![]() |
Thơ tình Phanhoamay
Sau một thời gian tập trung cho việc sáng tác, nay tôi xin lần lượt post lên đây mảng thơ tình của tôi để bạn bè xem cho vui và cũng rộng lòng lượng thứ cho việc thời gian qua tối ít tham gia diễn đàn NNN.
Mỗi ngày tôi sẽ post vài ba bài cho đến hết. Các bài được xếp chủ yếu theo trình tự thời gian bài thơ được viết. 1. Có những người như thế Có một người dọa ăn thịt tôi mắt người ấy không trắng như vôi miệng người ấy mang hình nụ cười Cũng có người thề thốt yêu tôi mắt người ấy có dòng nước trôi miệng người ấy giống như lời mời Người thứ nhất sợ tôi bị giết Người thứ hai thủ sẵn dao găm Nhưng cả hai đều không hề biết Tôi yêu ai ghét ai âm thầm 2. Có những lúc tôi mơ Có những lúc tôi mơ kỳ quái Lật dòng sông như úp con thuyền Trăng đỏ quạch và mặt trời xanh tái Bông hồng vàng bỗng hóa nhung đen Mơ như thế để rồi biết tiếc Thảy những gì gần gũi quanh tôi Cây thô ráp mớm chồi xanh biếc Và dòng sông cứ lãng đãng trôi… Có những lúc tôi mơ rất thật Em hiện lên tươi tắn, gũi gần Nhà em không ở miền xa khuất Nhà tôi không ở chốn bâng khuâng 3. Đối diện em Tôi ngắm núi Núi cao thẫm trầm tư Những nỗi vui buồn không còn nữa Tôi ngắm sông Nước cuồn cuộn Hối hả Giục nhau Chảy về tương lai, cả về quá khứ Tôi nhìn tôi nhàn nhạt nửa vời bẻ những suy nghĩ làm đôi dấu mỉa mai trong nụ cười tôi già dăm trăm tuổi Rồi tôi bỗng gặp em một tiếng đàn bình minh dâng lên cơn gió thoảng mùi hoa bưởi Tôi là con nai Sáng nay ngẩn ngơ bờ suối Nước trong vắt dịu dàng em Trong vắt tinh khôi tôi 4. Giá như Nếu trong ngàn vạn vô tình Đã không ngày ấy giật mình gặp em Giá như giọt nắng đừng nghiêng Biển không lắc sóng triền miên vỗ bờ Giá như tôi chẳng làm thơ Nụ cười em chả bất ngờ giống tôi Giá như mình chỉ thế thôi Chắc gì đứng mãi Hòn đôi Vợ Chồng? |
5. Ngã ba sông
Giữa đời có ngã ba sông Nơi hai nhánh nhỏ quyện lòng vào nhau Ai là chỗ rẽ đớn đau Đục trong chia, cả bọt bèo cũng chia Còn ta hai nhánh đổ về Giòng sông lớn giữa hương quê nồng nàn 6. Cơn bão số 1 Anh đi công tác Quảng Ninh Đài đưa tin chiều nay có bão Ba giờ chiều điện thoại anh lạo xạo: - Bão đã về tới đó chưa anh? Biển mông mênh và trời chông chênh Gió cùng nước thi nhau chà xát Năng lượng điên cuồng làm cỏ cây tan tác Anh ẩn mình trong tin nhắn của em Trên đường về, mưa kín màn đêm Giờ này em vẫn còn thao thức Bấm điện thoại, gửi qua khuya khoắt: - Bão đã về tới đó chưa em? 7. Sáng chớm thu Chạy xe Lạnh đôi bờ vai, gió ôm gò má Ấm dịu sau lưng, Như em thở nhẹ gáy mình Ngạc nhiên ngoái lại Ơ, mùa thu lung linh! |
8. Mùa thu chúng mình
Hà nội đã vào thu rồi, em ạ Chuỗi mưa ngâu rung lá rải vương đường Đóa cúc vàng ngơ ngẩn hỏi mù sương, Có phải hoa đã gọi mùa thu tới? Bỗng cái lạnh khẽ lùa vào, nhoi nhói Ở nơi xa, em biết có thu về? Dáng ai đi cheo chéo vạch sườn đê Tiếng rao vọng ngõ xưa buồn đêm vắng Thu Hà Nội giữ trong mình nốt lặng Một chút gì ngơ ngác đến nôn nao! Mùa thu mơ màng em trong chiêm bao Gió Hồ Tây dịu dàng đan tóc liễu… 9. Nắng và em Không áo quần son phấn Nắng mộc mạc đơn sơ Ngấm vào lúa, xui nở những bông hoa và khoe những mái nhà ngói mới Nắng kêu gió đưa nước từ đại dương trả về từng khe suối Cho ngọt điệu dân ca, ấm mặn cuộc đời Em xinh tươi Ào đến anh như nắng Ngực căng trái tình yêu tròn lẳn Đôi môi bỏng rát năm tháng đợi chờ Cắp mắt long lanh đầy nắng và thơ Dưới chân chúng mình, cồn cát Bỗng dưng sụt hoài vào vô tận, ta xoay trong giấc mơ… 10. Anh gọi em đơn giản thế này thôi Nếu ai đó gọi em là mặt trời Những muốn tụng ca em rực rỡ - Mặt trời là một thiên cầu lửa Liên miên các vụ nổ hạt nhân Nếu có người ví em như mặt trăng Những đêm rằm mơ huyền ảo vọng - Mặt trăng là chú vệ tinh không sự sống Tàn trơ cát bụi, đá im lìm Và nếu có người mải miết gọi em Là vì sao xa xăm lấp lánh - Khi ánh sáng thần linh đến đây trong đêm lạnh Thì ngôi sao kia đã tắt triệu năm rồi Anh gọi em, đơn giản thế này thôi: Niềm vui mỗi mai bình minh thức dậy Nỗi đau quặn nhớ hơi thở gũi gần Anh gọi em bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Ngạt ngào hương lúa Chớp giật bão giông Mầm xanh Cúc vàng Mưa tràn Nắng lửa… Anh không gọi đó là tình yêu hay là gì đi nữa Anh gọi em là chính cuộc đời |
11. Vẩn vơ
Nếu tôi có một câu thơ Tôi sẽ làm gì nó nhỉ? Rán nó lên nhắm bia và đắc chí Đời vẫn lên men! Hay tôi đem nhờ em Cất giữ kỹ càng gói chặt Năm tháng qua đi và câu thơ mốc thếch Có lẽ tôi sẽ đem chôn Câu thơ như hạt giống Đất cho sự sống Trời cho hương thơm Sẽ có nhiều thơ hơn Từng chùm từng chùm Dẫu có thể mang tên người khác? Nhưng mọi điều sẽ hoàn toàn khác: Nếu tôi có em… 12. Lọ hoa vỡ (viết ngày Valentine 2008) Cơn gió vô hình Lời nói vô tình Làm đổ lọ hoa Mảnh văng đầy nhà Xác vụn pha lê tuyệt đẹp Nhưng bông hoa không muốn chết niềm tin Những mảnh vỡ kia hãy nằm im Đừng cứa thêm hoa tuy hoa đã nát Trên mộ chí của tình yêu khô khát Bông hoa tàn vẫn trang trọng là hoa 13. Hàng cây Hàng cây tãi nắng xuống đường Gió gom vàng rộm hai hàng lá bay Áo dài em - những nốt mây Trên khuông nhạc rắc vương đầy lối anh 14. Em Có nhiều người khen Em đẹp Xinh Thông minh Quyến rũ Những điều hiển nhiên quá cũ? Anh thích em dịu dàng đôi mắt rất thật nụ cười và những lời chỉ có em biết nói Em chói lọi không ồn ào Rất cao và sâu thăm thẳm Anh là con thuyền Đã đắm Xuống dưới đại dương em Anh là con diều Bay lên trời em lộng gió Anh là hồng hoang Là trẻ nhỏ Là vĩ nhân Là kẻ tầm thường Trong vòng tay yêu thương Trong hào quang đắm đuối Nụ hôn dài phủ định thời gian |
Em xin được nhấn nút cảm ơn sau bài số 4. Giá như , 11. Vẩn vơ, 12. Lọ hoa vỡ.
Xin mạn phép trêu bác Phan : thêm câu kết cho bài Vẩn vơ: ".... Nhưng mọi điều sẽ hoàn toàn khác: Nếu tôi có em... Tôi đã chẳng phải làm thơ." :emoticon-0102-bigsm |
Gửi USY
Tôi sẽ tuyển chọn và ra tập thơ tình vào cuói năm nay. USY đón đọc nhé! Cảm ơn đã đọc và động viên. |
15. Ở đấy, ở đây
Mây ở đấy giống như mây ở đây Gió ở đó cũng có lời say say Nắng còn rát hai vai, nắng rất trắng Nhìn lên trời, hỏi đó vẫn mưa bay? 16. Tình hẹn Có những mối tình đã qua Xót xa bên bồi bên lở Như hoa mà hoa không nở Giống cây, trái chẳng đu cành Và cũng có nhiều người tình Dứt tơ vương không ngoảnh lại Sau lưng một miền tê tái Nhìn ra gió táp sườn đê Ta gặp nhau - tháng năm về Cuộc tình nối từ kiếp trước Nụ cười như từng đã ước Môi mơ hôn ngỡ vạn lần Cho nhau sắc thắm mùa xuân Mộng say men nồng mùa hạ Xa nhau mùa thu rụng lá Nhớ thương buốt ngạt trời đông Tình anh sống động dòng sông Chảy hoài về em biển biếc Em gửi mưa lòng da diết Nước dồn thêm dòng sông anh Hai ta xanh một cuộc tình Vòng tay đan cài duyên nợ Em thơm khí trời anh thở Anh đầy máu đỏ tim em 17. Hôn Em có hôn anh đâu Chỉ trả lại mùa hè của anh em đã giấu vào nắng vàng môi thắm Cho thêm gió, cát, sóng và nồng nàn biển mặn Anh cũng không hôn em Mà chuyển vào môi em nỗi nhớ dài đến mức thân quen Những hoàng hôn cồn cào và đêm đông thao thức Ta trao nhau tiếng con tim rộn ràng cháy ngực Vũ trụ rung lên khúc nhạc mê hồn Chúng mình đã không hôn… |
08-26-2008. Em đừng là "sao".
- Em, thì lại "không" cảm ơn bác Phan bài số 10 :)
- Vì, mấy cô "Bắc kỳ nho nhỏ" (có thể là của em), mà hội tụ, ít nhất là ba chữ "Đ" (một trong đó, nôm na, là "ngây thơ" một tý) thích (lắm). Khi được ví là "vì sao" :emoticon-0157-sun: - Em đã tạo "tường lửa" tới bài trên của bác Phan rồi :emoticon-0127-lipss |
18. Bình minh trên biển
Một mặt trời dâng trên biển biếc Và mặt trời kia bóng dập dềnh Vẫn tưởng mặt trời luôn đơn chiếc Nào ngờ: hai cái lúc bình minh Anh nắm tay em chào tạm biệt Mặt trời nào em Mặt trời nào anh? 19. Bão Em ao ước giữa lặng đời bão nổi Gió muôn phương. Gió chẳng giống nơi nào Rồi anh đến, bão tình anh mông muội Em cong mình, run sợ gió nghiêng chao Bão tan rồi, em ơi chùi mắt ướt Sống an bình yên ấm giấc chiêm bao Anh rất muốn, nhưng không làm khác được Anh chỉ là bão tố để riêng trao Mây sẽ nhẹ, hiền hoà bông thạch thảo Những con đường ngày tháng vẫn em qua Xin em biết, khi rùng mình sợ bão Bão chính là tất cả của hai ta 20. Tháng ba Tháng ba Trưa chẳng tan sương Gió xuyên áo kép Con đường mờ xa Lạnh như cắt thịt xẻo da Như ai đã nỡ bỏ ta đi rồi Mưa giăng mảnh lưới ngang trời Ta là con cá mắc hoài niềm yêu |
21. Mai tứ quý
Rét đậm, mai trơ trụi lá U buồn rụng xuống gốc cây Ngày đông lạnh lùng sương giá Thương em thổn thức hao gầy Xuân đến mà anh không biết Sáng nay bất chợt giật mình Em xanh như mùa bất diệt Bông vàng giản dị lung linh Tình em ủ trong giá lạnh Từng bông nay hé môi vàng Anh hôn đủ đầy năm cánh Anh yêu một trời mênh mang 22. Thơ gửi em Hãy ở đó, ơi những hàng cây Reo miên man lời thì thầm của gió Che mát em qua mỗi trưa nắng đỏ Ngát xanh hoài giữa cát bụi trần ai Hãy ở đó, những vì sao khôn nguôi Vầng trăng mộng mọc lên từ dưới biển Sóng mơ màng cười mắt trăng lúng liếng Biển không hôn mà bỗng mặn môi người Hãy ở đó, em của một đời Chân thật quá để dường như đau đớn Sôi động lắm nên ta thành bão lớn Yêu thương vô bờ, ta nhỏ bé mong manh… Hãy ở đó, những tháng ngày xanh Nơi ta có cả thác trào núi đổ Cả cuồng phong, cả hàng ngàn độ lửa Và bình minh yên ả cánh hoa sương Hãy ở đó, ở đây, ở khắp vô thường Nơi tương lai cũng sẽ thành kỷ niệm Ở đó nghe em, ơi người thương mến Nơi mỗi ngày anh sẽ hát cùng em 23. Thành thật Hai ta Trắng như tuyết nên buốt run Đỏ mặt trời Má ran rạm bỏng Lặng lẽ đá câm con tim hốt hoảng Thành thật như vôi, Rụi đáy lòng Đưa em, đưa về bên kia sông Ta không nói con sông này rất hẹp Vẫy nón em chào anh Em biết Sông sâu không có nữa chuyến đò |
24. Sự thật
Khi nói yêu em, anh rất thật lòng Thật như hoa đến ngày thì hoa nở Thật như khí trời mà ta đang thở Thật như chia ly đón đợi cuối đường Em đã thật lòng đắm đuối yêu thương Thật lòng biết anh không là mãi mãi Đâu phải lỗi của riêng ai, khi mình không còn trẻ dại Mình gặp nhau khi ván đã đóng thuyền? 25. Cơn mưa bỏ tôi Gió nổi Trời quay Vần vũ Cơn mưa Sắp rộn đêm thâu Bỗng dưng Trời yên gió lặng Mưa này, giận bỏ đi đâu? 26. Vĩnh biệt mùa đông Mái nhà rêu phong nhớ nắng Cây khóc nước mắt lá khô Thành phố xám mặt góa phụ Đàn chim tê cóng líu lô Giữa đông, xót lạnh kiếp người Hơi ấm tìm trao hơi ấm Yêu thương đắp ủ yêu thương Con đường chạy đến con đường Bây giờ mùa đông đã qua Vĩnh biệt Em về Anh ở lại Giống như ta đã mất ta Chỉ còn ngàn xa khắc khoải Xin đừng nhắc đến mùa đông... 27. Những chiếc lá khô Những chiếc lá khô cong queo Gió dồn về cuối chiều Quên lãng Có tình yêu đã lìa cành mà mãi cứ xanh Như chồi biếc Giá như nó cứ khô và cong queo Thì ta đã không hề sợ chết 28. Mùa em Có một mùa không phải là xuân Mà hoa nở, nắng vàng mật ngọt Ta bỗng dưng thành con chim hót Đời thơm như một nụ hôn chờ Có một mùa không phải là hè Mà rạng rỡ nồng nàn cát bỏng Đi bên nhau như đu trên sóng Tiếng em cười mặt trời đỏ au Và có mùa không phải là thu Em dịu dàng hoàng hôn mây thắm Biển ngừng vỗ, hàng dương đứng lặng Ta với mình thành đất mênh mông Và mùa đến đã là mùa đông Cây trơ lá, ta trơ đau đớn Em đã về lại miền xưa trước Để lại mùa em suốt trong anh 29. Em giấu mùa hè của tôi nơi đâu? Tôi ủ nồng nàn ngực ấm Ngày đêm đếm lúc em về Mùa đông nơi này lạnh vắng Chờ em gửi lại mùa hè 30. Cái nhìn tiễn biệt Khi lý trí nói lên lời phán quyết Là tình yêu đành yên nghỉ, lặng thinh Xin em chớ gửi cái nhìn tiễn biệt Giỗ nín đi em ngay chính trái tim mình |
31. Biệt ly
Gió vẫn thổi bên hiên nhà em Đêm mất ngủ đoạ đày cơn mộng mị Chiếc điện thoại cứ lặng yên như thể Chưa bao giờ anh mãi gọi lời yêu Đường vẫn xa, lá rụng vai xiêu Mang không nổi mối tình thượng giới Hạnh phúc diệu huyền, em đành quay lại Cuộc sống nhân gian, bổn phận mỗi ngày Vẫn bình minh lên để biết đắng cay Là chập choạng sau câu thơ để ngỏ Sẽ hôn em, nhưng đó là ngọn gió Sẽ ôm em, là mộng ảo xa vời Em sẽ cố vui, sẽ hát sẽ cười Bù vào chỗ không anh, không còn anh nữa Vẫn nhè nhẹ, thơm thơm em sẽ thở Nhưng không hoà vào nhịp hát tình anh Sẽ không còn chuyện em và anh Chuyện chúng mình bây giờ là ly biệt Biệt ly để hiểu lòng mình tha thiết Không muốn chút nào, không một chút biệt ly Một triệu năm rồi sẽ qua đi Những cặp tình nhân sẽ cùng nhau hò hẹn Em không đến và anh không đến Rồi người ta cũng sẽ chia xa Nhưng vẫn không là hai đứa chúng ta. 32. Tháng Năm Tháng Năm em, tháng Năm tôi Phượng hồng nghiêng một bờ môi ngập ngừng Hỏi lòng sao nhớ người dưng Tháng 5 sau chắc xin đừng gặp nhau 33. Trước mùa bão Trước mùa bão Người ta chặt bớt cành Cây thương tật quặn mình cây đứng đó Hết tươi xanh để gồng lên với Gió… Gió… Gió… Thượng đế nào đã chặt xén tim anh? |
34. Mỗi ngày
Chiều mang hoàng hôn đến Hoàng hôn tiễn ngày đi Những giải vàng quyến luyến Một ngày, như mọi khi Bình minh khởi đầu ngày Theo cánh cò xa bay Hoàng hôn vàng rồi tím Đêm về đen bàn tay Ôi mong sao một lần Bắt đầu từ hoàng hôn Và bình minh trên ngực Phủ trọn ngày vòng ôm… Mỗi ngày lại mỗi ngày Hoàng hôn thêm hao gầy Nhìn gương, thấy người lạ Mình đã gặp đâu đây? 35. Vì sao em đánh mất? Anh trao nắng cho em Nắng đọng bên thềm Nắng kéo bóng em dài trên phố Mắt em, má em, môi em rực lửa Anh trao đêm cho em Những vì sao cười khúc khích giao duyên Với nỗi nhớ ngủ cùng em trên mái tóc Đêm tôn vinh em ngà ngọc Anh trao hết cho em Những gì có và muốn có thêm Cả những ngày mai bất trắc Nỗi vui buồn dằng dặc Và anh trao anh cho em Vì sao em đánh mất? 36. Cây ớt cảnh Hồng làm chi Vàng làm chi Đỏ làm chi Mà không có chút cay gì nơi môi Chẳng thà cứ trắng như vôi Cau trầu thắm đỏ lứa đôi đượm tình Hay như quả ớt mọi xanh Cay rơi nước mắt, cho đành xót xa Đã cay, cay suốt ruột da Đã đau, đau hết cả ta lẫn mình Làm cảnh, quả ớt khoe xinh Mà vô duyên tựa duyên tình hết duyên Chẳng thà giận dỗi như em Làm như tất cả lãng quên lâu rồi Để anh nóng mãi trên môi Nụ hôn cay Đã một thời rất cay 37. Mưa đêm Mưa đêm Chi lạ Đến sáng Xoá hiềm khích những mái nhà Góc vườn, cây chuối rách hết lá Gồng mình địu buồng con đung đưa Mấy chị lao công nấp mưa Nhìn rác chảy Thành phố rửa sạch mình Ánh đèn bóng bẩy Mưa đêm Mưa lâu lắm Lặng tiếng rao khuya ngõ vắng Tiếng còi tàu lịm xa Mấy sọt rau hối hả về chợ Bắc Qua Thành phố bải hoải thức ngủ Nín thở nghe thế giới thở Thế giới này tỏ vẻ phẳng Măt người với mặt ngưòi Vì sao câu thơ lại rơi Không thẳng Luôn cong cánh cung thần Tình yêu đang bắn Và em cũng cong, Cuộc đời Đôi mắt Gió ở sau lưng Đêm mưa Không có cầu vồng Ước mơ ngũ sắc Cong ở trời nào Mông lung |
34. Bông hồng vàng
Bông hồng vàng ngây ngất đọng ngàn năm Tôi cắm diễm huyền tinh sương buổi sáng Cánh hoa đẹp vô tình không lo lắng Phút diệu kỳ chốc lát thoảng qua mơ Hoàng hôn buông mây tím lửng lơ mờ Bông hồng vàng cô đơn trong lọ sứ Cánh héo rũ, mộng yêu chìm quá khứ Nén nhang vàng thắp gửi tháng ngày xa Tôi đã bao lần trang trọng cùng hoa Và bấy nhiêu lần với hoa tàn úa Mỗi sáng mai ra, mong hoa lại nở Dẫu cuối ngày lạnh lẽo khúc tàn phai… 35. Mịn màng đêm Mịn màng đêm Dòng sông ảo giác êm đềm Những hạt hôn rơi trong cơn mưa Em hiện lên không gần không xa ngôn từ quên lãng Bình minh anh cung đàn xưa chập chờn giấc mơ trĩu nặng Em đến từ miền lạc loài ký ức Xa xôi khóm cúc đắng với những hạt sỏi vàng mờ Sóng chìm, bão lặn trầm tích đáy biển thơ Dải lụa trăng bịt mắt hồn không khóc Anh kết những vì sao vòng kim cương lấp lánh tóc Thay cho nỗi buồn dai dẳng xám hồng cầu em Hàng đêm dòng sông sẽ trôi xuôi về phía êm đềm Giấc mơ yên bình em ngủ trên đài hoa nở Anh hiện lên không gần không xa không hơi thở Bình minh em cung đàn ngân mới như vẫn ngàn năm Đêm nay mịn màng Những hạt hôn rộn ràng mưa vào mùa hè lá bàng chưa kịp đỏ. 36. Nhắn với dòng sông Dòng sông Mang trong mình róc rách của suối Hạt phù sa hồng thơm tóc em hoa bưởi Dưới chân cầu kỷ niệm lặng lờ trôi Sóng miên man câu hò mái đẩy xa xôi Dòng sông Dòng vui Sao trời Trăng xuôi về biển Là nơi anh đi, cũng là nơi anh đến Dòng em mát rượi xanh ngát bãi ngô non Riêng một điều em có biết hay không Nếu thiếu bờ anh, thì đâu nữa dòng sông? |
37. Buồn
Nhiều khi ngồi ngắm sao rơi Tôi buồn, như thể bầu trời bớt sao Ngẩn ngơ tiếc cánh hoa đào Tình ai đã hết ngọt ngào, xác phơi Tung tăng ngọn gió cuối trời Thương mình nay đã thành người cố nhân Loạn ngôn có kẻ tâm thần Tôi buồn như lỗi có phần của tôi Nhiều khi buồn thật lôi thôi Mượn buồn thiên hạ, tôi vôi lòng mình [38. Gửi người hay giận Nắng quá, mưa cho mát Yêu quá, giận hờn chơi Em đeo chì trên mặt Chỉ vì muốn cười tươi * * * Tình em to bằng trời Anh muốn trời cao nữa Tim anh như đổ lửa Em trách: thiếu cuồng phong Anh làm nên bão giông Em co mình run rẩy Anh dịu nhẹ vô cùng Em cười: sao hiền vậy Tình yêu giống như hạt Tách vỡ thúc mầm non Nỗi đau của hoàng hôn Chuẩn bị qua ngày mới Cây cao, vươn cao mãi Đã yêu, rồi yêu hơn Những giây phút giận hờn Mắt xích tình ta đó. Đêm nay trời lặng gió Có vẻ ngày mai mưa Anh chép vội vần thơ Gửi người hay giận dỗi 39. Vì sao em yêu anh? Nếu bây giờ anh hỏi Vì sao em yêu anh Chắc gì em đã nói Chỉ mắt cười long lanh Anh không là biển lớn Trùng xa những mộng mơ Núi cao mây trắng lượn Hồ biếc sóng hồn thơ Anh không hề nổi tiếng Tên tuổi lắm người nghe Bạc tiền không ngó đến Tính tình quê, thật quê Anh lại hay sinh chuyện Làm mắt em đỏ hoe Mấy ngày câm như hến - Vĩnh biệt, em xin thề! Vậy bây giờ anh hỏi Vì sao em yêu anh Em lắc đầu không nói Cười xinh ơi là xinh! |
40. Cây lộc vừng thay lá tự làm xuân
Bão xa. Mưa dai. Bầu trời xa lạ Hà nội mùa thu bỗng lạnh bất thần Lá lộc vừng đua nhau rơi vàng úa Anh cháy lòng ngơ ngác mất người thân Trên những cành khô khan trần trụi Những mầm non chợt hé mắt xanh ngần Thêu lộc thắm giữa trời thu ám bụi Cây lộc vừng thay lá tự làm xuân Anh không thay được bàn tay đôi mắt Nhưng hồng cầu anh thay mới từng giây Lộc non xanh luôn chứa đầy lồng ngực Cây tình mình mỗi lúc một xuân say |
41. Mùa thu hôn tôi
http://i131.photobucket.com/albums/p...npha/ThuHN.jpg Mùa thu ôm tôi Chặt hơn một người có thể ôm người khác Bàn tay heo may luồn trong man mác Trên từng da thịt thấm đẫm hồn thu Người tình trăm năm mang bóng dáng mùa Mùa thu hôn tôi Một vài nếp nhăn vòng theo khoé miệng Đuôi mắt kéo dài hồ thu lúng liếng Không còn ngọn lửa bỏng cháy trưa hè Băng giá mùa đông đâu đó chưa về Mùa thu yêu tôi Bằng những cúc vàng không thèm rực rỡ Lá níu cành sợ không còn xanh được nữa Làn sương phảng phất năm tháng tiếng chuông chùa Cuộc tình trăm năm ngất ngây không biết thật hay đùa Tôi trong mùa thu Người đàn bà yêu như để rồi phải chết Mùa của dịu dàng đắm say tha thiết Tôi đã yêu và em đã yêu Em đã yêu và tôi đã yêu http://www9.ttvnol.com/uploaded2/nguyenphuchieu/th.jpg |
Giá trị ảo từ từ chìm xuống
(Viết trong một ngày lũ ở Hà Nội) Nước dâng lên Tất cả dềnh lên Rác rưởi tư duy hạn hẹp Khoa học về đô thị là bèo Đường thành sông Phố vẫy vùng cá chép Không phải vì thiếu người hiểu biết Ông tiến sỹ thoát nước đi làm nhà thầu Xây những ngôi nhà nước không biết chảy về đâu... Mấy chục xác người trôi trong nước lạnh Cả ngàn hộ dân sống cùng bùn đặc quánh Ai nông thôn hoá thị thành? Chúng ta quen làm chiến tranh Đánh giặc ngoại xâm, quên giặc quốc nội Và quên cả giặc nước giặc lửa Chợ cháy cơm bữa Nước lụt khắp nơi Đừng đổ tại trời Ông trời có từ khi loài người chưa có Ông trời chỉ ghét những nơi nào không biết lo chuyện nắng chuyện mưa chuyện gió Ông trời ghét những ai tự coi mình to Một dân tộc biết xây hàng ngàn cây số đê để giảm bớt âu lo Biết sợ Thuỷ tinh, dân tộc ấy sống trong hiểm nguy bão lụt Tổ tiên bực mình gì mà không lên tiếng với cháu con một chút? Nước đang lên Tất cả dềnh lên Giá trị ảo từ từ chìm xuống Cuộc đời tôi là một ngòng rau muống Nước dâng lên, xanh ngóng chân trời |
Lời chào đầu đông
Màn hoàng hôn khép sân khấu ngày Nhạt nhoà khuôn mặt đời giả dối Thành thật hiện yếu mềm bóng tối Đêm lạnh lùng. Sương mù trinh nguyên Tôi trót quên mùa đông đầu tiên Ai cũng lạnh nên mình không lạnh Hơi ấm miếng đúc ngô đặc quánh Tay mẹ gầy khúc khuỷu dòng sông Người bạn gửi lời chào mùa đông (*) Sống lại nỗi buồn xưa mòn mẻ Tiếc không còn giận em, không thể Bây giờ man mác cuối mùa thu Mùa đông bàng bạc gió âm u Từng hạt sống run lên bần bật Buốt giá ướp những gì rất thật Mang nồng nàn đi đón mùa đông (*) Có một người nhắn tin gửi lời chào đầu đông |
Cho anh đến nhà em
Cho anh đến nhà em Anh thích làm vòi sen Nước mơn man em tắm Hai hàng mi ướt đẫm Chớp chớp giọt sương anh Hay làm gối em nằm Nâng mái đầu nhè nhẹ Bên thềm xanh trải lụa Cửa sổ bay rèm trăng Liệu có được hay chăng Làm cây bút em viết Những dòng chữ nghiêng nghiêng Những câu thơ tha thiết Anh muốn làm xung quanh Giữ yên em giấc điệp Nếu không, làm đôi dép Nâng niu bàn chân thon Cho anh đến nhà em Dẫu làm chuồn chuồn ớt Anh vụt bay bay lên Em bé thơ bắt trượt Anh làm gì cũng được Miễn là ở bên em |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:38. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.