![]() |
Trích:
Trích:
Cách dịch dưới đây của bác minminixi em thấy ổn hơn. Trích:
Ở Việt Nam trong nhà máy của bác Hổ thì process engineer được gọi là gì ạ? |
Trích:
Trích:
process units: các phân xưởng công nghệ v.v. |
process safety : theo em thì có thể dịch là "Sử lý an toàn", "Quy trình (tiến trình) an toàn"
|
Trích:
Trích:
Nhà máy của Shell bên Sing cũng như của BP bên Đức và Tây Ban Nha cũng có đủ các hệ thống này nọ, cũng tự động, ngoài tiêu chuẩn riêng của công ty ra còn phải thoả mãn các tiêu chuẩn, yêu cầu của quốc gia sở tại nữa, nhưng tai nạn cháy nổ vẫn xảy ra. Em nghĩ cách phòng chống cháy nổ tốt nhất vẫn là thường xuyên rà soát thiết kế, qui trình vận hành để tìm ra những điểm yếu để khắc phục, nâng cấp, tăng cường mức bảo vệ. Mỗi khi có một sự cố xảy ra, nên tìm hiểu nguyên nhân để đề phòng. Trích:
|
Chúc mừng lần thứ nhất!
Theo Công ty xăng dầu hàng không Vinapco (thuộc Vietnam Airlines), ngày 12.10, doanh nghiệp này đã nhận lô xăng máy bay Jet A1 đầu tiên từ Nhà máy lọc dầu Dung Quất để cung cấp cho các sân bay miền Trung. Đơn hàng đầu tiên chỉ khoảng 5.000 tấn/tháng, thực hiện từ nay đến hết năm 2011. Để tiết kiệm cho các bên, giảm bớt chi phí ngoại tệ cho Vinapco, trước mắt Vietnam Airlines chấp nhận xăng Jet A1 cho khu vực miền Trung. Theo Tập đoàn dầu khí (PVN), PVN và Vietnam Airlines sẽ tiếp tục đàm phán về giá để tới đây có thể cung cấp xăng máy bay cho các sân bay miền Bắc. Năm 2011, Nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ sản xuất khoảng 400.000m3 xăng máy bay, đáp ứng khoảng 50% nhu cầu sử dụng trong nước. M.Hà |
Trích:
Còn "bọn" nhà thầu trợ giúp vận hành bảo dưỡng (O&M) mỗi buổi lại phải chạy ra ngoài hút thuốc mất 15, 20. Lương bọn họ thì cao ngất ngưởng. Bọn em hay đùa: thời gian họ đi hút thuốc 2 lần trong một ngày thiện hại ngang bằng lương của KS, CN Việt Nam cả tháng. Trích:
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
https://lh5.googleusercontent.com/-t...enTakeuchi.jpg |
Trích:
Hic!... Bác Hổ có "lý tưởng" còn cao hơn nữa kìa! Thế này thì... "bõ" gì! :emoticon-0127-lipss |
Bác Takeuchi và bác Hổ đều xây dựng CNXH và bảo vệ Tổ quốc ta cả, nhưng chắc do sản phẩm và thành quả của bác Hổ còn đang dở dang nên sẽ cấp bằng ở các đợt sau đấy thôi mà.
Khâm phục bác Takeuchi quá! Nếu bác được biết đầy đủ ý nghĩa những lời đó thì bác tự hào lắm đấy: một người xây dựng cả CNTB và CNXH, thậm chí còn chưa được khen về mặt xây dựng CNTB nữa kìa! |
Trích:
Thêm các ông Tây được khen vì sự nghiệp xây dựng CNXH đây ạ: |
Trích:
Kiểu này không chừng lại được Thủ tướng Yoshihiko Noda tặng Bằng khen thì sao nhỉ! BẰNG KHEN Đồng chí HỔ GIÀ Nhân viên Dung Quất - Quảng Ngãi Đã có nhiều thành tích trong quá trình khắc phục "Thảm họa kép" góp phần vào sự nghiệp bảo vệ chủ nghĩa Tư bẩn và tái thiết đất nước. :emoticon-0136-giggl Tokyo ngày 01/04/2012 Thủ tướng: Yoshihiko Noda Bác Hổ có "Bằng khen" nhớ post lên khoe mọi người nhé! :emoticon-0102-bigsm |
Trích:
Trích:
Năm xưa, bác Takeuchi này qua Việt Nam cùng một ông Nhật nữa tên là Inuzuka. Ông Inuzuka này hơi nóng tính và khó chịu. Trong tiếng Nhật, inu là con chó, nên nhiều anh thù vặt cứ lén gọi ổng là Inu thay vì Inzuka. Không biết bác Inuzuka có qua Dung Quất làm nhà thầu cho bác Hổ hay không? |
Trích:
Trích:
Và nhà em lại tưởng tượng rằng bác gps nhà mình là chuyên gia hạng nặng trong ngành dầu khí, bao nhiêu năm làm việc bác đã có công đóng góp xây dựng nhiều nhà máy lọc dầu ở nước ngoài (các nước TB), thể nào bác gps chẳng nhận được vài cái bằng khen, rồi trong đó chắc cũng viết: .. góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Chủ nghĩa Tư bản... khà khà không biết bác gps có dám mang về nước khoe với anh em bà con hoặc sẽ treo trang trọng trong nhà như ông Takeuchi hứa sẽ treo trang trọng trong nhà ông ý không nhỉ? :emoticon-0136-giggl |
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
Nhà em vẫn chưa tìm thấy tung tích số xăng dầu anh Hổ làm ra, hay là chỉ bán cho máy bay và tên lửa Cosmos thôi nhỉ? |
Trích:
Trích:
Trích:
http://bee.net.vn/dataimages/201111/...es793572_9.jpg |
Chuyện Mã Mộc Nhật - Hồi 1
Chuyện kể đời xưa ở xứ Phù Tang có chàng công tử, tên Mã Mộc Nhật thuộc dòng họ Tháp Khắc Cơ vinh quang. Chàng sinh ra trong nhung lụa, nên bất chấp những lời răn dạy của cha mẹ, ngày ngày rong chơi, đua đòi chúng bạn, không thú vui nào là không thử, không chốn ăn chơi nào là không có mặt. Thân mẫu chàng hàng ngày thấy con không chú tâm đèn sách lấy làm lo lắng. Một ngày bà sẽ sàng thưa chuyện với lão gia phụ thân của chàng Mã Mộc Nhật về cái sự lo lắng đêm ngày làm bà xì trét bấy lâu nay.
Tháp Khắc Cơ đại lão gia như thấu hiểu nỗi lo lắng của nương tử, cả cười mà rằng: thằng con bà, đẻ ra ngày tốt, giờ tốt. Cung thân của nó cư thiên di, trong đó chính tinh miếu địa vượng địa đầy cả rổ; bà đừng lo. Rồi sau này nó làm đến chức công hầu, danh tướng tận phương Nam xa xôi (Tháp Khắc Cơ đại lão gia đã từng cất công mua sách bán ở cửa chùa tận nước Đại Việt, mà sách thì lại của mấy ông thày siêu quần về tử vi nước Cathay viết ra, được giới in lậu tin tưởng vào mại lực mà ấn tống). Lại nói về chàng Mã Mộc Nhật, một ngày như mọi ngày, chàng bước chân ra cửa, ngáp dài, vươn vai nhìn xung quanh và không biết phải chọn trò tiêu khiển gì cho ngày hôm nay. Chàng quyết tâm hôm nay phải làm được một việc gì đó to to. Ấy sự đời là thế, nhiều khi duyên số làm cho người ta đi đến những quyết định sẽ làm thay đổi cả cuộc đời. Đêm qua say quá, chàng nằm mơ thấy một vị chân nhân đạo sỹ báo mộng ngày hôm nay chàng sẽ gặp may lớn, được trao cẩm nang để trở thành người trên thông thiên văn, dưới tường địa lý. Chàng nghe xong, lấy làm mừng khấp khởi, chắc mẩm sau khi có cẩm nang sẽ cho bọn chủ đề, ghi đề trong thành bán nhà ra đê, còn chàng thì khuân nhà của chúng nó về làm chuồng lợn hết. Chân nam còn đang bận đá chân xiêu vì còn hơi hướng của cuộc KTV đêm trước, đi đến cây cầu đá chàng gặp một lão ăn mày đang ngồi trên thành cầu hát nghêu ngao. Chàng chú tâm quan sát, thấy lão già này quả không phải là một lão ăn mày bình thường, vì dưới chân lão đang diện một đôi hài mới tinh. Lão già ăn mày thấy chàng chú ý, liền liếc cặp mắt ti hí gian xảo xuống bùn, rồi liệng luôn chiếc hài bên trái xuống – e hèm mấy tiếng: “Ai nhặt lên hộ không nhể?” Mã Mộc Nhật lại như kẻ mộng du từ đêm trước chưa tỉnh, vội vàng lội xuống bùn nhặt cho lão già chiếc hài, vừa lóp ngóp lên đến nơi, lão già đã chìa bàn chân chỗ mốc thếch, chỗ đen xì, nứt nẻ và hôi hám để chàng xỏ hầu chiếc hài, chưa xong thì đã liệng luôn chiếc bên phải xuống bùn. Lần này lão không thèm nói, lừ lừ nhìn chiếc hài. Mã Mộc Nhật bắt đầu bực, nhưng chẳng hiểu duyên cớ gì lại đủ nhẫn nại đến thế, lội xuống nhặt lên lần nữa, và xỏ vào chân kia cho lão già mà không nói một lời. Vửa mới làm xong, thì lão già khùng điên đá luôn cả hai chiếc hài xuống bùn, đã thế lại còn xa hơn lúc trước. Mã Mộc Nhật lộn ruột lắm rồi, nhưng sực nhớ lời tiên ông báo mộng đêm qua, trong lòng thầm tiếc công hai lần lội bùn, cũng cố lội lấy lần thứ ba. Xỏ xong cho lão ăn mày hai chiếc hài, thì lão ăn mày cất tiếng cười ha hả: “Quả là ta đã chọn không lầm người. Đêm qua ta đã báo mộng cho chú, và hôm nay ba lần vứt hài thử chú. Chú có một lòng nhẫn nại trời phú (chắc mới từ cuộc nhậu đêm qua) nên ta sẽ truyền cho chú một cẩm nang để chú không đại phú cũng đại quý, được công hầu khanh tướng nước ngoài nể vì”. Mã Mộc Nhật biết đã gặp được chân tiên, ngay lập tức quỳ sụp xuống lạy lấy lạy để như tế sao. Lão chân nhân rút di động ra, bấm bấm – “Sao không tìm thấy device của chú? Chưa hiểu ý bật bluetooth lên hay sao?” – “Bẩm đại tiên, con bật rồi!” Mã Mộc Nhật công tử vội xem lại mục device visible của điện thoại, thấy vẫn đang invisible, liền cuống cuồng cuồng rập trán côm cốp xuống nền cầu đá đến chảy cả máu, “Con sozzy, con sozzy đại tiên, con quên mất, chứ cứ để visible chúng nó hack móc lấy ảnh bậy phim bậy trong máy của con phi lên mạng thì bố mẹ con lại bắt cưới một trong mấy con bé dở hơi đó”. Chân nhân cau mày, lắc đầu không nói, cầm điện thoại chọn mục search again ngay tức thì tìm thấy máy của Mã Mộc Nhật hiện lồ lộ trong danh sách. Ngài chọn tệp tài liệu rồi chọn send, chẳng mấy chốc tài liệu đã nằm trong thẻ nhớ của máy Mã Mộc Nhật, chuyện này theo công nghệ cũ dùng hồng ngoại dễ thường phải mất cả canh giờ. Mã Mộc Nhật còn chưa kịp định thần, nhìn lên đã thấy lão chân nhân biến mất từ lúc nào để lại một tí hương trầm phảng phất trộn lẫn mùi mồ hôi chua chua. Chàng ba chân bốn cẳng chạy về nhà để giở ra đọc cẩm nang, đặng chiều kịp mà chọc một con đề. Không biết chàng có tìm được điều hay, lẽ phải gì trong tài liệu, xin xem hồi sau sẽ rõ. |
Chuyện Mã Mộc Nhật - Hồi 2
Lại nói về Mã Mộc Nhật sau khi xin được tài liệu, ý lộn, hồi đó gọi là cẩm nang của Đại tiên, về nhà ngày quên ăn, đêm quên ngủ, điện thoại hết điện cắm sạc đọc tiếp, say mê đến mức phải chuyển điện thoại sang chế độ fly mode để bọn bạn lêu lổng khỏi quấy rầy. Chàng vốn sáng dạ, thông minh đĩnh ngộ nên đọc đến đâu, thấm đến đấy những lẽ huyền diệu của cẩm nang. Những kim chỉ Nam chỉ Bắc kiểu “đầu ông đít cháu”, “62-26 hôm nay - Hay là 04-52 lại về”, “Con 5 mà đứng ngoài đê, Vẫy chào con 9 là đề sẽ ra” bây giờ với chàng là trò trẻ con. Đọc đến hết tuần, ngấm hết cẩm nang vào đầu, chàng quyết định hạ sơn, tái xuất giang hồ. Gom góp hết vốn liếng còn lại từ những lần khảo nã cái túi của ông bà thân sinh chưa ăn chơi hết, chàng quyết một trận thư hùng với bọn chủ đề của địa phương. Chàng đánh liền hàng chùm, cả đề, cả lô, hết lô đến xiên xéo xiên xẹo, trong vòng nửa tuần trăng chàng dẹp yên toàn bộ bọn chủ đề trong khu vực, và dinh thự của cha chàng mọc lên trong sân hàng loạt chuồng lợn nguy nga.
Có tiền, chàng quyết chí làm ăn buôn bán. Xứ Phù Tang xung quanh là biển cả, thấm nhuần triết lý Đại Dương Xanh không có thèm làm ăn tẹp nhẹp, chàng quyết đầu tư vào ngành dầu khí, là hàng hót lúc bấy giờ. Chuyện làm ăn phất nhanh như thuyền buồm gặp gió được một thời gian dài, dần dần Đại Dương Xanh chuyển dần sang Hồng Hải. Chàng thấy làm ăn ngày một khó khăn, liền theo dòng hải lưu Hắc Giang (tiếng Phù Tang là Cưrôxiô) mò mẫm dong buồm, một ngày chàng cập bến Hội An xứ Chiêm Thành. Lúc bấy giờ xứ Phù Tang mới bắt đầu có chính sách rót vốn cho các vương quốc rợ phương Nam, nên xứ Chiêm Thành mới nhúc nhắc đi lên xây dựng thiên đường. Công việc làm ăn của chàng ở xứ phương Nam xuôi chèo mát mái, trúng liền mấy quả đề, ý lại lộn – nghề đó bỏ lâu rồi – trúng liền mấy quả thầu to. Chàng thúc nhân công làm ngày làm đêm để kịp tiến độ, co chỗ nọ, kéo chỗ kia cho vừa giá bỏ thầu mà vẫn có lãi, lấy “năng suất, chất lượng, hiệu quả” lên làm đầu. Chẳng mấy chốc, tiếng lành đồn xa, thành tích của chàng đến tai quan tể tướng đầu triều nước Chiêm Thành. Ngài lấy làm lạ, tại sao của một vị doanh nhân nước ngoài lại quan tâm đến sự nghiệp xây dựng thiên đường của bản quốc đến thế. Ngày xưa, vua chúa hay ban sắc phong mấy chữ đại tự cho về nhà treo, ngày nay cải tiến, Ngài chỉ đạo in cho Mã Mộc Nhật cái bằng khen. Người sau có thơ rằng: Ta Kiẻ Chỉ ở Phù Tang Cớ sao anh lại lang thang nước này Anh nhăn trán, anh cau mày CNXH, thiếu tay này, không xong Nói nốt chuyện tiếng lành đồn xa, đồn cả về xứ Phù Tang. Doanh nhân Phù Tang nghe tin, ùn ùn kéo sang Chiêm Thành theo Mã Mộc Nhật, đều chọn Hội An làm bãi đổ bộ. Từ đó, Hội An trở thành làng của doanh nhân Phù Tang là như thế. 6h sáng 5.11.2011 |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:57. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.