Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thi ca (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=30)
-   -   Anna Akhmatova - phần 2 (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=207)

Nina 07-12-2007 17:10

Anna Akhmatova - phần 2
 
Anna Akhmatova là một nhà thơ nữ vốn rất được yêu thích ở Liên Xô trước kia và nước Nga trước kia cũng như bây giờ. Diễn đàn NNN cũng rất ưu ái bà - topic Bà chúa thơ tình Anna Akhmatova trong diễn đàn cũ là một chủ đề có rất nhiều bài viết và bản dịch thơ có giá trị. Chính vì vậy, Nina mở chủ đề này để các thành viên diễn đàn NNN tiếp tục giới thiệu về Anna Akhmatova và sáng tác của bà. Rất mong được sự ủng hộ của tất cả!

Nina 07-12-2007 17:33

Để mở đầu, xin đăng lại một bản dịch cũ của Nina - bài đã đăng ở trang chủ, forum cũ, nguyệt san "Tài hoa trẻ" và ở nhiều nơi khác :D, kể từ ngày 4/3/2006 đến nay :D

Bản gốc: http://www.rian.ru/analytics/20060303/43885238.html

Đại diện cuối cùng của “thế kỷ bạc” trong nền thi ca Nga
Tachiana Sinhitsưna (RIA Novosti)

Bốn mươi năm trước, ngày 5 tháng 3 năm 1966, Anna Akhmatova, nhà thơ Nga vĩ đại đã qua đời. Bà gọi trái tim mình là “đã thủng lỗ” từ những năm còn trẻ tuổi. Cuộc đời đã dành cho người phụ nữ này rất nhiều đau khổ tinh thần, đủ để tiêu diệt bất kỳ người nào. Nhưng số phận đã gìn giữ Anna Akhmatova gần 77 năm. Tất nhiên là cho những dòng chữ quý báu mà tài năng của bà đã phản xạ trên giấy.

Cái chết của Anna Akhmatova đã dừng chiếc đồng hồ của “thế kỷ bạc” trong thi ca Nga lại. Bà là người đại diện cuối cùng của thời kỳ rạng ngời này của văn học Nga, thời kỳ bắt nguồn từ nửa sau của thế kỷ XIX. “Có thế kỷ vàng và thế kỷ bạc của nghệ thuật. Cả trong thế kỷ vàng cũng như thế kỷ bạc đều có những con người xứng đáng với nhau. Và cũng chưa chắc gì những người thuộc thế kỷ vàng là những người khác với những người thuộc thế kỷ bạc” – nhà thơ Nhicôlai Otsup năm 1933 đã xác định rất chính xác hai hiện tượng ấy của văn hóa Nga như thế. Anna Akhmatova thuộc về thế hệ tuyệt vời ấy của các nhà thơ Nga.

… Trong năm đầu tiên sau cách mạng, Anna Akhmatova vừa mới mắc bệnh lao. Bà lên tàu đi Mat, tránh xa những màn sương mù của Peterburg. Trong toa tàu A muốn hút thuốc và bà lấy thuốc lá ra. Nhưng trong số những người xung quanh không ai có diêm cả. Khi đó Akhmatova thò đầu ra ngoài cửa sổ và đốt thuốc từ những tia lửa của tàu. Lúc đó một anh lính Hồng quân nhìn thấy thế đã thốt lên: “Người như thế thì chẳng bị gục ngã đâu!”. Một tư thế cuộc sống không bao giờ thay đổi đã giúp cho bà không bị gục ngã: đối với mọi đòn đánh của số phận Akhmatova chỉ có một câu trả lời – ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Chỉ có tâm hồn khóc – khóc bằng thơ.


Những dòng thơ đầu tiên Akhmatova viết vào năm 11 tuổi, khi còn sống ở thành phố Odessa, nơi bà đã sinh ra. Khi nhìn thấy tác phẩm của cô con gái thì cha bà, một kỹ sư đã nói rất nghiêm khắc: “Đó là decadence, đừng có bôi nhọ họ của mình!”. Cô con gái vâng lời và đổi họ Gorenko sang họ của bà cố vốn thuộc dòng giõi các công tước Tatar – Akhmatova. Lần thứ hai thì người hâm mộ say đắm, Nhicolai Gumilev lại khuyên cô hãy xa cách việc làm thơ: “Em mảnh dẻ và dẻo dai thế. Có lẽ em múa sẽ tốt hơn chăng?”. Nhưng Akhmatova vẫn bị thi ca cuốn hút. Năm 1907, Gumilev muốn làm một món quà tặng người yêu và công bố trong tạp chí “Sirius” xuất bản ở Paris của ông một bài thơ của nàng. Thế là nữ sĩ Anna Akhmatova lần đầu tiên gặp gỡ với bạn đọc.

Ngày 12 tháng 5 năm 1910 Anna Akhmatova và Nhicolai Gumilev đã kết hôn ở một nhà thờ nhỏ gần Kiev – Anna học luật ở thành phố này. Sau đó họ tới Slepnhevo – điền trang của dòng họ Gumilev ở vùng Tveri. Nhưng chẳng bao lâu sau thì cuộc sống sôi động đã gọi họ tới thủ đô. Akhmatova và Gumilev cùng với M.Kuzmin, Vyach. Ivanov thành lập nhóm thơ “Phân xưởng nhà thơ”, họ tuyên bố về “trường phái acmeisme. Kết quả là tập thơ mỏng đầu tiên của Akhmatova “Chiều” đã ra đời và ngay lập tức đem lại vinh quang. Các nhà thơ trẻ sống cuộc sống bohema đầy sôi động. Họ bàn luận về nghệ thuật cuộc sống và những bí mật của thi ca trong quán cà phê sành điệu của Peterburg “Con chó lang thang”, thưởng thức rượu sâm panh và dứa. Anna luôn là tâm điểm của sự chú ý – không chỉ như một nhà thơ mà còn như một người phụ nữ, người ta so sánh nàng với bức tượng cổ đại, tỏ tình với nàng, thậm chí đấu súng vì nàng. Chính trong thời gian này họa sĩ trẻ N.Altman đã vẽ bức chân dung nổi tiếng của Akhmatova: nàng ngồi quay nghiêng, trong bộ áo màu xanh sẫm, quàng một chiếc khăn vàng.

Cuộc sống riêng tư của Akhmatova thời gian đó cũng tuân theo acmeisme – quay về với sự tự nhiên của thế giới vật chất, với những cảm xúc ban đầu. Đám cưới của Akhmatova và Gumilev không thể hạnh phúc được – họ quá khác nhau. Chỉ mới 5 tháng trôi qua sau ngày cưới thì người chồng trẻ đã vội vàng tới châu Phi một lần nữa, còn Anna thì vội vàng tới Paris. Thành phố này chờ nàng với một mối tình với một chàng họa sĩ nghèo còn chưa được ai biết đến – Amadeo Modigliani. Khi họ chia tay, Anna tặng chàng một chiếc lông đà điểu làm kỷ niệm – chiếc lông này được Gumilev đem về từ châu Phi và cắm trên mũ nàng, còn Modigliani thì tặng Anna 16 bức chân dung nàng. Tiếc rằng đến nay thì chỉ còn lại có một bức trong số đó.


Năm 1912 cặp vợ chồng Gumilev sinh được một cậu con trai đặt tên là Lev, một nhà sử học, nhà dân tộc học và triết học nổi tiếng trong tương lai. Bố mẹ cậu sống quá nhiều trong môi trường thơ văn, nên người nuôi dạy cậu bé là bà nội. Bà Anna Ivanova tha thứ tất cả cho cô con dâu “kỳ dị” vì cô đã tặng cho bà cậu cháu nội. Anna Akhmatova cũng thường tới Slepnhevo, ở đây nữ sĩ đã viết 60 bài thơ trong tập thơ “Đàn chim trắng”.

Khi Chiến tranh thế giới lần thứ nhất bắt đầu thì Akhmatova gần như biến khỏi cuộc sống công chúng và sống khép kín, một mình chịu đựng bệnh lao. Thời đó bệnh này được coi là không chữa được. Cho rằng “thời gian đã kết thúc”, Anna đắm mình trong thế giới yêu thích – văn học cổ điển, khám phá lại thế giới này. Chính thời gian đó nữ sĩ đã viết những dòng thơ nổi tiếng

“Trái tim bây giờ chẳng cần gì nữa
Cái nóng bỏng này tôi đã uống rồi…
Khối không khí lớn của Onhegin ấy
Như đám mây treo lơ lửng trước tôi…”

Pushkin mãi mãi là lý tưởng không suy xuyển đối với Akhmatova, còn thi ca thì nhận được tính ngữ “rám nắng”. Thời gian đó là thời gian hình thành nhà thơ Akhmatova, người tuân theo sự nghiêm túc cổ điển của thi ca, sự rõ ràng và súc tích của phong cách thi ca. Và đó là những gì mà Akhmatova đã đem theo vào ngôi đền Pantheon của thi ca Nga.

Akhmatova đón nhận sự sụp đổ của nước Nga cũ một cách khó khăn. Tuy nhiên, mặc dù cảm nhận đựơc toàn bộ bi kịch của sự kiện, nữ sĩ không hề chấp nhận ý nghĩ rời bỏ quê hương – “Tôi không đi cùng những người bỏ đất nước…”. Trong những đau khổ chung ấy nữ sĩ lại có thêm niềm đau riêng: năm 1918 Akhmatova và Gumilev chia tay. Anna đến sống cùng người chồng mới – nhà nghiên cứu phương Đông V.Shileiko. Nhưng Shileiko cũng không đánh giá được vai trò của Akhmatova như một thi sĩ, và ông thản nhiên đem những bản thảo thơ của Anna nấu nước. Anna thở phào hạnh phúc khi ly dị với Shileiko, để rồi lại rơi vào tay những người “chủ nô” khác. Akhmatova đi tìm “một tâm hồn gần gũi”, nhưng đến tận cuối đời vẫn không tìm thấy…

Năm 1921 cuộc đời dành cho Akhmatova hết cú đánh này đến cú đánh khác. Tháng tám năm ấy nhà thơ Alekxandr Blok qua đời, còn sau đó 2 tuần thì Nhicolai Gumilev bị tử hình. Quên đi bệnh lao, Akhmatova quay trở lại môi trường thi ca, để đón nhận lấy cây đàn lia của thi ca Nga đang run rẩy vì những mất mát lớn không bù đắp nổi. Nữ sĩ xuất bản hai tập thơ “Cây mã đề” và «Anno Domini».

Tháng 9 năm 1921 Lev, cậu con trai 9 tuổi của Anna không được phát sách giáo khoa ở trường học chỉ vì cha cậu bị xử bắn. Đó là dấu hiệu bắt đầu những năm tháng đau khổ của Anna và cậu con trai. Năm 1935 cả con lẫn chồng của Akhmatova – ông N.Punhin, chính ủy Bảo tàng Nga và Ermitage, đều bị bắt vào tù. Suốt 17 tháng Akhmatova đứng xếp hàng ở cổng nhà tù

“Mười bảy tháng mẹ kêu gào khản tiếng
Mẹ gọi mong con về được nhà thôi
Mẹ quỳ xuống dưới chân đao phủ
Con là con, là nỗi sợ con ơi”.

Anna thu hết dũng cảm viết cả thư cho Stalin, và Lev Gumilev được thả ra. Nhưng ba năm sau thì Lev lại bị bắt. Akhmatova dũng cảm theo học khoa học của người mẹ của người bị bắt. Những đau khổ trong những năm tháng ấy đã hợp thành tập thơ “Requiem”, mà suốt hai mươi năm Akhmatova chỉ dám để trong ký ức, không dám ghi ra giấy.

Những năm tháng Chiến tranh Giữ nước Vĩ đại nữ sĩ cùng các nhà văn khác sơ tán từ Leningrad trong vòng vây tới Tashken. Những dòng thơ yêu nước của Akhmatova được viết lên tranh cổ động thời ấy: “Giờ khắc dũng cảm trên đồng hồ của chúng ta đã điểm, và lòng dũng cảm sẽ không rời bỏ chúng ta!”. Thời kỳ đó Anna viết trường ca “Không có nhân vật” và luôn luôn cầu nguyện cho con trai đang chiến đấu trong những tiểu đoàn trừng giới. Lev Gumilev đã nguyên vẹn trải qua chiến tranh, nhưng sau chiến thắng thì Lev lại vẫn tiếp tục ở tù. Lại một vết thương trong trái tim của Akhmatova. “Tôi đâu có một mình, tôi cùng cả nước, cùng xếp hàng vào trước ngục tù” – sau này Akhmatova sẽ viết vào tiểu sử tự thuật ngắn gọn của mình như thế.

Một thời gian khá lâu chính quyền không động đến Anna Akhmatova, mặc dù thi ca của Akhmatova bị coi là “suy đồi” và “õng ẹo”. Nhưng năm 1945 thì nữ sĩ làm Stalin giận dữ khi biết rằng I.Berlin, nhà sử học Anh đã ghé thăm Anna. Và Akhmatova cùng với nhà văn Mikhail Zoshenko trở thành đối tượng bị các nhà phê bình “đập nát thành tro bụi”. Năm 1946 trong các tạp chí “Ngôi sao” và “Leningrad” công bố nghị quyết của Hội Nhà văn Liên Xô, trong đó gọi Zoshenko là “kẻ du côn văn học” còn Akhmatova thì bị gọi là “điếm”. Ngay lập tức Akhmatova bị khai trừ khỏi Hội Nhà văn Liên Xô. Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh đó thì Anna Akhmatova cũng chỉ nhún vai: “Một cường quốc cần gì phải đem xe tăng nghiền nát lồng ngực một bà già ốm yếu?”

Suốt 20 năm Anna Akhmatova không được in tác phẩm. Đó là một thử thách lớn đối với nữ sĩ. Nhưng bà vẫn tiếp tục “viết cho tương lai”, và sống bằng việc dịch thuật, những việc mà bạn bè tìm cho. Mãi đến năm 1965 Akhmatova mới xuất bản được tập thơ tổng kết “Bước chạy thời gian. Những bài thơ 1909-1965”. Trong đó – là sự nhận thức bi kịch của nước Nga trong thế kỷ XX, sự trung thành với những cơ sở đạo đức cuộc sống, tâm lý của tình cảm phụ nữ.

Những năm cuối đời “nữ hoàng của thế kỷ bạc” được cho phép nhận giải thưởng văn học Italia “Etna-Taormina” và danh hiệu tiến sĩ danh dự của Đại học Tổng hợp Oxford. Còn từ đất nước của chính mình thì nữ sĩ chỉ nhận được một giải thưởng, nhưng đó là giải thưởng quý giá nhất – sự thừa nhận của độc giả.

http://img505.imageshack.us/img505/7...kgumiledv4.jpg
Đài kỷ niệm Anna Akhmatova, Nhicolai Gumilev và Lev Gumilev ở Bezhetsk. Ảnh: www.akhmatova.org

Ở quận Bezhetsky vùng Tver, trên mảnh đất “nhớ đến đau lòng” có một đài kỷ niệm tuyệt vời dành cho Anna Akhmatova, Nhicolai Gumilev và Lev Gumilev. Họ được diễn tả như một gia đình hạnh phúc, bước đi trên mảnh đất quê hương, mảnh đất được họ chiếu sáng bằng ánh hào quang tài năng của mình.

Nina 07-12-2007 17:37

Và để tiếp tục giới thiệu sáng tác của Anna Akhmatova, xin chọn một bài thơ ngắn của bà :D

МУЗА
Анна Ахматова

Когда я ночью жду ее прихода,
Жизнь, кажется, висит на волоске.
Что почести, что юность, что свобода
Пред милой гостьей с дудочкой в руке.
И вот вошла. Откинув покрывало,
Внимательно взглянула на меня.
Ей говорю: "Ты ль Данту диктовала
Страницы Ада?" Отвечает: " Я!".

1924

tykva 08-12-2007 09:25

Hưởng ứng lời kêu gọi của Nina cái nhỉ :D

Anna Akhmatova

Nàng thơ

Hàng đêm khi tôi chờ nàng đến,
Thấy đời như treo trên sợi tơ.
Tôi quên tuổi trẻ, danh vọng, tự do
Trước vị khách với cây sáo trúc,
Mở khăn choàng nhìn tôi đăm đắm.
Tôi hỏi: “Phải chăng nàng đã đọc
Những vần thơ Địa Ngục cho Dante?”
Nàng trả lời kiêu hãnh: Chính ta

1924

Trích:

Анна Ахматова viết

МУЗА

Когда я ночью жду ее прихода,
Жизнь, кажется, висит на волоске.
Что почести, что юность, что свобода
Пред милой гостьей с дудочкой в руке.
И вот вошла. Откинув покрывало,
Внимательно взглянула на меня.
Ей говорю: "Ты ль Данту диктовала
Страницы Ада?" Отвечает: " Я!".

1924


Nina 08-12-2007 23:21

Trích:

Nina viết (Bài viết 2388)
Và để tiếp tục giới thiệu sáng tác của Anna Akhmatova, xin chọn một bài thơ ngắn của bà :D

МУЗА
Анна Ахматова

Когда я ночью жду ее прихода,
Жизнь, кажется, висит на волоске.
Что почести, что юность, что свобода
Пред милой гостьей с дудочкой в руке.
И вот вошла. Откинув покрывало,
Внимательно взглянула на меня.
Ей говорю: "Ты ль Данту диктовала
Страницы Ада?" Отвечает: " Я!".

1924

Chị Tykva đã hưởng ứng rồi, hay quá :D

NÀNG THƠ
Anna Akhmatova

Khi mỗi đêm tôi chờ nàng tới,
Cuộc đời tôi ngỡ trên miệng vực sâu.
Danh vọng, tuổi xuân, tự do - là gì đâu
Trước vị khách đáng yêu tay cầm sáo.

Nàng bước vào. Gỡ tấm khăn che mặt
Mắt nhìn tôi chăm chú. Tôi hỏi nàng
"Có phải chính Người đã đọc cho Dante'
Chương Địa ngục?". Nàng trả lời: "Ta đấy!"

Geobic 10-12-2007 06:30

NÀNG THƠ

Trong đêm khuya khoắt tôi đợi Nàng
Cuộc sống ngỡ ngàn cân treo sợi tóc.
Danh dự, tự do, tuổi trẻ nghĩa chi đâu
Trước vị khách yêu kiều tay cầm sáo trúc.

Kìa Nàng đến. Vén mạng che trên mặt,
Chăm chú nhìn tôi. Tôi hỏi: “Có đúng Nàng
Đã đọc cho Đantê viết Địa Ngục, từng trang?"
“Ờ, chính ta” - Nàng nhún mình, khẽ gật.

1924

Nina 10-12-2007 08:54

Hoan hô bác Geobic, khổ thơ thứ hai bác dịch rất đạt! Em rất thích chỗ "Nàng nhún mình khẽ gật".

Một lần nữa em rất cám ơn chị Tykva và bác Geo đã hưởng ứng Akhmatova. Rất mong các thành viên khác hưởng ứng nhé.

Và để mọi người tiếp tục hưởng ứng, em xin chọn một bài thơ ngắn nữa. Nói nhỏ là em thấy nó có hơi hướng "Tôi hỏi cây tần bì" :D

Я спросила у кукушки,
Сколько лет я проживу...
Сосен дрогнули верхушки.
Желтый луч упал в траву.
Но ни звука в чаще свежей...
Я иду домой,
И прохладный ветер нежит
Лоб горячий мой.

1 июня 1919, Царское Село

Smorodina 10-12-2007 09:38

Hai chị cho em nói leo với... :D

Anna Akhmatova

Nàng thơ

Đêm tĩnh lặng tôi chờ nàng xuất hiện
Đời treo trên sợi tóc có nghĩa gì.
Tự do, danh vọng, tuổi xuân cũng quên đi.
Khi nữ khách thân yêu mang sáo đến.

Và nàng đến. Hất khăn che trên mặt,
Nàng nhìn tôi đăm đắm. Nói: “Chính ta!”
Khi tôi hỏi: “Phải nàng không, đã đọc
Cho Dante xưa chép những trang thơ?”

1924

tykva 11-12-2007 14:22

Trích:

Nina viết (Bài viết 2523)
Hoan hô bác Geobic, khổ thơ thứ hai bác dịch rất đạt! Em rất thích chỗ "Nàng nhún mình khẽ gật".

Một lần nữa em rất cám ơn chị Tykva và bác Geo đã hưởng ứng Akhmatova. Rất mong các thành viên khác hưởng ứng nhé.

Và để mọi người tiếp tục hưởng ứng, em xin chọn một bài thơ ngắn nữa. Nói nhỏ là em thấy nó có hơi hướng "Tôi hỏi cây tần bì" :D

Я спросила у кукушки,
Сколько лет я проживу...
Сосен дрогнули верхушки.
Желтый луч упал в траву.
Но ни звука в чаще свежей...
Я иду домой,
И прохладный ветер нежит
Лоб горячий мой.

1 июня 1919, Царское Село

Nào thỉ "hỏi con chim gáy...":emoticon-0136-giggl

Anna Akhmatova

Tôi hỏi chim cu gáy
Tôi còn sống bao lâu...
Bãi cỏ đầy hoa nắng
Rặng thông xanh lắc đầu.

Rừng lặng không tiếng vọng,
Tôi quay bước về nhà,
Vầng trán bừng bừng nóng
Con gió lành thổi qua.

1 tháng 6 năm 1919, Tsarskoye Selo

Nina 11-12-2007 14:38

Trích:

Nina viết (Bài viết 2523)
Và để mọi người tiếp tục hưởng ứng, em xin chọn một bài thơ ngắn nữa. Nói nhỏ là em thấy nó có hơi hướng "Tôi hỏi cây tần bì" :D

Я спросила у кукушки,
Сколько лет я проживу...
Сосен дрогнули верхушки.
Желтый луч упал в траву.
Но ни звука в чаще свежей...
Я иду домой,
И прохладный ветер нежит
Лоб горячий мой.

1 июня 1919, Царское Село

Hihi, em xin dịch tạm nó như thế này

Tôi hỏi chim cúc cu
Tôi sống bao lâu nữa
Ngọn hàng thông run rẩy
Đánh rơi tia nắng vàng…

Rừng cây vẫn câm lặng…
Tôi dời gót ra về
Cơn gió lạnh vuốt ve
Vầng trán tôi nóng bỏng

1 tháng 6 năm 1919, Tsarskoye Selo

Geobic 15-12-2007 23:02

Tinh Yêu
 
ЛЮБОВЬ

То змейкой, свернувшись клубком,
У самого сердца колдует,
То целые дни голубком
На белом окошке воркует,

То в инее ярком блеснет,
Почудится в дреме левкоя...
Но верно и тайно ведет
От радости и от покоя.

Умеет так сладко рыдать
В молитве тоскующей скрипки,
И страшно ее угадать
В еще незнакомой улыбке.

11-1911

Bài "Tình Yêu" mà cả nguyên tác không có lấy 1 chữ "yêu", khó thay!

TÌNH YÊU

Khi như con rắn cuộn tròn
Ngay trong tim làm trò phù phép,
Lúc như bồ câu mải miết
Gù bên cửa sổ ngày đêm.

Khi rực rỡ ánh lên trong giọt sương,
Lúc huyền diệu – tử đinh hương thiếp ngủ…
Nhưng chắc hẳn lén dẫn ta muôn thuở
Khỏi niềm vui và sự bình yên.

Biết hoà cùng giọng ngọt ngào nức nở
Trong tiếng vĩ cầm cầu nguyện âu lo,
Và đáng sợ nếu như ta đoán được
Trong nụ cười còn xa lạ bâng quơ.

11-1911

Nina 16-12-2007 20:23

Hoan nghênh bác Geobic, đúng là rất khó ... Em cũng xin dịch bừa một cái :)

Tình yêu

Anna Akhmatova

Có những lúc ngươi là rắn
Cuộn tròn phù phép bên tim
Có lúc trên cửa sổ trắng
Làm bồ câu gù ngày đêm

Lúc rực sáng trong sương muối
Đùa khi đinh hương mơ màng…
Nhưng bí mật và chắc chắn
Lấy mất niềm vui, bình an

Ngươi biết khóc than rất ngọt
Khi vĩ cầm buồn nguyện cầu
Nhận ra ngươi – thật đáng sợ
Trong nụ cười đã quen đâu

Trích:

Geobic viết (Bài viết 2956)
ЛЮБОВЬ

То змейкой, свернувшись клубком,
У самого сердца колдует,
То целые дни голубком
На белом окошке воркует,

То в инее ярком блеснет,
Почудится в дреме левкоя...
Но верно и тайно ведет
От радости и от покоя.

Умеет так сладко рыдать
В молитве тоскующей скрипки,
И страшно ее угадать
В еще незнакомой улыбке.

11-1911

Bài "Tình Yêu" mà cả nguyên tác không có lấy 1 chữ "yêu", khó thay!


tykva 17-12-2007 08:16

Bác Geo ra đề quả thật là khó. Em xin uống thuốc liều đua đòi theo các bác Geo và Nina một phen, mong các bác chỉ giáo :D

Trích:

Anna Akhmatova viết
ЛЮБОВЬ

То змейкой, свернувшись клубком,
У самого сердца колдует,
То целые дни голубком
На белом окошке воркует,

То в инее ярком блеснет,
Почудится в дреме левкоя...
Но верно и тайно ведет
От радости и от покоя.

Умеет так сладко рыдать
В молитве тоскующей скрипки,
И страшно ее угадать
В еще незнакомой улыбке.

11-1911

Tình yêu

Lúc thì giấu mình như rắn
Trong tim với những phép màu.
Có khi suốt ngày rủ rỉ
Trên cửa sổ như chim câu.

Lúc lấp lánh trong băng đọng,
Phảng phất mùi hương trong mơ…
Đoạt mất niềm vui, thanh thản
Chắc chắn, bí mật không ngờ.

Ngọt ngào than khóc theo cùng
Vĩ cầm nguyện cầu nức nở.
Bất hạnh nếu ngươi thấp thoáng
Trong nụ cười vừa quen sơ.

11-1911

Geobic 14-05-2008 20:31

A. Akhmatova đã khóc người chồng (đã chia tay) và đã ngã xuống dưới làn đạn của “quân ta” như thế. Cuộc đời và tài năng của bà và của O. Berggolts có nhiều điểm thật giống nhau.

<table><tr><td valign="top">* * *

Памяти Н.П.

И сердце то уже не отзовется
На голос мой, ликуя и скорбя.
Все кончено... И песнь моя несется
В пустую ночь, где больше нет тебя.

1953

</td><td valign="top">* * *

Kỷ niệm N. P.

Và trái tim đó thôi đáp lại
Giọng nói em - vui sướng, ngậm ngùi.
Vậy là hết… Bài ca em vọng
Vào đêm hoang - nơi mãi vắng anh rồi.

1953
</td></tr></table>

Nina 06-07-2008 12:25

Sao hôm nay em mới thấy bài thơ trên bác Geobic post nhỉ? Bài này thì quá ngắn, nên khá khó, nhất là vì dịch sau bác :)

<table> <tr> <td valid = "top">
* * *

Памяти Н.П.
--------------------------------------
И сердце то уже не отзовется
На голос мой, ликуя и скорбя.
Все кончено... И песнь моя несется
В пустую ночь, где больше нет тебя.

1953
</td> <td valid = "top">
* * *

Nhớ N. P.
-------------------------------------------
Trái tim ấy không đáp lời em nữa
Dẫu mừng vui, hay da diết âu sầu
Tất cả đã hết ... Bài hát em phiêu bạt
Trong đêm vắng tanh, nơi chẳng có anh đâu.

1953
</td> </tr> </table>

Geobic 06-07-2008 16:21

<table><tr><td valign="top">* * *

Я не знаю, ты жив или умер, -
На земле тебя можно искать
Или только в вечерней думе
По усопшем светло горевать.

Все тебе: и молитва дневная,
И бессонницы млеющий жар,
И стихов моих белая стая,
И очей моих синий пожар.

Мне никто сокровенней не был,
Так меня никто не томил,
Даже тот, кто на муку предал,
Даже тот, кто ласкал и забыл.

1915

</td><td valign="top">* * *

Em không biết, anh còn hay đã mất, -
Trên thế gian còn tìm được anh không,
Hay chỉ còn xót xa trong chiều muộn
Nghĩ về anh với hoài niệm sáng trong.

Tất cả cho anh: Lời em nguyện hàng ngày,
Thoáng rạo rực ngất ngây đêm thao thức,
Cả bầy trắng - những vần thơ em viết,
Cả biếc xanh - đốm lửa mắt em…

Chẳng ai từng thầm kín với em hơn
Nên em chưa bị người nào hành hạ,
Kể cả kẻ từng làm em đau khổ,
Kể cả người từng âu yếm rồi quên.

1915

</td></tr></table

butgai 07-07-2008 16:21

Theo ý Butgai em, nếu bác Geo thay chữ Thoáng ở câu 2 khổ 2 bằng chữ Cả thì khổ thơ sẽ rõ ràng, liền mạch hơn: tất cả cho anh.
Những chỗ còn lại: bác dịch thế làm em chả muốn dịch nữa... đánh tay lái khó quá

weekdaysman 08-07-2008 08:57

Trích:

butgai viết (Bài viết 14649)
Theo ý Butgai em, nếu bác Geo thay chữ Thoáng ở câu 2 khổ 2 bằng chữ Cả thì khổ thơ sẽ rõ ràng, liền mạch hơn: tất cả cho anh.

Thế thì có đến bốn cái CẢ liền nhau rồi, mỗi câu một cái bác ạ!

butgai 09-07-2008 15:04

Trong bản gốc nó có đến 5 chữ "cả" trong 4 câu đó cơ, nếu tính luôn cái "tất cả" theo lời Việt. Mạch thơ là thế, ý tác giả là thế, ta bỏ đi nhiều khi mất hay. Tự nhiên nó hẫng đi một cái mà tác giả muốn nhấn mạnh: Tất cả là dành cho anh đấy.
Dù sao nó cũng chỉ là ý riêng của Butgai

Nina 12-07-2008 03:16

<table> <tr> <td valid="top">
* * *
Анна Ахматова
----------------------------------
Я не знаю, ты жив или умер, -
На земле тебя можно искать
Или только в вечерней думе
По усопшем светло горевать.

Все тебе: и молитва дневная,
И бессонницы млеющий жар,
И стихов моих белая стая,
И очей моих синий пожар.

Мне никто сокровенней не был,
Так меня никто не томил,
Даже тот, кто на муку предал,
Даже тот, кто ласкал и забыл.

1915
</td> <td valid="top">
* * *
Anna Akhmatova
---------------------------------------------
Em không biết anh giờ còn hay mất, -
Liệu trên đời tìm anh được nữa không
Hay chỉ chiều chiều trong suy nghĩ mông lung
Thầm thương xót cho một người đã khuất.

Em vẫn dành cho anh tất cả:
Cầu nguyện ban ngày, mất ngủ ban đêm
Những vần thơ em - trắng như đàn chim
Và những quầng thâm cháy trong đôi mắt.

Em không quý ai hơn thế cả
Và chưa ai làm em khổ hơn đâu
Kể cả người đẩy em vào đau khổ
Lẫn người đắm say và đã quên mau

1915
</td> </tr> </table>

Geobic 12-07-2008 03:25

Trích:

Nina viết (Bài viết 14794)

Em không quý ai hơn thế cả
Và chưa ai làm em khổ hơn đâu
Kể cả người đẩy em vào đau khổ
Lẫn người đắm say và đã quên mau

Khổ thơ bài dịch cuối Nina dịch đúng hơn bản của Geo, cảm ơn nhiều. Sẽ sửa.

Geobic 03-02-2009 20:26

* * *
То пятое время года,
Только его славословь.
Дыши последней свободой,
Оттого, что это -- любовь.
Высоко небо взлетело,
Легки очертанья вещей,
И уже не празднует тело
Годовщину грусти своей.

1913

* * *

Mùa thứ năm trong năm,
Ngập lời anh tán tụng.
Hãy thở chút tự do cuối cùng
Bởi đó -- tình yêu ta thờ phụng.
Bầu trời vút lên cao,
Vạn vật dần mờ nhạt,
Và cơ thể cũng ngưng khúc hát
Mừng một năm buồn tẻ của mình.

1913

Nina 03-02-2009 21:58

Bài này hay và chua chát ghê bác Geobic ạ. Nhưng em chưa nghĩ ra cụm từ khác "tự do cuối cùng", nên chưa dám dịch :)

Geobic 04-02-2009 09:45

* * *
Я окошка не завесила,
Прямо в горницу гляди.
Оттого мне нынче весело,
Что не можешь ты уйти.
Называй же беззаконницей,
Надо мной глумись со зла:
Я была твоей бессонницей,
Я тоской твоей была.

* * *
Em chẳng buông rèm cửa sổ,
Nhìn thẳng vào phòng đi, anh!
Vì bây giờ em vui vẻ
Nên anh bỏ đi không đành.
Cứ gọi em - kẻ ngoại tình,
Trút xuống đầu em giận dữ:
Em từng làm anh mất ngủ,
Từng là nỗi đau đời anh.

Nina 04-02-2009 18:59



* * *
Анна Ахматова

То пятое время года,
Только его славословь.
Дыши последней свободой,
Оттого, что это -- любовь.
Высоко небо взлетело,
Легки очертанья вещей,
И уже не празднует тело
Годовщину грусти своей.

1913
* * *
Anna Akhmatova

Mùa thứ năm trong năm ấy,
Hãy chỉ ca tụng nó nhé anh
Này là chút tự do cuối cùng
Hãy tận hưởng - đó là tình yêu đấy
Bầu trời bay lên cao chót vót
Vạn vật trông mờ mịt nhẹ nhàng hơn
Và thể xác đã không còn kỷ niệm
Một năm ngày ta gặp ...nỗi buồn.

1913

Geobic 11-02-2009 10:42


* * *
А я иду, где ничего не надо,
Где самый милый спутник — только тень,
И веет ветер из глухого сада,
А под ногой могильная ступень.

1964
* * *
Ta bước đi, nơi chẳng gì cần nữa -
Người bạn đường thân yêu đã hóa bóng hư vô,
Ngọn gió vi vu trong vườn lặng như tờ,
Còn dưới chân - những bậc mộ phần hụt hẫng.

1964

USY 11-02-2009 14:05

* * *
А я иду, где ничего не надо,
Где самый милый спутник — только тень,
И веет ветер из глухого сада,
А под ногой могильная ступень.

1964
* * *
Ta đi giữa nơi không cần chi nữa,
Nơi bạn đồng hành thân thiết nhất - bóng đêm.
Gió nhẹ thổi từ khu vườn hoang vắng,
Và dưới chân bậc mồ đá lạnh thêm.

1964.


Eo ơi, nghe sợ quá, như sắp có... hiện ra:emoticon-0124-worri

Geobic 12-02-2009 20:19

* * *

Ты пришел меня утешить, милый
Ты пришел меня утешить, милый,
Самый нежный, самый кроткий...
От подушки приподняться нету силы,
А на окнах частые решетки.

Мертвой, думал, ты меня застанешь,
И принес веночек неискусный.
Как улыбкой сердце больно ранишь,
Ласковый, насмешливый и грустный.

Что теперь мне смертное томленье!
Если ты еще со мной побудешь,
Я у Бога вымолю прощенье
И тебе, и всем, кого ты любишь.

5-1913

Geo không hiểu lắm về cách dùng quá khứ và hiện tại... đối với các động từ ở đoạn này, nên muốn nghe cao kiến... trước khi dịch bài này.

Мертвой, думал, ты меня застанешь,
И принес веночек неискусный.

Nina 13-02-2009 22:35


* * *
Анна Ахматова

А я иду, где ничего не надо,
Где самый милый спутник — только тень,
И веет ветер из глухого сада,
А под ногой могильная ступень.
* * *
Anna Akhmatova

Nơi ta đang đi chẳng cần gì cả
Người bạn đường yêu quý nhất - bóng ta
Và gió lay từ khu vườn ngột ngạt
Dưới chân là nấm mộ bãi tha ma


Công nhận ... ban đêm mà đọc thơ thế này thì ...

Nina 13-02-2009 22:41


* * *
Анна Ахматова

Я окошка не завесила,
Прямо в горницу гляди.
Оттого мне нынче весело,
Что не можешь ты уйти.
Называй же беззаконницей,
Надо мной глумись со зла:
Я была твоей бессонницей,
Я тоской твоей была.
* * *
Anna Akhmatova

Cửa sổ em không che rèm
Cứ nhìn vào nhà anh nhé
Hôm nay em rất vui vẻ
Vì anh không thể ra đi
Cứ gọi em là ác nghiệt
Cứ xỉ vả trút bực mình
Bởi em là đêm mất ngủ
Là nỗi buồn thảm của anh

USY 14-02-2009 09:51

Trích:

Geobic viết (Bài viết 25047)
* * *

Ты пришел меня утешить, милый
...

Geo không hiểu lắm về cách dùng quá khứ và hiện tại... đối với các động từ ở đoạn này, nên muốn nghe cao kiến... trước khi dịch bài này.

Мертвой, думал, ты меня застанешь,
И принес веночек неискусный.

Thưa bác Geo, em nghĩ bài thơ là tâm sự của tác giả ở thì hiện tại. Chắc là bà bị ốm (ốm vờ hay thật thì em không biết, giận chàng quá nên ốm chăng), người yêu của bà mang hoa đến thăm (nhưng đứng ở phòng ngoài thôi - có cửa sổ mà), và tác giả đã thấy rất sung sướng, nhưng vẫn giận và mệt nên không ra tiếp (giận vì chàng kia chắc đang theo đuổi linh tinh một tá các cô:emoticon-0136-giggl). 2 câu bác trích là câu nói dỗi thôi: Chắc anh tưởng tôi chết rồi nên mang hoa giả dối tới "viếng" đó hả!:emoticon-0102-bigsm. Và cuối cùng thì tác giả nói thật: nếu chàng ở thêm với mình chút nữa thì mình sẽ tha thứ hết:emoticon-0116-evilg
Em xin hàng không dịch được bài này, mạn phép Bà chúa đem sang chợ Bắc Qua đọc thôi ạ.:emoticon-0150-hands

Geobic 14-02-2009 12:32

Trích:

Nina viết (Bài viết 25119)

* * *
Анна Ахматова

А я иду, где ничего не надо,
Где самый милый спутник — только тень,
И веет ветер из глухого сада,
А под ногой могильная ступень.
* * *
Anna Akhmatova

Nơi ta đang đi chẳng cần gì cả
Người bạn đường yêu quý nhất - bóng ta
Và gió lay từ khu vườn ngột ngạt
Dưới chân là nấm mộ bãi tha ma


Công nhận ... ban đêm mà đọc thơ thế này thì ...

Cách hiểu "cái bóng" của Nina có lẽ chính xác hơn, đó là cái bóng của chính người đi cô quạnh trên đời. Lúc này, vào những năm cuối đời, chắc bà mệt mỏi lắm... Xin sửa lại bản dịch của Geo như sau:

* * *

Ta bước đi, nơi chẳng cần chi nữa,
Bạn đường thân yêu – chỉ còn lại bóng mình,
Và gió thoảng trong khu vườn tĩnh lặng,
Nghĩa địa trải dưới chân - từng bậc đá gập ghềnh.

1964

Nina 14-02-2009 15:15

Em lại nghĩ rất ... vô căn cứ - А на окнах частые решетки. - phải chăng Akhmatova đang có suy nghĩ là bị giam trong tù? Còn cái anh chàng kia cứ như là ... quản giáo?

Geobic 14-02-2009 15:20

Nhân ngày Valentine, đưa một bài của Akhmatova nói về một trong những mối tình của bà. Riêng câu cuối cùng thực tình Geo chưa hiểu lắm, mong được góp ý.


* * *

Столько просьб у любимой всегда!
У разлюбленной просьб не бывает...
Как я рада, что нынче вода
Под бесцветным ледком замирает.

И я стану - Христос, помоги! -
На покров этот, светлый и ломкий,
А ты письма мои береги,
Чтобы нас рассудили потомки.

Чтоб отчетливей и ясней
Ты был виден им, мудрый и смелый.
В биографии славной твоей
Разве можно оставить пробелы?

Слишком сладко земное питье,
Слишком плотны любовные сети...
Пусть когда-нибудь имя мое
Прочитают в учебнике дети,

И, печальную повесть узнав,
Пусть они улыбнуться лукаво.
Мне любви и покоя не дав,
Подари меня горькою славой.

1913
* * *

Với người yêu biết bao điều đòi hỏi!
Với kẻ đã chia lìa còn cầu cạnh được chi.
Giờ em vui sao, vì dưới váng băng kia,
Không màu sắc, nước dần đông cứng lại.

Và em đứng đây - lạy Chúa lòng lành! -
Trên lớp phủ băng long lanh, dễ vỡ,
Còn anh, những bức thư của em xin hãy giữ,
Cho thế hệ mai sau phán xét chúng mình.

Để chúng thấy rõ ràng, và hiểu đúng hơn
Biết anh từng thông minh và can đảm.
Trong tiểu sử đáng tự hào của anh
Không lẽ để lốm đốm vài trang trắng?

Ôi, nước uống trần gian ngọt lắm,
Lưới tình trần gian ken lại quá dày.
Hãy để cho tên em một khi nào đó
Lũ trẻ sẽ đọc lên trong sách lúc học bài.

Và, khi chúng biết câu chuyện buồn này,
Cứ để chúng sẽ mỉm cười ranh mãnh...
Không cho nổi em tình yêu và sự tĩnh tâm,
Anh hãy hiến em như vinh quang cay đắng.

1913

Geobic 08-04-2009 23:59

Tìm thấy một bài thơ ngắn của Akhmatova viết về Esenin. Xin mời dịch.

Анна Ахматова
ПАМЯТИ СЕРГЕЯ ЕСЕНИНА

Так просто можно жизнь покинуть эту,
Бездумно и безбольно догореть.
Но не дано Российскому поэту
Такою светлой смертью умереть.

Всего верней свинец душе крылатой
Небесные откроет рубежи,
Иль хриплый ужас лапою косматой
Из сердца, как из губки, выжмет жизнь.

Nina 10-04-2009 18:54

Em nghĩ rằng bài này khá khó dịch - những hình ảnh trong đoạn sau rất ấn tượng, nhưng lại khó truyền đạt. Còn trong đoạn thứ nhất là ... cái chua chát về sứ mạng? của nhà thơ Nga... Em thử nhé


ПАМЯТИ СЕРГЕЯ ЕСЕНИНА

Анна Ахматова

Так просто можно жизнь покинуть эту,
Бездумно и безбольно догореть.
Но не дано Российскому поэту
Такою светлой смертью умереть.

Всего верней свинец душе крылатой
Небесные откроет рубежи,
Иль хриплый ужас лапою косматой
Из сердца, как из губки, выжмет жизнь.
Tưởng nhớ Sergei Esenin

Anna Akhmatova

Có thể rời cuộc đời đơn giản lắm
Cháy hắt hiu không suy nghĩ, không đau
Nhưng Nhà thơ Nga không có quyền được chết
Cái chết nhẹ nhàng sáng sủa ấy đâu

Viên đạn chì đáng tin hơn tất cả
Sẽ đưa tâm hồn bay bổng xuống suối vàng
Vắt kiệt cuộc đời từ trái tim, như bọt biển
Cánh tay tử thần lông lá giọng khàn

Geobic 12-04-2009 10:08

Trích:

Nina viết (Bài viết 27911)
Em nghĩ rằng bài này khá khó dịch - những hình ảnh trong đoạn sau rất ấn tượng, nhưng lại khó truyền đạt. Còn trong đoạn thứ nhất là ... cái chua chát về sứ mạng? của nhà thơ Nga... Em thử nhé


ПАМЯТИ СЕРГЕЯ ЕСЕНИНА

Анна Ахматова

Так просто можно жизнь покинуть эту,
Бездумно и безбольно догореть.
Но не дано Российскому поэту
Такою светлой смертью умереть.

Всего верней свинец душе крылатой
Небесные откроет рубежи,
Иль хриплый ужас лапою косматой
Из сердца, как из губки, выжмет жизнь.
Tưởng nhớ Sergei Esenin

Anna Akhmatova

Có thể rời cuộc đời đơn giản lắm
Cháy hắt hiu không suy nghĩ, không đau
Nhưng Nhà thơ Nga không có quyền được chết
Cái chết nhẹ nhàng sáng sủa ấy đâu

Viên đạn chì đáng tin hơn tất cả
Sẽ đưa tâm hồn bay bổng xuống suối vàng
Vắt kiệt cuộc đời từ trái tim, như bọt biển
Cánh tay tử thần lông lá giọng khàn

Cảm ơn bài dịch rất hay, nhưng có chỗ này không logic:
"Sẽ đưa tâm hồn bay bổng xuống suối vàng"
:emoticon-0150-hands

Nina 12-04-2009 16:26

Hihi, chỗ đó đúng là chỗ dở của bản dịch, bác Geobic ạ. Nói chính xác là khi em dịch thì em không thấy chỗ dở ấy, giờ mới thấy :) Em băn khoăn, không biết tâm hồn mơ mộng thì có được không bác nhỉ?

Viên đạn chì đáng tin hơn tất cả
Sẽ đưa tâm hồn mơ mộng xuống suối vàng

Nina 18-08-2010 15:11

Nhân khi dịch bài "Царскосельская статуя" có người mới nói cho Nina biết, rằng Akhmatova cũng có bài thơ cùng tên, cũng về bức tượng cô nàng ẩu đoảng đánh rơi bình nước ấy..., vậy mà cũng hơn 1 năm rồi không dịch Akhmatova...



Царскосельская статуя

Анна Ахматова

Н.В.Н.

Уже кленовые листы
На пруд слетают лебединый,
И окровавлены кусты
Неспешно зреющей рябины,

И ослепительно стройна,
Поджав незябнущие ноги,
На камне северном она
Сидит и смотрит на дороги.

Я чувствовала смутный страх
Пред этой девушкой воспетой.
Играли на ее плечах
Лучи скудеющего света.

И как могла я ей простить
Восторг твоей хвалы влюбленной...
Смотри, ей весело грустить,
Такой нарядно обнаженной
Bức tượng ở Hoàng thôn

Anna Akhmatova

tặng N.V.N (hay H.B.H nhỉ?)

Bây giờ lá phong đã phủ
Đầy trên hồ nước thiên nga
Những bụi cây thanh lương trà
Thẫm như máu chưa vội chín

Cân đối đến độ khó tin
Khép đôi chân chưa bị cóng
Ngồi trên tảng đá phía bắc
Nàng nhìn ra phía con đường

Ta thấy sợ hãi mơ hồ
Trước cô nàng được ca tụng
Trời lạnh dần, vài tia nắng
Đùa trên vai của cô nàng

Làm sao tha thứ cho nàng
Vì anh say mê ca ngợi...
Nàng vui trong buồn diệu vợi
Khỏa thân diêm dúa kiêu sa.

USY 18-08-2010 17:00

Trích:

Nina viết (Bài viết 65196)
Nhân khi dịch bài "Царскосельская статуя" có người mới nói cho Nina biết, rằng Akhmatova cũng có bài thơ cùng tên, cũng về bức tượng cô nàng ẩu đoảng đánh rơi bình nước ấy..., vậy mà cũng hơn 1 năm rồi không dịch Akhmatova...



Царскосельская статуя

Анна Ахматова

Н.В.Н.

Уже кленовые листы
На пруд слетают лебединый,
И окровавлены кусты
Неспешно зреющей рябины,

И ослепительно стройна,
Поджав незябнущие ноги,
На камне северном она
Сидит и смотрит на дороги.

Я чувствовала смутный страх
Пред этой девушкой воспетой.
Играли на ее плечах
Лучи скудеющего света.

И как могла я ей простить
Восторг твоей хвалы влюбленной...
Смотри, ей весело грустить,
Такой нарядно обнаженной
Bức tượng ở Hoàng thôn

Anna Akhmatova

tặng N.V.N (hay H.B.H nhỉ?)

Bây giờ lá phong đã phủ
Đầy trên hồ nước thiên nga
Những bụi cây thanh lương trà
Thẫm như máu chưa vội chín

Cân đối đến độ khó tin
Khép đôi chân chưa bị cóng
Ngồi trên tảng đá phía bắc
Nàng nhìn ra phía con đường

Ta thấy sợ hãi mơ hồ
Trước cô nàng được ca tụng
Trời lạnh dần, vài tia nắng
Đùa trên vai của cô nàng

Làm sao tha thứ cho nàng
Vì anh say mê ca ngợi...
Nàng vui trong buồn diệu vợi
Khỏa thân diêm dúa kiêu sa.

Câu "Cân đối đến độ khó tin" không phục, he he (bắt chước bác Geo). Tính từ "ослепительный" đâu phải là "khó tin"?
2 câu "nàng vui trong buồn diệu vợi,/ Khỏa thân diêm dúa kiêu sa" dịch tuyệt hay!:emoticon-0150-hands
Và từ "nàng" rất đạt, nhưng từ "ta" lại không chuẩn lắm (vì đây là lời nữ nhân vật bình phẩm về bức tượng được "người thương" của mình (cứ tạm cho là như thế) ca tụng, nên trong đoạn cuối có ý "ghen tuông", hihi, cho dù tác giả chỉ "ghen đùa" thôi.:emoticon-0100-smile


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:23.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.