![]() |
Thưa các bác là cây lá han đúng là крапива đấy ạ, chỉ có điều chúng có rất nhiều dạng.
http://medgrasses.ru/syskrap.html http://www.medbiol.ru/medbiol/botanica/000fe9fe.htm Dạng nào cũng có lông gây ngứa đến mức bỏng rát, thế nhưng không chỉ ở Nga mà cả ở Việt Nam cũng có nơi "xơi" lá han, em thấy trên mạng nói có vùng nào còn làm bánh lá han nữa cơ. Mời các bác xem một đoạn thông tin điển hình nhất về cây han: Ожоги, причиняемые тропическими представителями трибы, особенно древесными лапортеями, иногда приводят к тяжелым последствиям. Жалящее действие лапортеи сильножгучей (Laportea urentissima), произрастающей в Юго-Восточной Азии, так сильно, что может вызвать смерть ребенка. Дурной славой пользуются и древесные лапортеи Филиппин: лапортея лусонская (L. luzonensis) и лапортея полузамкнутая (L. subclausa). Невероятно болезненно действие жгучих волосков австралийской лапортеи гигантской (L. gigas) — крупного дерева из дождевых тропических лесов Северо-Восточной Австралии; боль от ее ожога нередко приводит к обмороку и чувствуется в течение нескольких месяцев. Такие же ожоги, сопровождающиеся опухолями лимфатических узлов, вызывает австралийская суккулентная лапортея шелковицевая, растущая в наших оранжереях как травянистое растение, и кустарниковая лапортея светолистная (L. photiniphylla) с островов Фиджи, из Новой Каледонии и Австралии. Неприятны ожоги лапортеи знойной (L. aestuans) — небольшого ползучего травянистого растения Антильских островов. Очень болезненны прикосновения травянистой жирардинии разнолистной (Girarclinia heterophylla), распространенной в Индокитае. По числу видов в трибе преобладают род крапива (Urtica), содержащий примерно 50 видов травянистых растений, и тропический род урера (35 видов), представленный разными жизненными формами: травянистыми растениями, кустарниками, деревьями с мягкой древесиной и лианами, к последним относится большинство африканских видов. В СССР из трибы Urticeae широко распространены только виды крапив (рис. 147). Все знают крапиву как жгущийся сорняк, но не всем известно, что обычная крапива двудомная (U. dioica) — полезнейшее растение нашей умеренной флоры (рис. 147). Она богата витаминами А, С, К и минеральными солями, ее листья и молодые побеги съедобны, их используют в сыром виде (протертыми) и варят. В народной медицине ее успешно применяют как кровоостанавливающее средство при внутренних кровотечениях, а также при авитаминозе. Семена крапивы богаты маслом, листья успешно используют на подкормку шелковичных червей, из корней получают желтую, а из листьев зеленую краску. Издавна крапива известна как прядильное растение, в прошлые времена она была обычным сырьем для изготовления тканей кустарным способом. Бактерицидное действие крапивы хорошо известно рыбакам, и они используют ее для сохранения свежей рыбы (у рыбы вынимают внутренности и начиняют ее крапивой). http://medgrasses.ru/img/krapiva.jpg http://upload.wikimedia.org/wikipedi...%29.jpg/800px- Trích:
http://dic.academic.ru/pictures/enc_...ablitsa_39.jpg Thông tin về cách chữa ngứa lá han "dĩ độc trị độc" của bác và bác LyMisa thật là có ích. Ngoài ra người ta bảo lấy cây han đun sôi lên rồi để nguội tắm hoặc rửa chỗ ngứa lá han (chỉ nguyên nước đun thật sôi để nguội bớt, chứ không được pha thêm một chút nước lạnh nào vào). Em còn tìm thấy có trang web hướng dẫn dùng củ ráy cắt ra xát vào chỗ ngứa lá han để trị ngứa... Tóm lại là nhiều thông tin hữu ích. Không biết có bác nào dũng cảm nấu món lá han Việt Nam lên xem thử có giống món canh "крапива" ngọt lừ ở bên Nga không?:emoticon-0136-giggl Theo như thông tin trên mạng thì có vẻ như cây lá han nhà mình được gọi là крапива-лапортея. |
Trích:
Cây của Nina đưa lên, không thấy lông, và không giống loại SM biết. Trông đúng là mơn mởn, có thể ăn được lắm...:emoticon-0136-giggl Rất có thể có nhiều loài krapiva, điều đó cũng như những loại cây khác thôi. Ở Nga, SM từng biết có 1 loại cây bạc hà (người Nga gọi là mjata), gần giống cây húng láng của ta, lá dài hơn, thân cây không tía. SM nhận ra nó là 1 loại rau thơm, nhưng không ăn được vì đắng. SM đã thử các kiểu, và cuối cùng đã ăn được một cách ngon lành: Đun sôi nước, sau đó bỏ rau vào. Nó chín liền và hết đắng, có thể nêm muối, mỡ và những gì khác thường cho vào nồi canh... Nhờ đó, SM đã sống được một thời gian không đói rau ở một vùng của Sibir. |
Em thì dùng lá мята để pha trà, cũng đơn giản thôi - phơi khô, rồi khi pha trà bỏ thêm vài lá vào ấm trà, mùi rất thơm.
Nhưng về Việt Nam, có lần vào quán trà cũng gọi trà bạc hà, trời đất ạ, mùi bạc hà hoàn toàn khác hẳn :) |
Rau ngải cứu thì em cũng có dịp "chiến" bên kia rồi, Tây hỏi cứ nói bừa là bọn tao hái về làm thuốc làm ai cũng tròn mắt ngạc nhiên:emoticon-0116-evilg
Em chỉ ngạc nhiên là mấy anh em bữa nọ tình cờ phát hiện ra ở đám cỏ gần rạp chiếu phim Komsomolets gần nhà có một...bãi rau húng quế, trông thế này. Không hiểu sao lại có vì nó mọc dại: http://www.gdtd.vn/dataimages/201002...637ea4c1ea.jpg Không biết tên Nga là gì, cả lũ sướng như phát điên. Ra chợ nông trang Rizhkii mua lòng lợn về thì tuyệt không còn gì để nói. |
Em thuộc loại tâm hồn ăn uống. Nghe các bác nói mũi mồm em nó cứ rối lên. Bác hunggari bảo húng quế ăn với lòng lợn hợp. Nhưng ở thôn em lại gọi cây này là húng chó và ăn với thịt chó mới ngon ạ, zưng mà không biết có đúng vị không.
|
Ồ, thế hóa ra là phía Nam cây cỏ gia vị có phong phú hơn chăng? Hồi đó ở chợ chỗ em có bán rau này dưới tên gọi Базилик các bác ạ. Em thử kiểm tra lại bằng Google thì chúng có cùng tên la tinh Ocimum basilicum.
|
hàng CCCP toàn nồi đồng cối đá, dùng mãi ko hỏng, chỉ tiếc là mẫu mã hơi ít nên bây khó tiêu thụ lắm
|
Trích:
Đồng hồ raketa, đẹp mê ly :emoticon-0123-party http://www.h-spot.net/watches/raketa_glasnost.jpg Xe tăng T34 dũng mãnh :emoticon-0136-giggl http://www.peachmountain.com/5star/i...ngGroundss.jpg |
Vài chữ trong đêm
Trong diễn đàn NNN tôi đọc rất nhiều chủ đề, mỗi cái có một nét đặc trưng riêng và thú vị. Nhưng có lẽ topic mà tôi hay đọc nhất, chính là topic này, nó giúp tôi có được hiểu biết về một thời sinh viên đã xa của những người thân thiết mà tôi hằng yêu mến. Đêm nay thật đặc biệt, tròn hai tuần tôi đến nơi đây, mảnh đất hình lục lăng chứ nào phải đất nước bạch dương quen thuộc. Tất cả mọi thứ đều xa lạ, thế mà mấy ngày nay Nadine, nhân vật chính mà tôi sắp kể làm tôi bỗng nhớ tới topic này, về những người Nga đôn hậu mà tôi từng đọc và nghe kể. Có nhẽ chăng vì một tình cảm với nước Nga xa xôi mà tôi lại may mắn gặp bà? Cuộc đời đôi khi vẫn đem lại cho chúng ta sự cảm nhận kì diệu về tình cảm con người. Thật lạ! Thành phố nơi tôi học thuộc miền Nam, gần Địa Trung Hải. Tôi không có người thân ở đây mà chỉ quen được vài người. Thông qua một bạn cùng trường, tôi được giới thiệu đến nhà bà Nadine Lotti. Ngay phút đầu tiên gặp gỡ, tôi đã thấy bà đẹp, có lẽ khá giống với nhân vật chính trong "Trở về Eden". Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hết sức là vì tình cảm quý mến mà bà dành cho Việt Nam. Thăm căn bếp xinh xắn trong ngôi nhà, tôi thầy bà có đủ các loại gia vị để nấu đồ ăn Việt Nam. Nào là nước mắm, nào là xì dầu, nào là gạo tẻ, gạo nếp, mộc nhĩ, nấm hương. Ngạc nhiên hơn khi ban công trước nhà bà trồng rất nhiều rau răm, xả, húng bạc hà v.v... Tất cả những gì thuộc về Việt Nam một cách đầy đủ nhất đều hiện lên trong ngôi nhà của Nadine. Bà có đĩa những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Thanh Tùng. Bà có thể hát rất hay bài dân ca Nam Bộ mà bà đã từng được nghe. Thật tuyệt vời! Trong lòng tôi, ngay từ ngày đầu tiên ấy đã bị cảm động bởi tình cảm của bà dành cho Việt Nam, thật đáng quý biết bao. Nadine chăm sóc cho tôi như một vị khách quý, lo cho giường ngủ chăn ấm đệm êm. Biết bà thích đồ ăn Việt Nam nên tôi cũng trổ tài làm đủ thứ bánh nào là bánh cuốn, bánh nếp, xôi ruốc và bà cũng đãi tôi đủ các món ăn của Pháp, Ấn Độ, Italia. Bà nấu ăn ngon tuyệt vời, gọn gàng và ngăn nắp. Điều đó khiến tôi học hỏi được rất nhiều. Ấy thế tự nhiên tôi lại nghĩ chẳng hiểu cơ may nào mà tôi lại được niềm vui quen biết bà. Càng nói chuyện, càng hiểu nhau hơn. Mỗi buổi tối khi bà và tôi cùng vào bếp, tôi bỗng có cảm giác như mình đang ở nhà, được cùng người thân nấu nường và trò chuyện. Chẳng phải hạnh phúc chỉ đơn giản thế sao? Ngày trước tôi cứ ao ước được một lần trải nghiệm cảm giác " rất Liên Xô" của các tiền bối ngày xưa thì giờ đã được thoả mãn. Chưa kể đến việc hàng ngày tôi làm bạn với thông, cơ man là thông ở trường nơi tôi học. Lại chợt nhớ " Lẵng quả thông" của Pauxtovxki, mơ màng mơ màng. Bỗng lại muốn hét lên khi nhìn Địa Trung Hải từ Nhà Thờ Đức Bà Marseille:"Cuộc đời ơi, ta mến yêu Người". Vẫn nhớ nhà dù đã nguôi ngoai... |
Phong bì thời Xô Viết giá rất rẻ. Đây là một vật dụng rất tiện lợi vào thời đó. Những bức thư đã chuyển đi rất nhiều những thông tin đến mọi ngóc ngách của đất nước vào thời kỳ chưa có phương tiện điện tử như bây giờ!
http://20th.su/wp-content/uploads/2009/08/55.jpg Cây đèn trang trí có chất lỏng chuyển động (Лампа с воском "Радуга" 1984 года выпуска) http://20th.su/wp-content/uploads/2009/07/dscn5162.jpg Dụng cụ làm ảnh http://20th.su/wp-content/uploads/2010/05/fotodelo.jpg |
Trích:
Em bố sung thêm mấy thứ đồ Сделанo в СССР mà em từng sở hữu này nữa: Một trong những món hàng được tiêu thụ nhiều nhất ở Việt Nam thời bấy giờ: http://img508.imageshack.us/img508/3524/ussr61.jpg Còn cái này làm em nhớ đến cậu em, vừa chân ướt chân ráo từ Việt Nam sang, sáng dậy đánh răng thật sớm rồi phàn nàn: - Kem đánh răng bên này nhiều bọt thật, nhưng mà nó cứ khô khô thế nào ấy anh nhỉ? http://img88.imageshack.us/img88/9666/sssr151.jpg Dụng cụ học tập: http://img5.imageshack.us/img5/7193/sssr50.jpg và giải trí đỉnh cao: http://img202.imageshack.us/img202/2395/sssr62.jpg Chỉ tiếc là lúc về em lại chả mang được gì. |
Trích:
Một điều đáng chú ý là phong bì thư của Liên xô thường rất chú trọng việc tuyên truyền. Như sắp tới là Đại hội Đảng CSLX chẳng hạn, trên seri phong bì mới bao giờ cũng có in một áp phích nhỏ với nội dung chào mừng Đại hội. Hoặc là chào mừng Ngày chiến thắng (năm chẵn), Festival thanh niên sinh viên thế giới, Đại hội Olympic....Rồi in chân dung các nhà văn lớn, các nhà khoa học....nhân kỷ niệm chẵn ngày sinh của họ. Tem có thể mua rời dán lên phong bì, nhưng thường thì người ta in luôn tem lên phong bì, đỡ mất công xé tem răng cưa, đưa lên miệng... nhấm nháp mặt sau rồi dán. Hồi mới sang, cánh sinh viên rỗi việc hay viết thư cho nhau kể chuyện tứ tung. Sau đâm lười dần, mỗi dịp năm mới ào ra cửa hàng mua ít bưu thiếp in sẵn tem, viết đại mấy dòng chúc mừng rồi gửi, trụi thùi lụi như thế vì viết nhăng cuội cũng cóc sợ Tây đọc được:emoticon-0136-giggl. Thời @, đã hiếm dần đi những cánh thư viết tay với bao cảm xúc khó có thể thay thế được. Nói thêm là cách viết phong bì của Nga khác ta. Ta thì Họ tên, sau đó mới là số nhà, phố, thành phố, còn họ thì địa chỉ trên (theo thứ tự ngược ta, tức là tên thành phố, phố, số nhà), họ tên dưới. 2. Hồi năm thứ hai, một thằng bạn của hungmgmi (chả nhớ thằng nào, vì kỳ nghỉ đông nào chúng nó cũng lên chật ních) vác lên cho một cây đèn như ảnh trên. Thú ra phết, khi đêm nằm nghe nhạc, mắt cứ nhìn vào những cục sáp lỏng (cái chất đó giống như sáp lỏng mà)làm xiếc, hợp tan, tan hợp trong ánh sáng màu mà đầu óc trống rỗng, không phải nghĩ đến bất cứ điều gì. Mà nó bền, cứ cắm suốt mấy năm thế mà chả hỏng. Đến lúc về nước, phân vân chọn lựa mang em nó về hay mang em đèn nháy theo nhạc. Sau quyết định mang em đèn nháy vỏ hạt thủy tinh. Quyết định thật sáng suốt vì em nó chung thủy thật, đến giờ sau hơn 20 năm vẫn....nháy tốt theo tiếng trống, tiếng kèn...Em đèn sáp kia đành vứt lại, sau này thấy trên thị trường có cái đèn này các bạn Tàu nhái y chang. Không phải người về, mà nhìn đèn bỗng...nhớ. |
Kóc bận quá nên chỉ có thể post vài hình mà không bình loạn kịp nhé! Đây là "Đại Bàng" phát quang một thời cũng hay bắt gặp tại các ốp VN
http://20th.su/wp-content/uploads/2011/07/71.jpg Cái bếp dầu đẹp quá! http://20th.su/wp-content/uploads/20...S_REKORD-1.JPG Cái Dip-la-mat một thời gắn bó với sinh viên. http://20th.su/wp-content/uploads/2011/01/DSCN0581.jpg Hàng đóng thùng khá hiếm! http://20th.su/wp-content/uploads/2010/06/1%20yva.jpg Cái Tu-bus dùng để đựng bản vẽ http://darudar.org/var/files/img/05/...746433_600.jpg |
Trích:
- Thuốc hiện ảnh, thuốc hãm như là gói mì chính đóng trong các túi giấy kẽm. - Cái hộp nhựa có rãnh xoắn bên trong dùng để tráng phim. - Mây cây gắp ảnh như cái gắp đá uống bia ở nhà hàng bên ta bây giờ. Ngày xưa, mới sang được mấy tuần là Lý tôi tậu ngay cái Zenit E và các đồ lỉnh kỉnh của nó để chụp, ngay phim cũng có mấy loại với độ nhạy khác nhau, giấy ảnh cũng có loại tốt, loại thường. Mang máy đi chụp khắp nơi nhưng mấy cuộn đầu in ra tối thui, rút kinh nghiệm dần mới khá lên được. Máy phóng ảnh thì cả ốp có nhõn một cái của anh lớp trên vì nó khá đắt chưa mua được nên mỗi lần tráng ảnh lại phải nịnh mãi ông ấy mới cho mượn. Sau đó dần dà tiết kiệm cũng mua được cái máy phóng ảnh kiểu dáng y chang như máy của bác. Khi về nước chỉ mang được cái Zenit còn phải vứt lại hết. |
Trích:
Cái này gọi là ba-chôk (бачок) http://i767.photobucket.com/albums/x.../P42500832.jpg Thuốc hiện đây http://images01.olx.ru/ui/11/60/35/1...5535_2----.jpg Thuốc hãm định hình đây http://price.ua/bazar/img/403985.jpg Giấy ảnh http://darudar.org/var/files/img/3a/...77762e_600.jpg http://darudar.org/var/files/img/55/...d490c3_600.jpg |
Trích:
Năm em 13 tuổi, chính những hệ thống (dụng cụ làm ảnh) như hình của bác Lý đã giúp thầy dạy toán em và em, tung hoành cả trong 1 huyện nhỏ kiếm xèng. Vào thời đó, có phải ai cũng biết đâu, từ thuốc hiện ảnh - hãm ảnh, (trong thời gian nhất định nào đó, nếu ko cô nào xinh cũng sẽ có thể thành xấu), sách hướng dẫn thử nghiệm, cách chụp hình (cấu trúc - bố cục bức ảnh sau cho cân đối hòa hợp...). Nếu có bác nào chuyên về nhiếp ảnh có sự tổng hợp về lịch sử - ứng dụng thực tế trong đ/s, bài viết kỷ niệm về công nghệ ảnh Nga thì cũng hay. hi` |
Trích:
Những ai đã từng có tình cảm THỰC SỰ - có cảm nhận TÂM HỒN với "LienXo" sẽ thấy điều đó! Để hiểu rằng ko phải chỉ 1 giai đoạn sống - hoặc 1 cách sống với cảm nhận riêng mà có thể chê bai, hoặc chứng tỏ mình ĐÃ BIẾT rồi - HIỂU và chê bai mọi chuyện, theoo em nghĩ đó ko phải tâm hồn của những người có tình cảm thực sự với Nga ngố, LX, với những bạn bè cùng chung tình cảm đó. Gọi là "tình yêu" hay "vọng" về Nga cũng được, tùy ai hiểu, nhưng ko thể quên nhanh P/s: Bác OT đâu rồi, ko thấy bác lên tiếng gì, hay bác bận? Em rất trân trọng những t/c của bác với NNN, với TV NNN hì hay bác "dỗi", ai có nói "mát" gì bác kệ người ta bác ạ. Tình cảm là quan trọng |
Trích:
http://www.diendan.nuocnga.net/showp...3&postcount=29 @bác Kok: cái đó gọi là pa-chốc đúng không bác? |
Một thời với Liên xô!
Đến Matxcơva: Vừa đến sân bay Semetievo gặp 1 chàng trẻ người Nga đến hỏi chuyện: Có gì bán không? Trưởng đoàn đâu?...Tưởng gặp phải tay buôn bán (là cái xấu thời đó) nên chúng tôi chỉ biết lắc đầu. Sau này mới biết đó là sinh viên Nga biết tiếng Việt cử ra đón chúng tôi. Hành trình lúc bấy giờ là TP HCM-Cancutta-Karachi-Taskent-Matxcova.
Ăn tham:Ở ký túc xá Lomonoxop 3 ngày mới biết sẽ về học ở TP nào.Hàng ngày lên Stalovaia lĩnh phiếu ăn để ăn cơm. Tình cờ gặp thằng bạn sống ở Hà nội học hệ 10 năm nên sang trước 1 năm. Hàn huyên 1 hồi thì được biết hắn học ở tỉnh Y hết năm nhất nay tới Mat có việc. Hàng ngày đóng giả sinh viên mới sang đến ăn cho đỡ tốn tiền.!!! Mình thì lĩnh 2 phiếu để ăn cho được nhiều.Ở nhà rau dưa quen rồi nên ăn nhiều thì phải. Bị gái Hà nội hiểu lầm:Lúc sắp lên đường có cô giáo dạy tiếng Nga ở BK TPHCM tên Minh Nguyên cho vài rup lẻ. Cô ấy là bạn của bà chị họ.Tới nơi việc đầu tiên là đi gửi thư về nhà thông báo nơi sẽ học, đến nơi an toàn...Ra kiot bán báo mua cái phong bì 5 kop (chính là cái phong bì có hình như trên)rồi gửi thư. Không biết có phải bị cô Hà nội nào chú ý không mà về KTX bị dè bỉu, nào là mới sang đã đi xin tiền, hay lại xoáy của ai...Dân Hà nội thời ấy lạ thật, cứ thấy ai có tiền là sinh ra nghi ngờ này nọ, lại còn rình mò người ta từ cái việc gửi thư nữa chứ.Sau này quen được nhiều chị, nhiều bạn , nhiều em rất xinh đẹp, lại nồng nhiệt nhưng cứ sợ bị hiểu lầm cái chuyện gửi thư kia nên hãi quá, mất nhiều cơ hội. Những đồng vốn đầu tiên:Hết năm 2 một tay Hà nội rủ đi buôn đồng hồ, (8 nhạc, 16 nhạc, kèm máy tính...) việc đầu tiên là phải kiếm vốn. Vậy là hè 1986 ta đi lao động 2 tháng ở Za Baikal.Vùng này giáp Mông cổ, có nhà tù giam nhiều người nổi tiếng. Như vua Càn Long Trung quốc, tên Dân tộc chủ nghĩa VN...Xiberi mêng mông, suốt 1 ngày ngồi xe từ sân bay Bratsk về thị trấn Ust-Ilimxco không một bóng người. Dân Việt ta là các cậu sinh viên còm nhom nên bị chê làm việc yếu.Tuy nhiên ta làm ngang ngửa tên Béo to nhất hội tây nên lương cũng ngang bằng. Tổng kết ta được 700 rup, cùng 2 tháng lương chưa lĩnh ở nhà là 880 rup. Đó là toàn bộ vốn liếng để bắt đầu làm ăn. Buôn đồng hồ điện tử: Nguồn đồng hồ này chủ yếu đi từ Ba lan sang.Nơi cất giấu thường là bánh xe oto hoặc két nước nhà vệ sinh tàu lửa... nhưng buôn thế không có lời nhiều. Phải mua được hàng hỏng ví dụ như trầy xước, bị ngâm nước, hết pin... mới trúng quả. Bọn buôn lậu cũng tối dạ. Giả sử 10 cái đồng hồi hỏng thì vẫn bán là 10 cái.Thực ra nếu dồn hết bệnh tật vào cho 1-2 cái thì những cái kia vẫn như mới. Để làm việc này phải có 1 bộ đồ nghề: Kính hiển vi phóng đại 40 lần, Dao động ký điện tử Ossilogrph, bộ tuốc nô vít, mỏ hàn súng...Đồng thời phải móc nối với nhân viên nhà máy sản xuất đồng hồ điện tử Minsk mua các linh kiện cần thiết. Ví dụ nếu đồng hồ bị ngâm nước thì phải tháo ra, sấy khô và thay bóng đèn.Bóng đèn đồng hồ điện tử này của LX sáng trắng, hình ống nên soi rõ cả mặt đồng hồ, giá 1 rup. Trong khi bóng Gin thì hình cầu, sáng vàng và soi không hết mặt. Dân LX thích mua cái thứ sửa chữa này thế mới chết chứ. |
http://www.diendan.nuocnga.net/showthread.php?p=213
Chà, trước đây em vẫn vào đọc tìm hiểu thông tin đư trên NNN của các TV, nhưng rồi cũng quên đi nhanh chóng, ít khi tìm lại nếu ko có cần thiết. Hôm nay đọc lại những bài viết trên topic này mới thấy bao nhiêu tin tức rất chân thực, những bài viết tổng hợp, nhận định, chia sẻ... rất tuyệt. Thời đại của báo mạng, của kỹ thuật "số", nhưng báo in vẫn là 1 thế mạnh. Em đã từng nhận thấy, cơ sở dữ liệu của NNN sẽ ngày càng nhiều với những bài viết chia sẻ tâm huyết, tổng hợp kinh nghiệm... về 1 thời (đã qua hay chưa) và hiện tại, có thể rồi sẽ bị lãng quên, khi ko có sự TỔ CHỨC - BIÊN TẬP tốt. Theo em các bác l/đ nên làm 1 tờ nội bộ của NNN, chọn lọc các bài viết của diện đàn (có sự chỉnh - sửa - duyệt của 1 ban nào đó) để lưu trữ và gửi đến bạn bè, chi phí in cũng ko nhiều với 2 tháng/1 kỳ, 1000 bản/ 1 ký thì ok, với mục đích lưu giữ - phát huy lâu dài. Thỉnh thoảng mình làm 1 cuộc thi để láy bài viết vd: Topic Chúc mừng - Chia sẻ - kỷ niệm về nước Nga, Nước Nga xưa và nay,... hay Cuộc thi tìm Hoa hậu ảnh TV với thiên nhiên trên NNN chẳng hạn để chọn lọc bài viết. 2 tháng/1 ký chắc ok các bác ạ. :) |
Kỷ niệm sâu sắc thời LX
Đóng thùng gỗ: Từ khi đi buôn rồi đến hồi có hợp tác LĐ sang, việc đầu tiên phải nghĩ đến là đóng thùng.Nghĩ cũng tội cho các chàng sinh viên, các cô hợp tác. Ăn mắm mút giòi được ít tiền thì phải chi tới cả nghìn rup để mua cái thùng gỗ thông. Trong khi đó 1 máy cưa Universal chỉ có 600 rup. Có đủ các chức năng: Cưa, phay, bào, tiện...có thể làm cả cái cửa chớp.Mua vài khối gỗ giá vài trăm, xẻ ra thì đóng được cả chục cái thùng.
Hàng đóng thùng:Mỗi nơi một đặc sản. Tuy nhiên ở Minsk lúc đó chỉ có 2 món là có hệ số cao: Sữa bột Similac và lưỡi cưa gỗ. Sữa bột ở LX coi như đồ chăn nuôi (thực sự họ vẫn dùng tinh sữa , là sữa cô lại sau khi tách bơ, để chăn nuôi). Dân Saigon lại khoái sữa bột. Vì vậy nếu ra cửa hàng mua sữa này các cô bán hàng mừng lắm. Dọn bớt thứ của nợ để mốc không ai mua. Hiện nay sữa Similac vẫn có giá khoảng 400.000 đ/kg ở SG. Món nhậu rẻ tiền: Mùa hè trời đẹp, mua vài ký mề (gà, ngỗng, vịt gì đó) hay ra chợ nông trường mua ít tim cật cùng ít tỏi muối, ớt ngâm của bọn Digan về xào lên, uống bia stalichny thì tuyệt hảo. Dân Nga không biết ăn lòng gà, lòng heo nên giá rất rẻ. Có thời gian hầm thêm ít lá sách bò ( 1 bộ phận dạ dày bò) với bột nghệ VN cũng rất ngon. Chuyện còn dài nếu các bạn hưởng ứng mình sẽ viết thêm. |
Chưa 1 lần vào khách sạn: Tôi cũng sống ở Liên bang mấy năm, hàng chục lần đi đánh quả ở Len, Mat, Vinhut, Riga...nhưng chưa 1 lần vào khách sạn, ngoại trừ những lần đi nghỉ theo đoàn. Cứ đến ga là tìm đến nơi gửi hành lý, bỏ đồ đạc vào đó, khoá số lại và Gulat khắp nơi.Tối đến lại về nhà ga, đến phòng chờ ngồi xem hết phim này đến phim khác trên màn ảnh không lớn không nhỏ.Buồn ngủ thì gà gật trên ghế. Trong người không có bất cứ thứ gì nên có ai khiêng đi cũng không sao. Được cái nhà ga cũng sạch sẽ , ấm áp nên nghỉ ngơi cũng không đến nổi nào.
Ở lại cũng được hoan nghênh: Thấm thoát đã hết năm học cuối cùng.Có mấy lãnh đạo các doanh nghiệp sãn sàng nhân vào làm việc.Trong đó đáng nhớ nhất là Xe cẩu trên nền MAZ và Sửa chữa máy bay Minsk...Hồi ấy ở Min có xưởng sửa chữa máy bay chở khách cho VN. (không biết Boing bây giờ sửa ở đâu?) nhưng IL và TU lúc ấy phải sang LX sửa định kỳ. Lại rất đúng chuyên môn động cơ đốt trong. Lại có hàng máy bay hàng lậu chuyển sang mà không qua Hải Quan (máy bay nội địa VN đi sửa không có hành khách)...nhưng sợ KGB tóm vì hết hạn Visa.Lên gặp cán bộ sứ quán, ông ấy nói ngay: Cậu còn nợ đần đìa ở Min, ai cho về mà về? tôi cãi ngay: Có thiên hạ nợ cháu thì có? Ai lại nghi 20 nghìn (rup) này nợ tiền... -Giới thiệu con trai tôi đây. Bàn việc với nó nhé. Ở lại tớ hoan nghênh! -Cháu muốn về vì nhớ nhà quá bác ạ. Ông ấy hơi buồn, đưa tờ giấy bảo : -Viết mấy chữ "Không nợ tiền ai" rồi về. Lại cho thêm 10 rup "tiền tăc xi" ra sân bay! |
Khách sạn ở Liên xô thì đúng là cỡ sinh viên còm như em thì chưa bao giờ được ở. Đi nghỉ đông, nghỉ hè đến các thành phố thì đa số ở các ký túc xá các trường Đại học. Đi thực tập cũng thế. Nói chung tiện nghi cũng tạm ổn, mí lại đi tham quan ngáo ngơ (hay ra công trường) cả ngày, tối về đánh bài Tiến lên hay pốc-kê, rồi uống "trà" thâu đêm, cũng chả hơi đâu mà để ý xem phòng nó có đẹp hay không.
Không ở, nhưng mà cũng có dịp đến một số khách sạn. Vì chỗ đó có mấy ông bác, ông chú, bà chị...quen nào đó sang, ông bà già tranh thủ tiếp tế cho thằng con tí hàng kiểu son gió, phông cành mai, bút chì kẻ mắt...nên đến lấy. Thì thấy thế này. Đa số các đồng chí sang dạng thực tập sinh 3 tháng thì ở các khách sạn khá cũ, bình dân. Chỗ gần hungmgmi ở có các khách sạn kiểu này chuyên chứa chấp các đoàn, như khách sạn Vostok, Altai, Oriol...(hình như có một khách sạn kiểu này giờ đã được dân ta mua lại chữa thành ốp Rybak cho người Việt ở, mạn gần Dmitrovskoe shoshe, gần platforma tàu elchtrichka đi Dmitrov, Dubna...)Các khách sạn này đa số thấp tầng (hình như 5-7 tầng gì đó) xây từ hồi thập niên 50, 60. Phòng cũng đẹp, quản lý khá lỏng lẻo nên nếu muốn, có thể ngủ lại vô tư. Có những khách sạn hạng sang, dành cho một số đồng chí làm ở những cơ quan khá oách, sang công tác ngắn ngày. Có thể kể đến khách sạn cổ kính gần Mossovet trên phố Gorki, vào đó thì chân bỗng ríu lại, vì có cảm giác không tự tin, rằng cái thằng sinh viên là mình không xứng có mặt ở những nơi thảm dày cộp, đèn chùm lộng lẫy với những con người béo tốt, bóng bẩy kéo những chiếc vali bánh xe chạy rồn rột. Lần đến đó ngắn, lấy cái túi con con ở phía dưới rồi về ngay, nên chẳng biết bên trong nó xịn cỡ nào. Nhưng ấn tượng mạnh, đến nỗi cách đây 3 năm có dịp trở lại Mát, đi trên con phố giờ đã thành Tverskaya, cứ nghếch mắt lên tìm xem cái khách sạn đó có còn không. Còn một khách sạn khá xịn nữa cũng nhớ. Đó là một khách sạn trực thuộc Trung ương Đảng CSLX gần bến metro Oktyabrskaya. Lần đó là đoàn của Bảo tàng Hồ Chí Minh sang, cỡ năm 87 thì phải. Hungmgmi cũng lò dò mò đến lấy quà. Sảnh khách sạn không có vẻ gì xa hoa như cái trên phố Gorki, có cảm giác hơi lạnh, vì nó khá nghiêm ngắn. Ngồi vẩn vơ ngáp dài chờ ông anh "mới ra ngoài đường một tí, về ngay thôi", bèn tò mò chui vào quán bar ở góc sảnh. Oa, cả một thế giới rượu xịn bỗng đập ngay vào mắt thằng bé, vốn từ bé đến giờ mới chỉ biết rượu xin nhất là Vodka Psenhitchnaya hay Sltolichnaya, cognac Ararat vẫn bán ở cửa hàng rượu ngoài phố. Hungmgmi đứng ngó một chút, rồi mạnh dạn gọi một ly whisky Teacher. Giá nó là 1 rúp rưỡi (mua được hẳn 15 quả trứng ngoài cửa hàng Produkty:emoticon-0116-evilg), công nhận ăn chơi thật. Cô bán hàng mang ra một cốc thủy tinh dày, có chứa thứ nước vàng sậm lẫn những viên đá lạnh óng ánh. Hungmgmi nhấp thử xem rượu tư bản nó thế nào, thì thấy ối chao ôi ngon ơi là ngon. Chơi tiếp phát nữa, coi như đi đứt nửa cái bàn là hoa dâu 7 rúp. Xong, đầu óc phấn chấn, nhìn qua cửa kính thấy ngoài trời tuyết trắng cũng coi là đinh. Cái ấn tượng về ly rượu whisky Teacher đó mạnh đến nỗi sau này khi cải tổ ngày càng được đẩy mạnh, Liên xô nhập rượu whisky nhiều hãng về bán, vẫn chỉ loay hoay với cái mác rượu này. Rồi về nước, Giôn nọ Giôn kia cũng kệ, vẫn chỉ thích mỗi dòng Highland Cream này, vì nó hợp môi mình. Của đáng tội là chẳng hiểu sao trên thị trường mình hầu như không có dòng rượu này mới cay. Nên hễ có ai đi Tây là cậy cục nhờ khuân về hộ. Như chú Admin đã khuân hộ về mấy lần rồi này, rồi khổ thân "nhạc phụ đại gia", hễ đi nước nào là cũng nhớ xách hộ ông con rể vài chai. Rồi cả lũ bạn quen chúng nó cũng đâm "mê tín" Teacher, đi đâu cũng mắt la mày liếc để kiếm dòng này. Kiếm được rồi, lại hú hét là tao mới có một em Teacher 1 lít, hôm tới giải quyết đê. Uống, rồi lại gật gù, đúng là uýt-ki Thầy giáo-Teacher, không thầy đố mày làm nên:emoticon-0116-evilg. Sau này thì các cửa hàng Duty Free VN cũng đã bắt đầu nhập dòng này về, bán giá khá hợp lý, đâu có vài ba chục đô 1 chai. Ngon, bổ, rẻ! Các bác cứ thử mà xem, hầu như chưa có đồ rởm dòng này đâu:emoticon-0150-hands. Ơ, đang tán chuyện khách sạn. Sao lại cứ lạc đề sang rượu riếc là sao nhỉ:emoticon-0102-bigsm? Thôi, dừng lại cho nó lành! |
http://farm7.static.flickr.com/6177/...ebe97ca5b4.jpg
Ôi, bộ đồ làm ảnh , niềm mơ ước của mình những năm xưa. Pha chế thuốc hiện, thuốc hãm sẵn sàng, chuẩn bị đồ nghề cần thiết cho hết vào gầm cái bàn lớn . Lấy vài tấm chăn xẫm màu quây kín, trong thắp cái bóng đỏ nhỏ xíu thế là có buồng tối xịn. Chỉ tội làm ảnh thì mê lắm, quên cả thời gian. Vì mải ngồi làm ảnh lâu dưới cái gầm bàn, sáng hôm sau lên giảng đường lưng đau như ông cụ 80, cổ cứ rụt lại như anh gù vậy. Ở LX lúc đó cũng hay, chỉ cần trong túi rủng rẻng vài rúp là có thể mua đủ cả phim, thuốc, giấy để chơi ảnh rồi ( đen trắng thôi ). Những năm 66-67 lúc mới sang, bên Дом аспирантов trường МЭИ có một anh chơi ảnh rất giỏi . Anh ấy dẫn dắt, mình tập tọng theo . Khi đi chụp chơi ngoài phố anh ấy hai tay đút túi, đeo máy Сокон có điểm vàng rất oai. Mình thì ti toe cũng đeo máy nhưng là máy Смена anh ấy cho mượn. Mãi hết năm thứ nhất mới mua được cái máy Zenit cũ. Thấm thoắt đã mấy chục năm. Mặc dù nay mình đã на пенцию rồi nhưng vẫn còn duy trì được cái thú vui "chụp choẹt" như hồi ở LX. Một thời nhiều kỷ niệm và trong sáng thật đáng nhớ. |
Liên Xô ngày xưa có bán khá nhiều các sách gọi là справочник đủ các ngành nghề. Về ảnh thì có quyển này khá đầy đủ, từ máy ảnh, ống kính, phụ kiện... đến cách chụp, cách tráng rửa ảnh.. rồi thì sửa ảnh, bảo dưỡng máy ảnh, lưu trữ.... Cuốn sách Kóc còn giữ được đến hôm nay dù gáy đã sờn
http://i1178.photobucket.com/albums/...030356copy.jpg Rất chi tiết về các loại ống kính http://i1178.photobucket.com/albums/...030357copy.jpg Về thuốc tráng ảnh, tráng phim http://i1178.photobucket.com/albums/...030359copy.jpg Cơ chế hoạt động của từng bộ phận http://i1178.photobucket.com/albums/...030360copy.jpg |
Trích:
http://i793.photobucket.com/albums/y...n/IMG_9673.jpg Ngày xưa em cũng rất thích sưu tập những tấm bưu ảnh hoa, hì hụi xếp thành chủ đề, rồi cũng tha lôi về đủ chứ nhất định không chịu bỏ lại ở sân bay vào cái thời điểm lộn xộn mùa thu năm 1990 như bác Hùng đã kể ở phần đầu topic này. Cùng những tấm bưu ảnh có cả lịch bỏ túi nháy nháy khi xoay nữa http://i793.photobucket.com/albums/y...n/IMG_9675.jpg http://i793.photobucket.com/albums/y...n/IMG_9677.jpg Mặt sau là lịch http://i793.photobucket.com/albums/y...n/IMG_9680.jpg Đọc bài của các bác làm em lọ mọ lục va ly giở lại những kỷ vật ngày xưa, xem lại những tấm ảnh đen trắng do các bạn nam trong đoàn chụp và tự rửa. Thú vị nhất là lúc tráng ảnh, hình hiện dần lên. Cả mấy chục đứa chui vào 1 phòng say sưa làm ảnh, ngoài kia bác trưởng đoàn đi kiểm tra tự học gõ cửa thế nào cũng nhất định không mở! Cả đoàn còn có 1 quyển album buồn cười VD cho bác trưởng đoàn ghép với chân 1 tên mặc váy... Cái thời nghịch ngợm ngày xưa ấy, đã xa quá rồi! |
Trích:
|
Trích:
1 рубль = 100 копеек Giá 1 quả trứng = 1 копейка http://i793.photobucket.com/albums/y...n/IMG_1339.jpg Ngày đầu tiên về trường, cách Mát có 300km, gần đến giờ ăn trưa nên bà Dekan ngoại quốc cho đoàn 3 rup bảo ra Producty mua đồ ăn trưa. Cả đoàn mấy chục đứa mà không ăn hết số tiền trên dù mua cả bánh mì, kalbasa, trứng và cả dưa chuột nữa. Hay rượu ngon quá làm bác "tính nhầm" cho đỡ tiếc ạ? |
Vào thời gian 1984-1989 giá trứng gà là 8-10 kop/quả. 1 kop chỉ mua được 1 thứ duy nhất : 1 lát bánh mì.Ly nước chè đường 2 kop, Cvas 3 kop...
|
Hành trình của Victor Bout.
Thời nay các Spekyliant Nga vẫn đi buôn.Quy trình sau đây mô tả quá trình đó. Lưu ý xưởng sửa máy bay ở Minsk có thể hoá trang 1 máy bay của nước này thành của nước khác chỉ trong 1 đêm.
http://nd5.upanh.com/b3.s20.d1/49b23...ipimage001.jpg |
Trích:
|
Trích:
Những năm 70-80 đến chơi nhà các bạn nga hay nhà các thầy cô giáo mình đều thấy họ có tủ sách văn chương để ở vị trí khá trang trọng. Ở Mat lúc còn sv mình rất thích la cà các hiệu sách nhất là các букинистический магазин. Giá sách kể cả mới ( trừ sách về nghệ thuật ) cũng khá rẻ. Sách kỹ thuật ngay cả những cuốn chuyên khảo (монография) biên soạn cẩn thận, dày dặn cũng ít cuốn tới 10 рублей. Với lương một người доцент bạn mình mới ra làm việc quãnq 180 -200 рублей lúc đó thì giá sách như thế quá là tốt. Có lần mình đã chứng kiến trong hiệu sách cũ chuyện thế này. Một anh khách tìm lục một hồi rồi nói rằng "Chẳng tìm được cuốn sách nào tốt cả". Người bán hàng là một phụ nữ liền đáp trả đại ý là : Cuốn sách nào cũng là sách tốt . Nhưng có thể ở đây không có cuốn mà anh cần thôi. Mình nhớ mãi câu nói đó. Những năm tháng ở LX cũ cho mình một cảm nhận rõ ràng: người nga rất yêu sách và thích đọc sách. |
Sách Liên xô: Chỗ dựa tinh thần của tôi.
Một lần tôi tham gia một đề tài cấp nhà nước: Xây dựng mỗi tỉnh một nhà máy đường.Lúc đó ở miền Nam có mấy nhà máy đường được xây dựng từ thời nguỵ.Bọn nguỵ này vốn dốt nát nhưng vì có cái để dựa hơi nên lừa các cán bộ ta (kể cả các cấp lãnh đạo cao nhất ) rất dễ dàng.Đang cần việc làm tôi lền mượn cuốn sách Công nghệ chế biến đường của LX cũ đọc liền một mạch. Sau này trong quá trình làm việc tôi mới phát hiện ra rằng ở VN chưa hề có cuốn sách nào viết về Đường mía. Một tay nguỵ được cấp cả nghìn tỷ đồng, được gặp các lãnh đạo Đảng và nhà nước để báo cáo thành tích " Biết nhiều hãng chế tạo thiết bị Đường". Hắn đọc đến đâu, tôi cười khẩy đến đó " biết rồi, khổ lắm, nói mãi". Sách Nga rất hay, viết rất đầy đủ các firm Đức , Pháp, Anh, Mỹ , Mehico...Phân tích rất đầy đủ, đặc biệt là các bản vẽ kỹ thuật. Các catalog thương mại ngày nay chỉ có nhiều ảnh đẹp, nhìn thấy được chủ yếu là các phần bao che ngoài, rất khó chuyển sang chế tạo...Làm theo họ dân ta chỉ còn là những con người operator thao tác giản đơn mà thôi. Tuy nhiên phải thừa nhận rằng có thể do cơ chế trước đây (cái gì cũng cấm làm!) hoặc quan niệm "Làm công ăn lương cho nhà nước", ít quan tâm thương mại hoá kiến thức của mình nên sách Nga không mấy được sử dụng. |
Trích:
Từ metro Sokol đi bộ về phía ngã tư đèn xanh đèn đỏ, bên tay phải có 1 cửa hàng sách hạng trung (книжный магазин). Tuy ngược với lối về ốp nhưng tại đây sách và văn phòng phẩm khá đầy đủ. Sinh viên thường đến đây, ra để mua dụng cụ học tập; ra để ngắm xem có quyển sách nào cần mua; ra vì không biết làm gì!; ra vì hết tiền đi chơi chỗ khác… Sách chính trị-xã hội thì rẻ giá chỉ vài chục kopeek, sách khoa học –kỹ thuật đắt hơn chút, độ khoảng vài rúp đến dưới 10 rúp… Nhưng có lần Kóc đã thấy trên kệ phía cao có quyển ghi giá khoảng 300 rúp. Có lúc thì lại thấy xếp hàng rất đông để mua sách! Đó là những lúc bán sách văn học, sách truyện của những tác giả hot.. Hóa ra sách ở Liên Xô cũng tùy loại. Ngoài những sách phổ thông kiến thức, sách tuyên truyền ra còn có những loại sách giá rất đắt, sách được phân phối theo tiêu chuẩn, theo thứ bậc xã hội (kiểu như cán bộ trung, cao…). Đặc biệt sách không chỉ bán bằng tiền. Tức là ngoài tiền ghi trên sách ra còn kèm thêm điều kiện là đã đăng ký để mua chưa (đăng ký mua trước khi in) hoặc phải có “phiếu mua sách”. Có những chủng loại sách ở Liên Xô là một trong những mặt hàng phân phối có điều kiện! Quanh khu ở, gần chỗ mấy bác sửa giày, ở góc khuất nào đó trong khu nhà cũ… thường có chỗ đổi giấy loại để lấy талончик, “phiếu mua sách”. Đây cũng giống như làm kế hoạch nhỏ của học sinh hoặc bán giấy vụn cho đồng nát bây giờ nhưng khác ở chỗ là phải tự mình mang đến bán, ngoài vài chục kopeek nhận được còn được nhận thêm 1 phiếu có ghi số kg giấy đã đổi để dành mua sách hiếm. Cùng với L.B.K (hiện đang ở ĐHBK HCM), Kóc cũng vài lần kéo xe chở giấy ra đổi lấy vài cái талон thủ thân nhỡ có sách hiếm, có điều chưa sử dụng lần nào!!! Có lẽ ý nghĩa chính của việc làm này là xây dựng văn hóa, ý thức tiết kiệm trong tiêu dùng. Cũng là những gì còn nhớ ghi lại được của "Một thời để nhớ!" Một vài loại талончик thời đấy http://img-fotki.yandex.ru/get/5601/...8fb_ca1dd1b5_L http://img-fotki.yandex.ru/get/5700/...8fc_e967c46b_L http://www.ljplus.ru/img4/o/d/odna_n...Makulatura.jpg http://www.temernik.ru/gallery/album...760/rostov.jpg p/s: Bác Nikon57 PM cho Kóc địa chỉ, Kóc sẽ suy nghĩ một chút trước khi "phá" quyển sách ra để photo! Kóc ở HCMC. Học bổng sinh viên thời Kóc chỉ có 90 rúp, việc mua sách cũng cần suy nghĩ đắn đo và sự quyết định đôi khi khó khăn hơn việc mua những bông cẩm chướng (1.5rúp), hoa hồng (từ 3-5rúp), chai "trà ararat" (25rúp). :emoticon-0157-sun: |
Mở cuốn từ điển Словарь русского языка của Ожегоб ngẫu nhiên thấy kẹp bên trong tấm bản đồ метрополитен của Mat. năm 1987. Đây là bửu bối một thời của ace mới sang. Vé vào cửa 5 коп. đi mọi tuyến bất kể xa gần. Khác hẳn metro của Japan đi bao nhiêu km trừ tiền bấy nhiêu qua thẻ quẹt ở lối xuống và lối lên.
http://farm7.static.flickr.com/6022/...372c4c54_z.jpg P/s: Cảm ơn bác Kóc đã có nhiệt tình với mình về cuốn sách Справочник для фотолюбителей. Đó chắc chắn là một cuốn sách thú vị về nội dung và gợi nhớ kỷ niệm thời LHS đẹp đẽ của bác. Bác hãy giữ gìn nó cẩn thận, đừng vì chụp photocopy mà làm nó hư hỏng. Вам всего доброго. |
Trích:
http://i224.photobucket.com/albums/d...a/IMG_7843.jpg Với cái trang 17 này, cuốn sách ăn đứt ...8 cái bàn là hoa dâu :emoticon-0136-giggl: http://i224.photobucket.com/albums/d...a/IMG_7847.jpg Còn các cuộc thử nghiệm với 3 cái vòng tròn cơ bản này , ngốn không biết bao nhiêu xiền mà kể::emoticon-0136-giggl http://i224.photobucket.com/albums/d...a/IMG_7848.jpg Những cái mác quen thuộc một thời: http://i224.photobucket.com/albums/d...a/IMG_7844.jpg |
Trích:
Xin scan và post lại góp vui, cùng nhớ về 1 thời: http://i14.photobucket.com/albums/a3...gmgmi/sodo.jpg |
Trích:
Em vẫn còn mấy quyển sách mua theo chế độ nộp giấy loại: "Bá tước Môn-tê Cri-xtô", "Truyện cổ tích của các nhà văn Nga", "Xạ thủ chậm". Bác Kóc có nhầm không, chứ kéo giấy vụn ra đổi đâu có được xu nào. Chỉ được nhận талон thôi. Tалон có vài mệnh giá khác nhau. Các bà phụ trách cũng chặt lắm, thiếu nửa lạng cũng không được (không rõ cân của các bà ấy có đúng không nữa). Có lần em phải kéo 4,95 kg giấy báo về vì điểm thu đổi giấy loại chỉ còn loại талон 5 kg. Trời lạnh - 20 độ, cú không chịu được. Sau này mới biết, những cuốn sách bán theo талон có thể mua được của mấy người đứng lảng vảng bên ngoài cửa hàng sách. Thậm chí có thể mua lại талон của họ, nếu muốn. |
He he, nhìn tấm bản đồ Metro Moskva của bác Nikon57, Kóc lại khoe thêm vời bác quyển Справочник nữa. Qua vài hình ảnh của sách, chúng ta càng rõ hơn về chất lượng của sách Liên Xô. Phải nói rằng các tác giả quyển sách đã bỏ ra vô số là công sức và thời gian để xây dựng nội dung quyển sách, dù rằng đó chỉ là một quyển sách “bỏ túi” dùng cho khách vãng lai!
Quyển Справочник về Metro Moskva dành cho khách du lịch http://i767.photobucket.com/albums/x...030363copy.jpg Từng nhà ga, từng trạm dừng, từng lối lên lối xuống được mô tả tỉ mỉ bằng sơ đồ http://i767.photobucket.com/albums/x...030365copy.jpg Những tuyến đường mà lối lên, lối xuống dẫn đến. Những công trình trên mặt đất gần đấy “khuyên nên ghé tham quan”. Trong hình ghi rõ các tuyến xe buýt, tramway trên mặt đất. http://i767.photobucket.com/albums/x...030366copy.jpg http://i767.photobucket.com/albums/x...030367copy.jpg Cách đi đến những điểm du lịch, các bảo tàng, nhà hát, cửa hàng… Địa chỉ cụ thể những điểm đó, tuyến xe buýt, tramway chuyển tiếp…. http://i767.photobucket.com/albums/x...030368copy.jpg http://i767.photobucket.com/albums/x...030369copy.jpg http://i767.photobucket.com/albums/x...030370copy.jpg http://i767.photobucket.com/albums/x...030371copy.jpg Còn về Metro thì Kóc mời các bác ghé lại đây để mà nhớ lại một thời! |
Các bác xem cái tên đầy đủ metro Moskva xem nó có dài như tuyến tàu điện ngầm này không. Đặc biệt nó có tận 2 chữ Lenin:
Московский ордена Ленина и ордена Трудового Красного Знамени метрополитен имени В. И. Ленина |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:41. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.