в строй». Тогда же в издательстве "Молодая гвардия" увидела свет его первая книга стихов "Светлые дороги". В разное время работал литконсультантом в "Литературной газете", журналах "Огонек" и "Молодая гвардия", в издательстве "Молодая гвардия". В 1986 г. вышел сборник «Высокий долг». Публиковался в издательствах "Славянский диалог", "Эксмо" и "Русская книга" Nguồn: http://www.prazdniki.ru/person/1/2403/ Hoặc tham khảo tại đây: http://www.peoples.ru/art/literature...porary/asadov/ |
Bài thơ này dài quá, không thích hợp với topic Các bài thơ ngắn. Bác Bản đồ lại có công tìm và giới thiệu cả tiểu sử của nhà thơ, mạn phép bác em tách thành một topic riêng. Kính bác.
|
Xin mạo muội dịch một bài nữa của nhà thơ thương binh, đầy chất lính này:
МОЯ ЛЮБОВЬ Ну каким ты владеешь секретом? Чем взяла меня и когда? Но с тобой я всегда, всегда, Днем и ночью, зимой и летом! Площадями ль иду большими Иль за шумным сижу столом, Стоит мне шепнуть твое имя - И уже мы с тобой вдвоем. Когда радуюсь или грущу я И когда обиды терплю, И в веселье тебя люблю я, И в несчастье тебя люблю. Даже если крепчайше сплю, Все равно я тебя люблю! Говорят, что дней круговерть Настоящих чувств не тревожит. Говорят, будто только смерть Навсегда погасить их сможет. Я не знаю последнего дня, Но без громких скажу речей: Смерть, конечно, сильней меня, Но любви моей не сильней. И когда мой звонок пробьет И окончу я путь земной, Знай: любовь моя не уйдет, А останется тут с тобой. Подойдет без жалоб и слез И незримо для глаз чужих, Словно верный и добрый пес, На колени положит нос И свернется у ног твоих... ********************************** TÌNH YÊU CỦA TÔI. Em có bí mật gì? Giành được anh khi đó? Nhưng anh thì luôn mãi: Cả bốn mùa bên em! Lang thang trên quảng trường Hay sau bàn tiệc lớn Chỉ cần nhắc tên thôi Như có em bên cạnh. Khi buồn hay khi vui Khi nén nỗi giận hờn, Trong niềm vui nỗi sướng, Trong bất hạnh khổ đau, Trong cả giấc ngủ vùi, Đều yêu em, yêu em! Ngày tháng cứ trôi đi Tình đâu cần cảnh báo Duy chỉ có cái chết Mới dập tắt chúng thôi. Anh không biết ngày cuối, Nhưng chẳng cần nói to: Cái chết, mạnh hơn anh, Nhưng tình anh hơn cả. Khi tiếng chuông số phận Gõ đến tiếng cuối cùng Tình anh- em hãy biết Mãi mãi cùng bên em. Tình anh đến, Không xót thương, nước mắt Vô hình với người dưng Như con cún trung thành Ghếch mũi lên đầu gối Và khoanh tròn dưới chân. |
Em thấy có bài thơ này của bác Asadov rất vui nhộn, quả là đầy chất lính, mời các bác cùng ra tay dịch:
В ЗЕМЛЯНКЕ Огонек чадит в жестянке, Дым махорочный столбом... Пять бойцов сидят в землянке И мечтают кто о чем. В тишине да на покое Помечтать оно не грех. Вот один боец с тоскою, Глаз сощуря, молвил: "Эх!" И замолк, второй качнулся, Подавил протяжный вздох, Вкусно дымом затянулся И с улыбкой молвил: "Ох!" "Да",- ответил третий, взявшись За починку сапога, А четвертый, размечтавшись, Пробасил в ответ: "Ага!" "Не могу уснуть, нет мочи! - Пятый вымолвил солдат. - Ну чего вы, братцы, к ночи Разболтались про девчат!" Эдуард Асадов. Остров Романтики. Москва: Молодая гвардия, 1969. Trong hầm Trong ống bơ lửa đèn soi leo lét Khói thuốc mịt mù ấm áp không gian… Năm người lính trong một căn hầm nhỏ Cùng lặng im trong giây phút mơ màng. Yên tĩnh hiếm hoi lính ta tận hưởng, Tội lỗi gì đâu những giấc mơ vàng. Trong đêm thanh bỗng thấy tiếng một chàng, Mắt nheo nheo, chàng thở dài đánh sượt. Rồi im lặng. Chàng thứ hai vùng dậy, Tránh không buông một tiếng thở dài theo Rít ngon lành làn khói thuốc thật sâu Và nói “Ồ!” - miệng rộng cười toe toét. "Có thế chứ",- Chàng thứ ba lên tiếng, Và loay hoay mang ủng lính ra lau. Chàng thứ tư, hồn để tận đẩu đâu, Giọng trầm trầm trả lời ngay: "Đúng thế!" "Không thể nào chợp mắt với các anh! - Người thứ năm càu nhàu, ngái ngủ. - Chuyện các nàng buôn suốt ngày chưa đủ, Đêm xuống rồi còn buôn tiếp, anh em!" :D :D :D |
Ôi, bài này vui quá! Xin góp với Bí một chân:
В ЗЕМЛЯНКЕ Огонек чадит в жестянке, Дым махорочный столбом... Пять бойцов сидят в землянке И мечтают кто о чем. В тишине да на покое Помечтать оно не грех. Вот один боец с тоскою, Глаз сощуря, молвил: "Эх!" И замолк, второй качнулся, Подавил протяжный вздох, Вкусно дымом затянулся И с улыбкой молвил: "Ох!" "Да",- ответил третий, взявшись За починку сапога, А четвертый, размечтавшись, Пробасил в ответ: "Ага!" "Не могу уснуть, нет мочи! - Пятый вымолвил солдат. - Ну чего вы, братцы, к ночи Разболтались про девчат!" Эдуард Асадов, 1969. Trong công sự Lửa lập lòe bơ rỉ Khói thuốc bốc tràn lan... Năm lính trong công sự Mỗi lính mơ một đàng. Tĩnh lặng bình yên thế Mơ một chút sao đâu. Một lính ta chán ngán, Nheo mắt thốt: "Ôi dào!" Rồi bặt thinh, lính khác Đánh sượt tiếng thở dài, Rít ngon lành hơi thuốc, Rồi mỉm cười: "Ui chao!" "Vâ-âng!"- lính Ba cất tiếng, Vớ đôi ủng ra chùi. Chàng Tư tỉnh cơn mộng: "Ái chà!", giọng trầm sâu. "Không làm sao ngủ nổi!- Chàng Năm lầm bầm than,- Nửa đêm mà các tướng Vẫn ba hoa chuyện "nàng"! |
Cho tôi cắp tráp theo cái, bác Bí bác USY ơi:
TRONG CÔNG SỰ Ngọn lửa nhỏ lập loè trong bơ sắt Khói nồng cuộn cột bay lên..... Năm chiến binh ngồi trong công sự Và thả hồn mơ những điều riêng. Trong yên lặng và ngồi bất động Mơ mộng không là tội lỗi đâu. Một chiến binh vói một vẻ buồn Lim dim mắt, thở dài: “Ôi chao!” Người thứ hai, nín lặng lắc đầu, Kìm lại cái thở dài sườn sượt, Hít hà sâu hơi khói ngon lành Và mỉm cười buông một tiếng:”Ui!” “Vâng”,- người thứ ba hưởng ứng khi với đôi ủng ra chùi, Còn người thứ tư, tỉnh mộng, Góp câu trả lời: “A ha” “Tôi không làm sao ngủ được!- Lầu bầu người lính thứ năm,- Hết đêm rồi, ơi các tướng, Còn ham tán phét chuyện “em”! |
Hehe, vui quá, em tham gia với. Tuy biêt dịch sau là thiệt lắm, nhưng bài thơ này quấy thật! Hoan hô chị Bí đã tìm ra nhé!
TRONG HẦM Ngọn lửa nhỏ héo hắt trong hộp sắt Khói thuốc rê đậm đặc mịt mù… Năm anh lính ngồi trong căn hầm đất Họ lặng yên mỗi người một giấc mơ Trong đêm lặng và trong yên tĩnh Thì mộng mơ nào có tội gì đâu Một anh lính đang ngồi nheo mắt Thốt lên "Ôi dào!" với vẻ buồn rầu Rồi im lặng, anh thứ hai lắc mình Nén tiếng thở dài như đòn gánh Anh khoái trá rít một hơi thuốc lá Và mỉm cười anh nói "Ối chao!" "Ừ đúng rồi", - anh thứ ba thêm vào Nãy giờ anh đang ngồi chữa ủng Anh thứ tư vẫn đang say mơ mộng Nên trả lời giọng trầm lắng "Ái chà!" Anh thứ năm cất tiếng than phiền "Trời đất ạ, không thể nào chợp mắt! Này các ông! Đêm giờ này khuya lắm Thôi đừng ba hoa chuyện em út nữa đi!" В ЗЕМЛЯНКЕ Огонек чадит в жестянке, Дым махорочный столбом... Пять бойцов сидят в землянке И мечтают кто о чем. В тишине да на покое Помечтать оно не грех. Вот один боец с тоскою, Глаз сощуря, молвил: "Эх!" И замолк, второй качнулся, Подавил протяжный вздох, Вкусно дымом затянулся И с улыбкой молвил: "Ох!" "Да",- ответил третий, взявшись За починку сапога, А четвертый, размечтавшись, Пробасил в ответ: "Ага!" "Не могу уснуть, нет мочи! - Пятый вымолвил солдат. - Ну чего вы, братцы, к ночи Разболтались про девчат!" Эдуард Асадов. Остров Романтики. Москва: Молодая гвардия, 1969. |
Bác Asadov có một nhược điểm là bài thơ nào cũng dài. Em thấy bài dưới đây khá hay, mời các bác dịch dọt :D
ОСТРОВ РОМАНТИКИ От Арктики до Антарктики Люди весь мир прошли. И только остров Романтики На карты не нанесли. А он существует, заметьте-ка, Там есть и луна и горы, Но нет ни единого скептика И ни одного резонера. Ни шепота обывателей, Ни скуки и ни тоски. Живут там одни мечтатели, Влюбленные и чудаки. Там есть голубые утесы И всех ветров голоса, Белые альбатросы И алые паруса. Там есть залив Дон-Кихота, И мыс Робинзона есть. Гитара в большом почете, А первое слово - "честь"! Там сплошь туристские тропы, И перед каждым костром Едят черепах с укропом Под крепкий ямайский ром. Там песня часто увенчана Кубком в цветном серебре, А оскорбивший женщину Сжигается на костре. Гитары звенят ночами, К созвездьям ракеты мчат, Там только всегда стихами Влюбленные говорят. От Арктики до Антарктики Люди весь мир прошли, И только остров Романтики На карты не нанесли. Но, право, грустить не надо О картах. Все дело в том, Что остров тот вечно рядом - Он в сердце живет твоем! Эдуард Асадов. Остров Романтики. Москва: Молодая гвардия, 1969. |
Nhân lúc rỗi rãi, em xin post tiếp một bài thơ của Asadov, lúc nào có hứng sẽ dịch hầu các bác sau :)
* * * Я могу тебя очень ждать, Долго-долго и верно-верно, И ночами могу не спать Год, и два, и всю жизнь, наверно! Пусть листочки календаря Облетят, как листва у сада, Только знать бы, что все не зря, Что тебе это вправду надо! Я могу за тобой идти По чащобам и перелазам, По пескам, без дорог почти, По горам, по любому пути, Где и черт не бывал ни разу! Все пройду, никого не коря, Одолею любые тревоги, Только знать бы, что все не зря, Что потом не предашь в дороге. Я могу для тебя отдать Все, что есть у меня и будет. Я могу за тебя принять Горечь злейших на свете судеб. Буду счастьем считать, даря Целый мир тебе ежечасно. Только знать бы, что все не зря, Что люблю тебя не напрасно! Эдуард Асадов. Зарницы войны. Повесть. Стихи. Поэмы. Москва: Военное изд-во, 1989. |
ЧТО ТАКОЕ СЧАСТЬЕ?
Что же такое счастье? Одни говорят:- Это страсти: Карты, вино, увлеченья - Все острые ощущенья. Другие верят, что счастье - В окладе большом и власти, В глазах секретарш плененных И трепете подчиненных. Третьи считают, что счастье - Это большое участие: Забота, тепло, внимание И общность переживания. По мненью четвертых, это С милой сидеть до рассвета, Однажды в любви признаться И больше не расставаться. Еще есть такое мнение, Что счастье - это горение: Поиск, мечта, работа И дерзкие крылья взлета! А счастье, по-моему, просто Бывает разного роста: От кочки и до Казбека, В зависимости от человека! |
УЛЕТАЮТ ПТИЦЫ
Осень паутинки развевает, В небе стаи будто корабли - Птицы, птицы к югу улетают, Исчезая в розовой дали... Сердцу трудно, сердцу горько очень Слышать шум прощального крыла. Нынче для меня не просто осень - От меня любовь моя ушла. Улетела, словно аист-птица, От иной мечты помолодев, Не горя желанием проститься, Ни о чем былом не пожалев. А былое - песня и порыв. Юный аист, птица-длинноножка, Ранним утром постучал в окошко, Счастье мне навечно посулив. О любви неистовый разбег! Жизнь, что обжигает и тревожит. Человек, когда он человек, Без любви на свете жить не может. Был тебе я предан, словно пес, И за то, что лаской был согретым, И за то, что сына мне принес В добром клюве ты веселым летом. Как же вышло, что огонь утих? Люди говорят, что очень холил, Лишку сыпал зерен золотых И давал преступно много воли. Значит, баста! Что ушло - пропало. Я солдат. И, видя смерть не раз, Твердо знал: сдаваться не пристало, Стало быть, не дрогну и сейчас. День окончен, завтра будет новый. В доме нынче тихо... никого... Что же ты наделал, непутевый, Глупый аист счастья моего?! Что ж, прощай и будь счастливой, птица! Ничего уже не воротить. Разбранившись - можно помириться. Разлюбивши - вновь не полюбить. И хоть сердце горе не простило, Я, почти чужой в твоей судьбе, Все ж за все хорошее, что было, Нынче низко кланяюсь тебе... И довольно! Рву с моей бедою. Сильный духом, я смотрю вперед. И, закрыв окошко за тобою, Твердо верю в солнечный восход! Он придет, в душе растопит снег, Новой песней сердце растревожит. Человек, когда он человек, Без любви на свете жить не может. |
РОССИЯ НАЧИНАЛАСЬ НЕ С МЕЧА!
Россия начиналась не с меча, Она с косы и плуга начиналась. Не потому, что кровь не горяча, А потому, что русского плеча Ни разу в жизни злоба не касалась... И стрелами звеневшие бои Лишь прерывали труд ее всегдашний. Недаром конь могучего Ильи Оседлан был хозяином на пашне. В руках, веселых только от труда, По добродушью иногда не сразу Возмездие вздымалось. Это да. Но жажды крови не было ни разу. А коли верх одерживали орды, Прости, Россия, беды сыновей. Когда бы не усобицы князей, То как же ордам дали бы по мордам! Но только подлость радовалась зря. С богатырем недолговечны шутки: Да, можно обмануть богатыря, Но победить - вот это уже дудки! Ведь это было так же бы смешно, Как, скажем, биться с солнцем и луною. Тому порукой - озеро Чудское, Река Непрядва и Бородино. И если тьмы тевтонцев иль Батыя Нашли конец на родине моей, То нынешняя гордая Россия Стократ еще прекрасней и сильней! И в схватке с самой лютою войною Она и ад сумела превозмочь. Тому порукой - города-герои В огнях салюта в праздничную ночь! И вечно тем сильна моя страна, Что никого нигде не унижала. Ведь доброта сильнее, чем война, Как бескорыстье действеннее жала. Встает заря, светла и горяча. И будет так вовеки нерушимо. Россия начиналась не с меча, И потому она непобедима! Эдуард Асадов. Зарницы войны. Повесть. Стихи. Поэмы. Москва: Военное изд-во, 1989. |
Trích:
Nếu không phải bác TYKBA định " khủng bố tinh thần" những kẻ ...yếu bóng vía như tôi, bằng cách tung ra một chưởng....n bài dài dằng dặc....như...thơ này; tôi xin trình bản dịch này: EM CÓ THỂ ĐỢI ANH. Em có thể đợi anh Dài lâu và tin tưởng, Đêm em không cần ngủ hàng năm hay cả đời! Kệ cho những tấm lịch Bay như lá trong vườn Chỉ biết không hoài phí, Và thực cần cho anh! Em dõi bước theo anh Qua rừng sâu, đầm lầy Qua sa mạc , không đường Qua núi cao, đường lạ, Đến quỷ chưa từng qua! Bỏ hết lại phía sau, Em vượt qua tất cả Chỉ biết không hoài phí, Đừng gặp kẻ phụ tình. Em có thể dâng anh Tất những gì em có Em có thể thay anh Hứng khổ đau cùng cực. Hạnh phúc, được hiến dâng Cho anh cả thế giới . Chỉ biết không hoài phí, Yêu anh, em không nhầm! |
Hưởng ứng bác Bản đồ cái, kẻo mang tiếng là ...khủng bố :D
Nước Nga không bắt đầu từ thanh kiếm Nước Nga không bắt đầu từ thanh kiếm Mà bắt đầu từ lưỡi hái, lưỡi cày. Đâu phải vì dòng máu Nga không nóng Mà vì người Nga suốt đời nhân hậu Cái ác chưa một lần chạm đến vai… Và chỉ khi những công việc thường ngày Bị hòn đạn mũi tên làm gián đoạn. Chẳng phải vô tình con ngựa của Ilia Được chủ nhân đóng yên cương trên ruộng. Trong đôi tay chỉ lao động vui vầy, Đôi khi vì lòng nhân hậu tràn đầy Trả thù ngập ngừng, không bắt đầu ngay, Nhưng chưa bao giờ người Nga khát máu. Và nếu như giặc ngoại xâm thắng thế Mẹ Nga rộng lòng tha thứ cho con. Giá các nhà quý tộc Nga hợp sức Giặc xâm lăng đã tơi tả, đâu còn! Nếu đôi khi sự đểu cáng tạm thời Có thể thắng, nhưng không tồn tại mãi. Đúng, tráng sĩ Nga có thể bị lừa Nhưng họ sẽ không bao giờ chiến bại! Bởi xem ra chuyện đó thật nực cười, Như gây sự với mặt trăng, mặt trời. Ai gây chiến ta nhắc cho mà nhớ Sông Nepriadva, Borodino. Và nếu như Đại hãn Mông cổ xưa Trước bến bờ nước Nga dừng bước ngựa Nước Nga nay kiêu hãnh còn hơn thế, Đẹp hơn nhiều và mạnh vạn lần hơn! Trong lò lửa bất kỳ cuộc chiến nào Nước Nga có thể vượt qua địa ngục. Để tất cả các thành phố anh hùng Sáng bầu trời pháo hoa đêm chiến thắng! Và nước Nga sẽ muôn đời luôn mạnh Vì nước Nga không hạ thấp một ai. Bởi lòng nhân hậu mạnh hơn vũ khí Sự vị tha mạnh hơn chất độc nhiều. Bình minh rạng, sáng ngời và ấm áp. Và tương lai mãi mãi chẳng thể dời. Nước Nga không bắt đầu từ thanh kiếm Nên nước Nga sẽ đứng vững muôn đời. РОССИЯ НАЧИНАЛАСЬ НЕ С МЕЧА! Россия начиналась не с меча, Она с косы и плуга начиналась. Не потому, что кровь не горяча, А потому, что русского плеча Ни разу в жизни злоба не касалась... И стрелами звеневшие бои Лишь прерывали труд ее всегдашний. Недаром конь могучего Ильи Оседлан был хозяином на пашне. В руках, веселых только от труда, По добродушью иногда не сразу Возмездие вздымалось. Это да. Но жажды крови не было ни разу. А коли верх одерживали орды, Прости, Россия, беды сыновей. Когда бы не усобицы князей, То как же ордам дали бы по мордам! Но только подлость радовалась зря. С богатырем недолговечны шутки: Да, можно обмануть богатыря, Но победить - вот это уже дудки! Ведь это было так же бы смешно, Как, скажем, биться с солнцем и луною. Тому порукой - озеро Чудское, Река Непрядва и Бородино. И если тьмы тевтонцев иль Батыя Нашли конец на родине моей, То нынешняя гордая Россия Стократ еще прекрасней и сильней! И в схватке с самой лютою войною Она и ад сумела превозмочь. Тому порукой - города-герои В огнях салюта в праздничную ночь! И вечно тем сильна моя страна, Что никого нигде не унижала. Ведь доброта сильнее, чем война, Как бескорыстье действеннее жала. Встает заря, светла и горяча. И будет так вовеки нерушимо. Россия начиналась не с меча, И потому она непобедима! |
Em có thể đợi anh
Thật lâu và thật trung thành Đêm đêm đợi anh em vẫn thức Một hai năm, hay trọn cuộc đời Dẫu từng tờ trong cuốn lịch treo tường Lần lượt rơi, như lá trong vườn Chỉ cần được biết, mọi chuyện không vô ích Rằng đối với anh, chuyện đó chẳng tầm thường Em có thể đi theo anh Qua rừng rậm, hay đèo cao lộng gió Qua miền cát đường nhìn không rõ Qua núi đèo, qua mọi nẻo đường xa Dẫu bước chân quỷ sứ còn chưa qua Mọi nơi em sẽ qua, và không quở trách Sẽ vượt qua mọi thách thức khó lường Chỉ cần biết rằng mọi điều không vô ích Rằng anh sẽ không phản bội trên đường Em sẵn sàng vì anh dâng hiến Tất cả những gì em sẽ có sau này Em sẵn sàng vì anh chấp nhận Tất cả mọi điều độc ác đắng cay Em sẽ cho rằng mình hạnh phúc Được tặng anh cả thế giới hằng ngày Chỉ cần biết rằng mọi điều không vô ích Rằng em yêu anh không vô nghĩa mảy may Trích:
|
Trích:
Em có thể vì anh chờ đợi Suốt tháng năm và rất đỗi chân thành! Em có thể đêm dài thức trắng Một - hai xuân, và cả cuộc đời mình! Hãy cứ để cho trôi qua ngày tháng Lịch bong dần như lá rụng mùa đông, Chỉ cần biết em chờ không vô ích, Đợi mong này thật cần đến cho anh! Tôi chỉ nhớ được đúng 2 khổ thơ dịch đầu như trên đây, còn quên hết cả rồi! Đoạn sau này là bây giờ dịch lại: Em có thể theo anh khắp chốn Qua đèo nghiêng, rừng rậm hoang vu Qua cát bỏng không người qua lại Qua núi sông qua mọi bến bờ, Nơi quỷ sứ cũng chưa hề lai vãng! Em đi hết, không mảy may trách móc Vượt băng qua mọi lỗi lo âu Chỉ cần biết: không phải là vô ích, Rằng anh rồi không bội bạc em đâu! Em có thể hiến dâng tất cả Những gì hôm nay và sẽ có mai sau, Em có thể thay anh nhận hết Những vuông tròn của số phận đớn đau! Em hạnh phúc khi từng giây từng phút Được tặng anh cả thế giới này Chỉ cần biết: không phải là vô ích, Rằng yêu anh không phải tiếc mảy may! |
Èo, sao các bác lại có thể bắt đầu dịch thơ từ ...sớm thế không biết. Hồi hai mấy tuổi em chẳng dịch được câu thơ nào cho ra hồn.
Bài thơ này các bác Bản đồ, USY và Nina đã dịch rồi, nhưng em cố dịch thêm một phát nữa vậy :D * * * Em có thể chờ anh Rất lâu và chung thuỷ, Một, hai năm, cả đời Hàng đêm em không ngủ! Mặc những tờ lịch cũ Rơi như lá trong vườn, Miễn là tình em mãi Bên anh luôn vấn vương! Em có thể theo anh Vượt rừng rậm non ngàn Vượt hoang mạc không đường Thẳm sâu khe núi hiểm Quỷ sứ có đến đâu! Vượt qua mọi trở ngại Không than vãn một câu, Em biết, không vô ích Anh không phản bội đâu. Em có thể hiến dâng Mọi thứ đời em có. Em có thể thay anh Nhận mọi điều trăn trở. Em sẽ luôn hạnh phúc Tặng anh cả thế gian Em biết không vô ích Em yêu anh vô vàn! * * * Я могу тебя очень ждать, Долго-долго и верно-верно, И ночами могу не спать Год, и два, и всю жизнь, наверно! Пусть листочки календаря Облетят, как листва у сада, Только знать бы, что все не зря, Что тебе это вправду надо! Я могу за тобой идти По чащобам и перелазам, По пескам, без дорог почти, По горам, по любому пути, Где и черт не бывал ни разу! Все пройду, никого не коря, Одолею любые тревоги, Только знать бы, что все не зря, Что потом не предашь в дороге. Я могу для тебя отдать Все, что есть у меня и будет. Я могу за тебя принять Горечь злейших на свете судеб. Буду счастьем считать, даря Целый мир тебе ежечасно. Только знать бы, что все не зря, Что люблю тебя не напрасно! Эдуард Асадов. Зарницы войны. Повесть. Стихи. Поэмы. Москва: Военное изд-во, 1989. |
@TYKVA: Đúng là bác USY này bẩm sinh thơ thẩn, phát từ hồi con gái còn đang trứng nước! Mấy câu ngày xưa nghe còn ...ướt át hơn cả thơ dịch lại bây giờ!:emoticon-0102-bigsm
|
Hôm nay iem đọc một bài thơ khác của Asadov, thấy hay, thử cho ra món"cơm nguội" của mình. Mời các bác cùng dịch ạ!
Cảm ơn bac USY , bác Hongducanh đã...nổi còi báo động! Tý nữa thì nhà em bị "vào trại" do "dịch đại"!:emoticon-0136-giggl |
Trích:
Em có thể vì anh da diết đợi Lâu thật lâu, chân thành thật chân thành Đêm hàng đêm có thể là không ngủ Một, hai năm, hay suốt kiếp đợi anh! Những tờ lịch bóc ra như lá rụng trong vườn nhà, thì cứ để bay đi. Chỉ cần biết, em chờ không uổng phí, Em chờ là quan trọng lắm với anh! Em có thể đi theo anh mọi nẻo Dẫu bụi bờ rậm rạp, dốc cheo leo Hay hoang vu sa mạc chẳng đường theo Hay núi thẳm cùng sơn khắp chốn Nơi thâm sâu chẳng bóng một linh hồn! Em sẽ đi qua, không một lời than thở Sẽ vượt qua mọi trăn trở trên đời Chỉ cần biết, rằng không gì vô ích Rằng giữa đường đời anh không bội bạc thôi. Em có thể dâng tặng anh tất cả Những gì hôm nay hay em có ngày mai Em có thể vì anh mà nhận lại Mọi nỗi đắng cay khổ lụy cõi người. Em sẽ thấy mình vô cùng hạnh phúc Dâng tặng anh tất cả thế gian này. Chỉ cần biết, rằng không gì vô ích Rằng yêu anh là chẳng chút phí hoài. -Cơm Nguội dịch- http://ourspace.biz/myspace_comment_...illWaiting.gif |
@Tulip: Cơm nguội của bác còn thơm hơn cả món cơm nguội của nhà em đấy bác ạ!:emoticon-0100-smile.
|
Theo gót bác Bản Đồ đã sưu tầm được bài thơ rất hay của Asadov, em xin góp phương án dịch của mình để cảm ơn bác (sau khi đã xin tư vấn (nhưng không được đáp ứng:emoticon-0100-smile) của nhiều thành viên Viện Văn học và Song ngữ):
|
Báo cáo các bác, Cơm vừa khám phá ra một trang đầy thơ của nhà này. Nhưng mà baì nào bài nấy dài dằng dặc. Ngán!
Trình bày các bác đọc một bài ngăn ngắn một chút:
Báo cáo: Chỗ này Сплошной необжитости торжество. Cơm không biết từ này chính xác là gì! Dịch đại đi đấy ạ. Các bác ai biết xin chỉ giáo, để nhà iem sửa lại. Thank u nhiều! |
Сплошной необжитости торжество: từ необжитость - необжитый/необжитой đúng là "không có người ở, hoang hóa, trống vắng", bác Tulip dịch là "triền miên miền hoang hoải buồn đau" là khá sát rồi còn gì:emoticon-0100-smile, bác còn "lăn tăn" gì nữa!
Bài thơ này nghe toàn mơ với mộng, mà lại dài, USY em chạy mất dép (bác Tulip coi là ngắn, eo ôi:emoticon-0127-lipss). Cảm ơn bác đã cho thưởng thức 1 bản dịch hay nhé! |
Hơ hơ, thế hóa ra mình đoán tài nhỉ. Em lăn tăn là ở cái kết hợp của chữ торжество với Сплошной необжитости ý bác ạ. Dịch sai sợ chúng bạn cười bác nhỉ! :emoticon-0106-cryin
|
12-08-2008. Miền hoang.
Trích:
Chịu để bị trị vì. Sao ông không "chạy" đến với người trong mộng đi mà cứ mơ mãi thế. :emoticon-0100-smile Giá như mà thời ông đã có Internet / diễn đàn như bây giờ thì các chị Ri-A, chị Cơm,… đã, có thể, làm cho “miền hoang” của ông đỡ đặc quánh (сплошная) hơn rồi (đến tưởng chừng như có thể xắt ra từng miếng được). :emoticon-0100-smile |
Em thấy bài này của Asadov vui vui, mời các bác ra tay nhé, em thử liều xem, nhưng thật ra chưa ưng ý lắm, vì nó dài, và trúc trắc lắm:
|
Chà chà, bài này dài thật, dịch chắc chắn tốn hơn 5 phút :)
|
Trời ơi, chỗ này lạnh lẽo quá. Cơm Nguội lâu ngày mới ghé, xin cho bác Asadov vô lò vi sóng chút xíu đây ạ:
Note: Thực ra không biết đâu là em, đâu là anh!:emoticon-0102-bigsm |
Trích:
О друг мой, ты будешь моей.:emoticon-0100-smile |
Hihi, ý Cơm là không biết đây là em nói với anh hay là anh nói với em, bản tiếng Việt ấy ạ. Bản tiếng Nga thì rõ rồi. Thế nên tiếng Việt chúng ta không có giống thiệt là dở hic! :emoticon-0136-giggl
|
Я могу тебя очень ждать
Я могу тебя очень ждать, Долго-долго и верно-верно, И ночами могу не спать Год, и два, и всю жизнь, наверно! Пусть листочки календаря Облетят, как листва у сада, Только знать бы, что все не зря, Что тебе это вправду надо! Я могу за тобой идти По чащобам и перелазам, По пескам, без дорог почти, По горам, по любому пути, Где и черт не бывал ни разу! Все пройду, никого не коря, Одолею любые тревоги, Только знать бы, что все не зря, Что потом не предашь в дороге. Я могу для тебя отдать Все, что есть у меня и будет. Я могу за тебя принять Горечь злейших на свете судеб. Буду счастьем считать, даря Целый мир тебе ежечасно. Только знать бы, что все не зря, Что люблю тебя не напрасно! Anh có thể mãi chờ em Eduard Arkadyevich Asadov (Nhà thơ Nga) Anh có thể chờ em, chờ mãi Chờ thật lâu và chung thủy em ơi, Có nhiều đêm thức hoài không ngủ Một, hai năm và có thể cả đời Hãy để cho bao nhiêu tờ lịch Cứ bay đi như chiếc lá trong vườn Chỉ biết rằng, tất cả không vô ích Với em thì nó thực cần hơn Anh có thể theo em đi tất cả Sa mạc, rừng sâu, nơi không có đường qua Qua núi thẳm hay một miền đất lạ Cả quỷ kia cũng chẳng tới bao giờ Theo tất cả, anh không hề oán trách Anh vượt qua mọi nỗi đau buồn Chỉ hiểu rằng, đều không vô ích Vì em không phản bội trên đường Vì em, anh vô tư dâng tặng Tất cả những gì anh có trong tay Vì em, anh sẵn sàng đón nhận Nỗi đắng cay trên cuộc đời này. Và anh sẽ vô cùng hạnh phúc Từng giờ dâng cả vũ trụ cho em Mong em hiểu, tất cả không vô ích Không phí hoài khi anh mãi yêu em ... Lính thuỷ dịch |
ANH CÓ THỂ ĐỢI CHỜ EM MÃI
vanthang | 29 January, 2012 16:55 Я могу тебя очень ждать - Anh có thể đợi chờ em mãi Я могу тебя очень ждать (Eduard Arkadyevich Asadov) Я могу тебя очень ждать, Долго-долго и верно-верно, И ночами могу не спать Год, и два, и всю жизнь, наверно! Пусть листочки календаря Облетят, как листва у сада, Только знать бы, что все не зря, Что тебе это вправду надо! Я могу за тобой идти По чащобам и перелазам, По пескам, без дорог почти, По горам, по любому пути, Где и черт не бывал ни разу! Все пройду, никого не коря, Одолею любые тревоги, Только знать бы, что все не зря, Что потом не предашь в дороге. Я могу для тебя отдать Все, что есть у меня и будет. Я могу за тебя принять Горечь злейших на свете судеб. Буду счастьем считать, даря Целый мир тебе ежечасно. Только знать бы, что все не зря, Что люблю тебя не напрасно |
ANH CÓ THỂ ĐỢI CHỜ EM MÃI
Với em anh mãi chờ mong Bao lâu anh vẫn thủy chung cả đời Từng đêm khắc khoải không vơi Thời gian mòn mỏi chẳng rời bóng em Từng tờ lịch bóc để xem Rơi như cánh lá theo em trong vườn Biết chăng nỗi nhớ niềm thương Chẳng hoài phí, bỡi có em cũng chờ Dõi trông từng bước thẩn thờ Rừng sâu, sóng dữ xa mờ trời xanh Núi cao, ngõ hẻm có anh Đường ma, lối quỷ vắng tanh bóng người ! Anh đi xa tít đơn côi Dù bao gian khó chẳng rời bước chân Trái tim rực cháy là cần Công không uổng phí, ngại ngần là bao! Vì em tất cả anh trao Những gì hiện hữu, mai sau vẫn còn Vì em anh chịu héo hon Khổ đau, cay đắng mỏi mòn đợi trông Với anh diễm phúc tình nồng Tặng em trái đất mênh mông vô ngần Chỉ mong thông điệp anh cần Em đừng giông bão nát tan lòng này ! |
Riêng bài thơ này của Asadov không có chỗ nào xác định rõ 2 vai nam viết cho nữa hay nữ viết cho nam. Nhiều bác dịch đại từ Anh-em như bác Lính thủy, bác songdongemdem và một số bác nữa ngày trước, có lẽ vì tác giả bài thơ là nam.
Nhưng riêng em có ý kiến đây là lời người con gái nói với người con trai, nên đã dịch là Em (nói với) - Anh. Vì em nghĩ chả có cô gái nào lại "lang thang nơi rừng thẳm núi cao", đi đâu "biền biệt tháng ngày" để chàng phải chờ đợi vò võ như thế cả. Nó không logic. Mà là người con gái dõi theo, chờ đợi, hứa hẹn chung thủy với người con trai thì hợp lý hơn các bác ạ. |
Chị USY để ý rất chính xác về đại từ nhân xưng trong bài thơ không cho biết là "ai đứng, ai đi". Tuy nhiên, theo nội dung thì có thể hiểu là "chàng" theo "nàng" để tìm yêu dù đến chân trời góc biển, chứ cũng không thấy dòng nào cho thấy ngôi "tư" là kẻ đi lang thang. Ngay một số câu dịch nghĩa đen thì sang tiếng Việt lại trật ý tác giả, hay có thể nhà em vốn hơi dốt văn lẫn russian nên cảm thấy thế.
Bác Linh thuy có bản dịch rất hay, nhưng một số chỗ chưa tả hết ý bài thơ. Tại khổ thứ 3 có tới 5 dòng cũng không phải vô ý, vì đó là phần chuyển tiếp cho hai khổ thơ tiếp để kết thúc ở khổ cuối cùng, chính khổ thêm dòng này làm nên cái hay và độc đáo riêng của bài. Để thử trình bày cảm nhận của mình, nhà em cũng thử trình kết quả của mình cho bác Linhthuy tham khảo xem sao:
|
Anh - Em có lý, mà Em - Anh cũng có lý!
Nam - Nữ được, mà Nữ - Nam cũng được! Oái oăm thật. Không hiểu người Nga khi đọc có tìm hiểu xem đây là OH - OHA hay OHA - OH. Em thiên về phương án của bác USY. Các bác nữ thường sướt mướt hò hẹn chung tình chứ cánh đàn ông chúng em (tất nhiên có ngoại lệ) chỉ "ba bảy hai mươi mốt ngày"! Có thể không dịch là "Anh - Em" nữa, mà dịch là "Cậu - Tớ" nếu muốn "sến", hay "Mình -Ta" cho nó lãng mạn: "Mình về mình có nhớ ta Ta về ta nhớ những hoa cùng người" (T.H) và để khỏi phải băn khoăn "Cọc chờ Trâu hay Trâu chờ Cọc". Em xì-pam tý, mong các bác lượng thứ! |
Trích:
- ở khổ đầu, nhân xưng "Я" tự xưng có khả năng chờ đợi, không ngủ hàng năm hoặc cả đời, thì nó chỉ có thể thực hiện bởi phái mạnh, chứ tự bắt một cô gái làm vậy là khá "nhẫn tâm", ngay các nhà thơ nữ Nga thì nhà em cũng chưa đọc thấy loại tự sự mạnh mẽ đó (chắc chưa đọc tới). Có lẽ người ta dễ gán từ "chung thủy" trong khổ này cho một "em"... - trong khổ 2, vai "tư" ở cuối câu là người cần đến thời gian, dĩ nhiên ngồi đếm lịch hay ngắm lá bay thì chàng nàng đều làm dễ, nhưng thời gian và câu giờ hay thuộc về phái yếu: từ thời gian trang điểm đến thời gian giữa hai sự kiện được tỏ tình và chấp nhận nó đôi khi dài lắm lắm... - tại khổ 3 có hẳn 5 dòng thơ và nó nói rõ "Ta có thể đi (tìm) theo ngươi mà vượt qua đủ thứ chướng ngại trên đời, nơi ma quỷ còn thua ta cả ...tấc..." thì làm sao bắt cái kẻ "Ta" kia là cô gái yêu kiều được, trừ khi đó là VĐV điền kinh việt dã kiêm võ sư kiêm nhà leo núi thám hiểm... Sau khổ 3 thì đúng như anh MU nói, không còn khoe khoang cơ bắp hay sức mạnh siêu nhiên nữa mà chỉ thuần khẳng định tình cảm thì "Ta" mới có thể gắn cho bất kỳ phái nào dù mạnh hay yếu, thậm chí cả "hai phái (hi fi)" cũng như nhau! Nhà em đồ rằng, cô nàng nào đó có tiền mua vé máy bay đi chơi tận vùng Viễn Đông nhiều năm chả thèm về, còn chàng kia từ phía Tây đành cuốc bộ hướng theo đó để hy vọng gặp khuyên giải nàng hồi tâm, nhưng không thể tưởng tượng nếu nàng gật thì họ lấy nhau sinh con đẻ cái rồi chàng sẽ còn nhớ lời khoe mẽ khi xưa không nhỉ? nếu lạm phát leo thang, lương không đủ mua sữa cho con hay bế con đi Bệnh viện...còn dáng yêu kiều kia nay đã giống thùng rượu vang cạn hết... Nếu hỏi người Nga có quan tâm đến thơ thẩn thì nhà em chắc họ đọc 3 khổ đầu là dư biết "Я" là ai, các bác cứ hỏi thử xem! |
Bác Lính Thủy cho em spam chút!
Em thì thiên về ОН mới hợp lý, vì cánh đàn ông các bác mới viết ra được những lời có cánh hứa hẹn nào sa mạc, núi cao, vực sâu...xong rồi thì "liệu mà cao chạy sang Anh, ái ân ta có ngần này mà thôi..." Chứ còn phụ nữ chúng em đây rất thực tế, chong mắt suốt đêm thâu cả chục năm ròng, sẵn sàng bỏ cửa, bỏ nhà theo ... mà đố dám tiết lộ với ai. Sáng ra vẫn cun cút đi làm, chiều vẫn mua dưa, cà về muối, bò ra lau nhà, rửa bát.... đêm lại ngậm đắng, nuốt cay thao thức gửi hương cho gió thế thôi, ai mà viêt nổi những lời bay bổng (xạo bà cố) thế. |
Trích:
rất thực tế nhé, không thèm xạo đây! Giờ mới biết Hoạn Thư cũng tâm tư không đơn giản :D |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 09:26. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.