![]() |
SUY NGẪM
Peter là con trai của một chủ cửa hàng bách hoá nhỏ đầu phố. Cậu thường đến cửa hàng của mẹ chơi. Mỗi ngày cửa hàng đều có không ít những hoá đơn trả tiền hoặc thu tiền hàng cần thanh toán hoặc chuyển đến khách hàng. Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hoá đơn đó đến bưu điện gửi. Dần dần việc này khiến cậu cảm thấy dường như mình cũng đã trở thành một nhà kinh doanh nhỏ.
Ngày kia Peter nghĩ mình phải viết một hoá đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã giúp mẹ mỗi ngày. Sáng hôm sau, mẹ cậu nhận được hóa đơn đó ghi rõ : “Mẹ cần thanh toán cho con trai Peter những khoản sau : - Vận chuyển đồ dùng về nhà : 2 đồng - Đem thư đến bưu điện gửi : 1 đồng - Giúp người lớn dọn dẹp vườn hoa : 2 đồng - Cả tuần lễ con đều ngoan ngoãn và vâng lời : 1đồng Tổng cộng : 6 đồng” Mẹ Peter xem hóa đơn và không nói gì cả. Đến bữa tối, Peter phát hiện dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công. Cậu rất vui, nhưng vừa định bỏ tiền vào túi thì thấy kèm theo là một hoá đơn thu tiền khác mà tên người nhận là cậu. Peter rất ngạc nhiên. “Peter cần thanh toán cho mẹ những khoản tiền sau : - Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ : 0 đồng - Chi phí cho việc sinh hoạt ăn uống trong 10 năm : 0 đồng - Khoản tiền mẹ chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh : 0 đồng - Từ đó đến nay Peter có một người mẹ luôn thương yêu chăm sóc:0đồng Tổng cộng : 0 đồng Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn. Cậu hối hận đến đỏ cả mặt. Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ. |
CHỮ TÍN TRÊN CẢ
Có một người cả đời làm nghề sửa khóa, kỹ thuật sửa khóa của ông rất cao siêu, ông lấy giá tiền cũng rất hợp lý và đối xử với mọi người rất thẳng thắn. Ông được tất cả mọi người kính trọng và yêu mến. Khi ông về già, mọi người giúp ông tìm một người học trò xuất sắc để kế thừa tài năng của ông. Cuối cùng thì ông đã chọn được hai thanh niên trẻ tuổi. Sau một thời gian, hai người học trò đã học được rất nhiều thứ. Nhưng ông quyết định, trong hai người chỉ chọn một người để nối nghiệp. Ông tiến hành một cuộc thi. Ông chuẩn bị hai cái tủ chắc chắn đã đóng khóa cẩn thận và đặt trong hai căn phòng. Ông yêu cầu hai cậu học trò mở tủ. Người nào mở nhanh sẽ thắng. Kết quả là người học trò lớn tuổi không đến mười phút đã mở được khóa tủ. Còn cậu học trò nhỏ tuổi hơn nửa tiếng đồng hồ mới mở xong cánh cửa tủ. Mọi người đều cho rằng, phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về người học trò lớn tuổi. Người thầy hỏi anh ta: “Trong tủ có những gì ?”. Anh ta sáng mắt lên, nói: “Thưa thầy, bên trong có rất nhiều loại tiền, nào là euro, đô la, yen Nhật và một số loại tiền nước khác”. Người thầy hỏi cậu học trò thứ hai cũng câu hỏi như vậy. Cậu ta lúng túng một hồi lâu rồi trả lời: “Thưa thầy, con không biết trong tủ có những gì. Thầy chỉ bảo mở cửa tủ nên con chỉ biết nhiệm vụ của con là mở cửa tủ mà thôi !”. Người thầy nghe xong vô cùng sung sướng, trịnh trọng tuyên bố ông chọn người học trò thứ hai chính là người sẽ nối nghiệp ông. Người học trò thứ nhất không phục. Mọi người xung quanh cũng tỏ ra khó hiểu. Ông mỉm cười nói: “Cho dù làm bất cứ việc gì thì cũng phải giữ chữ “tín”, đặc biệt là nghề sửa khóa, càng phải có đạo đức nghề nghiệp cao. Tôi chọn học trò là để đào tạo ra một người thợ sửa khóa thật giỏi, anh ta bắt buộc trong tâm chỉ có khóa mà không có gì khác, nhìn thấy tiền mà coi như không nhìn thấy. Những người thợ sửa khóa chúng tôi trong tim phải có một ổ khóa nhưng không bao giờ được mở !...”. Thiết nghĩ, cho dù bạn làm nghề gì, cho dù bạn là ai, thì chỉ khi nào bạn có đạo đức nghề nghiệp cao cả thì mới được mọi người tôn trọng, tin tưởng, và như vậy, chúng ta mới dễ dàng đi đến thành công trong cuộc sống. CÁCH LẤP ĐẦY CUỘC SỐNG Giờ Triết học. Thầy giáo bước vào lớp và đặt lên bàn một chiếc bình rỗng, một hộp sỏi, một hộp đậu đỏ và một hộp cát trắng. Trước tiên, thầy làm đầy chiếc bình rỗng bằng hộp sỏi. Và giống như hành động của một diễn viên xiếc khi đứng trước sân khấu, thầy giơ cao chiếc bình và hỏi lớn: "Các em nghĩ chiếc bình này đã đầy chưa?". Cả lớp đồng thanh: "Đầy rồi ạ!’’ Thầy giáo tiếp tục lấy hộp đậu đỏ vừa đổ vào bình vừa lắc nhẹ. Các hạt đậu len lỏi qua những khe hở của các viên sỏi và lấp đầy khoảng trống. Lần này, thầy giáo lại hỏi cả lớp: "Các em xem bây giờ chiếc bình đã đầy chưa?”. Với một chút thích thú và ngạc nhiên, cả lớp lại la to: "Đầy rồi ạ!’’ Khẽ mỉm cười, thầy giáo với tay lấy hộp cát trắng và từ từ đổ chúng vào bình. Cũng như những hạt đậu đỏ, nhưng lần này những hạt cát bé nhỏ ấy lại len qua những khe hở nhỏ hơn giữa sỏi và đậu. Khi thấy cát đã lấp đầy những khe hở, thầy giáo lên tiếng hỏi xem liệu lần này chiếc bình đã đầy chưa. Những con mắt mở to hơn lúc nãy nhưng câu trả lời vẫn là: "Đầy rồi ạ!’’ Bất ngờ, thầy giáo thò tay vào hộc bàn và giơ lên hai lon bia còn nguyên. Không ai đoán được thầy sẽ làm gì nữa đây. Chả lẽ giải khát giữa giờ học (!?). Cả lớp vội cười ồ lên! Thầy giáo bình tĩnh bật nắp 2 lon bia và đổ chúng vào bình. Bia sủi bọt thấm nhanh qua cát, đậu đỏ, sỏi; lấp đầy những khoảng trống còn lại. Đợi cho những tiếng cười ngừng hẳn, thầy giáo từ tốn: "Các em thấy đấy, lần thứ nhất tôi làm đầy chiếc bình bằng những viên sỏi. Những viên sỏi - chúng tượng trưng cho những điều quan trọng nhất trong cuộc sống của các em. Đó chính là gia đình, là những người mà các em yêu quí, là sức khoẻ, là con cái... Tất cả sẽ vẫn làm đầy cuộc sống của các em nếu chẳng may các em không còn điều gì nữa để thêm vào. Tuy nhiên, ngoài những điều chính yếu ấy ra, cuộc sống vẫn còn nhiều những điều thứ yếu hoặc nhỏ nhặt khác nữa như nhà cửa, xe cộ, những tiện nghi... mà tôi ví chúng như những hạt đậu đỏ, những hạt cát. Tất cả sẽ cùng với sỏi làm đầy cuộc sống của các em. Và điều mà tôi muốn các em quan sát thật kỹ, đó là: Nếu chúng ta bỏ cát vào bình trước, thì có còn chỗ cho những hạt đậu đỏ không? Cũng như cách ấy, ta bỏ đậu đỏ vào trước thì có còn chỗ cho những viên sỏi nữa không? Hơn nữa, điều quan trọng là phải biết phân biệt đâu là sỏi, đâu là đậu đỏ và đâu là cát. Khi đó, các em sẽ biết cách "lấp đầy" cuộc sống của mình một cách trọn vẹn. Thầy giáo vừa dứt lời, bỗng một sinh viên đặt câu hỏi: "Thế hai lon bia ngụ ý cho điều gì, thưa thầy?’’. Thầy giáo mỉm cười hài lòng: "Tôi đổ cả hai lon bia vào bình cùng một lúc để các em thấy rằng: Trong cuộc sống của chúng ta dù viên mãn đến mức nào chăng nữa thì vẫn luôn còn chỗ cho một lon bia, hai lon bia hay nhiều hơn thế...’’. CƠ HỘI Giáo sư vật lý nổi tiếng George Gate muốn tìm một phụ tá cho mình khi nghiên cứu lĩnh vực điện tín (morse). Ông đăng báo tuyển phụ tá. Phòng đợi hôm phỏng vấn tuyển dụng chật ních. Mọi người đều chọn cho mình những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn. Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của mình. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát phòng làm việc của George Gate. Nhiều giờ trôi qua, cửa phòng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Phòng đợi vẫn ồn ã những tiếng bàn cãi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi nãy khẽ mỉm cười, đứng dậy bước vào phòng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khóa. Những người còn lại nhìn chàng trai với ánh mắt thương hại vì cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn và xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ phòng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ. "Xin cảm ơn mọi người đã đến đây, nhưng tôi đã tìm được người trợ lý thực sự có năng lực cho mình rồi", vị giáo sư nói và chỉ vào chàng trai. Mọi người hết sức bất bình trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đã phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình. Giáo sư chậm rãi giải thích: "Các bạn đã không để ý. Ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đã liên tục đánh một dòng thông báo bằng tín hiệu như thế này: "Nếu bạn giải mã được lời nhắn này, hãy bước vào gặp tôi". Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đã giành được cơ hội đó". Chàng phụ tá trẻ đó chính là nhà bác học Thomas Edison, người đã góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người, nhưng chỉ những người có đủ sự tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó. |
Nhảy Múa Dưới Cơn Mưa
Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi chờ vì tôi biết phài hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ vì lúc đó tôi cũng không bận với một bịnh nhân nào khác cả. Khi khám tôi nhận thấy vết thương đã lành tốt vì vậy tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho ông cụ. Trong khi săn sóc vết thương cho ông cụ tôi hỏi ông là ông vội như vậy chắc là ông có môt cuộc hẹn với một bác sĩ khác sáng hôm nay phài không. Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà dưỡng lão để ăn diểm tâm với bà cụ vợ của ông ở đó. Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà cụ thì ông cho biết là bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bịnh Alzheimer (bịnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi). Khi nói chuyện tôi có hỏi ông cụ là liệu bà cụ có buồn không nếu ông đến trể một chút. Ông cụ nói bà ấy không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra ông nữa. Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông cụ, "và Bác vẫn đến ăn sáng với Bác gái mỗi buồi sáng mặc dù Bác gái không còn biết Bác là ai nữa?" Ông cụ mĩm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi nói "Bà ấy không còn biết tôi nữa nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai." Khi ông cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ, "Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!" Tình yêu thật sự không phải là tình yêu thân xác, cũng không phải là tình yêu lãng mạn. Tình yêu thật sự là sự chấp nhận tất cả những gì đang có, đã từng có, và sẽ có hoặc không. Mỗi ngày bạn nhận được rất nhiều email và phần lớn là chuyện vui hoặc chuyện khôi hài; nhưng thỉnh thoảng cũng có những email mang theo những thông điệp có ý nghĩa như thế này. Và hôm nay tôi muốn được chia sẻ thông điệp này với các bạn. Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. Tôi hy vọng bạn chia sẻ ý tưởng nay với những người mà bạn yêu mến. "Cuộc sống không phải là làm sao để chịu đựng cho qua cơn bão, mà là làm sao để biết nhảy múa dưới cơn mưa." |
Cà rốt, trứng và hạt cà phê
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này. Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời. Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau. Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng. -Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi. - Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác. Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm. Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn. Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà. Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh. Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực? Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn. Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon. Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? |
Bức tranh người con trai
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ, ông chỉ có một người con trai, ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó, ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông. Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra... Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. âng gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh. Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà, ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn. Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu." Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này." Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..." Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?" Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!" Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?" Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?" Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?" Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?" Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!" Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!" Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!” |
Mảnh giấy Tình yêu
Chúng tôi yêu nhau được hai năm. Có lúc vui, lúc buồn , lúc hoà hợp....lúc cãi vã. Có một lần chúng tôi cãi nhau rất lâu. Không ai chịu ngưng và không ai chịu nghĩ là mình sai. Thậm chí tôi còn muốn nói chia tay cho xong chuyện. Lúc đó anh bảo "bây giờ chúng ta sẽ cố gắng bình tĩnh . Anh và em mỗi người lấy ra một mảnh giấy nhỏ và hãy viết vào đó tất cả những gì khó chịu về nhau mà từ trước đến giờ không nói ra. Rồi chúng ta sẽ đổi cho nhau và xem sau đó chúng ta có thể tiếp tục được không. Tôi đang rất tức giận nên tôi ngồi viết hết 15 phút . Tôi viết tất cả những gì đáng ghét nhất ở anh ta mà tôi nghĩ là tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua. Anh cũng ngồi viết rất lâu. Sau đó chúng tôi đổi giấy cho nhau. Chưa lúc nào tôi lại xấu hổ như việc mình làm lúc đó. Tôi chỉ muốn giật lại tờ giấy mà mình đã đưa cho anh ấy thôi. Nhưng tôi không thể làm thế được. Khi tôi đọc xong mảnh giấy mà anh đưa cho tôi , tôi đã khóc vì xúc động. Bởi vì trong tờ giấy của anh , anh cũng viết kín nhưng chỉ có duy nhất một câu " anh yêu em".. Và sau lần đó thì chúng tôi không còn giận nhau nữa. |
Chút suy tư trong ngày
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay xở được. Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Ông ta đề nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không thực lòng muốn nhận công việc này. Bác ta gọi đại một nhóm thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư chất lượng kém để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khoá nhà. Ông nói với bác: "Đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty bấy lâu nay". Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình bằng một cách cẩu thả, tuỳ tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời của mình, chúng ta không hề dốc sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do chính tay ta dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi. Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời chúng ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách. Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng: "Sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra". Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết quả từ thái độ sống và những lựa chọn của bạn ngày hôm nay |
Chuyện cây táo
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày. Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to. - Hãy đến chơi với ta. - Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng. - Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền. Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi, Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa. Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm: - Hãy đến chơi với ta. - Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không? - Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà. Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã. Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người cao tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng. - Hãy đến chơi với ta. - Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không? - Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản. Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại. - Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo. - Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn. - Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo. - Cháu đã quá già rồi. - Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt. - Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua. - Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta. Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt. Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo chính là hình ảnh của cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. |
SUY NGẪM
Chúng ta được sinh ra với đôi mắt nằm phía trước để luôn nhìn sự việc đang diễn ra thay vì cứ ngoái nhìn lại và xoi mói vào những điều đã qua. Chúng ta được sinh ra với đôi tai, một bên trái và một bên phải, để có thể nghe ngóng cả hai phía, để nghe cả những lời tán dương, ca tụng lẫn những lời phê bình, chỉ trích và thậm chí là sỉ vả, giúp chúng ta phân biệt đúng, sai. Chúng ta được sinh ra với một bộ óc nằm dưới hộp sọ. Cho dù điều ta có khốn đốn muôn vàn đi chăng nữa, chúng ta vẫn luôn giàu có vì chẳng ai có thể đánh cắp hay ngăn cản được bộ óc ta sản sinh ra nhiều suy nghĩ và ý tưởng độc đáo. Chúng ta được sinh ra với đôi vai nối liền đôi tay để gánh vác những trọng trách. Không những để giúp đỡ bản thân mình, chúng ta còn có thể hỗ trợ những người thiếu may mắn hơn. Chúng ta được sinh ra với một đôi chân dài và lớn để không những chúng ta có thể trụ vững trên mặt-bằng-cuộc-sống mà còn có thể đi nhiều nơi, vào được nhiều ngóc ngách, để mắt được quan sát, để bộ óc được trải rộng. Nhưng chúng ra chỉ sinh ra với một cái miệng, vì miệng là vũ khí cực kỳ sắc bén. Nó có thể làm tổn thương, làm đau lòng hay thậm chí đưa kẻ khác vào cửa tử, chứ không chỉ là nơi phát xuất những lời yêu thương. Vì thế, hãy ghi nhớ điều này: Nên nói ít đi để dành thời gian nhìn và lắng nghe nhiều hơn. Chúng ta được sinh ra với chỉ một trái tim nằm sâu trong lồng ngực. Trái tim ấy có thể có những nhịp đập khác nhau, nhưng nó nhắc nhở ta phải biết trân trọng và biết yêu thương con người vô điều kiện. Một trái tim, chứ không phải hai, cũng là để giúp con người ta có những cảm nhận nhất quán với nhân sinh. Vì thế, con người chúng ta có sống theo cách mà hình dạng chúng ta đang có hay không? Hãy suy ngẫm. |
Thêm một "suy ngẫm"
Hoa May góp với bác Nish và chia xẻ với mọi người một khúc suy ngẫm mới được bạn gửi cho:
Dấu chấm câu Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản. Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sự thờ ơ đối với mọi chuyện. Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hoặc ngay trong nhà mình mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều. Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ đó anh ta không liệt kê được, không còn giải thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả, trừ chính mình. Cứ mất dần các dấu, cuối cùng anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy. Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết. Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp vì bài văn của bạn mất ý nghĩa, nhưng mất những dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất ý nghĩa như vậy. :emoticon-0155-flowe |
BỒ và VỢ
Bồ là cô gái qua đường Vợ mới trân quí nhớ thương vô vàn Bồ thì nũng nịu than van Vợ lo nhà cửa lầm than vô cùng Bồ hay mơ mộng mông lung Vợ rất thực tế vô cùng đáng yêu Bồ luôn đòi hỏi đủ điều Vợ lo cơm sáng cơm chiều quanh năm Bồ chỉ lo chuyện ăn nằm Vợ thường chịu đựng cả năm mới tài Bồ nào nghĩ đến tương lai Vợ lo tính toán chuyện dài mai sau Bồ thì chưng diện muôn màu Vợ chỉ quanh quẩn trước sau trong ngoài Bồ luôn đòi hỏi, ăn xài Vợ thì vun xén một hai ba đồng ... Bồ như chim hót trong lồng Vợ làm vất vả cho chồng cho con Bồ là con gái còn son Vợ đâu có thể ỷ on suốt ngày Bồ như có chút men say Vợ đầy thương nhớ ngất ngây tình nồng Bồ như một đoá hoa hồng Vợ đẹp như cả vườn hồng ngát hương Bồ thường giả dối yêu thương Vợ thì chung thủy, cuối đường có nhau Bồ đâu chịu đựợc âu sầu Vợ luôn che dấu niềm đau trong lòng Bồ là chỗ tựa đêm đông Vợ mang hơi ấm tình nồng suốt năm Bồ không một chút ân cần Vợ thường lo lắng phân trần đúng sai Bồ không cần biết đến ai Vợ lo nội ngoại, nhớ ơn sinh thành Bồ như trái chín trên cành Vợ mang hạnh phúc an lành ấm êm Bồ là những đứa moi tiền Vợ hiền lại đẹp là Tiên trên đời !!! (Bài thơ hay như thế mà khi làm xong, có tên đọc và phát biểu rằng : Ông là Đồ Nịnh Đầm ???!!!!) |
Thằng cu con ông anh đồng hao em từ hồi 5 tuổi đã nghêu ngao mấy câu:"Bồ là phở nóng tuyệt vời, Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu..." làm cả nhà không ai nhịn được cười. Hoá ra ông anh được ai đó cho tờ photo bài thơ này, bèn đem về "phổ biến nội bộ". Nay bác NISH532006 post bài trên, làm em nhớ lại chuyện này. Tìm trên mạng, thấy có bài đó, xin post vào đây, coi như một bài thơ "phản biện":emoticon-0102-bigsm (he he cái từ phản biện hiện đang được coi là mốt mà các bác)
Vợ và bồ Bồ là phở nóng tuyệt vời Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu. Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình. Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo. Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm. Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ dỗi thì phải xuống thang Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh Bồ đi vợ lại đón anh về nhà Bồ là lều, vợ là nhà Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng.:emoticon-0102-bigsm |
Cái bài gọi là " Phản biện " của bác Hungmgmi chỉ làm cho cánh chị em khoái hơn mà thôi. He he
|
Thấy các bác "triết lí" về bồ và vợ, em góp vui mấy câu:
1. Ai ai cũng thích ăn quà Nhưng mà vẫn phải về nhà ăn cơm Ăn cơm như thể nhai rơm Cho nên lại phải bữa cơm bữa quà. 2. Bồ là địch, vợ là ta Chiến sự xảy ra chạy sang hàng địch (Sống trong lòng địch vẫn nhớ về ta) |
Các bác có nhiều bài sưu tầm hay quá, nhưng ko biết các bác có lý giải giùm được ko :
Người ta thường nói vợ-chồng là cái duyên, cái số. Vậy có khi nào " bồ " cũng là cái duyên số ko ? |
BÁU VẬT
Để nhận thức được giá trị của một tháng Hãy hỏi bà mẹ vừa sinh con chưa đầy tháng tuổi. Để nhận thức được giá trị của một tuần Hãy hỏi biên tập viên tuần báo Để nhận thức được giá trị của một giờ Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn. Để nhận thức giá trị của một phút Hãy hỏi người vừa trễ một chuyến xe. Để nhận thức giá trị của một giây Hãy hỏi người vừa trải qua một tai nạn trong gang tấc. Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có Hôm qua là lịch sử Ngày mai là bí ẩn còn đó Hôm nay là món quà mà chúng ta có được. Đó là lý do chúng ta gọi nó là "hiện tại"! |
TÔI SẼ NGỪNG THAN VÃN
1. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này. 2. Nếu bạn có tiền trong ví, có tiền cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới. 3. Nếu sáng nay bạn thức dậy thấy mình vẫn khoẻ mạnh thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này. 4. Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đau đớn của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500.000.000 người trên trái đất. 5. Nếu bố mẹ bạn còn sống, khoẻ mạnh và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới, trường hợp như bạn không nhiều đâu! Hãy trân trọng những gì mình đang có, bạn nhé! |
BÀI HỌ NGỮ PHÁP CHO BẠN TRẺ
1. Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể bị động. Hãy nghĩ đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn. 2. Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như bạn mơ ước. 3. Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm đối đầu trực diện với công việc ngày hôm nay. Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng vớ vẩn đến tương lai. 4. Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi bới móc những sai sót, lỗi lầm của người khác. 5. Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình hơn là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông. 6. Và nếu như phải chọn một động từ thì hãy chọn lấy động từ YÊU THƯƠNG! (Sưu tầm) |
Trích:
Tôi cũng góp vui với các bác: Học trò thường thích chọc phá thầy cô giáo còn trẻ nên đã tạo ra 1 câu đối tinh nghịch: -Thầy sinh vật vật cô sinh vật vật trúng chỗ sinh; - Chị tiểu thương thương anh tiểu thương thương nhằm lỗ tiểu. |
Hiểu đời
Nhà em sưu tầm được bài viết của ông Chu Dung Cơ, chia sẻ với các bác
TÂM SỰ TUỔI GIÀ ( Thanh Dũng dịch) Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày mất một ngày Qua một ngày vui một ngày Qua một ngày lãi một ngày Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự viêc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng. Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân ,khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền và biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó. “Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩ sống của tuổi già. Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình. Cha mẹ yêu con là vô hạn, con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm đau cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái, cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình. |
Hiểu đời ( Chu Dung Cơ)
(Tiếp theo)
Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu ( cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy. Cái được, người ta chẳng hay để ý, cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, lầm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn. Cần có tấm lòng rộng mở yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình ( tý thượng bất túc tý hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui ( tri túc thường lạc) Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người,vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui. Con người ta vốn chẳng phân biệt giầu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên long, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghỉ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với cái tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao. Qua nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thích làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình sống đâu phải để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình. Sống trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở . Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong. Tuổi già tâmkhông già, thế là già mà không già, tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗI thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu.. Mọi thứ đều nên vừa phải. Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống..) Người dốt chờ bệnh ( ốm đau mới đi khám bệnh) Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…đều là muộn! |
Hiểu đời ( Chu Dung Cơ)
(Tiếp theo và hết)
Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp thuỳ thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dung tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương có vị, tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực , sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết. Chơi cũng là một trong số các nhu cầu cơ bản cuả tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất , trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh. “Hoàn toàn khỏe mạnh” đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp, đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu. Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cách sống lành mạnh. Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều mầu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, ,làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị , nhiều mầu sắc. Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào. Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ lại chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc laị những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổI tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự thoải mái. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt! Sinh lão bênh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn. |
MÃI THA THỨ
Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kỸ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông... _Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! " Lisa kéo tay Brent - em trai cô: _ Thế là bao nhiêu lần? Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Cậu học pianô từ năm lên 4, kèn rarinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đàn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: Bóng rổ. 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô. Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm. _Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà! _ Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé! Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm. Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng". _ Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ. Lisa đỏ mặt: _ Chị xin lỗi! Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không? Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông: _ Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tương. Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá fòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích. _ Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu. Brent chỉ cười :"Phải, phải" Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. 1 niềm mơ ước thành hiện thực. Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :" 2h chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được, nên cô đã không ghi lại. _Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi. _Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp: _Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ? _ 12, có chuyện gì thế? Lisa, bưng mặt khóc nức lên: _Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần trước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói. _ Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm. Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: " Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi. Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson. _Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... _ Bà ta mở lời. Lisa ngạc nhiên: _Sao ạ? Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn: " Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương, Brent " Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : " Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! " ********** Thấy cảm động, post luôn để các bác thưởng thức, bây giờ mới kịp bổ sung nguồn: [url]http://vnthuquan.net _ tác giả Khuyết danh |
Bài học đặc biệt
Ông T là giáo sư tâm lý học Học Viện H. Hôm nay, bước vào lớp, ông để máy điện thoại lên bục giảng, nói với các học trò: - Hôm nay tôi bố trí cho các em một bài tập đặc biệt, đề nghị từng em gọi một cuộc điện thoại nói chuyện thân mật với mẹ mình, chỉ cần các em nói với mẹ trong điện thoại một câu là được:” Mẹ ơi, con yêu mẹ, xin mẹ tha thứ cho con những sự bất hiếu trước kia”. Bài tập môn gì vậy? Các sinh viên ngơ ngác nhìn nhau. Trông thấy nét mặt nhiều em tỏ vẻ bối rối, giáo sư T bỗng dưng cảm thấy xót xa. Sáng kiến này của ông bắt nguồn từ một bài báo: Một bà mẹ gần năm mươi tuổi, để con gái được húp một hớp canh gà tươi ngon, bất chấp đường sá xa xôi, dọc đường dùng nhiệt độ thân thể ủ nóng canh gà, đưa đến tận trường đại học cho con. Ông T nghĩ, không biết người mẹ vĩ đại như thế sẽ được con gái báo đáp thế nào? Ông cảm thấy lớp trẻ hiện nay cần phải được bổ túc thêm bài học cảm ơn. Số 1 Linh bước lên bục, do dự bấm số mày của mẹ: ”Mẹ à, con đây”. Linh vừa nói vừa liếc nhìn trộm giáo sư. T nhìn cô, gật gật đầu khích lệ. “Mẹ ơi, con...con...”. Linh há mồm, nhưng không nói tiếp được. Trước đây gọi điện thoại cho mẹ, nếu không xin tiền, thì bảo mẹ làm cho mình việc này việc kia, bây giờ lại cần nói ra những lời không có nguyên do như thế này, thật khó quá. Linh cứ ngập ngà ngập ngừng lâu lắm, khiến bà mẹ ở đầu dây bên kia sợ cuống lên. Các bạn đều nghe thấy tiếng bà mẹ Linh sốt ruột lo lắng:” Con ơi, sao vậy con, có việc gì, mau mau nói đi chứ”. Linh bị thúc ép, bí quá, đành nói thật nhanh vào ống nghe:” Mẹ ơi, con yêu mẹ! Tha thứ cho con sự bất hiếu trước kia mẹ nhé”. Nói xong, cô vội vàng bỏ máy, đỏ bừng mặt về chỗ ngồi. Các sinh viên lần lượt bước lên bục, dưới con mắt theo dõi xít xao của giáo sư T. Người nào người nấy hoàn thành bài tập đặc biệt một cách miễn cưỡng. Giáo sư hết sức thất vọng, bởi ông không nghe thấy học trò nào tỏ lòng cảm ơn mẹ xuất phát từ nội tâm. Đến lượt số 28, Lực , cầm máy điện thoại di động, cậu nói một cách ngọt xớt:” Mẹ ơi, con vĩnh viễn yêu mẹ, mẹ là người con yêu nhất...”. Giáo sư nghe nói, bỗng chộn rộn trong lòng. Nhưng nhìn kỹ, thấy Lực len lén chớp chớp mắt nhìn xuống dưới, vẻ mặt đắc ý. Ngay tức khắc, giáo sư T đã kịp phản ứng, ông giằng lấy điện thoại di động vẫn chưa bấm số. Ông bỗng đau nhói trong tim, y như bị một nhát dao. Có lẽ nào đối với mẹ cũng có thể đem ra làm trò đùa? Dưới ánh mắt giận dữ của giáo sư, Lực đành phải gấp gáp bấm điện thoại của mẹ, hấp ta hấp tấp nói: “Mẹ ơi con sai rồi”. Thấy mình nói không đúng vội vàng thêm một câu: “Con yêu mẹ”. Đã đến giờ tan lớp, các sinh viên đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng giáo sư T càng nặng trĩu lòng. Lúc sau, bỗng dưng có bảy tám bố mẹ sinh viên tìm đến nhà trường. Trông người nào người nấy cũng có vẻ tất ta tất tưởi, vừa bước vào trường, đã vội vội vàng vàng hỏi người gác cổng có chuyện gì xảy ra đối với con mình. Người gác cổng ngớ ra, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Lúc này các sinh viên đều đang học tại lớp, các bậc phụ huynh nóng lòng sốt ruột ùa đến ngoài lớp học, ngó nghiêng, lo lắng nhìn vào trong. Lực đã phát hiện ra mẹ mình, Linh cũng trông thấy mẹ...Các cô cậu ngạc nhiên chạy ra khỏi lớp. Những ông bố bà me lập tức ùa đến vây chung quanh, lôi con mình, nhìn bên trái ngó bên phải, rối rít hỏi: - Con ơi, con làm sao thế? Chớ có làm chuyện dại dột, mẹ không thể không có con! Nghe từng lời hỏi han lo lắng của bố mẹ, nhìn vẻ mệt mỏi long đong đường dài trên mặt bố mẹ, cô cậu sinh viên nào cũng ngớ người. Linh bỗng òa khóc. Cô ôm chặt mẹ, nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa khóc vừa nói: - Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Con gái yêu mẹ! Xin mẹ tha thứ cho con sự bất hiếu trước kia. |
Vâng, lâu lắm rồi, người ta quên hẳn nói với nhau từ " cảm ơn". Ngay trong diễn đàn chúng ta, hẳn rõ như ban ngày cũng có từ" cảm ơn" dưới góc phải đó sao? chẳng phải như thế, ngầm nói rằng, dù bài viết có hay có dở, nhưng mang đến cho mỗi người nào đó một thông tin mới, đều có ích cho chúng ta hay sao. Song không hiếm người quên cái từ cực kỳ đơn gảin ấy. Càng gần gũi tình cảm cha mẹ, anh chị em bạn bè , nhiều khi từ " cảm ơn" càng hiếm thấy được thốt lên từ tận đáy lòng. Không phải chúng ta không yêu thương cha mẹ, anh chị em bạn bè quanh ta mà ta khôgn có thoi quen "cảm ơn" mỗi khi ai làm gì, mang gì đến và giúp gì cho ta....Cơ quan HT có 1 anh chuyên làm công đoàn phát tền ăn trưa hàng tháng cho anh em, ânh ấy tâm sự, mỗi lần phát tiền xong và anh em ký nhận, anh ấy cảm kích 2 đồng nghiệp nữ trong phòng anh ấy, tháng nào cũng như tháng nào, ký nhận xong, 2 cô bé nói với anh" em cảm ơn anh", là anh thấy ấm lòng, cũng đủ để anh tiếp tục cái công việc chẳng ai muốn làm đó.... Lời cảm ơn chan thành từ sâu thẳm tấm lòng nhiều khi sao khó qua, ngay cả đối với cả cha mẹ chúng ta.
Cảm ơn bác NHISH! Đó khôgn chỉ là suy ngẫm mà còn là bài học trong đời đó bác! |
Nhân đây, em nhớ một câu truyện (bức thư) khá hay, đó là Bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng nơi con ông theo học với nhan đề Thư gửi thầy.
“Kính gửi Thầy, Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin Thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Xin thầy hãy dạy cháu biết cứ mỗi kẻ ghét bỏ ta thì ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đô la nhặt được trên hè phố. Xin thầy hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất là những kẻ dễ bị đánh bại nhất. Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thủa của cuộc sống: đàn chim tung cánh bay trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh. Xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng thà bị điểm kém còn hơn gian lận trong thi cử. Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm. Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã, và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế. Xin hãy dạy cho cháu biết, phải lắng nghe tất cả mọi người, nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc lấy những gì tốt đẹp. Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế diễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy. Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người trả giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình. Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng. Xin hãy đối xử với cháu nhẹ nhàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên một con người cứng rắn. Xin hãy giúp cháu có được sự can đảm để không dung thứ sự sai trái, và giúp cho cháu có đủ sự bền chí để là người dũng cảm. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng, cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại. Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy con trai tôi quả là một cậu bé hạnh phúc và may mắn! (Trích từ: http://toantinlax.forumotion.net) |
Trích:
Không có điều đó, bức thư đã rất có giá trị rồi, không cứ phải là do Lincon viết. Xin xem: http://www.thanhnien.com.vn/news/Pag...714001139.aspx |
Abraham Lincoln(1861-1865) nổi tiếng là một diễn giả tài giỏi. Sau khi ông qua đời, nhiều người đã tiến hành sưu tầm những bài diễn văn,bài phát biểu, những lá thư của ông.
Hiệp hội Abraham Lincoln không chỉ sưu tập biên soạn thư và những bài phát biểu của ông mà còn đưa ra danh sách những câu nói, những bài phát biểu, những lá thư gây nhiêu tranh cãi là có phải của ông hay không. Lá thư gửi thầy hiệu trưởng do Abraham Lincoln viết mặc dù còn gây nhiều tranh cãi, nhưng rất phổ biến và được nhiều người biết đến và gán cho ông. Em đồng ý với quan điểm bác nqbinhdi, tuy nhiên, trong lúc còn chưa ngã ngũ thì chúng ta đã thưởng thức một tác phẩm tuyệt vời. Tham khảo: http://www.wanderings.net/notebook/M...terSonsTeacher |
1 phút suy tư
Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm. Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người : - Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên. - Tâm gian dối thì cuộc sống bất an. - Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.. - Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui. - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá… Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn : - Đặt trên tay để giúp đỡ người khác. - Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân. - Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ. - Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh. - Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác. - Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với vợ chồng, anh em chị em. Thân xác không tim thì thân xác chết, Làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người. |
Để thay đổi không khí của đề tài mang tính giáo dục, em xin post 1 truyên vui nhẹ nhàng của GRIGORI GORIN (Nga):
ĐƯỢC GIÁO DỤC TỐT “Người được giáo dục tốt không phải là người không làm đổ dấm lên khăn bàn, mà là người không để ý đến chuyện đó nếu có ai lỡ tay...” Nhà văn Tsekhov đã nói như vậy trong tuyển tập tác phẩm của mình, tập tám. Đúng là một nhận xét uyên bác. Khi đọc đến đoạn ấy, quả thật tôi rất đỗi ngạc nhiên: Tại sao mình không nghĩ ra điều đó nhỉ? Tự cho mình là những người trí thức, vậy mà, lạy Chúa, lỡ có ai vô ý làm đổ dấm lên bàn ăn, thế là ngay lập tức ầm ĩ cả lên. Còn Tsekhov đã bác lại điều đó. Nhà văn đã nói thẳng: Người được giáo dục tốt không phải là người làm vấy bẩn, mà hoàn toàn ngược lại... Khi đọc được điều này, ngay lập tức tôi quyết định sẽ sống theo Tsekhov. Và dịp may đã đến: sinh nhật của vợ. Khách là những người họ hàng, bạn bè nơi công tác. Chúng tôi ngồi bên bàn ăn, trò truyện một cách rất trí thức về thời tiết, về các cô gái da bánh mật, về nhà thơ Evtusenko, về mọi chuyện... Chúng tôi ngồi ngay ngắn, không ai làm đổ dấm ra bàn. Tuy nhiên có một vị khách, một anh chàng Kulikov nào đó, trong lúc với tay lấy cái chai đã làm đổ ly bia ra bàn. Vị khách bối rối vội vàng lấy giấy lau vết bẩn. Tôi ngồi im, không thèm để ý. Hoàn toàn không có một phản ứng nào. Có nghĩa là tôi ngồi im, coi như là anh ta không làm đổ cái gì cả. Cứ như là không có chuyện gì xảy ra. Nhưng ngay lúc ấy tôi nhận thấy, chẳng có ai để ý đến việc tôi đã tỏ ra không nhìn thấy anh ta đổ bia ra bàn. Tôi cảm thấy tự ái. Và thế là tôi liền lên tiếng: - Một nền giáo dục tốt, theo tôi, không phải là không làm đổ dấm ra bàn, mà là không để ý đến việc một người nào đó đã làm chuyện ấy... Vị khách Kulikov đỏ mặt nói: - Tôi không làm đổ dấm ra bàn! Tôi nói: - Dấm có liên quan gì đâu? Vấn đề không phải là dấm...Thật là tuyệt khi ở đây toàn là những người được giáo dục tốt. Đấy, mặc dù bia đổ ra bàn, nhưng có ai thèm chớp mắt đâu. Điều đó quả là tuyệt, dù đó là tấm khăn trải bàn mới mua. Vị khách Kulikov không hiểu tại sao lại càng bối rối tợn, anh ta lẩm bẩm cái gì đó và bỗng làm rơi cái đĩa xuống bàn. Cái đĩa vỡ tan thành từng mảnh! Khuôn mặt Kulikov đỏ như tôm luộc. Mọi người im thin thít. Tôi cố tỏ ra không để ý đến chuyện đó, mặc dù Tsekhov không hề đề cập đến chuyện bát đĩa. Tôi nói: - Xin các bạn đừng ngại! Chuyện nhỏ mà! Có ai thấy gì đâu! Mặc xác cái đĩa ấy! Nó nằm trong bộ đồ ăn bằng sứ Xắcxông chính hiệu đấy! Không hiểu sao Kulikov bỗng tỏ ra hốt hoảng, vội vàng cúi xuống nhặt những mảnh vỡ và trong lúc bối rối lại kéo lệch chiếc khăn bàn. Ly cốc chai lọ rớt hết xuống sàn...Tôi cắn môi, nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra không nhận thấy gì cả. Thậm chí tôi còn huýt sáo một điệu nhạc vui nhộn để chứng tỏ cho mọi người thấy tôi dửng dưng với chuyện đó. Ngay lúc ấy, các bạn có hình dung được không, chính vợ của Kulikov lại nhảy dựng lên và hét vào mặt tôi: - Anh định nhạo báng chồng tôi có phải không? Tôi nhã nhặn đáp: - Không có ai nhạo báng chồng chị cả! Ngược lại, tất cả chúng tôi đều cố tỏ ra không để ý đến sự lỗ mãng của anh ấy. Đấy, chẳng hạn như chị, chị đã dùng nĩa của mình chọc vào đĩa xalat dùng chung cho mọi người, nhưng tôi có để ý đến chuyện ấy đâu. Đột nhiên chị ta bỗng bật khóc, còn các vị khách không hiểu sao lại tỏ ra tức giận. Một người bà con nào đó của vợ tôi đứng bật dậy, hét lên: - Đi thôi! Ở đây người ta đang nhạo báng chúng ta! Tôi nói: - Nào có ai nhạo báng các bạn đâu? Các bạn đến đây, dẫm nhoe nhoét sàn nhà, gẩy cả tàn thuốc lá vào đĩa, uống thoải mái...Tôi đã cố gắng không để ý đến chuyện đó, thế mà các bạn còn trách móc! Tôi vừa nói đến đấy thì các vị khách liền bật cả dậy, đổ xô ra phòng ngoài lấy áo khoác. Tôi hét theo: - Thôi được rồi! Hãy biến đi! Chúc lên đường bình an! Dĩ nhiên, việc tôi hét lên như vậy là lỗ mãng. Lẽ ra không nên làm thế. Tôi rất muốn nói với họ một câu gì đó về dấm hay một thứ gì đại loại như vậy trong tuyển tập Tsekhov nhưng chẳng nhớ ra một đoạn trích dẫn nào cả. Lạy Chúa, may mà tôi không ném cả chai theo, tôi đã kìm lại được... ĐÀO MINH HIỆP dịch Theo: http://www.baophuyen.com.vn |
Mời các bạn xem link này.
http://www.mediafire.com/?vwzjjt5c5je |
Trích:
Rất trùng hợp, hôm nay em cũng vừa mở một topic về ngụ ngôn trên http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2201 Với nhan đề "Lev Tolstoy -Truyện thơ ngụ ngôn" mời bác ghé qua cho vui. |
Những viên sỏi thần (John Wayne Schlatter)
"Tại sao chúng em phải học tất cả những điều ngu ngốc này?" Trong tất cả những câu hỏi và phản đối mà tôi đã nghe từ học trò của mình suốt bao nhiêu năm dạy học đây là câu mạnh nhất. Tôi trả lời học trò của mình bằng một câu chuyện sau. "Một đêm, một đám người du mục chuẩn bị nghỉ đêm giữa đồng thì bất ngờ họ thấy mình bị bao quanh bởi một luồng sáng. Họ tin là thiên thần đang đến với họ. Họ chờ đợi với niềm tin rằng thiên thần sẽ nói cho họ những điều quan trọng chỉ dành riêng cho họ thôi. Một giọng nói vang lên "Hãy nhặt tất cả những viên sỏi xung quanh. Bỏ chúng vào trong túi mang theo bên mình. Hãy đi một ngày và đêm mai các anh sẽ thấy vui mừng và cả nỗi buồn." Sau khi thiên thần biến mất, những người du mục ngạc nhiên và thất vọng. Họ chờ đợi một sự khám phá lớn, những bí mật giúp họ trở nên giàu có, mạnh khỏe và làm bá chủ thế giới. Nhưng thay vào đó họ chỉ phải làm một việc cỏn con không có ý nghĩa gì cả. Dẫu sao, nghĩ đến lời nói của thiên thần, mỗi người cũng nhặt vài viên sỏi rồi bỏ vào túi dù không hài lòng chút nào. Đi suốt một ngày, khi đêm đến họ dừng chân cắm trại. Mở túi ra họ thấy những viên sỏi đã trở thành những viên kim cương. Họ vui mừng vì có kim cương, nhưng cũng buồn tiếc đã không lấy thêm vài viên sỏi nữa." Tôi có một học trò, tên Alan, từ thời kỳ đầu tiên đi dạy học đã chứng minh chuyện trên là sự thật. Khi Alan học lớp 8, cậu bé này rất giỏi "gây chuyện" và hay bị đuổi học. Cậu ta đã trở thành một tên "anh chị" trong trường và trở thành bậc thầy về "chôm chỉa". Mỗi ngày tôi cho học trò học thuộc lòng những câu danh ngôn. Khi điểm danh, tôi đọc đoạn đầu của một câu danh ngôn. Để được điểm danh, học trò phải đọc nốt phần cuối của câu danh ngôn. "Alice Adams - Không có thất bại ngoại trừ..." " Không tiếp tục cố gắng , em có mặt thưa thầy Schlatter." Như vậy đến cuối năm, những học trò của tôi nhớ được khoảng 150 câu danh ngôn. "Nghĩ bạn có thể, nghĩ bạn không thể - cách nào cũng đúng!" "Nếu bạn thấy chướng ngại, bạn đã rời mắt khỏi đích đến." "Người cay độc là người biết giá cả mọi thứ nhưng chẳng biết giá trị của cái gì cả." Và tất nhiên câu danh ngôn của Napoleon Hill "Nếu bạn nghĩ ra nó, và tin vào nó, bạn có thể đạt được nó." Alan là người phản đối nhiều nhất về cách học này - một ngày kia cậu bị đuổi khỏi trường và biến mất suốt năm năm. Một ngày nọ, cậu ta gọi điện thoại cho tôi. Cậu vừa được bảo lãnh ra khỏi trại cải tạo. Sau khi cậu ta bị ra tòa và cuối cùng bị chuyển đến trại cải tạo trẻ vị thành niên vì những điều mình đã làm, cậu ta chán ghét chính bản thân mình và cậu đã lấy dao cạo cắt cổ tay mình. Cậu kể "Thầy có biết không, em nằm đó khi mà sự sống đang chảy ra khỏi thân thể em, em chợt nhớ đến một câu danh ngôn thầy đã bắt em chép đi chép lại 20 lần một ngày. "Không có sự thất bại trừ việc không tiếp tục cố gắng." Và đột nhiên em thấy nó có ý nghĩa. Nếu em còn sống, em không thất bại, nhưng nếu em để cho mình chết, em sẽ thất bại hoàn toàn. Vì thế với sức lực còn lại em gọi người tới cứu và bắt đầu một cuộc sống mới." Khi cậu nghe câu danh ngôn đó, nó là viên sỏi. Khi cậu cần một chỉ dẫn vào thời điểm quan trọng của cuộc đời, nó trở thành viên kim cương. Và như tôi nói với bạn, hãy tìm cho mình thật nhiều viên sỏi, và bạn sẽ nhận được những viên kim cương |
Mời các bạn xem link này.
http://www.mediafire.com/?tm0zonhz0aw |
Yên bình
Một vị vua treo giải thuởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công . Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức va ông phải chọn lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên lá bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm nhìn bức tranh điều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo. Bức tranh kia cũng có những ngọn núi , nhưng những ngọc núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp . Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào. Nhưng khi nhà vui ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nức của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ cũa mình...Bình yên thật sự. "Ta chấm bức tranh này!-Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên." |
NHỮNG TẤM LÒNG NHÂN HẬU
Điều thần kỳ dành cho Lài (LĐ) - Em Đào Thị Lài - người suốt 13 năm mang một "khối u to nhất trong lịch sử y học thế giới" ở mặt, đã trở về quê nhà sau gần một năm phẫu thuật, điều trị ở Mỹ. Buổi chiều ngày đầu tiên của năm mới 2009, phi cơ của Hãng hàng không Vietnam Airlines hạ cánh xuống sân bay Phú Bài, mang theo một hành khách rất đặc biệt: Em Đào Thị Lài - người suốt 13 năm mang một "khối u to nhất trong lịch sử y học thế giới" ở mặt, đã trở về quê nhà sau gần một năm phẫu thuật, điều trị ở Mỹ. "Quả là chuyện thần kỳ!". Nhiều người thân quen quá ngạc nhiên, vì đã không còn nhận ra cô bé Lài có gương mặt xấu xí đến kinh hoàng ngày nào. Và tất nhiên, chuyện thần kỳ không phải từ trên trời rơi xuống... Miệng mang khối u to hơn mặt Tôi tình cờ gặp Lài trong một lần đi qua nhà em ở đội 5 - thuộc thôn A Lưu, xã Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh TT-Huế vào đầu tháng 2.2008. Và tôi đã không giấu được sự kinh hoàng khi lần đầu tiên trong đời nhìn thấy một cô gái với khuôn mặt bị biến dạng do một khối u ở miệng dài và to - ước chừng nặng gần 1/3 trọng lượng cơ thể - đang rỉ những dòng mủ trắng đục. Ông Đào Thương - bố của Lài - đã kể trong nước mắt: "Khi Lài mới chào đời, các bác sĩ đã phát hiện trong miệng em có một khối u. Ba năm sau, Lài được bệnh viện điều trị và cắt khối u, nhưng sau đó không lành mà còn phát triển ngày một lớn hơn. Và đến chừ thì như anh thấy đó. Hàng ngày, việc ăn uống của em vô cùng khó khăn khi cơm phải xay nhuyễn như cháo mới đút vào miệng được. Đặc biệt, việc vệ sinh răng miệng không thể nào thực hiện được, khi miệng em bây giờ đã biến thành một cái túi đầy máu và mủ. Bao nhiêu năm nay, Lài hầu như không ra khỏi nhà vì không chịu được những lời xầm xì của xóm làng và những đứa trẻ cùng lứa". Đã 15 tuổi, nhưng Lài gầy gò như một đứa trẻ lên 5. Trong lần xét nghiệm gần nhất, bệnh viện cho biết Lài bị u lành, có thể phẫu thuật được. Tuy nhiên, chi phí phẫu thuật quá lớn, phải tính đến hàng tỉ - là quá sức đối với một gia đình nông dân nghèo, có đến 7 người con, trong khi nguồn thu nhập lại chỉ trông chờ vào mấy mảnh ruộng như bố mẹ em. Chuyện của em Lài sau đó xuất hiện trên mục "Cảnh đời" của Báo Lao Động cùng với các phương tiện truyền thông khác. Nhiều tấm lòng nhân ái khắp đất nước đã liên tục gửi tiền ủng hộ em (cho đến tận bây giờ vẫn còn, với tổng số tiền lên đến hàng trăm triệu đồng). Nhiều bệnh viện trong nước - trong đó có Viện Răng - Hàm - Mặt Trung ương - đã đề nghị được khám để phẫu thuật miễn phí cho em, dù khả năng thành công là rất ít... Những chuyện thần kỳ Thế nhưng, Lài đã không ra Hà Nội bởi trước đó - gần như cùng lúc với tôi, ông Nguyễn Xuân Tấn - một thành viên của nhóm Hướng Thiện bác Siêu, gần 50 năm nay chuyên quyên góp gạo của "người giàu" để giúp đỡ người nghèo ở Huế - đã gặp Lài. Sau đó, bà Thuỷ Tiên - một thành viên trong nhóm bác Siêu - đã email cho em gái đang sống ở Mỹ để kể về hoàn cảnh của em, đề nghị gia đình cùng "những tấm lòng nhân hậu" khác giúp đỡ cho việc giải phẫu cấp tốc để Lài tiếp tục được sống. Nhận được tin, anh Lê Hoài Anh - chồng của em gái bà Thuỷ Tiên, là giáo sư luật, đang giảng dạy tại một trường đại học ở tiểu bang Texas của Mỹ - đã quyết định dốc hết công sức và thời gian của mình cho việc làm sao mang được Lài sang chữa trị tại Mỹ. Anh liên lạc với các tổ chức y tế nhân đạo như "The Smile Project", "Interplast", đồng thời yêu cầu bạn bè, nếu có biết tổ chức từ thiện nào có thể giúp đỡ cho cháu Lài thì báo cho anh biết. "Trong lúc tôi đang chờ đợi thì bất ngờ nhận được thông tin trả lời từ quỹ từ thiện tại thành phố Miami - thuộc tiểu bang Florida có tên là "International Kids Fund, Jackson Memorial Foundation" (IKF) cho biết, họ sẽ bảo trợ cho việc mang Lài sang Miami để giải phẫu. Bất ngờ và may mắn hơn nữa là bác sĩ Jesus Gomez - chuyên khoa về giải phẫu hàm - mặt của Trung tâm Y khoa Jackson Memorial Medical Center của Trường Đại học Miami, tiểu bang Florida - người trước đó đã phẫu thuật thành công một ca tương tự - đã nhận lời phẫu thuật cho Lài" - anh Hoài Anh kể. Mọi thủ tục sau đó được cấp tốc tiến hành. Để an tâm, cả bà mẹ vợ của Lê Hoài Anh cũng đã bay về Việt Nam để "hộ tống" Lài, nhằm đề phòng bất trắc. Và đến đêm 8.4.2008, Lài và mẹ - bà Văn Thị Tuyết, đã đáp máy bay từ TP.Hồ Chí Minh đi Miami. .. Theo lời bác sĩ Jesus Gomez, loại bướu mà Lài mắc phải có tên y học là Schwannoma và đó có thể là cục bướu lớn nhất trong lịch sử y học thế giới! Điều nguy hiểm nhất cho Lài là bướu phát triển quá lớn, nên nó chặn bớt mũi và cuống họng của cháu, khiến Lài bị khó thở, khó ăn và khó ngủ. Bướu lớn quá cũng ảnh hưởng đến thanh quản của cháu, nên tuy Lài còn nói được, nhưng không rõ lời. Các bác sĩ khẳng định, nếu không được cắt bỏ, cục bướu này sẽ khiến cháu Lài bị nghẹn thở, không nói, ăn uống được nữa và sẽ chết trong một thời gian ngắn(!). "Đúng theo kế hoạch, ca mổ bắt đầu lúc 8h ngày 29.4 và kết thúc lúc 10h30 phút tối cùng ngày - tức diễn ra hơn 14h liên tục. Các bác sĩ đã cắt bỏ toàn bộ cục bướu và cho biết nó sẽ không mọc lại nữa. Trong lúc phẫu thuật, các bác sĩ cũng đã sửa luôn cằm và mặt cho Lài" - anh Lê Hoài Anh cho biết. Sau một thời gian bình phục, Lài tiếp tục trải qua ca phẫu thuật thứ hai để chỉnh hình lại mặt, xương, cột sống... và đến thời điểm này, khuôn mặt của Lài đã gần như một người bình thường. Gặp tôi ở nhà khi vừa về nước, Lài đã nói được lời cảm ơn tất cả những tấm lòng từ thiện một cách tròn trịa. "Bác sĩ nói Lài chỉ còn mỗi việc làm lại hàm để trồng răng nữa là hoàn hảo, nhưng việc này phải đợi những vết thương trên khuôn mặt lành hẳn, và việc này có thể làm ở Việt Nam" - mẹ Lài nói. Không phải từ trên trời rơi xuống Từ một cô bé bị bệnh nan y ở một làng quê nghèo khó xa xôi của Việt Nam, Lài "bỗng dưng" được đưa sang Mỹ để phẫu thuật khối u ở một bệnh viện hiện đại hàng đầu thế giới ở thành phố Miami, với tổng chi phí ước tính gần 3 tỉ đồng. Không chỉ có vậy, hình ảnh và tin tức về căn bệnh, quá trình phẫu thuật và phục hồi của em đã xuất hiện hầu hết trên các hãng tin hàng đầu thế giới như AFP, AP, BBC, chương trình truyền hình Discovery Channel; các tờ báo và kênh truyền thông như Miami Herald, Today, Yahoo News, Fox News... Không chỉ đưa tin, các cơ quan truyền thông này còn đồng loạt kêu gọi dân chúng Mỹ mở lòng từ tâm, đóng góp cho IKF để trang trải chi phí giải phẫu cho Lài. Và tất cả cho rằng, việc Lài được qua Mỹ phẫu thuật và phẫu thuật thành công là một điều thần kỳ. Vâng, đó là một điều thần kỳ (!). Nhưng điều thần kỳ này không phải từ trên trời rơi xuống, mà nó là kết tinh của hàng loạt những tấm lòng nhân ái của những người mang dòng máu Việt ở Mỹ, như gia đình anh Lê Hoài Anh và rất nhiều người gốc Việt khác. Là ông Nguyễn Xuân Tấn, cùng rất nhiều tấm lòng thầm lặng khác ở trong và ngoài nhóm Hướng Thiện bác Siêu ở Huế như bà Thuỷ Tiên, Minh Minh... Hay một bác sĩ xin giấu tên đã bỏ rất nhiều công sức và tiền của để hoàn thành cho Lài một bộ y bạ, mà ông Tấn nói rằng: "Tui sống đến 74 tuổi rồi mà chưa bao giờ gặp một bác sĩ tốt tính như vậy!". Tôi còn nhớ như in những ngày tháng tư, trước khi rời quê vào TP.Hồ Chí Minh để qua Mỹ, bà Văn Thị Tuyết - mẹ Lài, đã ôm con khóc như mưa gió, vì "tui không biết chuyện chi đang xảy ra, tui một chữ Việt Nam bẻ đôi cũng không biết, từ nhỏ tới chừ chưa khi mô rời khỏi huyện Phú Vang, chừ một thân ôm con qua tới bên Mỹ, không biết phải làm răng đây?". Để rồi hôm gặp lại tôi sau khi trở về, bà Tuyết lại một lần nữa nức nở khóc - nhưng lần này không phải do đắng cay, sợ hãi - mà bởi quá hạnh phúc, bởi "đã về tới nhà mình ngủ một đêm rồi mà tui vẫn không tin những gì vừa trải qua là có thật. Dù có nằm mơ, mẹ con tui cũng không ngờ rằng đời mình lại gặp được nhiều người Việt, người Mỹ tốt bụng đến mức không có gì tả hết như vậy. Chính họ đã sinh con tui ra thêm một lần nữa...". Đứng lặng một góc sân sau những giây phút chia vui đẫm nước mắt với gia đình, ông Nguyễn Xuân Tấn tâm sự: "Thành quả của em Lài hôm nay ví như ta có được một chiếc áo mới. Để có được chiếc áo, ta phải trải qua rất nhiều công đoạn từ nuôi tằm, dệt vải, nhuộm màu, khâu may...". Rồi không hẹn mà gặp, cả ông và tôi đều có chung một ước mơ và hy vọng: "Giá mà mỗi sớm mai thức dậy, mỗi một chúng ta sẽ "hẹn nhau" để cùng viết thêm những câu chuyện thần kỳ như đã viết cho em Lài. Cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao... http://www.laodong.com.vn/Home/Dieu-...121276.laodong |
|
Trích:
|
Lời xin lỗi thứ 100
________________________________________ Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy: - Cậu đến đón mình được chứ? - Được, đợi mình 5 phút (5’). - Nhanh lên đấy nhé? 3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới. - Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi - Mình xem một chương trình tivi - Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà. Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi. .... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi. Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến. Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện. Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng. Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại. Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo. "Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ. Đó là lời xin lỗi thứ một trăm. Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi... Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi. "... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!" " lần thứ 2.... " " lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện. "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...." Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười. Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI. (theo 24h) ***************************** :emoticon-0150-hands :emoticon-0155-flowe |
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 10:00. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.