Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Vui cười (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=15)
-   -   Lạc vô biên, lạc liên hành tinh (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1782)

hungmgmi 22-12-2009 08:56

Câu này em xin hỏi ý kiến khán giả trong trường quay NNN.

Old Tiger 22-12-2009 09:48

Trích:

Мужик viết (Bài viết 46158)
Thêm câu đố nữa cho Gà Mờ đây:
Что делает cлон, когда пришёл Наполеон?

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 46166)
Câu này em xin hỏi ý kiến khán giả trong trường quay NNN.

Что делает cлон, когда пришёл на поле он?

Nó sẽ không ăn cỏ (vì voi hình như không ăn cỏ?) mà ghé thẳng vào Diễn đàn NNN để thăm anh em chúng ta.:emoticon-0102-bigsm

Hình như con voi nó nặng quá nên mấy ngày nay 4R NNN ì ạch thì phải? :emoticon-0107-sweat

Hoa May 22-12-2009 12:44

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 46170)
Что делает cлон, когда пришёл на поле он?

Nó sẽ không ăn cỏ (vì voi hình như không ăn cỏ?) mà ghé thẳng vào Diễn đàn NNN để thăm anh em chúng ta.:emoticon-0102-bigsm
Hình như con voi nó nặng quá nên mấy ngày nay 4R NNN ì ạch thì phải?

Câu trả lời thật đơn giản sau khi 1 từ được tách ra. :emoticon-0171-star:
May mà bác trả lời sớm, mà cũng may là 4rum ì ạch :emoticon-0136-giggl, nếu không em và mọi người chắc sẽ tung lên nhiều câu trả lời dự đoán khác, hihi

Nhưng mà, dân gian có câu: "Trời sinh voi, sinh cỏ". Voi không ăn cỏ/cây thì ăn gì, bác?!

Old Tiger 24-12-2009 14:23

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 46175)
Nhưng mà, dân gian có câu: "Trời sinh voi, sinh cỏ". Voi không ăn cỏ/cây thì ăn gì, bác?!

Không biết voi có thực sự ăn CỎ không nhỉ? Em phân vân quá. Nhà bác nào có nuôi voi thì cho bà con biết với! :emoticon-0102-bigsm

Old Tiger 24-12-2009 14:41

Trích:

linhami viết (Bài viết 45888)
À, có lần chị mua 1 quyển TUỔI TRẺ CƯỜI thấy có câu đố: "Con gì ăn lắm nói nhiều, Chóng già lâu chết, miệng kêu "tiền!", "tiền!"?". Chị nghĩ mãi ko ra bèn giở trang cuối, thấy lời giải đáp in ngược, xoay lại để đọc thì đáp án là..."Con vợ!".

Vui một tí nữa chị em nhé có gì hãy chém nhẹ tay!

Phụ nữ

18 tuổi - xuân xanh : Các thiếu nữ như quả bóng đá với 22 chàng trai hăng hái đuổi theo.:emoticon-0115-inlov

28 tuổi - xuân phai : Phụ nữ như quả bóng khúc côn cầu chỉ còn 8 người vây quanh.:emoticon-0100-smile

38 tuổi - xuân rũ : Thân phận phụ nữ như quả bóng bàn, chỉ còn 2 người thi nhau đẩy qua đẩy lại.:emoticon-0102-bigsm

48 tuổi - xuân tàn : Quý bà như trái banh golf chỉ còn một gã chăm chăm đưa mình xuống lỗ.:emoticon-0106-cryin

NISH532006 26-12-2009 10:56

Nish53 tôi xin được phụ họa với bác Hổ, cũng xin chị em chém nhẹ tay :
"Thế giới đã chia cái tuổi phái nữ ra thành năm châu
- Từ 10 đến 15 phái nữ giống như Châu Á quyến rũ, huyền bí.
- Từ 15 đến 25 giống như Châu Phi còn hoang vu, có lắm mỏ quý chưa được khai thác.
- Từ 25 đến 35 giống như Châu Mỹ rất kỹ thuật, ồ ạt, trẻ trung.
- Từ 35 đến 45 giống như Châu Âu, đã bị khai thác nhiều, bị tàn phá nhưng còn đầy duyên dáng, dư kinh nghiệm.
- Từ 45 đến 55 giống như Châu Úc, xa xôi diệu vợi, nghe nói đến nhưng ít ai muốn tìm đến".

Old Tiger 26-12-2009 20:40

Em có chuyện muốn chia sẻ với các bác thế này.

Putin nhà em mới học lớp 2. Hôm qua cu cậu vác bài tập làm văn trên lớp về. Đề bài là: Em hãy tả con chó nhà em nuôi.

Tất nhiên đầu bài cu cậu viết: Nhà em có nuôi một con chó (Thực tế nhà em hiện giờ không nuôi chó, em có nuôi vài lần nhưng bị bắt trộm mất). Lông nó thế nọ thế kia v.v và v.v.

Và cố câu: Con chó nhà em săn mèo rất giỏi!

Em và gấu đều trợn tròn mắt ngạc nhiên, hỏi tại sao chó lại săn mèo? Nếu nó có săn thì săn thú hoặc săn chuột chứ?

Cụ nhỏ nhà em mới lí sự lại: chó chỉ săn mèo, chó không bao giờ săn chuột!

Em và gấu lại trợn mắt ngạc nhiên hơn. Em mới giải thích là thường thì chó xưa nay với mèo có thể không là bạn. Nhưng chó không săn mèo, chó có săn chỉ săn chuột.

Cu nhỏ nhà em vẫn bình tĩnh khảng định là ba mẹ sai: chó chỉ săn mèo. Hắn nói: ba mẹ không thấy trong các phim Tom and Jerry chó với chuột Jerry là bạn à? Chó bao giờ cũng bảo vệ chuột Jerry. Chó chỉ có săn đuổi mèo thôi.

Chúng em thua.

Và đặc biệt bài tập làm văn đó cô giáo cho điểm 10.

Em thấy đauđầu.com. Các bác comment cho em vài lời ạ.~X(

Hoa May 26-12-2009 22:06

Trích:

NISH532006 viết (Bài viết 46482)
Nish53 tôi xin được phụ họa với bác Hổ, cũng xin chị em chém nhẹ tay :
"Thế giới đã chia cái tuổi phái nữ ra thành năm châu ..

Em đồng ý sẽ .. chém nhẹ tay :emoticon-0136-giggl chỉ với điều kiện các bác trả lời giúp (mà phải đúng à nha!): Thế giới chia tuổi của đàn ông theo kiểu gì? (chắc không thể là xuân xanh/ xuân phai/ xuân rũ/ xuân tàn .. phải không ạh).


Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 46510)
Putin nhà em mới học lớp 2... Đề bài văn là: Em hãy tả con chó nhà em nuôi.
...
Và cố câu: Con chó nhà em săn mèo rất giỏi!
Cu nhỏ nhà em vẫn bình tĩnh khảng định là ba mẹ sai: chó chỉ săn mèo. Hắn nói: ba mẹ không thấy trong các phim Tom and Jerry chó với chuột Jerry là bạn à? Chó bao giờ cũng bảo vệ chuột Jerry. Chó chỉ có săn đuổi mèo thôi.

Và đặc biệt bài tập làm văn đó cô giáo cho điểm 10.

Em thấy đauđầu.com. Các bác comment cho em vài lời ạ.~X(

Dễ hiểu mà bác: cô giáo Putin cũng là "đệ tử ruột" của Tom and Jerry.

Nhắn thêm: Bác và Gấu nhà bác muốn hiểu điểm 10 của cô - trò nhà Putin, xin mời chuyển ngay kênh "Nu Pogadi" sang "Tom and Jerry" nhé! :emoticon-0136-giggl

NISH532006 27-12-2009 11:06

Bạn Hoamay hỏi khó quá, tuy nhiên, gì thì gì cũng phải trả lời thôi. Cũng lại phải xin chị em chém nhẹ tay.
Câu trả lời là : Thế giới cũng chia đàn ông theo tuổi tác như đã chia theo từng giai đoạn như của phụ nữ vậy. Có khác chăng là với phụ nữ thì đánh giá mức độ duyên dáng, quyến rũ... còn đàn ông thì đánh giá mức độ hấp dẫn và sức khỏe (Vẫn được gọi là phái mạnh mà, không mạnh thì ...yếu quá) Theo đó, bằng phương pháp thống kê miệt mài từ đời này qua đời khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác, người ta đánh giá người đàn ông theo quy luật 9; tuần. Chi tiết được diễn giải như sau :
Tuổi từ 20 - 30 được tính 2x9 = 18 1 tuần 8 lần
- 30 - 40 - 3x9 = 27 2 - 7 -
- 40 - 50 - 4x9 = 36 3 - 6 -
...............................................
cứ thế, mọi người có thể luận ra hoàn cảnh của mình.
Thân ái

Hoa May 27-12-2009 23:14

Trích:

NISH532006 viết (Bài viết 46558)
Bạn Hoamay hỏi khó quá, tuy nhiên, gì thì gì cũng phải trả lời thôi. Cũng lại phải xin chị em chém nhẹ tay.
...
người ta đánh giá người đàn ông theo quy luật 9; tuần. Chi tiết được diễn giải như sau :
Tuổi từ 20 - 30 được tính 2x9 = 18 1 tuần 8 lần

Hiểu thêm một cách đánh giá, hihi.
(Kiểu đánh giá của bác dễ mở ra một .. cánh đồng lạc bát ngát quá! :emoticon-0136-giggl)

Nhưng câu trả lời này chưa ... "xứng tầm" với 2 cách chia tuổi của phụ nữ rất hài hước mà .. đau như trên, hic! Vì vậy, nếu các bác giai mong muốn chị em "chém nhẹ tay", thì phải nghĩ ra câu trả lời khác đi ạ!

Nina 28-12-2009 00:41

Mỗi lần đọc chủ đề này em lại nhớ đến "Mười hai chiếc ghế" của Ilf và Petrov cùng nữ nhân vật vô cùng xinh đẹp duyên dáng ngôn từ không thể súc tích hơn. Vâng, đó chính là nàng - Эллочка - людоедка

Và xin mời các bác thưởng thức diễn xuất của Alisa Freindlikh trong vai Ellochka - vở kịch truyền hình này được dàn dựng năm 1966...


tort 28-12-2009 07:34

Trích:

NISH532006 viết (Bài viết 46558)
Bạn Hoamay hỏi khó quá, tuy nhiên, gì thì gì cũng phải trả lời thôi. Cũng lại phải xin chị em chém nhẹ tay.
Câu trả lời là : Thế giới cũng chia đàn ông theo tuổi tác như đã chia theo từng giai đoạn như của phụ nữ vậy. Có khác chăng là với phụ nữ thì đánh giá mức độ duyên dáng, quyến rũ... còn đàn ông thì đánh giá mức độ hấp dẫn và sức khỏe (Vẫn được gọi là phái mạnh mà, không mạnh thì ...yếu quá) Theo đó, bằng phương pháp thống kê miệt mài từ đời này qua đời khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác, người ta đánh giá người đàn ông theo quy luật 9; tuần. Chi tiết được diễn giải như sau :
Tuổi từ 20 - 30 được tính 2x9 = 18 1 tuần 8 lần
- 30 - 40 - 3x9 = 27 2 - 7 -
- 40 - 50 - 4x9 = 36 3 - 6 -
...............................................
cứ thế, mọi người có thể luận ra hoàn cảnh của mình.
Thân ái

Người già hay quên lắm.
Chuyện là thế này:
Có một ông già đã gần 80 tuổi, lấy cô vợ mới có 20 tuổi.Trong đêm tân hôn,ông vào phòng cô vợ mới cưới và đòi thực hiện nghĩa vụ của người chồng.Chiều ý ông chồng cô vợ không phản đối.Xong việc ông quay trở lại phòng ngủ của mình.Nằm một lúc ông lại sang phòng cô vợ và lại yêu cầu cho thực hiện nghĩa của mình.Xong việc lại trở về phòng của mình.Cứ như vậy diễn ra cho đến sáng, khi cô vợ bực mình hỏi:
Suốt đêm hôm qua sao anh làm ghê thế?
Anh có làm gì đâu mà em nói vậy - ông chồng già sững sờ không nhớ gì trả lời.
Anh vào phòng em 4,5 lần yêu cầu thực hiện nghĩa vụ làm chồng - cô vợ nói.
Chắc tại anh già quá rồi hay quên, nên làm rồi lại quên ngay - ông chồng già trả lời.

Мужик 28-12-2009 08:23

Em đố các bác nhé:

Ở VN ta có những làng không có người lớn. Đó là "Làng trẻ em SOS"

Hãy cho biết, cũng ở VN ta, làng nào không hề có có trẻ con?

hungmgmi 28-12-2009 08:54

Nhân nói đến Làng trẻ em SOS, xin post ảnh đội bóng Làng trẻ em SOS vừa lên ngôi vô địch tại Giải bóng đá các Làng trẻ em SOS mới kết thúc chiều thứ Sáu vừa qua tại Nhà thi đấu tỉnh Gia Lai. Về nhì là đội SOS Cà Mau, hai đội Hải Phòng và TP.HCM đồng Giải Ba:
http://i14.photobucket.com/albums/a3...i/DSC_0517.jpg
Làng nào không có trẻ con ư?
Làng thanh niên xung phong ở các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên? Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, chỗ này chỉ có trẻ con làng khác đến chăn bò và trẻ con được bố mẹ cho đến chơi.
Lại nhớ đến bác Xuân Ba, cây bút khá có tiếng của báo Tiền Phong. Một lần uống trà đá vặt hỏi bác ấy: "Em thấy cuối bài nào bác cũng đề Làng Lon, cuối hạ, hay là Làng Lon, tiết Thanh Minh....Thế cái Làng Lon đó ở đâu thế?". Bác ấy rít một hơi thuốc lào rồi vừa phà khói, vừa nói:"Cái thằng này, thế mà cũng hỏi. Lon là lon bia chứ còn lon gì nữa?:emoticon-0136-giggl". He he, vậy cái Làng Lon của bác Xuân Ba đích thị là cái Làng không có trẻ con, không dành cho trẻ con rồi, đúng không Lão Nông?

Мужик 28-12-2009 09:16

Đúng là biểu tượng của các nhà báo không phải là cây bút mà là ... cái chai.
Sai bét! Cứ để bà con đoán tiếp đã nhé!

Hoa May 28-12-2009 09:30

Trích:

Мужик viết (Bài viết 46647)
Em đố các bác nhé:

Ở VN ta có những làng không có người lớn. Đó là "Làng trẻ em SOS"

Hãy cho biết, cũng ở VN ta, làng nào không hề có có trẻ con?

Làng Xuân Dục và Đoài Đông phải không bác? :emoticon-0100-smile



"Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
Bữa thì em tới, bữa anh sang"

(Núi đôi - Vũ Cao.)

Мужик 28-12-2009 09:40

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 46657)
Làng Xuân Dục và Đoài Đông phải không bác? :emoticon-0100-smile



"Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
Bữa thì em tới, bữa anh sang"

(Núi đôi - Vũ Cao.)

Đúng, quá trời đúng luôn! Hoan hô bác Hoa May! Nhưng chính xác hơn phải nói là "Làng trong bài thơ Núi đôi" vì Xuân Dục và Đoài Đông chỉ là 2 thôn trong 1 làng thôi.

hungmgmi 28-12-2009 11:31

Lão Nông "chơi" hơi khó, đáng lẽ ra phải nói trong văn học chứ.
Em thấy câu hỏi của bác trên đây này:
http://vn.answers.yahoo.com/question...2072734AAYqHQ9

Мужик 28-12-2009 11:51

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 46672)
Lão Nông "chơi" hơi khó, đáng lẽ ra phải nói trong văn học chứ.
Em thấy câu hỏi của bác trên đây này:
http://vn.answers.yahoo.com/question...2072734AAYqHQ9

Ê, Gà Mờ! Chết chưa? Ai bảo trước đóng dấu KHÔNG SỢ VỢ nên sau Giáng sinh nay bị CẮM:emoticon-0102-bigsm bao nhiêu là SỪNG!:emoticon-0106-cryin

USY 10-01-2010 14:21

Báo Tuổi Trẻ Chủ nhật hôm nay vừa đăng lại 1 truyện ngắn ngày xưa "The Lady, or the Tiger" của nhà văn Mỹ Frank Stockton. Em thấy hay quá nên copy and paste lên đây để các bác cũng thưởng thức. Và cũng muốn mời các bác viết thêm đoạn kết ngoại truyện theo ý riêng mỗi người:

Truyện ngắn: Cô dâu hay con hổ
TTCT - Truyện ngắn này của nhà văn Mỹ F. Stockton (1834 - 1902) in lần đầu năm 1882 và đã được đưa vào nhiều tuyển tập truyện tiếng Anh. Nó được coi như một kiệt tác về nghệ thuật viết truyện ngắn, xây dựng cốt truyện và phân tích tâm lý. Thể loại truyện này được gọi là fantasy.
Tên truyện The lady or the tiger đã đi vào tiếng Anh như một thành ngữ chỉ một vấn đề nan giải.

Nội dung truyện xin mời xem
 
Truyện ngắn: Cô dâu hay con hổ

Ngày xửa ngày xưa có một ông vua bán khai, đầu óc ông ta tuy đã có phần trở nên tinh tế và sắc bén nhờ sự tiến bộ của những lân bang Latin xa xôi dội đến, nhưng đó vẫn là một đầu óc phóng túng, bóng bẩy vì nửa con người ông là nguyên chất bán khai. Nhà vua có một trí tưởng tượng mãnh liệt, thêm vào đó là một quyền lực kiên trì đến mức nếu muốn ông có thể biến trò chơi thay đổi khôn lường của trí tưởng tượng vốn rất dồi dào nơi ông thành hiện thực. Nhưng ông lại có thiên hướng phân tích các hành động của mình, và một khi đã thuyết phục được bản thân thì không có gì ngăn cản được ông đẩy sự việc đến cùng. Nếu mọi thành viên trong các hệ thống gia đình và chính trị của ông vận hành theo đúng quỹ đạo đã vạch thì ông là người ôn tồn và tốt bụng; nhưng hễ có một trục trặc nhỏ và một vài hành tinh của ông đi lạc quỹ đạo thì ông lại càng ôn tồn và tốt bụng hơn. Bởi vì không có gì làm ông vui sướng bằng được thể hiện khả năng uốn thẳng những chỗ cong, san phẳng những chỗ gồ ghề.
Trong số các ý niệm vay mượn làm tính man rợ của ông bớt đi một nửa, có ý niệm dựng lên một vũ đài công cộng cho người và thú quyết đấu, qua đó nhằm thuần thục và cải tạo tâm hồn của các thần dân.
Nhưng chính tại đó trí tưởng tượng sôi sục, man rợ lại bộc lộ mạnh nhất. Vũ đài của nhà vua được dựng lên không phải để cho nhân dân có cơ hội nghe thấy những sự thống khoái của các đấu sĩ đang hấp hối, cũng không phải để họ tận mắt thấy cái kết thúc tất yếu của sự xung đột giữa đức tin tôn giáo và cái bụng đói, mà nhằm mục đích tạo ra một nơi thật thích hợp cho việc đề cao năng lượng trí tuệ của nhân dân. Đấu trường rộng lớn với những hành lang bao quanh, những hầm ngầm bí ẩn, những lối đi không ai nhìn thấy, là nơi thưởng phạt công minh, ở đó tội ác bị trừng phạt hoặc đức hạnh được ban thưởng theo sự phán quyết của một cơ may vô tư và liêm khiết.
Khi một thần dân nào đấy bị kết án phạm vào một tội đủ khiến đức vua tò mò thì một thông báo sẽ được phát ra rằng vào ngày đã định số phận của kẻ có tội sẽ được giải quyết tại đấu trường của nhà vua, một tòa công trình rất xứng với tên gọi này, bởi vì dù cho hình thức và thiết kế của nó là vay mượn từ phương xa, nhưng mục đích của nó hoàn toàn là từ đầu óc của con người này mà ra. Ông ta không coi trọng một truyền thống nào lớn hơn trí tưởng tượng của mình và đã đem cấy ghép vào mọi dạng tư duy và hành động thông thường của con người vô vàn những lý tưởng bán khai của mình.
Khi mọi người đã tụ tập trong các hành lang và đức vua được các triều thần hộ tống đã ngồi vào ngai vị, ông bèn ra hiệu, một cánh cửa phía dưới chỗ ông ngồi mở ra, kẻ bị kết tội bước ra vũ đài. Đối diện thẳng với hắn, ở phía bên kia của khoảng không gian khép kín, có hai cánh cửa giống hệt nhau nằm sát cạnh nhau. Kẻ tử tội có bổn phận và đặc ân là phải đi đến chỗ hai cánh cửa đó và mở ra một cánh. Hắn muốn mở cửa nào cũng được; hắn không phải chịu sự chỉ đạo hay tác động nào, ngoài sự phán quyết vô tư và liêm khiết đã nói trên. Nếu hắn mở một cửa, từ đấy một con hổ đói hung dữ và độc ác nhất trần đời sẽ lập tức nhào ra, nhảy bổ vào hắn, xé xác hắn ra làm trăm mảnh để trừng phạt tội lỗi của hắn. Khi số phận của kẻ tội phạm đã được kết liễu như vậy xong, những quả chuông sắt sẽ kêu rền rĩ, các bức tường vọng lại âm u tiếng kêu la của lũ người khóc mướn ngồi ở rìa phía ngoài vũ đài, còn đám đông người xem thì cúi đầu buồn bã chậm chạp lê bước về nhà, lòng đầy xót thương cho một người trai trẻ hay một bậc tôn kính đã chẳng may phải chịu một số phận thảm khốc đến thế.
Nhưng nếu kẻ tử tội mở cánh cửa khác thì từ đó sẽ bước ra một cô nương mà xét về tuổi tác và địa vị xã hội thì là người xứng đôi vừa lứa với hắn nhất so với tất cả phụ nữ mà quốc vương có thể lựa chọn, và với cô gái như một phần thưởng cho sự vô tội đó, người ta lập tức làm lễ cưới cho hắn. Dù hắn đã có vợ con hay đã đem lòng thương nhớ ai cũng mặc: đức vua không cho phép những chuyện lặt vặt như thế xen ngang vào kế hoạch thưởng phạt uy nghiêm của ông ta đã vạch ra. Cũng như trong trường hợp kia, mọi chuyện lúc này tức khắc được thực hiện trên vũ đài. Dưới ngai vị của đức vua lại có một cánh cửa nữa được mở ra, thầy tư tế bước ra cùng dàn đồng ca và đoàn nhảy múa do một vũ sư dẫn đầu trong tiếng nhạc vang lừng của đội kèn vàng; tất cả những người này cùng bước đến chỗ cặp vợ chồng mới đang kề vai sát cánh bên nhau và nghi lễ đám cưới diễn ra nhanh chóng và tưng bừng. Khi đó những tiếng chuông vui vẻ thong thả ngân vang, dân chúng hân hoan hô to lời chào mừng, kẻ vô tội dẫn cô dâu về nhà mình, đi trước là một đám trẻ rắc hoa đầy đường.
Phương thức bán khai để thực thi công lý của ông vua này là như vậy. Sự công bằng hoàn hảo ở đây là hiển nhiên. Kẻ tử tội không thể biết cô dâu ở bên cửa nào và tùy ý mở một cửa mà không mảy may hình dung được là trong giây lát mình sẽ bị xé xác hay được làm lễ cưới. Đôi khi con hổ bước ra từ cửa này, đôi khi từ cửa khác. Cách giải quyết của pháp đình này không những công bằng mà còn dứt khoát: nếu kẻ bị buộc tội xác định là mình có tội thì tức khắc sẽ bị trừng phạt; còn nếu chứng tỏ mình vô tội thì vẫn nguyên tại chỗ hắn được ban thưởng, dù hắn có thích phần thưởng đó hay không. Không có cách gì tránh được phán quyết của vũ đài nhà vua.
Thiết định này hết sức được ưa chuộng. Khi dân chúng tụ về ngày xử án, không một ai biết sẽ được chứng kiến một cảnh tượng đổ máu rùng rợn hay một đám cưới vui vẻ. Yếu tố bất định làm cho nghi lễ thêm phần hấp dẫn, điều không có được trong trường hợp ngược lại. Như vậy, dân chúng thì được vui thích và dễ chịu, còn bộ phận có học của xã hội thì không thể buộc tội thiết định đó là bất công được, bởi vì chẳng phải là kẻ tội phạm nắm toàn bộ vận mệnh mình trong tay đó sao?
Ông vua bán khai có một cô con gái với vẻ đẹp mãn khai rực rỡ như đầu óc tưởng tượng muôn màu của ông, với một tâm hồn nồng nàn và quyền uy như chính ông. Giống như trong mọi trường hợp thế này, nhà vua say đắm con mình hơn mọi thứ trên đời. Trong số các triều thần của ông có một chàng trai mà dòng máu thanh cao và địa vị thấp hèn đã đặt chàng vào cùng hàng với các nhân vật lãng mạn truyền thống đem lòng yêu con gái nhà vua. Nàng công chúa hoàn toàn bằng lòng với ý trung nhân của mình, bởi sắc đẹp và lòng dũng cảm của chàng vượt hơn tất cả những người khác trong vương quốc, nàng yêu chàng hừng hực, với tất cả sự nóng bỏng và mạnh mẽ nàng có được nhờ dòng máu bán khai mang trong mình. Mối tình hạnh phúc của họ kéo dài nhiều tháng cho đến khi bị nhà vua phát giác. Ông không chần chừ, do dự trước việc phải làm. Chàng trai bị tống ngay vào ngục; ngày thử thách chàng trên đấu trường được ấn định. Tất nhiên đây là một trường hợp quan trọng, đặc biệt nên cả đức vua và toàn thể dân chúng đều náo nức quan tâm theo dõi vụ này. Chưa từng bao giờ có chuyện như vậy xảy ra cả; hàng bao đời nay chưa hề có một thần dân nào lại dám cả gan yêu con gái vua. Về sau này những chuyện như thế trở thành bình thường, nhưng thời đó nó là chuyện mới mẻ, đáng kinh ngạc.
Người ta lục soát khắp các chuồng thú của cả vương quốc để tìm kiếm những con thú man dại, độc ác nhất, từ đó chọn ra một con thích hợp nhất cho cảnh tượng rùng rợn sắp xảy ra; người ta kiểm tra, thử thách tài trí nhiều cô gái đẹp để chàng trai được nhận cô dâu xứng đáng nếu như số phận mỉm cười với chàng. Cố nhiên tất cả đều biết rằng chàng trai bị buộc tội là không oan. Chàng đã yêu công chúa, và cả chàng cả nàng hay một ai đó khác cũng không có ý chối bỏ sự thật đó, nhưng nhà vua cũng không có ý định can thiệp vào tiến trình xử phạt vốn làm ông thỏa mãn và thích thú cao độ. Dù kết cục là thế nào chăng nữa, chàng trai vẫn phải lên vũ đài, còn nhà vua thì được hưởng sự thỏa mãn thẩm mỹ khi ngồi theo dõi diễn biến quá trình xác định xem liệu chàng trai có phạm tội hay không trong việc tự ý yêu công chúa.
Ngày xét xử đã đến. Mọi người xa gần nô nức kéo đến, ngồi chật các hành lang vũ đài, còn đám đông không chen vào được thì tụ tập quanh các bức tường phía ngoài. Đức vua và các triều thần ngồi vào các chỗ của mình, đối diện với hai cánh cửa kép, hai cánh cổng định mệnh, giống hệt nhau khủng khiếp.
Tất cả đã sẵn sàng. Hiệu lệnh được ban ra. Cánh cửa phía dưới chỗ nhà vua ngồi mở rộng, chàng trai ý trung nhân của công chúa bước ra vũ đài. Chàng trai cao lớn, đẹp đẽ, tóc sáng được chào đón bằng những tiếng hò la đầy thán phục và lo âu. Một nửa số khán giả không biết sống giữa họ lại có một chàng trai hào hoa đến vậy. Công chúa yêu chàng là phải. Thật khủng khiếp là chàng phải đứng ở đây!
Khi tiến vào vũ đài chàng trai quay người lại cúi chào nhà vua, theo đúng tục lệ, nhưng chàng không hề nghĩ đến bậc chí tôn đó. Cặp mắt chàng nhìn xoáy vào nàng công chúa đang ngồi bên phải vua cha. Nếu như không phải bản tính còn mang nửa phần hoang dại thì có lẽ nàng đã không đến đây; nhưng tâm hồn đam mê, cháy bỏng không cho phép nàng bỏ qua sự kiện khiến nàng rất đỗi quan tâm này. Sau khi biết sắc lệnh của vua cha tuyên phạt người yêu của nàng trên đấu trường, suốt đêm ngày nàng không nghĩ gì khác ngoài sự kiện trọng đại đó và nhiều chuyện liên quan đến nó. Vốn có một quyền lực to lớn, một uy tín rộng rãi, một tính cách mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác bị rơi vào hoàn cảnh tương tự, nàng đã làm được một việc không ai làm được: biết bí mật các cánh cửa. Nàng biết phía sau cửa nào là chuồng hổ, còn phía sau cửa nào là cô dâu. Hai tấm cửa dày, bên trong lại phủ kín bằng những bộ da lông thú, không để cho một âm thanh, tín hiệu nào lọt được ra ngoài, vang được đến tai người đang bước tới gần nâng chốt cửa lên. Nhưng vàng bạc và sức mạnh của ý chí phụ nữ đã tiết lộ cho công chúa điều bí mật.
Và nàng không chỉ biết cánh cửa nào che giấu cô dâu ửng hồng tươi tắn sẵn sàng bước ra ngoài khi cửa được mở mà nàng còn biết cô gái đó là ai. Để ban thưởng cho kẻ tử tội, nếu chàng chứng tỏ được mình vô tội, người ta đã chọn một trong những cô gái xinh đẹp và quyến rũ nhất trong triều, và nàng căm ghét cô ta. Nàng thường nhận thấy, hay là nghĩ rằng nhận thấy, cô gái xinh xắn đó nhìn người tình của nàng bằng ánh mắt thán phục, đôi khi nàng phải cam chịu thừa nhận là dường như những cái nhìn đó không phải không được đáp lại. Thi thoảng nàng thấy họ có trò chuyện với nhau dù chỉ là thoáng chốc, nhưng một khoảng thời gian ngắn ngủi cũng có thể nói được nhiều điều; có thể họ chỉ nói chuyện vặt thôi, nhưng làm sao nàng biết được? Cô gái trông hấp dẫn, nhưng cô ta đã dám ngước mắt nhìn người tình của công chúa; và với toàn bộ dòng máu hoang dại thừa hưởng từ vô số các tổ tiên thời còn mông muội, công chúa căm tức người con gái giờ đây đang run rẩy và ửng hồng ở phía sau cánh cửa đóng chặt im lìm.
Khi chàng trai quay lại nhìn nàng công chúa đang ngồi nhợt nhạt tái xanh hơn ai hết giữa cả biển người hồi hộp căng thẳng, hai luồng mắt của họ gặp nhau, và chàng thấy - nhờ một chớp lóe trong đầu óc mà chỉ những ai hòa quyện tâm hồn với nhau mới có được - nàng biết con hổ ở cửa nào, cô dâu ở cửa nào. Chàng nghĩ là nàng biết điều đó. Chàng hiểu tính cách của nàng, tâm hồn chàng tin chắc rằng công chúa sẽ không yên chừng nào chưa biết rõ điều này, cái điều mà tất thảy mọi người ngồi trên vũ đài, thậm chí nhà vua, đều không biết. Điều duy nhất chàng trai có thể hi vọng là công chúa biết được điều bí mật đó; và khi đưa mắt nhìn nàng, chàng hiểu là nàng đã biết được nó, y như trong tâm hồn mình chàng từng biết là nàng đã biết được nó.
Và khi đó cái nhìn tinh nhanh, khắc khoải của chàng đặt ra câu hỏi: “Cửa nào?”. Nó vọng đến chỗ nàng như thể chàng hét to lên từ chỗ chàng đang đứng. Không thể bỏ lỡ khoảnh khắc. Câu hỏi được hỏi bằng tia mắt; nó phải được đáp lại bằng cách khác.
Cánh tay phải của nàng đang đặt lên hàng lan can phủ nệm trước mặt. Nàng giơ tay, làm một cử động nhẹ rất nhanh về phía phải. Không ai ngoài chàng nhìn về nàng. Mọi người đều đang đổ dồn mắt vào con người trên vũ đài.
Chàng quay lại và bằng những bước đi rắn chắc, nhanh nhẹn chàng băng qua khoảng không gian trống trải. Từng trái tim thắt lại, từng hơi thở phập phồng, từng ánh mắt hút vào chàng. Không hề do dự, chàng bước lại cánh cửa bên phải và mở nó ra.
Bây giờ, mấu chốt câu truyện là đây: ai sẽ bước ra ngoài - con hổ hay cô dâu?
Bạn càng suy nghĩ về câu hỏi này càng thấy khó trả lời. Nó đòi hỏi phải nghiên cứu trái tim con người là cái luôn cuốn chúng ta vào những mê cung rắc rối của những đam mê mà không dễ tìm lối ra. Hãy suy nghĩ chuyện này đi, bạn đọc thân mến, chỉ có điều là giải pháp ở đây không tùy thuộc vào bạn, mà vào nàng công chúa bán khai hừng hực lửa tình, tâm hồn nàng đã bị nung đến cháy đỏ bởi ngọn lửa tuyệt vọng và ngọn lửa ghen tuông. Nàng đã mất chàng, nhưng ai sẽ được chàng đây?
Thường thường, lúc mơ cũng như lúc tỉnh, nàng run lên vì khủng khiếp và lấy tay che mặt mỗi khi nghĩ đến việc người tình của nàng mở cánh cửa nhốt con hổ đói dữ tợn ở trong.
Nhưng thường nàng thấy chàng ở bên cánh cửa khác nhiều hơn! Nàng nghiến răng giật tóc trong những cơn mơ cay đắng thấy chàng run lên mừng rỡ khi mở cánh cửa có cô dâu. Tâm hồn nàng xiết bao đau khổ khi thấy chàng lao đến gặp cô gái có đôi má ửng hồng, cặp mắt long lanh vui sướng vì số phận may mắn của mình; khi nàng thấy chàng dẫn cô gái bước ra, thân thể chàng tràn đầy niềm vui được sống lại; khi nàng nghe những tiếng hò reo hân hoan của đám đông, những tiếng chuông mừng rung vang cuồng nhiệt; khi nàng thấy thầy tư tế cùng đoàn hộ giá tưng bừng bước lại gần đôi trai gái tuyên bố họ là chồng là vợ ngay trước mặt nàng; và khi nàng thấy hai người sánh bước bên nhau trên con đường rải đầy hoa, trong tiếng reo hò vang dội của đám đông nhấn chìm nỗi tuyệt vọng cô đơn của nàng!
Giá như chàng chết ngay đi và đợi nàng ở những miền cực lạc của cuộc sống bán khai ở thế giới bên kia có phải tốt hơn không?
Nhưng con hổ dữ tợn, những tiếng gào rú, máu chảy xương rơi!
Để trả lời người tình nàng chỉ cần một giây, nhưng quyết định của nàng đã được đưa ra sau nhiều ngày đêm suy tính trong đau khổ. Nàng biết là nàng sẽ được hỏi, nàng đã quyết định câu trả lời cần thiết, và không mảy may do dự nàng đã khẽ cử động tay phải.
Câu hỏi về quyết định của nàng công chúa là câu hỏi không thể xem xét qua loa được, và tôi không có quyền tự nhận mình là người duy nhất có khả năng trả lời được nó. Vì thế tôi xin dành cho các bạn quyền trả lời: ai sẽ bước ra vũ đài - cô dâu hay con hổ?
FRANK RICHARD STOCKTON
NGÂN XUYÊN dịch từ tiếng Anh

Vâng, Cô dâu, hay Con hổ?
Xin chờ nghe ý kiến của các bác!:emoticon-0150-hands (Riêng em là hổ, em chỉ thích được chén mồi thôi!:emoticon-0102-bigsm)
http://i012.radikal.ru/0912/22/76b9f8c1b204.jpg

USY 10-01-2010 17:31

Em xin tiếp câu chuyện trên. Thú thật, khi đọc bản dịch có chữ "bán khai" em chẳng hiểu gì cả. Tại sao lại chọn một từ khó hiểu đến như vậy trong tiéng Việt để dịch từ semi-barbaric ? Vậy là em đi tìm bản dịch tiếng Nga, và tìm được như sau, xin post lên đây để các bác tham khảo:
Xin mời xem nguyên bản tiếng Anh
 
THE LADY, OR THE TIGER?
by Frank R. Stockton

In the very olden time there lived a semi-barbaric king, whose
ideas, though somewhat polished and sharpened by the
progressiveness of distant Latin neighbors, were still large,
florid, and untrammeled, as became the half of him which was
barbaric. He was a man of exuberant fancy, and, withal, of an
authority so irresistible that, at his will, he turned his varied
fancies into facts. He was greatly given to self-communing, and,
when he and himself agreed upon anything, the thing was done.
When every member of his domestic and political systems moved
smoothly in its appointed course, his nature was bland and genial;
but, whenever there was a little hitch, and some of his orbs got
out of their orbits, he was blander and more genial still, for
nothing pleased him so much as to make the crooked straight and
crush down uneven places.

Among the borrowed notions by which his barbarism had become
semified was that of the public arena, in which, by exhibitions of
manly and beastly valor, the minds of his subjects were refined
and cultured.

But even here the exuberant and barbaric fancy asserted itself
The arena of the king was built, not to give the people an
opportunity of hearing the rhapsodies of dying gladiators, nor to
enable them to view the inevitable conclusion of a conflict
between religious opinions and hungry jaws, but for purposes far
better adapted to widen and develop the mental energies of the
people. This vast amphitheater, with its encircling galleries, its
mysterious vaults, and its unseen passages, was an agent of
poetic justice, in which crime was punished, or virtue rewarded,
by the decrees of an impartial and incorruptible chance.

When a subject was accused of a crime of sufficient importance
to interest the king, public notice was given that on an appointed
day the fate of the accused person would be decided in the king's
arena, a structure which well deserved its name, for, although its
form and plan were borrowed from afar, its purpose emanated
solely from the brain of this man, who, every barleycorn a king,
knew no tradition to which he owed more allegiance than pleased
his fancy, and who ingrafted on every adopted form of human
thought and action the rich growth of his barbaric idealism.

When all the people had assembled in the galleries, and the king,
surrounded by his court, sat high up on his throne of royal state
on one side of the arena, he gave a signal, a door beneath him
opened, and the accused subject stepped out into the
amphitheater. Directly opposite him, on the other side of the
inclosed space, were two doors, exactly alike and side by side. It
was the duty and the privilege of the person on trial to walk
directly to these doors and open one of them. He could open either
door he pleased; he was subject to no guidance or influence but
that of the aforementioned impartial and incorruptible chance. If
he opened the one, there came out of it a hungry tiger, the
fiercest and most cruel that could be procured, which
immediately sprang upon him and tore him to pieces as a
punishment for his guilt. The moment that the case of the
criminal was thus decided, doleful iron bells were clanged, great
wails went up from the hired mourners posted on the outer rim of
*the arena, and the vast audience, with bowed heads and downcast
hearts, wended slowly their homeward way, mourning greatly
that one so young and fair, or so old and respected, should have
merited so dire a fate.

But, if the accused person opened the other door, there came forth
from it a lady, the most suitable to his years and station that his
majesty could select among his fair subjects, and to this lady he
was immediately married, as a reward of his innocence. It
mattered not that he might already possess a wife and family, or
that his affections might be engaged upon an object of his own
selection; the king allowed no such subordinate arrangements to
interfere with his great scheme of retribution and reward. The
exercises, as in the other instance, took place immediately, and
in the arena. Another door opened beneath the king, and a priest,
followed by a band of choristers, and dancing maidens blowing
joyous airs on golden horns and treading an epithalamic measure,
advanced to where the pair stood, side by side, and the wedding
was promptly and cheerily solemnized. Then the gay brass bells
rang forth their merry peals, the people shouted glad hurrahs, and
the innocent man, preceded by children strewing flowers on his
path, led his bride to his home.

This was the king's semi-barbaric method of administering
justice. Its perfect fairness is obvious. The criminal could not
know out of which door would come the lady; he opened either he
pleased, without having the slightest idea whether, in the next
instant, he was to be devoured or married. On some occasions the
tiger came out of one door, and on some out of the other. The
decisions of this tribunal were not only fair, they were positively
determinate: the accused person was instantly punished if he
found himself guilty, and, if innocent, he was rewarded on the
spot, whether he liked it or not. There was no escape from the
judgments of the king's arena.

The institution was a very popular one. When the people gathered
together on one of the great trial days, they never knew whether
they were to witness a bloody slaughter or a hilarious wedding.
This element of uncertainty lent an interest to the occasion
which it could not otherwise have attained. Thus, the masses
were entertained and pleased, and the thinking part of the
community could bring no charge of unfairness against this plan,
for did not the accused person have the whole matter in his own
hands?

This semi-barbaric king had a daughter as blooming as his most
florid fancies, and with a soul as fervent and imperious as his
own. As is usual in such cases, she was the apple of his eye, and
was loved by him above all humanity. Among his courtiers was a
young man of that fineness of blood and lowness of station
common to the conventional heroes of romance who love royal
maidens. This royal maiden was well satisfied with her lover, for
he was handsome and brave to a degree unsurpassed in all this
kingdom, and she loved him with an ardor that had enough of
barbarism in it to make it exceedingly warm and strong. This love
affair moved on happily for many months, until one day the king
happened to discover its existence. He did not hesitate nor waver
in regard to his duty in the premises. The youth was immediately
cast into prison, and a day was appointed for his trial in the
king's arena. This, of course, was an especially important
occasion, and his majesty, as well as all the people, was greatly
interested in the workings and development of this trial. Never
before had such a case occurred; never before had a subject dared
to love the daughter of the king. In after years such things
became commonplace enough, but then they were in no slight
degree novel and startling.

The tiger-cages of the kingdom were searched for the most
savage and relentless beasts, from which the fiercest monster
might be selected for the arena; and the ranks of maiden youth
and beauty throughout the land were carefully surveyed by
competent judges in order that the young man might have a
fitting bride in case fate did not determine for him a different
destiny. Of course, everybody knew that the deed with which the
accused was charged had been done. He had loved the princess, and
neither he, she, nor any one else, thought of denying the fact; but
the king would not think of allowing any fact of this kind to
interfere with the workings of the tribunal, in which he took such
great delight and satisfaction. No matter how the affair turned
out, the youth would be disposed of, and the king would take an
aesthetic pleasure in watching the course of events, which would
determine whether or not the young man had done wrong in
allowing himself to love the princess.

The appointed day arrived. From far and near the people gathered,
and thronged the great galleries of the arena, and crowds, unable
to gain admittance, massed themselves against its outside walls.
The king and his court were in their places, opposite the twin
doors, those fateful portals, so terrible in their similarity.

All was ready. The signal was given. A door beneath the royal
party opened, and the lover of the princess walked into the arena.
Tall, beautiful, fair, his appearance was greeted with a low hum
of admiration and anxiety. Half the audience had not known so
grand a youth had lived among them. No wonder the princess loved
him! What a terrible thing for him to be there!

As the youth advanced into the arena he turned, as the custom
was, to bow to the king, but he did not think at all of that royal
personage. His eyes were fixed upon the princess, who sat to the
right of her father. Had it not been for the moiety of barbarism in
her nature it is probable that lady would not have been there, but
her intense and fervid soul would not allow her to be absent on an
occasion in which she was so terribly interested. From the
moment that the decree had gone forth that her lover should
decide his fate in the king's arena, she had thought of nothing,
night or day, but this great event and the various subjects
connected with it. Possessed of more power, influence, and force
of character than any one who had ever before been interested in
such a case, she had done what no other person had done,--she had
possessed herself of the secret of the doors. She knew in which
of the two rooms, that lay behind those doors, stood the cage of
the tiger, with its open front, and in which waited the lady.
Through these thick doors, heavily curtained with skins on the
inside, it was impossible that any noise or suggestion should
come from within to the person who should approach to raise the
latch of one of them. But gold, and the power of a woman's will,
had brought the secret to the princess.

And not only did she know in which room stood the lady ready to
emerge, all blushing and radiant, should her door be opened, but
she knew who the lady was. It was one of the fairest and
loveliest of the damsels of the court who had been selected as
the reward of the accused youth, should he be proved innocent of
the crime of aspiring to one so far above him; and the princess
hated her. Often had she seen, or imagined that she had seen, this
fair creature throwing glances of admiration upon the person of
her lover, and sometimes she thought these glances were
perceived, and even returned. Now and then she had seen them
talking together; it was but for a moment or two, but much can be
said in a brief space; it may have been on most unimportant
topics, but how could she know that? The girl was lovely, but she
had dared to raise her eyes to the loved one of the princess; and,
with all the intensity of the savage blood transmitted to her
through long lines of wholly barbaric ancestors, she hated the
woman who blushed and trembled behind that silent door.

When her lover turned and looked at her, and his eye met hers as
she sat there, paler and whiter than any one in the vast ocean of
anxious faces about her, he saw, by that power of quick
perception which is given to those whose souls are one, that she
knew behind which door crouched the tiger, and behind which
stood the lady. He had expected her to know it. He understood her
nature, and his soul was assured that she would never rest until
she had made plain to herself this thing, hidden to all other
lookers-on, even to the king. The only hope for the youth in which
there was any element of certainty was based upon the success
of the princess in discovering this mystery; and the moment he
looked upon her, he saw she had succeeded, as in his soul he knew
she would succeed.

Then it was that his quick and anxious glance asked the question:
"Which?" It was as plain to her as if he shouted it from where he
stood. There was not an instant to be lost. The question was
asked in a flash; it must be answered in another.

Her right arm lay on the cushioned parapet before her. She raised
her hand, and made a slight, quick movement toward the right. No
one but her lover saw her. Every eye but his was fixed on the man
in the arena.

He turned, and with a firm and rapid step he walked across the
empty space. Every heart stopped beating, every breath was held,
every eye was fixed immovably upon that man. Without the
slightest hesitation, he went to the door on the right, and opened
it.

Now, the point of the story is this: Did the tiger come out of that
door, or did the lady ?

The more we reflect upon this question, the harder it is to
answer. It involves a study of the human heart which leads us
through devious mazes of passion, out of which it is difficult to
find our way. Think of it, fair reader, not as if the decision of the
question depended upon yourself, but upon that hot-blooded,
semi-barbaric princess, her soul at a white heat beneath the
combined fires of despair and jealousy. She had lost him, but who
should have him?

How often, in her waking hours and in her dreams, had she started
in wild horror, and covered her face with her hands as she thought
of her lover opening the door on the other side of which waited
the cruel fangs of the tiger!

But how much oftener had she seen him at the other door! How in
her grievous reveries had she gnashed her teeth, and torn her hair,
when she saw his start of rapturous delight as he opened the door
of the lady! How her soul had burned in agony when she had seen
him rush to meet that woman, with her flushing cheek and
sparkling eye of triumph; when she had seen him lead her forth,
his whole frame kindled with the joy of recovered life; when she
had heard the glad shouts from the multitude, and the wild
ringing of the happy bells; when she had seen the priest, with his
joyous followers, advance to the couple, and make them man and
wife before her very eyes; and when she had seen
them walk away together upon their path of flowers, followed by
the tremendous shouts of the hilarious multitude, in which her
one despairing shriek was lost and drowned!

Would it not be better for him to die at once, and go to wait for
her in the blessed regions of semi-barbaric futurity?

And yet, that awful tiger, those shrieks, that blood!

Her decision had been indicated in an instant, but it had been
made after days and nights of anguished deliberation. She had
known she would be asked, she had decided what she would
answer, and, without the slightest hesitation, she had moved her
hand to the right.

The question of her decision is one not to be lightly considered,
and it is not for me to presume to set myself up as the one person
able to answer it. And so I leave it with all of you: Which came
out of the opened door,--the lady, or the tiger?

USY 10-01-2010 17:33

Bản dịch tiếng Nga của V.Rogov
 
Невеста или тигр?
Фрэнк Ричард Стоктон
Перевод с английского В. Рогова

В глубочайшей древности жил некий царь-полуварвар, чьи мысли, пусть несколько отшлифованные просвещенностью дальних соседей-латинян, по-прежнему отличались размахом, причудливостью и неудержимостью, как и подобало той его половине, которая оставалась варварской. Он отличался буйной фантазией и к тому же властностью, столь напористой, что мог по желанию делать явью изменчивую игру воображения, ему присущую. Но он был склонен и анализировать свои действия, и, когда ему удавалось убедить самого себя, ничто уже не мешало довести дело до конца. Если все в его семейной и государственной системах двигалось по назначенным траекториям, он был добр и сердечен, когда же случалась небольшая заминка и некоторые из его планет сходили с орбит, становился еще добрее и сердечнее, ибо ничто его так не радовало, как возможность выпрямлять искривления и устранять неровности.

Среди заемных установлений, наполовину смягчавших варварство царя, числилась и общедоступная арена, где показ людской и звериной отваги облагораживал и смягчал души его подданных.

Но и здесь утверждала себя варварская, буйная фантазия. Царская арена была воздвигнута не ради того, чтобы народ выслушивал словоизлияния умирающих гладиаторов, и не ради того, чтобы предоставить ему возможность лицезреть неизбежное разрешение конфликта религиозных убеждений и голодных челюстей, но с целью куда более пригодной для увеличения умственной энергии народа. Огромный амфитеатр с опоясывающими его галереями, таинственными подземельями и невидимыми коридорами служил орудием высшей справедливости, посредством которого преступление каралось, а добродетель награждалась по приговору беспристрастного и неподкупного случая.

Если какого-нибудь подданного обвиняли в преступлении, способном вызвать любопытство царя, всенародно объявлялось, что в указанный день судьба обвиняемого решится на царской арене, в сооружении, вполне достойном этого названия, ибо, хотя его форма и план были заимствованы в далеком краю, его назначение возникло в мозгу этого человека, он же, «царь, царь — и с головы до ног», не чтил ни одну традицию больше своих фантазий и к каждой усвоенной им разновидности человеческих мыслей и деяний прививал плодоносный черенок присущего ему варварского идеализма.

Когда народ рассаживался по галереям, а царь, окруженный придворными, изволил воссесть на высокий престол, он подавал знак, дверь внизу открывалась, и обвиняемый выходил на арену. Прямо напротив него, с другой стороны замкнутого пространства, находились две совершенно одинаковые двери, расположенные рядом. Обязанностью и правом испытуемого было подойти к этим дверям и одну из них отворить. Он мог отворить любую, какую вздумается, неподвластный никаким напутствиям или влияниям, помимо вышеупомянутого беспристрастного и неподкупного случая. Из-за одной из них появлялся голодный тигр, самый свирепый и самый жестокий, какого только можно было заполучить, бросался на него и раздирал на куски в наказание за вину. Как только судьба преступника решалась подобным образом, лязгали железные колокола, раздавались причитания наемных воплениц, стоящих вокруг барьера, и многочисленные зрители, понурив голову, с унынием в сердце, медленно расходились по домам, исполненные глубокой скорби из-за того, что кому-то, столь молодому и красивому или столь маститому и почитаемому, выпал такой ужасный жребий.

Но если обвиняемый отворял другую дверь, выходила женщина, по возрасту и положению в обществе наиболее ему подходящая изо всех, кого государь мог выбрать, и с этой женщиной, в награду за невиновность, его немедленно венчали. Не имело значения, если он уже был супругом и семьянином или же был душою привязан к иной избраннице: самодержец не позволял таким второстепенным обстоятельствам вмешиваться в его грандиозный план возмездия и награды. Как и в другом случае, все происходило тотчас же на арене. Под престолом царя широко распахивалась еще одна дверь, и наружу выходил жрец, сопровождаемый хором и плясуньями, ведущими танец-эпиталаму под бойкую музыку золотых рожков; все они шли туда, где рука об руку стояла чета, и свадебный обряд свершался быстро и радостно. И тогда неспешно и ликующе звенели веселые колокола, восторженный народ кричал «ура», и оправданный вел новобрачную к себе в дом, предшествуемый детьми, бросающими ему под ноги цветы.

Таков был полуварварский способ вершить правосудие, учрежденный царем. Безупречная справедливость здесь самоочевидна. Преступник не мог знать, из какой двери выйдет невеста, и отворял ту, какую ему заблагорассудится, не имея ни малейшего представления о том, будет ли он через миг растерзан или обвенчан. Иногда тигр выходил из одной двери, иногда — из другой. Решения этого трибунала были не только справедливы, но и окончательны: если обвиняемый определял себя виновным, то мгновенно был наказан; если же невиновным — не сходя с места, награжден, нравилось ли ему это или нет. От решений, вынесенных на царской арене, уйти было нельзя.

Этот обычай пользовался огромным успехом. Когда народ собирался в один из дней великого судилища, никто не знал, увидит ли он чудовищное кровопролитие или веселую свадьбу. Элемент неопределенности придавал обряду интерес, который в противном случае отсутствовал бы. Таким образом, простонародью было забавно и приятно, а мыслящая часть общества не могла обвинить это установление в несправедливости, ибо развязка целиком зависела от обвиняемого.

У царя-полуварвара была дочь, цветущая, как самые цветистые его фантазии, пылкая и властная, подобно ему самому. Как бывает в таких случаях, он в ней души не чаял и любил ее больше всех на свете. В числе его придворных был некий молодой человек, чья благородная кровь и низкое положение ставили его в один ряд с традиционными романическими героями, влюбленными в дочерей самодержцев. Эта дочь самодержца была вполне довольна своим возлюбленным, ибо красотой и смелостью он превосходил всех в государстве, и любила его с жаром, который благодаря известной доле варварства был на редкость жгучим и сильным. Их счастливая любовь длилась много месяцев, пока однажды это не стало известно царю. Он не мешкал и не колебался касательно того, как надлежит поступить. Юношу незамедлительно ввергли в узилище; был назначен день его испытания на царской арене. Это, конечно, являлось особо значительным событием, и государь, как и весь его народ, был страшно заинтересован ходом и развитием испытания. Подобного прежде не случалось никогда; испокон веков ни один подданный не осмеливался полюбить царскую дочь. В последующие годы это стало явлением достаточно заурядным, тогда же было новым и поразительным.

Клетки всего царства проверили в поисках самых диких и безжалостных зверей, из которых надлежало выбрать для выхода на арену наиболее свирепое чудовище; многочисленные юные красавицы подверглись осмотру компетентных судей, дабы молодой человек получил достойную невесту, если только судьба не уготовит ему иной удел. Разумеется, все знали, что обвинен юноша не напрасно. Он любил царевну, и ни он, ни она, ни кто-либо еще даже не подумал это отрицать, но и царь не подумал как-либо вмешиваться в ход судилища, доставляющего ему столь великое наслаждение и удовлетворение. Какова бы ни оказалась развязка, от юноши избавятся, а царь получит эстетическое удовольствие, наблюдая за ходом событий, которые определят, совершил ли молодой человек преступление, когда позволил себе полюбить царевну.

Пришел назначенный день. Огромные галереи были до отказа набиты людьми — местными и прибывшими издалека; толпы тех, кому не удалось войти внутрь, сгрудились вокруг стен. Царь и придворные расселись по местам напротив двух дверей — роковых порталов, страшных своим сходством.

Все было готово. Подали знак. Дверь под престолом отворилась, и возлюбленный царевны вышел на арену. Его, рослого, красивого, светловолосого, встретил гул, исполненный восхищения и тревоги. Половина зрителей не знала, что среди них живет такой великолепный юноша. Неудивительно, что царевна его полюбила! До чего ужасно, что он здесь!

Проходя по арене, юноша согласно обычаю повернулся поклониться государю; но думал он не о царе: взор его был прикован к царевне, сидящей по правую руку отца. Не будь ее природа наполовину варварской, вероятно, она и не пришла бы; но ее страстная, горячая душа не позволяла ей обойти своим участием событие, столь сильно ее интересующее. После оглашения указа о том, что ее возлюбленный должен решить свою судьбу на царской арене, она ни днем, ни ночью не думала ни о чем другом, кроме этого великого события и многого, с ним связанного. Обладая большей властью, большим влиянием, большей силой характера, чем кто-либо иной, ранее оказывавшийся в подобном положении, она свершила то, чего не удавалось никому другому: узнала тайну дверей. Она знала, в каком из помещений за этими дверьми находится клетка с тигром, а в каком ожидает невеста. Сквозь эти толстые двери, плотно занавешенные изнутри шкурами, никакой звук, никакой знак не мог дойти к тому, кто приблизится поднять засов на одной из них; но золото и сила женской воли открыли царевне тайну.

И она знала не только, в каком помещении пребывает невеста, готовая выйти, зардевшаяся и сияющая, если отопрут ее дверь, — знала царевна и то, кто она. В награду обвиненному, буде он окажется оправданным, назначена была одна из самых красивых и пленительных придворных девиц, и царевна ее ненавидела. Она часто замечала, или ей казалось, что замечала, как это прелестное существо бросает восхищенные взгляды на ее возлюбленного, и порою ей сдавалось, будто взгляды эти не были оставлены без внимания. Время от времени она видела, что они разговаривают — лишь мгновение-другое, но и за краткий срок можно сказать многое; быть может, речь шла о сущих пустяках, но откуда ей знать? Девушка была очаровательна, однако она дерзнула поднять глаза на возлюбленного царевны; и всей густотой дикарской крови, унаследованной от бесчисленных предков, варваров в полной мере, царевна возненавидела ту, что сейчас дрожала и рдела за безмолвною дверью.

Когда возлюбленный повернулся, взглянул на царевну, сидевшую бледнее и белее кого-либо в безбрежном океане взволнованных лиц, и взоры их встретились, он увидел — благодаря той силе быстрого постижения, которая дается тем, чьи души слились воедино, — что ей ведомо, за какой дверью кроется тигр, а за какой стоит невеста. Он и ждал, что она будет знать. Он понимал ее характер, и душа его была уверена, что царевна не успокоится, пока не уяснит себе то, что скрыто ото всех других зрителей, даже от царя. Единственное, на что мог надеяться юноша, было, при всей своей невероятности, то, что царевне удастся проведать тайну; и, едва посмотрев на нее, он понял, что удалось.

И тогда его быстрый, нетерпеливый взор спросил: «Которая?» Ей это стало ясно, как если бы он прокричал вопрос полным голосом. Нельзя было терять ни мгновения. Вопрос занял один миг; ответ не мог быть дольше.

Ее правая рука лежала на барьере, покрытом подушками. Быстро, едва заметно она двинула рукой вправо. Это видел только ее возлюбленный. Все другие взоры были прикованы к человеку на арене.

Он повернулся и твердым, стремительным шагом пересек пустое пространство. Каждое сердце замерло, каждое дыхание пресеклось, каждый взор жадно впился в него. Без малейшего колебания он подошел к правой двери и отворил ее.

И вот в чем суть рассказа: кто вышел наружу — тигр или невеста?

Чем больше размышляешь над этим вопросом, тем труднее на него ответить. Он требует изучения человеческого сердца, он вовлечет нас в извилистые лабиринты страстей, выбраться откуда нелегко. Подумай об этом, любезный читатель, однако так, словно решение зависело бы не от тебя, но от пылкой царевны-полуварварки, чья душа доведена до белого каления пламенем отчаянья и пламенем ревности. Она его потеряла, но кто его получит?

Как часто, наяву и в сновидениях, она вздрагивала от дикого ужаса и прятала лицо в ладонях при мысли о том, что ее возлюбленный отворяет дверь, по ту сторону которой дожидаются беспощадные тигриные клыки!

Но гораздо чаще она видела его у другой двери! Как она скрежетала зубами и рвала на себе волосы, видя в своих горестных грезах, что он вздрагивает в экстатическом восторге, отворив дверь невесты! В каких муках сгорала ее душа, когда она видела, что он метнулся навстречу этой женщине, чьи щеки рдеют, а глаза сияют от сознания своего триумфа; когда она видела, что его тело возжено радостью возвращенной жизни; когда она слышала радостные восклицания толпы, исступленный звон счастливых колоколов; когда она видела, что жрец, сопровождаемый торжествующей свитой, приближается к чете и провозглашает их мужем и женой прямо перед ее глазами; и когда она видела, что они уходят вместе по цветам под оглушительные крики ликующей толпы, которые заглушили, потопили ее один-единственный вопль отчаяния!

Не лучше ли ему сразу умереть и дожидаться ее в благословенных краях полуварварской потусторонней жизни?

Но ужасный тигр, вопли, кровь!

Чтобы ответить возлюбленному, ей понадобилось мгновенье, но решение она приняла после многих дней и ночей мучительного раздумья. Она знала, что он ее спросит, решила, каков будет ответ, и без малейшего колебания двинула рукой вправо.

Вопрос о ее решении не из легких, и я не вправе себя выдавать за единственного, кто способен дать на него ответ. Поэтому предоставляю всем вам ответить: кто вышел на арену — невеста или тигр?
Bản dịch tiếng Nga em load ở «Иностранная литература» 1997, №12, link sau:
http://magazines.russ.ru/inostran/1997/12/stockton.html
:emoticon-0155-flowe:emoticon-0150-hands:emoticon-0157-sun:

Geobic 12-01-2010 07:04

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 42528)
Ơ ơ ơ .. thế ra trong tay bác lúc nào cũng lăm lăm "khẩu súng" ghi hình à??? Sợ thế!!! :emoticon-0102-bigsm

Thế bác có "tình cờ" xem chương trình này hôm thứ 6 tuần trước, tiếp tục phim khoa học dài kỳ của bác Geo không ạh? Nội dung hôm đấy là "Vách đá giọt mưa ở ỏ Đồ Sơn".

Theo "Sổ Nam Tào" của Hoa May, chương trình tiếp theo mang dấu ấn "rất Geo" sẽ phát tiếp vào tối mai, lúc 21h30 đến 22h00 ngày 3/11/2009. Mời các bác xem nhé!

Các bác thử "thực hành" vụ súng ống ghi hình qua tivi như bác Bảnđồ xem thế nào, hihi.

Cảm ơn các bác đã quan tâm. Thú thực trong tổng số 9 tập phim KH mà Geo tham gia làm dịp cuối năm trước, Geo chỉ được xem có 3, vì không có điều kiện về thời gian hoặc không biết họ phát lúc nào. Cũng giông như không biết các bác nói về "nó" ở đây để THANKS!

Nếu dịp nào các bác ghé Đồ Sơn, có điều kiện thăm đền Bà Đế, hoặc Vách đá Giọt Mưa nhé, rất thú vị đấy.

Hoa May 15-01-2010 16:03

Allo Allooo Alloooo!
:emoticon-0157-sun: :emoticon-0123-party :emoticon-0157-sun:


Đang có Nhật thực đấy các bác ơi. Mời mọi người xem ngay xem ngay!

Hoa May đang ở Saigon, nhật thực tối đa 30%. Nhìn khuyết một góc trên bên phải như là mặt trăng đêm mồng 10 ấy!

Thấy báo chí nói rằng ở Hanoi nhật thực đến 60%. Không biết các bác ở Hanoi và miền Trung có được thấy mặt trời không hay đang bị mây đen che mất?

Bà con xem nhớ đeo kính râm. Tốt nhất là nhìn qua mảng đen của phim phổi ấy nhé. HM cẩn thận như thế rồi, mà bi giờ vẫn đang hoa mắt, hic!

À, mà như thế chứng tỏ mắt mình còn tốt, hihi, vì bỗng nhớ tới câu hát đã được "chiên xào": Nhìn thẳng mặt trời mà không chói lóa - là người mù trăm phần trăm", keke :emoticon-0136-giggl

Old Tiger 15-01-2010 16:29

Hu hu. Trời miền Trung quê em âm u như miếng pho mát thiu. Chẳng được "ngắm" nhật thực. Nghe nói trên quê bác Thao Viet Nam có thể thấy nhật thực toàn phần.

Các bác có may mắn chộp được những hình ảnh nhật thực, nếu có thể up lên đây để bà con cùng ngắm ạ!

Cảm ơn!

Thao vietnam 15-01-2010 19:08

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 48575)
Nghe nói trên quê bác Thao Viet Nam có thể thấy nhật thực toàn phần.

Bá cáo các bác là quê iem không chỉ âm u mà còn mưa phùn, hổng thấy nhật thực đâu mà chỉ thấy trời hơi tối hơn mọi khi, nhưng vì mưa gió rét, quên mất là có nhật thực.

Old Tiger 19-01-2010 18:47

Thỉnh thoảng đọc ở đâu đó trên báo, TV, chương trình TV, các bài phát biểu... và ngay lúc này đây trên VTV2 đang truyền hình trực tiếp trận đấu bóng chuyền Cup Bình Điền giữa đội PV - Vietsovpetro và Trung Hoa Đài bắc khi giới thiệu cầu thủ của đội PV - Vietsovpetro, bình luận viên nhắc đi nhắc lại: cầu thủ số 12 Ira đến từ Cộng hòa Liên Bang Nga.

Thật là botay.com.ru :emoticon-0107-sweat :emoticon-0102-bigsm

Thao vietnam 19-01-2010 21:11

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 48997)
Thỉnh thoảng đọc ở đâu đó trên báo, TV, chương trình TV, các bài phát biểu... Cộng hòa Liên Bang Nga.

Ngay cô Diễm Quỳnh MC đêm giao lưu Thấy trò ngày gặp lại vừa rồi cũng mắc lỗi này, may là chỉ 1 lần thôi.
Theo em biết thì khi mình (người nước ngoài) biết gọi theo tên và phụ danh thì người Nga rất thích vì bình thường người Nga chỉ gọi theo họ là đủ, với người nước ngoài họ càng không đòi hỏi khi tên và phụ danh thường viết tắt. Nghĩ thế nên trong trường hợp có thể em thường hỏi tên và phụ danh của những người sắp gặp và điều này gây được thiện cảm ngay lần gặp đầu tiên.
Đằng này gọi sai tên quốc gia thì quả là tầy đình = bótay.cơm.
Tuy nhiên trong một số trường hợp có thể thông cảm được vì đây là tên gọi thời Liên Xô nên đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt Nam, thôi thì nếu người ta biết Liên Xô khác với nước Nga đã là tốt rồi.

Cartograph 19-01-2010 21:13

Trích:

Hoa May viết (Bài viết 48568)
Allo Allooo Alloooo!
:emoticon-0157-sun: :emoticon-0123-party :emoticon-0157-sun:


Đang có Nhật thực đấy các bác ơi. Mời mọi người xem ngay xem ngay!


Thấy báo chí nói rằng ở Hanoi nhật thực đến 60%. Không biết các bác ở Hanoi và miền Trung có được thấy mặt trời không hay đang bị mây đen che mất?

Có đây, giờ mới moi ra! Chụp tại Hà Nội, tranh thủ lúc mây thưa, lúc gần 16 giờ ngày 15/01:

http://static.panoramio.com/photos/o...l/31115928.jpg

http://static.panoramio.com/photos/o...l/31115926.jpg

http://static.panoramio.com/photos/o...l/31115909.jpg

USY 19-01-2010 21:34

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 48997)
Thỉnh thoảng đọc ở đâu đó trên báo, TV, chương trình TV, các bài phát biểu... và ngay lúc này đây trên VTV2 đang truyền hình trực tiếp trận đấu bóng chuyền Cup Bình Điền giữa đội PV - Vietsovpetro và Trung Hoa Đài bắc khi giới thiệu cầu thủ của đội PV - Vietsovpetro, bình luận viên nhắc đi nhắc lại: cầu thủ số 12 Ira đến từ Cộng hòa Liên Bang Nga.
Thật là botay.com.ru :emoticon-0107-sweat :emoticon-0102-bigsm

Tôi nghĩ bác OT có thể "bó tay chấm cơm" cả ngày không tháo được rồi. :emoticon-0100-smile
Bệnh gọi tên Liên bang Nga là "Cộng hòa liên bang Nga" đã là căn bệnh trầm kha của rất nhiều cơ quan Việt Nam, trong đó có cả các cơ quan thông tin đại chúng, cơ quan quản lý nhà nước và cơ quan giáo dục, thương mại v.v... Thậm chí Vụ SNG và Đông Âu ngày trước của Bộ Ngoại giao ta hình như cũng có hẳn những hướng dẫn, lưu ý riêng các cơ quan VN về vấn đề này, nhưng nhiều khi những ý kiến ấy bị "bỏ ngoài tai". Thế mới biết cái gì thuộc về thói quen thật khó sửa.:emoticon-0127-lipss
Tôi rẽ vào net, lang thang khoảng mười lăm phút thì đã nhặt ra khoảng mấy chục trang web sử dụng tên gọi sai kiểu này. Bỏ qua những trang không tên tuổi, trang cá nhân hay địa phương, chỉ xin post lên đây gần mười trang web "cây đa cây đề" trong làng thông tin đại chúng, hoặc các cơ quan cấp bộ, tỉnh, thành phố như TTXVN, website Đảng CSVN, Bộ Giao thông VT, báo Đà Nẵng, Sở Ngoại vụ TP HCM, báo Sài Gòn giải phóng, Cục xúc tiến thương mại Bộ Công thương, NXB Chính trị quốc gia v.v... Bệnh này hầu như đã thành "thâm căn cố đế" ở nhiều cơ quan hợp tác quốc tế của Bộ Du lịch, Thể thao và Văn hóa, Bộ Thông tin truyền thông, Bộ Giao thông.
Tất cả những sai sót đó thể hiện sự thiếu hiểu biết của người viết và sự tắc trách của người biên tập, sự chủ quan và thờ ơ của những người chịu trách nhiệm quản lý trong các đơn vị đó. Âu cũng là căn bệnh chung của nhiều cơ quan VN mình.

http://www.vietnamplus.vn/Home/Hop-t...92/8706.vnplus
Chiều 27/2, tại trụ sở Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao kiêm Chủ nhiệm Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài Nguyễn Thanh Sơn đã làm việc với bà Irina Egorova, Hiệu trưởng Trường Trung học phổ thông số 282 thành phố Mátxcơva, Cộng hòa Liên bang Nga.

http://dangcongsan.vn/cpv/Modules/Ne...8#p4NSkLTv9skO
Cuối cùng, hai bên ký Hợp đồng tư vấn bảo hiểm dự án khai thác dầu khí tại Lô 1,2,3,4 - Khu tự trị Nenevski, Cộng hòa Liên bang Nga giữa Rusvietpetro và Tổng Công ty Cổ phần Bảo hiểm Dầu khí Việt Nam (PVI). Đây là một dự án đầu tư khai thác dầu khí lớn tại Liên bang Nga với các đối tác tham gia là các tập đoàn dầu khí lớn của Nga và nước ngoài với tổng số vốn đầu tư nhiều tỷ USD. Theo hợp đồng được ký, PVI sẽ cung cấp các dịch vụ tư vấn bảo hiểm, quản lý rủi ro trong toàn bộ quá trình triển khai dự án.

http://viet.vietnamembassy.us/tintuc...20021013201624 (TTXVN 13/10/2002)
Trong chuyến thăm chính thức Cộng hòa Liên bang Nga của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh hai bên đã ra thông cáo chung, toàn văn như sau

http://www.mofahcm.gov.vn/vi/tintuc_...ns061120171759
Ngày 18-11-2006, Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải, Chủ tịch UBND TP Lê Hoàng Quân đã có buổi tiếp ông Kirsan Nicolayevich Iliumzinov, Tổng thống nước Cộng hòa Kalmykia - Liên bang Nga đang ở thăm TPHCM.
Tại buổi tiếp, Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải chúc mừng ông Kirsan Nicolayevich Iliumzinov và các thành viên trong đoàn đến thăm TPHCM. Bí thư Thành ủy cho biết mối quan hệ hữu nghị giữa VN - Cộng hòa Liên bang Nga thời gian qua đã có những phát triển vượt bậc và bền chặt. Trong mối quan hệ chung đó, TPHCM và Cộng hòa Kalmykia cũng có những hợp tác tốt đẹp trên nhiều lĩnh vực.

http://www.baodanang.vn/vn/print/21852/index.html
Mặc dù sau biến cố chính trị năm 1991, Liên bang Xô-viết không còn, nhưng hai nước Cộng hòa Liên bang Nga và CHXHCN Việt Nam vẫn cùng trân trọng giữ gìn tình hữu nghị truyền thống đã được vun đắp trong nhiều thập kỷ đã trở thành tài sản vô giá và là nhân tố vô cùng quan trọng để tiếp tục đưa quan hệ hai nước lên tầm cao mới.

http://www.mt.gov.vn/PrintView.aspx?ArticleID=2946
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết hội đàm với Tổng thống Nga Medvedev 28/10/2008 7:43 GMT+7 Chiều ngày 27/10 (theo giờ Hà Nội), tại điện Kremlin ở thủ đô Mosocw, Cộng hòa Liên bang Nga, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã có cuộc gặp riêng và hội đàm với Tổng thống Nga D. Medvedev.

http://nxbctqg.org.vn/index.php?opti...1942&Itemid=38
Ngày 25 tháng 9 năm 2009, Đoàn đại biểu Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Việt Nam đã tổ chức Lễ ký kết biên bản làm việc với Nhà xuất bản Tiến bộ - Truyền thống, Liên bang Nga. Đến dự buổi lễ có đại diện lãnh đạo Ban Đối ngoại Trung ương, Bộ Thông tin và Truyền thông, đại diện Đại sứ quán nước Cộng hòa Liên bang Nga tại Việt Nam, cùng các cơ quan thông tấn báo chí Trung ương và Hà Nội.

http://vietradeportal.vn/CmsAdmin/HS...4/Default.aspx
1. Thông tin cơ bản
Tên chính thức: Cộng hòa Liên bang Nga
Vị trí địa lý: Nằm ở Bắc Á:emoticon-0157-sun:
Diện tích: 17.075.400 km2
Dân số: 142.893.540 (ước tính tháng 7/2008)
Thủ đô: Mát-xcơ-va
Ngôn ngữ chính thức: Tiếng Nga (phổ biến)
Đơn vị tiền tệ: đồng rúp
Thể chế chính phủ: Cộng hoà

http://www.sggp.org.vn/thoisu/2006/11/72035/
(SGGP).- Sáng 18-11, tại buổi tiếp Bộ trưởng Ngoại giao Cộng hòa Liên bang Nga Sergei Lavrov, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Gia Khiêm đã đánh giá cao sự phát triển rất tích cực quan hệ hợp tác nhiều mặt giữa Việt Nam và Liên bang Nga, nhất là trong lĩnh vực kinh tế – thương mại, thời gian qua.

http://news.vnu.edu.vn/ttsk/Vietname.../11/N19886/?35
Cộng hòa Liên bang Nga ra đời. B Yelsin làm Tổng thống. - Ngày 16 tháng 6 năm 1994: Thủ tướng Võ Văn Kiệt thăm Cộng hòa Liên bang Nga. - Ngày 24 tháng 11 năm 1997: Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Nga Chernomyrdin thăm Việt Nam. - Ngày 24 tháng 8 năm 1998: Chủ tịch nước Trần Đức Lương thăm Cộng hòa Liên bang Nga. - Ngày 11 tháng 9 năm 2000: Thủ tướng Phan Văn Khải thăm Cộng hòa Liên bang Nga.
:emoticon-0116-evilg
Hy vọng các bác thành viên NNN chúng ta thấy đâu viết sai, nói sai, nếu có điều kiện hay cơ hội thuận tiện thì nhắc hộ, biết đâu họ lại nhớ và không sai nữa thì tốt quá!

hungmgmi 19-01-2010 21:40

Đêm giao lưu Thầy trò Nga Việt hôm rồi, có một lần Diễm Quỳnh gọi là Cộng hòa Liên bang Nga.
Và tại Nga, vào những ngày Hà Nội tại Moskva tháng 7/2008, một nữ Phó chủ tịch TP.HN cũng lên phát biểu hồn nhiên trước các quan khách tây ta, gọi nước Nga là Cộng hòa Liên bang Nga.
Em đoán là ta bị ảnh hưởng từ thói quen gọi Cộng hòa Liên bang Đức.

Мужик 19-01-2010 21:54

Trích:

Thao vietnam viết (Bài viết 49003)
Đằng này gọi sai tên quốc gia thì quả là tầy đình = bótay.cơm.
Tuy nhiên trong một số trường hợp có thể thông cảm được vì đây là tên gọi thời Liên Xô nên đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt Nam, ngay cả khi người ta phân biệt được Liên Xô với nước Nga đã được coi là tốt rồi.

Quả thật đây là lỗi hay gặp, không chỉ ở những người trong nước mà còn ở những người từng sống ở Liên Xô và Liên bang Nga, thậm chí em đã từng nghe trong giới ngoại giao Việt Nam tại Nga hẳn hoi.
Tuy nhiên, em không cho đây là lỗi tầy đình đến nỗi phải chấm cơm, chấm cháo. Sự nhầm này chẳng qua là do thói quen mà ra.
Từ 'cộng hoà" trước đây có trong tên của nước Nga hẳn hoi. Khi còn trong thành phần của Liên Xô, tên đầy đủ của nước Nga dài lắm:Cộng hoà xã hội chủ nghĩa xô viết liên bang Nga, viết tắt tiếng Nga là РСФСР. Thời đó ta hay gọi gọn là "Cộng hoà Liên bang Nga" và, đúng như bác nói, cụm từ này "đã ăn sâu vào tiềm thức người Việt Nam".
Từ ngày 12/6/1992 Liên bang Nga được thành lập, tuy trong tên gọi không còn từ "cộng hoà" nhưng thể chế chính trị vẫn là cộng hoà. Vì vậy, cái "ăn sâu vào tiềm thức" nêu trên đã khiến ta cứ quen miệng nói "Cộng hoà Liên bang Nga".
Em tin là sớm thôi, người Việt ta sẽ chỉ nói "Liên bang Nga". Quy tắc ngôn ngữ mà. Chả ai tội gì mất hơi nói dài, nhất là khi nói dài lại còn sai nữa!

USY 19-01-2010 23:34

Em mới đọc được tin này, hehe, vui phết các bác ạ:
Kể từ ngày 19/1/2010 Văn phòng UBND TP Hà Nội đưa thêm 4 số điện thoại có đuôi 111111, 22222, 88888 và 99999 vào phục vụ hệ thống nhắn tin mời họp và chỉ đạo điều hành.
4 SIM số đẹp sẽ được dùng để chỉ đạo điều hành.
Theo Chánh Văn phòng UBND TP Hà Nội Nguyễn Thịnh Thành, mọi thông tin nhắn vào máy điện thoại di động của Thủ trưởng các sở, ban, ngành, đơn vị trực thuộc Thành phố và Chủ tịch UBND các quận, huyện, thị xã trực thuộc từ 4 thuê bao vừa đưa vào khai thác (kể trên) được coi là kênh thông tin chính thức phục vụ chỉ đạo điều hành của UBND TP Hà Nội.
Trong trường hợp không hiện số, các tin nhắn này sẽ có tên người gửi là "UBND TPHN". Đây là một trong những biện pháp ứng dụng CNTT trong hoạt động cơ quan Nhà nước được Hà Nội tiến hành theo chủ trương của Chính phủ.
Từ tháng 6/2009, Văn phòng UBND TP Hà Nội đã chính thức gửi giấy mời họp thông qua hệ thống thư điện tử của Thành phố và điện thoại cầm tay của lãnh đạo các cơ quan, đơn vị..., bước đầu cho biết đã tiết kiệm khoảng 50 triệu đồng/tháng.
Hiện, Hà Nội đang tiến hành đầu tư hạ tầng an toàn, bảo mật thông tin tại trụ sở UBND TP, với dự án "Xây dựng hệ thống bảo mật và hạ tầng thông minh hỗ trợ tin học hóa tại trụ sở UBND TP giai đoạn I", dự kiến sẽ đưa vào vận hành trong năm nay.
Cùng với đó, Thủ đô còn đầu tư hệ thống họp trực tuyến Thành phố - vấn đề cấp thiết nhất trong bối cảnh Hà Nội đã mở rộng, với tổng cộng 52 điểm khắp trên địa bàn.
http://vietnamnet.vn/cntt/201001/Van...so-dep-890431/
Không biết có bác nào trong NNN mình nhận được tin nhắn từ mấy đuôi số trên không nhỉ?:emoticon-0116-evilg

betr_xinh 20-01-2010 20:03

Cháu hỏi các bác tí ạ: Cháu đọc truyện cười dân gian sau:

Nhà giàu họ nuôi đầy tớ ở trong nhà, bữa nào ăn cơm, bà chủ cũng xới cho vừa sét ba bát thì thôi. Một hôm, mưa to gió lớn, sấm sét dữ dội. Bà chủ run lập cập, còn anh đầy tớ thì cứ thản nhiên như không. Bà ta thấy vậy, hỏi:
- Mày không sợ sét ư?
Anh đầy tớ đáp:
- Tôi không sợ sét của trời, tôi chỉ sợ sét của bà thôi. Cứ mỗi bữa bà sới cho ba sét cơm, thì tôi đến chết đói mất.

Cháu không hiểu từ sới cho ba sét. Vậy "sét" là gì ạ?

Мужик 20-01-2010 20:47

Trích:

betr_xinh viết (Bài viết 49112)
Cháu không hiểu từ sới cho ba sét. Vậy "sét" là gì ạ?

"Sét" ở đây có nghĩa là "miệng". Không phải là miệng mồm đâu nhé, mà là lượng vừa sát đến miệng của vật đựng (không có ngọn). "3 sét bát cơm" tức là 3 miệng bát cơm. "3 sét (bơ) gạo" tức là 3 miệng bơ gạo.

BelayaZima 28-01-2010 22:11

Chắc hẳn các bác ở NNN cũng đều đã đọc truyện hoặc xem phim "Tam Quốc diễn nghĩa". BZ mê phim này từ khi còn là một cô bé 9 tuổi và đến bây giờ TQDN vẫn là bộ phim dã sử mà BZ thích nhất. Đặc biệt những câu thơ mở đầu phim hay quá nên BZ đã học thuộc và đến giờ vẫn nhớ nhưng chưa chắc đã nhớ chính xác:

Trường Giang cuồn cuộn chảy về Đông
Bạc đầu ngọn sống cuốn anh hùng
Thịnh suy, thành bại theo dòng nước
Sừng sững cơ đồ bỗng tay không
Núi non nguyên vẻ cũ
Muôn dặm ánh tà hồng
Bạn tiều phu ngã mình trên bãi
Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong
Một bầu rượu nếp vui gặp gỡ
Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

BZ có một điều băn khoăn muốn nhờ các bác giải đáp. Vì trong danh tác này, và cả phim nữa, BZ rất khâm phục nhân vật Gia Cát Lượng ( do Đường Quốc Cường thể hiện trên màn ảnh, DV còn đóng các phim về chủ tịch Mao Trạch Đông và rất nhiều phim nữa trong đó có Vương Triều Ung Chính). Có lẽ cũng không cần nói nhiều về Khổng Minh tiên sinh với tài mưu lược, định liệu như thần. Tuy nhiên có người lại nói với cháu Khổng Minh là nhân vật không có thật, chỉ được La Quán Trung hư cấu? Vậy đâu là sự thật? Cháu thì vẫn khăng khăng rằng Gia Cát Lượng - Khổng Minh là người có thật và kể cả tài năng của ông cũng là có thật. Nhưng đôi lúc BZ cũng tự nghĩ, giá kể Khổng Minh đến giúp Tào Tháo thì sao nhỉ? Vậy chắc chẳng còn Tam Quốc tồn tại vì lúc đó quân Tào sẽ thắng áp đảo và nhanh chóng bình định thiên hạ.
Vậy kính nhờ các bác quan tâm tới vấn đề này giải đáp hộ BZ với ạ.

daquen 28-01-2010 22:22

@BZ: Hiện nay tại thành phố Thành Tô - Trung Quốc vẫn có đền thờ và mộ của Gia Cát Lượng.

Tam Quốc là một tác phẩm văn học theo kiểu dã sử võ hiệp nên chắc chắn có hư cấu cho thêm phần huyền bí: 3 lần đến lều cỏ, 7 lần bắt Mạnh Hoạch...

BZ nói như vậy là mê nhân vật Tào Tháo rồi :emoticon-0102-bigsm. Theo đạo Nho giáo thì chữ "Trung" được đề cao. Có lẽ do điều này mà Khổng Minh tuy biết theo Lưu Bị không phải là hay nhưng vẫn chọn.

Daquen thì rất thích câu nói của Chu Du: "Trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng".

hongducanh 28-01-2010 22:30

Chỉ cần vài giây là bác Wikipedia cho ta biết:

Tiểu sử: Gia Cát Lượng

Gia Cát Lượng, tự là Khổng Minh, là người đất dương đô (nay thuộc tỉnh Sơn Đông) quận Lang Nha đời Thục Hán, sinh vào mùa Thu năm Tân Dậu (Tam Quốc), tự Khổng Minh, Gia Cát (諸葛) là một họ kép ít gặp. Ông mồ côi từ bé, thuở trẻ thường tự ví tài mình như Quản Trọng, Nhạc Nghị. Sau tị nạn sang Kinh Châu rồi đến ở đất Nam Dương thuộc vùng Long Trung, chỗ ở có trái núi Ngọa Long cương, nhân thế tự gọi là Ngọa Long tiên sinh, tự mình cày ruộng, thích làm ca từ theo khúc "Lương Phủ Ngâm".

Ông có 3 anh em, anh cả Gia Cát Cẩn làm quan bên Đông Ngô, em thứ là Gia Cát Quân không làm quan. Ông là người tài giỏi nhất nên người đời sau ví Lưu Bị được rồng trong số 3 người (Lưu, Tào, Tôn).

Tương truyền ông học giỏi một phần nhờ vợ là Hoàng Nguyệt Anh, một người rất xấu nhưng có tài năng, con gái của danh sĩ Hoàng Thừa Ngạn ở Nhữ Nam. Người đời mới có câu thơ:

Mạc học Khổng Minh trạch phụ
Chi đắc A Thừa xú nữ

Theo sách "Khổng Minh Gia Cát Lượng", chữ "Cát" trong họ Gia Cát của ông có nguồn gốc từ việc ông là dòng dõi của Cát Anh, một tướng theo Trần Thắng khởi nghĩa chống Tần. Cát Anh có công, bị Trần Thắng giết oan. Khi Hán Văn Đế lên ngôi đã sai người tìm dòng dõi Cát Anh và cấp đất Gia làm nơi ăn lộc. Một chi sau này lấy sang họ Gia Cát - ghép chữ "Cát" cũ và đất "Gia"


Chúng ta không đi sâu nghiên cứu về lịch sử Trung Hoa nên tạm chấp nhận theo La Quán Trung BelayaZima à.

BelayaZima 28-01-2010 22:41

Cảm ơn bác daquen và bác HDA. Bác HDA ơi, đây là "lạc liên hành tinh" , BZ mới lạc đến TQ đã nhằm nhò gì ạ :emoticon-0111-blush ( BZ thực ra cũng có một cuốn sách nói về Gia Cát Lượng còn nói kĩ hơn cả wikipedia nhưng BZ muốn tham khảo mọi người ở NNN).
Em cũng thích câu đó bác daquen ạ, hôm nay em mới xem tập "Trận chiến Xích Bích" ( phim hoạt hình, hehe), đang đến đoạn Gia Cát Lượng để Quan Vân Trường trả nghĩa. Thế nên em có một vài tranh luận với papa :emoticon-0136-giggl. Vì vậy mới lên topic để hỏi mọi người đấy ạ.

USY 31-01-2010 21:39

Trích:

Мужик viết (Bài viết 49011)
Quả thật đây là lỗi hay gặp, không chỉ ở những người trong nước mà còn ở những người từng sống ở Liên Xô và Liên bang Nga, thậm chí em đã từng nghe trong giới ngoại giao Việt Nam tại Nga hẳn hoi.
Tuy nhiên, em không cho đây là lỗi tầy đình đến nỗi phải chấm cơm, chấm cháo. Sự nhầm này chẳng qua là do thói quen mà ra.
Em tin là sớm thôi, người Việt ta sẽ chỉ nói "Liên bang Nga". Quy tắc ngôn ngữ mà. Chả ai tội gì mất hơi nói dài, nhất là khi nói dài lại còn sai nữa!

Tôi "luộc lại mẻ lạc" này vì hôm vừa rồi, khi nghe lại băng ghi âm Thủ tướng NTD của mình thăm Nga, đến khai trương VRB Moscow Bank Ltd. (ngân hàng con của VRB tại Nga), он nói: "Cộng hòa Liên bang Nga":emoticon-0102-bigsm


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 21:41.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.