![]() |
Nước Nga-Thần tượng của tôi-Tình yêu của tôi!
TÔI! Một cô gái 18 tuổi,chưa một lần đặt chân đến nước NGa,không biết một chút tiếng NGA nào nhưng với tôi-nước NGa là cả một tình yêu lớn! Tôi đã yêu nước NGa ngay từ những bài học đầu tiên mà tôi được học.Đối với tôi ngày ấy-là 1 cô bé tiểu học,hình ảnh của V-I-LeNin,Vôldia,của nhưng cán bộ kĩ thuật Liên Xô trên nhà máy thủy điện Hòa Bình..đã cho tôi nhưng cảm nhận tốt đẹp đầu tiên về nước NGa,về LX xa xôi. Lớn lên tôi được biết nhiều hơn về LX và tình yêu mà tôi dành cho đất nước vĩ đại ấy ngày càng sâu đậm.Tôi đươc học,được đọc về văn học,về cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại trong các bài học lịch sử thì tình yêu mà tôi dành cho nước NGa không chỉ là tình yêu mà còn là sự kính phục.Nước NGa và LX đã cho tôi bao cái nhìn mới mẻ,trân trọng những đóng góp lớn lao cho loài người.Ở đất nước anh hùng này đã sinh bao nhiêu bậc vĩ nhân mà tên tuổi họ còn mãi.Người ta biết đến MACXIM GORKI,A PUSKIN với những tác phẩm bất hủ;biết đến Lomnoxop,Mendeleev trong khoa học;biết Lev Yasin,Yevgeny Bruchenko trong thể thao... Không fải bởi tôi yêu thể thao nhưng quả thật Olympic Moscow 1980 mãi là 1 kì tích trong lịch sử Olympic thế giới! Tôi yêu nước NGa bởi vì tôi biết thậm chí tôi không đủ tấm lòng để yêu đủ được! Liên Xô và NGa đã tuyệt vời như thế nào trong chiến tranh-cả thế giới đều thừa nhận,và lại càng tuyệt vời hơn trong công cuộc xây dựng đất nước.Trong hoàn cảnh ngặt nghèo,LX không chỉ đứng vững mà còn là người anh cả,là nóc nhà cho các dân tộc bị áp bức.Tôi thực sự kinh ngạc vì tiềm lực của dân tộc này.Ngay lập tức,LX đã có thể chế tạo bom hạt nhân ngay sau khi người Mĩ có-nhưng tôi biết LX sẽ không như Mĩ khi Mĩ dùng nó để tàn sát loài người .LX đã vươn tới những đỉnh cao của trí tuệ loài người,đã bay ra ngoài vũ trụ,đã nghiên cứu sâu trong lòng đất ở địa cực,đã đóng góp cho loài người bao công trình tuyệt vĩ.Với VN,LX là người anh cả,là người bạn thủy chung son sắt tuyệt vời.Còn với tôi LX mãi mãi là 1 tình yêu lớn lao và đẹp đẽ! Năm tôi chào đời, ở LX có bao biến động lịch sử,báo hiệu một điều gì đó rất lớn lao sắp xảy ra...Khi tôi lên 2 tuổi đã chẳng còn LX nữa rồi.Nhưng 1 cô bé 2 tuổi thì biết gì nhỉ? Sau này lớn lên,tôi hiểu và tin tưởng rằng:NGa là hậu duệ của LX và tôi sẽ yêu NGa với tất cả những gì mà tôi đã dành cho LX. Và tôi đã làm đúng như vậy! Cuộc sống tiếp tục diễn ra như vốn có và tôi vẫn tiêp tục tình yêu của mình.Nếu như trước kia tôi yêu LX qua sách vở thì nay tôi yêu NGa qua đài,báo và internet. Tôi yêu LX vì nhờ có sự giúp đỡ của LX mà ông bà tôi,bố mẹ tôi và tôi có được sự tự do để sinh tồn.Tôi yêu nước NGa vì đồ dùng của họ rất tốt trong c/s hàng ngày. Tôi yêu nước NGa từ cỏ cây hoa lá đến những con người đôn hậu thủy chung. Với tôi, tất cả sẽ chẳng có gì thay đổi cả! Có rất nhiều điều mà yôi học được và tôn trọng nước NGa.Một trong những điều mà tôi kính trọng nhất là :"Sự tôn trọng mà nước NGa dành cho lịch sử".Đây quả là một tính cách NGa rất...rất tuyệt vời! Tôi đến với diễn đàn với tư cách là một thính giả chung thủy của Đài tiếng nói nước Nga,là một người tự coi nước NGa là quê hương yêu dấu của mình cho dù tôi chưa bao giờ đến cả.Tôi xin kể với các bạn một tình yêu nhỏ trong tình yêu lớn mà tôi dành cho nước NGa.56 năm trước đây-3/9/1951-đài Moskva (nay là đài TNNN)đã phát thanh buổi tiếng Việt đầu tiên.Trong suốt những năm chiến tranh ác liệt,đài Moskva luôn là người bạn cùng chung chiến hào với VN,là cầu nối tình hữu nghị Việt-NGA,giúp sức cho VN chiến thắng. Song tình hình không phải lúc nào cũng tôt đẹp cả,nhất là khi LX tan rã,tình hữu nghị Việt-NGA có lúc tưởng chừng rơi vào quên lãng,đã có rất nhiều tiếng nói yêu cầu cắt giảm chương trình tiếng Việt vì không cần thiết.Tình hình lúc đó là cực kì khó khăn.Nhưng với tình cảm và lòng tin vào VN,vào thính giả,các cán bộ của ban Tiếng Việt đã kiên quyết đấu tranh để duy trì chương trình TV.Chắc các bạn đã nghe nhiều đến nhà báo lão thành -Lêônhíp Krichevski,Alexay Lenxov,những người đã đến và công tác ở VN nhiều trong chiến tranh. Bây giờ tình hình đã khác!2 chuyến thăm VN của TT PUTIN,Thủ tướng M FRADCOV đã tái khẳng định Vn là đối tác chiến lược của NGa.Rồi cả ngân hàng chung đầu tiên của 2 nước...đã thể hiện sư tin tưởng vào quan hệ 2 nước. Tình yêu của tôi, sự khâm phục của tôi quả là không đặt nhầm chỗ.Người Nga đã đáp lại nhiệt thành lòng yêu mến của người VN.Nước Nga trong tôi mãi mãi dệu kì,cả trong quả khứ-hiện tại và tương lai.Tôi tin tưởng vào sự nhận định của mình! Tình yêu mà tôi dành cho nước NGa được đặt trên 1 nền móng vững chắc,đã và đang được củng cố thêm vì thế sao tôi lai không dám tin nhỉ? Nhờ có nước NGa mà tôi có thêm niềm tin vào c/s,cuộc sống tinh thần trong sáng,và đặc biệt có những người bạn tâm giao.Cảm ơn nước NGa đã dành cho tôi tất cả!tôi chờ đợi 1 ngày sẽ đặt chân lên đó.Còn bây giờ,tôi chỉ biết viết lên những dòng này mà thôi "Nước NGa ơi!Tôi sẽ mãi yêu Người" |
Năm nào cũng vậy, Chúng tớ đều hẹn gặp nhau nhân Cách mạng Tháng 10, và đây là lần gặp gần nhất
http://i212.photobucket.com/albums/c...3/DSC00009.jpg |
Bạn Tuyết ơi, bạn yêu nước Nga hơn hay bạn yêu Liên Bang Xô Viết hơn? Nếu bạn yêu nước Nga, bạn nghĩ gì về Nga hoàng?(Nhất là cái ông đã bán vùng Alaska rộng lớn đầy dầu mỏ cho Mĩ với giá rẻ mạt để bây giờ tiếc hùi hụi.)
|
Bạn YuriYushakov à, nếu đọc những dòng của Nguyễn Thị Tuyết trên kia thì thấy ngay là Tuyết yêu Liên Xô và nước Nga ngày nay, cũng như tất cả những người tự nguyện tham gia vào trang này.
Còn Nguyễn Thị Tuyết nếu đúng là cô gái miền trung du có gửi thư sang Matxcơva, thì xin mời em đón nghe chương trình "Trên làn sóng điện Matxcơva" kỳ này của đài Tiếng nói nước Nga (phát sóng lần đầu Chủ nhật 21/12, nhắc lại vào Chủ nhật 28/12). |
Nước Nga thân yêu
Tôi đã từng 1 lần được đến nước Nga. :emoticon-0115-inlovThat hạnh phúc biết bao khi được tận mắt ngắm nhìn nước Nga tươi đẹp. Tôi- một cô gái nhỏ nhưng cũng đã biết nhớ biết thương một đất nước xa lạ mà rất rất nhiều người chưa từng đặt chân đến. Khi đã trở lại VN sau một chuyến du lịch Châu Âu thì tâm hồn tôi bao giờ cũng nhớ đến nước Nga :emoticon-0155-flowe Một xứ sở mà có lẽ trước đó tôi chưa từng nghĩ đến nó. Tôi nhớ những bông hoa bố công anh nhỏ bé mà đáng yêu biết nhường nào. Nhớ những bông tuyet mùa hè rơi trên nững con đường đầy xe cộ tấp nập. Nhớ dòng sông von-ga thơ mộng. Nhớ quảng trường đỏ, nhớ công viên chiến thắng rực rỡ sắc màu.:emoticon-0136-giggl
Tôi tin rằng nếu một ai đã đặt chân đến nước Nga thì chắc chắn người đó sẽ không thể nào quên được nó bởi vì nó quá đẹp nó quá thân thiện Nếu có thời gian thì bạn hãy dành một chút để đến thăm nước Nga Bạn sẽ cảm thấy vô cúng thích thú khi ngồi trên ghế dưới những hàng cây cao mà thưởng thức chiếc kem mát lạnh. Tôi yêu nước NGa bởi vì tôi biết thậm chí tôi không đủ tấm lòng để yêu đủ được! :emoticon-0157-sun: Liên Xô và NGa đã tuyệt vời như thế nào trong chiến tranh-cả thế giới đều thừa nhận,và lại càng tuyệt vời hơn trong công cuộc xây dựng đất :emoticon-0102-bigsmnước.Trong hoàn cảnh ngặt nghèo,LX không chỉ đứng vững mà còn là người anh cả,là nóc nhà cho các dân tộc bị áp bức.Tôi thực sự kinh ngạc vì tiềm lực của dân tộc này.Ngay lập tức,LX đã có thể chế tạo bom hạt nhân ngay sau khi người Mĩ có-nhưng tôi biết LX sẽ không như Mĩ khi Mĩ dùng nó để tàn sát loài người .LX đã vươn tới những đỉnh cao của trí tuệ loài người,đã bay ra ngoài vũ trụ,đã nghiên cứu sâu trong lòng đất ở địa cực,đã đóng góp cho loài người bao công trình tuyệt vĩ.Với VN,LX là người anh cả,là người bạn thủy chung son sắt tuyệt vời.Còn với tôi LX mãi mãi là 1 tình yêu lớn lao và đẹp đẽ! :emoticon-0100-smile Tình yêu của tôi, sự khâm phục của tôi quả là không đặt nhầm chỗ.Người Nga đã đáp lại nhiệt thành lòng yêu mến của người VN.Nước Nga trong tôi mãi mãi dệu kì,cả trong quả khứ-hiện tại và tương lai.Tôi tin tưởng vào sự nhận định của mình! :emoticon-0159-music Tình yêu mà tôi dành cho nước NGa được đặt trên 1 nền móng vững chắc,đã và đang được củng cố thêm vì thế sao tôi lai không dám tin nhỉ? Nhờ có nước NGa mà tôi có thêm niềm tin vào c/s,cuộc sống tinh thần trong sáng,và đặc biệt có những người bạn tâm giao.Cảm ơn nước NGa đã dành cho tôi tất cả!tôi chờ đợi 1 ngày sẽ đặt chân lên đó.Còn bây giờ,tôi chỉ biết viết lên những dòng này mà thôi :emoticon-0127-lipss "Nước NGa ơi!Tôi sẽ mãi yêu Người" |
7 tòa nhà hình tháp nhọn ở Maxcova được Xtalin quyết định xây từ ngay sau khi kết thúc chiến tranh để chứng tỏ cho TG thấy Lien Xo giàu & mạnh cỡ nào, thật đáng khâm phục. ( một trong số đó là ĐH Lômnoxop, nơi đào tạo khá nhiều nhân tài cho VN )
|
Mình cũng yêu Liên Xô, yêu nước Nga. Mình sinh năm 1992, 1 năm sau khi LX không còn nữa. Từ khi đọc Thép đã tôi, thế đấy, từ việc yêu mến, thán phục Pavel, sang yêu LX - nước Nga Xô viết, yêu mến cả Lenin - con người vĩ đại nhất trong số những con người vĩ đại.
Chú ý dấu và viết tiếng Việt chuẩn nhé bạn-virus |
Tôi yêu nước Nga nhưng thích Liên Xô hơn 1 ít. Không phải tôi là người "hoài cổ" nhưng kể cả ở Việt Nam, tôi vẫn thích thời kì "người yêu người sống để yêu nhau" hơn là bây giờ "việc ai người ấy làm" chỉ biết mỗi bản thân mình (tất nhiên tôi không muốn quay về thời kì đồ đá đâu). Tôi tin một ngày không xa, nước Nga sẽ lại là một "Liên Xô" hùng cường như trước, tương lai sẽ vẫn là xã hội CSCN mà hìhì (môn Triết học, CNXH khoa học và Lịch sử Đảng tôi đều được trên 8 đấy hichic).
|
Tôi cũng mong ước như bạn vậy, LX có trở về hay không cũng không quan trọng nữa rồi, chỉ tin rằng một ngày nào đó nước Nga sẽ trở về với CNXH, CNCS và là một siêu cường vượt qua đế quốc Mỹ đáng ghét.
|
Trích:
[B]Chào bác nuocnga_va_toi! Tặng bác một niềm hy vọng đây ![/B "TRUNG QUỐC BỊ CHIA NHỎ VÀO 2050? Post by: VMC | Labels: chiến tranh, chính trị, Mỹ, Nga, Nhật Bản, Thổ Nhĩ Kỳ, Trung Quốc | at 2/06/2009 05:29:00 CH | Nhà phân tích chính trị hàng đầu của Mỹ, ông George Friedman, Giám đốc Viện Stratfor dự đoán một số diễn biến trên thế giới trong thế kỷ 21 như sau: - 2009: Chủ nghĩa khủng bố sẽ buộc phải đoạn tuyệt với mục tiêu thành lập đế chế Hồi giáo trên toàn bộ lãnh thổ Châu Âu và Châu Á. Một trong những nguyên nhân dẫn đến kết cục này là không có nguồn tài chính. - 2015: Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết (Liên Xô) khôi phục trên lãnh thổ nước Nga. Thế giới bước vào cuộc chiến tranh lạnh thứ 2 giữa Mỹ và Liên Xô. - 2030: Hoa Kỳ đối mặt với nguy cơ giảm tỉ suất sinh. Nước này sẽ cho nhập cư ồ ạt từ Mỹ Latinh. Đến năm 2090 người nhập cư sẽ chiếm phần áp đảo ở những bang tây nam, vốn trước đây là lãnh thổ của Mexico. - 2050: Trung Quốc sẽ chia thành nhiều nước nhỏ do bị áp lực từ kinh tế suy giảm và cuộc cạnh tranh giữa các tỉnh. - 2050: Nhật Bản và Thổ Nhĩ Kỳ sẽ trở thành cường quốc, bảo vệ cho lục địa Âu - Á khỏi nguy cơ xâm lược của Mỹ. - 2050: Nổ ra chiến tranh thế giới thứ ba trong... vũ trụ. Nhật Bản tấn công vào các trung tâm điều khiển của Mỹ trên quỹ đạo, giống như trận Trân Châu Cảng trước kia. Mỹ sẽ nắm phần thắng. - Nửa cuối thế kỷ 21: Nước Mỹ quay trở lại thời hoàng kim. " Không rõ bác này dự đoán về Việt Nam như thế nào? |
Trích:
Không biết sau vài chục năm nữa Nhật và Thổ Nhĩ Kỳ thế nào,chứ bây giờ thì đó là 2 đồng minh đắc lực của Mĩ. Còn TQ thì đang vươn lên mạnh mẽ,từng bước vượt qua nhiều cường quốc như Anh,Đức và đang đe dọa vị trí của Mĩ thì chuyện nó bị chia tách thành nhiều nước đúng là trong mơ. Chỉ có một điều ông ta dự đoán mà đó cũng là mong muốn của nhiều người sẽ thành sự thật đó là sự khôi phục của Liên bang Xô Viết. Nhưng đó cũng chỉ là mong muốn chủ quan của chúng ta mà thôi,còn tùy thuộc vào bối cảnh chính trị,kinh tế thế giới. Còn tiên đoán cuối cùng thì thấy rõ ý đồ của ông ta:thế giới có biến đổi thế nào thì Mỹ vẫn là số 1.:emoticon-0102-bigsm |
Trích:
Tôi nhớ không rõ , nhưng đã từng có nhà ngoại cảm nữ nổi tiếng tiên đoán về "sự sụp đổ của Liên bang Sô viết" . Và chỉ sai có vài năm thôi ! Còn CHINA thì , theo các nhà phân tích trên thế giới , nó có những bất ổn nội tại (tham khảo trên //bauxitevietnam.info). Có thể họ đi nhanh quá mà bỏ qua những "nền" và "tảng" chăng! Sắc tộc , đời sống người dân , tranh chấp và nguy cơ xung đột biên giới với Nga , Ấn Độ , Việt Nam... .Sự cách biệt , phân hóa xã hội rất lớn . Chưa kể đến ...những tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng Cộng sản Trung Quốc . Hoa Kỳ , khi đã có những đối trọng trong một thế giới đa cực và dần dần "phẳng" thì sẽ bộc lộ những "gót chân achille" là điều cũng dễ hiểu ! Vấn đề Nhật Bản , Thổ Nhĩ Kỳ thì..."không có tình bạn và kẻ thù mãi mãi , chỉ có lợi ích là vĩnh cửu" ! Có đúng không bác ? Dĩ nhiên tôi cũng mong muốn sự tái sinh của "Liên Xô" , nhưng trên nền tảng những tinh hoa của dân tộc họ và những tinh hoa 1 thời Xô viết đã qua . Biết mạnh dạn "đập vỡ viên ngọc quý ra và sắp xếp lại" !:emoticon-0100-smile |
Theo quy luật phát triển của loài người thì CNTB sẽ suy tàn, nước Mỹ chẳng thể ở mãi vị trí số 1 thế giới được. Trong chiến tranh lạnh thì hai siêu cường thế giới là Mỹ va LX đại diện cho hai phe CNTB và CNXH, còn hiện nay thì thế giới tiến dần đến đa cực, tuy nhiên 1 trong các cực đó vẫn có 1 nước XHCN. Điều đó chứng tỏ CNXH đang lấy lại vị thế của mình sau những biến đọng dữ dội và trong tương lai sẽ đánh bại CNTB thôi.:emoticon-0123-party
|
Trích:
Tôi rất thông cảm và có 1 chút chia sẻ với bạn gọi là! Lâu lắm tôi mới thấy được một suy nghĩ như bạn. Nhưng có lẽ chúng ta nên chịu khó đứng lùi ra xa 1 chút để bình tâm nhìn nhận vấn đề mà nó sẽ ảnh hưởng rất lớn tâm tư và tình cảm của con người. Bạn đang có tình cảm rất nhiều với Chủ nghĩa Xã hội(CNXH), có đúng vậy không? Thế giới cho đến ngày hôm nay, vẫn chưa có một Quốc gia nào “va chạm” với CNXH. Karl Marx và Ferederic Engels là những người tìm ra được Quy luật phát triển của xã hội loài người dựa vào những phép biện chứng. Và, 2 ông khẳng định rằng, cứu cánh tất yếu của nhân loại là xã hội Cộng sản! Xã hội Cộng sản , theo 2 ông, chỉ xảy ra khi toàn nhân loại đã có 1 vốn tri thức nhất định (nếu không nói là cao!), có 1 giá trị văn minh (không phải nền văn minh đâu nhé!) nhất định. CNXH là giai đoạn “thi tuyển sinh” mà vượt qua ngưỡng đó, “thí sinh” nhân loại sẽ trở thành “sinh viên” của “trường đại học” Cộng sản (Chủ nghĩa Cộng sản-CNCS). Ở một xã hội văn minh và “đầy ắp” tri thức như thế thì con người ta trở nên có ý thức, tự trọng… . Có nghĩa rằng, Tự do, Hạnh phúc nó chỉ thực sự phù hợp với khả năng và những gì mà anh cống hiến cho xã hội – anh xứng đáng được hưởng bao nhiêu thì anh chỉ được đòi hỏi và được nhận bấy nhiêu mà thôi! (anh đang là người có lòng tự trọng cao) Những người kế thừa và thực hiện hoặc là xa rời, hoặc là giáo điều, lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện nên các mô hình đang trong quá trình thử-sai không thắng được “lực quán tính” trong nhận thức của con người tính cho đến thời điểm này. Liên Xô, “cái nôi của CNXH” và các quốc gia khác như : các quốc gia Đông Âu, Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba… chưa bao giờ là quốc gia CNXH thực sự cả! Quá trình tồn tại và trải nghiệm của Liên bang Xô viết có rất nhiều Giá trị (Giá trị Xô viết) mà cho đến hôm nay, một bộ phận không nhỏ của nhân loại cảm thấy tiếc nuối và hoài vọng. Chính các quốc gia Bắc Âu (Thụy Điển, Đan Mạch, Nauy…) là những nước “hình như là” tồn tại CNXH, nhưng họ vẫn hoài nghi rằng, không biết có phải là CNXH hay không ? Bản thân những mâu thuẫn nội tại dần dần sẽ hình thành nên hình thái xã hội mới ở tại những quốc gia văn minh và phát triển cao. Có thể là CHXHCN Hoa Kỳ hay CHXHCN Nhật Bản… đấy bạn à! Trao đổi với bạn một chút để mình có cái nhìn đa chiều hơn! Tất nhiên, tình yêu dành cho Liên Xô hay nước Nga thì nó vẫn là 1 hằng số , có phải không nuocnga_va_toi ? Chúc nuocnga_va_toi Chủ nhật vui vẻ và thoải mái! Hẹn gặp lại ! |
Tối đồng ý với ý kiến của htienkenzo về CNXH. Ở bên này người ta gọi CNXH là Idealism, một thứ sản phẩm tưởng tượng mà mục đích của nó rất tốt đẹp nhưng cách thức đạt được thì cần phải bàn lại. Nếu ông Karl Max còn sống và đi thăm Thụy Điển hay Đan Mạch ngày nay, ông phải sớm thay đổi cách nghĩ về hình thức xây dựng CNXH, bản thân ông ta là nhà khoa học, ông ta là người phương Tây, chắc chắn ông ta sẽ nhận ra điều đó. Cũng dễ hiểu là ở thời ông ấy hoàn cảnh lịch sử có phần khác xa với hiện tại. CNTB ở thời kỳ ngày nay khác xa với CNTB thời ông Karl Max.
CNXH liệu có phải là một mục tiêu mà nhân loại cần hướng tới? Đúng đó là một mục tiêu tốt cần hướng tới. Đạt được mục tiêu đó bằng cách nào? Có thể đạt được bằng cách nào chưa rõ, nhưng có ý kiến cho rằng có thể đạt được bằng con đường TBCN. Ví dụ, xin hãy nhìn sang nước Thụy Điển, ở đó xã hội của họ có thể đang là XHCN, và họ đạt được được điều đó bằng con đường TBCN (kinh tế thị trường, xã hội dân chủ, nhà nước pháp quyền). Tôi có cơ hội đi sang hàng loạt nước TBCN bao gồm cả Thụy Điển, nhưng tôi không sống dưới thời LX nên ko thể so sánh, chỉ nêu một số dữ kiện mà tôi biết khi hỏi một người bạn VN đang làm việc cho tập đoàn Sony Ericson ở Stockholm: người nước ngoài được phép nhập tịch nếu sinh sống và làm việc ở Thụy Điển trên 5 năm, lương của anh ta là 4000 EUR/ tháng sau thuế (thuế 40%). Nếu anh ta mất việc anh ta có quyền nhận trợ cấp đủ đề sinh sống (hơn 1000 EUR/tháng) cho đến khi tìm được việc. Con cái anh ta học tập miễn phí cho đến lúc 18 tuổi, vợ anh ta sinh con thì hoàn toàn miễn phí và được trợ cấp trong thời gian nuôi con nhỏ. Sinh con thứ 3 thì cha mẹ được nhận khoản tiền lớn ... Trở lại với nước Nga của chúng ta, tôi từng sống ở Nga gần 6 năm dưới thời Putin, tôi hiểu rõ là nước Nga ngày nay họ không bao giờ quay lại với CNXH. Họ đang xây dựng xã hội dân chủ và pháp quyền, điều mà họ đang phấn đấu nhưng vẫn chưa đạt được mặc dù họ đã chuyển đổi sang TBCN gần 20 năm. Vài năm trước, khi mà kinh tế còn khó khăn, nhiều tiếng nói xuyên tạc Liên Xô hẳn đã tác động xấu đến người dân Nga. Nhưng khi kinh tế Nga dần ổn định thì người Nga lại quay về tôn trọng những giá trị mà LX đã tạo lập. Họ bắt đầu thấy tự hào về những thành tích từ thời LX, họ tự hào về Gagarin, về cuộc chiến vệ quốc. Những dấu hiệu này cho thấy họ đã dần chấp nhận lịch sử và tôn trọng những thứ mà lịch sử để lại. Những điều này đừng nên hiểu lầm là họ muốn tạo lập lại LX, vi điều này ko bao giờ xảy ra. Ngày nay người Nga cũng biết xích gần khối tây Âu hơn và làm bạn với Mỹ, họ hiểu ai sẽ là kẻ thù ai sẽ là bạn trong tương lai. |
Trích:
Xin chào thanh_lam ! Cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ với những suy nghĩ của tôi ! Thế này bạn ạ! Tôi muốn trao đổi với bạn một chút với mong muốn tìm cho mình một sự giải tỏa nếu như mình lỡ có bị “u bướu tư duy mãn tính” thì khả dĩ có “một điểm tựa” nào đó để… nâng mình lên cho kịp với trào lưu thời đại, đương đại. Bạn đừng bắt Marx phải “sống” cho đến hôm nay để kiểm chứng những Tư duy của mình! Thời đại hôm nay, loài người đang bắt đầu sống “trí tuệ” rồi! Không còn “cơ bắp” hay xu hướng “lao động phổ thông” nữa! Có thể ông ta không “đẻ” ra được một “triết thuyết” nào đó, nhưng ông ta đã là người tìm ra được những “cái chung” hay “cái riêng” của những Aristote, Platon, Decartes, Feuerbach, Hegel…để rồi tìm ra được quy luật phát triển của xã hội loài người. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Nếu tôi không nhầm, thì hiện nay, tại các trường đại học ở phương Tây, các nhà nghiên cứu… người ta vẫn nghiên cứu Marx! Cũng giống như ở Hoa Kỳ, có nguyên 1 “ban” , “bệ” để nghiên cứu “Xô viết học”…(Condoliza Rice là một nhân vật .). Bạn cho rằng, nếu Marx còn sống và đi dạo ở Thụy Điển thì ông ấy sẽ thấy rằng mình… sai chứ gì ? Các thể chế trên thế giới này hiện nay đã điều chỉnh mình rất nhiều và , điều đó không nằm ngoài sự tiên đoán của Marx! Khối Arab, khối Tư bản, khối mang danh XHCN … đang ngày càng xích lại gần nhau hơn. Họ đang có xu hướng đối thoại hơn là đối kháng! Thế giới đang trở nên “phẳng dần đều”. Tôi xin ví dụ ngoài lề một chút: - Nhà bác học người Đức gốc Do Thái Albert Einstein, năm 1905 đã đưa ra Thuyết Tương đối( bao gồm Thuyết Tương đối hẹp và Thuyết Tương đối rộng). Mà, cho đến hôm nay, chúng ta vẫn chưa hiểu được! Mặc dù người ta đã có sự liên hệ thành 1 chuỗi gồm Vật lý cổ điển, Vật lý hiện đại và Quy luật phát triển của Thế giới Tự nhiên và nhận ra rằng, có nhiều điểm không trùng khớp. Nhưng Thuyết Tương đối đã góp phần đắc lực vào sự phát triển khoa học kỹ thuật của nhân loại . - Nhà Toán học Pháp Fermat đã đưa ra “định lý cuối cùng” của mình ứng dụng rất nhiều trong các môn khoa học mà cho đến hôm nay chúng ta vẫn chưa chứng minh được “tính đúng đắn” của nó . (Có 1 nhà Toán học đã chứng minh khoảng 3000 trang giấy nhưng chưa có sự chứng thực là đã chứng minh được.) Tôi hơi dài dòng 1 chút, nhưng tôi muốn nói với bạn rằng, đừng bắt 1 “Kiến trúc sư” phải hiển hiện bên cạnh bạn để lo cho bạn chỗ ăn ,chỗ ngủ, không gian, thẩm mỹ… Bạn cần phải có 1 kiến thức về “Mỹ học” rồi bạn sẽ cảm nhận và đánh giá được “Kiến trúc sư” của mình. Marx cho rằng, giải quyết được những mâu thuẫn nội tại trong lòng xã hội Tư bản đỉnh cao ắt sẽ xuất hiện một hình thái xã hội mới . Còn Lenin thì cho rằng, hình thái xã hội mới sẽ xuất hiện ở mắt xích yếu nhất của “chuỗi Tư bản chủ nghĩa”. Hai ý tưởng khác nhau hoàn toàn! Tại sao lại có những “vị trí” như Thụy Điển, Nauy… ? Thế giới này giống như 1 “Chu trình Calvin” vậy! Hoặc là 1 “Vòng cộng sinh” khép kín. Có những nơi trên thế giới không bao giờ có chiến tranh , hoặc chỉ có 1 , 2 cuộc chiến qua loa và không bao giờ xảy ra nữa! Các quốc gia Bắc Âu đang có những điều kiện như thế đấy! Và bản thân xã hội của họ vẫn đang phải “cưu mang” nhiều bởi, nó vẫn chưa phải là Xã hội chủ nghĩa , mặc dù là nó đang có “hương vị” XHCN. Vẫn chưa bền vững! Các quốc gia hùng mạnh, các Tập đoàn Tư bản lớn trên thế giới vẫn cần 1 “ ngôi biệt thự” như Thụy Điển, Thụy Sỹ, Nauy… để nghỉ ngơi mà! Còn, họ đi chỗ khác để “làm ăn” như : Trung Đông, Arab, châu Phi… Nước Nga chưa bao giờ có CNXH! Ngài Putin có nói: “Nếu ai không nhớ đến Liên bang Xô viết là người không có trái tim. Nếu ai muốn phục hồi lại là kẻ không có trí óc.” . Đúng ra, cách đây 18 năm, nếu các ngài khéo 1 chút thì vẫn tồn tại Liên Xô – Liên bang các quốc gia có chủ quyền độc lập. Một “không gian hậu Xô viết” gắn kết vẫn tốt hơn 15, 16 quốc gia riêng rẽ chứ! Họ không hay bằng người Hoa Kỳ. Các tiểu bang ở phía Nam Hoa Kỳ đã phải chịu khuất phục và thỏa hiệp được với 1 vị Tổng thống tài ba! Tôi nghĩ rằng, nếu có 1 Liên Xô mới thì hình thái , thể chế nó sẽ khác! Còn bây giờ, cần phải có “bàn tay sắt” của ngài Putin hay 1 vị kế nhiệm tương tự thì mới ổn định được nước Nga trải dài 11 kinh tuyến, đa tôn giáo, đa sắc tộc như thế được! Có thể bạn đi nhiều, học nhiều, “trực quan sinh động” nhiều, còn tôi thì chỉ có 1 chút “tư duy trừu tượng” thôi! Nhưng điều đó cũng không nói lên điều gì về khả năng nhìn nhận “phạm trù” này ! Có những vị tướng, tổng thống không cần phải đi hết các mặt trận hoặc các vùng , miền đất nước thì mới chỉ huy hay lãnh đạo được! Tôi muốn tham gia trên NNN cùng các bạn là để chia sẻ những Tâm tư, Tình cảm, Trải nghiệm cuộc sống để chúng ta nhìn về Tương lai 1 cách “hồng hào” hơn, tốt đẹp hơn mà thôi ! Chúc thanh_lam có buổi tối cuối tuần tốt lành! “Không có tình bạn hay kẻ thù mãi mãi. Chỉ có lợi ích vĩnh cửu!" |
Tôi nghĩ đơn giản là ai cũng mong muốn " dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, văn minh" ( hơi khẩu hiệu chút ) và hòa bình. Thế là đủ rồi, không mong mỏi gì hơn. Nếu nơi nào mà đạt được điều đó tôi thấy đã là trên cả tuyệt vời.
Còn CNXH là cái gì đó mơ hồ quá. Không ai biết nó thế nào ( vì chỉ là lí thuyết, là cái bánh vẽ), làm thế nào để đạt được nó và bao giờ mới đạt được nó.... thì không có câu trả lời. Và nó sẽ mãi là đề tài cho mọi người tranh luận, ai nói sao cũng được, tốn thời gian và không khi nào có đáp án. Cũng có thể có trong đời chút chít của chúng ta! |
CNXH chưa thực sự tồn tại vì vậy chưa thể nói nó đúng hay sai.
CNXH không chỉ là idealism mà còn liên quan đén các mô hình kinh tế. Mà càng ngày các mô hình KT TB càng bộc lộ điểm yếu, và ít "tự do" hơn (tăng cường kiểm soát của các cơ quan nhà nước). Nếu Marx sai vậy người ta lại đổ xô đi mua sách Marx??? CNTB bản thân nó cũng đã khác khởi thủy của nó rất nhiều. Gần đây người ta còn đưa ra tương lai, CNTB sẽ "tiến hóa" thành CNTB kiểu mới (không biết nó còn là TBCN???). Đi đến một đích bằng nhiều con đường, mỗi lịch sử, mỗi dân tộc chọn cho mình một con đường. Khi nào thấy sai thì người ta làm "cách mạng", lịch sử là thế! Nói thêm về Thụy Điển, đầu TK20 có hai trường phái theo CN Marx, các Đảng XH và CS. Các đảng XH theo hướng thỏa hiệp, còn CS thì chống lại TBCN (lúc đó là thực dân, đế quốc). Chính vì vậy, Hồ Chí Minh đã tìm thấy con đường của mình khi Lenin phát biểu: "Vô sản thế giới đoàn kết, các dân tộc bị áp bức đoàn kết!" Cũng có thể thấy hình ảnh này ở nước Đức, đảng SPD lãnh đạo thì các dịch vụ công cộng được chú trọng. Về lịch sử, Rosa Luxembourg li khai khỏi SPD vì SPD ủng hộ WWI (các nước TB/thực dân tranh giành thị trường), thành lập đảng CS đối lập. Vì vậy, hoàn toàn có cơ sở khi nói rằng các đảng XH chịu ảnh hưởng của tư tưởng Marx. Không phải tự nhiên khi Obama muốn tăng cường dịch vụ bảo hiểm y tế công, người ta (người không ủng hộ) lại gọi ông là "Socialist" hoặc "Obamunism". |
Nếu người ta đổ xô mua sách của Marx hay nghiên cứu học thuyết của ông thì điều đó không có nghĩa là ông không sai - theo logic là như thế. Với lại ở Nga bg người ta dạy triết học hay lịch sử đều nói về tất cả các xu hướng và tư tưởng chính trị, vì thế ở châu Âu người ta hầm bà rầm đọc Marx cũng ko khó hiểu (khi các tư tưởng của ông rất nhân bản và tiến bộ). Chỉ có ở các nước CS nếu bà con đổ xô mua sách và nghiên cứu các thứ anti CS thì đó mới là chuyện đáng nói.
Tôi xin phép trích dẫn vài ý trong sách "Những tư tưởng lớn trong những tác phẩm vĩ đại", mong các Mod đừng lọc bỏ, nó dài nhưng hay và cũng ko có nhiều bạn có thời gian để tìm cuốn sách này về đọc nếu tôi chỉ post tên của nó thôi: - Về CNXH tiệm tiến : ....Cho đến gần đây, những người chủ trương phương cách tiệm tiến đã nghĩ về “chủ nghĩa Xã hội Tiệm tiến” là tiệm tiến suốt con đường đi tới nền kinh tế hoàn toàn xã hội chủ nghĩa, trong đó có cả việc tiêu hủy sở hữu cá thể các phương tiện sản xuất. Thực tế, họ chấp nhận nền kinh tế hỗn hợp mà hiện đang hoạt động hữu hiệu ở phương Tây như là một tiệm cận hữu hiệu đối với các lý tưởng xã hội và vẫn cố gắng cải cách kinh tế mạnh hơn nữa để tiến gần hơn đến nhà nước phúc lợi mà họ mơ ước. Ngược lại, nhiều phát ngôn nhân của chủ nghĩa Tư bản cũng đã chấp nhận một nhà nước phúc lợi. Chính phủ Bảo thủ Anh đã tán đồng và mở rộng những biện pháp an sinh xuất phát từ các chính phủ Lao động và Tự do. Tại Mỹ, chính phủ của đảng Cộng hòa đã đồng ý và tiến hành nhiều biện pháp được đề xuất bởi chính phủ Dân chủ trong những năm từ 1932 đến 1952. Như thế, lịch sử có vẻ đã tạo ra những bạn đồng hành kỳ lạ ngoài ý muốn, trong đó những người xã hội chủ nghĩa dường như chấp nhận sở hữu cá thể về tư bản cùng với lợi nhuận từ tư bản đó, và người tư bản chủ nghĩa chấp nhận các biện pháp an sinh vốn tạo thành những mũi tiến công vào lợi nhuận của họ.".... - Về CNXH dân sự và CNXH CS: Thưa tiến sĩ Adler, Tôi thường rối trí do sự sử dụng không phân biệt hai thuật ngữ “chủ nghĩa Cộng sản” và “chủ nghĩa Xã hội”. Chúng thường được dùng cứ như chúng nói về cùng một chuyện. Nhưng hình như có sự khác biệt quan trọng giữa chủ nghĩa Xã hội Dân chủ tại những nước Tây Âu và chủ nghĩa Cộng sản kiểu Marx. Phải chăng điều này có nghĩa là có hai loại chủ nghĩa Xã hội – có tính Dân chủ và có tínhCộng sản? Hoặc chỉ có một trong hai trào lưu chính trị nói trên là thực sự “xã hội chủ nghĩa”? V.F. V.F. thân mến, Những người ủng hộ chủ nghĩa Xã hội lại rất khác nhau về ba vấn đề là nội dung của chủ nghĩa Xã hội, phương cách để đạt tới nó và cách điều hành nó về mặt chính trị một khi nó được thiết lập. Về ba vấn đề ấy, quan điểm của Marx và Engels trình bày trong Tuyên ngôn của Đảng cộng sản và các tác phẩm khác vẫn là lý thuyết xã hội chủ nghĩa chính thống. Về mặt kinh tế, những người Marxist cho rằng chủ nghĩa Xã hội bao gồm sự công hữu mọi tư liệu sản xuất. Theo quan điểm của họ, chế độ tư hữu về tư liệu sản xuất đã dẫn đến việc bóc lột các giai cấp lao động, lợi nhuận kiếm được bởi những cá thể sở hữu tư bản là một “sự gia tăng không xứng đáng” rồi đi đến chỗ gọi đó là ăn cắp. Khi tất cả tư bản đều do nhà nước sở hữu thì sẽ không có lợi nhuận riêng tư trong nền kinh tế xã hội chủ nghĩa – không có “thu nhập từ tài sản”. Mọi thu nhập cá nhân đều dưới dạng tiền lương trả công lao động hoặc dịch vụ cung cấp cho nhà nước. Về mặt chính trị, Tuyên ngôn của Đảng cộng sản đề xuất một loạt những biện pháp để tiến công tích cực vào tài sản cá thể. Những biện pháp này, có thể thực hiện một cách hòa bình thông qua những hoạt động pháp chế dân chủ. Tuy nhiên, theo quan điểm đó, cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa trọn vẹn chỉ có thể đạt được bằng bạo lực và cưỡng bách lật đổ nền kinh tế tư bản chủ nghĩa. Khi thực hiện được điều này, như ở Nga năm 1917, nhà nước xã hội chủ nghĩa sẽ hình thành. Bằng thuật ngữ “nhà nước xã hội chủ nghĩa”, những người Marxist muốn nói tới một “nền chuyên chính vô sản.” Họ không xem đây là hình thức lý tưởng của chủ nghĩa Cộng sản. Điều đó thuộc về tương lai, khi nhà nước tự tiêu vong và con người sẽ sống chung hòa bình, không có chính quyền áp chế theo bất cứ kiểu nào. Một hình thức thoát ly khỏi chủ nghĩa Marx chính thống, về mặt chính trị, là chủ nghĩa Xã hội Dân chủ. Nhữngngười xã hội chủ nghĩa ở Anh và Mỹ, như Norman Thomas và John Strachey, tin rằng chủ nghĩa Xã hội hoàn toàn có thể đạt được bằng phương thức hòa bình. Theo họ, nhiều nội dung của chủ nghĩa Xã hội đã đạt được bằng các biện pháp an sinh đã được thể chế hóa tại Anh và Mỹ trong 50 năm qua. Họ cũng tin rằng một nền kinh tế hoàn toàn xã hội chủ nghĩa thì phù hợp với nền dân chủ chính trị và không nhất thiết phải gắn liền với nền chuyên chính vô sản. Từ đó, họ không thấy có nhu cầu muốn nhà nước tự tiêu vong, vì chủ nghĩa xã hội dân chủ sẽ đem lại cho con người sự tự do rộng rãi. Sự thoát ly thứ nhì đã được nêu ra gần đây bởi hầu hết các đảng xã hội chủ nghĩa ở Tây Âu. Họ đã định nghĩa lại những nguyên lý căn bản của chủ nghĩa xã hội. Thay vì kêu gọi xóa bỏ sở hữu và lợi nhuận cá thể, họ chấp nhận những điều này tồn tại bên cạnh khu vực kinh tế quốc doanh. Theo quan điểm này, nền kinh tế nhiều thành phần hiện tại của nhà nước phúc lợi – nửa công nửa tư- là chủ nghĩa Xã hội Dân chủ. Nó đạt tới mục tiêu của chủ nghĩa Xã hội – tình trạng an sinh kinh tế cho mọi ngườithông qua sự kết hợp các phương cách tư bản và xã hội chủ nghĩa. |
* Tôi đang nói "người ta chưa biết đúng sai", nếu BIẾT là sai thì theo logic thông thường người ta KHÔNG mua.
* Sách "Tư Bản Luận" của Marx không anti cái gì cả. Ví dụ người ta có thể đọc, mua bán sách Kinh thánh (mâu thuẫn với sự vô thần của Marx). * Tư Bản châu Âu đã có thời kỳ phát triển cùng với thể chế quân chủ trong một thời gian dài. Khi mạnh lên nó cũng làm những cuộc CM và treo cổ vài ông vua đấy chứ! Vì vậy việc "giao thoa" giữa các mô hình XH đâu phải lạ! Về phương thức, TB Anh tiếp tục duy trì hoàng gia (hữu danh vô thực) ở Pháp người ta treo cổ vua lên. Có một điều chắc chắn, cái gì mâu thuẫn thì phải triệt tiêu nhau. * Ở trên mới nói về mô hình XH, phúc lợi XH hay gì đó mới chỉ là phần nổi, trong cuốn TBL (Das Kapital), Marx đi sâu về các vấn đề của CNTB, như tín dụng, tiền tệ, ngân hàng.... Tôi không bàn ở đây vì đơn giản nó nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi. Nhưng có điều chắc chắn (như tôi đọc được) KTTB chứa đựng bất ổn, và người ta đang tìm một mô hình mới cho KTTB. Khi thay đổi thì còn đúng bản chất TB hay không?? Cũng giống như Thái có Vua nhưng không phải Phong kiến. Tương lai tôi không dám bàn, chỉ xin trích câu trong bài báo của Spiegel khi nói về gói cứu trợ kinh tế của Mỹ (chính phủ mua lại các tập đoàn), sau khi Mỹ kiên quyết thuyết phục Châu Âu không "cứu trợ": "Các thành lũy TB đang sụp đổ" |
ngnhuman:"[QUOTE=[B]ngnhuman[/B];38851]Nếu người ta đổ xô mua sách của Marx hay nghiên cứu học thuyết của ông thì điều đó không có nghĩa là ông không sai - theo logic là như thế. Với lại ở Nga bg người ta dạy triết học hay lịch sử đều nói về tất cả các xu hướng và tư tưởng chính trị, vì thế ở châu Âu người ta hầm bà rầm đọc Marx cũng ko khó hiểu (khi các tư tưởng của ông rất nhân bản và tiến bộ). Chỉ có ở các nước CS nếu bà con đổ xô mua sách và nghiên cứu các thứ anti CS thì đó mới là chuyện đáng nói."
Chào các bác! Tôi thỉnh thoảng cũng “va chạm” với Marx, “cưỡi ngựa xem hoa” qua các tài liệu lịch sử về phong trào cộng sản từ Công xã Paris cho đến các cuộc cách mạng cộng sản hiện đại. Tôi “hiểu” “phọt phẹt” thế này, xin ý kiến các bác nhé! Marx và Engels đã nhận thấy “sự phân hóa”, “xung đột” sâu sắc trong xã hội công nghiệp Anh, đời sống của công nhân- giai cấp vô sản vô cùng cực khổ bởi sự bóc lột của giai cấp tư sản. Tiếp thu từ …Feuerbach, Hegel… 2 ông(hoặc chỉ 1 mình Marx) đã hình thành tư tưởng để giải thoát cho giai cấp vô sản-đấu tranh giai cấp. Và, đấu tranh giai cấp có thể(có thể thôi, chưa hẳn phải ắt có!) làm cuộc cách mạng để giải quyết. Marx muốn tạo ra 1 xã hội khác hơn, tiến bộ hơn xã hội tư sản hiện tại – đó là “xã hội tư sản dân chủ”(một cách gọi của “xã hội Xã hội chủ nghĩa” theo ý định của Marx). Các đồ đệ của Marx sau này vận dụng và đã có sự phân ly thành 2 hay nhiều xu hướng. - Nơi nào có nền kinh tế phát triển mạnh, có sự tiến bộ về chính trị thì ở đấy không có nhu cầu phải làm 1 cuộc cách mạng. Khi ấy , khía cạnh dân chủ của tư tưởng Marx thắng thế và trong lòng xã hội sẽ có sự thỏa hiệp bằng hình thức đại nghị, biểu tình để giai cấp tư sản phải có những biện pháp cải cách. Và như thế, cuộc cách mạng sẽ trở nên vô nghĩa! Sau khi hoàn thành sứ mệnh”đấu tranh giai cấp” thì phong trào cộng sản sẽ rút lui và để xã hội tự vận hành với kết quả là , giai cấp vô sản đã đạt được những thành quả nhất định nào đó. Và , cứ thế, cứ thế! Xã hội tự “phủ định” nó và đấu tranh để tự hoàn thiện và dần đến Thế giới Cộng sản. - Nơi nào nền kinh tế và chính trị bị hạn chế thì xu hướng làm 1 cuộc cách mạng là điều không thể tránh khỏi. Nơi đó sẽ “hệ thống hóa” tư tưởng Marx, “giáo điều” Marx và tư tưởng của Marx trở thành giáo lý, “tôn giáo” để người ta cầu nguyện , làm hướng chỉ cho sự vận hành của xã hội. Đó là sách “gối đầu giường” của nhà cầm quyền. Ở nước Nga sau Đệ nhất Thế chiến, giai cấp thống trị mục nát, kinh tế kiệt quệ… hay Trung Quốc cũng thế, Nhật Bản xâm lăng… thì 1 cuộc cách mạng đó là điều cần thiết! Nhưng họ chưa có 1 nền kinh tế tư bản và họ lại phải bắt tay vào thúc đẩy nền công nghiệp trên cơ sở những gì họ đã “tập thể hóa” những gì có thể! Marx (và Engels) đã đưa ra những phương cách để giải thoát cho giai cấp vô sản và dựa vào Quy luật Tự nhiên, Quy luật phát triến xã hội cho đến “thời điểm Marx” để tiên đoán về sự xuất hiện của Xã hội cộng sản. Ta nên chú ý ở điểm này : Có chăng (nếu có) chỉ là “chủ nghĩa” Marx-Engels mà thôi! Không làm gì có “chủ nghĩa Marx-Lenin”. Lenin dựa trên nền tảng của Marx và ý tưởng của mình để “điều chế” chủ nghĩa Lenin – Leninist mà thôi ! (Các bác tham khảo :- Lịch sử nền chính trị Anh quốc. -V.I. Lenin, toàn tập, tập 30, trang 328. ) |
Bài của ngnhuman viết rất hay, cám ơn nhiều.
Được biết cuộc bầu cử năm 2007 Đảng Cộng Sản Nga dành được 11,6% dân chúng Nga ủng hộ, đứng thứ 2 sau Đảng nước Nga Thống Nhất của ông Putin với 64,1% số phiếu ủng hộ. Tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy giữa 2 đảng? Đảng Cộng Sản có đang vận động thay đổi đường lối của mình để tìm lại số phiếu ủng hộ hay không? Ai biết rõ xin viết bài phân tích. |
Trích:
Tôi có 1 chút nhận định nhanh thế này , các bác nhé! Bầu cử Tổng thống Nga đến hôm nay đã hơn 2 năm rồi mà mãi đến bây giờ bác mới đưa ra những thống kê và mời bình luận? Thôi, cũng tham gia cho vui! Có lẽ chúng ta ai cũng biết rằng, đảng cộng sản Nga mới được thành lập từ khi bắt đầu hình thành “không gian hậu Xô viết”. Trước đó chỉ có đảng cộng sản Liên Xô (KPSS) và 14 đảng cộng sản của 14 nước cộng hòa thuộc Liên bang. Cựu Tổng thống Liên Xô M.X.Gorbachyov đã ký lệnh giải tán đảng, chuyển giao tài sản của đảng cộng sản cho các tổ chức kế thừa và liên quan. Tổng thống Nga Boris Eltsin đã ký lệnh cấm đảng cộng sản hoạt động. Boris Eltsin muốn đưa mô hình “dân chủ” phương Tây và Hoa Kỳ vào đất nước. Kế hoạch cải cách kinh tế “liệu pháp sốc” của E. Gaida dự định áp dụng trong 500 ngày để hòng mong vực dậy nền kinh tế Nga, chính sách thả nổi giá cả, đồng Ruble mất giá… . Thất nghiệp gia tăng, hàng hóa khan hiếm… Đời sống người Nga đi vào ngõ cụt.Cải cách kinh tế thất bại! Có chăng chỉ có những nhà “Tư bản đỏ” như: Roman Abramovitch, Khodokovsky, Berezovsky…và tầng lớp trung lưu được hưởng lợi mà thôi! Đảng cộng sản Nga thành lập và được phép hoạt động. Khi hết nhiệm kỳ Tổng thống đầu tiên, Genady Zyuganov (chủ tịch đảng cộng sản) có ra tranh cử và suýt trở thành Tổng thống nếu như Boris Eltsin không liên kết với các đảng khác như: Yavloko, Dân chủ tự do… 24h ngày 31 tháng 12 năm 1999, Boris Eltsin trao lại 1 “nước Nga bạc nhược” cho phó thủ tướng, cựu đại tá KGB V.V.Putin “chiếc cặp điều khiển hạt nhân”. Ngài Putin tiếp nhận nước Nga hoang tàn, “yếu thế” và “hèn mọn”. Nhưng trong 8 năm cầm quyền, ngài đã chứng tỏ được tài năng và bản lĩnh của 1 vị Nguyên thủ “cựu Đại Nga”. Uy tín của ngài lên rất cao! Năm 2007, khi hết nhiệm kỳ (và cũng hết quyền ứng cử tiếp), ngài đã chuẩn bị và tạo dựng được 1 Ekip nhuần nhuyễn và đề cử D.Medvedev làm ứng viên. ĐCS.của Zyuganov không phải là “cộng sản” “kiểu” như hồi trước nữa! Mục đích tôn chỉ, cương lĩnh đã khác, trở nên “bao dung” và “hòa nhã” hơn! Đi sát hơn với nhu cầu hiện tại cũng như tương lai của dân Nga. Dân Nga họ đang cần gì? Họ cần được “sống” chứ không phải “tồn tại”. Lòng tự ái của “Gấu Nga” bị tổn thương (đó là 1 phần lý do của sự xuất hiện nhóm đầu trọc-phat xit mới). Nền dân chủ Nga vẫn chưa được đáp ứng 1 cách trọn vẹn (chưa phải là cần kíp lắm!). Thế nên, việc họ chọn đảng “Nước Nga Thống Nhất” của Putin cũng là điều dễ hiểu! Các thế lực phương Tây , Hoa Kỳ và các Tập đoàn Tư bản đã tìm cách ép giá dầu trên thế giới xuống đến mức thấp nhất vẫn không “hạ gục” được nước Nga của Putin (<40$/ thùng). Thời gian tới, khi kinh tế ổn định, việc cạnh tranh lành mạnh (tôi nhấn mạnh là lành mạnh) giữa các đảng đó là điều phải làm, hợp với xu thế văn minh của thời đại . Không cần biết là đảng nào ! Chỉ lựa chọn 1 đảng đem lại sự Phồn vinh, Thịnh vượng, Dân chủ và Hạnh phúc là “Đăng quang” thôi ! |
Liên bang CHXHCN Hoa Kỳ ?
Mời các bác chúng ta theo dõi
Sự hình thành Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Hoa Kỳ ! Link ở đây : http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=14216 |
Với những suy nghĩ trên của các bạn, tôi nhận thấy một điều CNXH là tạo ra một cuộc sống hạnh phúc chứ không nhất thiết là do một đảng CS nắm quyền lãnh đạo thì mới gọi là CNXH. Không phải là đảng CS thì người ta ủng hộ mà đảng nào đem lại hạnh phúc cho nhân dân thì sẽ được họ tín nhiệm, đúng không?
|
Không biết trong cương lĩnh của ĐCS Nga bây giờ nếu họ chiến thắng thì họ có quy định chỉ họ được phép nắm quyền lãnh đạo nước Nga không nhỉ? Nếu có thì tôi nghĩ câu trả lời cho anh thanh_lam là chỗ đó. Nếu không thì có lẽ , thứ nhất, do người Nga đang tin tưởng vào đảng Edinaja Rossija, đảng này đang làm tốt nhiệm vụ khôi phục nước Nga và cầm quyền cũng chưa quá lâu để gây ra sự chán chường với đường lối, đảng vẫn chưa tạo ra những scandal kinh tế, chính trị or đạo đức, thứ 2 là người dân, nhất là giới trí thức còn đang dị ứng với sự hà khắc của thời kỳ CS.
Trích:
Trích:
Hì, lạc đề chút, theo những gì em đọc được về 1 nhà nước xứng đáng được gọi là XHCN thì tên của VN mình có lẽ là "CH muốn đi lên XHCNVN" thì đúng hơn phải không nhỉ? |
XHCS mới không có giai cấp, không có nhà nước.
XHCS là mức lý tưởng của XH, sau khi đã đạt được XH XHCN. Về lý thuyết XHCS đạt được khi con người đạt được ý thức tự giác cao độ, của cải của XH dồi dào, con người (với ý thức cao độ): Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. --------------------------------------------- Giống như bất kỳ quy luật TN nào, KT cũng có sự bảo toàn: Giá trị vật liệu sx + Công lao động = Giá trị sản phẩm Công nhân phải hiểu là người làm công ăn lương (không phải chỉ là người làm tay chân). --------------------------------------------- Xem xét chút về KTTB: Tiền lương (thợ, kỹ sư....) + thặng dư = Công lao động Giá trị thặng dư là phần công sức lao động mà người lao động không được hưởng. Năng suất ảnh hưởng thế nào: Chẳng hạn với số lượng A nhân công làm ra S giá trị sản phẩm, lương họ được trả là L, giá trị thặng dư TD1: GTVL + A x L + TD1 = S Năng suất tăng lên M lần, với số nhân công bằng A/M làm ra S sản phẩm, lương được tăng lên N lần (tất nhiên N < M): GTVL + (A/M) x (LxN) + TD2 = S từ 2 đẳng thức trên: TD1 < TD2 ---------------------------------------------- Xã hội XHCN (đúng lý thuyết, chứ không phải "quá độ"): Làm theo năng lực hưởng theo lao động. Nghĩa là: Tiền lương = Công lao động. Do vậy, "hưởng theo lao động" nghĩa là tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh, lương hưởng bằng sức lao động. ####################### Kết luận: Khi đạt đến XHCN đích thực: * Không còn KT Tư Bản (giá trị thặng dư mà người lao động không được hưởng). * Không triệt tiêu giai cấp (đó là XHCS, theo lý thuyết là mức cao hơn XHCN), vì còn phân công lao động (hưởng theo lao động), nhưng không còn giai cấp Tư bản (mô hình KT TB không còn). * Không triệt tiêu cạnh tranh, thậm trí cạnh tranh công bằng hơn. |
GIAI CẤP MỚI
Chào các bác!
Tôi chuyển đến các bác 1 trích đoạn nghiên cứu về chủ nghĩa cộng sản của Milovan Djilas , ủy viên bộ Chính trị Đảng cộng sản Liên bang CHXHCN Nam Tư, phó Tổng thống và là bạn thân của Thống chế Nam Tư, Josep Bronz Tito. Đây là giai đoạn Nam Tư và Liên Xô xung đột về ý thức hệ, Milovan Djilas nghiên cứu, phân tích 1 cách khoa học để chứng minh với Liên Xô rằng, cách hiểu về chủ nghĩa cộng sản của Nam Tư là hoàn toàn đúng đắn ! "... 4. Marx - Lenin - Stalin - Khrushchev: lãnh tụ thay đổi, cách truyền bá tư tưởng cũng thay đổi theo. Marx là người có ý chí, nhưng ông không thể tưởng tượng ra cảnh cấm một người nào đó trình bày tư tưởng của anh ta; Lenin vẫn còn khoan dung với những cuộc thảo luận trong đảng và không cho rằng tổ chức đảng hay lãnh tụ đảng có quyền coi điều này là “đúng đắn” về tư tưởng, điều kia là “sai lầm”; Stalin cấm mọi cuộc thảo luận trong nội bộ đảng và “chuyển” cho trung ương, nghĩa là cho chính mình độc quyền về tư tưởng. Các hình thức của phong trào cũng biến đổi theo: Liên hiệp công nhân quốc tế của Marx (Quốc tế thứ nhất), chưa phải là tổ chức mac-xit về tư tưởng mà chỉ là sự kết hợp của các nhóm khác nhau, cùng ra các nghị quyết với một sự đồng thuận nhất định; đảng của Lenin là một nhóm tiên phong với một sự thống nhất, một tư tưởng và đạo đức của riêng họ và một mức độ dân chủ nhất định; dưới gót giày của Stalin, đảng đã trở thành một đám đông ù lì về tư tưởng (vì tư tưởng được “rót từ trên xuống”), nhưng toàn tâm toàn ý bảo vệ hệ thống, bảo vệ đặc quyền đặc lợi cho họ. Thực ra Marx chưa hề thành lập ra bất kì đảng phái nào; Lenin tiêu diệt mọi đảng phái, kể cả các đảng xã hội chủ nghĩa, chỉ để lại đảng của chính mình; Stalin thì đẩy ngay cả đảng bolsevk vào hậu trường sau khi đã biến hạt nhân của nó thành hạt nhân của giai cấp mới và biến toàn đảng thành một giai tầng đặc quyền đặc lợi vô cảm và phi nhân. Marx đã tạo ra một lí thuyết nhất quán về tác động của các giai cấp và đấu tranh giai cấp đối với sự phát triển của xã hội (mặc dù đây không phải là phát kiến của chính ông), ông đánh giá con người chủ yếu từ thành phần giai cấp của họ. Mặc dù vậy ông vẫn thường nhắc đi nhắc lại lời giáo huấn của Terentius: Nihil a me alienum puto (đúng hơn phải là: Nihil humani a me alienum puto – Không có gì của con người là xa lạ với tôi); Lenin đánh giá con người trên cơ sở quan điểm tư tưởng của người đó chứ không dựa vào thành phần giai cấp nữa; Stalin thì chia loài người thành hai: trung thành và kẻ thù. Marx chết như một người nhập cư nghèo khổ ở London, nhưng ông được cả những nhà tư tưởng lớn cũng như các đồng chí trong phong trào đánh giá rất cao; Lenin chết khi đã là lãnh tụ của một trong những cuộc cách mạnh vĩ đại nhất, và đã là một nhà độc tài vì xung quanh ông đã có một số nịnh thần rồi; Stalin thì đã được người ta biến thành thánh. Sư biến đổi trong những khuôn mặt đại diện nói trên chỉ là phản ánh sự biến đổi của hiện thực khách quan và dĩ nhiên cũng là sự biến đổi của đời sống tinh thần của phong trào nữa. Lenin, người sáng lập đảng bolshevik, một đảng kiểu mới và lí thuyết về vai trò đặc biệt của nó trong việc xây dựng xã hội mới chính là cha đẻ về mặt tinh thần và thực tế của giai cấp mới, mặc dù ông không hề nhận thức được điều đó. Dĩ nhiên đây không phải là trang sử duy nhất trong khối di sản đồ sộ và nhiều mặt của ông. Nhưng nó xuất hiện từ chính những hành động của ông, dù ông không hẳn muốn như thế, và vì vậy giai cấp mới cho đến nay vẫn coi ông là người cha tinh thần của mình. Người sáng lập thật sự giai cấp mới chính là Stalin. Đấy là một người vai so, chân tay quá dài, thân người lại ngắn, bụng bự, khuôn mặt nông dân, khá điển trai, đôi mắt nâu, sáng, tinh ranh và lúc nào cũng như đang cười cợt, tỏ ra khoái trá mỗi khi nói được một lời châm biếm chua cay hay khôn vặt; một người thích những chuyện tiếu lâm thô lậu, thiếu giáo dục và không hẳn có tài về văn chương, một diễn giả kém, nhưng là một nhà tổ chức thiên tài, một người giáo điều thâm căn cố đế, nhưng cũng là một nhà quản lí vĩ đại, một người Gruzia, nhưng lại hiểu rõ hơn ai hết khát vọng của những người Nga mới – ông đã sáng lập ra một giai cấp mới bằng những phương pháp tàn bạo nhất. Dễ hiểu rằng ban đầu ông đã được giai cấp mới đẩy lên để rồi sau đó lại phải cúi rạp mình tuân phục những hành vi tàn bạo và không có ai kiềm chế được của Stalin. Stalin đã là người dẫn đầu, là lãnh tụ xứng đáng trong khi cái giai cấp ấy tiến từng bước một lên đỉnh cao quyền lực của mình. Giai cấp mới đựơc tượng hình trong bão tố của cách mạng, trong lòng của đảng cộng sản, nhưng nó đã có hình hài như ngày nay là nhờ cách mạng công nghiệp: vị trí của nó chẳng thể vững chắc và sức lực của nó chẳng thể được củng cố nếu không có cuộc cách mạng công nghiệp và nền công nghiệp ấy. Hoàn thành sự nghiệp công nghiệp hoá xã hội cũng đồng nghĩa với việc giai cấp mới đã giành thắng lợi. Hai quá trình đó đã song hành với nhau và do hoàn cảnh đã đan xen, đã xoắn xuýt với nhau một cách chặt chẽ nhất. Giữa cao trào công nghiệp hoá, sau khi đã mở tung cánh cửa của đủ mọi thứ đặc quyền đặc lợi, Stalin bắt đầu đưa ra các mức lương chênh lệch nhau một trời một vực. Ông ta hiểu rằng không thể thực hiện được tiến trình công nghiệp hoá nếu như giai cấp mới không nhận được quyền lợi về mặt vật chất, nếu không cho nó quyền sở hữu tài sản. Nếu không có công nghiệp hoá thì giai cấp mới cũng khó mà sống còn được: không có nguồn sống và cũng chẳng thể tìm được sự biện hộ về mặt lịch sử. Cùng với việc công nghiệp hoá là sự mở rộng đội ngũ của tầng lớp quan liêu, tăng cường số lượng đảng viên của đảng. Khởi đầu công nghiệp hoá, năm 1927 đảng có tổng cộng 887.233 đảng viên, thì năm 1934, nghĩa là sau kế hoạch năm năm lần thứ nhất, đã có 1.847.448 người. Đây là một hiện tượng mới, liên quan trực tiếp đến quá trình công nghiệp hoá: các cơ hội của giai cấp mới đã tăng lên, đặc quyền đặc lợi của những thành viên của nó cũng gia tăng. Hơn thế nữa, đặc quyền đặc lợi và chính cái giai cấp đó đã phình lên nhanh hơn tốc độ công nghiệp hoá. Khó mà đưa ra được các số liệu chứng minh cho điều đó, nhưng một người quan sát bình thường cũng có thể nhận thấy điều đó, hơn nữa nếu ta nhớ rằng sản xuất đã phát triển nhanh hơn khả năng cải thiện điều kiện sống của người dân. Phần lớn thành quả của tiến bộ kinh tế đạt được bằng giá của những mất mát và sự nỗ lực vô bờ bến của quần chúng rõ ràng là đã rơi vào tay giai cấp mới. Chính quá trình hình thành giai cấp mới cũng không diễn ra một cách hoàn toàn suôn sẻ. Sự kháng cự không chỉ xuất phát từ các giai cấp và các đảng phái cũ, mà từ ngay một số người người cách mạng, những người không thể chấp nhận hiện thực nhãn tiền khi so sánh nó với lí tưởng mà họ từng theo đuổi. Tại Liên Xô sự phản kháng của những người cách mạng thể hiện rõ nhất trong cuộc xung đột giữa Trotsky và Stalin. Không phải vô tình mà cuộc tranh chấp giữa Trotsky và Stalin, giữa những người đối lập trong đảng với Stalin, giữa chế độ và tầng lớp nông dân, lại có những hình thức biểu hiện rõ rệt nhất chính vào lúc quyền lực và sự thống trị của giai cấp mới được củng cố. Trotsky, một diễn giả tài ba, một ngòi bút tinh tế, sắc sảo, một người thông minh, có tầm hiểu biết rộng, nhưng lại thiếu một điều: cảm nhận thực tế. Ông muốn tiếp tục là người cách mạng khi mà mọi người đã muốn sống cuộc sống đời thường. Ông muốn làm hồi sinh một đảng cách mạng, trong khi chính nó đã biến thành một giai cấp mới, giai cấp không còn quan tâm tới những lí tưởng cao cả nữa, nhưng lại hoàn toàn không thờ ơ đối với những tiện nghi trong sinh hoạt hàng ngày. Ông chờ đợi phản ứng của quần chúng, cái quần chúng đã bị chiến tranh, đói khát làm cho kiệt quệ ngay đúng vào lúc giai cấp mới đã nắm được trọn vẹn quyền lực. Sau khi đã giành được đặc quyền đặc lợi giai cấp mới bắt đầu ru ngủ quần chúng bắng cách vẽ ra cảnh ấm no mà người ta từng mơ ước bấy lâu. Ánh hào quang mà Trotsky vẽ ra có thể nhuộm hồng những chân trời xa tít, nhưng không thể khơi lên ngọn lửa trong bếp của những con người đói khát. Ông đã cảm thấy một cách rõ ràng mặt trái của những hiện tượng mới, nhưng ông không hiểu được ý nghĩa của chúng. Hơn nữa ông cũng không phải là một người bolshevik, đấy vừa là điểm mạnh và cũng là điểm yếu của ông. Quá khứ “phi” bolshevik làm ông luôn luôn phải hành động với cảm giác thiếu tự tin. Khi nhân danh cách mạng đả phá tầng lớp quan liêu, ông đã không nhận ra rằng mình đang tấn công vào uy tín của đảng, nghĩa là tấn công vào giai cấp mới. Trong khi đó Stalin chẳng thèm quan tâm đến quá khứ cũng như tương lai. Ông ta đã khống chế được lực lượng của một giai cấp mới, của chế độ quan liêu đang định hình, trở thành lãnh tụ và người tổ chức của chính giai cấp đó. Ông ta không tuyên truyền, ông ta ra lệnh. Dĩ nhiên là ông ta cũng hứa hẹn một tương lai tươi sáng, nhưng là tương lai hiện thực đối với tầng lớp quan liêu, để cho tầng lớp ấy hàng ngày hàng giờ cảm thấy sự quan tâm của Stalin đối với sự sung túc trong đời sống và sự ổn định trong vị trí xã hội của họ. Các bài diễn văn của ông ta không thể gọi là có lửa, thực ra phải nói là chán ngắt, nhưng đối với giai cấp mới thì đấy chính là ngôn ngữ của thực tế, gần gũi và dễ hiểu. Trotsky mơ ước nhìn thấy một cuộc cách mạng bao trùm khắp châu Âu và sau đó là toàn thế giới. Stalin không phản đối, nhưng trước khi thực hiện công việc mạo hiểm đó, ông ta phải quan tâm đến nước Nga, đến những người mà ông ta dựa vào để củng cố hệ thống, tạo ra sức mạnh và niềm vinh quang của nhà nước Nga. Trotsky là người của cuộc cách mạng đã trở thành quá vãng, Stalin là người của hôm nay và như vậy cũng có nghĩa là người của ngày mai. Trotsky coi thắng lợi của Stalin là sự phản bội, là sự xuyên tạc chính quyền Xô-viết và thành quả của cách mạng. Ông cho rằng các biện pháp của Stalin là phi luân chính là vì như thế. Mặc dù Trotsky là người đầu tiên gần như hiểu được bản chất của chủ nghĩa cộng sản hiện đại (dù là không cố ý, dù là với ước mong cứu nó) nhưng phải nhận rằng ông không thể đi đến tận cùng bản chất ấy. Cho rằng đấy chỉ là “sự bùng phát” nhất thời của chủ nghĩa quan liêu chà đạp lên đường lối trong sáng của đảng cách mạng, Trotsky tin có thể giải quyết bằng cách thay đổi ban lãnh đạo, tiến hành “đảo chính cung đình” là được. Nhưng khi cuộc đảo chính ấy diễn ra (sau khi Stalin chết) thì người ta mới hiểu rằng bản chất của hệ thống là không thay đổi. Vấn đề hoá ra là có nguồn gốc sâu xa và căn bản hơn nhiều. Stalin đã để lại không chỉ một chính quyền mới, chuyên chế hơn chính quyền trước đó, mà còn để lại một giai cấp mới. Một trong những khía cạnh của cách mạng, khía cạnh bạo lực vẫn tiếp tục; sự sinh thành và củng cố của giai cấp mới đã trở thành hiện tượng đương nhiên. Stalin có thể có nhiều lí do hơn cả Trotsky khi tự xưng là người kế tục của Lenin và con đẻ của cách mạng, dù là đứa con thiếu giáo dục. Lenin là người kiến tạo một trong những cuộc cách mạng vĩ đại nhất của mọi thời đại. Stalin là người đã thực hiện một khối lượng công việc cực kì to lớn để thiết lập nên sự thống trị và quyền sở hữu của một giai cấp mới, giai cấp xuất thân từ trong lòng của một trong những cuộc cách mạng vĩ đại nhất, trong một đất nước rộng lớn nhất. Sau Lenin, một người hoàn toàn sống bằng tư tưởng và lòng say mê, trên sân khấu đã xuất hiện nhân vật Stalin, biểu tượng của những bước chân tàn nhẫn, nặng nề của giai cấp mới trong việc chinh phục đỉnh cao quyền lực của nó. Sau họ, sau Stalin sẽ đến cái điều phải đến cùng với sự trưởng thành của giai cấp mới, đấy là sự tầm thường, đấy là lãnh đạo tập thể và một người chân thật, hiền lành, một người “từ nhân dân” mà ra - đấy là Nikita Khrushchev. Giai cấp mới đã không còn cần những nhà cách mạng hay những kẻ giáo điều nữa. Giai cấp mới có thể chấp nhận những con người “đơn giản” như kiểu Khrushchev, Malenkov, Bulganin hay Shepilov, họ chính là đại diện trung bình của giai cấp đó. Chính giai cấp mới cũng đã mệt mỏi với những cuộc thanh trừng và cải tạo bất tận rồi. Sau khi đã ổn định vị trí, giai cấp mới cần phải tránh ngay cả mối nguy hiểm xuất phát từ chính lãnh tụ của mình. Đấy là do giai cấp đã thay đổi, còn Stalin thì vẫn như cũ, giống như thời giai cấp còn non nớt, những người giao động và những kẻ bị nghi là sẽ giao động đều bị trừng phạt cả. Chính cá nhân Stalin cũng như lí luận về “sự khốc liệt của cuộc đấu tranh giai cấp” sau khi “chủ nghĩa xã hội đã thắng lợi” cũng là điều kiện cần của việc hình thành giai cấp mới. Nhưng bây giờ điều đó đã trở thành thừa. Giai cấp mới không hề phủ nhận những di sản do triều đại Stalin để lại, nó chỉ phê phán thói lộng hành trong những năm cuối đời của ông ta, thực ra cũng không phải hoàn toàn như vậy, nó chỉ phủ nhận những biện pháp đụng chạm đến chính giai cấp, hay nói như Khrushchev là “đụng chạm đến những người cộng sản tốt” mà thôi. Thời đại cách mạng của Lenin được thay bằng thời đại củng cố quyền lực và quyền sở hữu hay thời đại công nghiệp hoá vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của giai cấp mới do Stalin lãnh đạo. Chủ nghĩa cộng sản cách mạng của Lenin được thay bằng chủ nghĩa cộng sản giáo điều Stalin và đến lượt nó, lại được thay bằng sự lãnh đạo tập thể, nghĩa là quyền lãnh đạo nằm trong tay một nhóm đầu sỏ. Đấy là ba giai đoạn phát triển giai cấp mới ở Liên Xô, ba giai đoạn phát triển của chủ nghĩa cộng sản Nga. Về nguyên tắc đấy cũng là những giai đoạn phát triển của mọi chế độ cộng sản khác. ..." |
Kính gửi các bác và BQT!
Topic này là topic của bạn nguyenthituyet viết về những tình cảm của bạn với nước Nga, với bản thân tôi khi đọc những dòng bạn viết từ cách đây hơn 2 năm đã thấy thực sự cảm động. Tôi nghĩ các bác chẳng nên nói về CNXH - CHCS - những phân tích chính trị v.v... ở topic này vì tôi thấy nó lạc đề quá, khác xa so với mục đích của 1 topic về cảm xúc ( bắt đầu từ bài post thứ #13 của bạn nuocnga_va_toi). Vậy tôi kính mong các bác nên dừng những post liên quan đến chính trị, phân tích lịch sử v.v... tại đây để trả lại cho topic những cảm xúc đẹp, tình cảm trong sáng về nước Nga( chứ không phải nhức đầu vì mấy nội dung chính trị phức tạp đã qua). |
Nước Nga như thế nào, chúng ta hãy yêu như thế!
Trích:
Chào bác BelayaZima ! Thế này bác à! Chúng ta yêu nước Nga, và đó là 1 "tình yêu" ! Bất kể "Nó " như thế nào! Ông Bà xưa đã nói: "Dù ai nói ngã nói nghiêng/ Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân."Chúng ta đang sống trong 1 thế giới dân chủ mà ! Phải hiểu nước Nga, phải hiểu Liên Xô thì chúng ta mới có thể đặt sự "chung thủy" đến xứ sở đó chứ! Tại sao lại phải e ngại ? Tôi luôn "bảo vệ" nước Nga. Nhưng, không có nghĩa là ta "quên" hoặc "không biết" 1 tí gì về "Nga học"! Bác yên tâm! Sự "chung thủy" thì... bền vững! Còn "chinh trị" ,"chính em" là "gia vị" hay là 1 món ăn để tham gia vào buổi tiệc buffet này cho thêm thú vị mà thôi! Không lẽ chúng ta cứ "nước Nga vĩ đại", "nước Nga đẹp", "nước Nga bao la", "người Nga nhân hậu"... . Vòng quanh như thế mãi cũng... đâm chán! Phải không bác? Miễn sao chúng đừng nói đến những vấn đề "nhạy cảm" hoặc "bịa đặt, xuyên tạc" là được rồi! Chúc bác vui và khỏe!:emoticon-0150-hands:emoticon-0136-giggl |
Hì hì, tại ko thấy ai post mí bài tình cảm, cảm xúc nước Nga v.v.. nữa nên anh em tui nhảy vô tham chiến. Nếu có người post bài và đuổi anh em tui ra ngoài thì OK đồng ý thui.
|
Trích:
Không ai post các bài tình cảm, cảm xúc nước Nga... trong chủ đề này thì cũng không có nghĩa là các bạn có quyền tự do tranh luận về chính trị ở đây. Trân trọng Ban Quản Trị |
Các bác bàn luận vui quá.Em cũng góp vui mấy câu vậy.Marx là 1 con người vĩ đại nhưng dù sao cũng chỉ là 1 con người.Hệ điều hành của ông rất hay rất chất lượng nhưng lỗi thời quá lâu rồi.cái chúng ta cần là các gói vá lỗi hoặc phiên bản mới:emoticon-0102-bigsm
|
Quay lại vấn đề tình iu với nước Nga.Trong mấy năm ở Nga tôi cảm nhận được 1 điều.đó là trong mắt đại đa số người Nga dân VN chỉ là "маленькие жёлтые человечики,которых на лицо трудно запомнить".Không hiểu vì sao người VN đứng cạnh người Nga luôn tỏ ra nhỏ bé cả hình thể lẫn phong thái.Trong mắt các thầy cô giáo Nga người VN la những cô cậu học trò chăm chỉ....nhưng chỉ là học trò.Dân lao động VN đứng trước công an Nga thì người co rúm mặt cúi gằm(vì phần đông sông bất hợp pháp).Có lẽ nhiều người không tin nhưng đó là sự thật.Vậy tôi cần phải có tình cảm như thế nào đây???
Mỗi người VN với nước Nga có những tình cảm riêng dựa trên cuộc sống của riêng mỗi người nhưng hãy nhìn vào xu thế chung.Làm sao cho quan hệ Việt-Nga không còn là quan hệ giữa đại ca và tiểu đệ,để người VN có thể ngẩng cao đầu(tôi vẫn ngẩng cao đầu nhưng không ít người Nga không thoải mái vì điều đó.Họ quen cách cư sử kia rồi) Với những ai đã bồi dưỡng được tình cảm nồng hậu với nước Nga tôi muốn nhắc 1 điều:quan hệ 2 dân tộc là dựa trên lợi ích đôi bên không phải là ban phát ân huệ cũng không phải thân thiết ruột thịt.Người Nga rất thấu triệt điều này. Hổng bít mấy bác admin có del bài này cua em không nữa:emoticon-0107-sweat |
Liên Xô và Mỹ khác nhau như thế nào?
Chào các bác!
Tôi đọc "HẬU CHÂN DUNG VÀ ĐỐI THOẠI" có viết về nhà văn Lê Lựu như thế này: ...nhà văn Lê Lựu sau khi đi thăm đất nước Liên Xô và sau đó đến thăm nước Mỹ. Phóng viên phỏng vấn: - Ông thấy sự khác nhau giữa Liên Xô và Mỹ thế nào? Lê Lựu trả lời: _ Khi ở Liên Xô, tôi cứ tưởng mình đang ở Mỹ. Còn khi sang đến nước Mỹ, tôi lại tưởng rằng mình đang ở Liên Xô! Các bác có thể dành chút thời giờ để giải thích câu trả lời của nhà văn Lê Lựu giúp tôi được không? Cảm ơn rất nhiều! |
Trích:
Các bác không nên tuyệt đối hóa hay lý tưởng hoá nước Nga lẫn người Nga, luôn nhớ họ là người bình thường, có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nếu không thần tượng sụp đổ thì đau lắm. |
htienkenzo mến, bác xem lại topic này nhé, trong đó tôi có đặt câu hỏi y chang câu hỏi của bác với bác Phanhoamay, và đã nhận được mấy câu trả lời rất thú vị của bác Phan và bác daquen:
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2078 |
Trích:
Cảm ơn bác đã quan tâm đến thắc mắc của tôi! Mặc dù tôi cũng "thinh thích" văn chương, nhưng tự biết mình không đủ "tầm với" so với "tầng lớp" nhà văn, nhà thơ... . Nhiều khi tôi tự nghĩ rằng, Bác ấy nghĩ thế này: Tớ thấy ở Liên Xô cũng Vĩ đại, Hoành tráng, Đẹp như Mỹ. Và, ngược lại Mỹ cũng "Vĩ đại" , "Hoành tráng", "Đẹp" như Liên Xô chăng? Tôi có lần ngồi uống cafe với 1 kiến trúc sư đàn anh bàn về những vấn đề như là : "chiến lược" chẳng hạn... . Anh ấy nói rằng, "lùi 1 bước, tiến nhiều bước" thì mới phát triển. Tôi dẫn chứng trong "Lenin", trong đó có chương "lùi 2 bước, tiến 1 bước". Anh ấy thắc mắc. Và tôi giải thích là : - Đây là cái "lùi triết học"! Và anh ấy đồng ý. Thêm nữa, khi Neils Amstrong từ Mặt Trăng trở về(nếu là sự thật) , ông ta có nói câu này: "Một bước chân của con người, nhưng là 1 bước tiến vĩ đại của nhân loại!". Thế nên, tôi rất muốn hiểu thêm "ý" của bác Lê Lựu mà thôi ! Chào bác! Chúc sức khỏe và vui vẻ cuối tuần! |
Vậy là sao hả htienkenzom, giải thích thêm coi về câu nói của nhà văn Lê Lựu
|
Trích:
Tôi nghĩ, có thể như thế này! Chủ quan thôi nhé! Bác Lê Lựu có lẽ sẽ có những "cung bậc" tình cảm khác nhau giữa Liên Xô và nước Mỹ. Khi đó, ở Liên Xô chắc hẳn sẽ "sung sướng" hơn Việt Nam mình! Nhưng, khi bác ấy đặt chân đến nước Mỹ, bác ấy thấy rằng, Liên Xô không "sung sướng" như Mỹ. Nhưng ở khía cạnh "những giá trị" khác-vật chất và tinh thần thì Liên Xô cũng "tương đương"! Và, ngược lại, "mặt trái" của Hoa Kỳ cũng có "những góc khuất" "tương đương" với Xô Viết chăng! Các bác cho thêm ý kiến bổ sung nhé! Cảm ơn rất nhiều! |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 15:17. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.