Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   SUY NGẪM (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1872)

vidinhdhkt 25-01-2010 14:13

@ Muzhik.
Tớ không dám chắc, nhưng cái câu ấy hình như là "Lập thân tối hạ thị văn chương".
Còn về việc tu hú có đẻ nhờ vào tổ của chim sâu hay không thì tớ là dân miền núi nên tớ biết rõ, nhưng điều quan trọng là con chim sâu nhỏ bé và yếu đuối lại có một tấm lòng cao cả và vĩ đại - thế mới hay! Chứ tu hú mà đẻ nhờ vào tổ đại bàng rồi đại bàng chặc lưỡi mà rằng: "Chấp gì cái thằng tu hú ranh! Mình quẳng cho 1 con thỏ thì mấy đứa con của nó có mà ăn cả năm chưa hết!" và vẫn nuôi con cho thì lại không hay nữa. Phải thế không nhỉ?

Мужик 25-01-2010 14:32

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 49641)
@ Muzhik.
Tớ không dám chắc, nhưng cái câu ấy hình như là "Lập thân tối hạ thị văn chương".
Còn về việc tu hú có đẻ nhờ vào tổ của chim sâu hay không thì tớ là dân miền núi nên tớ biết rõ.

Đúng câu đấy rồi bác ạ! Thế mà em lại nhớ là "Lập thân tối kỵ hạ văn chương", may mà giật mình không post. Đấy, bác còn cho em đi "Phạm Tuân" nữa không?
Hôm trước em bảo Hà Nội toàn người dân tộc, bác có ..."gì" không ạ?

Hoa May 25-01-2010 14:59

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 49594)
@ Мужик.
Вижу: на нашем форуме появился бааальшой пищатель!

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 49603)
Cám ơn lão MU, bằng bút pháp của nhà văn chuyên nghiệp lão đã cho bà con nghe một câu chuyện đáng "giận mà thương".

Trích:

Мужик viết (Bài viết 49629)
Truyện được viết cách đây 3 năm. Khi đó làng em rộ lên phong trào mang thai hộ.

HM cũng nhớ là đã đọc câu chuyện này ở đâu đó rồi... chắc là của bác "nhà văn" Muzik của chúng ta. :emoticon-0100-smile Một câu chuyện giản dị, hành văn trôi chảy làm toát lên nhân cách cao đẹp của những cảnh đời nghèo mà tình nghĩa.

Phải chi "anh chị chim sâu" thất lạc trứng, ấp và nuôi con chim khác thì biết đâu được "trả nghĩa", được an ủi khi "về già" bác nhỉ. Chứ là tu hú, cho dù lúc này chịu ơn dưỡng dục, tỏ ra đáng yêu .. nhưng rồi lại cũng như mẹ chúng, phủi ơn và tiếp tục phá hoại (ăn trứng, đẻ nhờ) nữa thôi, hic!

Tội nghiệp anh chị chim sâu! :emoticon-0106-cryin

Nhưng mà thôi, "hết lòng cứu giúp người khốn khó - không cần tính đến ngày mai" có lẽ cũng là một nét nhân hậu đáng khen ...

vidinhdhkt 25-01-2010 15:05

@ Muzhik.
Kstachi, Phạm Tuân nói tiếng Nga hơi bị dở.
Còn về việc "ở HN toàn người dân tộc" thì chả có gì sai. Hoàn toàn đúng nữa là khác! Đố Muzhik tìm được ở HN một người bảo rằng "Tớ chả...dân tộc gì hết!" đấy!
Dưng mà coi chừng đấy, Muzhik ạ. Tớ có 1 ông anh họ (tất nhiên là cùng dân tộc với tớ, cũng học ở LX, cũng đang ở HN - thêm 1 điều nữa: cũng biết tiếng Nga) đấy! Nhỡ mà ông ấy ngó vào NNN thấy Muzhik trêu chọc người dân tộc thì ông ấy quẳng cho Muzhik cả 1 quả núi chứ không phải 1 vài hòn đá như cụ nqbinhdi đâu! Lúc ấy thì tớ cũng bó tay, không cứu được ông bạn земляк (москвич) по имени Lão Nông đâu!

Мужик 25-01-2010 15:35

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 49651)
@ Muzhik.
Kstachi, Phạm Tuân nói tiếng Nga hơi bị dở.

Cái này thì em biết:
- Что вы будете делать в дальнейшем?
- Я буду заботат как зансе!
Phải không bác? Nhưng quan trọng gì. Kể cả không biết tiếng Nga bác Phạm Tuân vẫn là anh hùng.

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 49651)
Dưng mà coi chừng đấy, Muzhik ạ. Tớ có 1 ông anh họ (tất nhiên là cùng dân tộc với tớ, cũng học ở LX, cũng đang ở HN - thêm 1 điều nữa: cũng biết tiếng Nga) đấy! Nhỡ mà ông ấy ngó vào NNN thấy Muzhik trêu chọc người dân tộc thì ông ấy quẳng cho Muzhik cả 1 quả núi chứ không phải 1 vài hòn đá như cụ nqbinhdi đâu! Lúc ấy thì tớ cũng bó tay, không cứu được ông bạn земляк (москвич) по имени Lão Nông đâu!

Chết! Làm thế nào bây giờ hả bác? Sao bác không bảo em ngay, đến khi em hỏi bác mới nói! Mến nhau thế đấy.

Мужик 25-01-2010 16:31

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 49650)
HM cũng nhớ là đã đọc câu chuyện này ở đâu đó rồi... chắc là của bác "nhà văn" Muzik của chúng ta. :emoticon-0100-smile Một câu chuyện giản dị, hành văn trôi chảy làm toát lên nhân cách cao đẹp của những cảnh đời nghèo mà tình nghĩa.

Nếu HM đọc trong báo "Hoa học trò" hay "Thiếu niên tiền phong" (MU không nhớ rõ) thì đúng đấy!
Trích:

Phải chi "anh chị chim sâu" thất lạc trứng, ấp và nuôi con chim khác thì biết đâu được "trả nghĩa", được an ủi khi "về già" bác nhỉ. Chứ là tu hú, cho dù lúc này chịu ơn dưỡng dục, tỏ ra đáng yêu .. nhưng rồi lại cũng như mẹ chúng, phủi ơn và tiếp tục phá hoại (ăn trứng, đẻ nhờ) nữa thôi, hic!...
Чингиз Айтматов писал: "Чтобы избежать неприятностей, не делай другим добра!" (Белый пароход)
Buồn, nhưng cuộc sống lại hay như thế!
Trích:

Nhưng mà thôi, "hết lòng cứu giúp người khốn khó - không cần tính đến ngày mai" có lẽ cũng là một nét nhân hậu đáng khen ...
Khi chân thành giúp người khác, chắc không ai nghĩ là để được trả ơn, phải không HM?

Hắc Bạch 25-01-2010 16:39

Trích:

Мужик viết (Bài viết 49665)
Чингиз Айтматов писал: "Чтобы избежать неприятностей, не делай другим добра!" (Белый пароход)
Buồn, nhưng cuộc sống lại hay như thế!

Để khỏi "làm phúc phải tội" :emoticon-0106-cryin

LyMisaD88 25-01-2010 18:08

Em xin tiếp chuyện chim sâu của lão MU mà hình như em đã đọc được ở đâu đó, vui hay buồn tùy theo tâm trạng vì chuyện đã hay có thể xẩy ra:
Ngày tháng trôi qua, xuân hạ thu đông suốt bốn mùa, các con của chim sâu lớn nhanh như thổi, vợ chồng chim sâu chăm chỉ làm quần quật quanh năm suốt tháng mà vẫn không kiếm đủ sâu để nuôi con. Mỗi ngày, chim chồng chim vợ tất bật chạy ngược, chạy xuôi hết khu vườn này đến khu vườn khác mà cũng chỉ kiếm được vài con. Sâu mỗi ngày mỗi hiếm vì cái vườn rau cải nở hoa vàng đầy sâu mà chẳng hiểu sao bây giờ không còn một mống, lại nghe cái mùi hắc hắc nồng nồng của loại hóa chất gì đó mà người chủ vườn cải phun vào. Có hôm, vợ chồng chim sâu chỉ mang về được nhõn một con sâu, vợ chồng đành uống sương đêm thay sâu, dành hết cho hai con, thế mà chúng nó tranh nhau đứa nhiều đứa ít nên mổ nhau đến rứt cả lông cánh. Chim chồng suốt đêm trằn trọc không ngủ, đắn đo mãi mới bảo chim vợ:
- Bà nó ơi, hay ta mở cái kho dự trữ sâu sấy khô cho con nó ăn cho chóng lớn hả bà.
Nghe bùi tai, vã lại sức càng ngày càng kiệt, chim mẹ lại nghĩ nếu con lớn khôn kiểu gì nó chẳng báo hiếu cho cha mẹ. Chim mẹ nghĩ lung lắm nhưng cũng đành mở cái kho sâu khô hai vợ chồng ki cóp bao năm dành dụm để dưỡng tuổi già. Chỉ một loáng hai con chim con chén sạch như lau, lại còn tìm quanh xem còn cái kho dự trữ sâu khô nào mà bố mẹ nó còn cất giấu hay không.
Ngày tháng trôi đi, các con của chim sâu rồi cũng đủ lông đủ cánh rời tổ tập bay. Thầy hướng dẫn tập bay là đôi chim tu hú sau khi tiệc tùng no say ngày nào cũng đến canh chừng trên cành mít gần tổ chim sâu. Nhìn các con bay lượn, tự tìm mồi vợ chồng chim sâu thấy hả lòng hả dạ, tự hào quá đỗi.
Một ngày kia, đôi vợ chồng chim sâu lúc này đã quá già yếu, cố sức lắm chỉ bay được một quảng ngắn nhưng cũng chẳng bắt được con sâu nào. Tiếng gọi nhau lách chách, lách chách ngày xưa vui tai là thế bây giờ trở thành khàn đục.
Khi chúng đi học, được vợ chồng tu hú giáo huấn đủ điều rằng thì là dòng dõi của con như thế...như thế...và chúng lờ mờ hiểu ra.
Đến lúc hai vợ chồng chim sâu không đủ sức bay ra khỏi tổ, chim tu hú anh bảo em: mình phải có trách nhiệm với bố mẹ già yếu chứ. Nói là làm, nó chọn một quả vải đầu mùa chín mọng ngon nhất vườn tha về để cạnh đôi chim sâu già ốm yếu. Đôi chim sâu già mở đôi mắt mờ đục nhìn quả vải chín mọng, dù không ăn được nhưng cũng mãn nguyện trong lòng.
Chim tu hú em lại nghĩ khác, nó bảo chim anh: anh xem này, chúng ta to lớn, đẹp đẽ, tài giỏi nhường này mà lại sinh ra bởi những người nhỏ thó ốm yếu thế kia ư? Chắc không phải rồi anh ơi.
Hai thằng chim tu hú cùng bán tín bán nghi rồi sà xuống chiếc tổ nhỏ xíu ọp ẹp lâu ngày không được sửa sang và thế là chuyện gì đến phải đến. Cả đôi giật mình vù cánh bay lên cùng đàn tu hú, miệng kêu tu...hu...tu...hu...
Không lâu sau, loài người ghi thêm tên của loài chim sâu vào sách đỏ.
Mong lão MU đại xá mà nối thêm chuyện chim sâu. Ly tôi thích câu chuyện có hậu hơn thế này

vidinhdhkt 25-01-2010 18:15

Ối giời ơi, bác nqbinhdi ơi, mau mau về rồi anh em ta cùng nộp đơn xin theo học Trường viết văn Nguyễn Du thôi! Ở chuồng mình người ta "пищают" ầm ầm, chả lẽ anh em ta lại kém miếng?

Hoa May 25-01-2010 18:32

Trích:

vidinhdhkt viết (Bài viết 49679)
Ối giời ơi, bác nqbinhdi ơi, mau mau về rồi anh em ta cùng nộp đơn xin theo học Trường viết văn Nguyễn Du thôi! Ở chuồng mình người ta "пищают" ầm ầm, chả lẽ anh em ta lại kém miếng?

Ấy ấy, đây là "Suy ngẫm" kia mà bác :emoticon-0136-giggl

Nhưng mà chưa cần đến trường viết văn Nguyễn Du, các bác vẫn múa bút ầm ầm ào ào đấy thôi! :emoticon-0171-star:

@bác Muzik: Bác gợi ý thế thì HM nhớ rồi: đúng là HM đã đọc câu chuyện này ở một tạp chí thiếu niên - nhưng tên là "Mực tím" - tờ báo ruột của "heo con" trong nhà.

Em lạm bàn thêm chút: Khi làm việc thiện (thực sự) chắc không ai nghĩ đến được trả ơn, nhất là sự trả ơn từ chính những người khốn khó ấy. Tuy nhiên, nếu biết trước là việc thiện ấy sẽ vô nghĩa (như nuôi tu hú ấy), thì người ta có tiếp tục hết mình không ạh? :emoticon-0127-lipss

@bác Lymisa: Kết cục bác viết tiếp đúng là buồn. Nhưng biết làm sao, vì sự thật nó sẽ là như thế đấy, bởi vì nó là con tu hú mà!

Мужик 25-01-2010 20:43

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 49680)
Em lạm bàn thêm chút: Khi làm việc thiện (thực sự) chắc không ai nghĩ đến được trả ơn, nhất là sự trả ơn từ chính những người khốn khó ấy. Tuy nhiên, nếu biết trước là việc thiện ấy sẽ vô nghĩa (như nuôi tu hú ấy), thì người ta có tiếp tục hết mình không ạh? :emoticon-0127-lipss

Trước đây MU và gia đình hay đóng góp từ thiện (số lượng mỗi lần không nhiều) qua một tổ chức chính thức (không tiện nêu tên). Nhưng sau vài lần đài, báo đưa tin về sự hao hụt, bớt xén, không đúng địa chỉ v.v... MU không làm từ thiện qua tổ chức này nữa mà đóng góp vào quỹ "Tình nghĩa" của cơ quan, trực tiếp nuôi dưỡng trọn đời một số bà mẹ VNAH ở Quảng Ngãi.

Мужик 25-01-2010 21:00

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 49676)
Không lâu sau, loài người ghi thêm tên của loài chim sâu vào sách đỏ.
Mong lão MU đại xá mà nối thêm chuyện chim sâu. Ly tôi thích câu chuyện có hậu hơn thế này

Để chuyện có hậu hơn, bác cho em thêm thời gian. Tự thân không làm được thì đi ...thuê (em lại tếu rồi!). Còn ngay bây giờ, để câu chuyện có hậu hơn một chút (một chút thôi), em xin được thêm 5 từ vào câu kết của bác, thay "loài người" bằng "người ta" (để tránh trong một câu có 2 từ "loài"), bỏ từ "của" (cho câu văn bớt nặng nề). Bác đồng ý chứ?

Không lâu sau, người ta ghi thêm tên loài chim sâu và cả tu hú nữa vào sách đỏ.

TrungDN 25-01-2010 22:20

Trích:

LyMisaD88 viết (Bài viết 49676)
chim mẹ lại nghĩ nếu con lớn khôn kiểu gì nó chẳng báo hiếu cho cha mẹ.

Có lẽ ăn toàn sâu nên chỉ nghĩ được đến thế.
Thế mà cứ tưởng mẹ nào cũng là mẹ.

Old Tiger 27-01-2010 11:05

OT nhận được một thông điệp từ những người bạn. Đúng là thấy thực sự cần suy ngẫm. Xin post lên đây để chia sẻ.

Sau đây là toàn bộ thông điệp:


Hãy bớt ăn chơi đi. Đừng than vãn về số phận nữa. Hãy nhìn đây để thấy rằng chúng ta vẫn còn hạnh phúc lắm!

Châu phi


“Kền kền chờ đợi” – Bức ảnh cũ rích và đã được post trên rất nhìêu diễn đàn nhưng hôm nay mình vẫn sử dụng lại vì mình thấy hình ảnh này nó “thật 1 cách trần trụi” và khiến cho người xem phải chạnh lòng…


1 bức ảnh khác cũng không mới mẻ hay xa lạ gì: 1 bàn tay bé xíu, ốm yếu, còi cọc của the BLACK lọt thỏm trên bàn tay the WHITE. Nhìn thương lắm…

[CENTER]http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image004.jpg

Mình thích tấm hình này. Đáng lẽ nó đã phải là poster ở các nước để kêu gọi mọi người quan tâm đến châu Phi rồi chứ !

Bây giờ thì tụi mình đến với nạn đói thôi. Mọi người tự cảm nhận….Mình xin miễn bình luận vì bản thân những tấm ảnh này đã nói lên rất nhiều điều rồi…

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image006.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image007.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image008.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image009.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image010.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image011.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image012.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image013.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image014.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image016.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image017.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image018.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image020.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image021.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image022.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image023.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image025.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image026.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image027.jpg

http://i327.photobucket.com/albums/k...a/image029.jpg

Đó là nạn đói, bây giờ tới nạn khát…


Uống nước tiểu bò để chống chọi với cơn khát bên đó là chuyện bình thường. Nhìn hình mà thấy buồn ghê. “human….”


Nguồn nước của họ nè.


“Cầu mưa” – Bức ảnh được chụp ở Uganda năm 1995.

Có những ánh mắt, những khuôn mặt, những cái nhìn…rất khó quên…


Họ đang rất cần sự giúp đỡ từ chúng ta…Hãy làm những gì bạn có thể!


Nguồn: http://forum.buonchuyen.info

hungmgmi 04-02-2010 01:00

Hôm nay hungmgmi được đọc bản thảo của một CTV nhí gửi đến. Một câu chuyện ngắn, xúc động. Thấy bài viết quá hay, thử gõ vài từ trên mạng, thì tìm được đúng câu chuyện trên, nhưng số phận nhân vật trong câu chuyện đã khác. Có lẽ bạn đọc nhỏ tuổi này đã đọc Chiếc hộp yêu thương và không muốn một cô bé ngây thơ, hiếu thảo, đáng yêu như vậy phải lìa bỏ cõi đời nên đã đã cố gắng viết lại, để cho cô bé được sống...

Chiếc hộp yêu thương

http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/tr...qua-290309.jpg

Chuyện kể rằng có một người đàn ông đang phạt đứa con gái 3 tuổi của mình chỉ vì tội phung phí những tờ giấy gói vàng. Gia đình đang khó khăn và chỉ riêng vấn đề tiền bạc cũng đủ làm ông đau đầu.

Ông bố tức điên khi đứa trẻ cố sức trang trí cho một chiếc hộp để đặt dưới cây thông Noel. Tuy vậy cô con gái nhỏ bé lại mang hộp quà đó đến cho cha mình vào buổi sáng hôm sau và nói: “Món quà này là dành cho ba”.


Người đàn ông bắt đầu cảm thấy bối rối vì trót la mắng với đứa con bé bỏng của mình. Nhưng rồi giận dữ quay trở lại khi ông mở chiếc hộp đó ra: Đó chỉ là một chiếc hộp rỗng.



Ông lớn tiếng với cô con gái rằng: “Con có biết khi tặng ai đó một món quà, thì cái chứa ở bên trong mới là điều đem đến niềm vui và ngạc nhiên cho họ không?”.



Cô con gái bé nhỏ ngước đôi mắt ngạc nhiên ngấn nước nhìn cha rồi oà khóc: “Ba à, nó không phải là chiếc hộp rỗng. Con đã thổi những nụ hôn yêu thương của con vào trong chiếc hộp này. Con muốn tặng tất cả chúng cho ba mà”.



Sững sờ, người đàn ông choàng tay ôm lấy đứa con gái bé nhỏ, ngây thơ nhưng rất đáng yêu ấy vào trong lòng, nghẹn ngào nói lời xin lỗi.



Thật không may, chẳng bao lâu sau cô bé mất. Người cha giữ mãi chiếc hộp bọc giấy màu vàng đó bên giường ngủ của mình trong nhiều năm. Bất cứ khi nào cảm thấy chán nản, ông lại lấy ra những nụ hôn tưởng tượng đầy yêu thương của cô con gái và nhớ về tình yêu của một đứa trẻ - người đã đặt chúng với tất cả niềm tin vào trong chiếc hộp rỗng này.



Minh Anh
Theo IC
http://dantri.com.vn/c130/s130-31586...yeu-thuong.htm

BelayaZima 04-02-2010 08:44

Những vết đinh

Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu:" Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ".

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào. Cậu đến thưa với cha và ông bảo:" Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào".

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:

"Con đã làm rất tốt nhưng con hãy nhìn vào những cái lỗ còn để lại trên hàng rào. Hàng rào sẽ chẳng bao giờ còn nguyên vẹn như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: Vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

***********************

Câu chuyện này có trên mạng từ rất lâu rồi ( nhưng không đầy đủ). BZ đã đọc từ cuốn "Quà tặng cuộc sống" từ hồi còn học cấp 3. Hôm nay tình cờ mở ra đọc lại nên BZ gõ lên NNN. Hy vọng tất cả chúng ta cùng kiềm chế được những cơn giận không cần thiết để không để lại những vết đinh trong lòng những người xung quanh :emoticon-0155-flowe.

hungmgmi 04-02-2010 09:12

Cảm ơn BZ đã gõ lại câu chuyện này. Đây là một trong những câu chuyện mà mình thích nhất khi đọc seri Quà tặng cuộc sống, in trên giấy trắng, khổ nhỏ như tờ Hoa học trò do Nhà xuất bản Trẻ in. Các câu chuyện này hầu hết được dịch từ tiếng Anh, hình như bên Mỹ người ta gọi đó là Súp gà cho tâm hồn. Lạ là hình như seri này không bán chạy lắm ngoài HN thì phải, nên trên Đinh Lễ, Nguyễn Xí người ta bày ê hề các cuốn sách này ngoài hè đường, bán giảm giá.
Mình lại nhớ là người ông dạy cháu bài học đó, nên khi kể lại, toàn thay người cha bằng...ông. Trí nhớ tồi tệ thật.

BelayaZima 04-02-2010 09:21

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 50424)
Cảm ơn BZ đã gõ lại câu chuyện này. Đây là một trong những câu chuyện mà mình thích nhất khi đọc seri Quà tặng cuộc sống, in trên giấy trắng, khổ nhỏ như tờ Hoa học trò do Nhà xuất bản Trẻ in. Các câu chuyện này hầu hết được dịch từ tiếng Anh, hình như bên Mỹ người ta gọi đó là Súp gà cho tâm hồn. Lạ là hình như seri này không bán chạy lắm ngoài HN thì phải, nên trên Đinh Lễ, Nguyễn Xí người ta bày ê hề các cuốn sách này ngoài hè đường, bán giảm giá.
Mình lại nhớ là người ông dạy cháu bài học đó, nên khi kể lại, toàn thay người cha bằng...ông. Trí nhớ tồi tệ thật.

Ô, đúng là BZ có cuốn khổ nhỏ của NXB Trẻ từ xưa đấy bác hungmgmi ạ. Hình như đây là cuốn đầu tiên phát hành câu chuyện trên. Sau này loạt sách "Chicken Soup for the Soul" - Hạt giống tâm hồn của First News - Trí Việt cũng có đăng lại câu chuyện trên và rất nhiều câu chuyện ý nghĩa khác.

Kóc Khơ Me 17-02-2010 18:51

Tình cờ em đọc trên Tuổi Trẻ, thấy cay mắt (em cũng là dân công trường trước đây). Nếu bài không thích hợp ở 4room, các mod xóa dùm nha.
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...88&ChannelID=3
Trích:

Người công nhân già ở trạm xe buýt ngày tết

TTO - 13 giờ 42 phút mùng 1 Tết. Xa lộ Hà Nội lưa thưa người ngược xuôi. Phía bên kia đường, trạm xe buýt hướng về Suối Tiên, một người đàn ông lặng lẽ trong bộ đồ đồng phục công nhân thẩn thơ bên chiếc ba lô cũ.

Ông đưa đôi mắt buồn và mệt mỏi nhìn người rộn rã trong quần áo mới vi vu trên đường. Hành trang trong ba lô của ông là mấy bộ quần áo công nhân, một cái võng, mền mùng và một chiếc áo gió.

Đặc biệt, trong quyển tập học sinh đã cong mép của ông có bức ảnh một người phụ nữ cười tươi kèm dòng chữ viết rất nắn nót phía dưới: Vợ mất ngày âm lịch 10.10.2009. Bệnh tê liệt. Thương nhớ mãi”…


Hũ củ kiệu ông Tuấn nhặt được ở gần cây xăng trên xa lộ Hà Nội (đoạn quận 9) là thức ăn “cầm cự” sáng mùng 1 Tết của ông.


Người đàn ông ấy là tên Trần Văn Tuấn - công nhân một công ty cổ phần đầu tư xây dựng. Nhà ông ở ấp 3, xã Lộc Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre.

65 tuổi đời, tròn 25 năm làm thợ xây. Gần Tết, ông theo công trình ở gần địa đạo Nhơn Trạch; cách khu công nghiệp Nhơn Trạch (Đồng Nai) gần 10km. Ông bảo, mỗi năm chỉ về quê hai lần vào ngày mùng 5 tháng 5 và mấy ngày Tết.

“Lẽ ra chiều 28 Tết lãnh lương xong là tôi về quê luôn. Tháng cuối năm vừa rồi tôi làm cả ngày chủ nhật để kiếm thêm tiền về Tết. Tiền công mỗi ngày 160.000 đồng thì tính ra cũng tròm trèm trên dưới 5 triệu đồng. Vậy mà bị người cai thầu giựt hết tiền, trốn về Quảng Ngãi”, ông kể, giọng nghẹn lại.

Ông bặm môi ráng nén những giọt nước mắt: “Lúc chỉ huy trưởng công trình đưa tiền lương cho cai thầu (tên Tâm - người Quảng Ngãi, nhận lãnh khoán xây tô) để phát cho nhóm anh em công nhân vào cuối ngày, chúng tôi (nhóm 10 người) đều nhìn thấy… Ổng nói ra cây xăng Tính Nghĩa (xã Thạch Yên - huyện Nhơn Trạch - tỉnh Đồng Nai) đổi tiền lẻ phát lương cho anh em".

Ông kể tiếp: "Anh em chúng tôi đi bộ ra cây xăng Tính Nghĩa đợi từ 5 giờ chiều không thấy ổng đâu. Ráng đợi cho đến tối thui vẫn không thấy thì mới biết bị người ta giựt tiền bỏ trốn. Cai thầu không phải người của công ty mà ở ngoài xin vào lãnh thầu phần khối lượng. Chớ công ty của tôi tốt lắm, tháng nào cũng trả lương đúng ngày đàng hoàng”.

Thế là cả nhóm công nhân, người quê Thanh Hóa, Đà Nẵng, Quảng Ngãi ; người quê Cà Mau, Bến Tre... thất sắc, buồn thiu; mạnh ai nấy tìm đường về quê khi trong túi không một đồng tiền công.

Riêng với ông, tiền lương tháng trước còn dư, ông gửi hết về dưới quê cho cô con gái út đang học ĐH Y dược Cần Thơ. Trong túi không còn một đồng lẻ. Bà chủ phòng trọ réo đóng 100.000 đồng, ông đau khổ lựa lời xin khất lại và hứa qua Tết lên làm trả sau…

Đêm 28 Tết, người công nhân già ấy đi bộ từ cây xăng Tính Nghĩa (huyện Nhơn Trạch - Đồng Nai) hướng về Sài Gòn.

“Có lúc đói quá, khát quá không đi nổi, tôi liều mình dẹp hết sĩ diện vào xin cơm, xin nước một nhà bên đường. Bà chủ nhà nhìn một lượt rồi bảo: Ông khỏe mạnh còn chân còn tay sao lại đi xin? Tôi không nói nổi câu nào, bỏ đi… Cũng đúng thôi. Mình khỏe mạnh, lành lặn thế này lại đi xin ăn, ai tin? Tôi chỉ còn mong tìm được ngôi chùa nào dọc đường, ghé vào xin cơm nhà Phật. Có lúc tôi quá giang được xe ba gác. Tổng cộng tôi quá giang được ba lần. Họ chở mình được khúc nào hay khúc đó”, ông bảo.

Lần cuối cùng quá giang đến ngã 3 Vũng Tàu thì đã 12 giờ khuya. Người đàn ông ấy lại thất thểu đi bộ về ngã ba Tân Vạn.

5 giờ sáng 29 Tết thì tới ngã tư Thủ Đức. Nhìn quanh không thấy ngôi chùa nào, đói lả, ông ráng quay lại ngôi chùa gần nghĩa trang liệt sĩ TP.HCM xin cơm. Thấy nhiều người lỉnh kỉnh đồ đạc, quà cáp náo nức bắt xe về quê, ông ứa nước mắt. Một thanh niên quăng nửa trái bắp xuống nền đất. Ông không dám thẳng tay nhặt mà vờ lấy chân đá văng ra xa rồi giả bộ đặt ba lô xuống bên cạnh, lấy nước rửa trôi đất và khăn mặt lau sạch. Ăn trong nước mắt.

Ông vào chùa xin cơm rồi lại đi bộ về hướng ngã 4 Thủ Đức. Khi đi đến trạm xăng Ngọc Điệp (gần siêu thị Co.opMart Thủ Đức), nhìn hũ củ kiệu nằm lăn lóc trên bãi cỏ, ông tưởng hộp cơm. Đói quá, ông ăn hết 1/3 hũ rồi lại loanh quanh những trạm xe buýt dọc xa lộ Hà Nội. Bên này nắng thì ông lại chạy qua bên kia đường.


Bức ảnh người vợ đã mất trong cuốn tập học sinh mà ông Tuấn luôn mang theo bên mình


Đêm giao thừa, ông dừng chân ở trạm thu phí gần cầu Rạch Chiếc trên xa lộ Hà Nội. Bữa ăn đón năm mới là nửa ổ bánh mì khô khốc, cứng ngắc, kiến bu đầy, thịt nồng mùi thiu lăn lóc bên vệ đường.

“Lúc cúi xuống nhặt ổ bánh mì đó, tôi tủi quá, khóc. Trong đời mình, tôi chưa bao giờ khốn khổ, tủi nhục như vậy… Ổ bánh mì đã ôi thiu nhưng vẫn phải ăn. Ăn để mà sống. Tôi nghĩ đến 5 đứa con của mình, rồi lại nhớ 8 cháu ngoại lít nhít mà khóc. Năm nào cũng lì xì cho tụi nó. Tôi tính lãnh tiền xong sẽ lì xì cho tụi nhỏ, đứa lớn 20.000 đồng, đứa nhỏ 10.000 đồng. Nhưng giờ thì… Rồi lại nghĩ không biết sắp nhỏ ở nhà có lo bàn thờ nhang khói cho mẹ nó tới nơi tới chốn không”, ông rơm rớm nước mắt nói.

Vợ ông mất gần cuối năm 2009. Suốt 2 năm bà bị liệt, ông nghỉ làm 2 năm, ở bên cạnh chăm sóc vợ. Sống với nhau mấy chục năm, hai vợ chồng chưa bao giờ lớn tiếng… Bà đi rồi, con cái ông nhất quyết không cho bố đi làm nữa.

Nhưng ông nghĩ bụng: “Lủi thủi ở nhà một mình buồn quá, lại đi. Đi làm để kiếm thêm tiền lo cho nhỏ út đang học ĐH Y dược Cần Thơ. Mỗi tháng các chị gom được 2 triệu đồng cộng với 2 triệu của mình nữa là 4 triệu đồng gởi cho con ăn học. Nó sắp ra trường rồi, mình ráng cực chút xíu nữa cho con thành tài".

Người công nhân già ấy "không cho mấy đứa nhỏ biết chuyện này, sợ chúng thương cha rồi lại tủi thân"; rồi tính: tới mùng 6 Tết các công trình xây dựng làm lại xin vô làm một tuần rồi mới về nhà... "Ngồi nhìn người ta đi chơi Tết, được đoàn tụ gia đình tủi quá” - ông nói mà đôi mắt đàn ông đỏ hoe.

Tôi mời ông đi dùng bữa cơm ngày tết ở một quán ven đường. Mời mọc mãi ông chỉ dám gọi một dĩa cơm trứng chiên và dứt khoát không gọi nước dù tôi cố mời.

Đi thăm một người thân ngày mùng một tết, thú thật tôi chỉ chuẩn bị mấy tờ tiền mới để làm tiền lì xì. Kín đáo, tôi cầm tay chú gửi hết số tiền ấy chỉ mong chú được về quê xum vầy với con cháu ngày tết.

Chú không nhận vì "Con viết báo chú biết mà, đâu có dư giả gì đâu".

Tôi nằn nì mãi chú mới nhận trước khi lên xe về quê. Lúc ấy là một buổi chiều xuân. Con cháu ở nhà chắc cũng trông cha về lắm...

... Hơn 21g tối mùng một, trái tim tôi như vỡ òa niềm vui khi nhận được điện thoại của chú gọi lên rưng rưng báo tin đã về đến nhà: "Không có con, chắc chú vẫn vạ vật ở vỉa hè Sài Gòn mấy ngày tết. Hôm nào lên Sài Gòn làm lại, chú cháu mình gặp nhau nghen con...". Rồi chú chuyển máy cho cô con gái, Đầu dây bên kia, giọng một cô gái quê Bến Tre chân chất: "Tụi em cám ơn chị. Bữa nào ráng về quê em chơi nghen chị...".

MY LĂNG
..........................................

Hoa May 21-02-2010 23:13

Bí quyết 90/10
 
Ngày mai là ngày đầu tiên đi học, đi làm sau kỳ nghỉ thật dài ... Lại những ngày tháng bộn bề lo toan.
Với hi vọng sẽ đến với cả nhà 3N trong ngày đi làm đầu tiên thật nhiều may mắn, tốt đẹp, HM xin gửi một "bí quyết" nhỏ mà HM rất tâm đắc khi đọc nó trong tập nội san Cty nhân dịp Tết.

Cuộc đời do bạn quyết định:

Bí quyết 90/10

Bí quyết 90/10 là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ:
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được.
Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn.
Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc.
Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi.
Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa đón. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút.
Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà...
Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra...
Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
:emoticon-0107-sweat

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình.
Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.

Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác.
Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”.
Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa đón.
Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm.
Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%.

Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.
Chúc bạn thành công!

:emoticon-0155-flowe


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:30.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.