Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Sinh sống tại Nga (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=17)
-   -   Tìm người (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1281)

thanhvienmoi 19-12-2008 00:40

Tìm người
 
Tôi có vào trang http://poisk.vid.ru - trang web của chương trình TÌm người thân của truyền hình Nga. TÌnh cờ đọc được mẩu tin tìm kiếm này:
Trích:

РАЗЫСКИВАЕТСЯ история № 818739 от 12.06.2008 г.
Фамилия, Имя, Отчество: Нгуен Мань Туан
Год рождения: 1964
Место рождения: г. Хайфоне
География поиска: Вьетнам
Давность поиска: 1986 год

В 1983 Нгуен Мань Туан окончил подготовительнй факультет Ханойского института иностранных языков, с 1983 по 1986 год он учился в Ленинградском институте водного транспорта. В Ленинграде он познакомился с Валюк Л.А. 17 июля 1986 года у них родился сын Валюк Евгений Александрович. За месяц до рождения в Ленинград приезжал
Нгуен Ван Лонг - отец Мань Туана. Обстоятельства того времени сделали своё дело: Женю сдали в детский дом, Валюк Л. А. отказалась от сына и уехала в город Лида, в Белорусию. Мань Туан в ноябре 1986 года покинул территорию СССР, предположительно улетел на Кубу для завершения учёбы. Валюк Женя воспитывался в детском доме, в настоящее время живёт в СПб-ге, учится заочно, работает, хорощий парень. Мы с ним нашли его мать Валюк Л.А., но у неё другая жизнь, и она не хочет поддерживать отношения с сыном. Теперь мы прилагаем усилия, чтобы найти отца. С нами Бог!
http://i249.photobucket.com/albums/g...enmanhtuan.jpg
Ảnh Nguyễn Mạnh Tuân (Tuấn)

Tội nghiệp cho Женя - một người mang trong mình dòng máu Việt Nam, đang đau đáu được thấy người cha ruột của mình.
Thiết nghĩ, đây là diễn đàn của những người đã và đang ở nước Nga, nên chắc chắn sẽ có ai đó biết về anh Nguyễn Mạnh Tuân (Tuấn). Hãy mách bảo cho Женя biết cách tìm cha của mình.
Đây là nơi đăng thông tin tìm kiếm:
http://poisk.vid.ru/?p=10&code=E2CE3...C-F9CDCAEAA45B

Nếu ai biết gì về anh Tuấn, xin cứ mách bảo tại đây. Tôi sẽ thông báo cho Женя.

rung_bach_duong 19-12-2008 05:56

Năm 1983 Nguyễn Mạnh Tuấn tốt nghiệp khoá dự bị ngoại ngữ tại trường Đại học Ngoại ngữ Hà nội. Từ năm 1983-1986 học trường Đại học Giao thông thuỷ Leningrad. Anh làm quen với Валюк Л.А. và ngày 17/7/1986 họ có sinh cậu con trai Валюк Евгений Александрович. Một tháng trước khi sinh cha của anh Tuấn là ông Nguyễn Văn Long có tới Leningrad. Trong hoàn cảnh này, họ quyết định: Gửi Женя vào nhà trẻ, Валюк Л. А. từ bỏ con trai và chuyển về sống tại thành phố Лида của Belauxia. Tháng 11/1986 Mạnh Tuấn rời Liên xô, bay sang Cu ba để tiếp tục hoàn tất sự nghiệp học hành. Валюк Женя được nuôi dưỡng trong trại trẻ, hiện nay anh sống tại СПб-ге, anh vừa đi làm vừa học hàm thụ, là một chàng trai tốt. Chúng tôi đã tìm thấy Валюк Л.А, mẹ của Валюк Женя nhưng bà đã có một cuộc sống khác, bà ấy không muốn giữ quan hệ với con trai. Giờ đây chúng tôi đang nỗ lực để tìm người cha. Lạy trời phù hộ cho chúng tôi.

USY 23-12-2008 21:58

Các bác ạ, tôi nhận được tin mới nhất của 1 bạn thành viên diễn đàn chúng ta báo rằng các bạn bè trước học ở LX đã tìm được anh Nguyễn Mạnh Tuấn, hiện nay đang ở Sài Gòn cùng bố mẹ cũng như điện thoại liên hệ và địa chỉ của gia đình anh. Người quen của anh Tuấn và chàng trai Женя đang thực hiện mọi việc để giúp hai cha con sớm gặp lại nhau.
Thế là chúng ta lại được chứng kiến một câu chuyện cảm động đang đi tới một kết cục có hậu, nhờ công sức, và cái chính là tình người đôn hậu của anh em và bạn bè chúng ta. Cảm ơn bạn thanhvienmoi đã đưa ra việc này đầu tiên trên diễn đàn chúng ta. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ và cùng hy vọng để một điều tốt nữa trở thành hiện thực trong cuộc sống hôm nay.:emoticon-0157-sun::emoticon-0155-flowe:emoticon-0150-hands
Hy vọng sẽ còn được biết những tin vui tiếp theo trong câu chuyện này.

Old Tiger 23-12-2008 22:11

Trích:

USY viết (Bài viết 22483)
Các bác ạ, tôi nhận được tin mới nhất của 1 bạn thành viên diễn đàn chúng ta báo rằng các bạn bè trước học ở LX đã tìm được anh Nguyễn Mạnh Tuấn, hiện nay đang ở Sài Gòn cùng bố mẹ cũng như điện thoại liên hệ và địa chỉ của gia đình anh. Người quen của anh Tuấn và chàng trai Женя đang thực hiện mọi việc để giúp hai cha con sớm gặp lại nhau.
Thế là chúng ta lại được chứng kiến một câu chuyện cảm động đang đi tới một kết cục có hậu, nhờ công sức, và cái chính là tình người đôn hậu của anh em và bạn bè chúng ta. Cảm ơn bạn thanhvienmoi đã đưa ra việc này đầu tiên trên diễn đàn chúng ta. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ và cùng hy vọng để một điều tốt nữa trở thành hiện thực trong cuộc sống hôm nay.:emoticon-0157-sun::emoticon-0155-flowe:emoticon-0150-hands
Hy vọng sẽ còn được biết những tin vui tiếp theo trong câu chuyện này.

Cảm ơn chị RIA đã đưa tin. Theo tôi nghĩ các bác ở QKTĐ có thể liên hệ với VTV và bằng cách nào đó để họ làm chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" về trường hợp này. Không biết có được không?

Cartograph 24-12-2008 00:09

Đồng ý với bác Hổ: Cái này chỉ Hungmgmi, thông qua Hội hữu nghị tác động, làm một cú phóng sự(kiếm được khối nước mắt sụt sùi), ghi công cầu nối của 3N, quá tuyệt rồi!

nguyenthuhanh82 24-12-2008 01:53

Neu ban tin tim nguoi nay duoc chuyen len ti vi thanh mot chuong trinh "Nhu chua he co cuoc chia li" thi em nghi N3 cung dat dc nhung thanh cong cua minh:
- giup nhung ng than tim lai nhau sau nhieu nam lac
- moi ng biet them ve trang web cua chung ta

micha53 24-12-2008 07:28

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 22484)
Cảm ơn chị RIA đã đưa tin. Theo tôi nghĩ các bác ở QKTĐ có thể liên hệ với VTV và bằng cách nào đó để họ làm chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" về trường hợp này. Không biết có được không?

Chương trình này làm tại Tp HCM và tớ đã mail cho họ rồi.

rung_bach_duong 24-12-2008 14:15

Xin cảm ơn BQT! Hy vọng NNN luôn là nhịp cầu nối những niềm vui và chàng trai Валюк Женя sẽ tìm được về với cội nguồn của mình vì VN vẫn là nửa dòng máu anh mang trong người mình.

micha53 24-12-2008 16:28

Tớ nhận đượcmail của chương trình "Như chua hề..."

Chào bạn!
> Bạn vui lòng tóm tắt lại câu chuyện trong đường link mà bạn gửi đến,
> và chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly..." có thể làm gì cho
> trường hợp này vì họ đã tìm ra nhau?!

Tuấn hiện đang sống tại Bình Chánh - Tp.HCM. Tuy nhiên, theo Sunny ( là bạn học cùnh lớp với Tuấn ) thì hiện thời việc này phải tạm gác lại vì lí do sức khỏe của Tuấn.

Các bạn cứ tạm coi như thanh niên đó đã tìm thấy cha.

thanhvienmoi 24-12-2008 17:22

Tôi nghĩ rằng, nếu câu chuyện dừng lại ở đây thì quả là chua chát.
Đêm qua tôi đã nói chuyện rất lâu với chị gái và bố anh Tuấn.
Bác Long (bố anh Tuấn) có nói: "Con tôi bây giờ trong tình trạng thế này làm sao mà nhận được con?". Quả là bi kịch! Tưởng như sắp sum vầy, nhưng lại gặp sự trêu ngươi của số phận! Anh Tuấn đang bị bệnh nặng:emoticon-0107-sweat
Ngay sau đó tôi có gọi cho ông Victor (Chồng bà bảo mẫu của Zhenja, người đã coi cậu bé như con ruột suốt mười mấy năm qua và hiện đang sốt sắng tìm cha cho cậu). Ông đã gửi cho tôi ngay sau đó một bức thư:
Trích:

Дорогой Ань Ту, спасибо за письмо! Я - в шоке! Но в любом случае, мы должны сделать всё, чтобы по мере сил помочь Нгуен Мань Туану и Жене! Я не знаю пока как это сделать! Но уверен, что любовь всё побеждает, и будем работать в этом направлении. Завтра Женя приедет ко мне и мы будем думать. Вероятно, напишем письмо, вы переведёте его на вьетнамский и затем, как Бог даст! С уважением, Виктор. С нами - Бог!

Sunny 24-12-2008 17:40

12-24-2008. Женя.
 
Chào bạn Anh Tú,
Anh Micha53 chưa viết hết ý.
Các việc tiếp theo đang tiến hành bình thường. Chỉ là дело техники.
Женя sẽ về Việt Nam, sớm gặp ông nội, bà nội, các bác,...
Để tiện cho việc thống nhất thông tin, nếu có thể, bạn vui lòng để lại mail & điện thoại của bạn.

Cảm ơn.

thanhvienmoi 24-12-2008 17:46

Dạ.
Em đã gửi contact đến anh

Cartograph 24-12-2008 22:11

Theo mình nghĩ, chính vì anh Tuấn đang bị bệnh nặng, nên càng phải xúc tiến để buổi gặp mặt giữa cha con họ càng nhanh càng tốt, kẻo sau này hối hận, muốn mà chẳng được! Việc quyết định gặp hay không cũng không thể để cho người ông (bố của anh Tuấn) toàn quyền trong việc này. Mà cái anh Tuấn này, đến giờ vẫn chưa thoat được vòng tay ôm ấp của cha à?
Ta hãy nghĩ đứa con anh ấy, người từng bị cả cha mẹ bất đắc dĩ bỏ rơi, đang khao khát tìm về cội nguồn. Và ông bà Victor, người bảo mẫu, đang muốn bằng mọi giá để tìm được cha mẹ của chàng trai này, tôi tin là họ không cần đến sự hỗ trợ, giúp đỡ vật chất tầm thường, mà cái chính, họ đang mong muốn được hoàn thành sứ mệnh, thanh thản tâm hồn, là cách người Nga hay lựa chọn trong các vấn đề nan giải... Các bác có nghĩ vậy không ạ?

chaika 24-12-2008 23:32

Trích:

thanhvienmoi viết (Bài viết 22540)
Tôi nghĩ rằng, nếu câu chuyện dừng lại ở đây thì quả là chua chát.
Đêm qua tôi đã nói chuyện rất lâu với chị gái và bố anh Tuấn.
Bác Long (bố anh Tuấn) có nói: "Con tôi bây giờ trong tình trạng thế này làm sao mà nhận được con?". Quả là bi kịch! Tưởng như sắp sum vầy, nhưng lại gặp sự trêu ngươi của số phận! Anh Tuấn đang bị bệnh nặng:emoticon-0107-sweat
Ngay sau đó tôi có gọi cho ông Victor (Chồng bà bảo mẫu của Zhenja, người đã coi cậu bé như con ruột suốt mười mấy năm qua và hiện đang sốt sắng tìm cha cho cậu). Ông đã gửi cho tôi ngay sau đó một bức thư:

Thế bác Long không muốn nhận cháu nội à?!!!

phucanh 25-12-2008 00:01

Các bác ạ, thứ 7 này sẽ có 1 đòan các anh chị học chung lớp với anh Tuấn ở Thanh Xuân đến thăm nhà anh Tuấn ở Bình Chánh. Mọi việc khác để chuẩn bị cho Zhenja về VN cũng vẫn đang được tiến hành.
Tuy nhiên, đây là vấn đề khá tế nhị (liên quan đến bệnh của anh Tuấn) nên có lẽ sau ngày thứ 7 này chúng ta mới có thể có thông tin cũng như hướng giải quyết cụ thể được.
Chúng ta cùng chúc cho cha con họ mau chóng được đòan tụ nhé!

thanhvienmoi 25-12-2008 14:48

Trích:

Cartograph viết (Bài viết 22548)
Việc quyết định gặp hay không cũng không thể để cho người ông (bố của anh Tuấn) toàn quyền trong việc này. Mà cái anh Tuấn này, đến giờ vẫn chưa thoat được vòng tay ôm ấp của cha à?

Sự thật nghiệt ngã như vậy đấy. Căn bệnh của anh Tuấn quả là quái ác.

Trích:

Cartograph viết (Bài viết 22548)
Ta hãy nghĩ đứa con anh ấy, người từng bị cả cha mẹ bất đắc dĩ bỏ rơi, đang khao khát tìm về cội nguồn. Và ông bà Victor, người bảo mẫu, đang muốn bằng mọi giá để tìm được cha mẹ của chàng trai này, tôi tin là họ không cần đến sự hỗ trợ, giúp đỡ vật chất tầm thường, mà cái chính, họ đang mong muốn được hoàn thành sứ mệnh, thanh thản tâm hồn, là cách người Nga hay lựa chọn trong các vấn đề nan giải... Các bác có nghĩ vậy không ạ?

Bạn viết rất đúng. Cậu bé Zhenja không còn là cậu bé nữa. Giờ đã là một thanh niên tự lập. Cái mà Zhenja cần là tìm được cội nguồn của mình. Dù thế nào đi nữa, cậu ấy vẫn muốn được thấy mặt cha, được gọi tiếng "cha", dù chỉ một lần duy nhất. "Tùy thuộc vào Tuấn và gia đình Tuấn. Người Nga chúng tôi thường nói: Как Бог даст!" - Ông Victor và Zhenja đã nói như vậy đấy.

rung_bach_duong 25-12-2008 23:14

Đây là Zenhia - cậu bé nom hiền lành và dễ thương quá, tương đối giống bố Tuấn ngày còn sinh viên ở Len.

http://i20.photobucket.com/albums/b2...a/zhenja02.jpg

http://i20.photobucket.com/albums/b2...a/zhenja01.jpg

rung_bach_duong 25-12-2008 23:28

@ Các bác Zai của NNN như bác Mì chả, bác Bản đồ, TLV, Hong Duc Anh, Gà mừ, TX74, Sunny ... có thời gian bôn ba bên SSSR ngày xưa, trong các bác có bác nào quên bé Vôva hay Natasa ở bên Nga thì NNN nhân dịp này sẽ vui lòng làm cầu nối :)

thanhvienmoi 25-12-2008 23:57

Hehe.
Còn đây là tìm lại bạn giai này.
Có ai biết anh này không:
Trích:

РАЗЫСКИВАЕТСЯ история № 915282 от 15.12.2008 г.
http://i249.photobucket.com/albums/g...os/bacdinh.jpg
Фамилия, Имя, Отчество: Truont Bac Dinh
Год рождения: Не указан
Место рождения: Ханой
География поиска: Вьетнам,Ханой
Давность поиска: 1985 год
Кто ищет: Никулина Валентина Алексеевна

Здравствуйте!
Я Никулина Валентина Алексеевна.

Прошу Вас помочь найти друга юности гражданина вьетнама Truont Dinh Bac(Трионг Динь Бак),мы познакомились в Ленинграде в 1982году он учился на 2 курсе в мед.институте им.И.И. Мечникова по 1985 год на санитарном факультете. В августе 1985 года он получил диплом врача и выехал из СССР.Во Вьетнаме он жил недалеко от Ханоя.
У меня сохранились о нём самые тёплые воспоминания.Это замечательный,чуткий,интил игентный.
Мы очень нелепо расстались и у меня до сих пор осталось чуство вины.
Я его пыталась искать как только он уехал,но всё без результатно.
Хотелось бы знать как сложилась его судьба.
Буду очень признательна,если Вы его найдёти.
С уважением Никулина.
http://poisk.vid.ru/?p=10&code=0B827...C-17D09D69EA2E

micha53 27-12-2008 10:36

Hãy hiểu và tha thứ cho chúng tôi.
 
Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 22593)
@ Các bác Zai của NNN như bác Mì chả, bác Bản đồ, TLV, Hong Duc Anh, Gà mừ, TX74, Sunny ... có thời gian bôn ba bên SSSR ngày xưa, trong các bác có bác nào quên bé Vôva hay Natasa ở bên Nga thì NNN nhân dịp này sẽ vui lòng làm cầu nối :)

Trước đây đã có 1 trang nói về chuyện này, nhiều bạn trẻ có ý trách móc các thế hệ trước, nhân có câu hỏi này, tớ xin có ý kiến:

Đầu những năm 70 về trước, Chúng tôi được Đất nước cử sang học tại Liên xô và các nước XHCN khác.

Mỗi năm, sau hè lại có đợt học chính trị và nội quy lưu học sinh. Năm nào cũng vậy, những điều luôn được nhắc: không xem phim tư bản, không đi nhảy, không giao du với người nước ngòai, không để tóc dài, không mặc quần loe…và tuyệt đối không được yêu đương.

Thế nhưng, sinh viên đều là những CON NGƯờI ,máu cũng đỏ, cũng biết giận hờn, yêu thương, cũng có những nhu cầu…mà lại đang sung sức bẻ gãy sừng trâu… Rồi từ những lần giao lưu tuyên truyền cho cuộc kháng chiến chống Mĩ, thăm trường học, đi công trường, xuống nông trường…cũng có những mối tình tự nhiên đến.
Có thể các bạn nước ngòai nghĩ dân Việt nam anh hùng ( theo truyền thống giáo dục của các nước XHCN), chuyên cần, học giỏi..cũng có thể từ ánh mắt đầu tiên..và họ chẳng quan tâm tới vấn đề kinh tế ( Hồi đó, tôi thấy phần nhiều SV Việt nam có vợ rất học thức hoặc con cái chức sắc ).

Rồi khi bừng tỉnh, lí trí nhắc nhở: Giải quyết sao?
- Không được phép tổ chức đám cưới thì làm sao đưa vợ con về VN, mà chiến tranh chưa biết bao giờ chấm dứt?
- Ở lại là phản bội Tổ quốc, là lưu vong..là tì vết trong lí lịch gia đình…

Phần nhiều chọn giải pháp về nước, phản bội vợ, con chứ không dám phản bội Tổ quốc.

Thế đấy, câu chuyện của những năm 60 và đầu 70. Chỉ sau 1976.. Sau chuyện tình của Tiến sĩ LVA ( xem http://svlen.ru/forum/viewtopic.php?t=5109&tong=4 ) , và khi Đất nước mở cửa, đổi mới..nhiều thứ đã đổi thay, từ nếp nghĩ tới cách làm.

Giờ đây những đứa trẻ gốc Việt 6x, 7x đã phương trưởng, không biết chúng có đi tìm cha? Có trách móc cha chúng nhiều không? ( Thông thường ở Châu Âu, sau 18 tuổi chúng đều tự lập )

Còn Chúng tôi....
Hãy hiểu và tha thứ cho chúng tôi.

P/s : Cũng có những cuộc tình của chị em nhà mình với người nước ngòai đấy.

weekdaysman 27-12-2008 11:54

Trích:

micha53 viết (Bài viết 22674)
...Hãy hiểu và tha thứ cho chúng tôi...

Đặt mình vào vị trí người con, em chắc không thể không có sự trách móc. Đặt mình vào vị trí người cha, em thấy đó là vô vàn đau đớn. Nhưng sau hàng chục năm thì điều em hy vọng và tin là cả cha và con đều mong muốn được nhìn nhận nhau.

P/S: Bác Micha53 và các bác ơi, với cái Sinh viên Len đó thì em phải đặt Character Encoding thế nào để xem được ạ?

nthach 30-12-2008 08:35

Trích:

weekdaysman viết (Bài viết 22680)
Đặt mình vào vị trí người con, em chắc không thể không có sự trách móc. Đặt mình vào vị trí người cha, em thấy đó là vô vàn đau đớn. Nhưng sau hàng chục năm thì điều em hy vọng và tin là cả cha và con đều mong muốn được nhìn nhận nhau.

P/S: Bác Micha53 và các bác ơi, với cái Sinh viên Len đó thì em phải đặt Character Encoding thế nào để xem được ạ?

Có nhiều khi tình thương và nỗi nhớ đành phải kìm nén lại trong lòng, vì sợ rằng nếu nói ra thì sẽ lại làm tổn thương đến người khác, và có lẽ lại có một cuộc chia ly mới xảy ra…

Tôi có một người bạn, Y cũng từng du học ở Nga, những năm đầu xa tổ quốc có lẽ vì tuổi trẻ và nỗi nhớ nhà nên Y "nhỡ" yêu một cô gái người Ukraina cũng lớp. Mới đến đầu năm thứ ba, "chẳng may" họ nhận được "hung tin" là cô bạn gái đang mang trong mình một thiên thần bé nhỏ. Rồi vào một ngày, khi đến lớp Y không nhìn thấy cô bạn gái của mình đâu, và rồi cuối cùng thì cũng biết tin là cô ấy đã bỏ học về nhà. Không một chút suy nghĩ Y liền khăn gói lên đường về quê ngoại. Khi đến một ngôi làng nhỏ ở Ukraina, thì gặp được cô bạn đang khóc thút thít trong phòng. Vậy là Y dỗ dành cô bạn đi "chia ly", hai người họ cùng đồng ý và chuẩn bị ngày "quyết định". Nhưng cuộc đời cũng nhiều nỗi éo le, chỉ mấy ngày sau khi đặt chân đến U thì Y buộc phải "đội tang hờ" vì mẹ người bạn gái chẳng may qua đời vì một tai nạn. Vậy là Y nán lại quê ngoại vài tuần, sau đó cùng người bạn gái lên thành phố để "giải quyết" chui, vì bệnh viện họ không bao giờ làm cái việc thất nhân này đâu, nhưng rồi đi mãi mà cũng không tìm được "nơi vừa ý".
Lang thang hết ốp cộng này đến ốp cộng khác ở nhiều thành phố khác nhau, cuối cùng thì bọn họ cũng "gặp may" – Lại một tai nạn đau lòng nữa xảy ra khi cả hai đang ngồi trên taxi, kết quả là chỉ cứu được mẹ chứ đứa con sắp chào đời thì đành phải bỏ. Sau hơn tháng nằm viện, Y đưa bạn gái về quê nội của nàng, và rồi từ đó hai đứa bỏ học đi hết nơi này đến nơi khác. Thời gian trôi qua, lại một "hung tin" nữa đến, nhưng lần này thì vui mừng thật sự vì cả chàng và nàng chẳng phải quan tâm đến những ràng buộc cỏn con như ngày trước nữa. Nhưng cuộc đời, đâu có những con đường chỉ rải toàn hoa. Ở Việt Nam khi hay tin con trai bỏ học, người cha của Y đã viết thư sang Liên Xô, nếu không xuất đầu lộ diện thì nhất định từ mặt Y và không gửi trợ cấp hàng tháng như trước sang nữa. Ở Liên Xô thì bắt đầu tình trạng tan rã , đói kém và tệ nạn bắt đầu nổi lên như nấm, công an thì lùa như vịt và tệ ăn hối lộ tràn lan. Lại một lần nữa vì tình cảnh xô đẩy, với bản chất luôn sống dựa vào gia đình và chưa có tính tự lập, nên Y lại cảm thấy hận chính bản thân mình, chỉ vì những giây phút bồng bột mà mất đi cả bao năm tháng tuổi trẻ. Vậy là Y quyết định rời bỏ nước bạn, lên đường về nước, bỏ lại người bạn gái và đứa con chuẩn bị chào đời, để quyết định làm lại từ đầu.
Rồi ngày tháng trôi qua, với bao thăng trầm của cuộc sống, Y cũng có một gia đình hạnh phúc ở quê nhà. Đến nay đã gần hai mươi năm. Mỗi khi ngồi uống rượu với tôi, Y lại ngấn nước mắt, lại trách mình trách đời, vì không dám nhìn nhận lại đứa con đang ở bên xứ người – đứa con của Y hiện vẫn đang sống cùng ông ngoại, bởi vì Y sợ lại có một gia đình khác phải chia ly, gia đình đó là của chính Y hiện nay
Cách đây cũng nhiều năm, đứa con ở bên kia cũng nhắn tin về tìm cha qua một số bạn bè, nhưng chỉ cách đây ít lâu Y mới biết tin. Hôm nọ, tôi ngồi đối ẩm với Y qua ly rượu mà hầu như ly rượu trên tay Y được pha cùng nước mắt, không biết là xúc động hay ân hận, nhưng Y khoe đã tìm thấy con, nhưng vẫn chưa dám nhìn nhận công khai, vợ Y thì chưa nói rồi – vì phụ nữ thường "yếu đuối", ngoài ra còn người cha, hình như ông cụ vẫn chưa tha thứ cho Y, vì những năm tháng trước đây ông đã dồn hết cả tiền bạc lẫn hy vọng vào Y, vậy mà Y đã phụ công ông cụ, giờ đây mà lại mang thêm cho ông một "tin vui" nữa thì e rằng tuổi già của ông có bị co ngắn lại không đây. Nhưng Y cũng cảm ơn mấy người bạn của Y lắm lắm, vì chính họ rất tận tình và âm thầm tìm lại được Y (trước đây hình như nhà Y ở miến nam, nay lại chuyển ra bắc), Y cũng cảm ơn cả những người bạn này đã có lòng bao dung, vì nếu chẳng may, có ai đó trong nhóm bạn thấy nản lòng lại đăng tin tìm người trên báo hoặc đưa tin lên truyền hình, thì cuộc đời Y có lẽ lại bước sang một "trang sử" mới.

Nhiều lúc ngồi tâm sự với Y, chính tôi cũng không kìm nổi lòng mình.

Vậy đó cuộc đời thì nó bao la và nhiều màu sắc. Hãy tha thứ cho những gì ta tha thứ được. Hãy thông cảm cho những gì ta cần cảm thông. Nói chung là một con người thì bất cứ ai cũng lòng thương và tình yêu. Nếu có gì có đôi chút khác thường, chẳng qua cũng vì ngoại cảnh tác động mà thôi.

Cá Măng 30-12-2008 11:41

Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 22593)
@ Các bác Zai của NNN như bác Mì chả, bác Bản đồ, TLV, Hong Duc Anh, Gà mừ, TX74, Sunny .....

Trong danh sách trên chị Rừng quên mất một bác tiềm năng, ấy là chú Vi dút nhà ta:emoticon-0136-giggl

Em muốn gửi đến bạn anh nthach cái link này, nhắn anh ấy dành chút thời gian quan tâm đến tiếng Nga. Nỗi éo le trong cuộc sống thì nhiều; thế hệ hậu sinh nhiều khi không đủ trải nghiệm để mà hiểu, cũng không đủ tư cách để bàn luận, chỉ mong sao những éo le của cuộc sống không rơi vào người thân, bạn bè của mình; còn những đứa con thì bao giờ cũng mong muốn được yêu thương, được hạnh phúc và đối xử công bằng.


http://blog.360.yahoo.com/blog-GLpLg...pzdIID?p=10017

weekdaysman 30-12-2008 13:15

Cảm ơn Măng nhá, link hay lắm. Tớ đọc thấy rất nhiều điều thú vị:

Tác giả blog



Nhân vật chính được nhắc đến trong entry này của blog rất thú vị

http://i240.photobucket.com/albums/f...guoicantim.jpg

Các bác để ý chỗ khoanh đỏ nhé, em thấy rất nhiều ứng viên nặng ký lắm, từ rất nặng ký, khá nặng ký đến hơi nặng ký, chỉ có điều nếu thế thì "địa bàn tìm kiếm" phải trải thật rộng thôi! :emoticon-0136-giggl

nthach 30-12-2008 14:42

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 22874)
Trong danh sách trên chị Rừng quên mất một bác tiềm năng, ấy là chú Vi dút nhà ta:emoticon-0136-giggl

Em muốn gửi đến bạn anh nthach cái link này, nhắn anh ấy dành chút thời gian quan tâm đến tiếng Nga. Nỗi éo le trong cuộc sống thì nhiều; thế hệ hậu sinh nhiều khi không đủ trải nghiệm để mà hiểu, cũng không đủ tư cách để bàn luận, chỉ mong sao những éo le của cuộc sống không rơi vào người thân, bạn bè của mình; còn những đứa con thì bao giờ cũng mong muốn được yêu thương, được hạnh phúc và đối xử công bằng.


http://blog.360.yahoo.com/blog-GLpLg...pzdIID?p=10017

Anh vừa đọc được đường link của em rồi, với bài văn trong blog hình như tác giả chỉ mới nhìn sự việc từ một phía chứ chưa được bao hàm được toàn bộ bối cảnh. Bài văn này hình như còn dùng thêm cả phép nhân cách hóa nữa thì phải, và chỉ thấy buông lời trách cứ, chưa được công minh để phân tích sự việc cho lắm. Với ý kiến riêng của anh thì tác giả làm bài văn này vẫn còn non tay trong đường đời quá:

Trích:

Tôi không rõ điều gì có thể cản trở ông vào giây phút này? Người vợ ghen tuông (có thể như vậy), hay chiếc ghế (mặc dù không còn ngồi lâu được nữa) đang níu giữ ông làm tròn cái bổn phận thiêng liêng mà ông đã tự gột bỏ suốt 19 năm qua?
Trước khi ông "đặc biệt" muốn giải quyết được mọi vấn đề thì chỉ cần giải quyết cái gọi là "có thể như vậy" ở trên kia trước đã, nếu không thì gia đình ông ta sẽ tan nát ngay trước khi ông ta làm được việc gì.

Còn ý về chiếc ghế thì chắc là hơi quá một chút.

Còn:
Trích:

Lần thứ hai ông nhắc lại là không muốn làm chuyện này ồn ào. Nhưng tin nhắn cùng ảnh của ông thì vẫn ở trên website. Ông có tính đến chuyện một ngày nào đó vợ con ông tình cờ phát hiện ra không?
Thì chắc rằng chuyện này không bao giờ có, vì nếu khổ chủ không muốn thì cũng dễ dàng gỡ bỏ được mà.



Thôi thì như các cụ đã từng nói - Mõi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:20.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.