Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Cảm xúc nước Nga (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=39)
-   -   Bảy ngày ở nước Nga-Nguyễn Quang Thiều (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2204)

htienkenzo 21-10-2009 09:34

Bảy ngày ở nước Nga-Nguyễn Quang Thiều
 
Lang thang trên Net, bắt gặp bài viết này. Xin chia sẻ cùng các bác:

link:http://www.tuanvietnam.net/2009-10-2...gay-o-nuoc-nga

htienkenzo 23-10-2009 08:23

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 41343)
Lang thang trên Net, bắt gặp bài viết này. Xin chia sẻ cùng các bác:

link:http://www.tuanvietnam.net/2009-10-2...gay-o-nuoc-nga

Và phần 2:

link:http://www.tuanvietnam.net/2009-10-2...ki-sy-dung-day

nqbinhdi 23-10-2009 08:55

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 41530)

Bất kỳ một người Việt nam nào, dù là lần đầu đặt chân tới nước Nga hay là 21 năm sau trở lại như Nguyễn Quang Thiều cũng sẽ có trong lòng những câu hỏi không dễ trả lời như vậy.

Tôi cũng đã có dịp trải nghiệm chính những cảm giác của Nguyễn Quang Thiều, qua những cảm tình không dấu diếm với Liên xô vĩ đại của cha, mẹ tôi, qua các tác phẩm văn học, phim ảnh xô viết, qua cảm xúc yêu nước Nga, yêu Liên xô nhiệt thành của người bạn đời của mình - người đã gửi 7 năm cuộc đời tại Ucraina và Nga, qua hình ảnh của những khẩu AK và chính những sĩ quan xô viết đã gặp và làm việc, qua đọc Những thiên đường mù, qua đọc được những bài báo ít ỏi trên báo chí hay từ việc đi thăm công viên-nhà giam các tượng đài xô viết tại một nước Đông Âu nơi tôi đến học và qua chính bốn lần lại qua nước Nga suốt từ 1989 đến 1993.

Phải nói thật là những cảm nhận tốt có, xấu có lẫn lộn. Mặc dầu những tình cảm với nhân dân và chính phủ Liên xô với những giúp đỡ vô giá trước đây là không gì có thể phá vỡ song những câu hỏi của lý trí thì không phải dễ gì mà trả lời. Mà chúng ta sống đâu chỉ bằng riêng tình cảm hay lý trí.

Nina 23-10-2009 09:13

Nói thật, em hoàn toàn không thích đoạn này

Trích:

...đoàn chúng tôi phải mất đến 3 tiếng đồng hồ mới làm xong thủ tục nhập cảnh. Trong lúc làm thủ tục nhập cảnh, cứ thi thoảng một người trong đoàn lại bị đuổi trở về xếp hàng lại vì một lý do gì đó mà không ai hiểu được.

...Đoàn gồm 80 người của chúng tôi chỉ có một hoặc hai người biết tiếng Nga nhưng hầu hết biết tiếng Anh khá thông thạo. Nhưng cho dù chúng tôi cố giải thích với nhân viên anh ninh cửa khẩu Nga rằng chúng tôi không phải sang đây làm ăn buôn bán, chúng tôi chỉ vì yêu quí nền văn hoá vĩ đại của nước Nga và bị quyến rũ bởi thiên nhiên Nga hùng vĩ và lãng mạn thì các nhân viên an ninh cửa khẩu cũng chẳng để ý gì
Tất nhiên bác Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn đáng kính. Nhưng phản ánh sự việc không đầy đủ và từ cái nhìn một chiều như thế ... có nên không nhỉ? Em nghĩ rằng ngay cả nhân viên hải quan cửa quyền nhất cũng phải ... đuổi khách trở về xếp hàng lại với một lý do nào đó, chứ không thể ... hoàn toàn không cần lý do. Và rõ ràng, một nhân viên hải quan cần quan tâm đến việc thực hiện nhiệm vụ nghề nghiệp của anh ta, chứ không cần quan tâm đến sở thích văn hóa của khách nhập cảnh.

Hoa May 23-10-2009 09:21

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 41530)

Nước Nga đã thay đổi như một giấc mộng. Ngày hệ thống các nước XHCN Đông Âu sụp đổ, đã có không ít người Việt Nam ở lứa tuổi cha tôi khóc. Với họ, Liên Xô ngày ấy như một người anh em thăng trầm có nhau, như một chỗ dựa tinh thần vững chắc, như một niềm tin và như một nơi chứa đựng những ký ức đẹp của họ, cho dù rất nhiều người trong số đó chưa hề đặt chân đến đất nước này.
...
Điều gì đã làm không ít những người Nga thay đổi tình cảm với những người Việt Nam mà trước kia họ là những người anh em thật khó ai sánh bằng? Lại câu hỏi ấy vang lên. Lại hàng chục câu trả lời khác nhau của những người trong đoàn chúng tôi.
...
Nguyễn Quang Thiều.



Bài và ảnh của nhà văn Nguyễn Quang Thiều rất hay. Trước đó những thông tin không còn "lung linh" về Mat và nước Nga HM đã đọc thấy. Và HM trộm nghĩ, nếu như mình được trở lại Mat và nước Nga, chắc là mình cũng có những suy nghĩ và cảm xúc như ông Thiều vậy (tuy rằng dĩ nhiên sẽ chẳng thể viết ra được "giọt nhớ" sâu sắc đến vậy!)

Cảm ơn bạn htienkenzo đã giới thiệu.

htienkenzo 23-10-2009 10:19

Trích:

Hoa May;41536

[I
viết
Bài và ảnh của nhà văn Nguyễn Quang Thiều rất hay. Trước đó những thông tin không còn "lung linh" về Mat và nước Nga HM đã đọc thấy. Và HM trộm nghĩ, nếu như mình được trở lại Mat và nước Nga, chắc là mình cũng có những suy nghĩ và cảm xúc như ông Thiều vậy (tuy rằng dĩ nhiên sẽ chẳng thể viết ra được "giọt nhớ" sâu sắc đến vậy!)[/I]
...

Tôi nghĩ :
Một chút gì sâu lắng, tạo ra sự giằng xé trong tâm hồn, nơi đang tuôn trào những dòng chảy thoắt trở nên ráo hoảnh! Đâu đây vẫn âm ỉ những tiềm thức, chưa thể! Chưa thể xóa nhòa! Tất nhiên không nên gặm nhấm quá khứ, ôm chặt lấy những hoài vọng mà quên rằng, con đường phía trước vẫn còn xa và bao điều cần phải khám phá. Nhìn 2 tấm ảnh của bác Thiều, tôi nhớ đến chùm ảnh về nước Nga "hậu Xô Viết" của Dương Minh Long!- Trên Quảng trường Đỏ, một chú chó già nhìn về xa xăm những bóng người nhạt nhòa! Cảm xúc quá! Dương Minh Long đã "kể" cho tôi "nghe" về nước Nga "hậu Xô Viết" như thế đấy! Và, tôi vẫn thấy rằng, tình yêu tôi dành cho nước Nga/ Liên Xô còn nặng trĩu!:emoticon-0155-flowe

nqbinhdi 23-10-2009 12:02

Chắc chắn nước Nga ngày nay đã khác xưa, thời vợ tôi học ĐH ở đó. Không chỉ khác theo kiểu nước ta ngày nay khác trước mà cái khác này quyết liệt, đau đớn, vò xé với sự lựa chọn của chính nhân dân Nga. Không có điều gì là lạ lùng ở đây cả mà vẫn cứ như một câu hỏi khó cắt nghĩa.

Có khi với chính người Nga, cái câu hỏi này lại không đến nỗi khó khăn như đối với những người Việt Nam đã từng được Liên xô nuôi nấng, đào tạo hay chí ít là đã từng được giúp đỡ trong những năm tháng gian nan.

14/7/1991, từ Moscow về đến Hà Nội, ngay trong đêm đầu tiên tôi đã nói với vợ tôi rằng cứ theo như những gì tôi đã vừa thấy trong gần 1 tuần trên đất Liên xô thì Liên xô chắc chắn sẽ tan rã. Vợ tôi nhất quyết không tin, bởi có thể nói cô ấy là một người yêu Liên xô nhiệt thành, vả lại cô ấy cũng mới từ Nga trở về 2 năm trước đó, khi mà tình hình có lẽ vẫn còn chưa quá tệ (2 năm trước đó tôi cũng đã lần đầu tiên đặt chân tới Liên xô trên đường đi sang Đông Âu). Thế nhưng, tôi chưa kịp quay sang thì đã có sự biến 19/8. Và tôi cũng không thể ngờ được rằng chỉ đến cuối năm đó đã không còn Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa xô viết nữa. Cuối tháng 8 năm đó, khi tôi quay lại Moscow, chả khó khăn gì để có thể nhận ra nét hoang mang trên khuôn mặt những người Nga. Bằng một thứ tiếng Nga không lấy gì làm hay ho lắm, tôi đã có quãng một giờ nói chuyện với cậu người Nga ở cùng phòng với Trần Đăng Khoa trong trường Viết văn mang tên Gorki về những biến chuyển chính trị vừa qua (nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một cậu trước là lính thủy, từ Odessa về học viết văn). Cảm nhận của tôi về chuyện này là sự bực tức, thất vọng lẫn chán chường không dấu diếm của anh bạn ấy.

Cuối năm ấy hay đầu năm sau (1992) gì đó, trên kênh CNN, tôi đã thấy bà đầm Thatcher vô cùng khoái chí khi nói rằng "Trước đây tôi đã nói rằng Liên xô sẽ sụp đổ nhưng không một ai đã tin, thế mà giờ đây nó đã thành sự thực!". Nghe như thế, dẫu chính mình cũng đã rút ra những kết luận tương tự, trong lòng tôi cũng vẫn cảm thấy rất buồn, mất mát và vô cùng cay đắng.

htienkenzo 23-10-2009 13:32

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 41549)
Cuối năm ấy hay đầu năm sau (1992) gì đó, trên kênh CNN, tôi đã thấy bà đầm Thatcher vô cùng khoái chí khi nói rằng "Trước đây tôi đã nói rằng Liên xô sẽ sụp đổ nhưng không một ai đã tin, thế mà giờ đây nó đã thành sự thực!". Nghe như thế, dẫu chính mình cũng đã rút ra những kết luận tương tự, trong lòng tôi cũng vẫn cảm thấy rất buồn, mất mát và vô cùng cay đắng.



Chào bác!

Suy nghĩ của tôi cũng tương tự bác. Chắc bác cũng thấy sự hoan hỉ của ngài Ronald Reagan cùng các đồng nhiệm Tây Âu khác! Từ năm 1987, ngài Trốp đã trở nên bất lực và có xu hướng “đầu cơ chính trị”. Và ngài Trốp trở thành “quân cờ di động” của cuộc chơi mà thôi! Căn bệnh của Liên Xô lúc ấy cần phải có 1 cuộc đại phẫu nhưng không có nghĩa là phải “thay máu” và “lục phủ ngũ tạng” hết hoàn toàn. Ngài Trốp đã “đi đêm” với ngài Helmut Kohn để lại phía sau sự tức tối đến “tím mặt” của bà đầm M. Thatcher và các đồng nhiệm khác- Nước Đức thống nhất. Các nhà lãnh đạo phương Tây và Hoa Kỳ không hề có ý muốn nước Đức thống nhất!
Ở Hoa Kỳ khi ấy đã có những “Trung tâm nghiên cứu Xô Viết” và những nhà “Xô Viết học”. Và, họ đã không tiếc tiền để làm công việc mà họ muốn làm!
(bác tham khảo :
Tên sách: Bí ẩn sự diệt vong của Liên Xô Lịch sử những âm mưu và phản bội 1945-1991
Tác giả: A. P. Sheviakin
Nhà xuất bản: Veche - Matxcơva
Năm xuất bản: 2003
Người dịch: Lê Trí Liêm, Phòng Khoa học– Công nghệ và Môi trường, TCCT-
chắc bác cũng đã đọc?)
Liên Xô đã từng vượt qua nhiều “ải”, nhưng ở giai đoạn này, chính họ đã đánh mất họ! Tiếc thay!

xeđạp 23-10-2009 15:57

Trích:

Nina viết (Bài viết 41533)
Nói thật, em hoàn toàn không thích đoạn này



Tất nhiên bác Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn đáng kính. Nhưng phản ánh sự việc không đầy đủ và từ cái nhìn một chiều như thế ... có nên không nhỉ? Em nghĩ rằng ngay cả nhân viên hải quan cửa quyền nhất cũng phải ... đuổi khách trở về xếp hàng lại với một lý do nào đó, chứ không thể ... hoàn toàn không cần lý do. Và rõ ràng, một nhân viên hải quan cần quan tâm đến việc thực hiện nhiệm vụ nghề nghiệp của anh ta, chứ không cần quan tâm đến sở thích văn hóa của khách nhập cảnh.

Nếu như lý do là : Vì bạn bay đến Nga bằng máy bay của VN airline chứ ko phải bằng Aeroflot thì có được gọi là lý do ko ?

Nina 23-10-2009 16:26

Trích:

xeđạp viết (Bài viết 41567)
Nếu như lý do là : Vì bạn bay đến Nga bằng máy bay của VN airline chứ ko phải bằng Aeroflot thì có được gọi là lý do ko ?

Bác xeđạp có bằng chứng chắc chắn của lý do ấy không nhỉ, hay chỉ là phỏng đoán thôi hả bác? Và ngay cả nếu đó là lý do đi nữa, thì theo mình, trong bài báo của bác Nguyễn Quang Thiều cũng nên có một vài ... minh chứng xác nhận cho lý do trên. Bởi vì khen quá lên một chút cũng không sao, còn khi chê, thậm chí kết tội người khác thì cần có cơ sở chắc chắn hơn chứ nhỉ, ấy là ở làng mình nghĩ thế.

Old Tiger 23-10-2009 18:04

He he, bác Nguyễn Quang Thiều tả cảnh ở hải quan sân bay còn quá nhẹ nhàng. Thực tế còn kinh hơn nhiều.

Bác Thiều hình như hơi có chút nhầm lẫn. Ở sân bay người ta dành riêng cửa cho công dân Nga thì phải.

Tất nhiên ai cũng vậy học từ thời LX cách nay bao nhiêu năm trong trí nhớ toàn đầy ắp những hình ảnh đẹp đẽ thân thiện của LX ngày xưa. Giờ quay lại như bác Thiều tất nhiên là choáng và sốc là không tránh khỏi.

Sau khi LX tan rã, năm 1997 tôi qua lại lần đầu, mặc dù đã được chuẩn bị tinh thần từ trước và được bạn bè cảnh báo, nhưng khi bước xuống máy bay làm thủ tục, tôi cũng bị choáng còn hơn bác Thiều.

Nhưng chỉ một lần đầu. Một vài lần sau này đã quen và thấy bình thường, chẳng còn để ý nữa.

Trích:

xeđạp viết (Bài viết 41567)
Nếu như lý do là : Vì bạn bay đến Nga bằng máy bay của VN airline chứ ko phải bằng Aeroflot thì có được gọi là lý do ko ?

Tôi nghĩ không hẳn là lý do. Bay của hãng nào cũng vậy thôi. Cứ chuyến bay về VN thì... khác với đến các nước khác.

Tôi không biết các bác ra sao, nhưng tôi kể một chuyện xảy ra với tôi thế này.

Tôi học ở Mát nên thường xuyên đón đưa anh em bạn bè tại sân bay. Tuy không còn cảnh như những năm 91, 92... nhưng cứ phàm các chuyến bay về VN thì thật là tồi tệ, cảnh chen lấn, chửi bới, đuổi người... là quá bình thường.

Đến lượt tôi về nước. Vì là dạng đi học của NN nên bắt buộc phải đi máy bay của VN. Nhưng thời gian đó VN Airline bỏ chuyến bay thẳng sang Nga (Aeroflot vẫn giữ nguyên). Muốn đi bằng VN Airline thì phải quá cảnh qua Dubai đợi máy bay VN bay từ Đức - Pháp về. Tôi đi Dubai bằng máy bay Aeroflot.

Trước khi về tôi đã chuẩn bị sẵn sàng các tình huống xấu nhất (rút kinh nghiệm qua các lần đưa tiễn). Nhưng mọi suy đoán trước đó đều đảo lộn. Chuyến bay đi Dubai rất ít khách và chỉ có vài khách VN về nước theo đường này (chắc đa số cũng như tôi vì đi bằng đường NN).

Tại nơi làm thủ tục, cô nhân viên rất vui vẻ. Khi xem hộ chiếu của tôi cô ta ngạc nhiên và nói: Sao hộ chiếu của anh chỉ có mỗi cái dấu nhập cảnh, không giống các đồng hương của anh? Tôi bảo: Tôi đi học, lấy tiền đâu mà về phép! Nói chuyện dăm ba câu, cô ấy còn hỏi: Thế anh về có nhớ nước Nga không. Tôi bảo nhớ chứ, tôi còn hát luôn một đoạn bài Как упоительны в России вечера (Những buổi chiều (hoặc tối) của nước Nga làm say đắm lòng người) của Nhóm "Белый Орел". Các nhân viên sân bay quanh đó đều cười rất... thân thiện. Bản thân tôi cũng rất rất vô cùng ngạc nhiên. Một hình ảnh đẹp cuối cùng của chuyến đi đó vào năm 2000.

còn các chuyến sau này thì buồn vui cũng có đủ cả, nhưng không còn gì ngạc nhiên hay choáng nữa.

Bài hát Как упоительны в России вечера của Nhóm "Белый Орел":

Как упоительны в России вечера
Любовь, шампанское, закаты, переулки.
Ах, лето красное, забавы и прогулки -
Как упоительны в России вечера.

Балы, красавицы, лакеи, юнкера
И вальсы Шуберта, и хруст французской булки...
Любовь, шампанское, закаты, переулки.
Как упоительны в России вечера.

http://www.w-eagle.ru/disk2.php#song5

ADAM 23-10-2009 23:29

Thấy các bác thảo luận bài báo của bác Thiều sôi nổi quá, tôi cũng mạnh dạn có ý kiến:
Thời gian gần đây (từ loạt bài về nông thôn Việt Nam) bác Thiều trở thành một фигура khá nổi trên báo đàn vietnamnet, các cuộc talk show do vietnamnet tổ chức có sự tham gia của bác ý đã cung cấp nhiều thông tin thời sự xã hội.
Từ khi biết nhận thức, tôi luôn dị ứng với cảnh người Việt mang hàng rởm sang Nga bán, rồi đánh hàng Nga, đóng thùng/hòm gửi về nước, kể cả thời kỳ nước Nga ở thời kỳ khó khăn nhất (có lẽ do sĩ diện quá). Và tôi luôn cho rằng đó là những thói hư, tật xấu của người Việt làm xấu đi hình ảnh người Việt trong mắt người Nga (xin lỗi một số bác trong diễn đàn). Nhưng bài viết 1 của bác Thiều quá chân thật làm tôi hoàn toàn thông cảm và chia sẻ.
Tuy nhiên, qua 2 bài viết của bác Thiều tôi thấy có một số điều bác đã tự mâu thuẫn (hoặc ít nhất là bác đưa ra câu trả lời trước rồi lại đặt câu hỏi), ví dụ:
Bác viết: “Có lẽ tất cả những người Việt Nam đi lao động, học tập và công tác đều tìm cách mang hàng đến Liên Xô bán lấy tiền để mua hàng "đánh " về nước. Ngay cả các nhà văn Việt Nam đi học trường viết văn danh tiếng M. Gorky cũng dành hầu hết thời gian ngoài giờ học đi săn hàng mang về nước. Thay vào những cuốn sách trong những thùng hàng ngày về nước của các nhà văn là dây maiso, bàn là, nồi áp suất, phích đá... Ngày ấy, nếu những ai đi nước ngoài mà không làm thế sẽ trở thành những kẻ nhẫn tâm đối với gia đình họ. Những điều cao quí thì vẫn nghĩ đến nhưng trước mắt phải sống đã.
Người ta khó có thể giữ được những điều cao quí mãi mãi nếu cứ mãi mãi sống trong đói rét đến mê mụ cả đầu óc. Nhưng dù thế nào thì những u mê đó cũng chỉ là cái chớp mắt của vũ trụ vô tận. Tất cả những u mê và lú lẫn đó như là nguyên nhân của một trò chơi hài hước hoặc là một thoáng quên lãng con người của Thượng đế mà con người ra nông nỗi này”.
Rồi: “Hồi chúng tôi ở Moscow 21 năm về trước, một lần mấy anh em rủ nhau đi tàu điện ngầm để biết tàu điện ngầm của Liên Xô vĩ đại nhất thế giới như thế nào. Nhưng vì không biết tiếng Nga nên không thể nào tìm được lối về nhà khách Sứ quán.
Cuối cùng, chúng tôi gặp một đôi trai gái là sinh viên Việt Nam đang học ở Moscow. Chúng tôi vội túm lấy họ để nhờ chỉ đường. Họ rất nồng nhiệt và mời chúng tôi về thăm cư xá của họ trước khi đưa chúng tôi về nhà khách Sứ quán. Chúng tôi về theo và nhận thấy phòng ở của họ là một kho chứa những mặt hàng mà người Việt Nam nào sang Moscow công tác hay quá cảnh đều muốn mua mang về. Thế là, để họ chỉ đường cho mình, chúng tôi đã phải mua một số hàng của họ với giá cao hơn mua ở nhà khách Sứ quán”.
Rồi nữa: “Và dưới đáy những chiếc làn cói là đinh và mác quần bò rởm được giấu kín để sang đó may quần bò và gắn những đinh, những mác rởm kia vào rồi bán. Ngày đó, nghe nói Hải quan Liên Xô còn phát hiện ra cả một chuyến bay chở đến hàng vạn chiếc đồng hồ điện tử từ Việt Nam sang”.
Vậy mà ở bài 2 bác lại hỏi câu hỏi “Điều gì đã làm không ít những người Nga thay đổi tình cảm với những người Việt Nam mà trước kia họ là những người anh em thật khó ai sánh bằng? Bó tay với bác này.
Còn vấn đề Nina thắc mắc: “Trong lúc làm thủ tục nhập cảnh, cứ thi thoảng một người trong đoàn lại bị đuổi trở về xếp hàng lại vì một lý do gì đó mà không ai hiểu được” thì tôi nghĩ bác Thiều có lý do để không kể ra (hoặc không hiểu người ta nói gì vì bác ý không biết tiếng Nga), nên chúng ta chỉ còn nước “dự báo” thôi. Tôi cho là các bác ý lộn xộn khi xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh (không xếp hàng 1 mà túm tụm vượt lên cả cái vạch màu vàng trước quầy của nhân viên biên phòng – sân bay nào cũng có cái vạch đó), hoặc rất có thể là tay biên phòng đó không thích đoàn khách của ta thì nó có thể nghĩ ra bất cứ hành động gì để tỏ thái độ (điều này rất thường xảy ra ở chủng tộc da trắng – я бью тебя потому, что ты мне не нравишься!!!).
Nói chung thì nước Nga và người Nga mới bây giờ khác trước rất nhiều rồi. Người ta nhìn nhau và nhìn chúng ta với ánh mắt nhiều ý nghĩ khác nhau và khác trước rất nhiều các bác ạh. Tôi quay lại Nga lần 2 vào năm 1999. Ở sân bay, với vẻ mặt “lạnh” và phong thái “đàng hoàng, đĩnh đạc”, tôi hỏi mấy tay công an:
- Товарищи милиционеры… - thì nhận được ngay câu trả lời:
- Мы вам теперь не товарищи - Thằng bé chết điếng người, nhưng trấn tĩnh lại ngay:
- Значит, Володия Высоцский прав... А как мы должны к вам обращаться?
- Мы называем друг друга господином. A что значит “Володия Высоцский прав”?
- Aх, вы слушайте его песни и поймете... và tôi lảng sang nội dung cần hỏi họ.
Ra khỏi sân bay, tôi nghĩ bụng, phải chuẩn bị tinh thần tốt để đối mặt với những sự việc và tình huống хрен trong những ngày sắp tới trên đất Nga. Và quả thật trong 4 năm tiếp theo có rất nhiều tình huống với công an Nga nữa rất thú vị, có thời gian tôi sẽ pot lên chia sẻ với các bác.
ADAM thân chào!

nqbinhdi 23-10-2009 23:46

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 41583)
Tôi nghĩ không hẳn là lý do. Bay của hãng nào cũng vậy thôi. Cứ chuyến bay về VN thì... khác với đến các nước khác.
http://www.w-eagle.ru/disk2.php#song5

Có vẻ đúng như thế đấy.

Năm 1993, tôi vào Nga chơi có chưa đến một ngày. Gửi anh bạn cùng đi hành lý, tiền bạc để anh ấy ngồi trong phòng tranzit giữ hộ để mai đi tiếp, tôi đủng đỉnh chống cây ba-toong (do ông anh tôi gửi cho cu con học trường viết văn Gorki để làm quà tặng ông GS Nga già rất quý cháu) đi chân tay không ra cửa. Mọi người từ VN sang thì vẫn còn đang lỉnh kỉnh hàng hóa, hòm xiểng khá lộn xộn. Thấy mình ra chân tay không, có khi mấy bố hải quan nghĩ mình là thằng tâm thần không chừng nên túm phắt ngay lấy bắt vào khám. Tôi bảo họ rằng tôi chỉ vào chơi có chưa đến một ngày thì hành lý mà làm gì, có mang gì vào thì đã khai trong tờ khai hải quan cả, có nhõn hơn 150 USD thôi. Hỏi han một thôi một hồi thì rồi cũng phải tha cho ta ra chứ giữ mà nuôi tốn bánh mì chăng. Được cái là họ khá lịch sự chứ không thấy hung dữ gì.

Hôm sau ra sân bay cũng vậy, bay đi nước khác nên sân bay vắng teo, vào thông thống, chả thấy ai hỏi gì cả, còn dễ hơn vào rạp xem chiếu bóng - trình vé: không có hành lý hả, vào; qua hải quan: không có gì khai, qua xuất-nhập cảnh: dòm lom lom một lát vào mặt mình để đối chiếu ảnh rồi cộp dấu đánh kịch một cái rồi khoát tay ý bảo biến cho nhanh:emoticon-0127-lipss. Có ai nữa mà chen với đẩy. Ôi trời, lịch sự vô chừng. Từ phòng tranzit ra máy bay cũng vậy, nhẹ như không, chả ai hạch hỏi gì nữa. Lại thấy vẫn cứ có vị Tây, hơn chán sân bay Nội Bài:emoticon-0102-bigsm.

Chứ như dạo 1991 thì đúng là khiếp.

USY 23-10-2009 23:51

Xin "cống hiến" các bác một анекдот có thật tôi được nghe kể lại:
1 anh Cộng đi ô tô trong bão tuyết, từ Len về Mát (đi ô tô trong вьюга Nga hẳn các bác nam ở Nga rành hơn tôi nhiều), tới trạm gác của CSGT, bị săm soi các kiểu - đèn anh không sáng, anh đi quá tốc độ, gương anh mờ, vân vân gì dó... và "anh" phải nộp ra 1 đơn vị tiền tệ nào đó để tiếp tục hành trình. Tới trạm sau, trạm sau nữa... đều bị dừng xe, bị bài dó, và bị "cống hiến". Cuối cùng Cộng ta nghe lỏm được là khi "anh" chuẩn bị đi thì có bác CSGT dùng bộ đàm gọi tới trạm tiếp "Товар прибыл!". Hmm, Cộng ta cáu quá, tới trạm sau bước vào, "băng" chưa kịp tua thì "anh" đã cho ngay 1 tràng: Đây là 3 "đơn vị", пусть товар больше не будет!
Và bình yên trở về Matx. Bão tuyết cũng không còn.:emoticon-0136-giggl

Hoa May 24-10-2009 09:29

Trích:

ADAM viết (Bài viết 41615)
Tuy nhiên, qua 2 bài viết của bác Thiều tôi thấy có một số điều bác đã tự mâu thuẫn (hoặc ít nhất là bác đưa ra câu trả lời trước rồi lại đặt câu hỏi), ví dụ:
Bác viết: “Có lẽ tất cả những người Việt Nam đi lao động, học tập và công tác đều tìm cách mang hàng đến Liên Xô bán lấy tiền để mua hàng "đánh " về nước.

Rồi nữa: “Và dưới đáy những chiếc làn cói là đinh và mác quần bò rởm được giấu kín để sang đó may quần bò và gắn những đinh, những mác rởm kia vào rồi bán. Ngày đó, nghe nói Hải quan Liên Xô còn phát hiện ra cả một chuyến bay chở đến hàng vạn chiếc đồng hồ điện tử từ Việt Nam sang”.

Vậy mà ở bài 2 bác lại hỏi câu hỏi “Điều gì đã làm không ít những người Nga thay đổi tình cảm với những người Việt Nam mà trước kia họ là những người anh em thật khó ai sánh bằng? Bó tay với bác này.

Hoa May hiểu rằng bác Thiều đặt câu hỏi chỉ thuần là câu hỏi. Ngay kế câu hỏi ấy bác Thiều cũng có câu trả lời rồi:

“Điều gì đã làm không ít những người Nga thay đổi tình cảm với những người Việt Nam mà trước kia họ là những người anh em thật khó ai sánh bằng? Lại câu hỏi ấy vang lên. Lại hàng chục câu trả lời khác nhau của những người trong đoàn chúng tôi.”

Nguyên do chính – cũng như bác đã thấy: đó là người VN chúng ta – trong đó có cả HM thời đó – đã tự làm xấu mình với lý do kinh tế nước + nhà lúc đó quá khó khăn. HM (và chắc là cả phần lớn những người trong số đó) tự hổ thẹn lắm khi mặc chồng lên người 2 -3 cái quần jin quá khổ, và mang vác lỉnh kỉnh lôi thôi những giỏ mây, rổ dĩa cói các lọai .. :emoticon-0106-cryin

Có những điều đã hiểu được bằng lý trí qua nhìn nhận thực tế. Nhưng trái tim và tâm hồn lại cố lý giải khác và không muốn công nhận .. cũng là điều dễ hiểu thôi mà :emoticon-0100-smile

sinhvienirk 24-10-2009 16:23

Trích:

Nina viết (Bài viết 41533)
Nói thật, em hoàn toàn không thích đoạn này


....đoàn chúng tôi phải mất đến 3 tiếng đồng hồ mới làm xong thủ tục nhập cảnh. Trong lúc làm thủ tục nhập cảnh, cứ thi thoảng một người trong đoàn lại bị đuổi trở về xếp hàng lại vì một lý do gì đó mà không ai hiểu được.

Tất nhiên bác Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn đáng kính. Nhưng phản ánh sự việc không đầy đủ và từ cái nhìn một chiều như thế ... có nên không nhỉ? Em nghĩ rằng ngay cả nhân viên hải quan cửa quyền nhất cũng phải ... đuổi khách trở về xếp hàng lại với một lý do nào đó, chứ không thể ... hoàn toàn không cần lý do. Và rõ ràng, một nhân viên hải quan cần quan tâm đến việc thực hiện nhiệm vụ nghề nghiệp của anh ta, chứ không cần quan tâm đến sở thích văn hóa của khách nhập cảnh.

Đây là sự thật đấy bác ạh, chúng em là SV ở Irkutsk, thường bay từ Hà Nội-Moscow-Irkutsk, trong khoảng 1 năm gần đây, hải quan Nga ko hiểu vì sao có hành động rất phân biệt với công dân mình. Ở Moscow, chúng em có 4 tiếng để làm thủ tục nhập cảnh và bay tiếp về Irk, mà lần nào cũng bị trễ chuyến, do khâu nhập cảnh. Có nhiều cửa để xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh nhưng khi chúng em chia nhau các cửa để xếp hàng, chờ mãi đến lượt mình thì bị bọn họ đuổi lại và dồn hết sang 1 cửa, có bảo gì họ cũng ko nghe. Thế là phải xếp hàng lại từ đầu, gặp phải những người Việt tốt bụng sang đi làm (lần đầu sang) thì họ còn cho mình lên trước, còn gặp mấy bác ở đây lâu thì thôi, đành chịu. Thêm nữa, giờ lại có thêm trò ăn bẩn của cảnh sát ở sbay, sau khi lấy hành lý ở sbay ra, họ lại chặng thêm 1 cửa, bắt chúng em phải mở vali ra và kiểm tra có mang đồ ăn từ VN sang hay ko, muốn mang ra thì phải dúi 500-1000rúp ( họ xin thanửg thừ bằng tiếng Việt- em nghi là cũng do người Việt mình dạy họ, để rồi chia chác???), còn ko là bị chúng nó thu, mà toàn là mì tôm Hảo hảo, lá lốt,..mang sang làm quà cho các bạn ko về nước nghỉ hè nếm thử huơng vị quê huơng cho đỡ nhớ. Em cũng nói thêm những trường hợp thế này chỉ xảy ra tại sbay ở Mos, còn nếu bay từ Hà Nội- Vladimir-Irkutsk thì vẫn OK, bình yên như xưa ( nhưng phải chờ ở Vla mấy chục tiếng để bay tiếp). Nói chung, thời gian gần đây, hình ảnh người Việt mình trong mắt họ thật tệ. Riêng ở Irkutsk chúng em thì ko nói, người Nga ở đây họ rất thân thiện với người nước ngoài.^_^

Москвич 24-10-2009 18:35

Người Nga không có gì thay đỗi,tôi xin cam đoan.

Old Tiger 24-10-2009 22:28

Trích:

Москвич viết (Bài viết 41648)
Người Nga không có gì thay đỗi,tôi xin cam đoan.

Đúng. Họ không thay đỗi. Họ chỉ thay đổi thôi! :emoticon-0102-bigsm

dienkhanh 24-10-2009 23:26

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 41661)
Đúng. Họ không thay đỗi. Họ chỉ thay đổi thôi! :emoticon-0102-bigsm

Bác OT lại làm ngời dọn vườn ạ?????????????

Em không biết họ có thay đổi không, Mát có thay đổi không, nhưng vẫn mong được một ngày nào đó được quay trở lại Mát, được gặp lại những bà cụ ân cần chỉ đường cho những khách bộ hành, được thả bộ trên con đường bé tí mà chắc chả ai ở đây biết đến: Батин переулок, hoặc được nằm dài dưới tán cây phong (?) bên cạnh con suối chảy qua Нескучный сад trong Парк культуры. Ôi, kỷ niệm !!!!

htienkenzo 25-10-2009 10:00

Trích:

dienkhanh viết (Bài viết 41663)
Em không biết họ có thay đổi không, Mát có thay đổi không, nhưng vẫn mong được một ngày nào đó được quay trở lại Mát, được gặp lại những bà cụ ân cần chỉ đường cho những khách bộ hành, được thả bộ trên con đường bé tí mà chắc chả ai ở đây biết đến: Батин переулок, hoặc được nằm dài dưới tán cây phong (?) bên cạnh con suối chảy qua Нескучный сад trong Парк культуры. Ôi, kỷ niệm !!!!



Còn tôi, tôi vẫn thường hay nghêu ngao:

"... Môi a đ res nhé đôm ỳ nhé ulisa,
Môi a đ res sa viet skyy sai zú.
Môi a đ res nhé đôm ỳ nhé ulisa.
Môi a đ res sa viet skyy sai zù. "

Một thời... .Nay vẫn còn vương vấn!

xeđạp 26-10-2009 12:06

Trích:

Nina viết (Bài viết 41570)
Bác xeđạp có bằng chứng chắc chắn của lý do ấy không nhỉ, hay chỉ là phỏng đoán thôi hả bác? Và ngay cả nếu đó là lý do đi nữa, thì theo mình, trong bài báo của bác Nguyễn Quang Thiều cũng nên có một vài ... minh chứng xác nhận cho lý do trên. Bởi vì khen quá lên một chút cũng không sao, còn khi chê, thậm chí kết tội người khác thì cần có cơ sở chắc chắn hơn chứ nhỉ, ấy là ở làng mình nghĩ thế.

Chắc là phỏng đoán vì bọn mình phải chờ khoảng 4-5 tiếng khi làm thủ tục nhập cảnh - chỉ tính thời gian ngồi chơi thôi chứ ko tính thời gian xét hộ chiếu. Và ngay khi đó các bác trong đoàn đã nói là nếu đi bằng Aeroflot thì ko gặp cảnh này ( hồi năm 1996 )

hungmgmi 27-10-2009 15:05

Các bác bên VNN có đoàn hoành tráng sang Nga gần 100 con người. Nhưng các bác ấy cũng cần phải biết tuân thủ những quy tắc tối thiểu khi xếp hàng làm thủ tục, chứ cứ đứng lộn xộn và nói chuyện ầm ĩ thì không ở đâu chịu được. Còn việc các bác bày tỏ lý do "chúng tôi chỉ vì yêu quí nền văn hoá vĩ đại của nước Nga và bị quyến rũ bởi thiên nhiên Nga hùng vĩ và lãng mạn" thì khá là kỳ khôi. Không biết ông đến với chúng tôi vì lý do gì, nhưng ông cứ nên tuân thủ luật cái đã. Nếu ông vào chơi, hay kinh doanh đầu tư, hay là lao động, ông cứ có đủ giấy tờ và tuân theo luật của chúng tôi, bắt đầu từ những bước đầu tiên này nhé.
Năm ngoái tôi sang Nga, và trước đó cũng có dịp đi một số nước nữa, thấy đâu cũng như đâu, chỗ nào thủ tục xuất nhập cảnh cũng như vậy. Đừng đặt mình ở một vị trí cao hơn, hãy coi mình như một công dân bình thường, nhà báo nhà biếc đâu không biết, sang đây ông cứ tuân theo luật mà làm.
Đọc bài bác Th. mà thấy buồn cười vì những suy luận, suy tưởng của bác ấy.
Nếu muốn ngồi mơ mộng về Brodsky hay Lev Tolstoy để rồi viết như thế, có lẽ chả cần phải sang Nga.

rocketvn 28-10-2009 00:34

Hôm rồi từ VN qua,đến khu vực làm thủ tục thì em thật sự thấy dân mình chơi được các bác ạ. Một đoàn người từ VN sang,ăn mặc lôi thôi lếch thếch,cười nói ầm ĩ,gọi nhau chí chóe. Có mấy người còn kê cả túi dứa,balo ra giữa sảnh mà ngồi như của nhà mình không bằng. Đến khu vực làm thủ tục,họ chen lấn,xô đẩy nhau như một cái chợ. Cái vạch đỏ quy định là không ai được dẫm lên đấy,chỉ đến lượt ai người đấy được vào vậy mà họ chen lấn,lôi kéo nào bao bì,thùng hộp...mà trong đấy không ít người ăn mặc chỉnh tề,quần là áo lượt nhưng ai cũng chen nên chả ai chịu nhường ai. Thế mới có chuyện là tay làm thủ tục thấy em cứ đứng nhìn mà không chen,hắn ta ngoắt tay em lại và cho em vào để anh ta làm thủ tục trước khi giao ca cho người khác. Chỉ có điều không đẹp là ngay sau đấy,anh ta đi với em ra thì chìa tờ giấy nhỏ ghi 20$ trên đấy. Em cảm ơn anh ta nhưng bảo là không mang theo đồng nào,chỉ đủ tiền đi taxi về Mos thôi,vậy là anh ta cười cười bỏ đi không nói gì.
Tác phong của người Việt phần đa vẫn là theo thói quen mà không học hỏi nắm bắt khi đi ra tiếp xúc với bên ngoài. Đành rằng,những người lao động tay lấm,chân bùn ở quê đi kiếm ăn thì ý thức và sự hiểu biết non kém là đương nhiên,nhưng cái đáng trách là người thân hay bên dịch vụ làm thủ tục không truyền đạt hay tư vấn cho họ là hoàn toàn sai lầm. Bản thân em mỗi khi có ai đi sang bên này,em phải gửi mail cho đầu nhà in ra giấy bắt phải đọc kỹ trước khi bay. Mình không nên tạo hình ảnh,ấn tượng xấu ban đầu thì không ai họ ghét bỏ hay miệt thị mình hết. Ngay cả trên các phương tiện công cộng cũng vậy,khi lên Metro là họ chạy thật nhanh để tranh ghế,nói năng thì oang oang như hô khẩu hiệu. Nhiều lần em chứng kiến mấy ông bà tây họ nhìn "quân ta"rồi lắc đầu.
Có nhiều nhận xét của bác N.Q.Thiều em thấy có phần đúng nhưng chưa đủ và nhiều cái chưa thực tế. Cũng dễ hiểu vì các bác ấy chỉ đi tham quan và những cái được chứng thực chỉ như..cưỡi ngựa xem hoa vậy. Có đi sâu,sống lâu cùng người Nga hàng ngày mới cảm nhận được nhiều điều để ta suy ngẫm. Cái đẹp,cái tốt thì rất nhiều nhưng cái xấu cũng chả ít-nhưng đấy là xã hội và ta phải chấp nhận nó như một thực thể quen thuộc để cùng chung sống vậy.

duc68 01-03-2010 14:31

Đọc những bài của các bác tôi cũng xin góp vài lời. Đúng là người Nga có thay đổi thái độ với chúng ta cũng là điều dễ hiểu, do ra đi trong hoàn cảnh khó khăn chung nên hầu như ai cũng tranh thủ tìm mọi cách làm ra tiền, ra hàng đem về cho gia đình. TP tôi ở cách Mát hơn 100km, vô cùng bình dị và hiền hòa, người dân ở đây còn bênh vực và nhường chúng tôi khi xếp hàng, nhưng chỉ từ năm 89-90 thì thái độ mọi người dần thay đổi, cũng phải thôi vì trong khi mọi người rồng rắn xếp hàng mua bàn ủi hay nồi áp suất thì chúng tôi lùi xe tải vào sát cổng sau và khuân vài trăm cái, mỗi cái ngoài giá chính thức thì cứ cộng thêm 1 rúp và ít son phấn Thái cho mấy cô nhân viên.
Trong khi bên ngoài khan hiếm thì vô các ốp Vn từ tầng trệt cho đến các kho, hành lang đều đầy ắp hàng hóa "chiến lược". Khi bạn của cô bé bảo mẫu người Nga đến chơi họ cứ há hốc mồm vì ngạc nhiên, mà ngạc nhiên cũng phải vì cái nồi nhôm loại 50l thì phải 5-6 người mới khiêng nổi, trong đó đầy ắp Niken bột ... vv và vv.
Dẫu biết chỉ là 1 trong 1.000 lý do người Nga thay đổi nhưng vẫn áy náy và ray rứt, chỉ mong người dân Nga bỏ qua và mong có ngày trở lại thăm Đất Mẹ thứ hai trong thanh thản.

baodung 21-11-2010 05:10

Chào các bác, các bạn!
Gần 20 năm qua do yêu cầu công việc, baodung hằng năm vẫn sang Nga công tác, và nhờ tính chất của quan hệ với bên đó (liên doanh) nên thường được bạn Nga đón, tháp tùng chu đáo, thành ra trong tôi vẫn còn hầu như nguyên vẹn cảm giác thân thuộc trìu mến và ngưỡng mộ về thiên nhiên, xã hội và con người Nga. Ở đây cũng phải rất cảm ơn bạn bè tôi - những người sinh sống tại Nga, đã cho những lời khuyên quí báu. Ví dụ duy nhất 1 lần tôi bị xe cảnh sát tuần tra ngăn lại hỏi giấy tờ ở ngay cạnh ốp Saliut-4 lúc 22 giờ khuya. Nhớ lời bạn dặn, tôi chỉ giơ ra cho gã cảnh sát to như con bò mộng xem hộ chiếu rồi cất ngay đi (đúng ra là giằng lại sau khi đưa hắn coi), sau đó đứng "đấu khẩu" với họ ngay tại chỗ mà nhất định không chịu theo họ về đồn, không đưa giấy tờ. Một lúc sau đám đó chán, lẳng lặng bỏ đi:emoticon-0102-bigsm). Anh bạn "thổ công" lúc đó bình luận rằng: "Anh thoát vì tiếng dài!".

Vania 28-11-2010 01:30

Hic, trung bình cứ khoảng 5 dòng, bác Nguyễn Quang Thiều lại phết cái cụm từ "nước Nga vĩ đại" một lần.
Không hiểu sao ta liên tưởng đến những "tay mơ" kiểu Raskolnikov thế nhỉ ?

hungmgmi 28-11-2010 18:58

Trích:

Vania viết (Bài viết 73300)
Hic, trung bình cứ khoảng 5 dòng, bác Nguyễn Quang Thiều lại phết cái cụm từ "nước Nga vĩ đại" một lần.
Không hiểu sao ta liên tưởng đến những "tay mơ" kiểu Raskolnikov thế nhỉ ?

Dễ hiểu vì Vania chưa đọc đủ nhiều, chưa đi đủ hiểu mà.
Tay mơ hay không tay mơ, hungmgmi vẫn khuyên Vania hiểu rằng sự hiểu biết qua tí sách vở và mấy trang hải ngoại về một nền văn hóa vẫn quá là ít, nhất là qua những phán xét có phần ngông cuồng của Vania gần đây về một số vấn đề văn hóa, chính trị trên NNN mà không có ai buồn phản hồi.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:49.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.