![]() |
Trích:
В берез изглоданные кости. Theo Geo, chuyển tải đúng nghĩa "Như nghĩa trang, trong khu vườn giờ đây rải rác xương (trắng) bach dương" là ổn, cho chữ "người" vào nghe rờn rợn...:emoticon-0102-bigsm. Geo chưa tìm hiểu được chữ изглоданные. |
Bác Geobic ơi, "изглоданный" là tính động từ, xuất phát từ động từ изглодать.
Trích:
Trích:
|
Trích:
Lần trước USY góp ý cho Geo rất xác đáng, không thể dùng "cây bạch dương di động" được, tuy như thế chẳng sai với bản gốc. |
Trích:
|
@ : Câu "Nước Nga vàng cánh đông màu đỏ thắm" là ở trong bài thơ nào ạ ?
|
Trích:
|
Trích:
|
Đành lỗi 1 câu gần cuối không dịch đủ ý của tác giả - vì chọn thể thơ ngắn quá:emoticon-0111-blush |
Đọc bản dịch của các bác, BZ đi tìm hoa lipa- hoa gia. Và đúng là như lời thơ " cánh hoa dịu dàng" thật :emoticon-0155-flowe
|
Chậc chậc, hôm nay đọc câu "bạch dương di động" của bác Geobic mà buồn cười quá. Nhưng phải nói là em dịch bài này rất không thành công, anh Esenin này chơi khó quá
|
Bài này tôi tự thấy mình dịch không được, nhưng cũng đưa lên đây, coi như trong chốc lát chia sẻ tâm trạng "sống mòn" của nhà thơ. Trong bài dịch có nhiều từ trùng lặp, về cả nội dung và nghệ thuật đều kém cỏi, nhưng bất giác cảm thấy mình hiểu được thơ ông (theo cách của mình:emoticon-0100-smile), nên kệ, cứ "phang đại", các bác thứ cho nhé!
|
Thêm một bài nữa của Esenin, bài lâu lắm rồi, tự dưng đọc và dịch, mà lại vẫn thể thơ ngắn - chả hiểu sao tôi thấy dường như trong dạng thơ ngắn ngủi đó tâm trạng buồn càng cay đắng hơn:
(Nhưng mà dịch "phóng tác" kiểu này bác Geo, Nina, Butgai mà thấy chắc hẳn sẽ "послать" ngay sang trường phái Trung Quốc hoặc lại tống ra chợ Bắc Qua thì gay! Thôi xin các bác bỏ quá cho, em chỉ dịch thế này lần này nữa thôi)
|
Trích:
Anh ấy viết ngắn em nghĩ là do đau buồn bị nén lại cật lực nên độ cay đắng của buồn càng " khốc liệt" hơn. Riêng em chờ chị dịch nữa đến kỳ cùng đó.:emoticon-0100-smile |
Tôi đã đọc hêt 7 trang các Bác Viết-Nhờ Các Bác dịch Hộ Tôi Bài thơ này-Cám ơn các Bác
СЛЕЗЫ (Из цикла "Больные думы") Слезы... опять эти горькие слезы, Безотрадная грусть и печаль; Снова мрак... и разбитые грезы Унеслись в бесконечную даль. Что же дальше? Опять эти муки? Нет, довольно... Пора отдохнуть И забыть эти грустные звуки, Уж и так истомилася грудь. Кто поет там под сенью березы? Звуки будто знакомые мне - Это слезы опять... Это слезы И тоска по родной стороне. Но ведь я же на родине милой, А в слезах истомил свою грудь. Эх... лишь, видно, в холодной могиле Я забыться могу и заснуть. <1915> |
Em đã khóc
http://halinh.vnweblogs.com/gallery/...d06[1].jpg Em đã khóc trong chiều tĩnh lặng Và lệ đắng cay nhỏ xuống đất lành Và nỗi buồn và nặng chịch lòng anh, Và cả hai ta đều không chịu hiểu Em đã đi đến miền xa xôi lắm Và giấc mơ tàn héo không hoa Và chỉ còn ta với một mình ta Hồn quên lãng không lời thăm hỏi. Và mỗi chiều ta trở về chốn cũ Đi lang thang nơi hò hẹn ngày xưa, Và dáng em lướt nhẹ trong mơ, Và tiếng khóc nghẹn ngào trong chiều vắng. @chị USY, bài thơ chị dịch rất hay, em rất thích từ chiều tĩnh lặng của chị. Đặc trưng thơ của bác Ê là rất dịu dàng man mác như chị dịch. Đọc rất thích:emoticon-0155-flowe Tuy nhiên khi đọc bài này em lại bị hút vào chữ Và mà tác giả dùng nhiều lần. Nó thực sự làm bài thơ rất nặng nề. Mở đầu là tiếng khóc của người yêu, và khi bài thơ đóng lại vẫn là tiếng nức nở ấy. Bao năm qua rồi, cái chiều vắng mà em khóc ấy cứ quay lại :emoticon-0107-sweat, tự nhiên thấy buồn quá |
Cơm Nguội vừa thấy bản dịch bài Я помню, любимая, помню của bạn Nina. Cũng xin gửi một bài cho thêm phần hương sắc:
Anh nhớ mãi, em dấu yêu, nhớ mãi Trên mái tóc em vẻ lấp lánh rạng ngời Phải xa em, anh chẳng còn thanh thản Anh chẳng còn vui được nữa, em ơi Anh vẫn nhớ những đêm mùa thu ấy Tiếng xạc xào trong bóng rặng bạch dương Ngày dạo ấy giá ngắn hơn chút nhỉ Để những đêm trăng soi chúng mình dài hơn. Anh vẫn nhớ những lời em đã nói “Những ngày xanh rồi sẽ chóng trôi qua Anh dấu yêu ơi, rồi sẽ phôi pha Bên người khác anh quên em, quên mãi.” Và hôm nay bóng cây gia hoa nở Gợi trong anh niềm xúc cảm xa xôi Là khi anh đã dịu dàng đến thế Trên tóc em nhẹ rắc cánh hoa rơi. Và trái tim, chưa bao giờ nguội lạnh Vẫn u buồn, dù người khác kề bên Như nhớ lại câu chuyện nào thương mến Dẫu bên người, vẫn mãi hướng về em… |
Em lại a dua theo các bác một bài nữa. (Bài này em dịch khá lâu rồi, nãy giờ ngồi gõ lại)
Ты плакала в вечерней тишине, И слезы горькие на землю упадали, И было тяжело и так печально мне, И все же мы друг друга не поняли. Умчалась ты в далекие края, И все мечты увянули без цвета, И вновь опять один остался я Страдать душой без ласки и привета. И часто я вечернею порой Хожу к местам заветного свиданья, И вижу я в мечтах мне милый образ твой, И слышу в тишине тоскливые рыданья. Em đã khóc trong thinh lặng ban chiều Và nước mắt đắng cay rơi đầy mặt đất, Và trĩu nặng lòng anh và u sầu chất ngất, Và dẫu thế chúng mình vẫn chẳng thể hiểu nhau. Em vội vã đi về miền xa thẳm Và mơ ước đã tàn mà chưa kịp trổ hoa Và lại chỉ một mình anh thinh lặng xót xa Vò xé tâm hồn không ai đoái tưởng. Và thảng hoặc khi ánh chiều buông xuống Anh đi về nơi hò hẹn ngày xưa Và thấy em yêu kiều trong những giấc mơ Và vọng tiếng than sầu trong im vắng. |
Hô hô, được cảm ơn là sao thế các bác? Và làm thế nào để cảm ơn người khác nhỉ?
|
СЛЕЗЫ
(Из цикла "Больные думы") Слезы... опять эти горькие слезы, Безотрадная грусть и печаль; Снова мрак... и разбитые грезы Унеслись в бесконечную даль. Что же дальше? Опять эти муки? Нет, довольно... Пора отдохнуть И забыть эти грустные звуки, Уж и так истомилася грудь. Nước mắt… lại là giọt nước mắt đắng cay Nỗi muộn phiền và u sầu chan chứa Bóng tối lại bao trùm… và mộng xưa vụn vỡ Tan biến vào nơi xa tắp nghìn trùng. Rồi sẽ sao đây? Lại nỗi đau xưa cũ? Không, đủ rồi… Đã đến lúc nghỉ ngơi Và lãng quên đi những tiếng vọng buồn thôi, Rồi thì để nỗi buồn này lịm tắt. (Góp trước với các bác hai đoạn. Cơm Nguội có việc phải đi, hẹn bác tí nữa!) |
Trích:
NƯỚC MẮT (Trích trong tập “Những khúc bi ca”) Nước mắt… lại là giọt nước mắt đắng cay Nỗi muộn phiền và u sầu chan chứa Bóng tối lại bao trùm… và mộng xưa vụn vỡ Tan biến vào nơi xa tắp nghìn trùng. Rồi sẽ sao đây? Lại nỗi đau xưa cũ? Không, đủ rồi… Đã đến lúc nghỉ ngơi Và lãng quên đi những tiếng vọng buồn thôi, Rồi thì để nỗi u sầu lịm tắt. Dưới bóng bạch dương có ai đang hát? Thanh âm này dường như thật thân quen- Lại nước mắt sao…. Lại chính là nước mắt Và nỗi u buồn nghiêng mãi về em. Nhưng mà ta giữa miền quê yêu dấu, Đã khóc tàn hơi trong những giọt lệ này. Ôi... chỉ là, trong mộ địa rồi đây Ta được lãng quên và ngàn năm yên giấc. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:41. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.