Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Nhạc cổ điển (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=61)
-   -   Các nữ diễn viên ba lê Nga - Xô viết (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=235)

Nina 14-12-2007 10:47

Các nữ diễn viên ba lê Nga - Xô viết
 
Em mở chủ đề này rất mong được các bác ủng hộ.

Tại sao lại các nữ diễn viên - âu cũng là dễ hiểu, vì họ đẹp thế cơ mà! :) Tất nhiên là em cũng định sẽ viết về các nam diễn viên nữa, hehe, và dự định chọn người mở hàng là Vaslav Nizhinsky :). Nhưng trước mắt thì là các nàng ... Và mở hàng cho chủ đề này thì chắc chắn không thể là ai khác ngoài Avdotia Istomina, nhất là khi đã có bài viết về nàng rồi :)

Nina 14-12-2007 10:51

Avdotia Istomina - первая русская ...
 

Như những người yêu quý ballet Nga vẫn gọi - Avdotia (đôi khi các bạn còn gặp cách ghi khác tên bà là Evdokia) Istomina là nữ diễn viên ballet Nga nổi tiếng đầu tiên, gây được ấn tượng đặc biệt với xã hội, và sự quan tâm đến ballet...

Đẹp rực rỡ, nhẹ bỗng như không khí
Vâng theo lời cây mã vĩ thánh thần…


Đó là những vần thơ của Aleksandr Pushkin viết về “nàng thơ Terpsichore Nga” (Terpsichore – nữ thần của hát đồng ca và vũ điệu trong thần thoại Hy Lạp). Avdotia Istomina – một biểu tượng lãng mạn của ba lê Nga, thần tượng của toàn xã hội Nga nửa đầu thế kỷ XIX. Arapop, một trong những nhà sử học sân khấu Nga đầu tiên đã viết: “Istomina có chiều cao trung bình với mái tóc đen, ngoại hình đẹp, rất cân đối, có đôi mắt đen rực lửa được che bởi hàng mi dài. Hàng mi này khiến cho khuôn mặt của Istomina có một tính cách đặc biệt. Đôi chân mạnh mẽ, sự tự tin trên sân khấu, và cùng với đó là vẻ duyên dáng, nhẹ nhàng trong chuyển động nhanh…”. Istomina là nhân vật chính của nhiều tin đồn tràn ngập xã hội thượng lưu thời bấy giờ, đối tượng hâm mộ và nguyên nhân những cuộc đấu súng của những người lính cận vệ hào nhoáng, là một diễn viên múa tuyệt vời, là người đầu tiên trên sân khấu Nga múa đứng trên mũi chân.

Con gái của một viên chức cảnh sát nghiện rượu Ilya Istomin và bà vợ Anisia mất sớm của ông – đó là tất cả những gì Avdotia biết về gia đình mình. Avdotia Istomina sinh ngày 17/1/1799. Khi lên sáu tuổi, cô bé Istomina được nhận vào Trường Sân khấu Peterburg theo đề nghị của một nhạc công. Đối với một cô bé sinh ra trong một gia đình nghèo không có quan hệ gì với nhà hát thì đó là một thành công lớn. Đunhia Istomina ít tuổi nhất và nhỏ bé nhất trong lớp, chính vi vậy thời gian đầu cô bé gặp rất nhều khó khăn. Những đứa trẻ được học cơ sở các môn phổ cập giáo dục, tiếng Pháp – vốn là ngôn ngữ nền tảng của toàn bộ thuật ngữ ba lê, và tất nhiên là nghệ thuật múa. Istomina gia nhập trường múa vào một thời điểm hết sức thuận lợi – khi đó diễn viên và biên đạo múa nổi tiếng Charles Didlo vừa trở thành hiệu trưởng trường này. Nhiều người trách móc Didlo vì ông quá nghiêm khắc đến khắc nghiệt đối với học trò của mình. Tuy nhiên ông đối xử với họ, như đối với các nghệ sĩ tương lai. Bởi ông biết rằng sự nghiệp nghệ sĩ không dễ dàng chút nào nên Didlo cố gắng phát triển trong họ không chỉ năng khiếu, mà còn cả tính cách của một người nghệ sĩ chân chính – tính kiên định và khả năng làm việc. Avdotia Istomina là một ví dụ rõ ràng về sự đúng đắn và giàu sức sống của trường phái Didlo. “Sự thể hiện các tình cảm và những biến đổi tâm hồn chỉ bằng cử chỉ và nét mặt hiển nhiên đòi hỏi tài năng lớn, và bà Istomina có tài năng này…”

Lần đầu tiên trong đời Istomina bước ra sân khấu năm lên 9 tuổi trong vở ba lê “Zephir và Flora”. Cùng với các nữ diễn viên múa nhỏ tuổi khác khác Istomina đóng vai trong đoàn thị nữ của Flora, họ tiến ra sân khấu trên một con thiên nga lớn. Từ đó Istomina bắt đầu tham gia các vở kịch thường xuyên hơn, thể hiện nhiều vai diễn trẻ em. Sau đó thì Istomina có cơ hội quay trở lại vở ba lê “Zephir và Flora”, tất nhiên không phải với tư cách học viên nữa, mà với tư cách diễn viên múa. Istomina đã lần lượt đóng gần như tất cả các vai trong vở này, và năm 1818 thì Istomina bắt đầu sắm vai Flora. Sự nhẹ nhàng, duyên dáng, và cùng với đó việc truyền đạt tâm hồn cho vũ điệu đã khiến cho Istomina trở thành nữ diễn viên solo lý tưởng cho vở ba lê này.


Avdotia Istomina cảm thụ âm nhạc hết sức tinh tế và được tạo hóa ban cho một sắc đẹp rực rỡ. Theo ý kiến của những người cùng thời thì các họa sĩ chân dung đã không truyền đạt được sắc đẹp này.

Năm 1816 Didlo bắt đầu chuẩn bị dàn dựng vở diễn tốt nghiệp cho các học viên – vở “Atsis và Galatei”. Vở ba lê này được công chúng hoan nghênh nhiệt liệt, và nữ diễn viên mới Avdotia Istomina đã dành được cảm tình nồng nhiệt. Trong vở ba lê này Istomina đã thực hiện vài động tác trên mũi chân – người đầu tiên làm điều này trong số các nữ diễn viên múa Nga. Điều này đã làm công chúng rất phấn khích được chứng kiến kỹ thuật hoàn toàn mới trước đó họ chưa thấy. Cùng với sự biểu cảm và hoàn thiện biên đạo của vũ đạo, điều này đã làm cho Istomina trở thành nữ diễn viên múa hàng đầu, không ai vượt qua trong thời đại của mình. Chính sự trình diễn của Avdotia Istomina trong vở ba lê “Atsis và Galatei” đã tạo cảm hứng cho Pushkin sau này miêu tả vũ điệu của bà:

Đẹp rực rỡ, nhẹ bỗng như không khí
Vâng theo lời cây mã vĩ thánh thần…
Giữa đám thủy tiên đang đứng quây quần
Chính là Istomina tuyệt diệu
Một chân này chạm hờ sàn gỗ
Còn chân kia quay chầm chậm xung quanh
Và bỗng dưng cú nhảy - nàng bay nhanh
Tựa sợi lông tơ đang được thần gió cuốn
Thân người cong rồi thẳng ra như uốn
Và chân này nhanh chóng đập chân kia


Nhiều trí thức thời ấy đánh giá rất cao sự giao tiếp với Istomina. Tính nghệ sĩ là bản chất tâm hồn của Istomina và cho nữ nghệ sĩ một sức mạnh quyến rũ lớn. Pushkin rất thích tính cách của bà – linh hoạt, mãnh liệt, ham hiểu biết. Sự cảm thụ nhạy cảm và khả năng cảm thụ những khía cạnh tinh tế nhất của tình cảm không những làm cho những người đối thoại của bà kinh ngạc, mà còn có thể khiến cho Istomina trở thành một nghệ sĩ kịch nói xuất sắc. Chính Istomina đã trở thành người thể hiện đầu tiên vai Cô gái Cherkeshenka trong vở “Người tù Cáp ca dơ” theo tác phẩm cùng tên của Pushkin.

Istomina cũng rất xuất sắc trong các vở ba lê theo chủ đề thần thoại. Ngoài kỹ thuật múa điêu luyện, bà còn có khả năng nhập vai tuyệt diệu, tìm ra những nét mới rực rỡ cho mỗi vai diễn sân khấu của mình. Istomina cũng có khả năng diễn hài rất tốt, như phê bình thời đó viết, bà không chỉ «múa với sự nhanh nhẹn và linh hoạt tuyệt vời, mà còn là một nữ nghệ sĩ ba lê xuất sắc cho những vai diễn ranh mãnh và nhanh nhẹn”. Tài năng này được thể hiện rõ rệt trong vai Lisa trong vở “Sự đề phòng uổng công”. Trong danh mục các vai diễn của Avdotia Istomina các vai diễn hài xem kẽ với các vai dram, lãng mạn và bi kịch. Và trong tất cả các vai diễn này Istomina đều rất thuyết phục nhờ nghệ thuật nhập vai của mình, nhờ khả năng tìm ra những kỹ thuật sân khấu chính xác để thể hiện vai này hay vai khác. Những vai diễn trong các vở ba lê theo tác phẩm của Pushkin là những thắng lợi rực rỡ của Istomina: “Ruslan và Ludmila” và “Người tù Cáp ca dơ”.

Sau cuộc nổi dậy Tháng Chạp ngày 14/12 thì chính quyền nghi ngờ tất cả những gì liên quan tới Những người Tháng Chạp. Mà Istomina lại là nàng thơ cho toàn bộ nhóm thanh niên yêu tự do này. Cho nên dần dần Istomina bị mất tất cả các vai diễn và bị buộc phải từ giã sân khấu. Buổi biểu diễn cuối cùng của Avdotia Istomina diễn ra ngày 30/1/1836. Buổi tối hôm đó không có vở kịch ba lê, và Istomina đã thể hiện một điệu múa Nga để từ giã khán giả.

Sau khi từ giã sân khấu, Istomina lấy nghệ sĩ Paven Ekunin. Bà qua đời vì bệnh tả ngày 26/6/1848. Sau đó một năm báo chí mới đăng lời cáo phó. Và chẳng mấy ai biết được rằng nấm mộ nhỏ bé với bia mộ đơn giản bằng đá hoa cương trắng tại Nghĩa trang ở Okhta Lớn là nấm mồ của nữ nghệ sĩ vĩ đại. Trên bia mộ chỉ có vài chữ đơn giản “Avdotia Ilinhitna Ekunina, nghệ sĩ về hưu”.

Tổng hợp từ RIA Novosti, TV Культура
Bài đã đăng ở trang chủ NNN, diễn đàn nhaccodien.info

tykva 18-12-2007 15:48

Hôm nay trời trở lạnh, mình xin giới thiệu một nữ diễn viên balê Nga đang lên, một ngôi sao 8X như cách nói bây giờ :D. Đó là Natalia Osipova

http://www.natalia-osipova.com/pix/o...ortraits-1.jpghttp://www.natalia-osipova.com/pix/o...o-haegeman.jpghttp://www.natalia-osipova.com/pix/o...to-Melanin.jpg

Natalia Osipova sinh ngày 18 tháng 5 năm 1986 tại Matxcơva. Gia đình cô không hề có mối liên quan nào đến balê. Thời thơ ấu, dưới ảnh hưởng của người cha vốn là vận động viên điền kinh, cô đã học thể dục nghệ thuật, và buộc phải từ bỏ con đường của một vận động viên sau chấn thương xương sống nặng năm 1993. Các huấn luyện viên khuyên cô nên đi học múa.

Thời kỳ đầu tiên nghệ thuật balê không mấy hấp dẫn cô bé, nhưng cô kiên trì luyện tập theo nguyện vọng của cha mẹ, và năm 1994 thì thi đỗ vào trường balê tư nhân của Mikhail Lavrovsky. Nhớ lại thời kỳ đó, Natalia Osipova nói: “Tôi muốn trở thành vận động viên thể dục nghệ thuật. Tôi rất mềm dẻo, và có thể làm mọi động tác. Nhiều người cho rằng các kỹ năng thể dục nghệ thuật rất có ích cho tôi khi học balê, nhưng thật ra không phải thế. Một số vận động viên cùng thời với tôi giờ đây đã rất nổi tiếng. Nhưng tôi vui vì con đường nghệ thuật của tôi diễn ra rất thú vị. Đến nay tôi không thể hình dung được cuộc sống của mình mà không có balê. Đó là số phận của tôi, và tất nhiên nó hấp dẫn hơn thể thao rất rất nhiều!”

Hồi đó, Natalia mới 8 tuổi, chưa đủ tuổi để thi vào trường múa hàn lâm quốc gia, nên cô theo học trường múa tư nhân của Mikhail Lavrovsky một năm rưỡi, đến năm 1995 mới được nhận vào khoa dự bị, và một năm sau nữa, năm 1996 thì vào năm thứ nhất trường múa hàn lâm quốc gia. Nhờ kinh nghiệm trong thể thao và những năm học ở trường của Lavrovsky cô vượt qua kỳ thi tuyển một cách xuất sắc, và trong học tập cũng không gặp nhiều khó khăn, thế nhưng tình yêu balê vẫn chưa đến với cô bé trong 3 năm học đầu tiên. Dù được các thầy cô khen ngợi, cô bé vẫn muốn bỏ balê để trở thành nữ diễn viên kịch nói. Tình yêu lớn dành cho balê chỉ đến với cô sau những buổi biểu diễn đầu tiên trong chương trình hàn lâm của Nhà hát lớn, rồi môn học nghệ thuật biểu diễn dành cho học viên các lớp trung cấp. Kể từ khi vào lớp năm thì Natalia bắt đầu say mê nghệ thuật múa, đạt được những thành tích đầu tiên, cảm thấy mùi vị của vinh quang, và được nhận những tiếng vỗ tay tán thưởng đầu tiên.

http://www.natalia-osipova.com/pix/osipova-donq3.jpghttp://www.nuocnga.net/images/storie...a/image002.jpghttp://www.nuocnga.net/images/storie...a/image004.jpg
Natalia Osipova trong vở "Don Kihote"

Năm năm đầu tiên trong trường múa hàn lâm quốc gia Natalia theo học lớp của Marina Kotova, sau đó từ tháng 9 năm 2001 chuyển sang lớp của Marina Leonova. Tháng tư năm 2003 Natalia Osipova giành giải thưởng lớn của cuộc thi balê quốc tế “Giải thưởng lớn Luxemburg”. Chiến thắng thuyết phục tại kỳ thi này giúp cô được tham gia những trích đoạn và những vở múa cổ điển lớn như variation Gamzatti, Kitri (màn 3) và Esmeralda (dàn dựng N.Berezova), pa de deux của Tchaikovsky (dàn dựng J.Balanchina), múa hiện đại “Liturgia” do Egor Druzhinin dựng riêng cho cô để tham gia cuộc thi nói trên. Cô là người trình diễn bản adagio với 4 vũ công, trích đoạn vở “Người đẹp ngủ trong rừng”, variation Bayaderky, nhận vai chính Laura trong vở “Cây sáo thần” (Nhạc R.Drigo, dàn dựng Andrei Melanin). Khi còn là sinh viên năm cuối cô đã diễn hết màn 2, và pa de deux Đen trong vở “Hồ Thiên nga”. Đó là thất bại đầu tiên mà nghệ sĩ balê trẻ gặp phải trong đời, nhưng bản lĩnh đã giúp cô vượt qua tất cả mọi chỉ trích từ phía các nhà phê bình. Chưa một sinh viên năm cuối nào của trường nhận được sự chú ý lớn đến như thế - “bị mắng cũng được, miễn là đừng bị bỏ quên” là câu nói nổi tiếng vẫn được giới nghệ sĩ ba lê gắn cho Maya Plisetskaya, sao mà thích hợp với trường hợp của Natalia Osipova đến thế!

Năm 2004 Natalia Osipova tốt nghiệp, và được nhận vào nhóm múa thuộc Nhà hát lớn. Tuy nhiên cô chỉ phải múa trong nhóm chưa đầy một năm đầu tiên thôi. Cô nổi bật trong đội hình múa nhóm trong vở “Silfida”, trong “Gizel” và trong “Spartac”, và được giao các vai diễn solo, mà vai đầu tiên là pa de deux trong màn 1 vở Gizel - vai diễn solo đầu tiên của cô ra mắt khán giả ngày 24 tháng 9 năm 2004, ba tuần sau ngày mở đầu mùa biểu diễn đầu tiên của Osipova tại Nhà hát lớn. Sóng đôi với Viacheslav Lopatin, cô chứng tỏ tài năng và kỹ thuật điêu luyện của mình một cách dễ dàng.

Tháng 10 năm 2004 Osipova múa điệu waltz thứ 11 trong vở “Chopiniana”, và tháng 11 cô nhận vai trong “Bolero” của đạo diễn Alexei Ratmansky, âm nhạc của Moris Ravel. Natalia luyện tập cho vai của mình dưới sự chỉ đạo của nhà sư phạm lỗi lạc Marina Kondrachieva.

http://www.nuocnga.net/images/storie...a/image001.jpghttp://www.nuocnga.net/images/storie...a/image003.jpg

(còn tiếp)
Theo tài liệu của trang web http://www.natalia-osipova.com/
Ảnh của O.Nikishin, N.Bausova (Nhà hát Lớn Mát-xcơ-va) PhotoXpress.RU, Fotobank.com

Nina 19-12-2007 10:58

Minh họa cho chị Bí cú nhảy grand jeté của nàng Osipova nhé
http://www.russianballet.ru/line/lin...ipova04_07.jpg

Natalia Osipova trong vai Gamzetti (Bayaderka)

Nina 19-12-2007 11:29

Minh họa tiếp cho bài về nàng Osipova trẻ trung xinh đẹp :) - chả hiểu sao tag FLASH chẳng giúp gì
http://www.natalia-osipova.com/donq2/donq2/donq2.swf

Natalia Osipova trong Don Kihote

http://www.natalia-osipova.com/bayad.../bayaderka.swf
Trong Bayaderka

tykva 24-12-2007 16:56

Ban chỉ đạo nghệ thuật của nhà hát Lớn thật sáng tạo trong việc sử dụng động tác grand jeté nhẹ nhàng bay bổng của Natalia Osipova: Ngay trong năm đầu tiên, động tác đó được thể hiện trong vai Búp bê Tây Ban Nha (vở “Kẹp hạt dẻ”), trong variations ở hồi ba vở “Don Kihote”, trong vai cô gái Tây Ban Nha (vở “Hồ Thiên Nga” do Iuri Grigorevich dàn dựng). Đồng thời, Natalia Osipova vẫn tham gia các cảnh phụ trong các vở balê hiện đại: Nàng tiên Hạt cải trong vở “Giấc mộng đêm hè” của Nôimajer, vai Người bơi lội trong vở “Bolte” do Ratmansky dàn dựng, âm nhạc của Shostakovich và nhiều vở khác nữa. Cuối mùa biểu diễn, Nhà hát dàn dựng các vở balê ngắn một màn, và chính đây là thời điểm để Natalia Osipova toả sáng: cô làm mọi người sửng sốt với vai Vũ nữ cancan trong vở “Cuộc vui ở Paris”, chỉ với một phút ngắn ngủi trên sân khấu, với hai grand jeté nhanh khiến người xem chóng mặt và một fuette cuồng nhiệt, vai vũ nữ của Natalia Osipova sẽ còn mãi trong ký ức của những người yêu balê.

Chỉ trong lần công diễn thứ hai của vở “Nhẹ dạ” Osipova đã được giao thể hiện vai nữ chính màn ba, phần đòi hỏi kỹ thuật phức tạp nhất, hơn thế, ngay sau đó, trong phần tiếp theo cô vẫn ra sân khấu trong vai vũ nữ cancan để làm vừa lòng các khán giả hâm mộ mình.

Cuộc thi balê quốc tế lần thứ X được tổ chức vào tháng 6 năm 2005, tức là cuối mùa diễn. Natalia Osipova tham gia với một chương trình rất nặng, bao gồm pas de deux trong vở «Những ngọn lửa thành Paris» (cùng cặp với Yan Godovsky), pas de deux «Diana và Akreon» (cùng cặp với Victor Klein) và pas de deux từ màn 3 vở «Don Kihote» (cùng cặp với Andrei Bolotin), và các tiết mục balê hiện đại. Hơn thế, trong suốt thời gian tham gia cuộc thi Natalia Osipova vẫn biểu diễn theo lịch làm việc của Nhà hát. Dù vậy, cô vẫn cùng với các bạn diễn của mình đoạt huy chương đồng trong thể loại múa đôi một cách xứng đáng.

Mùa diễn thứ hai của Natalia Osipova bắt đầu với buổi công diễn ra mắt các variations trong vở “Bayaderka”. Và tiếp theo, tiếp theo... có vẻ như Ban lãnh đạo Nhà hát quyết định thử thách sức khoẻ và sự dẻo dai của nữ diễn viên trẻ. Các buổi biểu diễn ra mắt các vở khác nhau với sự tham gia của Osipova được chỉ định liên tiếp. Ngày 7 tháng 11 năm 2005 cô ra mắt với vai Kitry trong vở «Don Kihote» (Bazil – Andrei Bolotin), 18 tháng 11 – ra mắt vở balê mới của Alexei Ratmansky “Chơi bài” (Âm nhạc Igor Stravinsky, dàn dựng để tưởng nhớ Maya Plisetskaya. Ngày 3 tháng 2 năm 1006 cô vào vai nàng tiên mùa thu trong buổi ra mắt vở “Lọ Lem” của Prokofiev do Iuri Posokhov dàn dựng, rồi 9 tháng 2 là lần biểu diễn ra mắt vai Ramzei trong vở “Con gái Pharaon” của Pierre Lacotta. Và cô bắt đầu tham gia vào các chuyến lưu diễn nước ngoài của tập thể Nhà hát lớn, hoàn thiện vai Kitry, vai nữ chính đầu tiên trong di sản balê cổ điển của nữ diễn viên trẻ. Vào tháng 12 năm 2005 Osipova được mời diễn vai Kitry tại Nhà hát Balê và Opera thành phố Krasnoyarsk, và suốt mùa diễn đó cô đã tham gia vở “Don Kihote” với các bạn diễn hoàn toàn mới – Denis Matvienko và Ivan Vasiliev. Và kết thúc mùa lưu diễn của Nhà hát ở London vào tháng 8 năm 2006, Osipova được giao trọng trách mở đầu các trích đoạn từ vở “Don Kihote”. Đây là lần đầu tiên nữ nghệ sĩ trẻ được các nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng như Clement Krisp so sánh với Maya Plisetskaya huyền thoại. Cũng tại London Osipova đã biểu diễn ra mắt vai chính - công chúa Aspichia trong “Con gái Pharaon” (Taor – Dmitri Gudanov) – cô chưa hề diễn vai này trên sân khấu Matcơva. Kết quả của mùa lưu diễn này thật đáng nhớ đối với nữ diễn viên trẻ: Cô đã rời Matxcơva trong thành phần nhóm múa của Nhà hát lớn, và trở về với tư cách nữ diễn viên solist.

Mùa 2006-2007 Osipova đã diễn ra mắt thật xuất sắc các vai chính Gamzetti trong “Bayaderka”, vai Nữ diễn viên cổ điển trong “Dòng sông ánh sáng” do Ratmansky dàn dựng theo âm nhạc của Shostakovich, trong một duet cũng của Ratmansky. Cô tiếp tục tham gia các buổi ra mắt của tập thể Nhà hát lớn, trong Liên hoan balê Mỹ (“Serenade” của Jorge Balanchin, “Căn phòng phía trên” của Twail Tarpe), và “Hoà nhạc” của Asaf Messer. Cùng với tập thể Nhà hát lớn, cô tham gia chuyến lưu diễn ở New York, Washington, London, Tokyo, Kopenhagen, Monte Carlo, Baden-Baden, Munich và Milano.

Tại liên hoan của nhà hát balê Mariinsky lần thứ bảy vào tháng tư năm 2007 cô biểu diễn thành công vang dội với vai diễn trong “Don Kihote”, được yêu cầu biểu diễn lại fuette - một trong những trường hợp hiếm hoi của balê, nhất là trên sân khấu nhà hát Mariinsky. Trong vở này, và cả trong buổi biểu diễn bế mạc liên hoan cô đã biểu diễn cả pas de deux trong vở “Korsar” với bạn diễn Leonid Sarafanov. Vào tháng 9 năm 2007, tại gala tưởng nhớ Maya Plisetskaya ở nhà hát hoàng gia Madrid, cô đã biểu diễn pas de deux trong vở “Don Kihote” cùng với Dmitri Belogolovtsev, và hầu như đồng thời tham gia gala các ngôi sao balê của Nhà hát lớn và nhà hát Mariinsky, biểu diễn pas de deux trong vở “Các ngôi sao Paris” với Ivan Vasiliev, và duet với Andrei Merkuriev.

Duet với Andrei Merkuriev là một tiết mục biểu diễn khá đặc biệt. Osipova biểu diễn nó lần đầu tiên tại Liên hoan «Dance Salad» vào tháng tư năm 2007. Đây là duet nổi tiếng, đã được rất nhiều nữ diễn viên balê thể hiện, trong đó có cả các ngôi sao tầm vóc thế giới, nhưng Osipova là người đầu tiên đã thể hiện nó một cách rất sáng tạo.

Nhờ tất cả những gì đã thể hiện trong hai năm đầu tiên trên sân khấu Nhà hát lớn, năm 2007 Natalia Osipova được trao giải “Ngôi sao đang lên” của tạp chí “Balet”

(còn tiếp)

tykva 13-02-2008 09:39

Nhân ngày đẹp trời tớ dịch nốt bài về nàng Osipova xinh đẹp đây :D

Sở trường được Natalia Osipova thể hiện ngay trong các điệu múa của mình. Vai trò chủ đạo của cô trong các vở balet lớn như “Trong căn phòng phía trên” của Tvaila Tarp hay “Don Kihote” tưởng như hoàn toàn tự nhiên, thiên bẩm, tuy nhiên loại vai mà cô có thể diễn không chỉ hạn hẹp như thế. Thậm chí có thể nói đó không phải là loại vai diễn sở trường của cô, mà trong các vai đó thể hiện sức biểu cảm ngùn ngụt như núi lửa, tinh thần hết mình vì vai diễn, sự bay bổng của tâm hồn, những cơn bão cảm xúc đã khiến nữ diễn viên đã không thể kìm mình ngay trong năm đầu tiên trên sàn diễn, tuy nhiên, đó là các cảm xúc mà dần dần, trong các năm sau này cô đã học được cách kìm nén. Tuy nhiên, sức biểu cảm và sức sống lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Một thiếu nữ hiện đại, có nhiều thuận lợi trên đường đời như Natasha nhưng không hiểu sao đó lại có một thế giới quan mang nhiều chất bi kịch. Có lẽ thế giới quan đó khiến cô khó sống trong đời thực, nhưng cho phép cô trở thành một Giselle hay một Julliette xuất chúng trên sân khấu, mặc dù cô chưa thể hiện một vai bi nào cả. Đó là nhiệm vụ đặt ra cho nữ diễn viên trẻ trước khi mùa diễn thứ 232 của tập thể Nhà hát Lớn, và là mùa diễn thứ tư của Natalia Osipova, bắt đầu. Về sự nghiệp của cô, nhân vai diễn trong “Don Kihote”, nhà phê bình nghệ thuật Vadim Gaevsky nói: “Tôi có cảm tưởng Natalia Osipova thể hiện chính mình trong “Don Kihote” - nữ vũ công vừa đặt chân lên ngưỡng cửa sự nghiệp biểu diễn. Cô thể hiện những nguồn lực bất an, đôi khi cô chế ngự được chúng, nhưng đôi khi để chúng tuột khỏi tầm kiểm soát. Kỹ thuật múa và chất nghệ sĩ trong cô thật lớn, điều đó là chắc chắn. Còn tương lai cô sẽ đi đến đâu thì không thể nói trước được, vì điều đó phụ thuộc vào không chỉ cá nhân cô. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại thì mọi việc diễn ra không thể tốt hơn”.




Danh mục biểu diễn của Natalia Osipova


2004
- Pas de deux ("Giselle" А. Аdana, dàn dựng J. Coralli, J. Perro và М. Petipa, biên tập Iu. Grigorovich)
- Nancy ("Cylphide" K.Levenshell, dàn dựng А. Burnonville, biên tập E.M. von Rozen)
- Điệu waltz thứ 11 ("Chopiniana” theo âm nhạc của Chopin, dàn dựng M. Phokin)
- Búp bê Tây Ban Nha ("Kẹp hạt dẻ" P. Chaikovsky, dàn dựng Iu. Grigorovich)
- Hầu phòng ("Giấc mộng đêm hè" âm nhạc F.Mendenson-Bartold và D.Ligetti, dàn dựng J.Noimaier) - nữ diễn viên Nhà hát lớn đầu tiên thể hiện vai này.

2005
- Công chúa Tây Ban Nha ("Hồ Thiên nga" P. Chaikovsky, biên tập lần hai của Iu. Grigorovich, có sử dụng một số chi tiết trong dàn dựng của M. Petipa, L. Ivanova và A. Gorsky)
- một vai phụ, sau đó là vai nữ chính trong balet “Passacallia” âm nhạc A. Von Vebern, dàn dựng R. Petie.
- Nhân viên đánh máy chữ (“Bolt” của D. Shostakovich, dàn dựng A.Ratmansky – là một trong những người đầu tiên thể hiện vai này.
- Grand pas trong “Don Kihote” của L. Minkus, dàn dựng M. Petipa, A. Gorsky, biên tập A. Fadeev.
- Lọ lem (“Người đẹp ngủ” P. Chaikovsky, dàn dựng M. Petipa, biên tập Iu. Grigorovich)
- Nhẹ dạ ("Tiền định" theo âm nhạc của P. Chaikovsky, dàn dựng L. Miasin)
- Vũ công cancan ("Vui chơi ở Paris" âm nhạc J. Offenbach, biên tập âm nhạc M. Rozental, dàn dựng L. Miasin) - nữ diễn viên Nga đầu tiên thể hiện vai này.
- Kitry (“Don Kihote”
- Solist phần III (“Simphony giọng đô trưởng” âm nhạc J. Bize, dàn dựng J. Balanchin)
- Biến tấu thứ hai “Những cái bóng” (“Bayaderka” L. Mincus, dàn dựng M. Petipa, biên tập Iu. Grigorovich)
- Solist (“Chơi bài” I. Stravinsky, dàn dựng A. Ratmansky) - một trong những diễn viên đầu tiên thể hiện vai này.

2006
- Waltz (một trong những diễn viên đầu tiên thể hiện vai này), Mùa thu ("Lọ lem" âm nhạc S. Prokofiev, dàn dựng Iu. Posokhov, đạo diễn Iu. Borisov)
- Ramzel (“Con gái Pharaon” âm nhạc C.Puni, dàn dựng P.Lacotta theo M. Petipa)
- Tham gia chương trình “Múa hiện đại” của Nhà hát lớn, balet “Bolero” âm nhạc M.Ravel, dàn dựng A.Ratmansky.


Các giải thưởng

Năm 2003 - Giải thưởng lớn cuộc thi balet quốc tế Luxemburg
Năm 2005 - Giải ba cuộc thi bale quốc tế tại Matxcơva hạng Múa đôi dành cho lứa tuổi lớn.

http://www.natalia-osipova.com/

tykva 19-02-2008 16:33

Tin buồn

http://pics.top.rbc.ru/top_pics/unio...3.250x200.jpeg

Умерла балерина Большого театра Наталья Бессмертнова
В Москве на 67-м году жизни после тяжелой продолжительной болезни скончалась известная балерина Наталья Бессмертнова. Эту информацию РБК сообщили в пресс-службе Большого театра.

Н.Бессмертнова умерла в одной из московских клиник. По некоторым данным, причиной ее смерти стало онкологическое заболевание, с которым балерина боролась на протяжении долгого времени.

Смерть Н.Бессмертновой стала невосполнимой утратой как для Большого театра, ведущей артисткой которого она являлась более 30 лет, так и для всей российской культуры.

Н.Бессмертнова прославилась исполнением главных партий в балетах "Ромео и Джульетта", "Легенда о любви", "Иван Грозный", "Ангара", "Золотой век". Артистка отличалась великолепным умением исполнять разноплановые роли – как лирические, так и драматические.

В 1995 году Н.Бессмертнова покинула большую сцену, но не ушла из Большого театра, где работала педагогом-репетитором в спектаклях, которые ставил ее муж, знаменитый балетмейстер Юрий Григорович.


19 февраля 2008г.

http://top.rbc.ru/society/19/02/2008/142597.shtml

Cartograph 19-02-2008 17:29

Xin Vĩnh biệt một Thiên Nga!
:emoticon-0106-cryin :emoticon-0106-cryin :emoticon-0106-cryin

Nina 19-02-2008 20:29

Natalia Bessmertnova đã qua đời

http://www.ballerinagallery.com/bess...ic/portr01.jpg
Photo: Frederika Davis, 1963

Nữ diễn viên ba lê lừng danh thế giới, nghệ sĩ nhân dân Liên Xô Natalia Bessmertnova đã qua đời tại một bệnh viện Matxcơva, thọ 67 tuổi sau một thời gian bệnh nặng. đó là thông báo ngày hôm nay 19/2 của bộ phận thông tin báo chí Nhà hát Lớn

Natalia Bessmertnova sinh năm 1941. Trong những năm 1961-1995 Bessmertnova là diễn viên solo của Nhà hát Lớn. Một trong những vai diễn tốt nhất của Bessmertnova là vai Giselle trong vở ballet cùng tên.

http://balletbookstore.com/ballerina/pic/bessm08.jpg
Photo: Judy Cameron

Natalia Bessmertnova còn tham gia rất nhiều trong các vở ballet của chồng mình – biên đạo múa danh tiếng Yuri Grigorovich, người đã tạo cho bà các vai diễn trong các vở "Ivan Lôi đế", "Angara", "Romeo và Juliet", "Thế kỷ vàng"

Bessmertnova đã đi vào lịch sử nghệ thuật Nga như một nghệ sĩ múa xuất sắc. Hoạt động nghệ thuật của bà đã gây ảnh hưởng đến nghệ thuật biểu diễn của nhiều nghệ sĩ trên toàn thế giới

Natalia Bessmertnova là người nhận giải thưởng Lenin, giải thưởng quốc gia Liên Xô, giải thưởng Anna Pavlova của Viện Nghệ thuật Múa Paris và là người nhận nhiều giải thưởng quốc tế.

http://www.rian.ru/society/20080219/99557620.html

Скончалась всемирно известная балерина Наталья Бессмертнова

МОСКВА, 19 фев - РИА Новости. Скончалась всемирно известная российская балерина, народная артистка СССР Наталья Бессмертнова, сообщил во вторник РИА Новости представитель пресс-службы Большого театра.

http://balletbookstore.com/ballerina/pic/bessm03.jpg
Vai Giselle. Photo: Leonid Zhdanov

"Она скончалась на 67-м году жизни в московской больнице после тяжелой продолжительной болезни", - сказал собеседник агентства.

Наталья Бессмертнова родилась в 1941 году. В 1961-1995 годах она была ведущей артисткой Большого театра. Одна из лучших ее партий - Жизель в одноименном балете. Бессмертнова много выступала также в балетах своего мужа Юрия Григоровича, создавшего для нее роли в балетах "Иван Грозный", "Ангара", "Ромео и Джульетта", "Золотой век".

http://www.ballerinagallery.com/bess...ic/portr03.jpg
Photo: Leonid Zhdanov, 1964

Наталья БессмертноваБессмертнова вошла в историю отечественного искусства как блестящая танцовщица. Ее творчество повлияло на исполнительское мастерство артистов всего мира.

Бессмертнова - лауреат Ленинской премии, Государственной премии СССР, премии Анны Павловой Парижской академии танца, лауреат международных конкурсов.

Nina 20-02-2008 01:33

Tiểu sử Natalia Bessmertnova

Nữ diễn viên ba lê lừng danh thế giới, nghệ sĩ nhân dân Liên Xô Natalia Bessmertnova đã qua đời tại một bệnh viện Matxcơva, thọ 67 tuổi sau một thời gian bệnh nặng. đó là thông báo ngày hôm nay 19/2 của đại diện bộ phận thông tin báo chí Nhà hát Lớn

http://balletbookstore.com/ballerina/pic/bessm01.jpg

Nữ diễn viên ba lê, nghệ sĩ nhân dân Liên Xô Natalia Bessmertnova sinh ngày 19/7/1941 ở Matxcơva. Từ sớm cô bé Natasha đã yêu thích múa và quan tâm đến ba lê, chính vì vậy mà vào năm 1953 cha mẹ cô đã gửi cô vào học tại Trường Múa Matxcơva. Năm 1961 Bessmertnova tốt nghiệp Trường Múa (lớp của các nhà giáo M.A.Kozhukhova và S.N.Golovkina).

Cũng trong năm đó Natalia Bessmertnova được nhận vào đoàn múa của Nhà hát Lớn, và bà đã làm việc ở đây cho tới năm 1995. Lần ra mắt khán giả chính thức của Bessmertnova là điệu waltz thứ bảy và mazurka trong “Chopiniana” của biên đạo múa M. Fokin, và Bessmertnova cũng đóng vai chính trong vở ba lê hiện đại “Những trang cuộc đời”, nhạc của A.I.Balanchivadze, biên đạo L.M.Lavrovsky.

Sau đó Natalia Bessmertnova đóng vai chính trong rất nhiều vở ba lê trong kịch mục của Nhà hát Lớn, nói riêng là trong tất cả các vở kịch do chồng bà – biên đạo múa Yuri Grigorovich dàn dựng. Ông đã tạo cho bà vai diễn trong các vở như "Ivan Lôi đế", "Angara", "Romeo và Juliet", "Thế kỷ vàng"

http://balletbookstore.com/ballerina/pic/bessm02.jpg

N.Besstmertnova là người múa vai Juliet đầu tiên trong vở ba lê "Romeo và Juliet" của nhạc sĩ S.Prokofev, Anastasia trong vở “Ivan Lôi đế" âm nhạc cũng của S.Prokofev, do Yu.Grigorovich dàn dựng tại nhà hát Opera ở Paris (1976 và 1978).

Besstmertnova cũng đóng vai Leili trong vở ba lê “Leili và Medzhnun” của S.Balasanian, biên đạo K.Goleizovsky (1964), Maria trong “Đài phun nước Bakhchisarai” của B.Asafev, biên đạo R.Zakharov, Thiếu nữ trong “Mơ thấy hoa hồng” (Видение розы) của M.Fokin, âm nhạc K.Weber (1967), Juliet trong "Romeo và Juliet" (Bessmertnova đã đóng trong cả hai phiên bản dàn dựng cả của L.Lavrovsky và Yu.Grigorovich), Kitry trong “Don Kihote”, Aurora trong “Người đẹp ngủ trong rừng”.

http://balletbookstore.com/ballerina/pic/bessm05.jpg

N.Besstmertnova đã đóng trong các vở ba lê truyền hình "Romeo và Juliet" (1968), tham gia việc đưa lên màn ảnh các vở ba lê “Giselle” (1975), "Chopiniana" (1977), trong các bộ phim – ba lê "Spartacus" (1976), "Thế kỷ khủng khiếp" ("Грозный век", theo vở ba lê “Ivan Lôi đế”, 1977). Cuộc đời nghệ thuật của N.Besstmertnova được thể hiện trong bộ phim truyền hình “Cuộc đời trong vũ điệu” (1978).

Sau khi rời Nhà hát Lớn, N.Besstmertnova làm huấn luyện viên ba lê (балетмейстер репетитор) trong tất cả các vở kịch mà Yu. Grigorievich dàn dựng tại các thành phố khác nhau ở Nga và các nước khác.

Năm 1995 N.Besstmertnova ký hợp đồng với Trung tâm nghệ thuật biểu diễn Thế giới ở London, theo hợp đồng này bà là giám đốc ba lê của Trung tâm.

Vì những đóng góp vào nghệ thuật múa N.Besstmertnova đã được trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân Liên Xô (1976), Giải thưởng Lenin (1986) và Giải thưởng Quốc gia Liên Xô (1977). Bà đã được nhận Giải nhất tại cuộc thi quốc tế các nghệ sĩ ba lê ở Varna (Bungaria, 1965) và giải thưởng Anna Pavlova của Viện Nghệ thuật Múa Paris (1970). Năm 1977 bà được tặng giải thưởng “David” (thành phố Taormina, Italy).

Natalia Bessmertnova qua đời ngày 19/2/2008 ở Matxcơva


Nguồn: http://www.rian.ru/spravka/20080219/99568799.html

tykva 10-03-2008 16:34

Xếp cục gạch để còn dịch tiểu sử chị Maximova

http://russia.rin.ru/pictures/10760.jpg

http://russia.rin.ru/guides/10726.html
http://www.peoples.ru/art/theatre/ba...va/index1.html

Nina 10-03-2008 17:44

Trích:

tykva viết (Bài viết 7251)
Xếp cục gạch để còn dịch tiểu sử chị Maximova

Hehe, chị cứ xếp gạch đi, tạm thời em đưa tiểu sử nàng Plisetskaya và một bài viết cũ về nàng Bessmertnova nhé :), cũng may là mấy cái này không phải dịch. Còn sau đó chắc sẽ là tiểu sử các nàng Vaganova, Karsavina, Pavlova (nàng này bác nthach đã làm một phần lớn rồi, em hứa bổ sung cho bác ý mà chưa làm được), Ksecinskaya, Lepeshinskaya, Ulanova, Semeniak, vv, không biết có bác nào thấy các nàng xinh đẹp mà muốn dịch tiểu sử không nhỉ :)

Nina 10-03-2008 17:50

Tiểu sử diễn viên ba lê Maia Plisetskaya
 
Maia, Maia…


Các diễn viên múa ba lê khác cùng thế hệ với Maia đã nghỉ hưu từ lâu. Nhưng Maia vẫn bước lên sàn diễn, để múa ba lê, để sống, để trị vì. Và do đó không thể hình dung được tuổi tác của Maia, và vì thế biết gọi Maia bằng gì cho thỏa đáng? Không thể gọi người phụ nữ trẻ trung kia bằng bà, nhất là khi người phụ nữ ấy đang múa. Băng giá và ngọn lửa, rực rỡ và kiêu sa, nữ hoàng ba lê, Raimonda và Odetta, Odillia và Egina, Bà chủ Núi Đồng hay Carmen, Kitry và Anna Karenina … tất cả đều là nàng – Maia!

Maia Plisetskaya là một nữ diễn viên múa xuất chúng của nửa sau thế kỷ XX, người đã đi vào lịch sử ba lê với cuộc đời sáng tạo dài hơi của mình. Maia Mikhailovna Plisetskaya sinh ngày 20 tháng 11 năm 1925 ở Mat xcơva. Người cha - Mikhail Emmanuilovich P. đã từng là tổng lãnh sự ở Spitbergen, sau đó bị bắt và bị xử bắn. Người mẹ là Rakhil Mikhailovna Messerer-Plisetskaya, một diễn viên phim câm, cũng bị bắt một năm sau chồng và bị giam ở nhà tù Butưrskaya cùng với cậu con trai út. Sau đó bà bị gửi đến Kazakhtan, và mãu tớ năm 1941 mới quay lại được Matx cơva, trước chiến tranh khoảng hai tháng. Người dì và cậu của Maia, Sulamiph và Asaph Messerer, các diễn viên ba lê có tiếng của Nhà hát Lớn đã đem cô bé Maia và một người em khác về nuôi.



Tháng 6 năm 1934 Maia thi vào Trường Múa Mat xcơva, và ở đây đã lần lượt học dưới sự hướng dẫn của các giảng viên E.I.Đôlinskaya, E.P.Gerdt, M.M.Leonchieva. Nhưng cả đời mình Maia vẫn coi Aggrippina Yakovlevna Vaganova là người thầy tốt nhất của mình, người mà Maia gặp sau khi đã được nhận vào Nhà hát Lớn hồi tháng tư năm 1943.

Mặc dù Maia đã bắt đầu sự nghiệp sôlô, nhưng trong Nhà hát Lớn người ta vẫn đưa Maia vào corps de ballet. Tuy nhiên dần dần Maia đã nhận được những vai diễn thú vị. Maia đã trở thành nữ diễn viên ba lê đầu tiên sắm vai Maia tiên Mùa Thu trong “Lọ Lem” của S.S.Procophev, rồi đóng vai chính trong vở “Raimonda” của A.K.Glazunov, và vai diễn ấy của Maia đã cho thấy rất rõ rằng ở Nhà hát Lớn xuất hiện thêm một ứng cử viên mới cho danh hiệu prima-ballerina (nữ diễn viên ba lê số 1 của nhà hát).



Ngày 27/4/1947 Maia Plisetskaya lần đầu tiên múa vai Odetta-Odillia trong vở “Hồ thiên nga”, và vở ba lê này của Traikovsky đã trở thành một trong những vở ba lê chính trong cuộc đời sáng tạo nghệ thuật của Maia. Và năm 1948 Maia đóng vai Zarema trong “Đài phun nước Bakhtrixarai”. Trong vở diễn này thì một đặc điểm của tài năng độc đáo của Maia được bộc lộ - khả năng trong cú nhảy ba lê giữ trong không trung vài khoảnh khắc. Maia Plisetskaya đã được tham dự vào cả ba lần dàn dựng vở ba lê “Spartak” của A.I.Khatraturian tại sân khấu Nhà hát Lớn. Năm 1958 trong phương án của I.A.Moiseev thì Maia đóng vai Egina, năm 1962 trong phương án dàn dựng của L.V.Yakovson thì Maia múa vai Frigia, và năm 1971 trong dàn dựng của Yu.N.Grigrovich thì lại múa vai Egina. Vào những năm 60 thì Maia Plisetskaya đã chính thức trở thành nữ diễn viên ba lê số 1 của Nhà hát Lớn. Maia đã tham gia múa trong rất nhiều vở ba lê, nhưng vẫn có cảm giác không hài lòng về nghệ thuật. Nàng không chỉ muốn múa ba lê cổ điển, mà còn muốn múa trong những dàn dựng mới dành riêng cho nàng. Và đến 20/4/1967 thì lần đầu tiên trên sân khấu Nhà hát Lớn đã dàn dựng vở “Carmen-suit” – một trong những vai múa chủ yếu của Maia trong kịch mục của Nhà hát Lớn. Vở ba lê này đã được chuyển thể sang điện ảnh (phim “Nữ diễn viên ba lê” năm 1969) và truyền hình (1978). Rồi sau đó là bộ phim “Anna Karenina”, trong đó Maia đã thể hiện xuất sắc vai nữ công tước Betcy, một vai diễn điện ảnh thuần túy của đầu tiên của Maia. Nhạc phim này do nhà soạn nhạc Rođion Sedrin, phu quân của Maia Plisetskaya viết. Và tới năm 1971, thì Rođion Sedrin đã viết một vở ba lê theo tiểu thuyết này của L.N.Tolstoi. Vở ba lê này đã được trình diễn lần đầu tiên trên sân khấu Nhà hát Lớn ngày 10/6/1972, trong đó Maia Plisetskaya không chỉ múa vai chính mà còn thử sức trong cương vị biên đạo múa. Và ngày 27 tháng 5 năm 1980 trên sân khấu Nhà hát Lớn trình diễn lần đầu tiên vở ba lê “Hải âu” của R. Tsedrin do Maia Plisetskaya dàn dựng.



Năm 1983 Maia Plisetskaya được đề nghị trở thành chỉ đạo nghệ thuật bộ phận ba lê ở Nhà hát nhạc vũ kịch Roma. Maia Plisetskaya đã giữ cương vị này trong vòng một năm rưỡi, tuy chỉ ghé Roma từng chuyến. Trong thời gian đó Maia đã dàn dựng ở đây vở ba lê “Raimonda”, cho sân khấu mở ở Term Karakalla, trình diễn vở bale “Isadora”, phục hồi lại vở “Fedra” và một số vở ba lê khác. Từ cuối năm 1987 đến 1990 thì Maia Plisetskaya làm việc chủ yếu ở Tây Ban Nha, chỉ đạo đoàn múa “Theatro Lyrico Nacional”. Maia Plisetskaya đã phục hồi lại dàn dựng vở ba lê “La Fille mal gardée” của P. Hertel (theo phương án dàn dựng của A.Gorsky) cho đoàn múa này, đưa vở “Carmen-suit” vào kịch mục của đoàn múa và tự mình đóng vai chính trong vở này. Theo sáng kiến của Montserrat Caballe Maia Plisetskaya đã tham gia dàn dựng vở “Vilis” một vở opera-ba lê của G.Puccini viết hồi trẻ, vở này đã được trình diễn tại Liên hoan Nghệ thuật ở Perelad. Lần đầu tiên Maia Plisetskaya đã trình diễn tiết mục múa “Cái chết con thiên nga” trên nền nhạc giọng hát – người “hát đệm” cho Maia Plisetskaya là Montserrat Caballe. Rồi Maia Plisetskaya múa vai chính trong vở ba lê “Mary Stuart” (nhạc của E. de Diego), do chỉ đạo nghệ thuật của đoàn múa flamenco Hose Granero dàn dựng riêng cho Maia (năm 1988).



Ngày 4 tháng giêng năm 1990, Maia Plisetskaya múa vở diễn cuối cùng của mình ở Nhà hát Lớn – vở “Người đàn bà với con chó nhỏ”. Những mâu thuẫn, bất đồng trong với lãnh đạo đoàn ba lê đã khiến Maia Plisetskaya phải rời khỏi Nhà hát Lớn. Tới năm 1991 thì các hoạt động soạn nhạc và xuất bản của Rodion Shedrin tập trung ở Munchen, do đó chẳng bao lâu sau thì họ tới sống ở thành phố này, và như vậy là sống ở cả ba nơi: phần lớn ở Munchen, nhưng còn sống cả ở Matxcơva và Litva nữa.

Tháng 8 năm 1994 tại Saint-Peterburg trên sân khấu Nhà hát Aleksandrinsky đã diễn ra cuộc thi ba lê quốc tế “Maia”, trong đó Maia là chủ tịch giám khảo



Maia Plisetskaya đã đóng trong phim âm nhạc “Các nghệ nhân ba lê Nga” (1953), phim ba lê “Hồ thiên nga (1957), “Truyện cổ tích về chú ngựa gù” (1961), “Anna Karenina” (1975), trong phim-opera “Hovanshina” (1959), trong chuyển thể điện ảnh – truyền hình của các vở ba lê “Bolero” và “Isadora” (“Thi ca của vũ điệu”, 1977), “Hải âu” (1982), “Người đàn bà với con chó nhỏ”(1986). Năm 1976 A.V.Efros quay bộ phim truyền hình “Fantasia” dựa theo truyện vừa của I.S.Turghenhev “Nước mùa xuân”, trong đó Maia Plisetskaya đóng vai Polozova. Maia Plisetskaya cũng đóng trong các phim điện ảnh “Anna Karenina” của đạo diễn A.G.Zarkhi (1968), “Traikovsky” của I.V.Talankin (1970, trong vai ca sĩ Desire, “Zodiac” của I.Vaitkus (1985, trong vai nàng thơ của M.K.Triurlionis).


http://backup.nuocnga.net/images/sto...hac/maya_7.jpg
Bìa sách “Tôi, Maia Plisetskaya…”

Đã có rất nhiều phim tài liệu về Maia Plisetskaya, trong đó “Maia Plisetskaya” của V.A.Katanhan (1964, bản mới 1981), “Maia Plisetskaya. Quen thuộc và chưa biết” của B.D.Galanter (1987), “Maia” của M.Sakagusi (năm 2000, cho TV Nhật Bản), “Maia Plisetskaya” của D.Delus (năm 2000, cho TV Pháp) “Maia Plisetskaya assoluta” của E.Kapnist (2002, cho TV Pháp).

Hoạt động nghệ thuật của Maia Plisetskaya được phản ánh trong cuốn sách “Maia Plisetskaya” của N.P.Roslavleva, nhiều tập ảnh cùng tên. Năm 1994 Nhà xuất bản “Novosty” đã phát hành cuốn sách-tự truyện của nữ nghệ sĩ mang tên “Tôi, Maia Plisetskaya”. Quyển sách này đã được xuất bản nhiều lần ở Nga và đã được dịch ra 11 thứ tiếng.

Maia Mikhailovna Plisetskaya được phong danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân Liên xô(1959), Anh hùng lao động XHCN (1985). Plisetskaya vinh dự 3 lần được nhận huân chương Lênin (1967, 1976, 1985), huân chương Bắc đẩu bội tinh của Pháp (1984), huân chương “Phụng sự Tổ quốc” hạng 3(1995) và hạng 2 (2000). Tháng 7 năm 1991 vua Tây Ban Nha Juan Carlos đã trao tặng Maia Plisetskaya huy chương cao quý nhất của Tây Ban Nha – “Huy chương Isabella Thiên chúa”. Maia Plisetskaya cũng được trao danh hiệu “Công dân danh dự Tây Ban Nha”. Trong vô số các giải thưởng của Maia Plisetskaya còn có giải thưởng của thị trưởng Paris trao hành năm cho người phụ nữ thanh lịch nhất năm (1986), giải thưởng “Tự hào dân tộc Nga” (2003), vv. Bà còn là tiến sĩ đại học Sorbon - Pháp (1985) và giáo sư danh dự Trường đại học tổng hợp quốc gia MGU (1993).

Năm 1994 Viện Thiên văn lý thuyết đã đặt tên Maia Plisetskaya cho tiểu hành tinh số 4626.


Trong bài này sử dụng tư liệu của RIA Novosti và ảnh của các trang web:

www.ballerinagallery.com
www.balletbookstore.com
www.ezhe.ru
www.rg.ru
www.shchedrin.de

Nina 10-03-2008 17:54

Natalia Bessmertnova – Vũ điệu ba lê như ấn tượng
 
Bài viết cho trang chủ NNN ngày 19/7/2006 nhân kỷ niệm 65 năm ngày sinh của bà


Ngày 19/7 là ngày sinh của nữ diễn viên ba lê Nga lừng danh Natalia Bessmertnova. Bessmertnova sinh ra ở Matxcơva năm 1941 và theo học Trường Múa Matxcơva trong những năm 1953 -1961. Thời gian đó Natalia Bessmertnova đã từng học với các giáo viên Maria Kozhukhova, Sofia Golovkina, và muộn hơn là Marina Semyonova. Vào năm 1961 Natalia Bessmertnova trở thành diễn viên múa ba lê của Nhà hát Lớn.

Những đường nét hơi kéo dài của cơ thể, mái tóc đen buộc lại đơn giản, khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, những động tác nhảy ba lê cao và rất nhẹ nhàng… Nhưng đó không phải là những gì khiến khán giả kinh ngạc nhất. Nghệ thuật tạo hình mới lạ - đó là điều mà tất cả các khán giả và nhà phê bình đều nhận thấy khi xem “Giselle” (nhạc sĩ A.Adan) và “Ivan Lôi đế” (nhạc sĩ S.S.Prokofiev), “Spartacus” (nhạc sĩ A.Khachaturian) và “Angara” (nhạc sĩ A.A.Eshpai), “Thế kỷ vàng” (nhạc sĩ D.D.Shostakovich) và “Raymonda” (nhạc sĩ A.Glazunov) … Có lẽ, điều quan trọng nhất là Bessmertnova không chỉ trữ tình, bi thảm đến nhói tim cả những khán giả điềm tĩnh nhất, mà còn rất táo bạo. Rất dũng cảm và quyết đoán – trên sân khấu. Và luôn luôn không một khiếm khuyết.



http://www.ballerinagallery.com/bess...pic/swan10.jpg
Cùng M.Lavrovsky trong "Hồ thiên nga"

Natalia Bessmertnova có một sự nghiệp nghệ thuật hạnh phúc: trên sân khấu Nhà hát Lớn nữ diễn viên đã đóng rất nhiều vai chính trong di sản ba lê cổ điển – “Giselle” (nhạc sĩ A.Adan), “Hồ thiên nga”, “Chàng cắn hồ đào”, “Người đẹp ngủ trong rừng” (nhạc sĩ P.I.Tchaikovsky), “Raymonda” (nhạc sĩ A.Glazunov), “Don Quixote” (nhạc sĩ L.Minkus). Là vợ và nàng thơ của Yuri Grigorovich, Bessmertnova đóng vai chính trong tất cả các vở ba lê do ông dàn dựng: Katerina trong “Bông hoa đá” (nhạc sĩ S.S.Prokofiev), Shirin trong “Truyền thuyết về tình yêu” (nhạc sĩ A.Melikov), Phrygia trong “Spartacus” (nhạc sĩ A.Khachaturian), Juliet trong “Romeo và Juliet” (nhạc sĩ S.S.Prokofiev), Anastasia trong “Ivan Lôi đế” (nhạc sĩ S.S.Prokofiev), Rita trong “Thế kỷ vàng” (nhạc sĩ D.D.Shostakovich). Bạn diễn của Bessmertnova là các vũ công hàng đầu của Nhà hát Lớn: Mikhail Lavrosky, Alexandr Lavreniuk, Yuri Bogatyrev, Yuri Vladimirov, Alexandr Godunov, Maris Liepa.



Nhân kỷ niệm ngày sinh của Bessmertnova, kênh truyền hình “Kultura” thực hiện chương trình truyền hình “Các nữ nhân vật của Natalia Bessmertnova”. Mở đầu chương trình là khúc biến tấu từ vở ba lê “Giselle” – vở ba lê cổ điển yêu quý nhất của Bessmertnova. Những động tác nhảy nhẹ nhàng như bay trong không khí, động tác quay uyển chuyển, các tư thế duyên dáng, pas de bourree hết sức kỹ thuật và nhẹ nhàng… Sự chính xác của điệu múa kinh viện và chất thơ của hình tượng đã khiến cho tất cả những ai đã nhìn thấy Bessmertnova trong vai diễn đó phải nhớ mãi. Mikhail Lavrovsky, bạn diễn của Bessmertnova kể: “Tôi và Natasa quen nhau từ khi lên 10, từ lúc chúng tôi vào học ở Trường Múa Matxcơva. Ngay từ khi đó các thầy cô giáo đã nhận xét rằng Natasa có cá tính nổi bật. Natasa có cái gì đó như là một sự đứt gẫy, điều thường có ở những người được số phận lựa chọn, và đặc điểm ấy của Natasa đặc biệt thể hiện rõ trong hình tượng Giselle. Trong nghệ thuật ba lê, cô ấy có thể làm được tất cả: cả trữ tình lẫn bi kịch”.


http://www.ballerinagallery.com/bess...c/rehear12.jpg
Trên sàn tập "Ivan Lôi đế" cùng biên đạo múa Yuri Grigorovich

Mikhail Lavrosky gọi phong cách của Bessmertnova là impressionism – vũ điệu-ấn tượng: “Natalia Bessmertnova – một nữ diễn viên ba lê phi thường! Hiện nay nhiều nghệ sĩ ba lê có kỹ thuật múa rất tốt, và trên sân khấu dường như mọi cử động của họ đều đúng, chẳng chê được điều gì, nhưng … sự trình diễn của họ không cuốn hút được. Còn với Bessmertnova, mỗi vai đều trở thành một sự kiện rực rỡ khiến người ta phải nhớ. Vũ điệu của Bessmertnova như là lôi cuốn, mê hoặc khán giả, như ấn tượng mà các huyền thoại ba lê Pavlova, Spessivtzeva, Ulanova … đã để lại. Nếu như Natalia Bessmertnova sống vào thời của Petrarca, thì hẳn là các thi sĩ đã viết sonet về cô ấy”.

Trong thành phần đoàn múa ba lê của Nhà hát Lớn, Bessmertnova đã biểu diễn tại rất nhiều nước trên thế giới, và nhận được rất nhiều giải thưởng nghệ thuật, trong số đó có một trong những giải thưởng quan trọng nhất trong lĩnh vực ba lê – giải thưởng Anna Pavlova năm 1970. Vào ngày hôm nay, tổng thống Nga Putin đã gửi điện chúc mừng một trong những huyền thoại ba lê Nga – nghệ sĩ nhân dân Natalia Bessmertnova.

Trong bài viết này sử dụng ảnh của http://www.ballerinagallery.com và các tư liệu của

fresco 23-04-2008 13:25

Trích:

Nina viết (Bài viết 7254)
Hehe, chị cứ xếp gạch đi, tạm thời em đưa tiểu sử nàng Plisetskaya và một bài viết cũ về nàng Bessmertnova nhé :), cũng may là mấy cái này không phải dịch. Còn sau đó chắc sẽ là tiểu sử các nàng Vaganova, Karsavina, Pavlova (nàng này bác nthach đã làm một phần lớn rồi, em hứa bổ sung cho bác ý mà chưa làm được), Ksecinskaya, Lepeshinskaya, Ulanova, Semeniak, vv, không biết có bác nào thấy các nàng xinh đẹp mà muốn dịch tiểu sử không nhỉ :)

"Project" nàng Pavlova các bác tiến hành tới đâu rồi ạ? Nhà em chưa thấy post lên thì phải. Nàng ấy cũng là một trong số những "nữ nghệ nhân gia" Nga - Xô viết mà nhà em hâm mộ! Nếu có thể, em xin được "chi viện", phối hợp để có một bài viết về Anna Pavlova... (Nina, bác nthach ну как? :D)

Nina 24-04-2008 22:11

Bác Fresco thân mến,
Project Anna Pavlova mới được một phần do bác nthach thực hiện:
http://backup.nuocnga.net/forum/view...?p=42434#42434

Em mới được có mỗi một câu góp ý về arabesque :). Giá bác bổ khuyết cho em thì tốt quá :)

Nói chung là cả chủ đề "NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ NỔI TIẾNG CỦA NƯỚC NGA" là một ... món nợ của em với bác nthach, em hứa lâu rồi mà chưa bổ sung tư liệu được, ngượng quá đi mất :(

fresco 25-04-2008 08:25

Trích:

Nina viết (Bài viết 10241)
Bác Fresco thân mến,
Project Anna Pavlova mới được một phần do bác nthach thực hiện:
http://backup.nuocnga.net/forum/view...?p=42434#42434

Em mới được có mỗi một câu góp ý về arabesque :). Giá bác bổ khuyết cho em thì tốt quá :)

Nói chung là cả chủ đề "NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ NỔI TIẾNG CỦA NƯỚC NGA" là một ... món nợ của em với bác nthach, em hứa lâu rồi mà chưa bổ sung tư liệu được, ngượng quá đi mất :(

Nhà em đã xem chủ đề của bác nthach rồi, thú vị ra phết! :emoticon-0100-smile. Em xin phép được bổ sung hoàn chỉnh bài viết về Anna Pavlova nhé.

fresco 29-04-2008 22:59

Anna Pavlova - huyền thoại của ba-lê cổ điển Nga
 
Anna Pavlova - huyền thoại của ba-lê cổ điển Nga



“...Hạnh phúc giống như đàn bướm xuất hiện và đem lại niềm khoái cảm cho chúng ta, nhưng chỉ trong khoảnh khắc để rồi nhẹ nhàng vụt bay đi mất....”
Anna Pavlova – “Những trang của cuộc đời tôi”


http://i270.photobucket.com/albums/j...vlova_1912.jpg

Trong lịch sử hình thành và phát triển của nghệ thuật múa ba lê, không có nhiều những nghệ sỹ ba lê kiệt xuất; và hơn thế nữa, hoàn toàn không có nhiều những nghệ sỹ ba lê đã đem tài năng của mình đi khắp thế giới để truyền bá và đưa cái bộ môn nghệ thuật cực kỳ hàn lâm này đến với quảng đại công chúng. Anna Pavlova chính là một nghệ sỹ thuộc trong số ít đó. Là một trong những prima ballerina vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi, Madame Anna Pavlova với hơn ba mươi năm hoạt động nghệ thuật đã từng đi lại hơn 500.000km, đến với các vùng đất khác nhau trên thế giới để biểu diễn, truyền bá nghệ thuật ba lê nói chung và ba lê cổ điển Nga nói riêng. Anna Pavlova đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử hình thành và phát triển nghệ thuật ba lê của Mỹ, Anh và Pháp.

Viết về người nữ nghệ sỹ Nga này, các nhà phê bình nghệ thuật đã phải thốt lên những lời có cánh như “...xem Pavlova biểu diễn, chúng ta có cảm giác như những vần thơ đang chuyển động – poetry of motion...” hoặc “...nghệ thuật biểu diễn của Pavlova thật tuyệt diệu và nó đem lại cho chúng ta sự một cảm xúc thăng hoa khi xem nàng múa trên sân khấu...Pavlova là một minh chứng tuyệt vời rằng ba lê có thể và cần phải là bộ môn nghệ thuật với tất cả ý nghĩa thiêng liêng của hai từ đó...”.

Với khả năng có hạn, người viết hy vọng giới thiệu được phần nào thân thế sự nghiệp và những cống hiến to lớn của Anna Pavlova cho nghệ thuật ba lê. Nội dung bài viết bao gồm ba phần: phần một “Phác thảo chân dung” giới thiệu về thân thế và con đường tới nghệ thuật ba lê của Pavlova; phần hai viết về sự nghiệp hoạt động nghệ thuật; phần ba “Những trang của cuộc đời tôi” viết về những tâm sự , những quan niệm sống của Anna Pavlova. Cuối cùng là phần tài liệu tham khảo và ghi chú giải nghĩa một số thuật ngữ chuyên môn liên quan tới nghệ thuật múa ba lê.



1. PHÁC THẢO CHÂN DUNG NGƯỜI NGHỆ SỸ

Anna Pavlova sinh ra sớm gần hai tháng vào ngày 31/1/1881 tại Ligovo, ngoại ô thành phố St. Petersburg trong một gia đình nghèo thị dân. Mặc dù báo chí đương thời có bàn tán khá nhiều về nguồn gốc người cha, nhưng theo lời của Pavlova thì bố của nàng là nhạc công chuyên nghiệp người gốc Thổ nhĩ kỳ sinh sống tại vùng Crưm, mẹ vốn làm nghề thợ giặt. Tuy nghèo khổ nhưng mẹ của Anna Pavlova rất chú trọng tới việc chăm sóc con gái và cố gắng tạo mọi điều kiện để Anna có được những niềm vui trong cuộc sống.

Khi Anna lên 8 tuổi, người mẹ đã dẫn cô bé tới xem buổi biểu diễn vở ba lê "Người đẹp ngủ trong rừng” do biên đạo múa tài danh thời bấy giờ là Marius Petipa dàn dựng tại nhà hát Hoàng gia Mariinsky. Cuộc viếng thăm Nhà hát này đã làm thay đổi cuộc đời Anna Pavlova; nghệ thuật ba lê đơn giản là đã “hớp hồn” cô bé ngay từ cuộc gặp gỡ đầu tiên và cô thì dường như đã rất kiên quyết khi nghĩ rằng rồi tới đây, mình cũng sẽ là nàng Aurora xinh đẹp nhảy múa trên sân khấu Hoàng gia trong vở ba lê "Người đẹp ngủ trong rừng” !

Cũng phải tới hai năm sau, vào năm 1891, khi Anna Pavlova được 10 tuổi cô bé mới được chấp nhận vào học trường ba lê Hoàng gia. Những năm tháng học tại trường đối với Anna thật gian nan. Kỹ thuật múa ba lê không dễ dàng chinh phục đối với cô gái trẻ. Dường như đối với Anna, sự nghiệp của môn nghệ thuật Balê xem ra còn rất mơ hồ. Thời gian đầu Anna còn rất nhút nhát, khó gần gũi, là một người luôn thu mình và do đó không có nhiều bạn bè. Khi đó, các bước chân của cô còn rất mềm yếu, cách ăn mặc vẫn còn giản dị và thân hình thì khẳng khiu...

Anna Pavlova năm 12 tuổi
http://i270.photobucket.com/albums/j.../Ann12tuoi.jpg

Với bàn chân rất cong, cổ chân nhỏ và đôi chân dài, thể hình của Anna lâm vào vị thế bất lợi so với trào lưu dáng nhỏ nhắn của người vũ nữ ba lê đang được ưa chuộng thời đó. Đám bạn học khi ấy thường hay chế diễu, chọc ghẹo Anna với những nickname như “cái chổi” hoặc “con bé hoang dã - La petite sauvage”. Không nản lòng, cô đã ra sức tập luyện để nâng cao kỹ thuật múa. Anna còn học thêm các buổi ngoại khoá với những thầy dạy rất nổi tiếng khi đó như Christian Johansson, Pavel Gerdt và Nikolai Legat. Cuối cùng thì tài năng và năng khiếu của Anna cũng đã nhanh chóng bộc lộ. Vào năm 1898, Anna Pavlova vào học lớp “đệ nhất đẳng” - classe de perfection do Ekaterina Vazem – nguyên prima ballerina nhà hát Hoàng gia St. Petersburg giảng dạy.

Buổi biểu diễn đầu tiên trên sân khấu ba lê, Pavlova sắm vai thần ái tình trong vở “Câu chuyện thần tiên - A Fairy Tale” do Ballet Master Petipa dàn dựng đặc biệt cho các sinh viên đang theo học trong trường. Trong năm cuối cùng tại trường ba lê Hoàng gia, Anna Pavlova đã được phân khá nhiều vai diễn solo trong các vở diễn của trường, được diễn những vai nhỏ trong các vở diễn lớn – grand ballet thời đó. Năm 1899, Anna tốt nghiệp trường múa khi mới 18 tuổi và được nhận vào Ba lê Hoàng gia với chức danh coryphée cao hơn chức danh khởi điểm corps de ballet. Và như vậy, chưa bao giờ trong sự nghiệp nghệ thuật của mình Anna Pavlova phải múa chung trong vũ đoàn corps de ballet trong các vở diễn.

(Còn tiếp)

fresco 01-05-2008 15:50

Anna Pavlova - huyền thoại của ba-lê cổ điển Nga
 
(Tiếp tục)

Vai diễn đầu tiên của coryphée Anna tại nhà hát được thực hiện với điệu pas de trois trong vở “La Fille Mal Gardee". Tiếp đó là vai diễn trong Les Dryades prétendues (The False Dryads) của Pavel Gerdt với nhạc Cesare Pugni. Debut của Anna được tiếp nhận với những lời khen nồng nhiệt. Nhà sử học và phê bình nghệ thuật Nhikolai Bezobrazov đã nhận xét về Anna như sau : " ... những bước nhảy tự nhiên, dáng arabesques mỏng mảnh và phong cách đầy nữ tính, thanh tao".

http://i270.photobucket.com/albums/j...a_Pavlova2.jpg

Anna Pavlova đã múa các điệu classical variation, pas de deux – nhảy đôi và pas de trois – nhảy ba trong các vở ba lê La Camargo, Le Roi Candaule, Marcobomba và The Sleeping Beauty. Anna biểu diễn với tất cả sự nhiệt thành, nhiều khi quá khả năng chịu đựng của mình. Đã có lần, trong khi thực hiện cú xoay double pique quá mạnh mẽ, Anna đã mất thăng bằng và lao vào góc cánh gà sân khấu.

Ở cái thời cực thịnh của trường phái hàn lâm khắc kỷ Petipa thời ấy, những nữ diễn viên ba lê tài năng người Italia tràn ngập nước Nga như Pierina Legnani – Prima ballerina assoluta của nhà hát Hoàng gia và những người khác đang « làm mưa làm gió » trên sân khấu nước Nga với trường phái cơ bắp Italia trong biểu diễn; họ đã hướng công chúng khán giả chệch ra khỏi phong cách lãng mạn trữ tình.

Bởi vậy, thoạt tiên công chúng còn bỡ ngỡ với phong cách biểu diễn độc đáo của Pavlova – sự kết hợp lạ lùng giữa tài năng vũ đạo thiên bẩm với việc “giảm nhẹ” các nguyên tắc cứng rắn hàn lâm đương thời của múa ba lê: Pavlova thường xuyên biểu diễn với đầu gối cong, những cú xoay người không hoàn hảo, những cú port de bras đặt không đúng chỗ... Phong cách như vậy của Anna Pavlova làm cho người ta nhớ lại thời kỳ ba lê lãng mạn và những nghệ sỹ ba lê vĩ đại của một thời đã qua.

A. Pavlova trong vở diễn "Dragonfly"
http://i270.photobucket.com/albums/j.../Dragonfly.jpg

Cổ chân yếu đã gây nhiều khó khăn cho Anna Pavlova khi thực hiện các động tác múa của vai diễn nàng tiên Candile trong vở The Sleeping Beauty do biên đạo múa Petipe dàn dựng. Anna đã biến tấu những cú nhảy – hops en pointe của vai nàng tiên trong sự ngạc nhiên của ông thày – biên đạo múa. Tuy nhiên, với tinh thần hăng say và nhiệt tình trong nghề nghiệp, Anna Pavlova cũng đã cố gắng thực hiện một số động tác trong vũ đạo của những nữ nghệ sỹ ba lê nổi tiếng thời đó như Pierina Legnani.

Một lần, trong buổi học với ông thầy Pavel Gerdt, Anna đã thử thực hiện động tác xoay fouettés “trade mark” của Legnani làm cho ông thầy nổi giận. Ông nói: ”... hãy để cái món nhào lộn này cho người khác nhé!...điều đó làm cho tôi nhẹ nhàng hơn là nhìn thấy cô phải chịu đựng khi thực hiện nó với cơ bắp mỏng mảnh và cái bàn chân cong của cô. Cầu xin cô đừng bao giờ lặp lại động tác của những người có sức khỏe cơ bắp hơn. Cô cần phải biết rằng vẻ mỏng manh, thiên thần của cô là thế mạnh lớn nhất và trong biểu diễn luôn luôn phải nhớ thể hiện cái thế mạnh đó chứ không phải là các “món” nhào lộn cơ bắp.”


Các điệu múa Mexico và Siryan
http://i270.photobucket.com/albums/j...iryanDance.jpg

Với phong cách vũ đạo cơ bắp đương là mốt lúc đó, Pavlova không có thế mạnh. Vẻ thanh nhã, mỏng manh, bàn chân uốn cong quá mức của Anna đã tạo nên một phong cách riêng biệt. Pavlova đã khéo léo di chuyển các phần chân và đặt các bước nhảy lên mũi giầy để duy trì sức lực và lấy thăng bằng các tư thế lượn trong điệu vũ làm cho khán giả trong khán trường dường như nín thở. Pavlova đã nắm bắt được các lợi thế mà mình có: chân tay thẳng tắp, một thân hình mềm dẻo, một người đàn bà thanh nhã, sức diễn cảm bao la…

Khi Prima ballerina assoluta Mathilde Kschessinskaya có mang không thể biểu diễn vào năm 1901, nữ nghệ sỹ đã dạy Pavlova vào vai Nikya trong vở diễn La Bayadère. Kschessinskaya mặc dù không muốn thể hiện tính tự cao nhưng thâm tâm tin rằng Pavlova sẽ thất bại khi thể hiện vai diễn; Kschessinskaya cho rằng Pavlova kém về thể lực, kém về kỹ thuật do cổ chân nhỏ và đôi chân quá mềm mại uyển chuyển. Thế nhưng kết quả là công chúng khán giả lại hoan nghênh và chấp nhận vẻ manh mai, thanh tao của Pavlova vì nó rất phù hợp với vai diễn, nhất là trong cảnh The Kingdom of the Shades.

Bàn chân của Anna Pavlova vốn rất mỏng mảnh, vì vậy, Anna đã “gia cố” đôi giày nhảy bằng cách độn thêm miếng gỗ vào đế để làm điểm tựa và tạo thêm độ ôm cho đôi giày. Có thời gian người ta cho rằng đó là hành động không “hợp cách” bởi lẽ người diễn viên múa được đào tạo để cô ta, chứ không phải đôi giày, có thể đứng thế in pointe với toàn bộ trọng lượng cơ thể mình. Đối với Anna Pavlova, điều này cực kỳ khó khăn bởi lẽ dạng bàn chân cong đòi hỏi Anna phải cân bằng trọng lượng cơ thể trên những ngón chân nhỏ bé của mình.

Và như vậy, phương pháp của Pavlova dần dần theo thời gian đã đi vào các xưởng chế tạo giày ba lê; nhờ vậy, hiện nay, thế đứng cơ bản cho vũ nữ ba lê in pointe đã không còn nhiều đau đớn nữa và góp phần đắc lực trong việc giúp đỡ “các bàn chân cong”! Tuy thế nhưng theo tiểu sử do Margot Fonteyn (một huyền thoại ba lê khác người Anh – thế hệ đàn em của Pavlova) kể lại, Pavlova không thích để lộ ra “phát minh” của mình trên các bức hình chụp và luôn luôn yêu cầu các nhiếp ảnh gia chỉnh sửa lại sao đó để cho người xem có cảm giác đôi giày nhảy là loại thông thường!

Điệu múa Ấn độ
http://i270.photobucket.com/albums/j...ndianDance.jpg

Thế đứng và phong cách biểu diễn là những điểm đặc sắc trong cuộc đời nghệ thuật của Pavlova. Phong cách biểu diễn của Anna Pavlova hoàn toàn là phong cách Nga mặc dù Anna cho rằng trường phái Nga là sự trộn lẫn giữa trường phái Italia với những gì tốt đẹp nhất của phong cách Pháp và kết hợp với khí chất đặc trưng của bản thân tính cách Nga. Trên thực thế, Anna sở hữu một kiểu pointe rất mạnh mẽ và nó kết hợp hài hòa với thế đứng rất duyên dáng trong các điệu múa; Anna có thể đứng thế arabesque một cách điệu đà trong khoảng thời gian vô hạn định.

Không giống như một số nghệ sỹ ba lê đương thời, Anna Pavlova không bao giờ sa đà vào việc phô trương kỹ thuật mà luôn luôn giới hạn cho mình những gì cần thiết cho việc thể hiện một cách cao nhất những cảm xúc cần phải được thể hiện qua điệu múa. Những cú nhảy xuyên qua sân khấu như pas de lourees, sur les pointes thường rất nhanh, gọn và mềm mại dường như lướt trên không trung. Diaghilev – vị Mạnh thường quân nghệ thuật của Nga đã từng nói rằng Anna không phải nhảy múa mà là bay trên không…


A. Pavlova năm 1908
http://i270.photobucket.com/albums/j...avlova1908.jpg

Một nữ nghệ sỹ ba lê tài tài năng khác của Nga là Karsavina đã nói về Anna Pavlova: “…trong khi một số các nghệ sỹ khác cố gắng gây ấn tượng bằng sự tươi vui hoan hỉ và chói sáng thì Pavlova chinh phục khán giả bằng vẻ duyên dáng không ai có thể bắt chước được, bằng sự thanh nhã của một vẻ thần tiên nào đó khó xác định, một cái gì đó thuộc về tâm linh mà chỉ có ở Pavlova. Trong tâm trí tôi, Anna Pavlova chính là biểu hiện của vẻ đẹp lãng mạn trong ba lê; những phẩm chất tao nhã đó đã được thể hiện một cách đặc sắc nhất qua các vở diễn Les Sylphides hay Le Cygne – Con thiên nga…nhiều người đã bàn cụ thể về sự duyên dáng mềm mại trong chuyển động của đôi tay Pavlova, dường như đó là khả năng trời ban cho, là món quà của tạo hóa dành cho Pavlova vậy! Và Anna Pavlova đã sử dụng triệt để tất cả những khả năng vũ đạo của mình để chuyển tải tất cả những tinh túy của nghệ thuật múa, của cái đẹp tinh thần đến với công chúng khán giả.”

Pavlova thăng tiến rất nhanh trên con đường của sự nghiệp và là học trò cưng của Maestro Petipa: năm 1902 là Soloist thứ hai, Première Danseuse năm 1905, và cuối cùng là Prima Ballerina năm 1906 sau khi thực hiện vở diễn Giselle. Các khán giả trên thế giới đều ấn tượng mạnh và hoàn toàn bị chinh phục bởi các vai diễn của Anna Pavlova mặc dù không phô trương, không có các kỹ xảo đặc biệt.

Trên thực tế Anna không có nhiều kỹ xảo; các bước chân nổi tiếng của Anna thậm chí còn khá mềm yếu. Nhưng bù lại, Anna Pavlova có một niềm say mê dữ dội, một sự tận tâm tuyệt đối vào nghệ thuật và có một tài năng để truyền đạt tất cả cảm xúc vào từng động tác, từng bước nhảy. Đương thời, trên thế giới, thời trang nổi lên và lấn át đi sự lãng mạn trong cuộc sống thường ngày, tính lãng mạn vốn có trong nghệ thuật ba lê cũng vì thế bị mỏng dần đi, những nghệ sỹ Nga thanh nhã gần như không có, và Anna Pavlova như hiện thân để làm sống lại vẻ thanh tao, nét đặc trưng duyên dáng mảnh mai của người nữ nghệ sĩ ba lê lãng mạn.

(Còn tiếp)

fresco 02-05-2008 20:49

Anna Pavlova - huyền thoại của ba-lê cổ điển Nga
 
(Tiếp tục)

2. CON ĐƯỜNG HOẠT ĐỘNG NGHỆ THUẬT

Anna Pavlova với hình tượng con thiên nga

Nói tới Anna Pavlova, mọi người đều nghĩ ngay tới điệu múa “Cái chết của con thiên nga”. Đây chính là điệu múa nổi tiếng nhất trong cuộc đời làm nghệ thuật và trở thành biểu tượng của Pavlova.

Khi Pavlova đã thành danh, vào năm 1905, nhà biên đạo múa nổi tiếng - bạn học cùng thời của Pavlova là Mikhail Phokin đã dàn dựng điệu múa này cho nàng theo nhạc của Camille Saint-Saëns trong tác phẩm Carnival of the Animals. Trên thực tế, một phụ nữ mô phỏng hình dáng con thiên nga là ý tưởng hơi viển vông bởi các bộ phận cơ thể rất khác nhau, và thiên nga chỉ trở nên duyên dáng khi nó bơi trên mặt hồ nước. Chân của nó rất yếu và xấu, khi bay thì quặp lại dấu dưới đôi cánh. Ngược lại, en pointe và những chuyển động trong vũ đạo của Anna Pavlova hoàn toàn không có tý gì biểu trưng cho chuyển động của loài vịt – thiên nga.


Pavlova với con thiên nga quen thuộc
http://i270.photobucket.com/albums/j...naPavlova5.jpg

“Cái chết của con thiên nga” không phải thể hiện về người nữ diễn viên nhân cách hoá con thiên nga, mà nó nói về sự mỏng manh của cuộc sống, về sự đam mê mà chúng ta đang nắm lấy để giữ gìn cuộc sống. Với điệu múa của mình, Pavlova đã thể hiện một cách đầy kịch tính và sâu sắc sự thật đó cho khán giả để rồi điệu múa đó ngay lập tức trở nên nối tiếng.

Ballet Master Phokin kể lại:

Tất cả đều biết rằng điệu múa này là một trong những vũ điệu thành công nhất trong sự nghiệp của Anna Pavlova. Nhưng ít ai biết điệu múa kéo dài khoảng 2 phút này có một ý nghĩa quan trọng thế nào đối với Anna. Tôi còn nhớ nó đã được dàn dựng như thế nào. Một hôm Anna Pavlova tới chỗ tôi và nói rằng dàn đồng ca của Opera Hoàng gia mời Anna múa trong buổi biểu diễn của họ, Anna nhờ tôi tìm nhạc. Tôi nhớ ngay tới bản nhạc của ông bạn cùng trường Saint-Saens “Swan”.

Anna nhận ra ngay bản nhạc rất hợp với phong cách của mình và khi ngắm nhìn thân hình mỏng mảnh của Pavlova, tôi nghĩ ngay Anna rất hợp với vai diễn con thiên nga. “Dàn dựng điệu mùa này cho tôi nhé!” – Anna nói với tôi và chúng tôi bắt tay ngay vào việc. Điệu múa được dàn dựng trong có vài phút, thật ngẫu hứng! Tôi đứng múa phía trước Anna, còn Anna đứng ngay đằng sau tôi để theo dõi. Thế rồi Anna múa theo và tôi thì bước ngay bên cạnh để chỉnh sửa các động tác tay và tư thế đứng cho Anna.

Trước khi dàn dựng điệu múa này, tôi hay bị chỉ trích vì xu hướng dùng chân trần và từ bỏ múa trên đầu ngón chân nói chung. “Cái chết của con thiên nga” là câu trả lời của tôi đối với những chỉ trích đó. Điệu múa này đã trở thành hình tượng của Ba lê Nga mới. Đó là sự tổ hợp của kỹ thuật hoàn hảo với tính biểu hiện cao. Nó là bằng chứng nói lên rằng vũ điệu cần thiết và phải thỏa mãn không chỉ con mắt, mà thông qua đôi mắt nó phải đi vào tâm hồn người xem.


Sự nghiệp và cống hiến

Năm 1907 Anna Pavlova trở thành một ngôi sao tại Mariinsky và bắt đầu có những chuyến lưu diễn ở nước ngoài. Từ năm 1909, Pavlova chuyển sang biểu diễn cho nhà hát ba lê Nga ở Paris của S. Diaghilev. Nhưng đó mới chỉ là bước đầu, Anna Pavlova cần phải là một nghệ sĩ độc lập, quyền tự quyết đã đeo đuổi cá nhân Anna cho các điệu nhảy mới và cho các công việc khác, cũng như Anna cần có những tia sáng để tự mình soi rọi trên bước đường sự nghiệp biểu diễn solo sẽ thực hiện trong 15 năm tới.


Múa đôi với Mordkin
http://i270.photobucket.com/albums/j...63/Muadoi1.jpg

Năm 1911, Anna Pavlova thành lập vũ đoàn của riêng mình và đi diễn khắp thế giới. Trong các bức hình chụp, Pavlova luôn luôn sang trọng và duyên dáng trong các bộ váy áo và mũ rất hợp thời trang, thỉnh thoảng có hình chụp chung với chú chó yêu bulldogs. Năm 1912, Anna Pavlova mua một căn nhà tại London có tên là Ivy House với khu vườn rất đẹp và sang trọng.

Trong những năm tháng của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất, Anna Pavlova lưu diễn xuyên suốt Bắc và Nam Mỹ. Thế rồi sự nghiệp cũng đã đưa Anna và vũ đoàn đến với nước Nhật xa xôi, rồi tới Ấn độ, Úc. Nói chung là khắp mọi nơi trên thế giới. Vũ đoàn của Anna Pavlova đã gây dựng được một lượng vô cùng lớn công chúng khán giả của nghệ thuật ba lê. Lúc đó Anna Pavlova dường như không là một diễn viên múa, mà như một người bộ hành, Anna đã bôn ba khắp đó đây: hơn 500.000 cây số trong vòng 15 năm – đó là một quãng đường khá dài so với thời kỳ trước khi loài người sử dụng máy bay để du hành.

Trong các chuyến đi, Pavlova đã giới thiệu nghệ thuật ba lê đến các vùng xa xôi trên thế giới và truyền sự đam mê nghệ thuật ba lê cho dân chúng hàng ngàn dặm cách xa quê hương nước Nga thân yêu của Anna. Sir Frederick Ashton, một biên đạo múa danh tiếng và là một giám đốc chỉ đạo Balê Hoàng gia Anh đã trở thành diễn viên múa do ông bị tác động sâu sắc bởi cảm xúc trong các buổi biểu diễn của Pavlova mà ông được xem khi còn là một cậu bé tại Lima, Peru.


Múa đôi
http://i270.photobucket.com/albums/j...a_Pavlova3.jpg

Trong khoảng 20 năm cuối đời, cuộc sống của Anna Pavlova hầu như ở trên tàu hỏa và các khách sạn và Anna đã trải qua nhiều thăng trầm, có nhiều cống hiến cho nghệ thuật ba lê trên thế giới trong các giai đoạn lịch sử khác nhau. Sau tua biểu diễn cực nhọc tại Anh quốc năm 1930, Anna Pavlova – lúc này đã gần 50 tuổi, đã có chuyến nghỉ lễ Christmas ba tuần. Trên đường trở lại làm việc tại Hague, Hà Lan bằng tàu hỏa, đã có một tai nạn nhỏ xảy ra với đoàn tàu, Anna chỉ với bộ pijama mỏng tang kèm một cái áo khoác mỏng đã ra ngoài đi bộ suốt dọc đoàn tàu để xem chuyện gì đã xảy ra. Thế rồi những ngày ngay sau đó, Pavlova bị dính chứng viêm phổi. Bệnh ngày càng nặng thêm...

Bác sĩ có thể cứu sống Pavlova bằng một ca phẫu thuật, nhưng có thể sẽ làm các xương sườn bị tổn thương và chấm dứt luôn sự nghiệp múa. Pavlova đã chọn cái chết hơn là từ bỏ sự nghiệp biểu diễn. Trong cơn hấp hối, Anna Pavlova cố mở to đôi mắt, nâng cao cánh tay và thốt ra những lời nói cuối cùng trong đời: "Hãy sửa soạn cho tôi bộ trang phục con thiên nga"... Một vài ngày sau, trong buổi biểu diễn tại nhà hát nơi mà Anna Pavlova đã trình diễn điệu múa “Cái chết con Thiên nga”, ánh sáng mờ đi, một tấm màn hồng xuất hiện... và trong khi ban nhạc đang dạo khúc nhạc quen thuộc của Saint-Saens, một tia sáng mạnh đã lướt vòng xung quanh sàn sân khấu vắng lặng như đang tìm kiếm trong khoảng trống hình bóng của Anna...

Những mốc chính trong cuộc đời Anna Pavlova:

1881 Sinh ra tại St. Peterburg.
1891 Được nhận vào học trường ba lê Hoàng gia, St. Petersburg. Những thầy dạy đầu tiên: Paul Guerdt, Christian Johannsen, Nicholas Legat, Eugenie Sokolova.
1899 Debut tại Maryinsky Theatre,
1902 Phong chức vị second soloist.
1903 Phong chức vị first soloist.
1905 Phong chức vị ballerina. Bắt đầu học riêng thầy Cecchetti
1906 Phong chức vị prima ballerina.
1907 Đi lưu diễn tại Scandinavian với nhóm các nghệ sỹ múa Nga. Nhận huân chương Swedish Order of Merit từ King Oscar.
1908 Đi lưu diễn tại Leipzig, Prague and Vienna.
1909 Lễ mừng 10 năm múa tại nhà hát Maryinsky.
Lần đầu tiên xuất hiện tại nhà hát ba lê Nga của Diaghilev, Paris.
Đi lưu diễn tại một số Thủ đô châu Âu với Mordkin.
Biểu diễn cá nhân tại London, theo lời mời của Lady Londesborough.
1910 Lần đầu xuất hiện tại New York, tại nhà hát Metropolitan Opera, với Mordkin.
Lần đầu xuất hiện tại London, Palace Theatre, cũng với Mordkin.
1911 Chuyến lưu diễn kéo dài tại Mỹ với tư cách là thành viên của vũ đoàn Diaghilev.
Mùa diễn đầu tiên của vũ đoàn do Anna Pavlova thành lập tại Palace Theatre. Cuối mùa, Novikov thay Mordkin múa cặp với Pavlova. Buổi biểu diễn đầu tiên cho King George V and Queen Mary. Mua nhà Ivy House
1912 Chuyến lưu diễn đầu tiên tới British Isles và mùa diễn thứ hai tại Palace Theatre.
1913 mùa diễn thứ ba tại Palace Theatre, sau đó, vũ đoàn với sự tham gia của các nghệ sỹ Anh quốc được thành lập. Các chuyến lưu diễn tại Đức và Mỹ.
1914 Tua diễn tại thủ đô các nước châu Âu. Lưu diễn lần cuối tại Nga. Biểu diễn ở London, tua diễn tại Mỹ và Canada. Lưu lại ở Bắc Mỹ và Nam Mỹ trong những năm 1914-1918.
1916 Tham gia đóng phim truyện dài The Dumb Girl of Porticti. Vở diễn “Người đẹp ngủ trong rừng” liên tục được diễn 6 tháng liền trên sân khấu Hippodrome, New York.
1918 Biểu diễn ngoài trời tại Mexico cho 25.000 xem. Trong 11 năm tiếp theo đã đi khắp thế giới lưu diễn cùng vũ đoàn.
1920 Mở nhà trẻ mồ côi cho các trẻ em tỵ nạn Nga ở Paris. Cung cấp tài chính cho nhà trẻ tới khi mất.
1921 Lưu diễn chuyến đầu tiên tới Viễn đông, Nhật Bản, Trung Quốc, Philippines, Miến điện, Ấn độ và Ai cập. Trong các năm tiếp theo vũ đoàn tiếp tục lưu diễn các nơi trên thế giới.
1930 Tua biểu diễn cuối cùng tại Anh, xuất hiện lần cuối cùng tại Golders Green vào 13/12/1930.
1931 Mất tại The Hague, Holland, ngày 2 tháng 1. Hỏa táng tại “Đài hóa thân” Golders Green.

(Còn tiếp)

fresco 02-05-2008 20:56

Anna Pavlova - huyền thoại của ba-lê cổ điển Nga
 
(Tiếp theo)

3. NGHỆ THUẬT, NGƯỜI CHỦ DUY NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI TÔI
(Trích tự thuật của Anna Pavlova)

Hồi tưởng của Pavlova về những ngày còn nhỏ, học trong trường ba lê Hoàng gia:

Tôi còn nhớ một ngày, khi đó tôi còn là một cô bé con. Nga hoàng Alexandr và Hoàng hậu Maria với các thành viên Hoàng tộc đến trường xem một buổi biểu diễn. Cuối buổi, chúng tôi được phép vào hội trường. Sa hoàng đã ôm lấy cô bạn bé nhỏ Stanislava của tôi và bế bổng lên. Ngài tỏ ra rất nhân hậu, một người Nga chính thống! Ngay khi ấy, tôi bật khóc. Khi được hỏi vì sao mà khóc, vừa nức nở, tôi vừa lúng búng với hàng nước mắt ròng ròng: “ Con cũng muốn được Sa hoàng bế trên tay cơ!”. Đại công tước Vladimir dường như để an ủi, đã bế tôi lên cho ngồi lên đùi Ngài. Nhưng tôi vẫn không thỏa mãn và vẫn gào lên nức nở : “Con muốn được Sa hoàng ôm hôn cơ!”. Đại công tước khi ấy đã cười phá lên rất khoái trá. Sau buổi biểu diễn, Hoàng gia đã mời tất cả chúng tôi cùng uống trà với họ. Chúng tôi không hề thấy sợ hãi và cảm thấy rất tự nhiên với sự hiện diện của Hoàng gia, nhất là sự đôn hậu của Sa hoàng và Hoàng hậu, tựa như cha mẹ lũ chúng tôi vậy...


Múa solo
http://i270.photobucket.com/albums/j...1963/Solo1.jpg


Cảm nghĩ qua những chuyến lưu diễn:

Tại Stockholm, Nhà vua Thuỵ điển Oscar đã tới xem tất cả các buổi biểu làm tôi xúc động. Hơn thế nữa, tôi còn ngạc nhiên và cảm động hơn khi được báo Nhà vua cho xe riêng của Hoàng gia tới đón tôi vào Cung điện của Ngài. Tôi được đưa rước như một công chúa thực thụ của Hoàng gia. Cuộc tiếp đón rất nồng nhiệt. Tại buổi tiếp, tôi đã được Nhà vua trao tặng huân chương Hoàng gia Thuỵ điển "Litteris et Artibus” - loại huân chương dành cho sự cống hiến trong lĩnh vực văn hoá, âm nhạc, nghệ thụât.

Tôi còn cảm thấy xúc động hơn nhiều lần khi chứng kiến cảnh một đám đông công chúng khán giả Stockholm đã tụ họp đưa tiễn tôi trên đường từ Nhà hát về tới khách sạn như thế nào. Có một số người không tin rằng cuộc sống của một nghệ sỹ múa lại có thể khác với lối sống phù phiếm lông bông. Trên thực tế, nghề múa lại là một nghề không hề tương thích tý nào với lối sống vô tổ chức phù phiếm như vậy. Nếu như người diễn viên múa chạy theo các thú vui hồng trần, không chịu tuân thủ theo những quy tắc nghiêm khắc nhất của nghề nghiệp thì nhất định sẽ tới một ngày cô ta sẽ không thể nào múa được nữa. Như vậy, người nữ diễn viên múa phải tự hy sinh bản thân mình vì nghệ thuật mà cô ta theo đuổi. Và như bù lại, họ sẽ được phần thưởng cao quý, đó là quyền năng nghệ sỹ để giúp cho quần chúng khán giả tới xem quên đi những đau buồn và sự đơn điệu của cuộc sống... dù chỉ tạm thời.

Tôi cảm nhận được điều này lần đầu tiên là chính tại đây, Stockholm! Trong đám đông đưa tiễn khi tôi rời nhà hát có đủ các hạng người: những người đàn ông và phụ nữ tầng lớp trung lưu tư sản, nhân viên bàn giấy và công nhân, thợ may, nhân viên bán hàng...Tất cả họ im lặng theo sau xe của tôi cho tới tận khách sạn và tất cả vẫn đứng nguyên như vậy ngay trước cửa khách sạn nơi tôi lưu trú cho tới khi tôi được báo rằng họ muốn tôi xuất hiện trên ban công.

Vừa thấy tôi xuất hiện, đám đông đã chào đón bằng những tiếng hò reo nồng nhiệt để rồi kế tiếp ngay đó là một khoảng lặng kéo dài đầy ấn tượng. Tôi cúi đầu chào đám đông vài lượt...thế rồi bỗng nhiên đám đông cất tiếng hát - những giai điệu của quê hương đất nước họ để chào mừng tôi. Tôi đứng lặng đi và hối hả nghĩ cách cảm ơn lại tấm lòng những người hâm mộ. Một ý nghĩ thoáng qua, tôi quay trở lại phòng lấy ra lẵng hoa lớn mà tôi được tặng sau buổi biểu diễn...thế nhưng thậm chí sau khi tôi đã tung ra tặng những cánh hoa hồng, hoa violet, hoa ly; đám đông dường như vẫn chưa chịu giải tán, họ rời khách sạn một cách miễn cưỡng...

Tôi vô cùng cảm động và thấy hơi xấu hổ. Không thể dừng được, tôi bèn hỏi cô giúp việc cho tôi: “Tôi đã làm gì để họ nồng nhiệt đến vậy?”. “Madame,” – cô ta trả lời, “Bà đã đem lại hạnh phúc và niềm vui cho họ bằng cách làm cho họ quên đi dù chỉ trong một giờ những đau buồn trong cuộc sống”. Tôi không bao giờ quên những lời nói ấy. Nói những câu đó với tôi, cô giúp việc - một cô gái nông dân Nga chất phác đã trao cho tôi một mục đích mới trong cuộc đời làm nghệ thuật của mình.



Pavlova với thầy Cecchetti
http://i270.photobucket.com/albums/j...naPavlova4.jpg


Tự sự của Anna Pavlova:

Tôi đã nói khá nhiều về bản thân mình, nhưng dù sao tôi vẫn có thể tiếp tục những tâm sự để trả lời những câu hỏi mọi người đặt ra cho tôi. Theo quan niệm của tôi, một người nghệ sỹ thực thụ cần phải để toàn tâm toàn ý của mình vào nghệ thuật mà cô ta theo đuổi. Cô ta không có quyền được hưởng thụ một cuộc sống bình thường như những người phụ nữ khác.

Làn gió thổi xào xạc trên những cành cây thông mọc trong cánh rừng ngay trước hiên nhà tôi, cánh rừng mà ngày còn bé tôi hay dạo chơi lang thang trong đó. Những ngôi sao lại chiếu lấp lánh trên bầu trời đêm...Tôi đã đi đến đoạn cuối cùng của bản tự sự. Khi viết ra những dòng này, tôi bắt đầu nhận thức được đầy đủ hơn mục đích ý nghĩa của cuộc đời tôi. Theo đuổi chúng một cách không do dự, không cho phép nghiêng ngả chính là bí quyết của sự thành công. Nhưng thành công là gì? Chính xác nó là cái gì? Đối với tôi, đó không phải là những tràng vỗ tay, mà đó là cảm giác thoả mãn khi ta thực hiện được một ý tưởng nào đó của mình. Khi còn bé, đi lang thang trong rừng thông, tôi đã nghĩ rằng thành công có nghĩa là hạnh phúc. Tôi đã nhầm. Hạnh phúc giống như đàn bướm xuất hiện và đem lại niềm khoái cảm cho chúng ta, nhưng chỉ trong khoảnh khắc để rồi nhẹ nhàng vụt bay đi mất.



Anna Pavlova
http://i270.photobucket.com/albums/j...na_Pavlova.jpg


Tài liệu tham khảo
1. Pavlova: A Biography, The MacMillan Company, New York 1956
2. http://www.ballerinagallery.com/
3. http://en.wikipedia.org/wiki/Anna_Pavlova
4. http://en.wikipedia.org/wiki/Ballet
5. http://backup.nuocnga.net/forum/view...?p=42434#42434

fresco 02-05-2008 21:06

CHÚ GIẢI

Về một số nhân vật có liên quan tới cuộc đời hoạt động nghệ thuật của Anna Pavlova

Mikhail Mikhailovich Phokin - Михаи́л Миха́йлович Фоки́н (11 /04/ 1880, St. Peterburg — 22 /8/ 1942, New York) — Biên đạo múa nổi tiếng người Nga, được coi là người đã sáng lập ra ba lê hiện đại. Phokin cũng học ba lê tại trường ba lê Hoàng gia như A. Pavlova và tốt nghiệp trước Pavlova một năm – vào 1898. Đồng thời với công việc biểu diễn tại nhà hát Hoàng gia Mariinsky, từ năm 1902, Phokin đồng thời cũng tham gia giảng dạy tại trường múa ba lê hoàng gia và làm biên đạo múa. Năm 1909, Phokin đã dàn dựng solo “Cái chết của con thiên nga” từ Carnival of the Animals của Camille Saint-Saëns dành riêng cho Anna Pavlova.

Cũng năm 1909, theo lời mời của Sergei Dyaghilev - chủ Nhà hát ba lê Nga tại Pháp, Phokin sang Paris để trở thành Biên đạo múa chính. Những năm tiếp sau đó, Phokin đã trở nên nổi tiếng trên thế giới với việc dàn dựng các vở diễn «Les Sylphides» (1909) và «Chim lửa» (1910); tiếp đó là các vở “Petrushka” (1911) và “Dafnis and Hloya” (1912).

Vào năm 1912, M. Phokin rời bỏ nhà hát ba lê Nga của Dyaghilev vì không chịu được sự sủng ái quá đáng của ông với nam diễn viên ba lê tài danh Vatslav Nizinsky. Tới Mỹ vào năm 1919, Phokin vẫn tiếp tục công việc của một biên đạo múa. Trông cả cuộc đời, Mikhail Phokin đã dàn dựng khoảng 70 tác phẩm.

Vaslav Fomich Nijinsky - Вацлав Фоми́ч Нижи́нский (12 /3/ 1889, Кiev — 8 /4/ 1950, London) http://i270.photobucket.com/albums/j...jinsky_040.jpg— một trong những nam diễn viên ba lê tài năng nhất trong lịch sử ba lê thế giới. Là một trong những vũ công chủ đạo được sủng ái của Nhà hát ba lê Nga - Dyaghilev, Nijinsky có thể thực hiện động tác đứng trên đầu các ngón chân – en pointe, một trong những khả năng hiếm có của các vũ công ba lê nam thời bấy giờ.

Sergei Pavlovich Diaghilev - Серге́й Па́влович Дя́гилев, nickname là Serge, ( 31/3/ 1872 – 19/8/ 1929) – nhà phê bình nghệ thuật người Nga, Mạnh thường quân đồng thời là nhà sáng lập nhà hát ba lê Nga - Ballets Russes tại Paris, Pháp, nơi hội tụ rất nhiều anh tài của nghệ thuật múa ba lê như Phokin, Nijinsky, Pavlova.v.v...

Enrico Cecchetti (21 /6/ 1850, Rome - 13 /11/ 1928, Milan) – diễn viên, thầy dạy ba lê - người sáng lập ra phương pháp Cecchetti. Sau khi thành danh tại châu Âu, Cecchetti sang múa cho nhà hát Hoàng gia St. Peterburg. Cho tới năm 1888, Cecchetti được coi là nam diễn viên ba lê xuất sắc nhất trên thế giới. Thế nhưng quảng đại công chúng hầu như không biết rằng trong kỹ thuật vũ đạo, Cecchetti chỉ có thể quay mình theo một hướng nhất định (hình như là thuận chiều kim đồng hồ!!!) và trên thực tế, tất cả các vở diễn dàn dựng cho Cecchetti đều phải thay đối cho phù hợp với điểm yếu này!

Với thành công rực rỡ trên sân khấu ba lê Hoàng gia Nga, Cecchetti đã chuyển sang giảng dạy. Trên phưong diện này, ông cũng rất thành công và nổi tiếng bởi một loạt các học trò của Cecchetti đã trở thành những nghệ sỹ ba lê kiệt xuất như: Anna Pavlova, Léonide Massine, Vaslav Nijinsky...
Đối với Anna Pavlova, Cecchetti có một ảnh hưởng rất lớn. Ông vừa là người thầy, vừa là người đỡ đầu về tinh thần cho Anna Pavlova trên con đường sự nghiệp múa cũng như sự nghiệp truyền bá nghệ thuật ba lê qua vũ đoàn ba lê của Pavlova gây dựng. Giai đoạn 1907-1909 Cecchetti chỉ tập trung dạy một mình Pavlova. Quãng thời gian sau này, vào năm 1918, Cecchetti định cư tại London, Anh và mở trường dạy ba lê tại đó. Cũng vào khoảng thời gian này (từ cuối năm 1911), Anna Pavlova thành lập vũ đoàn và mua nhà tại London. Hai thầy trò luôn giữ một mối quan hệ thân thiết.


Một số thuật ngữ liên quan tới nghệ thuật múa ba lê sử dụng trong bài viết

ballerina ( gốc từ tiếng Ý) là nữ nghệ sỹ múa ba lê. Nam nghệ sỹ ba lê được gọi là danseur hoặc hiếm hơn, được gọi là ballerino.

Mặc dù thuật ngữ ballerina được dùng như trên đã mô tả nhưng tại Nhà hát Hoàng gia Nga, đó lại là một chức vị dành cho nữ nghệ sỹ ba lê múa solo xuất sắc. Hệ thống chức vị này, từ cao xuống thấp, được gọi như sau:
prima ballerina assoluta
• prima ballerina
• ballerina
• première danseuse
• soloist
• coryphée
• corps de ballet


Trong lịch sử nhà hát Hoàng gia Nga, chỉ có hai prima ballerina assoluta, đó là Pierina Legnani Mathilde Kschessinskaya. Thời Liên bang Xô viết, có hai nữ nghệ sỹ ba lê cũng được coi là prima ballerina assoluta; đó là Galina Ulanova Maya Plisetskaya.

EN POINTE – http://i270.photobucket.com/albums/j...ointeshoe1.jpgđó là kỹ thuật đứng trên đầu các ngón chân khi thực hiện các bước chạy hoặc nhảy trong biểu diễn múa ba lê. Kỹ thuật này được thực hiện với sự trợ giúp của giày múa ba lê có mũi cứng và thân ôm chặt vào chân vũ công. Múa en pointe đòi hỏi sức lực và kỹ thuật; đó là kỹ thuật cơ bản của nữ diễn viên ba lê phải rèn luyện thành thục.

ARABESQUE – http://i270.photobucket.com/albums/j.../arabesque.jpgMột chân lùi về phia sau trong khi tay để ở những tư thế hài hòa đa dạng nhằm tạo ra khoảng cách lớn nhất từ đầu các ngón tay tới đầu các ngón chân.

FOUETTE – Quay tròn...http://i270.photobucket.com/albums/j...uette_turn.gif

PIQUE - Đặt bước trực tiếp en pointe từ plie

PORT DE BRAS – http://i270.photobucket.com/albums/j...rt_du_bras.gifKỹ thuật tay. Có 2 nghĩa: (1) Tập hợp chuyển động của một hay cả hai tay trong các tư thế khác nhau. Sự chuyển tiếp của tay từ thế này sang thế khác tạo nên port de bras. (2) Là một nhóm các bài tập tăng độ dẻo và duyên dáng cho chuyển động tay.

PIROUETTE – Một kiểu xoay người… Động tác này đòi hỏi một sự giữ thăng bằng hoàn hảo.


(Xin cám ơn hai bác Nina và nthach đã "mở bài" và tạo cảm hứng cho tôi bổ sung tiếp)

HẾT

Nina 30-05-2008 20:25

Xin được để cục gạch giữ chỗ ở đây, em sẽ cố gắng dịch sau

http://www.rian.ru/analytics/20080530/108814742.html

Богиня танца

http://img.rian.ru/images/10864/17/108641777.jpg


Александр Фирер, балетный критик, для РИА Новости.

Вековой юбилей великой балерины Марины Тимофеевны Семеновой - грандиозное событие XXI века. Случай беспрецедентный: впервые Большой театр празднует 100-летие ныне здравствующей балерины. Богини академического танца!

Величие таланта Семеновой вне времени. Она - знаковый символ танца, вписанный в креативные свершения человечества. Первая советская балерина, открывшая новую эпоху исполнительского искусства.

Марина Семенова - идеальное воплощение русской школы ХХ века. В ее лице был явлен новый облик балерины, исключавший любую манерность. Как с первых секунд в записи мгновенно узнаваем неповторимый тембр голоса Марии Каллас или Федора Шаляпина, так идентифицируем и точеный, горделивый абрис Марины Семеновой.

Кстати, фотохудожники семеновской эпохи обожали снимать балерину со спины, ловко экспериментируя и жонглируя ракурсами, игрой светотени. Семеновский силуэт сразу сканируем балетоманским глазом даже с самой несовершенной фотографии. Если бы Микеланджело ваял образ Терпсихоры XX века, то именно Семенова была бы его моделью. Она была награждена свыше раритетной балеринской породой - царственные повадки, горделивая посадка головы, аристократическая стать спины, дивные линии плеч, античная лепка ног и мягкие выразительные руки.

Ее музыкальный и каллиграфически родниково-чистый танец стал эталонным в балете XX века. Широта и сила движений, невероятное ощущение свободы ее выступлений потрясало современников. Семенова знала секреты мастерства и была посвящена в сакральные таинства танцевального искусства. Истоки шли от великого педагога Агриппины Вагановой: Семенова - шедевр ее педагогического гения, первая и лучшая ученица. Она выучила и воспитала ее в старых добрых традициях. А, высоко ценя итальянскую виртуозность, гармонично добавила и новую технику.

Марина Семенова, представ в 1925 году перед ленинградской публикой в балете Делиба «Ручей», ошеломила всех буквально. Выступление юной балерины в этом старинном балете, по словам критиков, произвело эффект «разорвавшейся бомбы», напрочь отбросив рефлексирующие тезисы о нежизнеспособности классического танца. На выпуске из хореографического училища Семенову воспринимали не просто как ученицу, но как готовую балерину, за всю историю классического балета никто из танцовщиц не имел таких совершенных данных. Ее дебют - яркое антре Балерины, властно ступившей в царство классического танца XX века.

В годы работы в Ленинградском театре оперы и балета в гармоничном альянсе с Вагановой она кропотливо и вдохновенно создала драгоценный шлейф балеринских партий. Она вдохнула жизнь в переживавший тяжелый кризис классический танец. Семенова в буквальном смысле реанимировала его, возродила из послереволюционного забвения и «затяжной болезни», привнесла в академическую лексику ликование жизни и красоту классического абсолюта. Высокая проба ее искусства снайперски брала зрителя в плен - такова интервенция ее таланта!

http://img.rian.ru/images/10864/11/108641103.jpg
М. Семенова и А. Ермолаев в балете Петра Чайковского «Щелкунчик»

В 1930 году Семенова переехала в Москву, в Большой театр, став кумиром столичной публики. Она была первым лебедем, «прорубившим сильными крыльями окно» в Большой, основав мощную традицию «миграции» лучших ленинградских танцовщиц в Москву. Знаменитая сцена жаждала такой балерины: театр с его классической колоннадой и фасадом, великолепием лож с убранством из золота и красного бархата был достойной огранкой ее таланта, аполлоническим кавалером царственной балерины.

До Семеновой таких роскошных балерин в Большом театре не было. Ее искусство - не только ренессанс классического танца ХХ века, но и ренессанс Большого балета. Именно здесь на благодатной почве московских традиций божественно расцвел талант Семеновой. Она в резонансном великолепии соединила первостатейный академизм вагановской школы, ликующую харизму московского стиля и мощную энергетику своего таланта. Тут она станцевала самый московский балет «Дон Кихот». В танце Китри и Уличной танцовщицы в этом балете она показывала обворожительную женщину, привыкшую властвовать. На московскую почву лег и семеновский жесткий нрав, и прямота, и острый ум, и беспощадный язык.

Из Семеновой трудно было сделать балерину-икону. Вольнолюбивая на сцене, она таковая и в жизни, которую тем самым себе усложняла в те непростые годы.

Экстраординарным общеевропейским событием 1935 года стало выступление Марины Семеновой в «Жизели» на сцене Парижской оперы с Сержем Лифарем, который так и не простил ей ошеломительного успеха у французской публики.

Однако 30-40-е годы эпохи драмбалета были больше вотчиной актрис психологического театра, чем академической виртуозности. И так сложилось, что дарование Семеновой не в полной мере ей соответствовало. Потому классическая балерина в чистом виде оказалась не востребована новым репертуаром. Она не участвовала в таких эпохальных постановках, как «Ромео и Джульетта», «Бахчисарайский фонтан», «Лауренсия», «Красный мак». Первых партий в те годы для нее было создано мало. Она исполняла в основном второстепенные роли, хотя по масштабу своего дарования была достойна большего.

Семенова была лучшей классической балериной, но такой статус в мировом масштабе ей тогда присвоен не был. Да и сошла со сцены она рано, до того, как начались масштабные гастроли Большого за рубежом. Но безграничная любовь к Семеновой и обожание публики не меркло никогда. Для учениц хореографического училища она была эталонным объектом для подражания. Балерина всегда пользовалась недосягаемым внутритеатральным уважением и высочайшим профессиональным авторитетом. Галина Уланова, появившаяся в Москве в середине 40-х, была больше обласкана государственными регалиями и имела официальный статус первой в театре. Зритель же воздавал Семеновой то, что недодавало ей государство. А ее реноме в среде коллег компенсировало обделенность правительственными почестями.

Завершив в начале 50-х годов танцевальную карьеру, Марина Семенова полвека готовила учениц, став одним из лучших педагогов Большого театра. Как и Ваганова, она глубоко знала и анатомию, и методику обучения классическому танцу, была всемогущим диктатором балетного класса и умела грамотно учить. Также славилась крутым педагогическим нравом, могла «припечатать» учениц со знанием дела. Ее жесткого словца побаивались: оно врезалось в память и закреплялось за «потерпевшим». Не одну балерину Семенова «привела в чувство». Она отшлифовала целую плеяду первоклассных танцовщиц, многим дала путевку в жизнь, готовя к конкурсам

Невозможно забыть, как в 1985 году на церемонии представления членов жюри Московского международного конкурса артистов балета в Большом театре весь зал, когда появилась Марина Семенова, встал и разразился 15-минутными овациями. Неистово кричали «Семенова, браво!», зал скандировал, творилось что-то невероятное. Это фактически был срыв официальной догмы, вызов, протест публики против долголетнего административного забвения Семеновой как главной героини и гордости театра. И, конечно, это было горячее объяснение в любви любимой Балерине.

В слове Балерина и в ее звучном имени по восемь букв. А восемь - символ бесконечности. Это неслучайное лингвистическое тождество. Это ключевой лейтмотив явления под названием Семенова.

Nina 06-06-2008 01:07

Nữ thần của vũ điệu - Marina Timofeevna Semenova
 
Nữ thần của vũ điệu

Aleksandr Firer, nhà phê bình ballet, RIA Novosti

http://img.rian.ru/images/10864/17/108641777.jpg

Kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nữ nghệ sĩ ballet vĩ đại Marina Timofeevna Semenova là một sự kiện hoành tráng của thế kỷ XXI. Một trường hợp độc nhất vô nhị - lần đầu tiên Nhà hát Lớn lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của một nữ nghệ sĩ ballet vẫn còn đang sống. Một nữ thần của vũ điệu ballet cổ điển!

Tài năng của Marina Timofeevna Semenova đã vượt qua cả thời gian. Bà là một biểu tượng của vũ điệu được ghi vào các thành tựu sáng tạo của loài người. Đó là nữ nghệ sĩ ballet xô viết đầu tiên mở ra kỷ nguyên mới của nghệ thuật biểu diễn.

Marina Semenova - là sự thể hiện hoàn hảo của trường phái ballet Nga thế kỷ XX. Bà đã cho thấy một gương mặt mới của nữ nghệ sĩ ballet, hoàn toàn không có một chút đóng kịch trong trình diễn. Nếu như từ những giây đầu tiên cả bản thu âm người ta có thể nhận ra ngay âm sắc không thể lặp lại của giọng hát Maria Callas hay Fedor Shalyapin, thì người ta cũng phân biệt được абрис (tự dưng không truy cập được mấy trang từ điển nên chịu chả hiểu đây là từ gì - ND) kiêu hãnh và tinh tế như chạm khắc của Marina Semenova

-------
(còn tiếp)

Nina 20-12-2008 23:13

Công nhận là hồi này lắm tin buồn

Nữ diễn viên ballet huyền thoại Olga Lepeshinskaya qua đời
http://www.rian.ru/culture/20081220/157722749.html

http://www.world-war.ru/uploads/lep__jung.jpg

http://www.world-war.ru/uploads/tanets.jpg
Trong vở "Don Kihote"

http://www.ng.ru/images/2006-09-29/209-16-1.jpg
Tranh của họa sĩ Aleksandr Gerasimov

Nina 21-12-2008 13:01

Nữ diễn viên ballet nổi tiếng Olga Lepeshinskaya qua đời
(03:52, 21/12/2008)

Lưu Hải Hà (NuocNga.net)
Theo RIA Novosti

Olga Lepeshinskaya
Nữ diễn viên ballet nổi tiếng Olga Lepeshinskaya đã qua đời hôm thứ bảy 20/12 ở Moskva, thọ 92 tuổi.

Olga Lepeshinskaya sẽ an nghỉ ở nghĩa địa Vvedennsky ở Moskva bên cạnh các nấm mồ của người thân.

Olga Lepeshinskaya sinh ngày 15 (28) tháng 9 năm 1916. Năm 1933, sau khi tốt nghiệp Trường Múa Moskva, Lepeshinskaya vào làm việc ở Nhà hát Lớn, và ngay lập tức đứng vào hàng ngũ các diễn viên múa hàng đầu của đoàn múa.

Năm 1933 Lepeshinskaya múa vai chính trong vở ballet “Thận trọng uổng công”. Còn năm 1935, lần trình diễn đầu tiên vở ballet “Ba anh béo” do Igor Moiseev dàn dựng đã thành công rực rỡ. Vở diễn đã được cả khán giả lẫn các nhà phê bình đánh giá rất cao, và Lepeshinskaya trở thành nổi tiếng.

Tháng 2 năm 1940 Nhà hát Lớn công diễn lần đầu tiên vở ballet “Don Quixote” trong dàn dựng mới. Lepeshinskaya múa vai Kitri. Vở ballet này đã thành công rực rỡ đến nỗi tháng 3/1941 Lepeshinskaya được nhận Giải thưởng Stalin hạng nhất – cho những đóng góp vào nghệ thuật ballet.

http://img.beta.rian.ru/images/15772/80/157728059.jpg

Ngày 21/11/1945 trên sân khấu Nhà hát Lớn công diễn vở mới lần đầu tiên sau chiến tranh – vở ballet “Lọ Lem” của nhạc sĩ S.Prokofev do Lepeshinskaya đóng vai chính. Vai diễn này đã đem lại giải thưởng Stalin thứ hai cho bà năm 1946. Còn vào tháng 4/1947 Nhà hát Lớn dàn dựng lại vở “Ngọn lửa Paris”. Lepeshinskaya được phân vai Jeanna – cô con gái của bác nông dân khổ cực bị phá sản Gaspar. Với vai diễn này Lepeshinskaya đã nhận được giải thưởng Stalin thứ ba.

Còn giải thưởng Stalin thứ tư được trao cho bà vào cuối năm 1949 – cho vai chính trong vở ballet dàn dựng lại “Hoa anh túc đỏ”. Năm 1951 Olga Lepeshinskaya được trao tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân Liên Xô.ời

http://img.beta.rian.ru/images/15772/81/157728163.jpg
Trong vở "Người kỵ sĩ đồng"

Năm 21 tuổi Lepeshinskaya nhận được huy chương đầu tiên, còn năm 24 tuổi được bầu làm đại biểu Ủy ban nhân dân thành phố Moskva. Và sau đó thì sự nghiệp ballet rất thành công của bà luôn song hành với hoạt động xã hội sôi nổi. Bà đã từng đảm nhận các chức vụ Phó chủ tịch Ủy ban phụ nữ xô-viết, Phó chủ tịch ban điều hành Cung các nhà hoạt động nghệ thuật trung ương, từ năm 1996 – chủ tịch, còn từ năm 2003 – chủ tịch danh dự.

Lepeshinskaya làm việc tích cực ở Hội Hữu nghị và liên kết văn hóa với các nước khác, bà là thành viên ban chấp hành, phó chủ tịch “Hội hữu nghị” với Nhật Bản, Mỹ, Thụy Điển và Hungary. Năm 1997 bà trở thành giáo sư của Học viện nghệ thuật sân khấu Nga, và trong những năm cuối đời không ít lần là chủ tịch hội đồng thi quốc gia của khoa biên đạo múa học viện này.

http://www.ng.ru/images/2006-09-29/209-16-1.jpg
Olga Lepeshinskaya. Tranh của họa sĩ Aleksandr Gerasimov

Năm 1962 Lepeshinskaya kết thúc sự nghiệp diễn viên ballet và bắt đầu hoạt động giảng dạy. Bà đã giảng dạy ở Ý, Đức, Thụy Điển, Hungary, Áo, Nam Tư, Nhật Bản, Philippin và các nước khác.

Trong nhiều năm bà là chủ tịch Ban tổ chức Cuộc thi ballet quốc tế ở Moskva, và sau đó – chủ tịch danh dự. Từ năm 1991 bà là chủ tịch Hội múa nước Nga

Ngoài các giải thưởng Stalin, Olga Lepeshinskaya còn được tặng thưởng huân chương Lenin, huân chương Cách mạng Tháng Mười, hai huân chương Lao động Cờ đỏ, huy chương “Danh dự”, “Vì đóng góp cho Tổ quốc” hạng ba, huy chương “Vì cuộc bảo vệ Moskva”, “Vì lao động dũng cảm trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại”, các huân huy chương của Albamnia, Đức, Hungari, Rumani, Thụy Điển, Nam Tư, Philippin.

Lepeshinskaya cũng được tặng Thập tự hổ phách lớn của Viện nghiên cứu nghệ thuật và biểu diễn âm nhạc Nga.

Ngày 20/12/2008 Olga Lepeshinskaya qua đời./.

Nina 29-04-2009 02:53

Sao hồi này mình toàn phải dịch tin buồn thế không biết nữa...

Nữ diễn viên ba lê Nga Ekaterina Maksimova qua đời

http://img.beta.rian.ru/images/16943/68/169436836.jpg

Nữ nghệ sĩ ba lê xuất sắc Ekaterina Maksimova đã qua đời tại nhà riêng hôm thứ ba 28/4 vừa qua, thọ 71 tuổi.

Nguyên nhân cái chết còn chưa được công bố. Chồng và bạn diễn của bà, diễn viên ba lê Vladimir Vasiliev lúc đó đang ở nước ngoài.

Ekaterina Sergeevna Maksimova sinh ngày 1/2/1939 ở Moscow. Năm 1958 Maksimova tốt nghiệp trường Múa Moscow và được tuyển vào đoàn múa của Nhà hát Lớn, nơi bà làm việc tới năm 1988.

http://img.beta.rian.ru/images/16944/10/169441022.jpg
Ekaterina Maksimova và Vladimir Vasiliev trong vở "Bông hoa đá" của Prokofev

Xuất hiện lần đầu trên sân khấu với vai Masha trong vở ba lê "Chàng cắn hồ đào" (P.I.Tchaikovsky). Từ năm 1980 bà biểu diễn trong các vở của đoàn "Ba lê cổ điển Moscow". Từ năm 1978 biểu diễn cùng các đoàn múa nước ngoài, đóng trong nhiều bộ phim - ba lê ("Aniuta", "Điệu tango cũ" và các phim khác).

Trong kịch mục của Nghệ sĩ nhân dân Liên Xô Maksimova có tất cả các vai chính của ba lê cổ điển: “Giselle” (vở ba lê cùng tên của Adan), Kitri ("Don Quixote" của Minkus), Odetta-Odillia (Hồ thiên nga của Tchaikovsky), Aurora ("Người đẹp ngủ trong rừng" của Tchaikovsky), nữ diễn viên ba lê (Petruska của Stravinsky), cũng như các vở múa hiện đại - Zhanna ("Ngọn lửa Paris" của Asafiev), Lọ Lem (vở ba lê cùng tên của Prokofev), Juliette (vở "Romeo và Juliette" của Prokofev), Katerina ("Bông hoa đá" của Prokofev) và nhiều vở khác.

Ekaterina Maksimova biểu diễn lần cuối trên sân khấu Nhà hát Lớn vào ngày 1/2/1999 nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 60 của bà, trong vở ba lê mini của M.Klark ("Những khu vườn của Villandri, nhạc F.Schubert - quà tặng sinh nhật của biên đạo múa dành cho bà).

---
tạm thế đã, mệt quá rồi ...

Nina 06-12-2010 22:49

Chỉ là một bức tranh...

Anna Pavlova trong ballet "La Sylphide" - âm nhạc Herman Severin Løvenskiold, biên đạo múa August Bournonville.

"La Sylphide" - trong thần thoại phương Tây chỉ những linh hồn của không khí. Và vở ballet "La Sylphide" ban đầu được dành cho Marie Taglioni, nữ diễn viên ballet nổi tiếng người Pháp thời kỳ lãng mạn, người đã đưa bộ trang phục ballet và giày múa ballet lên sân khấu. Chính những động tác múa trên mũi giày ballet lần đầu tiên được Marie Taglioni thể hiện (chứ không múa trên ngón chân như trước đó) đã tạo nên ảo giác một sự đụng chạm rất nhẹ nhàng, gần như tình cờ với sàn sân khấu. Và các khán giả gần như thấy những sylphide bay trên đất.

Và Anna Pavlova trong bức tranh của họa sĩ danh tiếng Valentin Serov cũng mong manh, lãng mạn và trong sáng như không khí... Một sylphide xinh đep, hoàn mỹ và không thể sống trên mặt đất... như một giấc mơ...

http://rembr.ru/vserov/img/kartina/anna-pavlova.jpg
Валентин Серов. Анна Павлова в балете Сильфиды. 1909

Nina 06-12-2010 23:06

Ghi chú: Mình nghĩ đây là vở "La Sylphide" là vì vở "Les Sylphides" với nhạc Chopin của biên đạo múa M.Fokin thường được biết đến ở Nga với tên gọi "Chopiniana".


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:08.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.