![]() |
Cục nghĩ… với nước Nga…
1 – Phở Chợ Vòm
(“Giật tít” như trên cho hấp dẫn thôi, chứ phở ở Chợ Vòm tôi ăn có mỗi một lần và về thì bị Tào Tháo đuổi chạy gần chết. Tạm gọi như vậy, nhưng thật ra nên gọi là Phở Mát, và sau đây tôi xin gọi như thế). Thường thì mỗi khi “hẹn hò” (từ chuyên môn chỉ vụ hẹn gặp nói chuyện công việc ba lăng nhăng) với ông anh Gzelka (cũng là mem NNN), anh ấy và tôi thường gặp ở ốp ASEAN. Gặp ở đó, ngồi trong quán với cái không khí của người Việt, ăn những món ăn Việt, cũng thấy khoái hơn là ngồi hàng ngồi quán của Nga. Ông anh Gzelka hay rủ tôi ăn phở, cho đỡ nhớ Việt Nam. Có lần tôi từ chối, vì vừa ở Việt Nam sang, trong miệng vẫn còn nguyên dư vị của Phở Bát Đàn. Cũng có lần tôi ăn… và ngẫm nghĩ. Cụ Vũ Bằng tả bát Phở Tráng ở Hàng Than thật nên thơ. Sợi bánh không đen không trắng, không cứng không nát, giòn vừa phải (chả biết có phải của hàn the hay không nữa). Nước ngọt phải là của xương bò, không mặn quá, không nhạt quá, nêm vừa phải, tẩy vừa phải không gắt… nước trong cũng thật là trong, mà ngọt béo thì cũng thật là màu mỡ. Bát phở ở Mát nước dùng hình như là một sự tổng hợp của nước luộc gà, cũng có hầm thêm một thứ xương gì đó, nhưng gần như chắc chắn là có đường ngọt ngào hương vị của mía Cuba, mía đầy tuổi tôi. Cụ Vũ Bằng mới chỉ hít hơi xông lên từ bát phở, nhìn ngắm ông hàng phở qua màn sương mờ mờ bốc lên từ nồi nước phở mà thấy Hà Nội nên thơ, thì nếu cụ chén phở ở Mát cũng sẽ thấy Mátxcơva nên thơ chẳng kém. http://i45.photobucket.com/albums/f5...3/ObASEAN7.jpg Ốp ASEAN với mấy chú công nhân tối về ngủ trọ trong chợ Quay lại với bát phở ở Mát. Chắc là nó được làm bằng bánh phở khô nên giống bánh đa hơn là phở. Cũng có chút hành, nhưng rau thơm thì hiếm. Cụ Vũ Bằng đã tả nhúm bánh phở được trang trí bằng hành thái nhỏ, chút rau thơm (nay có thể thêm mấy cuộng hành chần), điểm xuyết thêm mấy lát ớt đỏ tươi. Nếu cho cụ ăn bát phở ở Mát thì cụ chắc buồn lắm. Cũng có ớt, thậm chí có cả cái cụ cực ghét – “lạp chiếu chương” (ở Phòng (1) nhà chú virus gọi là “chí chương”, một từ của mấy chú Khách (2) mang sang ta) nếu thích có thể cho vào đỏ lòe cả bát phở. Cái mà có thể là dễ giống ở nhà nhất, là miếng thịt bò. Cụ Bằng nhà ta khen phở Hà Nội nó thanh tao từ miếng thịt bò thanh tao đi, từ nghệ thuật chọn thịt của nhà hàng đến nghệ thuật… luộc thịt, pha thịt, thái thịt, xếp lên bánh phở và chan nước. Ở Mát người ta chẳng làm đến như thế được, dù thịt bò ở đâu cũng là thịt. Xét từ khía cạnh này, thì miếng thịt bò của Phở Mát giống như miếng thịt bò kho hỏng hơn. Ấy cứ nghĩ lăng nhăng thế thôi. Thời buổi hiện nay nước Nga đi dễ khó về, sang được đó kiếm được cái ăn còn khó, về được là một hạnh phúc thì có được bát phở Mát như thế đã là quý lắm rồi. Chứ như hồi người Việt Nam làm ăn ở Nga thời sung túc chắc là bát phở Mát hồi đó hẳn là khá khẩm hơn chăng? Từ góc độ đó thì cần ghi nhận những cố gắng lớn lao của những người đang phục vụ cho bà con bát phở đỡ nhớ nhà. Ở Mát có thể ăn phở ở Chợ Vòm, ở ốp ASEAN (giờ phút này không biết nó còn tồn tại không?) hoặc ở chỗ quán NEMS của anh Hoàng – gần trường Hóa Tinh vi của chú Virus (Metro Yugo Zapatnaia)… ấy thế mà, có nhẽ ăn phở của anh Hoàng (mặc dù anh là người Nghệ An thì phải, nghe giọng miền trong) mà lại có vẻ khá nhất, không đến nỗi nào. Nói thế chứ, ngồi ở Mátxcơva lạnh giá, ngoài kia tuyết rơi mà trong này ăn bát phở, cũng thấy ấm lòng lắm! Cảm giác này cụ Vũ Bằng có mơ cũng chẳng thấy. Nếu cụ còn sống nên bổ sung thêm: Phở Mát. Và do đó, bài này cũng có thể post ở box “Ẩm thực”, hoặc không thì “Sinh sống tại Nga” chẳng hạn, phải không các bác? (1) Phòng: từ cũ gọi Hải Phòng (2) “Khách” hay “người Khách” – người Hoa chạy loạn sang Việt Nam định cư thời trước Xem thêm: Người Việt xa xứ: Nghĩ về phở như nghĩ về xứ sở Phở Nam Định ''đại náo'' Hà Nội |
Rất vinh dự vì thường xuyên được bác Phuongnn nhắc tên trong các bài viết của mình. Mà cũng gần như là những bài viết cảm xúc nào của bác cũng có nhắc đến tên em và quê em, với một tình cảm hết sức quý mến :emoticon-0107-sweat. Em xin cảm ơn bác :emoticon-0150-hands.
Em cũng xin đính chính, chí chương nhà em(1) là được dùng để ăn với bát bánh đa cua, hoặc bánh đa trắng mới hợp khẩu vị. Được làm từ ớt nghiền, cà chua rồi chưng lên, cốt là để lấy vị đỏ khi hòa vào nước. Cái này được làm đại trà, và bán khắp nơi ở Hải Phòng. Chứ còn phở "nhà bác" (2) thì em nghe nói cũng là ớt xay, cà chua chưng lên thêm mấy cái gia vị đặc trưng gì đó để thành "tương ớt". Và cái tương ớt này đôi khi nó cũng là... bí truyền, y như phở bí truyền vậy đấy. Ở Phòng nhà em, bánh đa trắng, bánh đa cua nó nhiều lắm, ăn thoải mái, ở đâu thấy ngon thì hỏi bí quyết nấu, người ta chỉ cho liền. Chứ đôi khi lên Nội (3), ăn ở chỗ ngon, hỏi cách nấu người ta cứ lờ đi, hoặc chỉ đểu. Chí chương thì bán đại trà chứ không cần bí quyết, bác ợ. Rất mong tiếp tục đọc được tên mình trong những bài viết của bác (đồng nghĩa với việc đọc được những dòng cảm xúc của bác?!) PS: mà bác về lâu rồi vẫn nhớ hương vị phở Mát, bác nhỉ? (1): vì em gốc Hải Phòng (2): vì bác "gốc" Hà Nội (3): em vừa nghĩ ra |
Trích:
"Phòng" là một cách gọi thành phố Hải Phòng, cái này không phải do tớ bịa ra, nếu Virus đọc những truyện như "Sống mãi với thủ đô", "Bỉ vỏ", sẽ thấy thời giữa thế kỷ 20 về đầu thế kỷ người ta thường nói: "Chuyến tàu Phòng" (tàu về Phòng), "tàu về Nam" (Thành Nam, tức Nam Định). Đây là một câu chuyện thật, chứ không phải là chuyện có thể gọi Hà Nội là "Nội", nghe kỳ kỳ. Trích:
|
Bài của bác PNN làm em nhớ lại cái cảm xúc khi ăn bát bún măng ngan (thực ra là bát bún được trang trí bởi vài lát măng nhỏ xinh và chạy lướt qua hàng ngan) ở quán ăn trong Sứ quán vào năm 93 của thế kỷ trước.
|
Trích:
|
Trích:
Tôi còn nhớ một lời đồn thuở xưa rằng bài hát Hoa phượng đỏ ấy lúc đầu được viết cho Nam Định đấy chứ, nhưng sau rồi vì chuyện giá cả sao đó không đẹp lòng nên nhạc sĩ bê hết cây phượng ra thành phố Cảng. Chả biết có đúng không. Bạn nhắc đến bún măng ngan ở nhà hàng Sứ quán năm 93 làm tôi nhớ lại một kỷ niệm về măng, cũng khoảng đó. Hồi ấy măng tươi ở Mat là của lạ của hiếm, với đám học trò thì giống như một biểu tượng về sự sang trọng và độc đáo của quê hương. Có được ít măng, tôi nấu với thịt gà và mời những người thân quen trong MGU, mời cả cô bạn hàng xóm Lena. Một cô em người Việt hỏi :" Món măng VN thế nào ?" và tất cả chúng tôi chờ đợi lời tán tụng ngợi khen mà người Nga thường không tiếc. Lena xiên một lát măng nữa, nhấm nháp, gật đầu, buông ra nhận xét :"Giống...bắp cải!". |
Hình như những người dân thành phố cho rằng Hải Phòng có nghĩa là : thành phố phòng thủ ngoài biển. Mảnh đất này do một người nữ tướng tên là Lê Chân khai khẩn đất hoang lấn biển lập nên. Em không rõ về dư địa chí nhưng chú virus là một người con cực yêu Hải Phòng chắc sẽ có câu trả lời thật chi tiết.
Trích:
Ui em không tin chuyện này đâu bác Đan Thi ạ. Tuy rằng ngày xưa Hải Phòng và Nam Định rất "gần' nhau, nhưng cứ theo lời bài hát này thì nó toàn là địa danh ở Hải Phòng thôi đấy chứ, nếu mà nhạc sĩ sửa thì quá bằng viết lại cho xong, hi hi. Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ Ơi Hải Phòng thành phố quê hương Ta yêu thành phố quê ta như yêu chính người thương yêu nhất Những hẹn hò bên bờ sông Lấp Những con đường tấp nập áo thợ ngày đêm, những Bến Bính, Xi Măng, Cầu Rào, Cầu Đất, Lạc Viên Những cái tên nghe chẳng thơ đâu nhưng với ta vô cùng oanh liệt Ôi thân thiết tự hào quê hương Hỡi em yêu trong đêm dài cách biệt chưa trọn nghĩa Sài Gòn, Đà Nẵng Ta tạm biệt xa nhau chào phố biển thân yêu Hải Phòng đó hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu Trăm trận đánh quê ta kiên cường Hải Phòng ơi, Hôm nay bé nhỏ mai ta đã thấy rộng dài rực rỡ sánh sánh vai cùng Sài Gòn Đà Nẵng quê hương ( hát lại từ đầu ) Ơi thành phố tháng năm hoa phượng đỏ quê hương Ta mang người trong giữa trái tim ta Nhưng mà gõ xong mấy dòng này thì em lại thấy...chẳng biết đâu được, cũng có khi bài hát quê iem vốn là của các bác Nam Định cũng nên ấy chứ, bác Đan Thi ạ. |
Trích:
Một ngày, cùng với tin máy bay bắn phá dữ dội Hải Phòng, là tin quân dân Hải phòng oanh liệt chống trả, bắn rơi (bao nhiêu, không nhớ) máy bay Mỹ. Tối hôm đó tôi nghe trên đài phát đi bài hát này thật tha thiết, lắng đọng. Lúc bấy giờ tôi mới có khái niệm "hoa phượng đỏ" là biểu tượng cho Hải Phòng. Cũng có thể nhờ sức lan tỏa của bài hát này mà Hải phòng trở nên nổi tiếng với tên "Thành phố hoa phượng đỏ" Nhắc lại những dòng trên, tôi muốn nói rằng các nhạc sĩ sáng tác giai đoạn này hoàn toàn không vì chuyện tiền nong (và cũng chẳng được là bao). Bản thân nhạc sĩ Lương Vĩnh hình như hy sinh ở chiến trường Campuchia năm 1982 (cần xác minh thông tin). Ông cũng được "Giải thưởng Nhà nước về văn học, nghệ thuật" |
Trích:
Hihi, mặc dù cháu chẳng giỏi gì về địa lý cũng như lịch sử, nhưng về lịch sử mảnh đất Hải Phòng cháu "cũng có" quan tâm, mặc dù chỉ là đọc trên internet thôi (từ mấy năm trước!). Cháu cũng không thắc mắc khi Hải Phòng được gọi là "Phòng", dù sao đó cũng là từ rất lâu rồi, mặc dù chỉ là truyền miệng, không có "văn bản chính thức". Nhưng cháu cứ thắc mắc là: sao khi bạn bè cháu lên HN học Đại học, mỗi khi cuối tuần về Hải Phòng, thì các bạn bè Hà Nội lại cứ cố hỏi thân thương: về quê à? :-/:-/ Mặc dù mang tiếng thành phố cấp 1, trực thuộc Trung ương nhé. Nhưng có lẽ, nhiều bạn Hà Nội không biết điều này?! Cũng như cháu thấy ở bên này, người ta vẫn quen mồm nói về Việt Nam là... về phép. Mặc dù, chả cần ai cho phép mình vẫn về được :( Em vừa mới search được về thông tin nhà thơ Hải Như, và nhạc sĩ Lương Vĩnh, thì được biết cả 2 không phải là người Hải Phòng. Nhà thơ Hải Như người Nam Định, nhạc sĩ Lương Vĩnh người Hà Nam. Bài hát "Thành phố Hoa phượng đỏ" là được sáng tác riêng cho Hải Phòng, với các địa danh, địa chỉ trong bài hát là của Hải Phòng (không phải các địa danh đó chỉ xuất hiện sau khi bài hát ra đời chứ ạ? :emoticon-0127-lipss). Trích:
Trích:
|
Các bạn ạ, cái chuyện bài hát ấy mà, tôi đã viết là lời đồn thuở xưa. Chúng tôi đi thực tập ở Ty Văn hóa Nam Hà và người ta kể câu chuyện này. Theo thiển ý của tôi, khi sáng tác một bài hát, có thể viết nền nhạc trước rồi sau đó viết lời, hoặc cũng có thể lấy một bài thơ và phổ nhạc vào, các nhạc sĩ có nhiều cách làm thì phải.
Còn chuyện viết bài hát theo đơn đặt hàng thì từ ngày xưa đã có rồi. Trường Đại học Tổng hợp HN của tôi và bác Geo từng có bài "Trường ca" do một nhạc sĩ nổi tiếng viết mà hát không nổi. Mức nhuận bút chắc thấp, chả mấy ai giàu lên vì sáng tác nghệ thuật như bây giờ. |
Trích:
|
Thời đại gì thế nhỉ
Các bác rôm rả quá, mình cũng xin tám chút
Vẻ như các bác đang đi từ phở tương ớt, cái mà ở Phòng gọi là chí chương rồi hình như đã kịp đi sang người ...tương ớt và người chí chương rồi ấy nhẩy. Mình thì thấy thời đại bây giờ làm gì còn chuyện để bàn về người ở Phòng "nên" hà Lội nữa, mấy mươi năm vật vã sao dời, lại thêm quản lý hộ khẩu lỏng lẻo nên xin các bác tha cho chúng em cái từ người Hà Nội " chỉ đểu " kia ạ. Người Hà Nội không " chỉ đểu " bao giờ, mà cái ngày còn có thể nói đến người Hà Nội thì làm gì có nhiều " người đểu " như bây giờ. Em xin đề xuất một cách gọi mới là " người ở Hà Nội " có vẻ hợp hơn. Em á, cũng người Hà Nội á, nhưng bây giờ bán sới đi chỗ khác ở rồi á. Hà Nội bây giờ - như các cụ nói : đã như một nồi sâu, thay vì con sâu bỏ rầu nồi canh, xin các bác tha cho chúng em ạ :emoticon-0107-sweat |
Đọc bài của anh phuongnn xong em nhớ lại những lần đi ăn ở chợ, ốp Việt quá. Chẳng hiểu có phải là thiếu thốn đồ ăn quá, hay cũng là cái tính dễ dãi trong ăn uống, mà ở đâu em cũng thấy ngon, từ chợ Vòm, Togi, Asean, Rưbắc, Sông Hồng, ... hay cả ở các tỉnh lẻ Tula, Vladimir,...
Có cái là: Phở : thì ở đâu hầu như đều cho thêm ít hành tây vào, chẳng có mấy rau thơm là mấy, may thì có ít hành xanh thôi. :( nước thì đa phần là trong veo. Đặc biệt ở đôm 15 serenivui bulvar thì bánh phở người ta dùng luôn từ phở ăn liền. Còn quán cô Hiền ở ĐSQ thì lúc nào nước phở cũng ngọt lừ bột ngọt, tối về uống bia vẫn còn ngọt :). Ở Việt Nam người ta còn phân biệt phở bằng "Địa lý", phở ở Bắc ở Nam mỗi nơi một khác, nên ở Nga được ăn cái "giống phở" là đã lắm rồi. Ở nga em khoái chén "bún chả" Togi nhất, đầy đủ mọi thứ giống như tại quê nhà, từ rau sống tới là thơm, mà có khi về VN tìm được hàng như thế cũng khó. Anh Phuongnn có nhắc tới quán Nem's của chú Hoàng, Nem's phục vụ cho người nga là chính, nhưng chú Hoàng rất để ý, nếu người Việt ăn bao giờ phở cũng được thêm 1 số gia vị khác với phở dành cho người nga. Nem's em hay ăn "phở miên mọc", tên món này chắc bị ghi sai, nhưng ưu điểm của nó là ... nhiều hơn, rẻ hơn các món ăn có nước khác. Món măng như cô Danthi nói, cháu nhớ cái lần hành lang kí túc xá, cả Nga cả Tàu chạy mất dép vì nấu "măng khô",.... :) không hiểu cái mùi thơm thế mà tụi nó lại sợ cơ chứ. |
Trích:
Mình hỏi khí không phải, thế khi nào về nước chú Virus có định kiếm việc làm định cư ở Phòng không, hay lại nhao lên đất Kinh Kỳ Kẻ Chợ bươn chải kiếm tiền ạ? Nếu có ý đó thì tập dần với quan niệm “tứ hải giai huynh đệ” đi nhé, đừng “canh cánh” nữa cho nó mệt. Ở đâu thì cũng có cái hay, cái dở. Mình nhớ cái hồi Hà Nội bỗng dưng biến thành to đùng, trên mạng bọn 9x chửi nhau “Hà Nội 1”, “Hà Nội 2” mà chết cười. Chú đang học tập ở Âu châu, thấy văn minh “bển” nó khác nhà mình nhỉ? Tối cuối tuần đi nghe hòa nhạc cổ điển, xem ba-lê; Chủ nhật đi xem bảo tàng – ôi sung sướng biết bao… xét từ khía cạnh này cả nước Việt Nam chúng ta hiện nay đang là nhà quê tuốt! Nói chú em đừng tự ái, cái suy nghĩ đó nó gọi là “hợm”, có thể không tự cao tự đại ra mặt thì cũng tự kiêu trong tư tưởng. Mình thì mình cứ thấy bạn bè anh em, ai chơi được thì chơi thôi, chẳng phân biệt Hà Nội Hải Phòng gì sất. Bạn học từ hồi nhỏ ở Hà Nội của mình cũng đầy bạn tồi, trong khi đó cũng có nhiều bạn tốt người Hải Phòng; chả sao cả! Mình cứ gạn đục khơi trong mà chơi thôi. Nói quá đà ở đây thì lại rơi vào chuyện tranh cãi tỉnh nọ tỉnh kia hết đời, mệt mỏi lắm. Trích:
Trích:
|
Trích:
Ấy thế mà thỉnh thoảng ra chợ Vòm, vẫn chén đều đều. Chắc do em dễ tính và do thiếu thốn nữa. Trích:
Trích:
|
Trích:
Trích:
Trích:
Còn đâu thì, em rất rất kính trọng những người bạn bè em là người Hà Nội. Bác và bác hongtruong cứ yên trí, những lời các bác dạy, em đã thấm nhuần, và thấm nhuần từ rất lâu rồi. Em rất là biết cách phân biệt con người. Gạn đục khơi trong mà các bác. Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
Thôi, em với bác dừng nhé :D, đậu phộng đề quá rồi, kẻo các bác admin, MOD BAN nick anh em mình thì chết. Em vừa bị nhắc nhở rồi. Em đã hứa... nốt bài này :D Giờ em post, chỉ post về phở thôi. Chân thành cảm ơn những lời dặn dò, chỉ dạy của bác. Em chào bác. |
Món tiết canh vịt! Chà chà, sao ngon và hấp dẫn đến lạ. Chúng tôi ra chợ Nông trang mua 3 con vịt bầu, mỗi con nặng hơn 2 kg. Cậu bạn hăng hái xung phong cắt tiết vịt - để hãm tiết, cậu ta đong đếm đầy đủ 1 thìa nước chanh tươi vắt và 5 thìa nước lã. Vặt chút lông ở cổ vịt rồi dùng bản của con dao đập ba nhát vào phần cổ vịt đã bị vặt lông...cậu ấy cứa nhẹ, máu vọt thành tia, cậu dùng đôi đũa ngoáy đều bát tiết... Chúng tôi hăng hái băm nhỏ lòng , mề, cổ vịt... rồi san đều ra 3 cái đĩa to có đường kính khoảng 30cm. Khi cậu bạn lấy bát tiết để chan vào các đĩa "mồi" đã băm nhỏ. Than ôi! bát tiết đông đặc như miếng tiết bò bán ngoài chợ, cả lũ chưng hửng và liên hồi trách móc cậu bạn...
Mộng ăn tiết canh vịt đã tiêu tan! Anh bạn người Hải Phòng nổi tiếng thông minh đã hiến kế: bây giờ cử một ông ra ngay chợ để mua 3 con vịt khác. Mọi người chưa hiểu ý, cậu ta tiếp luôn: bát tiết kia đưa vào luộc ăn cũng mát và bổ lắm, còn 3 con vịt mua về cắt tiết trực tiếp vào ba đĩa "mồi" kia thì đảm bảo chẳng cần hãm gì hết!. Nhưng hồi đó gia giảm thì hiếm lắm... cho đến bây giờ, chưa lần nào tôi được ăn tiết canh vit ngon lạ lùng như ngày ấy... |
Trích:
- Thưở những năm 90 ở Nhà Chính MGU có một NCS đi đạo Phật rất sùng, trong phòng đầy sách kinh kệ và ngày nào cũng thắp hương gõ mõ chăm chỉ (đến nỗi Ban Giám đốc KTX dọa đuổi anh này ra khỏi ốp bởi hàng xóm Tây đã thưa kiện là "từ phòng đó làm cả hành lang có mùi và tiếng động kỳ quặc". Một hôm bà con tổ chức ăn nhậu, có món lòng lợn tiết canh đặt tận bên Đôm 5. Dư ra 1 bát tiết canh vì 1 vị phụ nữ không ăn được. Nhà tu hành bê liền "em ăn phần của bác nhá". Bà con kinh ngạc: tưởng là tụng kinh gõ mõ thì không đả 3 cái thứ này chứ ? Bạn gái của nhà tu hành tại gia mau mắn giải thích: "Anh ấy ăn tiết canh hôm nay rồi mai gõ mõ bù". Từ đấy trở đi, trong hội có thuật ngữ "gõ mõ bù" để dùng vào những trường hợp hứa hẹn sửa chữa khuyết điểm, ăn năn hối cải v.v... - Cách đây chưa lâu tôi đưa 1 chị chuyên gia người Nhật ra chợ Vòm tham quan. Mấy đồng hương VN quen nồng nhiệt mời chúng tôi về kva chơi. Cỗ bày ra trên sàn trải báo, ngồi quây quần xung quanh, chị người Nhật cũng ngồi gọn gàng. Gia đình đãi khách bằng các món ngan, hiển nhiên có món tiết canh. Chị người Nhật hỏi : "Món ăn này gọi là gì?" Tôi đang loay hoay chưa biết nói thế nào thì cậu em chủ nhà đáp gọn: "Eto Vietnamski salat". Chị người Nhật cầm bát "salat" chén hết sạch và cứ khen ngon... |
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
Đề nghị các bác: những chữ Virus trên đây nay được hiểu là bác TBHP (kể cả đoạn bác TBHP đang học trường Hóa tinh vi Matxcova cũng được). Chắc bác TBHP sẽ không tự ái chứ ạ? |
Trích:
|
Cục nghĩ… với nước Nga…
2 – Báo chợ Vòm
http://i45.photobucket.com/albums/f5.../IMAGE_172.jpg Mua báo đọc cho đỡ buồn nhỉ... Trong bài này, tôi sẽ mở rộng ra cả những vấn đề “loăng quăng” khác nữa của sách báo chứ không chỉ báo, và cả về những vấn đề về văn hóa tinh thần nữa đồng thời lan man rộng ra không chỉ ở Chợ Vòm. Vẫn là cái trò giật tít cho nó giật gân thôi, các bác thông cảm. Trong chợ Vòm có mấy quầy báo, để phục vụ cho bà con người Việt mình “bển”. Trong ảnh các bác sẽ thấy báo “bển” toàn cùng một khổ A3 gập đôi, in một hoặc hai màu. Vì là chỉ phục vụ cho bà con đi chợ nên báo gần như toàn chôm bài của các “báo mạng” trong nước, hầu hết toàn chôm các bài lá cải, “xe cán chó”, “cướp giết hiếp…”. Một phần lớn nội dung được giành cho các quảng cáo: nào là làm tóc, làm móng, nào là chữa răng, khám chữa bệnh cho cộng đồng… và khá nhiều dịch vụ phiên dịch “nói chuyện với chính quyền”, những dịch vụ “cò kè” liên quan đến visa, hộ chiếu, quyền cư trú… thôi thì đủ cả. Những bài có liên quan đến Nga, trước đây thì người ta còn phải dịch nhiều nhiều, nay thì có một nguồn khá phong phú: NuocNga.net. Lật giở mấy tờ thấy tờ nào cũng có bài chôm của NNN, tự hào ra phết các bác ạ! http://i45.photobucket.com/albums/f5.../IMAGE_174.jpg Cô em ngồi bán báo này ở Việt Nam sang, không biết tiếng Nga. Việc bán báo trong chợ Vòm cũng khá phức tạp, hình như cũng có ông nào đứng đằng sau việc đó thì phải. Cô bé không biết có được thu nhập bao nhiêu từ việc này nhỉ? Ngoài những tờ báo “cộng đồng” đó, trong chợ Vòm còn có nhiều cửa hàng dịch vụ điện thoại di động, mà chỗ “Nhà Vàng” (hình như nó màu vàng thì phải) có mấy cái. Ngoài việc bán điện thoại và sửa chữa, thì ở đó còn có các dịch vụ khác nữa như cài phần mềm tiếng Việt (giống câu chuyện của ThanhLam đã kể); rồi tải nhạc, phim… Hình ảnh thường thấy trong chợ Vòm là các thanh niên Việt Nam ăn mặc cùng một kiểu quần bò, áo khoác gắn, mũ lưỡi trai, cứ túm tụm lại với nhau là đứng buôn chuyện và rút điện thoại ra để nghịch, để giao lưu… đây là một nguồn khách lớn cho hai chú V. (mà một trong hai chú là mem NNN) trường hàng không cung cấp điện thoại “oánh” từ đâu đó về Nga bán giá khá tốt. Thú vị lắm, đi qua các cửa hàng điện thoại thường có biển quảng cáo dịch vụ “tải phim, nhạc” vào điện thoại, thậm chí có cả cái biển: “đã có Vàng Anh”. :emoticon-0102-bigsm Thấy xuất hiện khá nhiều đồ điện tử Trung Quốc, ở đây ta sẽ quan tâm đến đầu VCD. Trong chợ có nhiều cửa hàng bán đĩa VCD cho bà con: chủ yếu là các chương trình trong nước, hài, dân ca… đủ cả. Có nhiều đĩa Thúy Nga hoặc các hãng hải ngoại khác. Bảo Liêm Vân Sơn, Hoài Linh cũng có, giọng Xuân Hinh nỉ non khắp nơi. Người ta còn ghi (chắc qua “chảo”) những chương trình truyền hình trong nước ra đĩa để bán lại cho bà con phần lớn không có điều kiện xem. Tất nhiên, không thể thiếu những cái biển: “đã có Vàng Anh” viết nghệch ngoạc trên tấm cáctông. :emoticon-0136-giggl Tôi vốn là mọt sách, “ma sách cũ” nên ở Mát, tôi vẫn không bỏ được tật đó. Sướng nhất là ở bển, cứ mò vào cầu thang của chung cư nào cũng có thể mò được sách cũ. Sách cũ không dùng đến, người ta bỏ dưới cầu thang để người khác thích thì mang về đọc, chứ không bán cho “đồng nát”, cũng không vứt đi, như ở ta. Thế mà cứ lọ mọ, lọ mọ, kiếm được cả “Đội cận vệ thanh niên”, rồi “Thép đã tôi” ở chân cầu thang đấy ạ. Vỉa hè một đường gần Ácbát cũ cũng có những hàng sách cũ, có những quyển chỉ có 10 rub, rẻ rề, về trợn mắt vừa đọc vừa tra từ điển, khá mệt. Sách cũ cũng có thể tìm thấy ở cầu thang KTX. Chỗ đó thường có nhiều giáo trình và sách nghiên cứu, hầu hết là của chuyên ngành khác của mình, không dùng được. Thỉnh thoảng cũng có thể vớ được quyển hay hay. Hầu hết sách tôi mua được là trong hiệu sách của thư viện trường MGU, đắt ra trò, ví dụ cuốn “Luật đất đai LB Nga” đến 350 rub, tầm 200 trang giấy xốp xồm xộp, màu đen đen chứ không trắng. Ở gần Metro Frunzenxkaia cũng có mấy hiệu sách tôi thường lò mò đến lục lọi, sách mới, đẹp và khá rẻ. Cuốn “Pie đại đế” của Alêchxây Tônxtôi bìa cứng đẹp thôi rồi, bán có 150 rub. Ở Nga, hình ảnh thường gặp là bất cứ chỗ nào, nhất là trên phương tiện giao thông công cộng, là một ai đó đang đọc sách. Thậm chí trên toa tàu điện ngầm có đến 80% hành khách đang đọc sách, chí ít cũng đọc sách điện tử trong điện thoại di động. Nghĩ đến Việt Nam ta mà chạnh lòng… thời buổi này mấy ai yêu sách nữa các bác nhỉ? Học giả nào đã phản ánh: người Việt Nam ta ngày nay khoe sang giàu bằng tủ rượu, chẳng ai khoe tủ sách nữa rồi. :emoticon-0106-cryin Ảnh trên đây được chụp bằng điện thoại di động (O2 Orbit nên nó hơi mờ mờ ảo ảo, các bác thông cảm). |
Hừ!Hoá ra cái cuốn sách trinh thám chú phuongnn vác về tặng anh là lấy ngoài cầu thang đấy hử?:emoticon-0136-giggl
Đợt phuongnn về chơi đầu năm ngoái, có đưa cho hungmgmi mấy tờ báo chọ Vòm. Các đồng chí bên đó cập nhật tin tức ra phết nhá. Cái nhà đầu phố Vạn Kiếp gần nhà bị xe tải mất phanh sao đó húc phải đổ mất cái tường, mọi người đang xôn xao thì đọc trên báo Nhân Hoà chú phuongnn vác về sau đó một, hai ngày đã thấy tin đó lù lù trên cột báo. Hè rồi tôi có dịp vào thăm một Toà báo của người Việt tại Mát. Đó là trụ sở báo Tin tức. Chủ bút là 2 vợ chồng đều là tiến sĩ bảo vệ ở Nga. Hàng ngày anh chui vào mạng, đọc và lấy tin, rồi lọ mọ trình bày 56 trang báo khổ A4, xong rồi in 2 màu bằng cái máy này: http://i14.photobucket.com/albums/a3...i/IMG_9618.jpg In xong, hai vợ chồng lại hì hụi dập ghim, đóng báo trắng đêm để kịp giao đi các chợ bán. Thời điểm tháng 7/2008, giá mỗi tờ là 15 rúp ( tỉ giá 24 rúp/1 đô). Nhìn cả hai vợ chồng hom hem, gầy gò trong một căn phòng nhỏ lộn xộn, bé tí thuê ở phía sau ốp Rybak, thấy thương các anh chị quá. Cường độ công việc như thế mà không gầy gò mới lạ. Căn phòng đó nằm gần các cửa hàng bán thực phẩm, đồ khô, trăm thứ bà rằn từ trong nước chuyển sang: http://i14.photobucket.com/albums/a3...i/IMG_9614.jpg |
Trích:
|
Trích:
Thằng Ngộ Nhỡ nó nhắn về, là nó mua ở Lítva hay Látvi gì đó cho anh một rổ con con huy hiệu thời Liên Xô cũ, hè sẽ vác về Việt Nam. |
Cảm xúc về bài hát "Chiều ngoại ô Matxcova"
Tôi có may mắn hơn các bạn cùng thời học tiếng Nga và yêu nước Nga, được tiếp xúc với người Nga sau khi tình hữu nghị hai nước gián đoạn. Hai lần đoàn Quỹ hòa bình Nga đến VN thăm và biểu diễn rồi vào Đà Nẵng, tôi lại được giao lưu, dẫn chương trình và làm chương trình về đoàn, về các thành viên trong đoàn. Mỗi lần như thế, trong tôi cảm xúc về nước Nga, về thứ ngôn ngữ kỳ diệu, về những năm tháng sống và học tập bằng ngôn ngữ của một đất nước có nền văn hóa và lịch sử vô cùng vĩ đại này. Nghĩ về nước Nga, như nghĩ về một sự tri ân, về sự bao dung nồng hậu của một dân tộc, về cái nôi nuôi dưỡng tôi trưởng thành.....Một trong những ấn tượng giúp tôi có cảm xúc đó là bài hát " Chiều ngoại ô Matxcova" dù đã nghe đi nghe lại nhiều lần, trong nhiều trường hợp khác nhau, nhưng mỗi khi giai điệu và ca từ của nó được cất lên, trong tôi như có sự tươi mới không thể diễn tả. Hãy lắng nghe cảm xúc đó trong tôi trong một lần được nghe từ buổi biểu diễn của đoàn Quỹ hòa bình Matxcova năm 2002 tại Đà nẵng!
..... Dường như đã thành thông lệ, cứ mỗi lần đến VN, các nghệ sĩ của đoàn Quỹ hoà bình Nga lại mang theo giai điệu tha thiết, trữ tình của bài Chiều ngoại ô Matxcova. Bài hát khá thân thuộc đối với nhiều thế hệ người VN và là niềm tự hào aủa người dân Xô Viết. Một không gian thanh bình của một chiều ngoại ô thủ đô nước Nga được nhạc sĩ V.Xalaviov- Xedoi và nhà thơ M.Matusoviski thể hiện bằng những giai điệu nhẹ nhàng như một lời tâm tình, gợi trong bao người tình yêu đối với tổ quốc Nga vĩ đại:" Chiều thanh vắng là đây êm đềm gió rì rào, hàng cây như muốn nói suốt canh thâu. Hỡi em thấu chăng tình, trong lòng anh trìu mến, Matxcova bên chiều vắng thanh bình". Từ ngày ra đời và nhận giải thưởng tại Liên hoan thanh niên sinh viên thế giới lần thứ 4 tại Matxcova vào năm 1957, bài hát đã giành trọn tình cảm của hàng triệu con người và ngân vang nhiều nơi trên thế giới. Như bao người VIệt Nam khác, tôi cũng làm quen với nước Nga bằng một chiều ngoại ô Matxcova khi đi từ sân bay quốc tế Sheremechevo 2 về trung tâm thành phố. Những lời ca xưa cũ lại vang lên trên trên đường với những cánh rừng bạch dương ngút ngàn, những "dòng sông lướt nhẹ trôi về phía chân trời", những tháp cổ óng ánh vàng và những ngôi nhà gỗ giản dị chìm trong vườn cây ăn trái. Ðã có nhiều thế hệ người VN đi qua ngoại ô này để bắt đầu những ngày tháng miệt mài bên giảng đường hay trên những công trường, nhà máy và có cả những giành giật, bon chen trong cuộc mưu sinh nhọc nhằm nơi đất khách. Với mỗi người, nước Nga để lại những dấu ấn khác nhau, có ngọt ngào lẫn cả vị đắng cay. Nhưng không ai phủ nhận, nơi đây đã cho họ nhiều kỷ niệm. Và hôm nay những kỷ niệm ấy bỗng oà dậy trong khán phòng nhỏ hẹp khi Nữ nghệ sĩ Công huân Liên bang Nga Natalia Borosova cất lên những giai điệu thân quen của Chiều ngoại ô Matxcova thì hàng trăm người, cả già lẫn trẻ cùng hoà giọng với thứ tiếng Nga không ai giống ai, câu được câu mất nhưng dẫu sao họ cũng thật sung sướng vì đã lâu lắm mới được sống trong những giây phút như vậy. Những dư âm thanh bình nơi đồng quê nước Nga lại trở về cùng "lời ca của gió" trong "bầu trời khuya lấp lánh ánh trăng soi" và những nghệ sĩ Nga cũng như tìm được sự đồng điệu trong tâm hồn khi những giá trị văn hoá nghệ thuật của một thời được những người dân VN nâng niu gìn giữ. Như bao người VN đã từng sống, học tập và làm việc trên quê hương Xô Viết, tôi vẫn yêu những chiều ngoại ô của nước Nga hiền hoà, dẫu biết rằng giờ nơi ấy người đến bài hát này ngày một ít đi và lớp trẻ hôm nay đã "khóc khác ngày xưa và hát cũng khác xưa" (Olga Becgon), nhưng với tôi Chiều ngoại ô Matxcova sẽ còn sống mãi với thời gian. |
Tôi là sinh viên, xa nhà đã hai năm nay, cuộc sống đôi lúc quả khó khăn trên mức tưởng tượng thấy. Cũng thật hạnh phúc vì tôi may mắn sinh trưởng trong một gia đình cực kyd đầm ấm, bố mẹ tôi là những con người rất đỗi bình thường. Song cái "bất bình thường" của các cụ là ở chỗ, càng mắng càng trì triết thì càng yêu quý con trẻ, lo cho tôi từng cái bát, đôi đũa cho đến chiếc máy vi tính... Đợt lũ lịch sử vừa rồi, ngay trong cái ngày khắc nghiệt nhất của con nước, mẹ tôi lặn lội bì bõm từ quê lên mang cho tôi từng cái chả bánh đa - thứ ấy chỉ một cây thôi lúc đó nếu đem bán ra dễ phải hơn chục ngàn chứ không ít, cực quý, thế rồi cũng xắn quần lên tận bẹn lặn lội đi mua cho tôi cái bép ga..............
Phải nói là tôi rất rất tiếc vì đã đánh mất chiếc chảo Liên Xô - món đồ nhỏ bé đã theo gia đình tôi trong suốt chục năm ròng, theo tôi vào từng bữa ăn, nó đã rất cũ, muội bám đen dày, nhưng còn rất tốt mà tôi nhớ nhất là, nó được làm bằng chất thép khá dày, bền, dễ thường phải đem xe tải mới cán bẹp nổi. Mới đây nhất mẹ có đem cho tôi một chiếc chảo khác, cùng loại nhưng mỏng hơn, là loại chảo chống dính cực tốt, hôm qua tôi sơ ý lúc rửa bát làm văng mất một miểng quai, nhưng cán chỉ hơi meo móp mà không hề sứt sẹo ---> tài thật ! Bây giờ, ngoài chợ bán đầy rẫy những cái chảo chống dính đắt tiền, được tráng bạc cực dày xuất xứ Tàu, Hàn, Nhật, giá cả rẻ cũng vài trăm ngàn, đắt thì đôi triệu, thế mà chỉ dùng ít lâu là hỏng, lại dễ gây bong da khi rửa. Hãy còn thua xa cái chảo gang mỏng dính, rẻ tiền ngày xưa. Thế mới biết, sự hấp dẫn kỳ lạ của gần tám thập niên Liên bang Soviet chính là còn có những giá trị mà ngày nay ít ai bì kịp, bất kể là một thứ khoa học - công nghệ siêu kỳ nào. Hay phải chăng, càng thông minh - càng sung sướng - càng no đủ thì con người hiện đại lại càng trở nên thực dụng hơn ??? |
Làm báo kiếm được phết đấy các bác, 15 rup\ tờ. báo mỗi ngày phải tiêu thụ được ít nhất 500 tờ. Trừ chi phí chủ báo lãi phải ít nhất là 5- 6 rup\tờ. Mỗi ngày riêng tiền bán báo phải 2500 - 3000 rúp, chưa tính tiền quảng cáo. Mà ngày nào cũng có báo. Kiếm chác bằng mấy chục lần cái lương tiến sỹ giấy ở VN.
|
Trích:
Giấy là giấy thế nào ạ? Tiến sỹ bây giờ bằng xương bằng thịt hẳn hoi và làm ăn ác ấy chứ, ông anh? Từ lâu ở Việt Nam nhà ta làm gì có ai sống bằng lương nữa đâu... |
Cục nghĩ… với nước Nga…
3 - NEM'S
Đã có nhiều bài viết về quán của anh và bản thân anh, bản thân bài viết này cũng không có tham vọng ca ngợi hay giới thiệu gì thêm nữa, nhưng có lẽ, cũng nên có đôi dòng ngẫm nghĩ để chia sẻ với mọi người. Đến quán Nem’s ở gần Metro Yugo Zapadnaia, sẽ được ăn nhiều món Việt Nam khá thú vị. Quán nằm trên tầng 3 của một “trung tâm thương mại”, bên cạnh là một cái chợ. Chủ quán là một ông anh trắng trẻo, nhỏ nhắn thư sinh, nhìn cái cũng thấy cảm tình, cái cảm tình thường được dành cho một người hiền lành, tốt tính. Tên anh là Hoàng, tiến sỹ toán học, cả chị nhà cũng thế nhưng họ chọn cho mình con đường mang văn hóa ẩm thực Việt Nam đến với nước Nga, đến với Mátxcơva. Ai cũng biết, ở Mátxcơva vấn đề khó khăn nhất với vụ nhà hàng, là mặt bằng. Anh Hoàng đã chọn được một phần trên tầng 3 của tòa nhà đó, chắc là cả một cố gắng lớn. Chính vì thế mà việc bài trí cho cửa hàng cho trông có vẻ Việt Nam hơn, chắc cũng khó có thể làm tốt hơn được. Bình thường thấy anh Hoàng cũng vẫn tham gia vào bê đồ ăn cho khách, không khéo thì cũng phải vào bếp rửa bát như chơi. Hình như để có vẻ Việt Nam hơn, anh thuê được một cô bé đứng quầy người Trung Á. Tầm này năm ngoái, mấy thành viên NNN ở Mátxcơva tổ chức sinh nhật lần thứ 3 của NNN tại nhà hàng Nems, hồi đó tham dự có Apomèthe, Virus, anh Gzelka, chị Zoom, PhuongNN, cô Đan Thi, thằng T-Art thì luyên thuyên hứa nhưng không thấy đến. Đến ăn tại nhà hàng, tất nhiên với cái tên đó, phải là móm Nems đầu tiên. Với “nghiên cứu” của anh – nước chấm phải nhẹ nhàng hơn so với loại cho người Việt Nam ăn. Tôi đồ rằng đã giảm nhẹ “đô” đến thế, nhưng món nước mắm vẫn không hề dễ ăn với người châu Âu, dù những người châu Âu ấy là những người Nga ¼ Á và ¾ Âu (:emoticon-0136-giggl). Tuy nhiên những cái nem rán ròn tan ăn ở Mátxcơva thật thích, nó đem lại một cái cảm giác khoái trá ra trò. Cũng mộc nhĩ, nấm hương, bánh đa nem… được bác Hoàng quấn lại thành cái nem bé bé, rán nóng giòn, phải nói là ăn còn ngon hơn nem Hạ Long đông lạnh. Có thể ăn không, cũng có thể ăn với bún. Quán của anh Hoàng ngoài nem ra còn có bánh cuốn, phở hoặc một số món bún. Tuy nhiên để đi theo hướng “phát phút” của người Việt (Vietnamese fast food) thì anh Hoàng còn phải thêm vào đó món khoai tây rán y như của Mc Donald. Tôi đã ăn ở Nem’s đến mấy lần. Đôi lần ăn với Virus, đôi lần đi cùng cô Đan Thi… nhưng nghĩ đến những lần đi ăn với bác H., một người nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tại Mátxcơva thì vẫn… ngại, ngại đến tận bây giờ. Chắc là bác H. là bạn thân của anh Hoàng, nên ông chủ lần nào cũng… không lấy tiền. Ngại quá, đến mức lần sau chắc chẳng dám đi cùng bác H. đến đó. Lần nào tôi cũng bảo bác H., rằng anh ơi, em ở nhà làm ăn kinh lắm, nhiều tiền lắm, giàu nứt đố đổ vách… cứ để em trả tiền bình thường, nhưng không ăn thua, cả hai ông anh rất đàn anh, gạt đi. Tôi vẫn biết, với anh Hoàng, kinh doanh ở Mátxcơva là khó khăn lắm, và cứ ngại ngại như thế… thì ra mình hâm thật, được mời ăn mà cứ áy náy lầm cà lẩm cẩm. Có lần đến Nems, gặp một ông Nga, ra chừng say say, cứ nhìn thấy người Việt là vẫy lại gần, mời cụng ly bia rất thân thiện. Ông ấy bảo, yêu Việt Nam và những món ăn Việt Nam lắm, vừa đi Việt Nam về đấy, sang năm lại đi nữa. Có lần thì các chú thanh niên NNN nhà ta gặp ở Nems một cô bé xinh xắn ghê lắm, các chú rụng rời chân tay và ngắm mê mẩn, thì ra là con gái anh Hoàng, chủ quán. Cô bé khá nhanh nhẹn trong nhiệm vụ bưng bê, và trông thì có vẻ rất ngoan. Thật mừng cho anh chị! Ở Mátxcơva nhìn cộng đồng người Việt ta bươn chải, nghĩ về cách sống và kiếm tiền của nhiều người Việt Nam ở trong nước mà thấy ái ngại. Trong khi ở nước ngoài người Việt Nam vất vả kiếm tiền, đầu tắt mặt tối theo đúng nghĩa đen thì chính những đồng tiền ấy được gửi về, nhiều khi để gia quyến ăn trắng mặc trơn, thậm chí cờ bạc, chứng khoán… Bữa gần đây nhất ngồi ăn ở Nem’s cũng đã cách đây một năm rồi. Anh Hoàng chắc vẫn trắng trẻo và trẻ như năm ngoái. Tôi ngồi viết và nhớ lại một người đàn ông nhỏ nhắn, trắng trẻo thư sinh, không bao giờ rời cái cravate trên sơ mi trắng hoặc galubôi, một cái nhìn hiền lành đến dè dặt, và thầm mong anh tiếp tục thành công, và có ngày gặp lại anh. Chúc anh chị thành công, hẹn gặp lại anh chị! (Bụng bảo dạ lần sau đến đó dù có đi cùng bác H. cũng phải cố tranh trả tiền bằng được). |
Trích:
Lại nhớ đến chuyện tiếu lâm sau: Có hai anh chơi thân với nhau, nhưng lại bắt bẻ nhau từng lời từng ý. Xa thì nhớ nhau nhưng gặp lại khắc khẩu. Khi anh này kể chuyện thì anh kia lại buông lời. - Có nhẽ đâu thế. Một hôm hai anh bàn với nhau phải hòa thuận, tuyệt đối tin tưởng nhau, dẹp cái câu "có nhẽ đâu thế", ai vi phạm sẽ bị phạt hai quan tiền và hai cân gạo. Hôm sau anh kia gặp anh nọ liền bảo: - Đêm qua nhà tôi mất trộm. - Mất những gì? Một cái giếng đằng sau vườn. Anh nọ lại gân cổ lên cãi: - Có nhẽ đâu thế? Anh kia cười ồ: - Đấy nhé! Đã nói rồi đấy nhé! Mai tôi sang lấy gạo và tiền. Anh nọ tức lắm về thuật lại cho vợ nghe, vợ bảo: - Không lo! Tưởng bạn thật thà với mình chứ chơi khăm ăn tiền kiểu đó để tôi. Ngày mai mình giả chết, còn sau đó để tôi liệu. Hôm sau anh kia đến đòi tiền và gạo, bước vào đã nghe tiếng khóc, hốt hoảng chạy vào nhà trong thì thấy bạn nằm sóng sượt trên giường, chị vợ rũ rượi ngồi bên cạnh, giọt vắn, giọt dài. Anh kia liền hỏi dồn: - Anh ấy làm sao thế? Anh ấy làm sao thế! Vợ anh nọ vừa khóc vừa nói: - Nhà tôi chết rồi anh ơi. Hôm qua không biết đi đâu về vừa tới sân bị con vịt đá chết tươi. Anh kia dậm chân bảo: - Có nhẽ đâu thế. Anh nọ nhổm dậy ngay: - Đấy nhé! Lại nói rồi nhé! Còn đòi lấy tiền lấy gạo nữa thôi. |
Trích:
|
Bác Hổ đọc tin sau nhé. Có một báo đăng rõ em của bác này đang ở Nga đó:
Tự tử vì lỗ 130.000 USD vào chứng khoán Cập nhật lúc : 4:20 PM, 16/02/2009 Em trai ở nước ngoài gửi về 130.000 USD, anh Nguyên dùng để chơi chứng khoán nhưng thua lỗ. Khi được tin em trai sắp về nước, anh đã tìm đến cái chết. Chiều 12/2, người dân ở phường Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội phát hiện anh Nguyên, 46 tuổi chết trong nhà, trên ngực có vết thương, hiện trường không xáo trộn. Theo cơ quan điều tra, trước khi chết, nạn nhân có viết một bức thư tuyệt mệnh gửi lại cho gia đình. Nội dung thư cho biết, gần đây, người em trai của anh đang ở nước ngoài gửi tiền để đầu tư làm ăn tại quê nhà. Tuy nhiên, anh Nguyên đã dùng toàn bộ số tiền 130.000 USD vào chứng khoán nhưng bị thua lỗ. Nhận được tin em trai sắp về nước, anh này đã tìm đến cái chết. Anh Nguyên đang là chủ một cửa hàng tạp phẩm. |
Trích:
Bác Hùng này lắm chuyện, nào thì ta sửa vậy: Trích:
Xin bổ sung thêm: buổi sinh nhật NNN năm ngoái còn có chú Mít đặc biết tuốt nữa, với cái máy ảnh trứ danh của mình đem chụp lung tung mà không thấy bốt ảnh lên mạng. Giờ này chắc chú chàng ngoi ngóp trong lab, làm những trò ma thuật với mấy thùng nước của chú ta. Em Raiva hôm đó cũng hẹn đến, nhưng rồi cũng bận rộn. Còn thằng em dại T-Art thì về Việt Nam cũng biến mất tiêu, tầm này có khi hắn lại sang Mát bảo vệ công trình tốt nghiệp của hắn rồi. |
Trích:
Bạn em nói, những người buôn bán ngoài chợ hầu hết chẳng có thời gian để lên mạng tìm kiếm báo chí, thông tin, thậm chí có mấy người biết sử dụng máy tính, internet đâu. Do vậy mà những tờ báo này rất quan trọng với họ, giúp họ nắm bắt được thông tin, tình hình trong nước. Mà ngay kể cả sinh viên như bạn em, mạng miếc ở nhà nhanh như gió, ấy thế mà nghe nói trong nhà lúc nào cũng có mấy tờ báo "Cộng", thậm chí bay về VN còn mang theo về để trên máy bay còn đọc. Bạn em bảo, đôi khi thèm đọc chữ và báo giấy tiếng Việt lắm. Dù sao thì đọc qua báo giấy vẫn hay hơn là đọc qua báo điện tử. Em nghĩ, đây cũng là một hình thức giải trí của bà con cộng đồng ta bên đó. Nó "lá cải" thật nhưng phải là với đối tượng nào? Với mấy bác dùng gúc gồ nhanh như sóc, tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Tàu như tiếng mẹ đẻ thì tất nhiên các bác có nhiều nguồn để đọc thông tin, từ đó suy ra các báo đó "lá cải, đăng tin giật gân". Nhưng với những người không giỏi những thứ trên, thì có thông tin đọc là tốt rồi, bác nhỉ? Mà tâm lý thì ai chẳng tò mò chuyện giật gân. Đánh đúng tâm lý là người ta "ăn tiền" rồi, âu cũng là... nghệ thuật kinh doanh... hì hì! Haizz, đọc báo cũng phải có nghệ thuật của nó. |
Trích:
Bây giờ đi làm ở Việt Nam lương 3 - 4000USD là chuyện quá thường. Còn nếu làm báo kiểu thức đêm như thế ở Mát, rồi trừ khoảng 1200$ tiền thuê kvar, khoảng 1000$ tiền ăn, tiền vận chuyển khoảng 300$ còn lại tầm 1500$ cho cả hai vợ chồng thì thà ở nhà còn hơn (mà gần như chắc chắn là những chủ bút kiêm nhà in kiêm phát hành đó toàn tiến sỹ cả, loại tốt nghiệp ở Nga thứ xịn). Chắc tầm cách đây dăm bảy năm làm báo ở Mát có khá hơn các bác nhỉ? Trích:
|
Trích:
Em nghe bạn em nói, tiền nhà cửa bên đó cũng chưa chắc đến mức đó. Người ta thường sống tập trung, chia cái tiền nhà ra nên cũng đỡ rất nhiều. Hơn nữa, ăn mà 1000$/tháng thì ăn cái gì hả bác? Quy ra tiền mình những mười tám "chiệu", ui chà chà, chắc ngày nào em cũng mời bác Hùng đi ăn cá tầm mới hết. Bác nói thì cũng phải chính xác hoặc xêm xêm tí chứ, em nghĩ anh chị em trong đây cũng đâu phải xa Nga quá lâu đâu? Bạn em hàng tháng nó ăn hết có 200$ đã béo quay như heo, mà nó cũng ở Mát. Bác nói thà ở nhà còn hơn? Người ta "ở nhà" được thì người ta đã chả phải lặn lội xa quê, thức khuya dậy sớm. Em thấy cứ vô lý làm sao ý! |
Trích:
Bạn hãy đọc lại bài của bác Hùng trên đây, ở đây là tôi đang nói đến chi phí cho cả một gia đình cái bác chủ bút ấy, có thể có cả con cái, học hành nữa, tôi tính rẻ như thế chứ 1000$ chưa chắc đã đủ đâu. Suy nghĩ là từ khía cạnh của một tiến sỹ ở lại nước Nga làm báo, chứ không phải là những người ngay ở Việt Nam cũng không biết làm gì ra tiền. Xét về một góc độ nào đó, như thế cũng không phải là làm báo, vì có viết ra được cái gì đâu, mà lên mạng kiếm bài rồi in ra mà bán. Tôi cũng chẳng nghĩ là các bác thành viên 4rum NNN đang là nhà báo cũng coi những hoạt động đó là "làm báo". Tôi thì chỉ coi cái trò đó như là đi bán thuốc chuột dạo mà thôi. Tôi nghĩ bạn chỉ suy nghĩ được một phía, người anh em ạ. Việc bạn tìm ra những ý của tôi để chỉ trích không quá khó, có điều là bạn chưa hiểu ý tôi mà thôi. |
Trích:
Em thì em chả phản đối bác khi bác bảo có người ở VN có lương 3-4000$. Thậm chí bố mẹ mấy đứa bạn em, em nghe nói cũng được đến như vậy. Nhưng mà là người ta làm nghề đặc biệt bác ạ - nghề "lãnh đạo" hay "lãnh đạn" gì đó. Em thì chả suy xét gì từng câu chữ của bác, có cái em (hay mọi người) đọc xong cái bài bên trên kia của bác em đảm bảo giật cả nẩy. Giấy trắng mực đen, bác viết như thế ai mà chẳng đọc được, và ai mà chẳng hiểu cái từ "chuyện quá thường" là ý "có rất nhiều". Riêng cái vụ "có rất nhiều" đó, em xin phản đối bác tới cùng. Nghề thì có nhiều nghề, mức lương thì cũng có nhiều cấp bậc nhưng cái số lượng người mà đạt được lương 3-4000$/tháng như bác nói, chắc có khi rất là ít. Ít bởi vì những anh làm nghề "lãnh đạo" được hưởng lương như vậy có nhiều lắm đâu ạ? Tất nhiên, em cũng mong bác hiểu một điều là em với bác ở đây đang tranh luận về mức lương, nghĩa là những người đi làm ở cty(em), công nhân viên chức (bố mẹ em), được hưởng lương hàng tháng (làm công ăn lương) (lương cứng + nhân cấp bậc + thưởng) chứ không phải là một số người còn có tay trái, chân phải, đá ra thụt vào những vị trí "trọng yếu" khác để có thu nhập thêm. Em thì em cứ thẳng tăm tắp mà hiểu nên bác nói nghĩa đen nghĩa bóng thì em xin chịu. Đấy, thế nên bác đừng bảo em xét nét câu chữ. Chính vì bác viết thế nên em mới ngỡ ngàng. Thà rằng bác viết "lương 3-4000$ ở VN hiện nay không còn là chuyện lạ" thì em xin bắt tay bác phát tỏ ý ủng hộ. Chứ bác cứ nâng cao 1 thành 10 thế em cũng xin có đôi nhời. À mà bác ơi, tìm việc qua mấy site mà bác đưa thì thăng tiến đến bao giờ mới được mức lương như bác nói trên? Chết, chắc em... vô năng lực rồi :( :( Trích:
Trích:
Bác này, bác có bực mình với em thì em cũng xin bác bình tĩnh mà bốt bài (ấn nút bốt), chứ bác viết thế này, đụng đến tự ái nhiều người đấy bác ạ. Dù gì thì gì, bác so sánh cũng nên tệ nhị chút (chẳng hạn "Tôi thì chỉ coi cái trò đó như là đi giao sữa dạo") không nhỡ có bác "giao sữa dạo" nào đó cũng đang đọc NNN này, e người ta tủi thân, tự ti. Mà cũng hợp lý lắm nhé, diễn đàn về Nga, người làm báo (ý quên: copy báo ;))) ở Nga, vào NNN đọc là phải roài :emoticon-0116-evilg. Em cũng nghĩa bác chỉ suy nghĩ được một phía. Còn bác có hiểu ý em hay không, em xin đợi bài sau của bác. |
Trích:
|
Trích:
Chân thành xin lỗi cả nhà! |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 12:40. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.