![]() |
Em đọc được bài này trên Tuổi Trẻ chủ nhật, chép lại để các bác đọc cho vui, ý "tóm lại" của nó là: Trong tâm thức người Việt, cái bụng và lục phủ ngũ tạng chứa đựng tinh thần .:emoticon-0116-evilg
Tiếng nước tôi Cái bụng chứa... tinh thần TT - 1. Ðọc tít bài báo này chắc có bạn nghĩ bụng lại chuyện gì nữa đây? Nếu trong bụng còn nửa tin nửa ngờ xin bạn cũng đừng nóng lòng, sốt ruột, hãy bền lòng đọc tiếp và trước hết trả lời câu hỏi sau: Xin bạn vui lòng cho biết có thể tìm được những từ tiếng Anh, Pháp, Nga... chỉ bộ phận cơ thể con người ứng với "bụng", "lòng", "ruột"... của tiếng Việt để dịch những từ ngữ viết nghiêng trên đây được không? Tôi nghĩ là không. Nếu bạn tìm được những trường hợp như vậy, xin đừng giữ trong bụng. Hãy nói ra, tôi sẵn lòng và hài lòng lắng nghe, vì tin rằng bạn không có bụng dạ gì. Nếu bạn đúng, dù hơi phiền lòng nhưng vì tôn trọng chân lý nên tôi buộc lòng chấp nhận và ghi lòng tạc dạ những điều tôi chưa hiểu thấu đáo. Với những điều chưa thỏa đáng, tôi xin được nói lại, mong bạn đừng mếch lòng và cũng đừng để bụng làm gì. Vậy tôi cứ viết miễn sao các bạn ưng cái bụng là tốt lắm rồi. Xem cả bài Link bài báo:http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...0&ChannelID=10 |
Trích:
|
Trích:
Đang có trực tiếp VTV1 chương trình chào mừng thành lập Đảng, em vừa nghe cô phát thanh viên nói rất tự tin: ".. năm 89 bức tường Beclin sụp đổ, kéo đổ theo một loạt các nước XHCN ở Đông Âu .. và năm 1991 thì Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Liên Xô cũng sụp đổ"! Thế nà thế nào hở các bác?! :emoticon-0127-lipss Trong chương trình này (và từ trước đến giờ) người ta liên tục nói "Liên Xô cũ". Ví dụ "nhà nước Liên Xô cũ", "Liên Xô cũ sụp đổ" vv :emoticon-0127-lipss .. Em nghĩ dùng "Liên Xô" thì người ta cũng hiểu là Liên bang Xô viết của "ngày xưa" rồi. Việc gì phải thêm "cũ" nữa, các bác nhỉ. Chẳng lẽ họ nói vậy để phân biệt với một nước "Liên xô Mới" ?!! :emoticon-0127-lipss Cách nói đấy chỉ riêng ở VN? :emoticon-0106-cryin Các bác xem dùm em ở nước Nga và các nơi khác họ gọi "Liên Xô" là thế nào, có kèm theo "cũ" làm đuôi không ạ? |
Trích:
Ô hô! Thật thế hả bác Hoa May? Mà tôi cũng ghét những chữ "Liên Xô (cũ), Nam Tư(cũ), CHDC Đức(cũ)..." thật! Nếu không nói là... Có những chỗ cần "Chữ" thì lại không. Mà có những chỗ không cần thì cứ "đùn" vào! Họ cứ làm như người đọc... không biết... "đọc" vậy! :emoticon-0102-bigsm |
Thơ .. tỉnh ngủ!
Có người gửi cho HM bài thơ họa bài "Ông Đồ" này đầu giờ chiều nay. Đọc và .. tỉnh ngủ ngay các bác ạh, hic! :emoticon-0106-cryin
Choáng vì tăng giá sau Tết Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông chủ nhà Miệng tươi cười hớn hở “Tăng giá rồi đó nha !” Vừa mới ngày hôm qua Bảy trăm rưởi mỗi tháng Hôm nay nhận tin: choáng! (Đùng một phát: chín trăm!) Điện nước cũng lăm lăm “Từ hôm nay giá mới !” Nước Mười Ngàn một khối Điện ưu đãi “ba ka” (3k = 3.000 đồng/số) Đào vừa thò mặt ra Là gạo, mắm, dưa cà Là cơm trưa, bún, phở Trăm thứ cùng đua “nở” Đồng lương, nghĩ mà chua Buồn thân mình thiệt thua Phải chi đào đừng nở… Sau mỗi lần đào nở Lại thấy lòng chơi vơi… Anh Lạm, chị Trượt ơi Chờ Lương em theo với ! “Anh Lạm, chị Trượt” tức là anh Lạm Văn Phát và chị Trượt Thị Giá. Đây là hai vận động viên luôn về đích đầu tiên trong giải chạy Việt Dã hàng năm và người chạy chậm nhất, không bao giờ về đích là anh Lương Văn Tháng. |
Trích:
Nay : Lương y như tháng trước. |
Trích:
|
Trích:
của bạn SSB mình thấy rất bổ ích và thú vị. Có khá nhiều điều bạn đã dẫn dắt có lý. Đúng là, việc sử dụng giới từ chỉ phương hướng, vị trí thường xuất phát từ vị trí người nói, hoặc vị trí của vật tương quan với vật được nói tới.Vì vậy, việc sử dụng các giới từ và động từ chỉ phương hướng và vị trí của mỗi người là không giống nhau do cách tư duy thành lối mòn của từng người. Tiếng Việt quả là phong phú và đa dạng. Sau khi đọc bài viết của bạn, mình rất vui và “chế tác” ra trang vui sau đây, lấy tựa đề là ‘Các tình huống thú vị của giới từ chỉ phương hướng”. Mong bạn hữu tham gia, bổ sung thêm thì càng vui. ‘Các tình huống thú vị của giới từ chỉ phương hướng”. A: Tình huống “có lên, không xuống”: - Rừng: - Nói “lên rừng”, không nói “xuống rừng”. Ngàn: - Nói “lên ngàn”, không nói “xuống ngàn”. B: Tình huống “có xuống, không lên”: -Biển: - Nói “xuống biển”, không nói “lên biển”. -Sông: - Nói “xuống sông”, không nói “lên sông”. -Ao: - Nói “xuống ao”, không nói “lên ao”. C: Tình huống “có đi, không về”: - Chợ: - Nói “đi chợ”, không nói “về chợ”. D: Tình huống “có về, không đi”: - Làng: - Nói “về làng”, không nói “đi làng”. - Quê: - Nói “về quê”, không nói “đi quê”. E: Tình huống “có vào, không ra”: - Chùa: - Nói “vào chùa”, không nói “ra chùa”. F: Tình huống “có ra, không vào”: - Đồng: - Nói “ra đồng”, không nói “vào đồng”. (Mong được bổ sung thêm) (D.Q.) |
Đề tài rất thú vị, làm em cũng muốn góp một vài suy nghĩ riêng.
Những cách nói thuộc về quy luật chung của cả một cộng đồng sử dụng chung một ngôn ngữ, đã ăn sâu vào tư duy, tiềm thức của mỗi người, chứ không phải là cách tư duy thành lối mòn của từng người. Từng người chỉ vận dụng cái "chung" đó vào hoàn cảnh "riêng" của mình. Vì vậy, xét trên cái "chung" thì những quy luật các bác đưa ra là hoàn toàn chính xác. Tuy nhiên, trong từng hoàn cảnh "riêng" thì vẫn có nhiều ngoại lệ. Nhưng cái ngoại lệ đó lại vẫn theo quy luật chung. Thế mới hay! Em lấy ví dụ cụ thể nhé: A: Tình huống “có lên, không xuống”: - Rừng: - Nói “lên rừng”, không nói “xuống rừng”. Em ở TP HCM, muốn đến rừng U Minh, chắc phải nói "xuống rừng U Minh" (rừng U Minh nằm ở phía dưới TP HCM nên "xuống" là đúng, không thể "lên".) - Nói “xuống biển”, không nói “lên biển”. Em đang ở Vịnh Bắc bộ, muốn tới biển Ô-khốt, chắc phải dùng "lên biển Ô-Khốt" (theo quy luật từ "dưới" lên "trên"). - Nói “xuống sông”, không nói “lên sông”. Em ở Hà Nội, muốn đến sông Đà, phải nói "lên sông Đà" (quy luật từ "xuôi" lên "ngược"). C: Tình huống “có đi, không về”: - Chợ: - Nói “đi chợ”, không nói “về chợ”. Trường hợp này em thấy có vẻ chưa chính xác lắm, vì nếu chỉ thuần tuý chỉ phương hướng thì vẫn có "về chợ". Nếu "đi chợ" theo nghĩa "mua sắm", "shopping" thì lại khác. - Chùa: - Nói “vào chùa”, không nói “ra chùa”. Nhà em ở Thuỵ Khuê (Hà Nội) và vợ em vẫn "ra chùa" Trấn Quốc, "ra đền" Quán Thánh (quy luật từ bên trong ra bên ngoài). - Đồng: - Nói “ra đồng”, không nói “vào đồng”. Nhiều địa phương có khái niệm "đồng trong" (nằm sát gần làng) và đồng ngoài (nằm xa làng). Vì vậy, ngày bé em thường nghe loa HTX thông báo: "Sáng mai đề nghị bà con ra đồng ngoài làm cỏ trước. Ngày kia vào đồng trong làm tiếp!" (quy luật từ ngoài vào trong). -Ao: - Nói “xuống ao”, không nói “lên ao”. Tát xong ao dưới, lên ao trên tát tiếp! (quy luật từ thấp lên cao, từ dưới lên trên). Tiếng Việt thuộc nhóm tiếng phân tích nên phụ thuộc, chịu ảnh hưởng vào ngữ cảnh nhiều hơn những ngôn ngữ thuộc nhóm tiếng tổng hợp (như tiếng Nga chẳng hạn). Thật là hay, phải không các bác! Có gì em nói chưa đúng, chưa chuẩn, xin các bác chỉ giúp! Thú thực em hiểu tiếng Việt không sâu bằng tiếng Nga. Ngày xưa em chỉ học tiếng Việt (mà "văn" là chính chứ "tiếng" chẳng mấy) hết lớp 10 (hệ 10 năm) là hết. Còn tiếng Nga thì dù sao cũng được học hết cấp đại học. |
Bác Duy Quế ạ, đối với "đình, chùa" em thấy mọi người vẫn nói: "ra ngoài chùa, ra ngoài đình", trong trường hợp người nói là cư dân địa bàn có ngôi đình, ngôi chùa đó. Đối với họ, đình chùa đó là chùa làng, đình làng của họ.
Còn "vào chùa" thì tất nhiên là trong mọi trường hợp, khi người ta đã ở ngoài cổng chùa, cổng đình và đang tiến bước vào lễ Phật hay vào đình. |
Trích:
Trả lời: Thân ái chào các bạn đã tham gia đóng góp ý kiến cho trang vui này. Điều đáng mừng muốn nói là: Phải công nhận trang NNN hết sức năng động. Đó là nét vui nhất của một trang web (Theo quan niệm của tôi). Có những trang nằm im lìm, quanh năm bất động. Mỗi lần mở ra, vẫn cứ y chang cái nội dung cũ từ “ngày xửa ngày xưa”. Trang NNN thì khác hẳn, vừa mới gửi bài lên, chưa kịp nhâm nhi xong ly cà phê, mở ra “hết hồn hết vía” vì đã có người xông vào bình phẩm, khen chê mọi nhẽ! “Bịa” ra trang vui này, mục đích chính cũng thử xem tính năng động của diễn đàn ở mức nào mà thôi! Đã gọi là trang “bịa” nên phải thừa nhận,còn nhiều điều đáng suy gẫm. Những ý kiến đóng góp của quí vị đều có lý và đều thú vị. Chính vì vậy nên trong phần trả lời dưới đây, tôi có mạnh dạn đề nghị các Nhà xuất bản nên đính chính lại một số câu (nhất là các câu liên quan đến tục ngữ, ca dao, dân ca Việt Nam, vì lý do, trước đây chúng ta chưa lường hết được các trường hợp thực tế). Xin trả lời quí vị như sau: Câu : Em ở TP HCM, muốn đến rừng U Minh, chắc phải nói "xuống rừng U Minh" (rừng U Minh nằm ở phía dưới TP HCM nên "xuống" là đúng, không thể "lên".) Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau kèm theo ghi chú dành cho học sinh ở TP HCM: “Xuống rừng hái quả mơ chua Đem về nấu bát canh cua thơm lừng Em ơi chua ngọt đã từng Non xanh, nước bạc ta đừng quên nhau”. Câu : Em đang ở Vịnh Bắc bộ, muốn tới biển Ô-khốt, chắc phải dùng "lên biển Ô-Khốt" (theo quy luật từ "dưới" lên "trên"). Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau, kèm theo ghi chú dành cho học sinh ở Vịnh Bắc Bộ: “Lên rừng lên biển Thoả chí nô đùa Ba tháng hè qua Lại vui học tập”. Câu : Em ở Hà Nội, muốn đến sông Đà, phải nói "lên sông Đà" (quy luật từ "xuôi" lên "ngược"). Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau kèm theo ghi chú dành cho học sinh ở Hà Nội: “Bờ sông lại lở lên sông Ðàn bà mà lấy đàn ông, thiệt gì” Câu : Trường hợp này em thấy có vẻ chưa chính xác lắm, vì nếu chỉ thuần tuý chỉ phương hướng thì vẫn có "về chợ". Nếu "đi chợ" theo nghĩa "mua sắm", "shopping" thì lại khác. Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau: “Bà còng về chợ trời mưa Cái tôm cái tép đi đưa bà còng” Câu : Nhà em ở Thuỵ Khuê (Hà Nội) và vợ em vẫn "ra chùa" Trấn Quốc, "ra đền" Quán Thánh (quy luật từ bên trong ra bên ngoài). Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau, kèm theo ghi chú dành cho những người ở Thuỵ Khê: “Ra chùa thắp một nén hương Chắp tay lạy tạ bốn phương chùa này” Câu : Nhiều địa phương có khái niệm "đồng trong" (nằm sát gần làng) và đồng ngoài (nằm xa làng). Vì vậy, ngày bé em thường nghe loa HTX thông báo: "Sáng mai đề nghị bà con ra đồng ngoài làm cỏ trước. Ngày kia vào đồng trong làm tiếp!" (quy luật từ ngoài vào trong). Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau: “Nhà nông vác cuốc vác cày Vào đồng cày cuốc cho đầy nồi cơm.” Câu : Tát xong ao dưới, lên ao trên tát tiếp! (quy luật từ thấp lên cao, từ dưới lên trên). Trả lời: Em nói hoàn toàn chính xác, đề nghị Nhà xuất bản sửa lại câu thơ sau: “Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ lên ao” Câu : -“…Thật là hay, phải không các bác!” Trả lời: Đề nghị Nhà xuất bản giữ nguyên câu này! (Duy Quế) |
“Xa cô kỷ niệm”
Trích:
Kính mời tham khảo thêm tại đây: https://sites.google.com/site/trangvuiduyquetho/ |
Những chuyện ngớ ngẩn nhất nước Nga !
Nhân dịp này khi các phương tiện thông tin đại chúng đang nhắc nhiều tới việc ông Putin ra tranh cử Tổng thống Nga nhiệm kỳ sắp tới 2012 tôi kể lại 1 việc hết sức ngớ ngẩn của dân Nga : Đó là việc bầu người lãnh tụ của họ . Người Nga làm việc gì cũng rất bài bản và khoa học nhưng có 1 việc vô cùng quan trọng liên quan đến người điều hành đất nước thì họ lại có vẻ như rất .... thích đùa ! :emoticon-0116-evilg : Cứ bầu lãnh tụ của họ theo quy luật : 1 ông hói đầu và 1 ông có tóc luân phiên nhau .
http://upload.wikimedia.org/wikipedi..._CL_Colour.jpg 1- Đầu tiên là Le-nin : hói đầu http://upload.wikimedia.org/wikipedi...42_flipped.jpg 2- Stalin : Có tóc http://upload.wikimedia.org/wikipedi...hev_Colour.jpg 3 - Khrusop : Hói đầu http://upload.wikimedia.org/wikipedi...hnev-color.jpg 4- Breznhep : Có tóc http://upload.wikimedia.org/wikipedi...ропов.jpg 5- Andropov : Hói đầu http://upload.wikimedia.org/wikipedi...hernenkoKU.jpg 6 - Chernhenko : Có tóc http://upload.wikimedia.org/wikipedi..._Gorbachev.jpg 7- Gorbachep : Hói đầu http://upload.wikimedia.org/wikipedi...is_Yeltsin.jpg 8 - En-xin : Có tóc http://upload.wikimedia.org/wikipedi...tin-5_edit.jpg 9 - Putin : Hói đầu http://upload.wikimedia.org/wikipedi...e_photo_-5.jpg 10 - Medvedev : Có tóc http://upload.wikimedia.org/wikipedi...ruary_2002.jpg 11 - 02 ƯCV sáng giá nhất tranh cử TT Nga 2012 : Putin & Ziuganov : Cả hai đều hói cả nên ông nào lên làm TT cũng tuân thủ đúng quy luật trên . Hoan hô dân Nga ! :emoticon-0116-evilg :emoticon-0116-evilg :emoticon-0116-evilg |
Ồ, bác Matador có những phát hiện thật thú vị nhỉ? Đây là hiện tượng ngẫu nhiên trùng lặp hay đúng là dân Nga có suy nghĩ như thế hả các bác? Vui thật!
|
Trích:
|
Từ đây có thể lý giải vì sao nhiệm kỳ trước ông Putin nhất quyết bảo rằng "Thôi !" không ra tranh cử, nhường anh Đép, và bây giờ thì............
Có lẽ ông sợ điều gì đó ? |
Trích:
:emoticon-0116-evilg |
Một chuyện rất Nga nữa của năm 2010 : vừa qua Nga đã cắt giảm 1 loạt múi giờ và nghe đâu sẽ còn cắt nữa .
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/03/29/nga2.jpg Không biết có lợi cho quản lý nhà nước ra sao chứ nếu cắt cụt lại còn vài múi giờ thì nhiều chuyện cười ra nước mắt : Nhiều nhà nửa đêm phải vùng dậy ăn sáng để đi làm , trong khi 1 số phải cố ngủ đến trưa mới được ăn . Nhiều nơi các bạn nam nữ thanh niên muốn xin phép cha mẹ đi chơi ăn kem xem xi-nê tối phải đi từ trưa nếu ko sẽ ko về nhà kịp giờ " giới nghiêm " . Khổ nhất là các cháu thiếu nhi chả hiểu gì đã phải chịu : Nhiều nơi các cháu thay vì đã đến giờ cần được nghe Baiushki để đi ngủ thì phải cố nằm chong mắt đến tận đêm khuya , trong khi đó nhiều cháu ở vùng khác mới từ nhà trẻ về chưa kịp tắm táp ăn uống đã phải leo gấp lên giường ! Thật là : Nghe nói bên Nga rất là hay , Múi giờ bỗng chốc cắt thẳng tay , Nửa đêm tỉnh giấc ngơ ngác hỏi : Thức dậy hay là ngủ tiếp đây ??? :emoticon-0127-lipss |
Trích:
Tôi có phương án khác: 10- Anh Med...có tóc. 11- Không có tóc...Ai đủ tài mà lại...láng coóng nhỉ. Tôi xin chọn ứng viên sáng giá nhất cho nhiệm kỳ bắt đầu từ 2012: đó chính là bác MU thành viên của "Nước Nga trong tôi". Láng o như sân bay Nội Bài. Tôi đề cử và bỏ một phiếu. He...he...chưa gửi bài mà đã thấy MU mỉm cười hưởng ứng rồi. |
Bác MU vừa gọi cho em rồi cụ Lý ạ, bác ấy không thể ra tranh cử được, vì đã nhận lời về làm "trợ lý ngôn ngữ" tiếng Nga cho CLB Manchester Uninted (MU) rồi. Nghề này bên ta có một dạo gọi là "thông ngôn" thời chế độ cũ hay "phiên dịch" thời chế độ tân tiến XHCN, nhưng nghe vậy không oai, nên đội tuyển quốc gia bèn nghĩ ra mỹ từ HLV phó "trợ lý ngôn ngữ", bắt đầu từ thời bác Vũ Tiến Thành. Nghề này, trộm vía, có bọn nhàn cư vi bất thiện đã nghĩ ra một "bỉ từ" khác để thay, đó là "phát âm hộ":emoticon-0102-bigsm
|
Trích:
Tôi chưa được chiêm ngưỡng dung nhan bác MU nên ko biết bác Trọc đầu hay Có tóc , nhưng để được làm UCV TT Nga cần có quốc tịch Nga nữa và 1 vài thứ nữa ...., QT Nga trước đây hơi khó nhưng nay dễ rồi , hy vọng là đến kỳ ứng cử bác ta kịp có được . |
@ bác Ly: Bác có đôi mắt thật tinh đời. Cám ơn bác đã ủng hộ! Từ mai em sẽ không bôi thuốc mọc tóc nữa: Đỡ tốn tiền mà lại mau đắc cử.
@ bác hungmgmi: Trợ lý ngôn ngữ đang băn khoăn không biết chọn phương án nào trong 2 phương án dịch sang tiếng Nga cái nghề "phát âm hộ": "произносить за..." hay "ударить рукой по..." @ bác MA: Về quốc tịch thì em là "Nga kều êu vodka". Về tóc thì em ít hơn ông Pu, về độ bóng thì không kém ông Zu - 2 ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế thứ 11 (theo quy luật bác tìm ra). |
Tìm bạn...không phải tìm bạn...mà lại tìm bạn...
Tôi có một người bạn nhờ tìm một người bạn của hắn trước đây từng học ở Nga, đẹp "chai", tư chất thông minh làu kinh thông sử cả Việt và Nga, đã lâu không gặp nên hắn có nhờ tôi gửi cái thông điệp này lên: "Chân lấm tay bùn", ngụ Tràng An. Ba cọc ba đồng, ấy cũng Bank. Trói gà không chặt, đòi trói cọp, Tên "húy" nghe như đội bóng "vàng". * * * Tiếu lâm một túi, tiền một túi. "Sap" che trán hói lông toàn lông. Rượu dăm ba chén là ông dịch, Muốn cười nghiêng ngã phải nhờ ông. He...he...Hắn vẽ chân dung bạn hắn qua..."cậu ông Trời". Không biết bạn của bạn tôi có lạc vào rừng 3N không? Nhờ các bác tìm và thông tin giúp tôi với nhé. |
Em biết bác ấy là ai rồi, nhưng em chả nói đâu, sợ bị bác MU mắng lắm:emoticon-0102-bigsm
|
Người bác cần tìm ở đây này:
http://diendan.nuocnga.net/member.php?u=2262 Nếu đúng thì bác trả công em như thế nào đây!? |
Lạc nhiều, các bác đem rang khắp nơi, em quy về đây cho "dễ thu hoạch" nhé! :emoticon-0116-evilg
1. Hôm nay báo Lao Động lại có một bài mới về 2 cụm từ "rung động" và "rúng động" đã làm diễn dàn mình một thời "ngả nghiêng", xin trích ra đây để các bác bình xét: Rúng trong rúng động: Có phải là rung? http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Rung-t...-la-rung/29146 Thứ Sáu, 14.1.2011 | 11:31 (GMT + 7) (LĐ) - Khi thấy tôi viết bài Câu chuyện “tây” và “ta” trả lời bạn đọc trên Lao Động Cuối tuần (số 2 -2011) vừa rồi, một anh bạn mê thể thao có gọi điện cho tôi và nói: “Này ông ạ, trên báo Thanh Niên, ra ngày 8-2-2011, có đăng bài Bóng đá Indonesia rúng động vì “giải đấu nổi loạn”. Bọn tôi đang cãi nhau vì từ rúng động này đấy. Tôi bảo đây chính là từ rung động theo cách phát âm địa phương (Dân trong Nam họ vẫn nói chệch thế mà!). Nhưng “tụi” bạn tôi chúng nó lại bảo rúng là rúng, rung là rung, giống nhau thế nào được. Tôi nghĩ là tôi đúng. Ông giúp tôi như vẫn trả lời trên báo nhé!”. Ông bạn nọ còn phân tích dài dòng, để tăng thêm luận cứ khẳng định lý lẽ của mình là hoàn toàn xác đáng. Tôi nhớ tại Hội thảo Ngữ học toàn quốc (do Hội Ngôn ngữ học tổ chức thường niên) năm 2010 vừa rồi, tiểu ban của chúng tôi cũng đã cãi nhau về chuyện này. Có một vị (giống như anh bạn tôi) cho rằng rúng động chỉ là cách phát âm khác của rung động (vốn có 2 nghĩa: 1. Chuyển động qua lại liên tiếp không theo một hướng xác định, do tác động từ bên ngoài; 2. Tác động đến tình cảm, làm nảy sinh cảm xúc). Theo vị này thì gần đây “mấy ông nhà báo” thích dùng chữ rúng để làm mới, nghe lạ tai, quảng cáo cho báo chứ “chẳng phải sáng tạo, chẳng giải quyết được cái gì”. Ông còn bảo, cách đọc rung và rúng giữa miền Bắc và miền Nam cũng giống như các trường hợp: mẹc-xì/méc-xi (merci: cám ơn), cạc/các vi dít (carte de visite: tấm danh thiếp), puộc/puốc-boa (pourboire: tiền thưởng thêm)... thôi. Lúc đó, tôi phân vân và cũng định lên tiếng phản bác. Nhưng sự tự tin quá mức của vị nọ, lại được mấy báo cáo viên khác gật gù tán thưởng làm cho sự hăng hái của tôi hơi bị chùn. Thực ra, đó cũng chỉ là chuyện nhỏ và rồi cũng bị quên đi. Đến bây giờ có anh bạn nhắc lại, tôi mới giật mình và vội vàng tra cứu xem sao. Việt Nam Tự-điển của Hội Khai trí tiến đức (Hà Nội, 1931) không thống kê rúng động, chỉ có từ rúng và định nghĩa rúng: “cũng như nghĩa bóng tiếng rung”. Nhưng Từ điển Việt Nam của Thanh Nghị (Sài Gòn, 1958) thì các từ rung, rung động, rúng, rúng động được sắp xếp riêng biệt: RUNG bt. Động đậy quanh đều; làm cho động đậy quanh đều. RUNG ĐỘNG bt. Rung và chuyển động; ngb. Làm cảm động. RÚNG đt. Làm cho chột dạ. RÚNG ĐỘNG đt. Nht. Rúng. Như vậy, theo Thanh Nghị, nghĩa của rung và rúng có sự khác hẳn nhau. Từ điển tiếng Việt (Văn Tân chủ biên, Hà Nội, 1977) không có từ rúng, rúng động. Đại từ điển tiếng Việt (Nguyễn Như Ý chủ biên, Hà Nội, 1999) thì cho rằng: RÚNG1 đgt. Chống đỡ làm cho ngay thẳng lại. RÚNG2 tt. Núng, nao núng. RÚNG ĐỘNG đgt. Nao núng, giao động. Còn theo Từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên, Hà Nội, 2007): RÚNG đg. (cũ) núng, nao núng. RÚNG ĐỘNG đg. 1.[ph.] rung chuyển, rung động, 2 (cũ) nao núng, dao động. Như vậy, các cuốn từ điển gần đây đã ghi nhận 2 nét nghĩa của rúng động. Một là có nghĩa “giống rung động” (một biến thể phương ngữ), hai là chỉ “sự nao núng, dao động”. Có lẽ các từ rúng động mà báo chí đang sử dụng nghiêng về nét nghĩa 2: Đối tượng đã có sự nao núng, dao động và tiếp đó là có sự chuyển động do chịu một sự tác động bên ngoài nào đó. Thí dụ: Chính trường Pakistan rúng động sau vụ ám sát ...; Thị trường vàng thế giới đột nhiên rúng động; Việc phát hiện ra một loạt bê bối dùng doping đã làm rúng động Olympic... Rung động cũng là sự rung chuyển từ tác động khách quan nhưng sự ảnh hưởng và mức độ chuyển động bất thường của rúng động cao hơn, khó lường hơn... Như vậy là các nhà báo kia dùng rúng động là có ý riêng chứ không đơn thuần chỉ là cách nói khác lạ, cốt gây ấn tượng. Dù quý anh bạn và được anh tin tưởng “giao nhiệm vụ” hỗ trợ anh, tôi cũng không chiều lòng anh được mà phải nói theo xu hướng sử dụng từ ngữ trên thực tế. PGS.TS PHẠM VĂN TÌNH 2. Trích:
Trích:
Còn chuyện "cơm lễ" thì không phải là "праздничный обед" đâu bác ạ, mà là cái dòng nho nhỏ hay in ở góc dưới bên trái giấy mời. Nó là: "Trang phục: com lê":emoticon-0102-bigsm Từ "bát phố" em vẫn chờ ý kiến các bác đấy nhé. Trích:
Vậy thì chữ "ngạn" trong "ngạn ngữ" nghĩa là gì? Có chỗ giải thích "ngạn" ở đây là lời nói người xưa truyền lại", đúng hay sai ạ? Mong các bác hiểu Hán ngữ cho em "mấy đường cơ bản"? Em xin cảm ơn:emoticon-0150-hands |
Em xin hiến kế cách giải nghĩa từ "bát phố" và "bát tiết"
Bát: Có nghĩa là "Tám" theo âm Hán Việt. Mà "Tám" trong Nam người ta thường chỉ đến những người hay nói chuyện tán dóc, lê la... như bà tám, cô tám...thời nay giới trẻ hay ngụ ý nói về việc "buôn dưa lê, bán dưa hấu...". Việc lượn loanh quanh phố phường, lê la chỗ nọ chỗ kia đã được người ta gọi tắt thành "Tám phố" và chuyển theo âm Hán thành "Bát phố" :emoticon-0136-giggl :emoticon-0136-giggl :emoticon-0136-giggl. Xuất phát tử "Bát phố" có nghĩa là lượn phố nên "bát tiết (học)" thì có nghĩa là "lượn tiết" hay "trốn tiết". |
Tôi thấy "bát tiết" có cả hai nghĩa như hai bác USY và hungmgmi đã dùng, còn "bát phố" - lang thang trên phố có nguồn gốc "đi bát":
http://user3.jabry.com/vbclub/imgs/binhbat.jpg |
Em lại nghĩ ra phương án giải thích này cơ.
Có một anh chàng lười ơi là lừoi, có bố làm to nên ỷ lại. Thế mà cũng lấy được vợ. Một bữa, bạn bè thấy anh ta ngáo ngơ trên phố, bèn hỏi: -Mày đi đâu thế? -Đi "bát phố". -Tức là sao? -Tức là đến chỗ bố phát cho ít tiền tiêu vặt. Đến chỗ bố làm việc. Ông bố thấy con trai mình tiu nghỉu, sau khi phát cho ít xiền liền hỏi: -Mày làm sao thế hả con? -Con vợ con láo quá, cứ cãi con nhem nhẻm ra. -Thế thì mày lại phải "bát tiết" rồi. -Tức là gì ah? -Tức là mày phải biết tát cho nó mấy cái, nghe rõ chưa? |
Qua tham khảo ý kiến phụ huynh, em có lời giải thích như sau:
"Ngạn" trong tiếng Hán có nghĩa là: vùng đất, địa phương. Như vậy hiểu "Tả ngạn", "Hữu ngạn" là "Bờ trái", "Bờ phải" thì cũng được, nhưng hơi hẹp. Phải hiểu là cả một vùng bên trái, bên phải của dòng sông. Còn “Ngạn” trong “Ngạn ngữ” vẫn là chữ "ngạn" đó với nghĩa “địa phương”. Ngạn ngữ hiểu nôm na là ngôn ngữ địa phương, gần như phương ngữ nhưng phạm vi sử dụng được cho là rộng hơn. Ngạn ngữ mà được sử dụng rộng rãi (phạm vi toàn quốc chẳng hạn) thành tục ngữ. “Bát phố”: Từ “Bát” có nguồn gốc tiếng Pháp: Battre le pavé = Bát phố (dịch nửa Tây nửa ta). |
Trích:
- "bát phố" thì chính xác là đi "gõ đá lát đường" rồi, hihi, nhưng giải thích như bạn daquen cũng thật là "đỉnh"!:emoticon-0136-giggl - Mì gà: hôm nay có thưởng à mà vui thế? |
Trích:
Phụ huynh nhà em giải thích kỹ hơn: Chữ "Ngạn" trong tiếng Hán viết như thế nào? Gồm có những chữ nào? Từ đó suy ra nó tượng hình cho cái gì? Và cuối cùng mới đến nghĩa của nó ra sao? Cụ còn bảo: Sông Hoàng Hà nó rộng và dài, ngày xưa gây cách trở nên tiếng nói của bờ bên này và bờ bên kia, ở đoạn bờ này với đoạn bờ kia có những cái khác nhau... Cho nên "ngạn ngữ" lúc đầu được hiểu là "tiếng của bờ kia". Dần dà nó mới có nghĩa như chúng ta hiểu bây giờ. |
Theo tôi hiểu:
"Bát" ở đây không có nghĩa số học hoặc số đếm. - "Bát phố": Dạo quanh phố phường với mục đích giải trí. Ngày xưa, lớp thanh niên chúng tôi khi ăn mặc tươm tất (quần âu simililà li cứng cựa, mặc áo sơ mi pôpơlin pha nilon 65%, thêm nữa có đôi "gò" dép nhựa trắng tiền phong - thì thôi rồi....). Chúng tôi rủ nhau dăm ba đứa cùng giới đèo nhau đi BÁT PHỐ với mục đích TRƯNG DIỆN. - "Bát tiết" - chắc chắn là trốn tiết học rồi. Khi đất nước mình đang lâm vào cuộc chiến tranh - Gần như cuộc tổng động viên đã làm cho giới trẻ lúc bấy giờ đứng ngồi không yên, ngay trong nhà trường - lũ học sinh chúng tôi cũng trong tâm trạng như vậy, những tiếthọc không quan trọng, chúng tôi vài đứa nháy nhau: "bát tiết". Ke ke, thấp hơn "bát" là "thất" nếu ghép lại là "thất tiết" lại là cụm từ thường dùng và rõ nghĩa.:emoticon-0136-giggl |
Trích:
|
Nhân việc cả nhà đang bàn luận về chữ Hán, BZ lại nhớ đến bài thớ trong Tam Quốc mà BZ rất thích. Xin mời các bác thưởng thức:
Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng Thị phi thành bại theo dòng nước Sừng sững cơ đồ bỗng tay không Núi xanh nguyên vẻ cũ Bao độ ánh chiều hồng Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi Vốn đã quen gió mát trăng trong Một vò rượu nếp vui gặp gỡ Chuyện đời tan trong chén rượu nồng ... Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống Vẫn rõ ràng sống động Bao gương mặt anh hùng Con đường xưa ngập trong cát bụi Thành quách xưa hóa thành hoang tàn Năm tháng oai hùng thành lịch sử Bao chiến công tên tuổi còn vang Mộng Bá Vương ai người quyết định Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân Sự đời vần vũ như mây gió Đổi thời gian đổi cả không gian... Tụ táng nhờ có duyên Ly hợp vốn do tình Trả món nợ non sông trước mắt Mặc đời sau thiên hạ luận bình... Nước Trường Giang hóa thành sông lệ Gió Trường Giang vang mãi bài ca Giữa bầu trời lịch sử muôn triệu ánh sao sa Trong dân gian vạn thủa ấy muôn triệu đóa hoa. |
Trích:
|
Trích:
Thất kinh nàng chửa biết là làm sao Truyện Kiều - Nguyễn Du |
Sài Gòn 36 nẻo chó
Ông bạn Nguyễn Ngọc Tiến có tiệm sửa xe lớn ở Tháp Chàm, Phan Rang, thắc mắc: bố khỉ, không biết chó Sài Gòn ra sao, chó Phan Rang mình chỉ dám vào một cái quán tuốt dưới Tấn Tài cách nhà cả bảy cây số, ăn mới yên tĩnh. Vì sợ ăn ở những quán xô bồ, dân lao động, họ say thì mình cũng phải bỏ chạy… Ông bạn Tiến ạ, Sài Gòn mà nói về chó thì mới nghe thôi đã thấy nước miếng lưu thông nhanh và lưu lượng nhiều hơn bình thường. Mình có ông giáo về vườn đâm ra thích truyện ngắn Con chó già của Kim Lân, dầu rằng ngày xưa dạy đại học, ông coi thường nhà văn này. Ông kể, một bữa đi ăn chó, ngồi giữa cái đám xô bồ, chợt nghe bàn bên cạnh có thằng cha nào đọc hai câu thơ: Hôm qua còn sủa gâu gâu Hôm nay lên dĩa để hầu quý anh. Ông đâm ra ngộ cái sự vô thường của chó. Và phản tỉnh về kiếp người. Đó, ông bạn Tiến có thấy không? Trong đám xô bồ ấy là cả một trời triết lý, triết học. Sài Gòn có vô số trường phái chó, nhưng mình vẫn thích chó xô bồ. Chỗ ấy vẫn gọi là chó hội nhập. Tà tụi với đám thợ thuyền, dân lao động chiều đi làm về. Rôm rả nhất là xóm thịt chó hẻm Cống Quỳnh, cạnh nhà sách Thanh Niên. Sài Gòn ít có vụ nhơn xực cẩu, "tới" rồi nhơn xực nhơn mà bác Tiến vẫn nơm nớp lo như ở Phan Rang. Những quán cày như thế, người ta khuyến khích xả rác xuống đất, người nhạy cảm ngồi thấy ghê ghê. Làm báo mà muốn ngóng chuyện thiên hạ thì vào đây. Thảng hoặc có anh nào thấy mình trơ trọi thì chồm qua mời rồi nhập với nhau, rồi nghe hàng lô chuyện của họ, rồi thấy đề tài để đeo đuổi, viết bài. Ấy là ăn chó phong cách xuống chó. Giờ đến chó lên voi: chó máy lạnh, nằm ở một phường thịt chó gần cầu Thị Nghè, đối diện hông Sở Thú. Vốn gốc 75, kiểu Nhật Tân. Bàn thấp, ngồi bệt xuống chiếu, yên tĩnh. Mỏi lưng thì nằm đại ra chiếu, đầu nghếch cao, ăn uống kiểu La Mã. Sài Gòn có nơi còn chu đáo xây luôn cái gọi là chỗ hò - trong sử La Mã là vomitum. Rượu Làng Vân hâm nóng thường xuyên. Tiếng máy lạnh chạy o o - máy xì-cơn-hen. Câu chuyện đậm đà riêng tư. Tạng ông bạn chắc hợp với chó này. Cả chó xuống chó và chó lên voi tựu trung đều thuộc trường phái 75. Họ nấu như học sinh làm văn mẫu. Hấp, nướng, chìa, mận, măng, dồi, lòng. Chẳng có gì khác biệt lắm đâu. Và nên nhớ chó là loại thịt đỏ nhất trong đám thịt đỏ trâu, bò, heo, dê, ngựa. Chỉ dặn ông bạn vào quán gọi hấp nhớ dặn cho chó nhà nghèo, ít mỡ, đỡ cholesterol. Chứ chó nhà giàu có con mỡ còn hơn mỡ heo! À, chỗ Cống Quỳnh còn có món đùi nướng, vài ngàn một đùi. Nhưng đừng tin vào gia vị ướp của quán - ăn vào bay mùi công nghiệp Kim Biên kinh lắm. Hãy gọi đùi chó "nướng cháy một chút, không son phấn", nghĩa là chẳng gia vị gì cả. Chấm với mắm, 75 gọi là, tôm, thì phải nhức buốt. Nhưng muốn mắm ngon, chịu khó ngồi đánh (khuấy) lại cho chín chén mắm thành phần gồm mắm tôm hạng bét, sả, bột ngọt, chanh, châm thêm tí rượu. Đánh cho đến khi chén mắm ngầu bọt như sông Hồng mùa lũ là tới. Nói lạnh thì phải nói tới nóng. Gọi là chó ấm cúng. Vào bàn lúc nào cũng có một em săn sóc cận kề. Chó một bên em một bên, hương nào cũng là hương rất riêng. Nói theo bác Tản, đúng là đồ ăn ngon phải có chỗ ăn ngon. Cũng chừng ấy món, lại có thêm gia vị sống, làm cho người ta thấy miếng chó vừa vô thường vừa thấm đẫm nhân sinh. Mình chẳng hiểu tại sao mấy tay liên quan đến luật pháp hay vào đây lắm. Chó ấm cúng ấy cũng trong cái xóm Thị Nghè thôi, có vào Sài Gòn ráng mà hỏi thăm, đạo nằm ở ngay cửa mồm, tục ngữ vẫn nói thế. Hồi nãy có nói chó nhà nghèo thì cũng phải nói chó nhà giàu. Có những người, nhất là dân lao động nặng, vẫn thích mỡ. Mỡ chó được hơn mỡ heo ở chỗ ít béo. Quấn với miếng lá mơ, é, ngổ mà ăn thì cái béo đã thần tiên lắm lắm rồi. Chó nhà giàu nằm ở đầu Lạc Long Quân, Tân Bình. Họ chuyên chó ba chỉ mỡ khổ dày, xắt miếng to, trông sang như các bàn ăn xứ Bắc… Bây giờ ta chuyển sang một nẻo chó khác: cày chính cống. Không chỉ phần mềm công nghệ thông tin mất bản quyền mà phần mềm ẩm thực cũng mất thê thảm tại đất Sài. Sài Gòn có tật cho người ta thuê nhà mở quán, sau đó ăn cắp nghề, đuổi người ta đi, lấy luôn cái "nhũ danh" của người ta. Muốn phăng ra những quán cày chính cống cũng không khó nếu là dân Sài Gòn. Những quán cày này thường năm lạc lõng đâu đó có chua dòng chữ quán gốc Cống Quỳnh nay dọn về. Chẳng hạn như chó Trần Tiến ở 258 Cách Mạng Tháng 8. Vào đây nếu đôi lúc muốn lếu láo chuyện văn nghệ văn gừng, vì cũng nghe âm hưởng đấy chớ (xin lỗi bác nhạc sĩ họ Trần). Hoặc một quán Nam Hà chính cống lạc lõng ở Trần Phú, v.v. Chính cống thì họ ướp thơm hơn một chút, không sành cũng chẳng nhận ra đâu hồng đâu tuyết. Nhưng hồi đầu bán ế, do không có phường - buôn có bạn bán có phường - thì chất lượng cũng xuống thôi. Hãy chuyển sang trường phái cổ điển hơn. Thịt chó di cư. Có những quán ở khu Ông Tạ dân Bắc 54 lúc nào cũng đông nghẹt. Lại chảnh, đóng cửa sớm. Đông không chắc là ngon, nói theo kiểu Bắc trên cả tuyệt vời, mà một phần lớn là do máu a dua của người đời. Có điều về mặt vệ sinh thực phẩm, quán đông là quán bao giờ thức ăn cũng mới - không có hàng tồn các hôm trước. Không lo chó chết, chó lác, chó ghẻ. Nghe tán ở Bắc chó lác có giá hơn, vì miếng da chó lác nướng có nhịp điệu chỗ mỏng chỗ dày mỗi chỗ một vị khác nhau. Ài! Thực là những nghệ sĩ ăn. Chính ở nơi nẻo chó này ra đời học thuyết chó chín món. Nói cho oai vậy chớ, bụng đâu mà ăn chín món. Ta chỉ chọn món ưng ý nhất thôi. Cái này bác Tiên phải hỏi mấy cha hai ba vợ thì rõ hơn cái hoàn cảnh ứng xử. Muốn ăn nhựa mận ngon nhất thì chịu khó chạy đến gần nhà thờ Vinh Sơn, đường 3 Tháng 2 - tiệm Sống trên đời. Một số người sành ăn thừa nhận ở đây nhựa mận số một. Cũng phái 54. Nơi đây chồng chủ quán còn là một tay giang hồ vào tù ra khám năm xưa - trước 75 - giờ đây gác kiếm qui ẩn. Có khi ông ta nổi hứng, nếu ông bạn khéo gợi, sẽ kể lại một mặt của Sài Gòn, một đoạn lịch sử Sài Gòn, những ngày tháng tù Côn Đảo có quen biết với một số tù chính trị của ông ta… Chó sân bay, cũng có kẻ gọi bừa phứa là chó tiếp viên. Gần khu nhà ở của tiếp viên hàng không có cả một nẻo chó. Nếu bác thích ngắm nhìn những bông hoa chuyên sống trên mây. Nhưng giờ đây thì những bông hoa ấy bớt thắm rồi, không còn mấy bông đậu hoa hậu như xưa, vì các nơi khác cũng biết tuyển người đẹp không riêng gì hàng không. Như bác Tiến biết, tiếp viên hàng không chỉ được tiếp tục công việc với hai S: sắc và sức khoẻ. Ngồi ăn chó mà nhìn qua bển thì cũng nhiều cái thú lắm chớ. Nhưng cũng nhớ cho mấy cô 2S đấy thường mắc những bệnh nghề nghiệp: nhiễm xạ (do ở độ cao không an toàn) nhưng ít thấy em nào đeo bảng chống xạ trên máy bay. Khó có thai - hiếm muộn. Có thai - khó nuôi con. Kinh nguyệt không đều do đồng hồ sinh học bị xáo trộn liên tục. Nước da bị khô… Mình lại lạc đề rồi. Thôi ra chó ngoại thành. Ở tận Hóc Môn, gần giáp giới với Củ Chi, trong một giáo xứ bắc di cư, hình như là Châu Nam, nhưng người nấu cày là dân Nam. Xe hơi thường đậu đông trước quán cày này. Có lẽ đường xa, nhậu cày bằng xe hơi mới an toàn. Hay là dân sang, tai to mặt lớn, nặng nợ với chó, những muốn ẩn dật bớt. Đời mà, dân đen như bọn mình lúc nào cũng muốn chường mặt, thì theo đạo âm dương, cũng phải có ngược lại… Mà bữa nào bác vào Sài Gòn? Theo SSM ......................... p/s: Cái chỗ ở Châu Nam thì Kóc cũng hay đến, chỉ bán vào buổi trưa. |
Bài này hay thật, bác Kóc ạ! Toàn những chỗ iem biết không. Thật ra, iem không ăn thịt Cầy, nhưng cũng có thể tham gia cùng hội với mọi người sau khi đã mua cho mình 1 món gì đó trên đường đi và mang vào quán. Thường thì iem hay mua món lòng lợn hay phá lấu để cùng uống "trà" với hội.
Thật tiếc vì mình lại không ăn thịt Cầy! :emoticon-0106-cryin |
Trích:
Em được biết "Tiết" có khá nhiều nghĩa, trong đó có tiết trời, trong ngữ cảnh này, số đếm có lẽ là tiết của các mùa xuân, hạ, thu, đông. "Tiết" là máu: phàm cái gì chế biến ăn được từ máu của động vật thì không ai gọi là máu mà đi kèm là chử tiết, ví dụ: ăn tiết canh lợn chứ không gọi là ăn máu lợn... Còn "bát tiết" là bát tiết canh khi nó đựng trong bát, nếu đựng bằng tô, chén, âu, đĩa thì sao nhỉ? Lại còn ngày xưa các cụ để lại câu: "Thủ tiết thờ chồng" Trình em thì thấp, ngôn ngữ thì đa nghĩa quá, em như chim chích lạc vào rừng. Xin các bác chỉ giáo. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:38. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.