![]() |
Có một chuyện khôi hài thế này mà em được chứng kiến, không thì mới nghe ai cũng tưởng chuyện bịa. Đó là một bà chị quê ở Đông Anh, ở một xã chả ai nói ngọng l sang n và ngược lại. Ấy thế mà bà chị này lại nói ngọng mới ngược đời. Sau mọi người mới hỏi căn do, thì được chị ấy nói là hồi mới lớn, thỉnh thoảng sang HN chơi (chỉ qua cái cầu Thăng Long thôi mà) thấy dân các cửa hàng trên phố toàn nói ngọng nên tưởng thế là hay. Rằng thì là mà phải là dân HN thứ thiệt mới nói như thế, kiểu như "Lày, tao lói cho mà nghe...". Rồi chị về, tự động "nắn" tiếng nói chuẩn của mình thành ngọng l, n, tưởng rằng như thế là sành điệu, mới giống giọng dân trên phố HN. Thật đúng là không biết phải "bình lựng" ra sao trường hợp cố tình "lói ngọng lày lữa". Sau, cũng may là khi lấy chồng, sinh con, chị ấy lại tự chữa được tật này của mình.
Nhân nói chuyện nói ngọng, phải thấy thương các đồng chí "nãnh đạo" trót lói ngọng từ bé mà phải nói trước đám đông, hay trả lời phỏng vấn trên đài, tivi..... Em biết một đồng chí là quan to, trải qua bao phong trần tưởng toi nhưng giờ vẫn cứ là quan to như thường, bị mắc tật nói ngọng (Trộm vía, vùng quê của đồng chí thì ai mà chả lói ngọng). Chết cái là do vị trí của mình, nên đồng chí ấy hay phải chường mặt ra đám đông, huấn thị, kêu gọi, chỉ đạo, hô hào phong trào...Những lúc cố gắng, đọc chậm, thì đồng chí ấy nói chuẩn l, n, nhưng những lúc cần ngẫu hứng nói, thì đồng chí lại hồn nhiên quên mất, cứ lói như bao nâu lay vẫn lói. Lần nọ, tại một cuộc đông cỡ trên nghìn người, đồng chí hăng hái nói:"Lào, tất cả cùng hát một bài cho vui nhé. Tôi bắt nhịp lày: Kết niên nại, thanh liên chúng ta cùng nhau đi nên...Hai, ba!".:emoticon-0136-giggl |
Chuyện ngoài chiến trường, cậu lính kể chuyện này có lẽ cũng là dân Mê Linh, Hà nội. Cậu ta kể thế này :
Hôm qua nhà bếp có làm bữa cải thiện cho đại đội bằng toàn nà nòng nợn, không biết ăn uống thế lào mà khuya hôm đó anh em đi nỏng hàng noạt. Thế nà đại đội no, tham mưu cũng no và quân y thì càng no... |
:-j Lại nói về chuyện nói ngọng đúng như câu chuyện các bác đã kể, em quê lúa Thai Binh city là 1 vùng đất cũng nhiều người nói ngọng. Bản thân em bây giờ đôi lúc vẫn nói ngọng :D, qua từng giai đoạn em rút kinh nghiệm là:
- Những người nói ngọng, rất dễ sửa, nhưng cũng rất nhanh chóng "ngọng" trở lại nếu đến vùng đất nào có người nói ngọng hoặc đôi khi do tự mình "luyện" nói ngọng rồi thành thói quen lúc nào ko hay. Trước đây ở bên HN em ko bị ngọng nữa, giờ em ở Đ.A lại bị :)) - Việc thỉnh thoảng nói ngọng hoàn toàn ko phụ thuộc nhiều vào alcehol, mà thường bị vào những khi bối rối, vừa nói vừa nghĩ. Vd như em, khi diễn thuyết 1 mạch thì lại chuẩn nhưng khi nào gặp 1 bóng hồng nào đó gây xúc động thì nói đôi khi bị ngọng. Thế mới đau chứ ~X( - Còn chuyện này nữa, ko biết đã có bác nào bên Nga gặp trường hợp như vậy chưa, số là có 1 thời gian trong gần 1 năm, em tiếng Nga cũng "ặm ọe" thôi nhưng vì yêu hoa bướm, thiên nhiên của Nga, em đến ở 1 vùng ko có người Việt chỉ nói chuyện = tiếng Nga ko nói tiếng Việt lúc nào cả trong 1 thời gian khá dài, trừ lúc đ/th về VN. Đến mức đôi khi đang nói chuyện tự nhiên trả lời = tiếng Việt như 1 bản năng, và cuối cùng khi trở về với cộng đồng người Việt, thì cũng vừa nói vừa nghĩ nói theo kiểu ghép từ ko trôi chảy được như trước, cái giọng TB city "ngọng" nguyên thủy trước đây cũng trở về :) dù trước đó em nói chuẩn. Vì thế em nghĩ, nói ngọng là do thói quen, do phản xạ ngôn từ tiếng Việt của mỗi người ở mỗi vùng đất. Việc sửa giọng nói rất dễ, nhưng cũng rất khó tùy thuộc vào sự mạnh dạn từng người. |
Trích:
Em bình chọn các món sau (theo tiêu chí: Lạ -> chắc là ngon! hihihi :emoticon-0136-giggl) - Ăn sáng: Mút râu, chứng ốp. - Ăn chưa: Sarlat, Dau sào, cơm trăng. - Ăn tối: Tôm lướng, Thịt sào thât cẩm, Dau sào, cơm trăng. Chúc các bác một tuần mới nhiều .. khoái khẩu! :emoticon-0102-bigsm |
Hê...hê...
HM không lói nhưng nhà hàng lày chắc nà ở "Xè goòng" zồi, toàn nà món đặc sản ngon nành. Có lẽ phái chị em khoái nhất là món bữa sáng: Món vừa "Mút râu" vừa xơi "Chứng ốp". Từ nay chắc phải khổ công nuôi râu cho dài cỡ bác "US..." nhà mình mới đã. |
Báo ND:
http://i964.photobucket.com/albums/a...aonhandan1.jpg :emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss |
Trích:
Trích:
|
Trích:
Vùng miền nào cũng có nhiều lỗi chính tả do phát âm địa phương, chưa chắc sè goòn nhiều lỗi hơn nơi khác đâu bác à, hihi. Em nói thực đơn trên có nhiều lỗi chính tả đặc trưng miền Bắc, cụ thể: L/N: tôm lướng (nướng), R/D/Gi: dau (sào) (rau); mút râu (mứt dâu) S/X: (dau) sào (xào) TR/CH: chứng (trứng) ốp, ăn chưa (trưa) ... Nhưng người Bắc không nói "chiên dòn, mà sẽ nói "rán dòn", bác GPS ạ. Có thể từ "chiên" của miền Nam đã bò ra định cư tại miền Bắc rồi chăng? :emoticon-0136-giggl Hôm trước trong tiệm uốn tóc, em gặp một cô thợ trẻ mới ở miền Bắc vào. Cô ấy kể: hồi trước ở quê em nàm lông,bây giờ thì vào đây nàm leo, cũng sống được chị ạ. Em phải nghĩ một chút mới hiểu. Haha :emoticon-0102-bigsm Đố bác Lymisa và các bác giai 3N, cô ấy làm nghề gì? :emoticon-0136-giggl |
Trích:
Nói ngọng dẫn đến viết cũng ngọng nuôn là đặc sản miền Bắc. Có dạo, về Huyện Ninh Giang dự lễ đón huân chương theo lời mời của Huyện Ủy và UBND huyện nhà trong đoàn Hội đồng hương Ninh Giang của Hà Nội, trên đường cái quan gần về đến huyện, thấy có một chỗ - áng chừng là HTX thu mua gì đó - có trương biển lớn, kẻ chữ trắng to vật: Ở ĐÂY THU MUA LÔNG SẢN PHỤ! Thật là hếtý.com. |
Trích:
|
Nhà iem cũng chưa nghe thấy "phở lợn" và "cháo heo" hay "giải banh đá"... bao giờ!
|
Trích:
Ngày còn chiến tranh, trâu bò hầu như tuyệt cấm giết mổ, để dành sức kéo, vì vậy các hàng phở hay bán phở lợn (phở thịt lợn) và chỉ có phở chín bởi thịt lợn không ăn tái được vì sán gạo nói chung chưa chịu hy sinh ở nhiệt độ của thịt nhúng tái. Ngày mới đi bộ đội, một Chủ nhật tôi được giao nhiệm vụ kéo một xe cải tiến về doanh trại cũ (bộ đội đã dời đi, chỉ để lại 1 người coi kho gồm đồ lề của đại đội và quân tư trang anh em bỏ lại khi có báo động chuyển quân gấp) cách nơi đóng quân mới chừng 12 km để lấy một số thứ về cho cả trung đội. Ai cần lấy cái gì thì ghi ra, về đến doanh trại cũ đưa cho thủ kho lấy ra rồi chở về - cứ tưởng chỉ mấy thứ lặt vặt, ai ngờ về đến kho giở danh sách ra thì té ra là gần như mọi thứ đồ anh em trung đội bỏ lại phải lấy mang đi tất về nơi đóng quân mới. Một mình kéo xe cải tiến về, nặng xiêu vẹo (cu con lúc đó mới chỉ chưa đầy 17 tuổi, nặng chỉ có 45 kí lô thoai), đã thế ngang qua chỗ thanh niên xung phong đang làm đường thằng cu chỉ biết cắm mặt kéo xe chạy tóe khói vì mãnh hổ nan địch quần hồ, chị em mặt mũi tay chân bịt kín như ninja ra sức chòng ghẹo gã lính bò lạc, bùn đất tứ phía bay lên như đạn đại liên địch khạc lúc công đồn, dính đầy thành xe, may mà chưa đến nỗi bùn đất lấm từ đầu đến chân. Ra đến thị trấn Hương Canh mới thật là thoát chết. Hú vía, lại nhân thấy đầu cầu Lò Cang có cái quán phở, cu con bèn ngả xe, làm 1 bát phở 5 hào cho lại sức. Chỉ có phở thịt lợn thôi, cơ mà nước dùng béo và ngọt không tả được - chẳng biết bà bầm chủ quán xoay đâu ra được mì chính mà phở ngọt thế (hay là tại đói khát quá nên mới thấy vậy, cũng chả biết nữa). Bây giờ thay đổi đã nhiều, đi qua chốn cũ không sao nhận ra được cái quán xưa nữa (mà dạo trước khi đi nước ngoài qua đó vẫn thấy, trương biển Công-pho - là Cơm-Phở mà anh em hay đọc trại ra là Comfortable ạ - "công-pho" như tên xe máy Simson một thủa). |
Trích:
http://i944.photobucket.com/albums/a...-thong-1-1.jpg |
Trích:
Cô gái ấy "lói": Hồi trước ở quê em làm nông nghiệp(làm ruộng), bây giờ thì vào đây "làm neo" làm móng tay, móng chân(làm đẹp cho phụ "lữ"). Giải đúng phải có thưởng đấy HM nha. |
Quê ngoại em ở làng Chuông (Thanh Oai, Hà Tấy (cũ)), ở đó có chất giọng đớt đớt, nặng chịch, nghe cực ngộ. Em mà về quê, chuyển sang nói "giọng Chuông" còn chuẩn hơn dân Chuông xịn. Xung quanh Hà Nội còn khối những vùng bây giờ được đề bạt lên Hà Nội, nhưng giọng nghe vẫn nặng như thế: Thạch Thất, Ba Vì... ngày xưa em còn tiếp xúc với mấy bà hàng rong ở Sấu Giá, giọng nghe mới choáng, giọng miền Trung nghe còn dễ hơn nhiều.
Giọng Hà Nội thì em thấy chẳng có chuẩn gì cả: con châu, cây che, xờ nặng xờ nhẹ như nhau, gi và r quy về d tất. Được cái dễ nghe, nên có lẽ người ta nhầm lẫn giữa "dễ nghe" và "chuẩn" chăng? Hồi học cao học, có cái cậu người Hải Dương nhờ em viết bài luận, xong em gửi cho hắn qua email. Đến lúc nó in ra, em đọc lại thấy choáng, vì nó sửa hết l thành n, và ngược lại, sai lung tung cả. Cậu chàng còn khoe: "bài của anh em chỉ phải sửa mỗi chính tả!" :emoticon-0136-giggl Giọng dưới Hải Phòng, Quảng Ninh cũng có những đặc điểm khó lẫn: về thành viè, gọi thành goạy... Giọng ở đâu, giữ ở đó là ổn nhất, em thấy thế, còn nếu bắt chước được "giọng Hà Lội chuẩn" thì tùy, em cũng không thấy có vấn đề gì. Đừng có học giọng Hà Lội - Lạng Sơn ở chỗ Đồng Xuân chẳng hạn, là được. Hồi trước, có thành viên NNN nhà ta còn khoe: em mà nói giọng Hà Nội còn chuẩn hơn anh! :emoticon-0127-lipss:emoticon-0136-giggl rất hài hước. Iem, quê Hà Tấy các bác ợ! |
Trích:
Ngày xưa có câu đại loại: Ruộng ta hợp tác mênh mông Cò bay mỏi cánh vẫn không ra ngoài Khiếp thật, bay mỏi rã cánh mà vẫn trong ruộng Hợp tác xã. Lại nhớ đến đồng chí Trương Kiện gì đó ở Nghệ Tịnh "thay trời đổi đất sắp xếp lại giang sơn". Bữa rồi có anh bạn đến chơi, tán là Kế hoạch đến năm 2015, bà con Thủ đô ai cũng nói sõi tiếng Kinh. Tầm nhìn đến năm 2020, bà con mỗi người được đến thăm Hồ Gươm một lần. Theo các bác nếu có chủ trương trên liệu có khả thi không? Em là em nghi lắm:emoticon-0107-sweat |
Tết đến nơi rồi, em mới phát hiện một chỗ bán gà "chống", bán "chứng" gà bên Đông Anh.
Ảnh mới chụp bữa qua, bác lào có nhu cầu em giới thiệu nhé:emoticon-0102-bigsm http://i14.photobucket.com/albums/a3...mi/chungga.jpg |
:) 1 quảng cáo ấn tượng của nông dân, dân làm nghề "buôn trứng" chắc chuyển hết lên sàn mất rồi!
|
|
Bác sỹ Tèo và bệnh nhân
Khám xong, bác sĩ Tèo nói với cô bệnh nhân trẻ ( người Quảng Nam chính gốc): - Cô cho tôi xin số điện thoại của cô để khi nào có kết quả khám sức khoẻ thì tôi sẽ gọi điện báo cô hay. - Dợ, hai ba bửa tém một bửa ! Tèo lắc đầu: - Không! chuyện tắm rửa của cô thì tôi không cần biết. Số điện thoại của cô á ! -Dợ, hai ba bửa tém một bửa! Tèo lắc đầu mạnh hơn: - Cô tắm mỗi ngày 2, 3 bận hay là 2,3 tuần cô tắm một lần thì tôi không cần biết.....Số điện thoại của cô kìa.... Cô gái tức tối trả lời: - Dợ! em đẻ nó số của em lừa hai ba bửa tém một bửa (237-817) Hai ngày sau, cũng trong phòng mạch Tèo hỏi nữ bệnh nhân tái khám: -Tại sao tôi gọi cho cô không được? Cô đổi số điện thoại rồi sao? -Dợ, em đã đủi gùi, Bi giờ là năm séo bửa, không tém, không tém! (567-0808)! - Trời đất !!! Vài ngày sau... Bác sĩ Tèo : Vẫn không gọi được, thế là thế nào ? - Dợ, tại thèng chồn em nớ kiu đổi. Béc sí thông cẻm, lèn nì là lèn đổi cuối rồi là: tém chín bửa một nem khôô.ng tém ( 897-1508) Tèo (lắc đầu ái ngại): Nếu 1 năm ko tắm thì nguy cơ mắc bệnh rất cao đấy! Và cô gái lại xin số ĐTDĐ của bác sĩ để tiện liên lạc hơn. Tèo (Trả lời cho bõ ghét) : Không trým xấu xấu bẩn bẩn một năm không tắm (0966771508) |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 00:34. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.