Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   Đọc sách (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=388)

Cá Măng 23-01-2008 10:58

Đọc sách
 
Hôm nọ rỗi rãi em đọc cái text này trên mạng, tự dưng muốn nhặt nhạnh gửi lên đây, khoanh tay mong các bác tha cho em cái tội dài dòng.



Books
Ngày bé bố đi công tác xa, mẹ con ở nhà cứ thế nuôi nhau vài tháng bố về. Có lần bố về vào buổi tối, tôi mải đi chơi gặp ở cửa không nhận ra còn bảo cháu chào chú, chào xong thì chạy sang nhà hàng xóm chơi, không biết bố mình về.

- Đồng lương kỹ sư còm cõi của bố dùng phần lớn vào việc rải đường, bố mẹ chẳng dành dụm được gì, tài sản giá trị nhất trong nhà tôi nghĩ mãi mới ra, là 2 cái xe đạp khung dựng.

- Nhưng có một thứ bây giờ tôi thấy vô cùng đáng giá, ấy là cái tủ sách. Bố mẹ thích đọc sách. Và bố đã mang sách về sau những chuyến công tác từ vùng mỏ xa xôi. Sách được để trong những tủ nhỏ, bọc bìa xi măng ghi chữ bên ngoài. Ngày ấy người ta không làm những quyển sách bìa cứng trừ nhà xuất bản Cầu Vồng nên những quyển sách bìa dày thì được đóng giữ bằng bìa vốn là bìa để treo bloc lịch. Việc đóng những quyển sách như vậy hẳn mất nhiều thời gian và cần tỉ mỉ.

- Một cách nào đó, tôi biết ơn những quyển sách ấy. Những quyển sách đưa tôi đến nhiều vùng đất nhiều số phận, hình thành và nuôi dưỡng ước mơ đi và hướng tới. Sự trải nghiệm trong những trang sách mang lại cho tôi nhiều kỳ thú.

- Tôi nghĩ, thái độ tốt nhất mà tôi muốn có trong cuộc đời này là sống giản dị và yêu thương. Khi còn bé bố thường thức đêm đọc sách, đọc xong thì gọi mẹ dậy đọc nếu đó là sách hay. Lưu giữ những kỷ niệm yêu thương đó trong ký ức, những điều dối trá, cách hành xử tồi tệ trong cuộc sống tôi không nhớ nhiều. Chẳng để làm gì. Bao dung hơn cũng là điều tôi học từ sách.

- Từ sách, tôi là đứa duy nhất chọn thi khối C trong một lớp toàn thi toán. Sự tình cờ của số phận không làm tôi trở thành cô giáo dạy văn hay người trông giữ thư viện như hồi bé mường tượng. Có nhiều người hồi đó thi khối C vì không biết thi gì khác. Tôi thi khối C và đến giờ vẫn vui vì điều đó.

- Bằng sự cảm nhận của bản thân mình, tôi hiểu được giá trị và tầm quan trọng của việc trò chuyện và đọc truyện cho trẻ. Điều đó giúp chúng xây dựng một vốn từ vựng phong phú và có hiểu biết cơ bản về bản chất từ ngữ. Tôi luôn mong muốn đứa trẻ sau này của tôi biết cách đọc chủ động. Đấy cũng là cách mà tôi biết ơn bố mẹ mình.

- Chúng tôi lớn lên, nhà chuyển một lần, những quyển sách được chuyển ra một kệ sắt lớn, thời tiết nhiệt đới làm chúng bị hư hao đi. Chúng tôi dồn chúng vào những thùng các tông, để lên gác xép. Bụi phủ mờ. Chúng tôi vẫn quý sách và có nhiều việc phải lo toan.

- Trong tâm hồn tôi luôn có một tủ sách tinh thần. Khi tôi lớn lên, trưởng thành, nhận ra giá tiền của một cuốn sách luôn là rất cao so với thu nhập của một người lao động bình thường. Tôi xúc động vì điều đó. Nhiều khi đã tự hỏi không biết sau này mình có sở hữu được một tủ sách bằng của bố hay không. Cuộc sống hàng ngày với bao nhiêu điều trăn trở, một lần tôi đã mua lại một cuốn sách tái bản làm kỷ niệm, và không giở ra đọc, thực tế mình đã gần như thuộc lòng nó còn đâu.

- Nhưng sách cũng làm cho tôi trở thành một người lãng mạn, yếu đuối và cô đơn. Ví dụ như lúc này, nhớ biết bao nhiêu......

Đến đây em lại khoanh tay, các bác bỏ quá cho em cái tội ..sến. Em mạn phép mở topic này, vì hiện tại ăn hóa đọc là hình thức hưởng thụ văn hóa đang được khôi phục và trỗi dậy mạnh mẽ.Thậm chí sách trở thành phụ kiện.:emoticon-0102-bigsm Mỗi ngày có hàng trăm đầu sách được xuất bản và tái bản, người đọc như em lơ ngơ không có đủ tiền và sức lực để có lựa chọn phù hợp.
Mà các NNNer hẳn là những người từng đọc nhiều hơn ai hết nên em mong tất cả các bácghé qua đây giới thiệu cuốn sách yêu quý của mình, em và một số bạn khác sẽ tìm đọc ngay khi nào có thể.
Còn đây là những trang sách đi suốt đời vẫn nhớ của em:
1. Tuổi thơ im lặng - Duy Khán
Bao gồm những mẩu chuyện nhỏ, rất nhỏ về tuổi thơ, gia đình, thế giới xung quanh, những đồ vật biết nói. Cuốn sách giản dị. Người nhỏ đọc thấy hay. Người lớn đọc thấy thương và nhớ. Tuổi thơ nghèo khó bình dị đã trôi qua.
2. Tốt tô chan - Cô bé ngồi bên cửa sổ - Test su ko(Nhật Bản)
Tự truyện của tác giả. Được giới thiệu khi tác giả sang VN trong vai trò đại sứ UNICEF. Có nhiều điều trong cuốn sách này mà những nhà làm công tác giáo dục VN mãi mãi phải học.
3. Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colin Macalau
Tiểu thuyết nổi tiếng viết bởi nữ y tá người Úc, xuyên suốt số phận của 3 thế hệ phụ nữ trong gia đình Kliri: Fiona, Mec ghi, Jaxtia. Em nhớ triết lý : không ai có thể biết được những đòn sắp tới mà số phận giáng xuống cho con người(Hình như ở đọan nhân vật Đen chết và Méc ghi cay đắng hỏi Fiona rằng Chúa còn có thể làm gì được chúng ta nữa). Híc, cầu mong ta đừng rơi vào hòan cảnh mà ở đó ta nhận ra được tận cùng nghị lực của mình.
4. Cuốn theo chiều gió - Macgarit Mitchell - Dương Tường dịch
Tác phẩm văn học cổ điển thế giới. Khâm phục nghị lực của Scarlet nhưng cũng nhận ra rằng không có gì trên đời tồn tại mãi mãi, kể cả tình yêu he he.
5. Đất vỡ hoang - Mikhain Solokhop
Bi giờ mới đến Nga hi hi. Không phải Sông Đông êm đềm. Ở Đất vỡ hoang có cái hài hước tinh tế của nghệ thuật bậc thầy. Tiểu thuyết hai tập phản ánh thời kỳ nông trang hóa ở Nga những năm...Truyện dễ thương và không nặng nề ám ảnh. Nhân vật ông lão đánh xe cho đồng chí Đa vư đôp là một ông già lẩn thẩn tốt tính hồn nhiên gây cười tội nghiệp tên là Shuka. (Virut có đọc bài này thì chèn cho tớ cái tên bằng tiếng Nga vào với, mệt với cái tên này quá ):emoticon-0102-bigsm
6. Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về rừng tai- ga và vùng đất Xiberi rộng lớn. Cuộc sống của những người dân làng Taiset làm nhiệm vụ của hậu phương lớn cho cuộc chiến chống phát xit của Hồng quân Liên Xô. Cuốn sách đọc không bao giờ chán:emoticon-0102-bigsm(he he cá nhân tý)
7. Tuổi thơ dữ dội - Phùng Quán
Em đọc khi đã lớn, tức là năm kia, đọc một mạch từ tối tới 3 h sáng, xúc động không dám đọc lại từ bấy đến giờ. Sau đó nghe anh phuongnn và hungmgmi chê trong box Ba phút sự thật. Hôm nay tiện đây em rón rén hỏi 2 bác chê ở điểm nào, cầu thánh Ala phù hộ hai bác nhanh khỏi bệnh giả nhời ủng hộ em cái.
8. Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư
Theo chủ quan của em Nguyễn Ngọc Tư là một hiện tượng và Cánh đồng bất tận là hiện tượng của Nguyễn Ngọc Tư. Phương ngữ Nam Bộ cộng với các vấn đề xã hội trong thời điểm hiện tại và lựa chọn của người cầm bút là hai đặc điểm của Nguyễn Ngọc Tư mà em luôn yêu quý.
9. Đèn không hắt bóng - Văn học Nhật Bản em quên tác giả, chỉ nhớ là cụ Cao Xuân Hạo dịch từ tiếng Nga
10. Hồi ký Hilarry Clinton
Không phải ngẫu nhiên mà bà Hilary luôn được bầu chọn vào danh sách những người phụ nữ được hâm mộ nhất thế giới. Đọc cuốn này rồi mong muốn bà Hilary trúng cử trong cuộc bầu cử sắp tới, ít nhất thì bà ấy cũng tiếp tục chính sách không hiếu chiến của chồng bà, vả lại nếu đứng đầu nước Mỹ là một người phụ nữ chắc Mỹ không bao giờ đánh I Ran.
Phù.

BelayaZima 23-01-2008 15:57

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 5040)
Em mạn phép mở topic này, vì hiện tại ăn hóa đọc là hình thức hưởng thụ văn hóa đang được khôi phục và trỗi dậy mạnh mẽ.Thậm chí sách trở thành phụ kiện.:emoticon-0102-bigsm Mỗi ngày có hàng trăm đầu sách được xuất bản và tái bản, người đọc như em lơ ngơ không có đủ tiền và sức lực để có lựa chọn phù hợp.
Mà các NNNer hẳn là những người từng đọc nhiều hơn ai hết nên em mong tất cả các bácghé qua đây giới thiệu cuốn sách yêu quý của mình, em và một số bạn khác sẽ tìm đọc ngay khi nào có thể.

:emoticon-0136-giggl Chị gõ nhanh nên bị xót một chữ nè chị :emoticon-0102-bigsm. Em rất thích chủ đề này nhé. Em cũng thích đọc sách. Tất cả những cuốn sách em có trên giá sách đều là những cuốn mà em thích :emoticon-0155-flowe. Cuốn sách mà em thích nhất, đọc đi đọc lại, đọc mãi cũng không bao giờ chán là cuốn có tên NHỮNG TẤM LÒNG CAO CẢ :emoticon-0171-star: :emoticon-0155-flowe. Những câu chuyện trong cuốn sách rất đơn giản nhưng mang lại rất nhiều bài học về cuộc sống, về cách đối xử giữa người với người. Trong cuốn sách em thích nhất TRUYỆN ĐỌC HÀNG THÁNG có tên :" Từ mạch Ap-pen-ni-nô đến mạch An-detx" - câu chuyện nói về một chú bé dũng cảm đã vượt cả một quãng đường xa xôi từ nước Ý đến Achentina để tìm mẹ. Nếu ai đã từng đọc cuốn sách này thì em tin rằng mọi người đều không thể nào quên được cậu bé Mac-cô đầy quả cảm và đáng quý ấy.
Còn nếu kể hết tên những cuốn sách mà em thích thì nhiều lắm. Hiện giờ em đang đọc cuốn " Sức mạnh của lòng kiên nhẫn". Em thấy mình hơi thiếu kiên nhẫn :emoticon-0111-blush nên em rất muốn đọc :emoticon-0102-bigsm

Times 24-01-2008 14:36

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 5040)
4. Cuốn theo chiều gió - Macgarit Mitchell - Dương Tường dịch
Tác phẩm văn học cổ điển thế giới. Khâm phục nghị lực của Scarlet nhưng cũng nhận ra rằng không có gì trên đời tồn tại mãi mãi, kể cả tình yêu he he.

Xem bài viết của bạn, tôi lại nhớ đến những ngày còn nhỏ. nhà không có sách, toàn đi mượn hàng xóm nên thường xuyên phải đọc gấp để "trả sách" đúng hẹn, thức đêm đọc sách là chuyện "thường ngày ở huyện" :emoticon-0102-bigsm. Lúc đó, tôi luôn ao ước một ngày nào đó, đi làm, có tiền tôi sẽ mua thật nhiều sách truyện để đọc, để không phải đi mượn sách nữa.

Cuốn theo chiều gió là một trong những cuốn truyện mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Đây cũng là truyện được chuyển thể thành phim theo tôi là hay nhất trong những phim dựng theo những cuốn tiểu thuyết đã từng xem. Scarlet đúng là nhân vật có cá tính mạnh, vừa thực tế, vừa lãng mạn. Cô thật ngờ nghệch trong chuyện tình cảm, suốt cả một thời gian dài ôm mối tình tuyệt vọng với chàng trai chủ trang trại 12 cây sồi mà không hề biết rằng thực ra mình rất yêu Rett. Đúng là chỉ những khi nào bị mất đi thì chúng ta mới thấy được điều quy giá.

fresco 24-01-2008 18:15

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 5040)
...

9. Đèn không hắt bóng - Văn học Nhật Bản em quên tác giả, chỉ nhớ là cụ Cao Xuân Hạo dịch từ tiếng Nga
...
Phù.

"Đèn không hắt bóng" hay nguyên bản dịch từ tiếng Nhật ra là "Vô ảnh đăng" là một trong các tác phẩm đầu tay của Watanabe Jun'ichi (khoảng đầu những năm 60 TK trước), một nhà văn có nhiều tiểu thuyết bán chạy (best seller) vào loại nhất nước Nhật mặc dù không được giới "Hàn lâm" đánh giá cao.

Ông vốn là bác sỹ sau chuyển sang làm nghề viết văn. Một trong những tác phẩm nổi tiếng gần đây của ông được chuyển thể thành phim truyện Nhật là bộ tiểu thuyết "Thất lạc viên" - Lost paradise (1994?). Bộ phim này gây tiếng vang rất lớn và gây nhiều tranh cãi tại Nhật thời bấy giờ vì đề cập nhiều đến ngoại tình & sex. Một câu chuyện lãng mạn nhưng cũng rất buồn! Phim cũng đã đoạt giải "Oscar Nhật" năm 96 thì phải.

Cô Trang Hạ cũng đã có dịch một đoạn ngắn ở blog của cô ấy:
http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7vi...U-?cq=1&p=2146

Mình cũng có bộ truyện này "origin" tiếng Nhật. Phim xem cũng hay lắm...hơn ba cái phim "tình củm" của "Hàn xẻng" nhiều! :D

rung_bach_duong 24-01-2008 21:01

Mời cả nhà đọc Rừng Nauy tại đây:

http://www.4shared.com/file/35786162...Rung_Nauy.html

Cũng có nhiều ý kiến khác nhau xung quanh cuốn truyện Nhật bản gây nhiều tranh cãi này :)

virus 24-01-2008 23:16

Rừng Nauy em đọc hồi hè vừa rồi. Hồi đó nó trở thành một cuốn sách bán khá chạy, và được rất nhiều người hâm mộ.

Sau khi đọc xong cuốn sách, cảm nhận đầu tiên là sự cuốn hút. Quả thật, cuốn sách đã cuốn hút em từ đầu đến cuối câu chuyện. Từ những câu chuyện sinh hoạt hàng ngày trong kí túc xá nam, đến những câu chuyện tình yêu xảy đến với cậu Toru, đến những người bạn của cậu. Và cả sự đấu tranh tư tưởng trong suy nghĩ của cô bé Naoko cũng rất khiến người đọc bị thu hút. Đặc biệt, lối miêu tả sinh động đời sống và lối sống của giới trẻ Nhật Bản trước đây cũng khiến cho em phần nào tưởng tượng được. Đó là cái thành công của tác giả theo cảm nhận của riêng em.

Nhưng, điều nổi bật nhất trong câu chuyện mà em thấy đó là sự cô đơn. Đọc đến đâu, đến nhân vật nào cũng thấy toát lên một sự cô đơn, một con người lạc lõng, khó hiểu trong thế giới của họ.

Sex trong câu chuyện được miêu tả cũng rất... lãng mạn. Không khiến người đọc nghĩ đến những chuyện sex rẻ tiền.

Em mới đọc được một lời bình, mà theo em là khá hay về câu chuyện này, xin trích ra đây mời các bác đọc:

Trích:

Rừng Nauy” phản ánh xã hội Nhật những năm sáu mươi, giống như “thế hệ lạc lõng” của Phương Tây. Đọc tác phẩm thấy man mác một không gian buồn bã khắc khoải, khi con người ta phải dằn vặt với sự bế tắc khi đi tìm bản ngã của mình và đôi khi thất vọng sâu sắc bởi không thể hoà nhập cái bản ngã đó vào hiện thực đời sống. Các nhân vật luôn luôn muốn sống một cuộc đời độc lập, phóng khoáng như là một bản nguyên, không sao chép theo một nguyên mẫu nào. Nhưng cái tôi ấy không thể liên kết với cộng đồng. Nó trở thành cái tôi cô đơn, cái tôi thất vọng. Đây cũng chính là biểu hiện của chủ nghĩa hậu hiện đại rõ rệt trong nhiều tác phẩm, khi mà người ta không còn thấy những điều tốt đẹp trên cuộc đời này nữa.

Thế giới nhân vật trong “Rừng Nauy” là thế giới của những con người cô đơn. Ta bắt gặp đầu tiên hình ảnh của Toru năm 37 tuổi, với bản hoà tấu không lời ca khúc “Rừng Nauy” (Norwegian Wood) của The Beatles. “Giai điệu ấy bao giờ cũng khiến toàn thân tôi run rẩy, lần này nó làm tôi choáng váng hơn bao giờ hết”. Bản nhạc đưa Toru trở về miền kỉ niệm, “về những mất mát trong cuộc đời, về những bạn bè đã chết hoặc vô âm tín, những cảm xúc mãi mãi không còn nữa”
Hình ảnh “ngày hôm đó”- một cánh đồng mà mọi thứ hiện lại rõ ràng từ mùi cỏ, mùi lạnh đến cả tiếng chó sủa …Nhưng nó trống rỗng vì không có ai cả. Âm điệu đầu tiên mà người đọc bắt gặp là sự cô đơn và lạnh lẽo. Toru và Naoko xuất hiện với câu chuyện về cái “giếng đồng”. “Nó sâu đến độ không thể đo được, và đầy chặt bóng tối, như thể toàn bộ bóng tối của thế giới đã được nấu chảy và lèn vào đó đến tận cùng đậm đặc của chúng”. Nó dường như cũng chính là giới hạn của con người trong cuộc đời. Người ta lo sợ mơ hồ về một điều gì đó mà không thể biết đích xác là gì, giống như việc người ta cố gắng đến mấy cũng không thể tìm ra vị trí cái “giếng đồng”. Nó là một nối ám ảnh, một yếu tố tồn tại ngay trong chính bản ngã mỗi người.
Có thế thấy rằng, mỗi nhân vật cô đơn trong “Rừng Nauy” đều là một người dị biệt, méo mó, không hoàn hảo. Họ xa lạ với xã hội, với cuộc đời, thậm chí với chính cả bản thân mình.

Bất cứ nơi đâu trong thế giới của “Rừng Nauy” ta cũng bắt gặp những con người cô đơn. Đó là Kizuki- bạn thân của Toru Watanabe. Kizuki- một người công bình và chu đáo. “Cậu ta có cái tài rất hiếm là biết tìm thấy những cái thú vị trong những câu chuyện chẳng có chút thú vị nào của người khác…”. Thế nhưng Toru lại là “thằng bạn thực sự duy nhất của cậu ở trường”. Người thứ hai mà Kizuki chơi cùng là Naoko, bạn gái của anh ta. Naoko cũng là một người kì quặc. Ba người đó chơi với nhau như một sự kết hợp hoàn hảo, hầu như không có mối liên hệ nào với những người khác xung quanh. Naoko được nuôi dạy như một con búp bê, mặc dù cô không hề thích thế. Cô không có khả năng phản kháng, nhất là sau cái chết của Kizuki, cô gần như tách biệt hoàn toàn với xã hội, thậm chí với cả gia đình. Cô ở một nhà trọ mà không ai có thể tìm ra cô, sống đơn giản đến mức tưởng như không có gì đơn giản hơn thế được nữa. Và Naoko không có khả năng giao tiếp bình thường. “Mình cố nói một điều gì đó, nhưng nói ta từ nào là sai từ ấy- chúng đều không đúng hoặc ngược hẳn lại với điều mình định nói.” Ta còn cảm thấy ở Naoko một nỗi sợ hãi bước đi của thời gian. Toru đã nhận ra điều này khi Naoko tròn hai mươi tuổi “Có cái gì đó là lạ trong việc nàng đã tròn hai mươi tuổi. Tôi cảm thấy dường như chỉ có duy nhất một thứ có ý nghĩa với Naoko cũng như với tôi, và đó là cứ tiếp tục qua lại mãi giữa tuổi mười tám và tuổi mười chín. Sau tuổi mười tám là tuồi mười chín, và sau mười chín lại đến mười tám. […]Chỉ có người chết mới mãi mãi ở tuổi mười bảy”. Con người ấy không chấp nhận được thời gian trôi chảy, không chấp nhận được cuộc đời, cái cô đơn nó tồn tại như một thứ keo dính chắc, làm cho cô bị gạt sang một bên, trở nên lạc lõng hơn ai hết.
Chị gái của Naoko cũng vậy – “một trong những cô gái thành công trong mọi chuyện : một siêu học sinh, siêu vận động viên, danh nổi như cồn, một nhân vật thủ lãnh, nhân hậu, thẳng thắn, bọn con trai thích cô, thầy cô giáo cũng thích cô, tường phòng cô treo đủ loại giấy khen và chứng chỉ.” Thế nhưng, cô là một cô gái không bình thường. “Thường cứ độ hai hoặc ba tháng một lần, chị ấy bỗng ở lì trong phòng và nằm suốt ngày, không đi học, hầu như không ăn gì, tắt hết đèn và không làm gì cả. […] Sau hai ngày, chị ấy sẽ lập tức chấm dứt tình trạng đó và lại đi học như thường.” Sự cô đơn trong con người này không thể lí giải nổi. Và chính vì thế nó đã dẫn đến cái một cái kết thúc mà cho đến khi khép lại cuốn truyện, không một ai trong số chúng ta có thể chắc chắn là mình hiểu được lí do.
Biểu hiện này cũng thấy có ở ông chú của Naoko: “Ông ấy cũng rất xuất sắc nhưng ông ấy đã ở tịt hẳn trong nhà suốt bốn năm liền, từ năm mười bảy đến năm hai mươi mốt tuổi.”
Có thể thấy mỗi nhân vật đều mang một nỗi cô đơn tự bản thể chính nó. Tác giả không cần nói nhiều mà chúng ta vẫn nhận thức rõ điều này. Cảm giác không hiểu nổi chính sự hiện hữu của mình đã tách con người ra khỏi thế giới và quẳng nó vào hư vô, nơi chỉ có nỗi cô đơn ngự trị.

Toru là nhân vật chính của truyện. Anh là người đã hoà nhập được với cuộc sống sau những trải nghiệm nhất định. Nhưng Toru cũng cô đơn. Cô đơn đến ghê gớm bởi hoàn cảnh kéo anh khỏi nhịp sống thường nhật. Anh đã từng chỉ kết thân với Kizuki và bạn gái cậu ta. Bộ ba bọn họ giống như một thể thống nhất và hoàn hảo đến nỗi dường như không cần thêm hay bớt một phần tử nào. Đến khi vào đại học, Toru cũng không thật sự thân thiết với ai. Anh ở cùng phòng Quốc Xã, nhưng luôn mang cậu ấy ra làm trò cười. Toru kết giao với Nagasawa nhưng không hề cởi mở lòng với cậu ấy. Có những giai đoạn, đến lớp nhưng Toru “không chịu lên tiếng lúc điểm danh. Tôi biết đó là một cử chỉ vô nghĩa, nhưng rất buồn vì chẳng có cách nào khác. Tôi chỉ còn cách hết sức xa lánh đối với những sinh viên khác.” Toru gợi cho ta nhớ đến nhân vật chính trong “Người xa lạ” của Camus. Anh duy trì một thế giới của riêng mình và hành động theo những nguyên tắc của thế giới đó, cũng không tìm cách chống lại hay cố gắng hoà hợp với thế giới bên ngoài. Chính điều này tạo nên sự cô đơn ở Toru.
Nhân vật thứ hai là bạn cùng phòng với Toru ở khu học xá trường đại học – “Quốc xã”. Đó là một con người mang trong mình ít nhiều dấu vết của Nhật Bản truyền thống: thích cuộc sống ngăn nắp, minh bạch, sống điều độ, lành mạnh, say mê, tôn thờ lý tưởng vẽ bản đồ. Nhưng “Quốc xã” đơn độc và lạc lõng bởi mọi người xung quanh lúc bấy giờ đều sống buông thả, phóng túng, không có mục đích, lí tưởng. Và vì vậy anh ta cũng cô độc, không kết thân được với ai, thậm chí bị mọi người đem ra làm trò cười.
Nagasawa cũng vậy- “Vừa là một đạo linh hồn cao thượng tuyệt vời, vừa là một hạng rác rưởi cống rãnh vô phương cứu chuộc. Hắn có thể vẫn xốc tới như một vị lãnh tụ lạc quan trong khi chính con tim hắn đang khô héo giữa một đầm lầy cô độc. ” Anh ta là một sinh viên con nhà giàu, thích rượu, thích gái, giá trị con người đối với anh ta là sự sành điệu, nhưng lại kết bạn với một người quá đỗi bình thường như Toru. Anh ta thành công và kiêu ngạo, lí giải việc mình ngủ với hàng trăm cô gái như là một việc làm của một “gentlman”, bởi lẽ “người ta chờ đợi bạn làm việc đó, và bạn làm việc đó đúng theo sự chờ đợi của họ.” Nagasawa nổi bật hơn tất cả mọi người nhưng cũng vì thế mà cô đơn, lạc lõng, như một nốt nhạc sai vang lên trong một bản hợp ca trầm lắng.
Sự cô đơn vây hãm còn thấy ở Midori- một cô gái sexy, táo bạo, hiện đại, cá tính, thích hút thuốc, uống bia nhưng cũng giỏi nấu ăn và biết suy nghĩ. Cô tự sáng tác và hát một bài hát kì lạ: “Em chẳng có gì.” Chính cô đã kể về mình : “Sinh ra trong một gia đình phức tạp”, bố mẹ không hề quan tâm và yêu thương đầy đủ cô. “Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu thương đầy đủ phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó”. Cô luôn đi tìm sự ích kỉ- “ích kỉ đến hoàn hảo”. Vì vậy mà Midori lạc lõng mà không ý thức được điều đó “Chưa bao giờ tớ biết là cách nghĩ của tớ khác với mọi người. Tớ không cố tình khác người. Nhưng khi tớ nói thật thì ai cũng cho là tớ đùa hay đóng kịch. Lúc ấy, tớ thấy đời chỉ là của nợ”. Cái tôi của Midori quá lớn mà sự kìm kẹp của gia đình làm cho cô ngột ngạt. Chính thế mà con người cô có nhiều điểm kì quặc. Đặc biệt là hành động khoả thân trước bàn thờ cha, vừa thể hiện tính cách độc đáo đến kì quái của Midori, mặt khác, nó là lời giã biệt, là nước mắt, là những gì không thể nói ra, là cảm xúc không thể bộc lộ của cô gái nhỏ trước vong hồn người đã sinh ra mình. Nói cách khác, nó là sự gắng gượng của nhân vật để vượt qua nỗi đau, vượt qua sự cô độc. Có thể, ở một hoàn cảnh khác, ở một con người khác, hành động khoả thân trước bàn thờ cha là một điều khó chấp nhận, nhưng với Midori, điều đó hoàn toàn logic với cá tính và suy nghĩ của cô.
Một nhân vật nữa khá kì quặc trong tác phẩm là Reiko Ishisa- một người phụ nữ 30 tuổi có chồng con bỗng một ngày được đánh thức dục tính và bị khiêu khích bởi một cô bé 13 tuổi. Và rồi chị phải sống tới bảy năm trời trong một khu điều dưỡng- nơi chỉ có những con người méo mó, kì lạ, không bình thường, không hoà nhập được với cuộc sống bên ngoài. Khu điều dưỡng ấy giống như biểu tượng của ranh giới giữa cuộc sống thực với cái tôi mỗi con người. Chỉ bước ra khỏi đó là cuộc sống bên ngoài mà biết bao người không thể làm được. Họ đã sống cả một đời trong sự lạc lõng, bế tắc như vậy.
Rõ ràng, “Rừng Nauy” là một thế giới không hoàn hảo, thế giới của những con người kì quặc. Họ cô đơn bởi chính họ không lí giải được sự hiện hữu của mình, bởi xã hội đã sinh ra họ mà không cho họ sống như mình mong muốn. Nhưng nhân vật của Murakami vẫn luôn vận động, luôn ý thức nỗ lực vượt thoát khỏi nỗi cô đơn. Mỗi người tìm đến một phương thức khác nhau nhưng tựu chung lại, họ vẫn luôn cố gắng đi tìm ý nghĩa đích thực của cuộc đời.

Cái khó khăn nhất trong cuộc đời một con người là vượt qua chính mình. Và lại cũng khó khăn hơn để vượt thoát khỏi nỗi cô đơn. Dù vậy, con người ta vẫn luôn nỗ lực để làm được điều gì đấy. Song kết quả có khi là một dự thất bại. Nó dẫn đến cái chết, hay sự biến mất vĩnh viễn. Cuộc sống đôi khi quá nhỏ bé, ngột ngạt, không đủ chỗ dung chứa cho sự tồn tại của mỗi cá nhân sống đúng như bản thể của mình.
Kizuki và Naoko là bạn thân của Toru. Họ mang tự trong bản thể của mình một nỗi cô đơn không thể lí giải nổi như có lần chính Naoko xác nhận: “Cho nên nếu Kizuki còn sống, nhất định là bọn mình sẽ vẫn ở bên nhau, yêu nhau và dần dần trở thành bất hạnh […] Bọn mình giống như hai đứa trẻ trần truồng lớn lên trên một hòn đảo hoang. Nếu đói, bọn mình chỉ việc nhặt chuối ăn, nếu thấy cô đơn, bọn mình chỉ việc tìm đến vòng tay nhau. Nhưng những cái như thế không kéo dài mãi mãi. Bọn mình lớn nhanh và phải gia nhập xã hội. Chính vì vậy mà cậu rất quan trọng với hai đứa chúng mình. Cậu là móc xích nối bọn mình với thế giới bên ngoài. Bọn mình gắng gỏi thong qua cậu để hoà nhập với thế giới bên ngoài càng nhiều càng tốt. Nhưng cuối cùng, việc đó không thành, tất nhiên rồi. ” Mong muốn Toru trở thành móc xích duy nhất với thế giới bên ngoài, Kizuki đã thất bại. Cậu tìm đến cái chết năm mười bảy tuổi, không để lại một lời di chúc. Cái chết ấy đã ảnh hưởng không nhỏ đến Toru và Naoko. Họ cùng rời khỏi Kobe tới Tokyo để tìm cho mình một lối thoát. Toru đã gặp lại và yêu Naoko vừa như một cách “tìm lại thời gian đã mất”, vừa như muốn quên lãng quá khứ u sầu. Và cái cách họ đi bộ ngày tháng bên nhau trên khắp các con đường ngoằn ngoèo của Tokyo, nhằm thẳng về phía trước, như một nghi lế tôn giáo, một phương thuốc chữa lành hai linh hồn sớm phải gánh chịu những tổn thương. Đêm sinh nhật đáng nhớ của Naoko với Toru đã khiến Naoko hiểu rằng mình có thể hoà nhập trở lại với thế giới. Nhưng Naoko đã không bao giờ chữa lành được vết thương ấy. Cô phải bỏ học vào sống trong một khu trị liệu trên núi cao. Cô tự nhận thấy mình méo mó, không hoàn hảo. Cô vừa hi vọng được quay trở lại cuộc sống bên ngoài, vừa lo sợ. Hành động khoả thân vô thức trước Toru là khát vọng sâu thẳm được phơi mở để hoà nhập sau cái chết của Kizuki. Nhưng nỗi đau quá khứ cùng nỗi cô đơn siêu hình ghê gớm một lần nữa dẫn Naoko đến tuyệt vọng, đến cái chết khi mới hai mươi tuổi. Giống như chị gái của cô, cái chết đến tự nhiên, nhẹ nhàng và giản dị. Họ chết chỉ vì họ không sống và không tồn tại nữa. “Đừng lo, nó chỉ là cái chết thôi mà. Đừng để nó làm phiền cậu.”
Đây cũng chính là triết lí mà Toru rút ra sau cái chết của Kizuki : “Sự chết tồn tại không phải như một đối nghịch mà là một phần của sự sống”. Sự chết chỉ là một trong nhiều yếu tố cấu thành nên sự sống. Cả Kizuki và Naoko đều sống với cái chết ở trong con người họ. Cái chết ngập tràn trong thế giới của các nhân vật. Họ tìm đến cái chết nhẹ nhàng hết sức mà không bởi lí do cụ thể nào.
Chị gái của Naoko thì “Không ai biết vì sao chị ấy tự vẫn […] Chị ấy cũng 17 tuổi và và cũng không để lộ tí gì là sẽ tự tử. Chị ấy cũng chẳng để lại chữ nào.” Hay như ông chú của Naoko, ở lì trong nhà suốt bốn năm, từ khi 17 đến 21 tuổi, “Rồi đùng một cái ông ấy ra khỏi nhà và nhảy thẳng vào một đoàn tàu hoả.”
Những cái chết đến như một điều chắc chắn phải có. Ngay cả với Hatsumi- bạn gái của Nagasawa- một cô gái hoàn hảo, tưởng chừng như không chịu để cuộc sống buồn chán tác động vào. Vậy mà “Giống như bao nhiêu người khác mà tôi đã biết, Hatsumi đã đạt đến một giai đoạn nào đó của cuộc sống và đã quyết định- hầu như hoàn toàn bất ngờ- kết thúc nó. Hai năm sau khi Nagasawa sang Đức, cô lấy chồng và hai năm sau đó, cô đã dung dao cạo cứa đứt cổ tay mình.”
Những người chết trong tác phẩm đều còn rất trẻ. Họ cô đơn và lạc lõng trước cuộc đời. Họ cố gắng vượt thoát khỏi nỗi cô đơn đáng sợ ấy. Và có lẽ bởi không còn đủ niềm tin, họ đã tìm đến cái chết như một giải pháp nhẹ nhàng, đơn giản.

Bên cạnh đó, còn có những nhân vật có một sự ra đi mà không hứa hẹn điều gì. Họ cũng cô đơn, nhưng hoàn cảnh làm cho họ cô đơn nhiều hơn. Đó là Quốc Xã, anh chàng chỉn chu, ngăn nắp, có lí tưởng. Nhưng con người không hợp với thực tại xã hội lúc bây giờ. Và Murakami đã để cho anh ta biến mất mãi mãi sau một kì nghỉ hè. Có lẽ đây cũng chỉ là một biến thể của cái chết mà thôi. Con người không thể hoà nhập giữa cuộc đời.
Nagasawa- con người đầy tham vọng cũng rời khỏi Nhật Bản. Số phận anh ta thế nào, chúng ta chẳng thể biết, có thể tốt đẹp hơn, có thể không. Nhưng ta hiểu rằng, con người ấy đã không chấp nhận được thực tế xã hội đương thời mà ra đi để thực hiện mong muốn của mình.
Và một trong những nhân vật để lại một sự băn khoăn lớn cho độc giả là Reiko. Bảy năm sống trong khu trị liệu, giờ trở lại cuộc đời với nhiều biến động và đổi thay, điều gì hứa hẹn chị sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Khôn gì chắc chắn cả. Phía trước vẫn là một tương lai xa xăm, mờ ảo, một con đường đi mà chưa biết đích đến ở nơi nào. Như vậy, tác giả cũng chỉ ném nhân vật từ không gian vô định này sang một không gian vô định khác, đâu có chút gì là một lối thoát rõ ràng? Đêm cuối cùng Toru tiễn biệt Reiko. Họ đến với nhau đơn giản chỉ là một sự chia sẻ giữa những kẻ cô độc, có cùng sự mất mát. Reiko cần được an ủi để trở lại cuộc sống sau nhiều năm cách biệt, Toru cũng cần được an ủi để thăng bằng trở lại, để tạm trút bỏ đau buồn và tiếp tục sống. Những lời tâm sự của họ mang lại cho người đọc một chút thanh thản nhưng vẫn mông lung, vô định và mang nặng ám ảnh.
Và còn biết bao con người khác đang sống một cách vô nghĩa. Họ tìm đến nhau như một giải pháp tạm thời vượt thoát khỏi nỗi cô đơn rồi mặc kệ ngày hôm sau sẽ thế nào. Từng đôi một đến với nhau, rồi nửa đêm đổi bạn tình tự nguyện, hay có cả những người con gái trả thù người yêu bội bạc bằng cách ngủ với người đàn ông lần đầu tiên gặp trong quán rượu, dửng dưng đến mức không cần biết tên, không cần tạm biệt…
Cuộc sống vẫn trôi qua mà mỗi cá nhân không tìm ra được ý nghĩa của nó. Kết thúc truyện, chỉ có ở hai nhân vật mà dường như sự sống còn tiếp tục, đó là Midori và Toru. Trong cơn buồn đau và tuyệt vọng, chỉ có Midori sống động và sôi nổi mới đủ kiên nhẫn và sức mạnh kéo Toru ra khỏi bế tắc, hoà nhập lại với cuộc sống bình thường. Chi tiết cuối cùng của truyện, Toru vô vọng gọi điện thoại cho Midori, chỉ để được nghe giọng nói của cô trong cơn mưa hay nước mắt đời day dứt, triền miên. Và tiếng đáp trả lời ấy chính là lối thoát, là cánh cửa mở ra để họ cùng đi tiếp vào tương lai.

Tác giả: Midori http://thuvien-ebook.com/forums/show...ng+Nauy&page=2


Định dạng file mà chị Rừng đưa lên là định dạng prc dành cho PC Pocket. Chắc nhiều bác download về sẽ gặp khó khăn để đọc. Nay em đã convert nó sang định dạng file word để các bác có thể tiện đọc, cũng như in ấn. Mời các bác DOWNLOAD

TLV 24-01-2008 23:51

Trích:

virus viết (Bài viết 5121)
...Định dạng file mà chị Rừng đưa lên là định dạng prc dành cho PC Pocket. Chắc nhiều bác download về sẽ gặp khó khăn để đọc. Nay em đã convert nó sang định dạng file word để các bác có thể tiện đọc, cũng như in ấn....

Virus cho biết cách convert từ .prc sang dạng word như thế nào.

(đừng nói là copy từng đọan, điều chỉnh dòng, định dạng lại... nhé)

virus 25-01-2008 01:41

1 Attachment(s)
Chào bác Tờ Lờ Vờ,

Tại cháu không có Pocke PC, và lười tìm soft để đọc file đuôi này. Nên đành phải làm theo kiểu này.

Thực ra cách làm của cháu hơi dài dòng, nhưng cháu search trên mạng thì mới chỉ có cách làm đó là nhanh và khả thi nhất. Đây là cách convert prc --> html chứ không trực tiếp sang được word.

Cách làm của cháu như sau:

- Download file prc2html.zip về, giải nén sẽ được 1 folder là prc2html. Copy folder này vào ổ C, ngang hàng với các thư mục Windows, Program files...

-Đổi tên file prc thành một tên nào đó ngắn gọn không dấu. Ví dụ Rừng Nauy.prc --> Nauy.prc. Sau đó copy file Nauy.prc này vào trong folder prc2html mà ta vừa đưa nó vào ổ C.

- Vào Start -> Run, gõ lệnh cmd để mở Dos. Lúc này ta cần sử dụng một chút kiến thức về Dos. Lúc này con trỏ đang ở vị trí:

C:\Documents and Setting\virus>_ (hoặc tên tài khoản Windown của bác)

Gõ vào đó lệnh cd\ để chuyển đến ổ C.

- Tiếp đó gõ lệnh cd để chuyển đến thư mục prd2html

C:\cd prc2html (enter). Sau đó gõ tiếp như sau:

C:\prc2html>prc2html.exe nauy.prc>nauy.html (nhớ phải có dấu > thì mới convert được). Sau đó enter.

Thế là chương trình nó sẽ tự động convert cho bác sang file html. Bác mở lại thư mục prc2html trong ổ C, sẽ thấy file nauy.html của bác. Mở nó lên bằng các loại trình duyệt. Sau đó ta... ctrl + A (bôi đen) và ctrl + C và sau đó Ctrl + V sang word thế là xong.

Chương trình này chạy trên nền DOS, chỉ cần biết một chút về Dos là ta có thể làm dễ dàng.

Chúc bác thành công.

TLV 25-01-2008 07:27

Virus hay thật đấy, "lười tìm soft" để rồi lại làm các bước lê thê mới đọc được ở dạng... html.

Tải chương trình sau, cài đặt sẽ đọc trực tiếp trên PC dạng prc :

http://www.mobipocket.com/en/Downloa...derDesktop.asp

(Nên đọc ở dạng này, đẹp và chuyên nghiệp hơn)

Tuy nhiên mình vẫn cần chương trình prc2html của Virus, vì có những khi gặp ebook làm xấu, mình phải convert, rồi làm lại ebook khác

fresco 25-01-2008 08:44

Tán một chút về Murakami nhé!

Theo mình, Rừng Na uy chưa phải là tác phẩm hay của Murakami. Cốt truyện còn đơn giản tuy ý tưởng và các chi tiết có tính văn học khá nổi bật: sự cô đơn xuyên suốt tác phẩm, những ham muốn – libido bị kìm nén hoặc bức xúc chỉ chực phát tác, triết lý về cái chết...bút pháp cũng còn đơn giản theo lối truyện kể. Nôm na là tiểu thuyết viết theo lối cách tân về nội dung nhưng phương pháp thể hiện vẫn theo chủ nghĩa hiện thực và nhân văn cổ điển từ cuối TK19 (btw, rất buồn là hiện tại, đã ngót 100 năm rồi mà tiểu thuyết VN vẫn dẫm chân tại chỗ với cái lối truyện kể lòng thòng mà chưa có những đột phá đáng kể!)

Những tác phẩm sau này, theo thiển ý của mình thì có khá hơn nhiều. Ví dụ như “Biên niên sử chim vặn dây cót” và gần đây nhất là cuốn “Kafka bên bờ biển”. Hai quyển này đều đã có bản dịch ra tiếng Việt rồi (rất tiếc toàn là từ tiếng Anh, giống như cụ Hạo dịch “Đèn không hắt bóng” của Watanabe J. từ tiếng Nga vậy!).

Cuốn “Biên niên sử chim vặn dây cót” có nội dung hấp dẫn với các tuyến nhân vật và tuyến thời gian đan xen, hiện tại và quá khứ trộn lẫn, có chút siêu hình trong đó. Bút pháp tiểu thuyết theo chủ nghĩa hậu hiện đại được thể hiện đặc sắc hơn qua cuốn “Kafka bên bờ biển” (Dương Tường dịch). Nhân vật có những thời điểm bị triệt tiêu, quy giản về con người vô danh mà thể tồn tại là tiếng nói, cách nhìn ngắm, những đối thoại ngầm...những tự sự đơn tuyến của hai tuyến nhân vật chính: “thằng tôi” – Kafkalão già ngớ ngẩn Nakata hiểu được “tiếng mèo” cũng bị phá vỡ, hàng loạt ngoại đề ngẫu nhiên của ký ức hay hoang tưởng, sự giao cắt các mạch tự sự đồng thời hoặc cắt đứt rất đột ngột để cùng gợi lại hình tượng...Tính siêu thực là yếu tố chủ đạo trong cuốn tiểu thuyết này. Murakami đã mượn nó để thể hiện một cách khá ngon lành những ý tưởng văn học của mình.

Thực ra Murakami viết văn không theo lối của các nhà văn Nhật, cha này bị ảnh hưởng "trầm trọng" của xã hội phương Tây, lối sống Tây nên các tác phẩm của hắn cứ lẫn lộn pha tạp nào thì nhạc Jazz, nào thì các loại đồ ăn Âu với những chi tiết đời thường ...rất Âu. Điều này đã gây sự hứng thú, tò mò cho độc giả Nhật nhưng cũng làm cho giới văn học chính thống Nhật Bản không ưa (Hic, bọn này "quân phiệt", rắn lắm! :D). Còn về tả sex, Murakami chưa là cái gì so với các bác Nhật khác nhé! Ví dụ như cái bác Watanabe viết quyển "Đèn không hắt bóng" ấy, "cực đỉnh" luôn! Mình luôn có cảm giác người Nhật có một nỗi ám ảnh khôn nguôi nào đó về sex, không biết có đúng không???

tykva 25-01-2008 08:51

Mình đã học tiếng Nhật bốn năm, tiếp xúc đủ với các loại giáo viên tình nguyện và chuyên nghiệp để không thể nào chịu nổi lối kiêu căng và lòng tự tôn của dân tộc này. Tóm lại là càng học càng thấy xa lạ :D

Trong số các cuốn sách văn học Nhật đã đọc, mình thích nhất Totochan, cô bé bên cửa sổ Đó là cuốn sách Nhật duy nhất mình có thể đọc đi đọc lại nhiều lần.

Cá Măng 25-01-2008 09:12

Lời bình virus gửi lên là lời bình tớ đọc thấy "vào" nhất từ trước tới nay. Tuy nhiên tớ chưa hiểu được Murakami, tất cả các nhân vật của Murakami đều cô đơn, hoang hoải, bế tắc không lối thoát. Rừng Nauy Phía Nam biên giới phía Tây mặt trời là 2 cuốn tớ nghĩ nhẹ nhàng nhất mà trong mỗi cuốn đó đều có nhân vật tự tử hay mất tích, còn đến Biên niên ký chim vặn dây cót thì thật nặng nề. Dù vậy, chúng có một điểm chung là đều cuốn hút.
Văn học Nhật Bản tớ duyệtnhất mỗi Vô ảnh đăng(như anh fresco đã nhắc)thôi, cũng bởi có lẽ không được giới thiệu ở Việt Nam nhiều.

Cá Măng 25-01-2008 09:25

Trích:

fresco viết (Bài viết 5132)
Tán một chút về Murakami nhé!

Mình luôn có cảm giác người Nhật có một nỗi ám ảnh khôn nguôi nào đó về sex, không biết có đúng không???

Còn em thì lại cảm giác người Nhật luôn có một nỗi ám ảnh khôn nguôi về cái chết, không biết có đúng không?

hungmgmi 25-01-2008 11:18

Nhắc đến Nhật, đến cái chết hungmgmi chợt nhớ tới "Chuyện kể về núi Narayma". Năm 1983, bộ phim làm theo cuốn này được Giải thưởng lớn tại Cannes. Đến năm 87, phim này mới chiếu ở Nga, xem một lần mà không thể quên. Hình ảnh ngưòi con cõng mẹ già lên núi tuyết và để bà lại đó thật ám ảnh..
Truyện này cũng đã được dịch ra tiếng Việt, các bạn có thể đọc ở đây:
http://vnthuquan.net/truyen/thuyhu.a...83a3q3m3237nvn
Tên phim tiếng Nga là "Huyền thoại về Narayama"-Легенда о Нараяме, có bác nào có thì cho xin cái nhỉ?

Cá Măng 03-04-2008 11:16

Về tiểu thuyết Tiếng Người của Phan Việt
 
Trích:

fresco viết (Bài viết 5132)
Tán một chút về Murakami nhé!
(btw, rất buồn là hiện tại, đã ngót 100 năm rồi mà tiểu thuyết VN vẫn dẫm chân tại chỗ với cái lối truyện kể lòng thòng mà chưa có những đột phá đáng kể!

Có một tiếng nói khác trong Tiếng người
Tác giả Phan Việt tên thật là Nguyễn Ngọc Hường - sinh năm 1978 - tốt nghiệp ĐH Ngoại thương, thời sinh viên viết tin và truyện ngắn cho báo Vietnamnews với mục đích học tiếng Anh, làm cho một dự án về sư phạm trong nước, sau đó học thạc sỹ và bây giờ là tiến sỹ ( về cái gì đó) tại Mỹ, được giải thưởng Văn học tuổi 20 năm 2005 với tập truyện ngắn "Phù phiếm truyện", là du học sinh nước ngoài đầu tiên được giải "Văn học tuổi 20", được giới thiệu không rầm rĩ trên ít báo.
Tuy nhiên "Tiếng người" là một cuốn truyện trước hết phải nói là hay, cuốn hút và lạ. Tác giả muốn nói về "tiếng nói của một đời người không bày tỏ hết". Cốt truyện không có gì đặc biệt, cuộc sống của gia đình trẻ thành đạt, họ đi du học ở nước ngoài, kết hôn và sống, trở về Việt Nam, những vấn đề mà họ phải đối mặt, những hành vi mà họ lựa chọn xử sự hôm nay đem lại kết quả
cho họ ngày mai, nhân vật Duy, người chồng, - đại diện cho một thế hệ 7X - l"một thế hệ quá độ đặc biệt" (lời tác giả) - lớn lên trong bối cảnh xã hội thời bao cấp, trưởng thành trong thời mở cửa, luôn có những hoài nghi vô hướng, sống một đời sống tối giản đặc biệt ít bạn bè, mất dần thói quen giao tiếp xã hội, coi khinh những thứ được xem là giá trị mới nhưng lại không biết rốt cục thì giá trị thực của thế hệ mình nằm ở đâu. Đọc Duy, tôi gặp chính xác hình ảnh thế hệ ngoài đời thực.
Một giọng văn tỉnh táo và chặt chẽ như khoa học, tác giả không say mê vẻ đẹp của ngôn từ nhưng thái độ người viết cũng không bàng quan, tiểu thuyết(tạm gọi thế) cuốn hút người đọc bằng tảng băng chìm dưới lớp vỏ ngôn ngữ, một cách làm mới không phủ nhận cái cũ. Tôi không hiểu tại sao người ta cứ PR nhiệt tình cho những truyện ngắn nhảm nhí kiểu "Xin lỗi em chỉ là..." hay "Phải lấy người như anh" mà bỏ qua một cách viết của Phan Việt.

hungmgmi 03-04-2008 12:05

Các bác này, hình như họ Phan nhà em có duyên hay sao đó:emoticon-0102-bigsm mà các nhà văn trẻ hay lấy làm bút danh lắm nhé. Ngoài cô Hường như trên đây, còn có một cậu nữa tên Hùng, lấy bút danh Phan An, được mệnh danh là nhà văn trẻ viết cho giới trung lưu...

Len90 03-04-2008 14:09

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 8579)
Các bác này, hình như họ Phan nhà em có duyên hay sao đó:emoticon-0102-bigsm mà các nhà văn trẻ hay lấy làm bút danh lắm nhé. Ngoài cô Hường như trên đây, còn có một cậu nữa tên Hùng, lấy bút danh Phan An, được mệnh danh là nhà văn trẻ viết cho giới trung lưu...

Em cũng đang thắc mắc không hiểu tại sao 2 bạn đều lấy bút danh là Phan gì đó nhỉ??:emoticon-0111-blush Em nghe nói bạn Phan An tên thật là Phạm Trí Hùng, học Luật ở Nga ngố về đấy ạ.

Cá Măng 03-04-2008 16:26

Trích:

Len90 viết (Bài viết 8598)
Em cũng đang thắc mắc không hiểu tại sao 2 bạn đều lấy bút danh là Phan gì đó nhỉ??:emoticon-0111-blush Em nghe nói bạn Phan An tên thật là Phạm Trí Hùng, học Luật ở Nga ngố về đấy ạ.

Em thấy nick yaho của bác Phan An này là Phanantuan, cứ tưởng bác ấy tên Tuân hay Tuấn. Bác Phan An - đại diện cho trường phái tháng ba và Sapa - vì hồi xưa bác ý có mấy cái khắc khoải về 2 thứ này được mấy bạn đọc share nhiệt tình, Phan An viết blog ẩn dụ dí dủm phết nhưng đến lúc in ra truyện thì lại chán, bác này bây giờ vẫn làm về luật , sao bác ấy không dạo qua đây để trả lời câu hỏi tên mình không lấy lại cứ lấy tên người nhỉ?

micha53 03-04-2008 17:17

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 5145)
Nhắc đến Nhật, đến cái chết hungmgmi chợt nhớ tới "Chuyện kể về núi Narayma". Năm 1983, bộ phim làm theo cuốn này được Giải thưởng lớn tại Cannes. Đến năm 87, phim này mới chiếu ở Nga, xem một lần mà không thể quên. Hình ảnh ngưòi con cõng mẹ già lên núi tuyết và để bà lại đó thật ám ảnh..
Truyện này cũng đã được dịch ra tiếng Việt, các bạn có thể đọc ở đây:
http://vnthuquan.net/truyen/thuyhu.a...83a3q3m3237nvn
Tên phim tiếng Nga là "Huyền thoại về Narayama"-Легенда о Нараяме, có bác nào có thì cho xin cái nhỉ?

Bà mẹ còn cố đập gãy răng. Tớ đã đọc từ hồi đầu 80 và hình ảnh đó ám ảnh tớ cũng đến giờ đấy.

weekdaysman 05-06-2008 00:28

1 Attachment(s)
Nhân vừa nhắc đến Agatha Christie ở topic Lênin, em xin chia sẻ chuyện này với các bác. Việc Agatha Christie là một trong 5 tác giả (theo Unesco) được dịch nhiều nhất hẳn cũng đã nói lên nhiều điều. Truyện trinh thám của bà được đọc ở khắp nơi trên thế giới và nếu các bác có ý nghĩ truyện trinh thám là một thể loại không có tính văn học thì em hy vọng là các bác không coi truyện của Agatha Christie như vậy.

Thực ra thì em cũng có một điểm không thích. Trong dòng truyện trinh thám thì hay có chuyện thám tử này chê thám tử kia mà thực ra là nhân vật của nhà văn này chê nhân vật của nhà văn kia và cuối cùng thì nó không khác mấy với việc nhà văn này chê nhà văn kia. Trong truyện của Agatha Christie, cũng có một lần Hercule Poirot của bà chê Sherlock Holmes của Conan Doyle là chó săn, với ý là anh Holmes điều tra theo kiểu đi săn dấu vết như dấu chân hay đầu mẩu thuốc lá, trong khi ông Poirot điều tra theo kiểu "phân tích tâm lý tội phạm". Nhưng bỏ qua cái thói kiêu ngạo của Poirot thì quả thực, những phân tích tâm lý của Agatha Christie cả trong những truyện không có Poirot hay Jane Marple khiến truyện của bà quả thực phải được gọi là văn học.

Ở Việt Nam, việc dịch Agatha Christie có khi còn phát triển hơn ở nhiều nước, bởi lẽ, ở nước ta, người ta thậm chí có thể dịch chỉ bằng việc thay tên của bản dịch. Những người "chu đáo hơn" có thể có thêm vài thao tác khác, chẳng khó gì với những công cụ của chế bản điện tử. Đi mua truyện của Agatha Christie, em đôi lần tự nhiên thành người hào phóng bất đắc dĩ khi mua về xong là tặng luôn cho bạn. Ấy là vì khi ở hiệu sách thì không thể lướt qua vài trang mà nhận ngay ra được là truyện mình đã đọc, đã mua. Thế nên em phải tìm bằng được cái mà "các bản dịch khác nhau" đó không thể khác nhau được. Rồi em nhận ra đó là tên riêng. Em bèn liệt kê cho mỗi cuốn 5 cái tên riêng xuất hiện đầu tiên trong truyện. Dĩ nhiên là không thể lúc nào cũng mang bản danh sách theo, nhưng chắc chắn là khi cầm nó trong tay, em sẽ không còn có thể là "người bạn tốt bất đắc dĩ" nữa.

Em chia sẻ cái danh sách đó với các bác nhé, nếu các bác thích mua truyện của Agatha Christie thì cũng tiện cho các bác. Truyện cuối cùng mới có mỗi tên truyện, em chưa cập nhật xong thì đã cho mượn nên vẫn trống, nhưng nếu có 5 cái tên riêng thì chắc chắn không trùng với 45 cuốn trước đó đâu các bác ạ.

BelayaZima 05-06-2008 07:49

:emoticon-0100-smile Em cũng rất thích đọc truyện trinh thám đấy bác WDM ạ. Và em cũng đã được nghe tên nữ tác giả Agatha Christie rồi, tuy nhiên em chưa có cuốn nào của bà cả :emoticon-0106-cryin. Đọc Sherlock Holmes của Conan Doyle rất tuyệt và em cũng thích loạt phim truyện về Sherlock Holmes nữa. Mới đây có một cuốn truyện trinh thám được giới thiệu là hay, đó là cuốn có tên "Cấp độ 3" nhưng em đã đọc và thấy nó nhạt lắm :emoticon-0100-smile. Không biết bác đã đọc cuốn đó chưa?
Gần đây em hay đọc mấy cuốn tiểu thuyết của Sidney Sheldon và thấy khá thích. Tuy nhiên cuốn để lại ấn tượng lớn nhất vẫn là cuốn đầu tiên được đọc, nó có tên " Nếu còn có ngày mai".

Times 06-06-2008 14:25

Trích:

BelayaZima viết (Bài viết 13217)
Gần đây em hay đọc mấy cuốn tiểu thuyết của Sidney Sheldon và thấy khá thích. Tuy nhiên cuốn để lại ấn tượng lớn nhất vẫn là cuốn đầu tiên được đọc, nó có tên " Nếu còn có ngày mai".

" Nếu còn có ngày mai" cũng là một cuốn truyện tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, Chuyện tình giữa Tracy và Jeff xen lẫn những cuộc phiêu lưu mạo hiểm khá hấp dẫn. Mặc dù biết là chuyện không thể xảy ra trong hiện thực nhưng nó vẫn rất cuốn hút :emoticon-0111-blush

Cá Măng 16-06-2008 12:16

Không biết khi search trên mạng với từ khóa "Harry Porter" sẽ cho kết quả tìm kiếm là bao nhiêu. Đến bây giờ Harry Porter không phải là cuốn sách thời sự như nó đã từng 7 lần tạo nên sự kiện nữa thì vẫn có những đạo diễn, nhà xuất bản, nhà sản xuất phim, diễn viên...làm việc với Harry Porter; nhiều người lớn và trẻ nhỏ say mê đọc lại; một số nhãn hàng in hình trận đấu Quidich. Harry Porter hoàn toàn có thể trở thành thương hiệu cho một ngành công nghiệp giải trí như Tom và Jery của Waldisney. Tác giả của bộ truyện về cậu bé phù thủy Harry Porter - nhà văn R.Rowlling - là 1 trong 10 người được tạp chí danh tiếng Times đề cử bình chọn nhân vật của năm 2007 từ một bà mẹ nghèo phải nuôi con bằng trợ cấp thất nghiệp với Harry Porter đã trở thành tỷ phú thế giới.
Vấn đề là, ở Harry Porter có gì thú vị làm say mê hàng triệu độc giả ? trở thành hiện tượng, là bước đột phá đánh dấu sự trở lại của văn hóa đọc tưởng đã bị mất đi trong một thế giới mà ranh giới địa hạt ngày càng nhòa đi bởi công nghệ thông tin, khi chỉ một cú click chuột cũng mở ra vô vàn điều kỳ ảo thì việc bỏ thời gian đọc một cuốn tiểu thuyết trẻ con là điều xa xỉ. Nhưng độc giả trên khắp thế giới lại xếp hàng chờ đến giờ phát hành, có người lớn vừa trùm áo mưa vừa đi về nhà để đọc (Ảnh trên báo Lao động).
Vì sao vậy?
Em không biết, có thể là
- Harry Porter là sản phẩm của một trí tưởng tượng vượt lên trên cả sự tưởng tượng của con người. Tác giả đi qua một nhà ga, giống như một điều tự nhiên " tôi nhìn thấy Harry Porter" rồi câu chuyện về cậu bé phù thủy ra đời. Một yếu tố lạ. Thế giới phù thủy mang màu sắc và hơi thở hiện đại là điều chưa có trong thần thoại Hy Lạp.
- Harry Porter là bài ca về người anh hùng trong cuộc chiến muôn đời giữa thiện và ác mà ở đó nhận diện sự thật luôn là điều trở ngại, đau đớn có khi mất mát; cậu bé phù thủy có khi phải đi một quãng đường vòng mới nhận ra được kẻ thù.
- Harry Porter phản ánh cuộc sống sinh động và hài hước, trẻ em nhìn thấy một thế giới khác, người lớn nhìn thấy một thế giới cũ được làm mới. Bài phát biểu của cụ Dumbledore trong ngày khai giảng là " Chào mừng các thầy cô mới về trường, chào mừng các em đã trở lại trường. Chúng ta còn nhiều dịp để đọc diễn văn, còn bây giờ thì chúng ta đói bụng rồi. Chén thôi." Đó là một bài diễn văn hướng tới đám học trò, tới những người dưới. Nó khác với bài diễn văn dài lê thê của cô....(không nhớ tên:emoticon-0102-bigsm) hướng tới Bộ pháp thuật (chắc là đơn vị chủ quản của trường phù thủy Hogwalt), hướng tới người trên.
-Harry Porter là sản phẩm của một người yêu cuộc sống sâu sắc, với nỗi nhớ cuộc sống hàng ngày " Nó nhớ trường Hogwarts tha thiết như bị đau bao tử kinh niên, nó nhớ tòa lâu đài với những hành lang bí mật và những con ma.."; với những điều bất ngờ rằng " đấu tranh với kẻ thù đương nhiên cần lòng dũng cảm, nhưng đấu tranh với bạn bè cũng cần lòng dũng cảm không kém. Thưởng mười điểm cho nhà Gryfindor" Hi hi. Ước mơ giản dị: " Má luôn ước ao có một con gia tinh để nó ủi quần áo cho chúng ta. Nhưng tất cả những gì nhà mình có chỉ là một con ma xó già lụ khụ đầy chí trên gác xép và cả một đống ma lùm ma bụi trốn khắp khu vườn"
- Trong Harry Porter có nhiều triết lý, và triết lý rõ ràng nhất ở đây có lẽ là cuộc sống có thể hỗn mang nhưng chúng ta có thể lựa chọn thông qua chuyện về cái nón phân loại. Mỗi học sinh nhập học trường Hogwarts sẽ được chụp lên đầu một cái nón phù thủy để "phân nhà", cái nón sẽ tìm tố chất trong mỗi thí sinh để phân vào từng nhà phù hợp mà ở mỗi nhà tôn vinh từng phẩm chất khác nhau. Khi Harry Porter chụp lên đầu cái nón phân loại đã có sự đấu tranh, cái nón quả quyết nếu vào nhà Slytherin thì Harry Porter sẽ nhanh chóng trở thành thủ lĩnh. Nhưng cậu bé đã lựa chọn nhà Gryfindor - ngôi nhà đề cao sự trung thực - và viết lên câu chuyện thần thoại như mọi người đã biết.
- Nhưng với tất cả những điều trên đây, thì giống như bóng đá, cuốn tiểu thuyết về Harry Porter vẫn cần sự may mắn, có thể truyền thông, hoặc người đọc trong sâu thẳm đã chờ đợi quá lâu một cậu bé tên là Harry Porter :emoticon-0102-bigsm

Híc, những suy nghĩ đi tìm lời giải về Harry Porter của em chỉ là võ đoán, tìm mãi chưa thấu đáo, nhờ các bác bổ sung cho em nhé! Tiện thể cho em hỏi có bác nào có bản tiếng Anh (không cần đầy đủ) của bộ truyện này cho em mượn với. Kính các bác ạ.

Harry Potter 16-06-2008 13:55

Bác viết kỳ công quá, cháu ngưỡng mộ bác kinh khủng đấy! :emoticon-0111-blush, nhưng mà cho cháu góp ý một tí nhé:

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 13731)
...nhà Gryfindor - ngôi nhà đề cao sự trung thực...

Nhà Hufflepuff mới là nhà Trung thực bác ạ, còn nhà cháu (:emoticon-0136-giggl) là nhà Dũng cảm cơ mà bác!

Truyện Harry Potter tiếng Anh trên mạng cũng nhiều lắm, bác thử tìm bằng Google chắc cũng được nhiều nhiều đấy. Tổng cộng 7 phần thì phần nào bác không thấy cứ bảo cháu để cháu tìm nhé!

USY 16-06-2008 14:15

Ôi Harry Potter tiếng Anh thì tôi không có, chỉ có 1 tập tiếng Nga - Harry Potter và bảo bối Tử thần thôi (Гарри Поттер и дары Смерти) thôi, bác nào thích xin có nhã ý tặng lại:emoticon-0102-bigsm!

Cá Măng 16-06-2008 16:08

[QUOTE=Harry Potter;13732]


nhà cháu (:emoticon-0136-giggl) là nhà Dũng cảm cơ mà bác!

QUOTE]

Ôi Harry, xin lỗi bồ nhé. Tại vì tôi không hiểu thấu đáo, thấy trung thực với dũng cảm cũng ná ná nhau, nên mới phang bừa thế. Mà hóa ra bồ có ở trong nhà Nga này à, vui nhỉ?:emoticon-0150-hands
Mờ tớ lại thích đọc bản giấy cơ, chứ tải trên mạng tớ sợ điện giật lắm.:emoticon-0102-bigsm
- chị USY: eo ôi tại Việt Nam lại có cả quyển tiếng Nga nữa :emoticon-0155-flowe:emoticon-0136-giggl
- Cảm ơn anh WDM đã cho em mượn bộ truyện này nhé:emoticon-0155-flowe.

BelayaZima 24-06-2008 21:28

Lại là thằng nhóc Emil



Nếu ai đã từng xem bộ phim về chú nhóc Emil, hẳn sẽ đồng ý với BZ đây là một bộ phim tuyệt vời. BZ còn nhớ thời gian chiếu phim từ rất lâu rồi. Một cậu bé Emil tinh nghịch chỉ vì muốn húp nốt một thìa súp thịt bò mà đã chui hẳn đầu mình vào liễn súp đến nỗi bố mẹ phải đưa đến nhà bác sĩ. Nhưng sau khi đã thoát khỏi chiếc liễn, cậu lại muốn chỉ cho em gái cách mình chui vào như thế nào và một lần nữa đầu cậu lại nằm trong liễn súp. Hình phạt mà bố mẹ quy định cho cậu là cậu sẽ phải tự vào xưởng mộc đóng cửa suy nghĩ về những gì mình đã gây ra. Nhưng Emil đâu phải là một cậu bé chịu đựng được điều đó, cậu bé lấy gỗ và bắt đầu đẽo các hình nhân đến nỗi mà cứ mỗi lần bị nhốt sau đó thì cậu đẽo hình nhân càng nhanh và càng đẹp hơn :emoticon-0136-giggl. Emil muốn cho em gái Ida nhìnt hấy thị trấn Miriannelund, cậu đã buộc em gái vào dây và kéo lên cột cờ đến nỗi mà khách đến nhà lại tưởng nhà cậu treo cờ Đan Mạch vì cô bé mặc một chiếc váy đỏ trắng mới tinh. Emil còn dùng một chiếc bẫy bắt chuột nhưng cậu lại đặt chiếc bẫy đó ở chỗ bố để giầy cạnh giường, và đương nhiên thì chỉ có ngón chân cái của bố là bị sập bẫy thôi. Mà trong phim thì cậu bé còn đặt hẳn một xô đựng đầy cua vào chỗ bố để giầy vì giận bố :emoticon-0136-giggl. Emil nghịch là thế, nhưng cậu bé cũng rất đáng yêu và là một đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu. Emil đã mời tất cả các cụ già trong trại tế bần đến nhà mình vào ngày Giáng sinh để dự tiệc khi bố mẹ đi vằng và tất nhiên cậu lại tiếp tục được làm một việc quen thuộc:đẽo hình nhân bằng gỗ. Em còn giúp cô Lina nhổ chiếc rằng hàm sâu, nhưng có lẽ theo cách chẳng giống ai, cậu buộc chiếc răng sâu ấy vào một sợi dây rồi lại nối sợi dây ấy vào xe ngựa :emoticon-0102-bigsm. Và còn rất rất nhiều chuyện về cậu nhóc Emil tinh nghịch này nữa.
Nhắc đến bộ phim về Emil, lại nhớ những khoảng thời gian được xem những bộ phim thiếu nhi rất tuyệt, ngây thơ, trong sáng và yên bình. Nơi cậu bé Emil sinh sống là một ngôi làng yên bình, với những ngọn đồi xanh, những trang trại rộng lớn, những quả anh đào chín mọng, những cô bé cậu bé dễ thương mút kẹo v.v... Bây giờ được ngồi đọc lại cuốn truyện "Lại là thằng nhóc Emil" BZ thấy sao mà tuyệt đến thế, tuổi thơ với những kỉ niệm đẹp, sự ngây thơ thú vị của trẻ con làm sao tìm thấy được. Đã có lúc, BZ mơ được giống cô bé Laura trong bộ phim " Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên". Được như Laura, mút những cây kẹo như bút chì, được chạy nhảy tung tăng trên những cánh đồng cỏ, được hái những trái táo chín đỏ, được ra bờ suối , được cưỡi ngựa trên thảo nguyên bao la. Thật tuyệt làm sao! Cũng có lúc được mơ sống ở ngôi làng yên bình xinh xắn của Emil, được cùng tham gia những trò chơi tinh nghịch của cậu bé. Hẳn sẽ rất vui và sung sướng :emoticon-0155-flowe.
Đến bây giờ, những bộ phim thiếu nhi đã trở nên quá thực dụng còn truyện thiếu nhi thì nhiều thật đấy, nhưng cũng phải lựa chọn kĩ và cẩn thận thì mới mua được truyện hay. Và ngày thứ 2 đầu tuần may mắn khi đã trông thấy cuốn "Lại là thằng nhóc Emil" :emoticon-0157-sun:

hungmgmi 25-09-2008 01:54

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 5145)
Nhắc đến Nhật, đến cái chết hungmgmi chợt nhớ tới "Chuyện kể về núi Narayma". Năm 1983, bộ phim làm theo cuốn này được Giải thưởng lớn tại Cannes. Đến năm 87, phim này mới chiếu ở Nga, xem một lần mà không thể quên. Hình ảnh ngưòi con cõng mẹ già lên núi tuyết và để bà lại đó thật ám ảnh..
Truyện này cũng đã được dịch ra tiếng Việt, các bạn có thể đọc ở đây:
http://vnthuquan.net/truyen/thuyhu.a...83a3q3m3237nvn
Tên phim tiếng Nga là "Huyền thoại về Narayama"-Легенда о Нараяме, có bác nào có thì cho xin cái nhỉ?

Cái bộ phim này vừa lọt vào danh sách 18 phim châu Á hay nhất mọi thời đại do CNN bình chọn. VN ta có Bao giờ cho đến tháng Mười của bác Đặng Nhật Minh, quá xứng đáng. Nhân vụ này hỏi lại xem bác nào có không nhỉ?

phuongnn 25-09-2008 09:53

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 5040)
6. Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về rừng tai- ga và vùng đất Xiberi rộng lớn. Cuộc sống của những người dân làng Taiset làm nhiệm vụ của hậu phương lớn cho cuộc chiến chống phát xit của Hồng quân Liên Xô. Cuốn sách đọc không bao giờ chán:emoticon-0102-bigsm(he he cá nhân tý)...

Không chỉ thế, cuốn sách còn kể về tâm lý của một thế hệ thiếu niên lớn lên trong chiến tranh, gian khổ, anh hùng nhưng mơ mộng và lãng mạn. Họ vẫn dám yêu và ước mơ, vẫn học tập. Có thể nói với cá nhân tôi, cuốn sách đã là một động lực rất lớn để vượt qua những khó khăn của cuộc sống và số phận. Những nhân vật như bác Xtêpan, cụ Cudia làm chúng ta hiểu hơn về những người lính Nga, đốc công Xamôrucốp là người xôviết đích thực... và thú vị hơn cả, là chính nhờ cuốn sách mà tôi được biết về một bản valse hết sức lãng mạn, mà đến nay nó không bao giờ thiếu trong những buổi biểu diễn ca nhạc mừng Chiến thắng của nước Nga; bài "Chiếc khăn xanh".

Một bộ nữa không thể thiếu, đó là cuốn sách của nhà văn Cavêrin: "Thuyền trưởng và Đại úy". Câu "khẩu hiệu" của Xanhia Grigôriép đã đi cùng tôi trong suốt những năm học đại học vừa đi học, vừa đi làm "Đấu tranh và tìm tòi, quyết đạt được mục đích chứ không đầu hàng!". Mối tình sắt son và lãng mạn của Xanhia với Cachia (Êcatêrina Tatarinốpva Grigôriépva), mối quan hệ giữa hai người với người thứ ba: Rômasốp cũng là những yếu tố hết sức thú vị của bộ sách. Hiện nay tôi đang có bộ 3 đĩa DVD bản đẹp Mosfilm 1972 và bản AVI version 1956, bác nào thích thì alô nhé.

Nhắc đến Xibêri, taiga... không thể quên nhắc "Xibêri" của Ghêoócghi Máccốp. Cuốn sách không chỉ kể về những nhà cách mạng mà còn kể về những nhà khoa học chân chính của nước Nga, và bao trùm lên nó là thiên nhiên, là rừng Xibêri huyền bí đẹp tuyệt vời.

Cá Măng 31-12-2008 11:08

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 17708)
.. và thú vị hơn cả, là chính nhờ cuốn sách mà tôi được biết về một bản valse hết sức lãng mạn, mà đến nay nó không bao giờ thiếu trong những buổi biểu diễn ca nhạc mừng Chiến thắng của nước Nga; bài "Chiếc khăn xanh".

Vậy trên forum mình có bài "Chiếc khăn xanh" không ạ? Các bác thông cảm em nhé, nhạc nhẽo là em ít biết lắm ấy.

hungmgmi 31-12-2008 11:14

Hồi ở 4rum cũ NNN có bài này, nhưng do trục trặc kỹ thuật nên không thể vào được cô Măng ạ.
Cô nghe và xem bài hát này ở đây nhé, tuyệt hay:
http://www.youtube.com/watch?v=uhG7g8ZRGoE

Cá Măng 31-12-2008 11:17

"Lịch sử Nga luôn đẫm máu và đẫm nước mắt nhưng dân tộc Nga rất chân thành"
Dịch giả Thúy Toàn

Hầu như mỗi người đều cần có một thú vui và cố gắng gìn giữ nó suốt đời, rất nhiều người trong chúng ta đã chọn việc đọc sách vì nó đơn giản và mang lại nhiều ý nghĩa. Em trộm nghĩ rằng thế hệ 8X, 9X sau này có một thiệt thòi không được tiếp xúc gần gũi với văn học Nga, một nền văn học giàu tính nhân bản nhất. Bởi trong văn học Nga, có biết bao cây đại thụ tỏa bóng ta không thể nhắc hết tên. Một trong những cây đại thụ đó, là Solokhop.
Thật ra em cũng mới đọc “Sông Đông êm đềm” thôi, để khơi dậy và nối dài trong tâm hồn mình tình yêu đối với một đất nước một dân tộc, vì một cơ duyên sống trong không khí của những người yêu nước Nga.
Và thế là em tìm đọc " Sông Đông êm đềm", để tìm lại những tưởng tượng thơ ấu khát khao về một đất nước rộng lớn với thiên nhiên tươi đẹp và lòng người nhân hậu. " Sông Đông êm đềm" hiện ra với gần 3000 trang sách, đã có lúc em phải dùng đến lòng kiên nhẫn để đi qua những trang sách ấy miêu tả một sông Đông không hề êm đềm như tên gọi, một sông Đông của chém giết và thù hận. Chiến tranh. Người ta bảo bộ tiểu thuyết này đậm đặc chất sử thi." Là một bức tranh vĩ đại về cuộc đấu tranh dữ dội, sự đổ vỡ đau đớn của thế giới cũ, sự sinh thành lớn mạnh của thế giới mới từ 1912 - 1922 thông qua số phận đặc sắc Grigôri". Mọi so sánh đều khập khiễng, nhưng chiến tranh ở đâu cũng phi nghĩa như nhau và những" trường đoạn" về sự tàn nhẫn và khốc liệt thì cũng giống như những gì đọc được qua " Dấu chân người lính" " Hành lang phía Đông" và đặc biệt giống “Thân phận tình yêu” của Bảo Ninh vậy. Cuộc chiến của những người Cô dắc muốn giữ lại thế giới cũ với mảnh đất cha ông và Hồng quân Liên Xô. "Lịch sử Nga luôn đẫm máu và nước mắt". Các nhân vật trong bộ tiểu thuyết cuối cùng chết gần hết. Vì chiến tranh, bệnh tật, những vấn đề hậu chiến. Vì những sai lầm của con người, những sai lầm mang tính thời cuộc.
......nhưng dân tộc Nga rất chân thành......
Em muốn nói đến một mối tình xuyên suốt hơn hai nghìn trang sách ấy. Solokhop nhắc đến với dung lượng không nhiều, nhưng dám chắc những ai đọc đến cuối đều khóc. Tình yêu đau đớn và khắc nghiệt của Grigôri và Acxinhia. Ở khía cạnh ban đầu có thể đấy là một tình yêu xa xỉ, bản thân 2 người đều có gia đình. Và bên cạnh Grigôri là Natalia, vợ anh, yêu chồng bằng một tình yêu duy nhất khiến mình rưng rưng, khi chị dâu hỏi " Cô yêu chú ấy lắm à?' Natalia đã trả lời " Biết yêu đến đâu thì yêu kỳ hết đến đấy". Cảm động chưa? đấy là câu trả lời sau khi biết Grigôri vẫn quan hệ với Acxinhia. Natalia đến chết, cái chết tức tưởi và oan ức, vẫn chỉ là một đường tiệm cận bên cạnh Griôri và Acxinhia.
Em chép lên đây đoạn trích về mối tình ấy, một mối tình vượt qua nhiều sóng gió , vượt lên định kiến, vượt qua chiến tranh. Cuối cùng khi chiến tranh kết thúc thì cái chết lại chia rẽ họ. Chỉ còn lại mình Griôri. Thật đơn độc.

" Hôm ấy Grigôri sửa soạn đi Cacghinxcaina. Đến giữa trưa, trước khi lên đường, chàng dắt con ngựa ra sông Đông cho nó uống nước. Trong khi xuống dốc tới chỗ mặt nước lên sát chân hàng rào các vườn rau, chàng nhìn thấy Acxinhia. Không biết nàng thật quả cố ý chùng chình thẫn thờ múc nước để chờ Grigôiri hay chỉ là chàng có cảm tưởng như thế, nhưng Grigôri bất giác rảo bước và trong giây phút ngắn ngủi trước khi tới sát Acxinhia, một loạt những hồi ức vừa tươi sáng vừa buồn thảm đã loáng qua trong đầu óc chàng..
Nghe thấy tiếng chân bước, Acxinhia quay lại. Nét mặt nàng có vẻ ngạc nhiên, cái ngạc nhiên đúng là giả vờ, nhưng niềm vui sướng trước sự gặp gỡ và nỗi đau buồn qua bao nhiêu năm làm nàng không giấu được gì cả. Nàng mỉm cười, vẻ luống cuống và đáng thuơng trong nụ cười không hợp với khuôn mặt kiêu hãnh của nàng, đến nỗi trái tim Grigôri bất chợt rung lên với cả một niềm thương hại trìu mến. Chàng bỗng thấy buồn nhớ đến nỗi đau nhói trong lòng và những hồi ức ập tới đã hoàn toàn chi phối chàng. Grigôri ghìm con ngựa và nói:
- Chào Acxinhia, Acxinhia yêu quý!
- Chào anh!
Trong giọng nói khe khẽ của Acxinhia có hàm những tình cảm hết sức khác nhau: vừa ngạc nhiên, vừa âu yếm, vừa đau khổ.
- Chúng ta không nói chuyện với nhau đã lâu rồi đấy nhỉ?
- Đã lâu rồi
- Cả đến giọng nói của Acxinhia tôi cũng không nhớ nữa..
- Nhanh quá nhỉ
- Nhanh quá ấy à?
Grigôri nắm đoạn dây buộc mõm, giữ con ngựa đứng sát vào mình. Acxinhia cúi đầu cố mắc đòn gánh vào một quai thùng nhưng chẳng làm thế nào mắc được. Hai người đứng lặng một phút. Như sợi dây câu lẳng ra xa. Một con vịt trời bay vụt qua đầu hai người với một tiếng vút dài. Sóng nước đập vào khoảng vách đứng, liếm mãi không chán với những tảng đá xanh biếc. Những làn sóng bạc đầu dồn lại với nhau nom như đàn cừu ở chỗ ven rừng bị nước lên to tràn vào. Gió phả tới một lớp bụi nước li ti, kèm theo một mùi nhạt thếch bốc lên từ dòng nước hùng vĩ của sông Đông đang cuồn cuộn tuôn về hạ du.
Grigôri chuyển tầm mắt từ khuôn mặt Acxinhia ra sông Đông. Với những thân cây trắng nhợt, đám tiêu huyền bị ngâm nước lắc lư những cái cành trơ trụi. Những cây liễu đâm chồi nảy lộc xum xuê rũ những chùm hoa nom như hoa tai của những cô gái và vươn lên khỏi mặt nước như những đám mây nhẹ lâng màu xanh lá cây hết sức kỳ lạ. Grigôri hỏi, giọng hơi đượm vẻ bực mình và phiền muộn:
- Sao thế?....Chẳng nhẽ hai chúng mình không còn cớ gì để nói với nhau nữa hay sao?Tại sao Acxinhia cứ nín thinh như thế?
Nhưng Acxinhia đã lấy lại được bình tĩnh. Không một thớ thịt nào rung động trên khuôn mặt đã trở lại lạnh lùng của nàng khi nàgn trả lời:
- Có lẽ chúng ta có gì đã nói hết cả rồi....
- Thật vậy ư?
- Tất nhiên là như thế rồi! Cây cối cũng chỉ nở hoa mỗi năm một lần..
- Acxinhia cho rằng cái cây của chúng ta đã tàn hết hoa rồi hay sao?
- Thế còn chưa à?
- Tất cả những việc trước đây lạ lùng thế nào ấy..
Grigôri cho con ngựa ra tới làn nước rồi nhìn Acxinhia với nụ cười âu sầu - Nhưng tôi thì , Acxinhia ạ, tôi chẳng làm thế nào dứt bỏ được hình ảnh Acxinhia khỏi trái tim tôi. Hai đứa con tôi đã lớn, chính tôi đã bạc trắng nửa mái đầu, giữa hai chúng ta đã có bao nhiêu năm ngăn cách như một cái vực sâu... Thế mà tôi vẫn một niềm nhớ tới Acxinhia. Trong giấc mơ tôi vẫn còn thấy Acxinhia và cho đến nay vẫn còn yêu Acxinhia. Có những lúc tôi nhớ Acxinhia.Nhớ lại hồi chúng ta còn sống ở nhà Litnhitki...hai chúng ta đã yêu nhau như thế nào...và nhữg hồi ức ấy đã làm cho tôi.. Có những lúc nghĩ lại toàn bộ cuộc đời mình, Acxinhia ạ, tôi thấy đời tôi chỉ như cái túi rỗng, lộn lần trong ra lần ngoài...
- Tôi cũng thế thôi...Nhưng tôi phải về đây...Chúng ta nói chuyện với nhau quên hết mọi việc rồi.
Acxinhia cương quyết nhấc đôi thùng, đặt hai bàn tay rám nắng xuân lên cái đòn gánh cong. Nàng đã bắt đầu lên dốc, nhưng bất thần quay mặt nhìn Grigôri, gò má hơi ửng đỏ, nom rất trẻ.
- Tôi nhớ hình như mối tình của chúng ta bắt đầu ngay ở bến sông này, anh Grigôri nhỉ. Anh có nhớ không?hôm ấy là ngày tiễn tráng đinh Cô dắc đến trai quân dịch - Nàng mỉm cười, giọng nói đã rắn rỏi và có gì vui vui.
- Tôi còn nhớ hết!
.................................................. ................
Acxinhia đứng đấy một lát rồi đi tới bên cái giường, nằm úp mặt khóc nức nở, những giọt nước mắt tràn trề làm nhẹ lòng nhẹ dạ. Đã lâu lắm..
Bao năm nay, tình cảm của Acxinhia đã tích lại như ụn tuyết chồng chất tầng tầgn lớp lớp kia, chỉ chờ một cái gì đẩy hết sức khẽ. Cuộc gặp mặt với Grigôri, lời chào âu yếm của chàng" " Chào Acxinhia, Acxinhia yêu quý" đã tạo ra sức đẩy ấy. Thế còn chàng? Chẳng lẽ chàng không phải là người mà nàng yêu quý hay sao?
Mây năm nay, chàng không phải là người mà nàng mong nhớ hàng ngày, hàng giờ và những ý nghĩ rối bời trong đầu óc nàng chẳng phải đều hướng về chàng hay sao? Dù cho nghĩ gì,dù cho làm gì, tâm tư của nàng lúc nào cũng gắn bó với chàng, không bao giờ xa rời, không bao giờ đổi khác. Hoàn toàn không khác gì con ngựa mù đi quanh cái vòng kéo nước giếng.."

BelayaZima 06-07-2010 20:15

http://img692.imageshack.us/img692/8...trensamacv.jpg

Cách đây mấy hôm, BZ lục được một cuốn sách trong số những quyển sách xếp vào góc khuất của giá sách. Đó là cuốn "Trên sa mạc và trong rừng thẳm" của tác giả Henryk Sienkiewicz - Ba Lan. Sau khi đọc xong cuốn sách này, BZ rất muốn viết gì đó về cảm tưởng của mình nhưng lại chẳng biết nên bắt đầu như thế nào, viết như thế nào. Cảm nhận của BZ chỉ đơn giản: cuốn sách thật là tuyệt vời, những cuộc hành trình đầy gian khổ nhưng lại đầy thú vị. Qua đó, tất cả những gì hiện lên là mảnh đất châu Phi với những điều kì diệu và cả những kiến thức lý thú về những tộc người da đen ở đó. Ngoài ra, đó còn là những tấm gương về sự gan dạ, lòng quả cảm và tinh thần yêu thương con người. BZ thực sự rất thích cuốn sách này, xin trích ra vài dòng giới thiệu để mọi người cùng tham khảo.

Trích:

Truyện kể về cuộc phiêu lưu trên vùng đất Đông Phi của cậu bé mười bốn tuổi Xtas cùng cô bé Nen tám tuổi trong hành trình trốn chạy khỏi tay bọn bắt cóc thuộc tìn đồ Mahơđi. Trải qua không biết bao hiểm nguy, đối mặt với nhiều gian nan thử thách, khi thì trên sa mạc nắng cháy, lúc giữa rừng già thẳm sâu, cuối cùng Xtas và Nen cũng đoàn tụ được với gia đình.

Là tác phẩm duy nhất viết cho thiếu nhi của nhà văn Ba Lan nổi tiếng Henrích Sienkiêvích - người đoạt Nobel văn học năm 1905. Ngay từ khi ra đời "Trên sa mạc và trong rừng thẳm" đã được hoan nghênh nhiệt liệt, được tái bản ngay và được dịch ra nhiều thứ tiếng. Và trong suốt một thế kỷ qua, tác phẩm đề cao khát vọng đi tới những chân trời xa, thực hiện những kì tích phi thường này luôn được coi là một trong những cuốn truyện hay nhất dành cho thiếu nhi.

Tác phẩm đã gợi nên khát vọng sống cao đẹp, khát vọng đi tới những chân trời xa, thực hiện những kì tích phi thường, vượt mọi hiểm nguy, chiến thắng mọi bất công tàn ác.

Nina 06-07-2010 20:29

Nhớ ngày còn đi học, cô bạn cùng phòng bảo

- Nina, hôm nay chúng ta làm món spaghetti theo kiểu Hy Lạp nhé

- Ồ, làm nó như thế nào?

- À, dễ lắm. Luộc spaghetti, vớt ra, thêm gia vị, rồi vừa ăn vừa đọc cuốn Thần thoại Hy Lạp ấy - cái này gọi là kết hợp cái có lợi với cái thú vị ...

http://www.chtivo.ru/getpic3d/16775388/350/362952.jpg

Hoa Pion 07-07-2010 00:48

Ô cái topic này hay quá. :emoticon-0157-sun:
Em muốn xin một vài bài của các bác ở đây để làm bài giới thiệu sách cho các bố mẹ và các cháu trong CLB của chúng em có được ko ạ? Ví dụ như bài viết về "Trên sa mạc và trong rừng thẳm", "Lại là thằng nhóc Emil" của bác Belaya Zima, Bài viết về Harry P. của Cá Măng... Các bác đồng ý cho em mượn (xin :P) bài nhé, em năn nỉ đấy ạ! Hiện em đang rất cần những bài viết giới thiệu sách một cách giản dị và chân thành, ko phải mục đích PR, ngắn gọn cũng tốt. Mong mọi người ủng hộ ạ. Cпасибо cả nhà nhiều!

nqbinhdi 07-07-2010 01:14

Trích:

Hoa Pion viết (Bài viết 62022)
Ô cái topic này hay quá. :emoticon-0157-sun:
Em muốn xin một vài bài của các bác ở đây để làm bài giới thiệu sách cho các bố mẹ và các cháu trong CLB của chúng em có được ko ạ? Ví dụ như bài viết về "Trên sa mạc và trong rừng thẳm", "Lại là thằng nhóc Emil" của bác Belaya Zima, Bài viết về Harry P. của Cá Măng... Các bác đồng ý cho em mượn (xin :P) bài nhé, em năn nỉ đấy ạ! Hiện em đang rất cần những bài viết giới thiệu sách một cách giản dị và chân thành, ko phải mục đích PR, ngắn gọn cũng tốt. Mong mọi người ủng hộ ạ. Cпасибо cả nhà nhiều!

@ Hoa Pion,

Gửi bài giới thiệu sách cho CLB như thế nào vậy?

Hoa Pion 07-07-2010 01:46

@ngbinhdi: Đây ạ, bác ngó vào trang docsachcungcon.com hộ em một chút với: http://www.docsachcungcon.com/a/home
Trong phần Giới thiệu sách, em chia ra làm 2 phần, 1 phần là giới thiệu sách do các chuyên gia của CLB, một phần là do các thành viên, các phụ huynh đọc thấy sách nào hay thì giới thiệu với mọi người. Hiện nay chúng em còn đang phát động cuộc thi viết Cuốn sách ấu thơ của tôi. (Em rất thích đoạn bác viết về mẹ, và 400 cuốn sách, cũng đang định xin bác đưa lên).. Thực ra thì không phải để làm đẹp cho trang web, mà em nghĩ, khi các bố mẹ đọc những chia sẻ ấy, họ vừa tự thấy thú vị, nhớ lại tuổi thơ, vừa thêm có lòng quyết tâm .. chăm sóc đến việc đọc của con, vì tình yêu, kể cả yêu sách, cũng có tác dụng "lây lan", khiến nhiều người nhiễm bệnh muốn con thích sách :).

Em rất muốn xin các thành viên NNN những bài viết về sách sang bên đó, em sẽ biên tập cắt gọt cho gọn gàng, và thêm hình ảnh cho đẹp hihi. Nếu được, mong mọi người trả lời em nhé.

Bài viết (về bất kỳ điều gì) xin các bác gửi cho em theo mail: docsachcungcon@gmail.com hoặc nguyenthuyanh74@gmail.com

Thanks bác ngbinhdi và cả nhà nhiều.
A em có ảnh của bác ngbinhdi hôm ra mắt CLB, để hôm nào em tìm cách gửi bác. :)

BelayaZima 07-07-2010 08:14

Trích:

Hoa Pion viết (Bài viết 62022)
Ô cái topic này hay quá. :emoticon-0157-sun:
Em muốn xin một vài bài của các bác ở đây để làm bài giới thiệu sách cho các bố mẹ và các cháu trong CLB của chúng em có được ko ạ? Ví dụ như bài viết về "Trên sa mạc và trong rừng thẳm", "Lại là thằng nhóc Emil" của bác Belaya Zima, Bài viết về Harry P. của Cá Măng... Các bác đồng ý cho em mượn (xin :P) bài nhé, em năn nỉ đấy ạ! Hiện em đang rất cần những bài viết giới thiệu sách một cách giản dị và chân thành, ko phải mục đích PR, ngắn gọn cũng tốt. Mong mọi người ủng hộ ạ. Cпасибо cả nhà nhiều!

Bài của em bác thấy dùng được thì bác cứ lấy ạ - kể cả sau này. Em cũng đã vào trang docsachcungcon.com rất nhiều, đã đọc cả bài giới thiệu về tác phẩm " Những cậu con trai ở khu phố Pál" nữa. Em rất thích truyện đó. Chỉ tội kết thúc hơi buồn.

P/s: Mà nếu bác biết chỗ nào bán cuốn "Những cậu trai ở khu phố Pál" thì bác chỉ giùm em với, em mượn của một bác để đọc nhưng mà sách này hay là em muốn sở hữu để đọc đi đọc lại cơ, mà mượn của bác ấy thì em không thể "chôm chỉa" được. :emoticon-0136-giggl :emoticon-0102-bigsm

Hoa Pion 08-07-2010 01:48

Tốt quá, bác BZ! Cảm ơn bác nhiều.
Cuốn Những cậu con trai phố Pál em có thể mua hộ bác được, giá rẻ, giảm 25% so với giá bìa nhé. Em thực ra đã mua một ít để phục vụ các cháu, các bố mẹ cũng muốn mua...Hiện đang để ở 64 phố chùa Láng. Khi nào bác cần bác rẽ qua đó mua nhé, nhưng bác bảo lại để em báo trước với các bạn ở đó (đó là quán café).
Vậy em xin các bài viết nhé, cảm ơn bác nhìu nhìu. Nhưng rồi bác lại viết tiếp nữa nhỉ? Hì.:emoticon-0150-hands

Cá Măng 12-07-2010 02:25

Cảm ơn chị Thụy Anh đã ghé qua đây và đọc.
Mọi việc chị cứ tự tiện ạ.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 15:18.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.