![]() |
Bộ đồng phục học sinh Liên Xô
Nhờ có sự mách lẻo của ...anh hungmgmi, Nina tìm thấy mấy thông tin cũng hay hay về bộ đồng phục học sinh thời Liên Xô. Kể ra thì đăng ở tạp chí Liên Xô ngày xưa cũng được, nhưng ... có lẽ cứ để tạm một mạch riêng thế này hay hơn, để tiện cho việc ... mỗi lần đăng một đoạn ngăn ngắn thôi :), và tiện cho mọi người đóng góp ý kiến, bàn luận. Đồng phục học sinh ở Liên Xô cũ Ở Liên Xô bộ đồng phục học sinh đã thay đổi mấy lần, và có một số mẫu. Các cô bé mặc áo đầm màu nâu với tạp dề khoác (фартук) màu đen (mặc hàng ngày) hoặc trắng (ngày lễ, dịp long trọng), thắt phía sau thành nơ. Áo đầm được trang trí một cách giản dị bằng cổ áo và măng sét đăng ten. Cổ áo và măng sét là bắt buộc. Ngoài ra các cô bé có thể thêm chiếc nơ đen (hàng ngày) hoặc nơ trắng (ngày lễ). Quy tắc không cho phép đeo nơ màu khác. Ngoài ra, sau chiến tranh thì các trường cho nam sinh và nữ sinh học riêng, nhưng vài năm sau thì điều này bãi bỏ. Sự nghiêm khắc tư tưởng thời đại Stalin tất nhiên là ảnh hưởng đến cả cuộc sống trong trường học. Bất kỳ một cuộc thực nghiệm nhỏ nhặt nào với chiều dài hoặc các tham số khác của bộ đồng phục học sinh đều bị trừng phạt nghiêm khắc. Ngay cả kiểu tóc cũng phải thỏa mãn các yêu cầu đạo đức thời đó – các kiểu tóc mốt bị cấm mãi đến tận cuối những năm 50 chứ không nói đến nhuộm tóc. Các cô bé bắt buộc phải tết tóc thành đuôi sam buộc nơ. Đồng phục học sinh thời đại I.V.Stalin có thể thấy trong các phim "Nữ sinh lớp một", "Aliosa Ptitsin rèn luyện cá tính" và "Vasek Trubachev và bạn bè". |
Bộ phim "Nữ sinh lớp một" thực tế là phim "Ma-rút-xi-a đi học" mà chị Rừng Bạch Dương đã dịch - http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=30. Nina mời mọi người xem lại mấy tấm ảnh đó nhé
http://i20.photobucket.com/albums/b211/chupnga/anh3.jpg http://i20.photobucket.com/albums/b211/chupnga/anh6.jpg http://i20.photobucket.com/albums/b211/chupnga/anh4.jpg |
"Thời kỳ tan băng"
"Thời kỳ tan băng" của chế độ không ảnh hưởng ngay lập tức đến việc dân chủ hóa bộ đồng phục học sinh, tuy nhiên, điều này cũng đã xảy ra. Cách cắt may bộ đồng phục trở nên phù hợp hơn với xu thế thời trang những năm 1960. Thật ra thì điều này đúng với đồng phục nam sinh hơn. Từ giữa những năm 1970 quần nam và áo khoác trong bộ đồng phục vốn làm từ vải pha len mày xám được thay bằng loại vải nửa len màu xanh đậm. Và cách cắt may áo khoác có hơi hướng của áo khoác jean cổ điển (trên thế giới khi đó jean đang là mốt) Bên cạnh tay áo người ta may một biểu tượng từ chất dẻo với hình một cuốn sách giáo khoa để mở với mặt trời đang mọc http://savok.name/uploads/forma/2.jpg Biểu tượng may trên tay áo Đồng phục nam học sinh kiểu cuối những năm 1960 có thể thấy trong bộ phim nổi tiếng "Gắng sống đến thứ hai" ("Доживём до понедельника"). Một số hình ảnh đồng phục nam học sinh trong phim "Gắng sống đến thứ hai" http://content.foto.mail.ru/bk/pav_4...hoto/i-362.jpg http://filmiki.arjlover.net/ap/dozhi...avi.image3.jpg |
Vào đầu những năm 1980 mẫu đồng phục cho các nam học sinh lớp lớn ra đời (các nam sinh từ lớp tám trở lên mặc đồng phục này). Các cô bé từ lớp một đến lớp bảy vẫn mặc áo đầm màu nâu như trong giai đoạn trước, chỉ có điều là váy thì trở nên ngắn hơn đầu gối một chút. Còn quần và áo khoác của các cậu bé thì được thay bằng bộ vét. Màu vải vẫn là màu xanh đậm, và biểu tượng trên tay áo cũng vẫn là xanh đậm. Tuy nhiên biểu tượng trên tay áo này rất thường bị cắt bỏ, vì trông không thẩm mỹ lắm, nhất là sau một thời gian thì biểu tượng bắt đầu bị thôi màu. Đối với các cô bé thì từ năm 1984 đồng phục là bộ vét màu xanh gồm có váy hình thang xếp ly phía trước, áo vét với túi áo nổi và áo gi-lê. Váy có thể mặc chỉ với áo vét, hoặc với áo gi-lê, hoặc cả ba thứ đồng thời. Năm 1988 các cô bé ở thành phố Leningrad, vùng Siberi và vùng phía Bắc được phép mặc quần màu xanh trong thời gian mùa đông. Ở một số nước cộng hòa thì kiểu của bộ đồng phục học sinh cũng như màu sắc hơi khác một chút. Ví dụ ở Ukraina bộ đồng phục học sinh là màu nâu, mặc dù màu xanh cũng không bị cấm. Chính bộ đồng phục nữ sinh này đã góp phần quan trọng khiến cho các cô bé nhận thức được sự quyến rũ của mình từ sớm. Váy xếp nếp, áo gi lê và đặc biệt – những chiếc áo kiểu, vì có thể thử nghiệm biến tấu chúng – tất cả đã biến bất kỳ một cô nữ sinh nào thành một "phu nhân trẻ trung". http://savok.name/uploads/forma/1.jpg Học sinh Xô viết, năm 1985 |
Thêm một vài minh họa
http://img0.liveinternet.ru/images/a...84100_imgB.jpg Илья Машков.Пионерка с горном. 1933 Ilia Mashkov. Nữ đội viên thiếu niên tiền phong với kèn. 1933 |
Hehe, đây thì chính xác là đồng phục học sinh
http://img0.liveinternet.ru/images/a...7c182131b0.jpg Ляхов Юрий Семенович . "Пионерка" Liakhov Yuri Semenovich. Nữ đội viên thiếu niên tiền phong |
Một "phụ trang" bắt buộc đối với bộ đồng phục học sinh là huy hiệu – thiếu nhi tháng Mười (ở các lớp bé), huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong (ở các lớp nhỡ) và huy hiệu đoàn viên thanh niên (ở các lớp lớn). Ngoài ra, đội viên thiếu niên tiền phong bắt buộc phải đeo khăn quàng đỏ. Ngoài huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong thông thường, thời đó còn có một "phương án" đặc biệt dành cho các đội viên thiếu niên tích cực tham gia công tác xã hội. "Phương án" này to hơn huy hiệu thường một chút, và trên đó có chữ "Vì công tác tích cực". http://savok.name/uploads/forma/4.jpg Huy hiệu thiếu nhi tháng Mười http://savok.name/uploads/forma/3.jpg Huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong http://savok.name/uploads/forma/6.jpg Huy hiệu đoàn viên thanh niên" |
http://upload.wikimedia.org/wikipedi...uschego_05.jpg
Cậu học sinh Фима Королёв trong phim "Гостья из будущего" http://img0.liveinternet.ru/images/a...va_019_800.jpg http://romantiki.ru/wp-content/uploa...erasimov_2.jpg Còn đây là cậu học sinh Коля Герасимов cũng trong bộ phim trên |
http://userserve-ak.last.fm/serve/252/414893.jpg
"Vị khách từ tương lai" Alisa Selezneva trong bộ đồng phục nữ sinh http://pslan.kiev.ua/torrents/images/80693.jpg Còn đây là các nữ sinh trong một cảnh |
http://upload.wikimedia.org/wikipedi...lektronikk.jpg
Đây là các học sinh trong phim "Những cuộc phiêu lưu của Electronic" |
Nhân tiện giới thiệu luôn một số link download các phim có nhắc tới ở trên
Первоклассница Алёша Птицын вырабатывает характер Васёк Трубачёв и его товарищи Доживём до понедельника Гостья из будущего - (P 1/5) Гостья из будущего - (P 2/5) Гостья из будущего - (P 3/5) Гостья из будущего - (P 4/5) Гостья из будущего - (P 5/5) Приключения Электроника (1/3) Приключения Электроника (2/3) Приключения Электроника (3/3) |
Trích:
Trích:
|
À, "Ilia Mashkov" hoặc "Liakhov Yuri Semenovich" là họ tên các họa sĩ vẽ tranh đó em ạ. Còn phần sau của câu là tên bức tranh do họa sĩ đặt.
|
Ôi chao ôi! Sao chị trả lời nhanh thế! Em mới chỉ đăng chưa đầy ba phút mà đã nhận được ngay câu trả lời rôi!
|
Trích:
|
Đúng rồi, cả hai tên đó đều là tên nam - đây là tác phẩm của 2 ông họa sĩ mà :). Với lại tên Nga thân mật (kiểu Sasha, Zhenia) thì có thể là của cả nam lẫn nữ, nhưng tên đầy đủ (ghi trong hộ chiếu chẳng hạn) thì không thể ... lẫn lộn được
|
Школьная форма của thành phố Санкт-Петербург, tôi cảm thấy màu sắc và kiểu cách bây giờ khác xưa quá. Đồng phục nữ sinh màu chính là màu nâu tay áo màu trắng, còn nam sinh toàn bộ màu nâu.
Hiện tại: |
Theo tiểu chuẩn mới của VN thì mấy bộ đồng phục của nữ học sinh Nga này đều ko đạt " chuẩn " Nó phải dài quá đầu gối chứ ngắn thế này là ko được.
:emoticon-0106-cryin P.S : Các bố bộ giáo dục đừng nghĩ thì dân còn đỡ khổ, chứ cứ để các bố nghĩ, rồi cải cách... thì hãi quá. hehe |
Trích:
|
Trích:
|
Mình đang tìm lại những tấm ảnh váy hồi đó. Bao giờ mình tìm được và post nên thì chúng ta sẽ rõ hơn. Bạn chờ nhé :)
|
Riêng cháu thì cháu thấy mấy bộ đồng phục chú hongducanh cho đăng giống như đồ ăn diện, đi chơi hay lễ phục quá! Trông thật chẳng giống với đồng phục của học sinh Việt Nam tí nào :vừa giản di lại vừa đẹp mắt. Còn đồng phục của Nga thì có phần nào đó (theo ý kiến của riêng cháu) không phù hợp với trường học. Mong các cô chú cho thêm ý kiến đóng góp.
|
Mấy bức ảnh bác hongducanh đăng lên thì chắc là dành cho các học sinh trung học rồi, trông rất người lớn, không thể dành cho tiểu học được.
Còn nói chung thì đồng phục luôn gắn với ... văn hóa, hoàn cảnh xã hội, thời tiết và nhiều yếu tố khác. Cho nên có thể đồng phục nước này không phù hợp với truyền thống văn hóa của nước khác, điều này cũng dễ hiểu thôi. |
Cái này thì hơi lạc so với chủ đề này!
Chị Nina ơi! Có phải thời Liên Xô trước đây thì nhà nước luôn bao tiền học cho tất cả học sinh trong nước phải không ạ? |
Trích:
Tiểu học và trung học cơ sở: - Nam: áo xanh, quần xanh - Nữ: váy màu nâu Trung học phổ thông: - Nam: com-lê áo xanh, quấn xanh (áo sơ-mi trắng) - Nữ: Com-lê: váy, áo xanh. Cứ tha hồ mà vui chơi nghịch ngợm, không sợ bẩn. Không như ở Việt Nam: Đa số các trường: Tiểu học, trung học cơ sở: - Nam: áo sơ mi trắng, quần xanh, nhiều trường bắt mặc cả quần soọc trắng. Nữ: váy trắng. Trung học phổ thông: - Nam: sơ mi trắng - Nữ áo dài trắng. Học sinh hết đường nghịch ngợm, chơi nhảy thoải mái. |
hi hi hi! Thế mà tụi trường cháu vẫn cứ nghịch như thường đó thôi! Bẩn thì cứ mặc kệ! Thế nó mới hay chứ! Nhất là khi đồng phục của trường cháu chỉ cần phủi là sạch thôi, cùng lắm là hơi nâu một tí chứ sao! Thêm nữa là trường cháu học sinh tiểu học chỉ mặc đồng phục vào thứ hai với thứ sáu thôi!
Trích:
|
Trích:
|
Cuộc thi Miss Moscow vừa qua có một màn biểu diễn các thí sinh trong đồng phục nữ sinh trung học
http://img.beta.rian.ru/images/25173/68/251736872.jpg Trên ảnh là người chiến thắng cuộc thi - Natalia Pereverzeva Theo RIA Novosti |
Không hiểu các nước phương tây có quy định đồng phụ cho học sinh PT không, bác nào hay cho biết với. Nhưng XHCN trước đây và ngày nay thì có rồi. Điều này hay hay dở, có lẽ cúng tuy cách nghĩ.
Duc thì không thích, vì thấy nó làm cho con người trở thành giống nhau, ít ra là hình thức bên ngoài. Trong khi, phát triển cá tính là điều mà XH cần đến. Ngay từ trẻ, HS cũng cần được phát triển cá tính đầy đủ, bên cạnh những kiên thức cần trau dồi. Có thế mới phát huy tính sáng tạo, đa dạng của các em. Mỗi người một tầm vóc, một sở thích, mặc đồng loạt như nhau trông cứ làm sao ấy... Đấy là chưa kể có những bộ đồng phục trông rất phản cảm... Xem chương trinh văn nghệ chiến sỹ trên VTV, thấy các chiến sỹ ta mỗi lần nhất loạt giơ tay lên đỉnh đầu vỗ theo nhịp, Duc thấy thương họ quá. Bình thường họ phải mặc quân phục, phải tuân thủ ký luật quân sự khắt khe, đó là chuyện khác. Vậy mà khi thưởng thức văn nghệ cũng phải làm cái chuyện vỗ tay đồng loạt gượng gạo như thế. Bạn thử nghĩ xem, giữa vỗ tay bình thường, và giơ tay đỉnh đầu vỗ khi thưởng thức văn nghệ, kiểu nào sẽ mang lại cho mình sự thỏai mái hơn? |
Sao bác Duc không hỏi Google nhỉ?
http://en.wikipedia.org/wiki/School_uniform Danh sách các nước sử dụng đồng phục trong trường học (Tuy là dữ liệu Wikipedia, nhưng theo em thì có thể tin tưởng được) Trích:
|
Không hiểu bác Duc có cảm giác thương xót các diễn viên ballet không nhỉ? Nhất là các diễn viên Corps de ballet - đã phải mặc giống nhau thì chớ, múa cũng giống nhau, mà nào có được múa solo để bộc lộ tính cách đâu, mà nhà hát nào cũng thế, dù là Metropolitan sặc mùi Mỹ, ROH sặc mùi Anh, hay La Scala sặc mùi Ý.
Rồi lại còn chorus nữa, cũng mặc giống nhau, hát cũng giống nhau (ừ thì có chia bè), cũng chả được hát solo gì, tội nghiệp họ ghê... |
Hu, hu... có bác nào thương em với! Em còn phải mặc đồng phục công sở nữa kia. Ừ thì Đông có đồng phục mùa đông, Hè có đồng phục mùa hè, thứ 2 có đồng phục thứ 2, thứ 6 có đồng phục thứ 6. Tất cả phải giống nhau, ai sai một lần - nhắc nhở, hai lần - trừ lương, ba lần - không biết (vì chưa có ai dám sai quá 2 lần). Trớ trêu ở chỗ là boss lại luôn kêu gọi "sáng tạo trong tư duy, sáng tạo trong công việc, sáng tạo trong sinh hoạt". Tức là: Sáng tạo! Sáng tạo nữa! Sáng tạo mãi!
|
Ý kiến của Duc là ý kiến của 1 cá nhân nhỏ nhoi, và tất nhiên là những quốc gia áp dụng đồng phục cho trường học họ đã cân nhắc chán... Với danh sách bạn Nina dẫn trên kia, cũng thấy có những nước lớn không áp dụng đống phục trong trường học.
Ở nơi Duc sinh sống, Duc chứng kiến nhiều chuyện cười ra nước mắt xung quanh vấn đề đồng phục này, nên Duc có ý kiến rất cá nhân như trên thôi. Chắc rất hiếm người nghĩ như Duc, hoặc thấy chướng khi xem chương trình thấy các chiến sỹ giơ cao tay trên đỉnh đầu vỗ tay theo nhịp khi thưởng thức văn nghệ. @bác Muzik: Kể cũng thương bác thật đấy...:emoticon-0150-hands |
Trích:
Bác Duc không thích cho các em mặc đồng phục, bảo như thế sợ các em không phát triển được cá tính đầy đủ, không phát huy được tính sáng tạo, đa dạng... Tôi thì nghĩ để học sinh phát triển được cá tính thì cần có nhiều yếu tố, ví như môi trường sư phạm, gia đình, xã hội, cách dạy và học... Việc mặc đồng phục đến trường, theo tôi chỉ là một hình thức tạo cho các em một ý thức nghiêm túc khi đến trường, rằng mình hoà đồng trong một tập thể lớn và cũng là cách thể hiện "màu cờ sắc áo" của ngôi trường thân yêu hàng ngày mình vẫn đến học. Ngoài ra, tôi cho rằng, khi mặc bộ đồng phục học sinh, mỗi em học sinh đều có cảm nhận mình được sống trong một môi trường bình đẳng về điều kiện học tập, cũng như về trang phục (hình thức bên ngoài). Tại sao lại nói về hình thức bên ngoài? Bởi vì ở lứa tuổi học sinh, những sự cách biệt quá lớn về bộ trang phục đến trường hàng ngày có thể khiến cho nhiều em trở nên thiếu tự tin, thậm chí tự ti khi thấy mình quá "hèn kém" so với nhiều bạn con nhà giàu trong lớp. Ở bậc tiểu học, tôi đã chứng kiến có những em được bố mẹ mua cho những bộ đồ hiệu giá hàng triệu đồng, trong khi nhiều em chỉ khoác trên người những bộ quần áo đơn sơ, giá rẻ hoặc mặc lại đồ của anh chị em trong gia đình. Bởi vì, gia đình các em là những gia đình lao động, hoặc viên chức nhà nước, vật lộn với cuộc sống bằng đồng lương eo hẹp đã là một cố gắng lớn. Trong lớp lúc này, vô hình trung đã tạo nên những "đẳng cấp" khác nhau:"con nhà giàu", "con đại gia" và con những gia đình bình thường (những từ này tôi cũng đã từng nghe từ các học sinh tiểu học). Bọn trẻ bây giờ quá nhạy cảm, và cũng chịu ảnh hưởng của người lớn trong việc đánh giá người khác qua trang phục bên ngoài. Cha ông ta đã chẳng từng có câu "Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần" đó sao? Khoan hãy nói đến "màu cờ sắc áo" của các trường hay tính nghiêm túc, việc tạo nên một sự bình đẳng (dù là tương đối) trong môi trường sư phạm qua bộ đồng phục, theo tôi, là một điều dễ hiểu và cần được sự ủng hộ của các bậc phụ huynh. Chúng ta đều bình đẳng như nhau ở lớp, ở trường. Chúng ta chỉ khác nhau về sự cố gắng vươn lên và khả năng của mỗi người mà thôi. Không có chuyện cá tính của các em học sinh bị thui chột đi vì cùng khoác lên mình những bộ đồng phục giống nhau. Cái này khác hẳn với lối tư duy người lớn mà chúng ta đã biết đến trong bài hát Belaya vorona do V.Leontiev trình bày, các con quạ trong đàn đều đen như nhau, một con quạ trắng không được chấp nhận, và liền bị cả đàn xúm lại chernit. Trong trường hợp này, đó là cái tôi (cá tính) đã bị cả một tập thể triệt tiêu. Cái màu sắc (tạm coi là đồng phục màu đen) ở đây chỉ mang tính ước lệ. Gõ đến đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện thời nhỏ của nhà toán học thiên tài Niels Abel người Na-uy. Vì nhà quá nghèo nên Abel không được đi học với các bạn cùng trang lứa. Mãi đến năm 13 tuổi, cậu mới được đi học tại một ngôi trường nhỏ ở địa phương. Gia đình Abel là gia đình bình thường, bố mẹ cậu lo lắng đủ kiểu mà vẫn không đủ tiền ăn học cho các con. Đến trường, Abel bao giờ cũng ăn mặc tuềnh toàng, phong phanh, trong khi các bạn cùng lớp được diện những bộ cánh đẹp, ấm áp. Biệt danh "Abel áo vá" được các bạn đặt cho cậu, và là một sự tủi hổ mà cậu bé Abel mang theo suốt những năm học ở trường. Với sự mặc cảm như vậy, nhưng Thượng đế đã ban cho Abel nghị lực, lòng hiếu học và một trí tuệ siêu phàm. Cậu đã bỏ qua sự trêu chọc của các bạn, học vượt lên tất cả, để rồi làm cho cả giới toán học sửng sốt vì đã giải quyết được bài toán không có lời giải suốt 2 thế kỷ trước đó về phương trình bậc năm. Sau khi Abel mất ở tuổi 28, Nauy đã phát hành tem có chân dung ông, và sau này tên ông được đặt cho một hố trên Mặt Trăng và một Giải thưởng toán học hàng năm do Nhà vua Nauy trao tặng cho các nhà toán học xuất sắc. Những trường hợp như Abel không phải là nhiều. Hiện ở các thành phố lớn đang có trào lưu đua nhau cho con vào học các trường “oách”. Các ông bố bà mẹ “đại gia” sẵn sàng chi nhiều nghìn đô để chạy cho con vào các ngôi trường kiểu này. Tôi có anh bạn hoạ sĩ cũng gồng mình chạy cho con vào một ngôi trường kiểu đó. Anh chuyển con đang học ngon lành tại một ngôi trường ở Trung tâm thành phố ra tận ngôi trường này ở rìa thành phố, hàng ngày có ô tô đưa đón. Một năm sau, anh bảo:”Tao cho thằng Th. nghỉ ở đó rồi, lại quay về trường cũ, không chịu được nhiệt mày ạ”. Anh kể là trong lớp con anh học, chủ yếu là con nhà giàu, “chúng nó” tập trung thành một nhóm lớn chơi riêng với nhau. Các bạn đó mặc toàn đồ hiệu, đang cấp 1 mà mang cả Ai-phôn đến lớp, sành điệu lắm, toàn kể là đi chơi nước ngoài với ăn nhà hàng không thôi, học cũng bình thường mà toàn 10 là 10. Thế là anh cu Th. nhà anh bạn tôi và một nhúm nữa bỗng trở nên lạc lõng, tự ti, trong lớp mất hứng thú và học kém hẳn đi (tất nhiên đó cũng chỉ là một lý do mà thôi). Kể chuyện này để thấy rằng ở lứa tuổi học sinh, nhiều khi sự bình đẳng nhiều khi cũng có mặt tích cực về mặt tinh thần. Vậy nên, tôi vẫn ủng hộ các con đến trường mặc đồng phục, các bác ạ. Ý kiến các bác ra sao, xin cho biết thêm. -Còn cái chuyện giơ tay lên đầu mà vỗ ấy mà, cái này là "tội" của mấy tay phụ trách khán giả của các trò chơi truyền hình đấy bác ạ. Chắc họ nghĩ giơ tay lên như thế trông nó "đẹp" hơn chăng. Mấy lần tôi trót dại đi xem ghi hình các Ghêm-sâu, cứ gọi là vỗ rát cả tay không biết bao nhiêu lần để các bạn ấy ghi hình cho... đẹp:emoticon-0127-lipss. |
Trích:
Các bác có biết "Đuổi hình bắt chữ " bây giờ ghi hình hoàn toàn không có khán giả không? Chỉ có mỗi anh Xuân Bắc và hai người chơi thôi. Tiếng cười và tiếng vỗ tay đều là ghép cả đấy. Đố thấy khi nào camera "lia" xuống khán giả. Kiểu vỗ tay trong chương trình bác Duc nói đến chắc để phân biệt ghêm sâu quân sự với ghêm sâu dân sự. Em thấy thương các chiến sỹ ở điểm khác: Lính ta sức trai hừng hực, thường xuyên đói ... . Ấy thế mà nhiều lúc các cô ca sỹ ăn mặc thì... các bác biết rồi đấy, đôi khi hứng lên lại sà xuống hát giao lưu với khán giả. Ngại chết! Có khi vì thế mà lính ta giơ tay cao quá đầu mà vỗ cho nó an toàn. @ bác Duc: Trích:
|
Cảm ơn bạn Nina, nhờ cách bạn chỉ dẫn, Duc đã biết có rất nhiều nước không bắt buộc học sinh phổ thông mặc đồng phục. Tạm ghi một số nước sau đây (vì danh sách dài quá, nên có thể có những nhầm lẫn, xin thông cảm):
1. Pháp 2. Hà Lan 3. Na Uy 4. Thụy Điển 5. Ba Lan 6. Séc 7. Slovakia 8. Rumani 9. Hunggari 10. Bungari 11. Bỉ 12. Áo 13. Thụy Sỹ 14. Luxemburg 15. Tây Ban Nha 16. Bồ Đào Nha 17. Montenegro 18. Serbia 19. Mê hi cô 20. Triều Tiên 21. Mông Cổ 22. Lào 23. Thái Lan 24. Nepan 25. Ai Cập 26. Angiêri 27. Maroc 28. Iran 29. Irắc 30. Ảrập Saudi 31. Tunisia 32. Công gô 33. Ăng gô la 34. Việt Nam 35. v.v và v.v |
Nhân nói về đồng phục, em góp thêm chuyện này, dù không liên quan đến đồng phục học sinh.
Sau khi quân đội ta thay màu quân phục cũ bằng màu như bây giờ, em có hỏi một bác đại tá thành viên NNN lý do. Bác bảo đó là thực hiện cam kết của quân đội các nước ASEAN. Quân phục của tất cả các nước thành viên ASEAN phải đồng màu như vậy. Em đưa ra tình huống: “Nhỡ chẳng may xảy ra xung đột, quân ta bắn phải quân mình thì sao?”. Bác đại tá bảo: “Đấy cũng là một trong những hình thức thể hiện các nước ASEAN cam kết không để xảy ra xung đột quân sự với nhau. Mọi mâu thuẫn phải được giải quyết bằng con đường hoà bình”. Ngẫm ra, chỉ một màu đồng phục thôi mà ý nghĩa lại lớn đến như vậy. |
Có chuyện này không liên quan đến đồng phục, nhưng liên quan đến học sinh và không biết post vào đâu (không lẽ mở topic mới?) nên em kể ra đây.
Số là nhân dịp về thăm quê Bác, em mua 2 đôi dép cao-su, cho bản thân và cho Mужичок (học lớp 7). Tiện thì mua thôi, không ngờ Mужичок rất thích đi. Cháu bảo: "Con thấy nó mát chân, đi kiểu dép lê cũng được mà đi kiểu có quai hậu cũng được. Hình như đi dép cao-su con đạp xe nhanh hơn hay sao ý". Đôi bitis sành điệu mẹ mới mua cho bị bỏ xó. Mấy hôm đầu trường tập trung cháu đi dép cao su đến lớp. Mấy hôm sau em thấy cháu bỏ ở nhà, nhưng những lúc khác cháu vẫn sử dụng bình thường. Em hỏi: - Nhà trường có ý kiến hay sao mà con không đi dép cao-su đến lớp nữa thế? Cháu bảo: - Không phải. Tại các bạn con nó cứ réo: "Ê! Mужичок, mày ăn cắp dép của Cụ Hồ à?" |
Trích:
|
Trích:
Một cô bé tiểu thư, ngay buổi tập trung đầu tiên, khi về nhà đã phụng phịu bảo bố về bộ đồng phục màu xanh rêu: "Tại sao con phải mặc thứ giẻ rách này, nó sẽ làm con xấu đi, và con thấy mình giống với những đứa quê mùa cùng lớp". Bố cô bé mỉm cười: "Con luôn phải thật nổi bật mới hài lòng sao?" Cô bé kiêu hãnh gật đầu: "Con nhất quyết không mặc thứ đồng phục này. Con phải là nàng công chúa cơ." Hôm sau, cô bé bướng bỉnh mặc chiếc đầm thắt nơ xinh xắn, khi bước từ trong ô tô ra, cô như một con búp bê lộng lẫy, xung quanh là tiếng trầm trồ và ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhưng ... có chắc đó là điều hạnh phúc? Cô bé quá nổi bật, và vì thế trở nên lạc lõng. Chính trang phục của cô tạo nên đẳng cấp khác biệt, tạo nên hàng rào vô hình ngăn cách cô bé với những người bạn thua kém cô về điều kiện vật chất, khiến những người bạn nhỏ ấy tủi thân. Em nghĩ rằng nếu cô bé sợ mình giống với mọi người, thì có lẽ không nên đến trường nữa. Có nhiều cách học, có thể mời gia sư về dạy tại nhà, và cô bé tha hồ thể hiện "cái tôi" của mình. Chỉ có điều, con người sống cần tập thể , và phải học cách hòa mình vào tập thể đó. Đúng là không nên "hòa tan", không thể đánh mất cá tính của mình, nhưng bác hơi lo xa quá, vì chưa có cả cái "hòa nhập" nữa cơ. Bộ đồng phục không quan trọng là xấu hay đẹp, điều quan trọng là mỗi cá nhân trong tập thể đó cảm thấy mình được đối xử bình đẳng như tất cả, điều tất cả chúng ta mong muốn chính là sự công bằng, bình đẳng. Còn "cái tôi" có lẽ nên đến từ nhân tố bên trong, là trí tuệ, là nhân cách mỗi người (điều này chẳng ai giống ai được, nếu ta không cố tình "bắt chước") Mỗi người chúng ta đều cần tập thể, không thể cứ mãi là "ốc đảo cô đơn" được. Muốn có sức mạnh của tập thể, phải có đoàn kết, và sự đoàn kết cần có cả những biểu hiện nho nhỏ như bộ đồng phục. Thêm một điều nữa, bộ đồng phục học sinh còn trở thành một nét văn hóa trong đời sống cộng đồng bác à. Thế nên khi xa rồi, ta mới nhớ về "một thời áo trắng hồn nhiên", ... "Áo trắng tan trường đẹp biết bao Chiều nghiêng vạt nắng bóng xôn xao Hoàng hôn phủ áng mây theo áo Phố đứng rùng mình ánh mắt trao… Tan trường bóng trắng tràn ngập phố Muôn ngả lao xao tiếng nói chào Bóng trắng tan dần vào ngõ nhỏ Sân nhà rộn rã tiếng vui sao… Sáng đến đường sương ánh nắng hồng Áo dài nhuộm trắng cả tầng không Ai đem mây trắng về theo nắng Tựu cả sân trường tiếng nói vang…" |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 07:12. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.