![]() |
Trích:
Hồi đi nghĩa trang Trường Sơn, em đứng ngơ ngẩn trước hàng vạn ngôi mộ liệt sỹ và cũng ngơ ngẩn tự hỏi, vậy thì với những người bên kia chiến tuyến, cả những người đã khuất và rất nhiều phế binh, bây giờ đối xử với họ ra sao? Ai may mắn bên chiến thắng thì được tôn vinh, còn họ...? Dè bỉu, thậm chí xúc phạm người thua trận dễ thôi. Cũng như tiếp tục khơi dậy lòng hận thù, càng dễ. Chỉ khi nào chúng ta cũng đối mặt với cái chết, sự ra đi vĩnh cửu, lúc đó mới thấy nhiều cái chúng ta từng coi là to tát, nay nó bé nhỏ đến lạ kỳ, và cái tưởng chừng đơn giản lại đầy ý nghĩa. Trích:
Chung quy, tất cả là vì cái gì? Ngày Chiến thắng, ở nước Nga các lãnh đạo và cả nhân dân đã bắt đầu nói "Chiến thắng vĩ đại của nhân loại tiến bộ trước chủ nghĩa phát-xít". Không còn một bên là người Nga, một bên người Đức. Thủ tướng Đức cũng đã được mời đến dự như một người khách trang trọng. Dân tộc ta có truyền thống nhân nghĩa, đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại. Trích:
Trích:
Xin lỗi, kiểu hỏi của bác, cổ lỗ quá rồi. Người ta đã nhìn mọi việc bằng một con mắt khác. Và bác hỏi kiểu đó, chỉ tìm được những sự ủng hộ ở những bác hoặc thực sự ngây thơ, hoặc mũ ni che tai, hoặc ăn cây nào rào cây ấy - chỉ vì chế độ cho ăn học có ngày hôm nay mà phải cố tình không nhìn vào sự thật ở NNN ta nói riêng, ở khắp xã hội ta nói chung - mà thôi. Đáng tiếc, bác Hồng Đức đã không hiểu điều đó, nên mới viết như vậy. Người ta đã rõ từ rất lâu rằng cuộc Chiến tranh vệ quốc của nhân dân Xô-viết, là chống xâm lược. Còn cuộc chiến của chúng ta, là cuộc chiến vì hệ tư tưởng. Bác có quyền coi bác là người đi giải phóng miền Nam, chống giặc Mỹ xâm lược... còn với em và gia đình em, chưa chắc điều đó đã đem lại những điều tốt đẹp hơn. Em có quyền giữ quan điểm của em - xin lỗi bác, bác đã hỏi những gia đình bên kia chiến tuyến người ta nghĩ thế nào về các bác chưa? Bác nên nhớ em chưa từng phỉ báng những gì bác đang và sẽ tin tưởng, cả quá khứ hào hùng của bác em cũng trân trọng. Tuy nhiên, con người gặp được nhau là tùy duyên, chơi được với nhau hay không cũng tùy duyên. Do đó, bác có quyền ôm những hình ảnh dươi đây của bác, em cũng không can thiệp làm gì cho khổ: Trích:
Trích:
Một ngày nào đó, các bác sẽ hiểu. Em xin dừng ở đây. |
Trích:
Vốn trước đó không chia cắt, tự chia ra để đổ máu xương nhập lại, bao kẻ thù ngoại bang (hoặc chạy ra ngoại bang) hồi đó nay thành CHỦ ĐẦU TƯ, thành người Yêu nước, chỉ còn giữ kẻ thù nội bang ở lại! Kỳ lạ và không đơn giản thật! Theo duy vật sao lại nặng duy tâm đến thế để nuôi giữ tư tưởng hận thù? Không có kẻ chiến bại thì lấy đâu ra người chiến thắng? Khi lịch sử đổi vai thì sao? TB. Riêng em theo lẽ thông thường, không tin một TT Mỹ lại phát ngôn đưa một đất nước về thời đồ đá như kiểu quan ta nói nợ to có con cháu nó trả. Tìm khắp nơi không thấy câu này của Nikson ngoài việc báo chí ta nói trong CT để kích động lòng căm thù toàn dân. Hồi đó không có điều kiện và khả năng kiểm chứng đã đành, hồi nay mà vẫn cứ tin sái cổ không cần ngẫm tí chút thì.... nhà em chạy! |
Trích:
President Nixon, believed in former US Air Force, Chief of Staff (1961-1965), General Curtis E. Lemay's word's, when referring to North Vietnam, in 1965; "...They've got to draw in their horns and stop their aggression, or WE'RE GOING TO BOMB THEM BACK INTO THE STONE AGE!" (With the B-52 Stratofortress in mind). President Nixon's "Big Stick" was his B-52's. In 1972, he employed them, with orders for a "maximum effort", during the aerial campaigns designated Linebacker & Linebacker II. Of which the Linebacker II air campaign has been dubbed the "Christmas Bombings" of 1972, by historians. http://wiki.answers.com/Q/What_did_President_Nixon_do_to_try_and_stop_the_Co mmunists_from_winning_the_Vietnam_war Evidence of LeMay's thinking is that in his 1965 autobiography, co-written with MacKinlay Kantor, LeMay is quoted as saying his response to North Vietnam would be to demand that "they’ve got to draw in their horns and stop their aggression, or we’re going to bomb them back into the Stone Age. And we would shove them back into the Stone Age with Air power or Naval power—not with ground forces." http://en.wikipedia.org/wiki/Curtis_LeMay |
Trích:
Nhà em xin không bàn chuyện này nữa ạ! |
Người lái taxi
Người lái taxi
Sau ngày Bắc Nam sum họp một nhà, ông cụ nhà tôi có một lần vào Sài Gòn công tác. Từ đó đến nay, không có dịp quay lại đó lần nào nữa. Hè năm nay, tôi phải thu xếp thời gian đưa ông đi chơi Sài Gòn thêm một lần nữa, với ông, coi như là mới đi lần đầu, vì thành phố đã thay đổi quá nhanh. Ngồi trên taxi đi từ sân bay về khách sạn ở trung tâm thành phố, ông cụ liên tục nói chuyện về những cảm giác thú vị, về ký ức lần đầu đến với thành phố, so với những ấn tượng của hiện tại. Nếu như lần trước, năm 1976 với ông là một cán bộ miền Bắc được giải phóng tư tưởng ở Sài Gòn thì lần này, ông có một cái gì đó tiếc nuối. Ông tiếc viên ngọc Viễn Đông nay đã tụt hậu xa so với Bangkok hay Kuala Lumpur, dù vẫn là thành phố phát triển nhất của đất nước. Người lái xe taxi trung niên chừng 50 tuổi, lắng nghe khá chăm chú, và đóng góp một vài ý kiến khá thú vị. Anh ta nói về sự thay đổi của thành phố từ sau 1975 đến nay, sự “không thoải mái” của những người đã sống qua hai chế độ, chứng kiến sự phát triển chậm của thành phố… Anh ta bất ngờ khi ông cụ nhà tôi buông một câu: “Các anh than vãn vì phải chịu đựng từ năm 1975 đến nay, đã ăn thua gì! Chúng tôi còn phải chịu đựng từ năm 1954 đến tận bây giờ thì sao!”. Nghe đến đó, anh ta cởi mở hẳn lên. Anh nói: “Ông nói thế, con mới dám kể cho ông và em nghe một chuyện này. Trước đây con vẫn e dè những vị khách từ miền Bắc vào, không dám cởi mở đâu ông ạ. Có lần một ông sỹ quan miền Bắc đi máy bay vào công tác, con chở về khách sạn ở Quận nhất. Con than thở là chúng ta để mất Hoàng Sa vào tay chúng nó rồi, nay còn Trường Sa định cướp nốt, không biết quân đội ta có đủ mạnh để giữ được không… Ông ấy trả lời con: “Mình mất Trường Sa nhưng đổi lại mình được Miền Nam” – ôi chao, tại sao lại có câu trả lời như thế, tại sao lại phải có sự đánh đổi như thế. Con giận quá, đỗ xe, mời ông sỹ quan xuống. “Xin lỗi, tôi không thể chở người như ông được!” Thế là con đi thẳng”. Một câu chuyện rất đáng suy nghĩ. Tôi không bịa ra câu chuyện đó, đáng tiếc là không ghi lại được tên tuổi, số điện thoại của người lái xe trung thực đó (ít ra là tôi nghĩ vậy) – nhưng cái suy nghĩ đó của người sỹ quan – phải chăng là sự thật? _______ Đã định té hẳn, nhưng nhớ ra một chuyện, nếu post vào đây có vẻ phù hợp, post hầu các bác để đọc cho vui. |
Chiến tranh...
Câu chuyện mà bác HDA và bác Phuongnn đang nói đến (về bài thơ về chiến tranh đầy óc, máu, da thịt...), em được nghe giảng như thế này, em xin post lên nôm na cùng các bác: :emoticon-0150-hands
- Đã có biết bao nhiêu cuộc chiến tranh giữa các nhóm người trên trái đất từ ngàn xưa đến nay... xét cho cùng là để bảo vệ đất đai, thức ăn, quyền lợi (thời đồ đá)... hoặc nói một cách khác (thời hiện đại) là bảo vệ Tổ quốc hay bảo vệ lý tưởng (Tư bản hoặc Cộng sản hoặc v..v..). Cho dù nó được gọi tên như thế nào đi nữa thì cũng là 2 nhóm đối kháng về quyền lợi bắn giết lẫn nhau. Vậy có nhất thiết phải gây ra cảnh "óc, máu, da, thịt..." kinh dị như vậy để cướp/bảo vệ quyền lợi hay không? Đến đây sẽ có một câu hỏi: thế giặc đến xâm lược thì cam tâm để chúng dày xéo à? Câu trả lời là: mỗi người sẽ tự tìm ra cho mình một câu trả lời tùy theo tư duy (hay nghiệp lực) của chính họ. Có người cầm súng bắn lại kẻ cướp, có người dù có phải chịu thiệt mạng nhưng quyết không bắn giết ai, có người hèn nhát bán linh hồn để giữ miếng ăn... Về những con người bất bạo động thì có nhiều vị thánh và vĩ nhân trên thế giới, còn ở VN thì cố nhạc sĩ TCS cũng là người bất bạo động nhưng không bao giờ ông là người "mũ ni che tai" điều này ai cũng biết rõ. - Nếu lấy máu để trả nợ máu thì máu sẽ ngày càng ngập lụt, thù oán ngày càng chồng chất, cuối cùng là hủy diệt tất cả. Nói như bác Phuongnn là "nghiệp chướng ngày càng chồng chất", vậy đến lúc phải trả nghiệp thì thật đáng sợ :emoticon-0107-sweat - Còn việc nhắc lại nỗi đau do kẻ cướp/kẻ thù gây ra như bác HDA thì có người nghĩ điều đó khơi dậy cái ác hoặc có người nghĩ đó là sự nhắc nhở các thế hệ sau đừng tác tạo thêm nghiệp ác như vậy nữa... suy nghĩ thế nào thì lại cũng tùy tư duy/ hoặc tùy nghiệp của mỗi người đọc. Em được nghe đó là "gặp cảnh nhưng không sinh tâm". *** Cả bác HDA và bác Phuongnn trong sâu xa đều mong ước giống như bạn daquen viết "mong con cháu được sống trong hòa bình", thế thì cùng quan điểm rồi còn gì- như vậy là có duyên lớn với nhau chứ nhỉ ! Những bài thơ như vậy được lặp đi lặp lại cũng ko sao, nếu như ta giải thích cho con cháu chúng ta "hình ảnh ghê rợn đó con hãy tránh xa, đừng góp phần cho đầu rơi, máu đổ", đừng để một thế hệ nữa cầm dao cầm súng xông vào trận bắn giết khi đôi má thanh xuân vẫn còn lông măng, miệng còn hơi sữa- chỉ có cái đầu là nóng hổi mà chưa hiểu rõ nổi sự thật là cái ác nó ẩn dấu ra sao sau bao nhiêu lớp áo lấp lánh đầy ảo giác! |
Nói chung thì các bác kêu gọi hướng thiện cũng tốt, nhưng cái đó không mới. Lại càng không phù hợp với những người từng trải và hiểu biết có hạng trong diễn đàn này như bá HDA, bác Dị.
Nhà tôi ở gần cầu Hàm Rồng. Tuổi thơ tôi gánh trọn những năm tháng khủng khiếp của chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ. Khi còn nhỏ (5 tuổi, 1965), tôi chỉ giận ông chú ruột nhát gan (cầu mong Chú tha thứ), mới thấy còi báo động đã ném tôi "cái ịch" vào hố cá nhân sâu 2 mét làm tôi đau điếng. Lớn lên, tôi thường xuyên phải tự tìm chỗ trốn trên đường đi học, đi làm đồng. Cũng thường phải chứng kiến cảnh dân quân trong làng khiêng bộ đội cao xạ bị thương từ trên núi về làng chăm sóc. Cao điểm nhất là năm 1972, B52 rải thảm làng Hạc Oa cùng xã. Miếu thờ vài trăm tuổi của họ nhà tôi ở lưng chừng núi không còn 1 viên gạch nguyên vẹn... Tôi đã học trong những phòng học mà bạn bè tôi chui hết xuống gậm bàn để khóc và hoảng sợ, đã thấy nhiều máu đổ, xương gãy. Tôi không thể quên. Và bây giờ tôi vẫn chủ trương hướng thiện, vẫn học hỏi kiến thức của người Mỹ cũng như người Nga. Nhưng không thể quên tuổi thơ dữ dội! |
Trích:
Bác Gấu chả nói nhân loại tiến bộ đâu, mà vẫn luôn nói là chiến thắng của nhân dân Liên xô trước chủ nghĩa phát xít. Dịp 9/5 năm nay, bác ấy nói: Trích:
Trích:
Người Nga không quên đâu, vẫn thường xuyên nhắc lại những đau thương mất mát và khẳng định sẽ không bao giờ quên. Họ vẫn luôn nhắc lại và tự hào về chiến thắng của nhân dân Liên xô, chứ chả phải của nhân loại tiến bộ chung chung nào sất! Năm 2010, cũng trong bài phát biểu hôm 9/5 trước duyệt binh, bác Gấu nói có đoạn: Trích:
Cuộc chiến của họ đã lùi xa 66 năm trước, nhưng không bao giờ họ lãng quên những đau thương, mất mát, và họ thường xuyên nhắc nhở mọi người và thế hệ trẻ điều đó. Bởi, nhiều khi, không nhắc lại, hoặc né tránh nhắc lại, cũng là một sự lãng quên. Và tệ hơn là thẩm xét lại lịch sử! |
HÀ NỘI – MỘT THỜI ĐẠN BOM
Học kì 2 lớp 5 ( 1965) Mì bắt đầu đi sơ tán khi cuộc chiến tranh phá hoại lần 1 bắt đầu. http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a001-2.jpg Khi đó, Hà nội cũng chuẩn bị cho cuộc chiến http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a002-2.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a003-2.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a004-1.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/a004a.jpg Và 1966 chiến tranh lan tới Hà nội bằng cuộc không tập Kho xăng Đức giang, http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a005-1.jpg tiếp đó vào các năm 67, 68 Nhà máy cơ khí Quang trung bị trúng bom, bom rơi trên Phố Huế… Khi sơ tán về Thường tín theo trường Kết đoàn, Mì chứng kiến cảnh đổ nát, ngổn ngang trên đường 1 do máy bay Mĩ bắn phá tàu hỏa, ôtô lưu thông qua đây…. Rồi cầu Long biên bị bắn phá. Lúc đầu, trên đỉnh cầu có đặt các ụ súng “cảm tử” nhằm chống máy bay bổ nhào ném bom. Sau nghe nói máy bay của hải quân Mĩ bắn tên lửa từ xa nên các ụ súng này không còn tác dụng. Thật tiếc là chẳng có cái hình nào trên mạng về những chiến sĩ “cảm tử” khi đó. http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/a005a.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/a005b.jpg Trong những năm đó, sinh hoạt của Thủ đô chuyển sang “thời chiến” http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a006-2.png http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a007-2.png http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a008-1.png http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a009-1.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/a009a.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a010-2.jpg Và cũng đã có máy bay Mĩ bị bắn rơi ở xuống phố Lê Trực ( góc Nguyễn thái Học) năm 1967. 1968 Mĩ xuống thang, Mì về học ở Việt Ba (Thanh trì) rồi chuồn sang LX không được chứng kiến "chiến tranh phá hoại lần 2" nhưng vẫn nhớ mãi: “ Đồng bào chú ý,máy bay dịch cách Hà nội …cây số về hướng… Các lực lượng vũ trang chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu….” http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/a010a.jpg 1979 một lần nữa Hà nội lại chuẩn bị cho chiến tranh http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a011-1.jpg http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a012-1.jpg Cầu mong những hình ảnh trên không bao giờ lặp lại http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a013-1.jpg @Phuongnn: Không phải thì thôi - tôi cũng chẳng phiền. |
Trích:
Trích:
Việc nhắc cho các thế hệ con cháu không quên lịch sử luôn là điều cần thiết và vẫn đang được hoan nghênh, ủng hộ mà, đồng chí Gà mờ! Có lẽ không cần nhắc lại ý kiến của em (cũng do học lỏm mà có) về sự khác nhau giữa Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của nhân dân Xô-viết với cuộc chiến 21 năm của chúng ta vừa trải qua. Về nguyên tắc những gì đồng chí Gà mờ viết về Cuộc chiến tranh vệ quốc vẫn đúng, ở đề tài này chúng ta vẫn đang thống nhất với nhau về tất cả các phương diện. Trích:
Bài học ngọn đuốc sống Lê Văn Tám vẫn còn gây ra nhiều sự nghi hoặc chờ các bác tham gia giải đáp. :emoticon-0127-lipss Trích:
Trích:
Về vụ từng trải và hiểu biết có hạng, thì em có ý kiến thế này này bác ninh, bác chỉ cần đọc ở đây: Trích:
@ Tanhia: :emoticon-0150-hands |
phát xít Đức
Đọc bài của bác Hùng, em nhớ tới một câu chuyện đã từng đọc mà không thể trích dẫn cụ thể là ở sách nào, nhưng câu chuyện này cực nhiều người biết, em mạn phép viết lại lên đây, để tránh vi phạm nội qui DĐ em tóm tắt dư này: có một vị sống cách chúng ta hơn 2500 năm, cùng thời với Lão Tử, vị đó có bức chân dung được một đệ tử vẽ lên đá, mà ngày nay bức chân dung đó vẫn được lưu giữ trong viện bảo tàng của Anh quốc (ai không biết chân dung... thì vô gu- gồ :emoticon-0150-hands :emoticon-0157-sun:)
Vị đó chỉ có một ước nguyện duy nhất là đi tìm sự thật, trong hằng hà sa số chặng đường ngài đã đi, có lần gặp phải một toán 5 tên cướp, nếu chỉ 1 mình thì ngài chịu chết cũng cam lòng, nhưng trên chuyến tàu bị cướp hôm đó còn biết bao nhiêu người nữa... lẽ nào ngồi im nhìn bọn cướp giết hết từng người một?! Thế là vị đó vì sự sống của người khác mà phải ra tay giết 5 tên cướp đó, với một tâm nguyện khi tìm ra được sự thật sẽ quay lại (cứu giúp) cho 5 tên cướp kia... câu chuyện còn dài nữa... Nhưng tóm tắt lại là : không có một lý tưởng, một châm ngôn sống (hay một khẩu hiệu) nào là tuyệt đối, chính vì thế, mỗi người mới phải đi tìm cho mình một câu trả lời tùy theo từng cảnh thực tế & phù hợp với cái mà người xưa gọi nôm na là "đạo". Vì vậy, cả thế giới luôn biết ơn sự hy sinh của nhân dân Liên xô trong chiến tranh thế giới II, và chẳng có người nào có thể quên được những tội ác khủng khiếp của phát xít. Em hơi dài dòng, mong các bác bỏ qua cho em nhé :emoticon-0150-hands, lần đầu tiên dám nói mem mém sát vạch cấm của nội qui diễn đàn, nhưng em nghĩ em vẫn chưa dẫm vạch :emoticon-0115-inlov |
Em xin tham gia 1 chút, theo em thì nền văn hóa của 1 dân tộc nào đó đều gắn liền với quá trình lịch sử. Một dân tộc tồn tại hay không là bởi các giá trị văn hóa lịch sử của dân tộc đó được lưu giữ và phát huy (khác với dân Digan ko có tổ cuốc).
Vì vậy, việc nhớ hay tổng kết lại quá khứ, lịch sử là một điều không nên phủ nhận hay chối bỏ, bởi nó gắn liền ảnh hưởng đến đời sống xã hội, quá trình ảnh hưởng đó từ đó mới sản sinh ra những nét văn hóa dân tộc riêng biệt, những nhân tài xuất hiện, những nhà thơ, nhà văn.... Có thể nói trong những giá trị lịch sử, nhất là giá trị về bảo vệ và xây dựng đất nuwocs qua các cuộc chiến tranh chống ngoại xâm là linh hồn của mỗi dân tộc. Vì thế ko phải hiển nhiên khi tất cả chúng ta đều đồng ý quá trình "hội nhập nhưng ko hòa tan". Em ví rụ giống như việc lấy vợ ý, vợ là vợ mà ta là ta hihi Việc nêu những tội ác chiến tranh, những giai đoạn lịch sử của chiến tranh... cũng là 1 điều cần ghi nhớ... có điều ko phải là để gây ra hận thù, việc kích động tinh thần tự tôn dân tộc khác với những hận thù dân tộc hay phán xét lịch sử. Và em thấy VN ta cũng đã qua giai đoan đó, mở cửa và hội nhập, ko hận thù nhưng ko phải là phải quên đi quá khứ hào hùng của dân tộc.... |
Trích:
NGỘ CÓ NGỘ KHÔNG? NGỘ KHÔNG NGỘ - NGỘ KHÔNG LÀ KHỈ. Cụ Tổng đốc ơi, cụ đang đáo nơi neo? |
Trích:
Câu đối của lão gian giảo hơi bị ác. Ngộ ngoài nghĩa trong chữ chứng ngộ còn có một cú chơi chữ nữa, ngộ âm Quảng Đông là Ngã, bản ngã. Khó hè! Đã thế lại có vụ Ngộ Không là khỉ, đối được sát nghĩa, đưa điển tích Tây du ký vào thì chịu rồi. Em học đòi phát nhé. Chữ Nỗi trong tiếng Hán nghĩa là đói. Ngoài ra, phát âm theo tiếng phổ thông là nẩy, âm Quảng Đông nẩy là anh, là you - tạm thời em thấy chọn chữ đó là phù hợp. Em không đủ khả năng gắn nó vào Tây du ký, nên em mà đối chắc không thể chỉnh được, nhưng mà cũng cố gắng đưa ra một va-ri-an để các bác ném đá và đối tiếp. Em xin đối như sau: NGỘ CÓ NGỘ KHÔNG? NGỘ KHÔNG NGỘ - NGỘ KHÔNG LÀ KHỈ NÔI CÓ NÔI NGÃ? NÔI NGÃ NỖI - NÔI NGÃ LÀ ĐÓI Trong phương án của em, em mới chỉ cố gắng gắn được cái Ngã vào với tính Không của thày Nhọn, đáng tiếc nó không đảm bảo tính tương xứng của từ, vì Không thường đối với Sắc, chứ Ngã nhiều khi vừa là Sắc, vừa là Không, vừa là đủ thứ... khó quá à! Mời các Thày, chúng ta chơi tiếp. :emoticon-0102-bigsm |
NGỘ CÓ NGỘ KHÔNG? NGỘ KHÔNG NGỘ - NGỘ KHÔNG LÀ KHỈ
Cuối năm xèng ít quá, toàn nghĩ đến tiền, tất nhiên là đối không chỉnh rồi, đưa vào góp vui thôi vì "xuất đối" quá...dị: Tiền là tiền bạc? Tiền bạc tiền, tiền bạc là tiên. Hoặc vớ vẩn hơn: Tiên có tồi không? Tiên không tồi-tôi không có tiền:emoticon-0106-cryin |
Trích:
PS. Cái kiểu ở bển, một kiểu ăn vạ - cũng là một dạng Vô liêm sỷ, chán thật đấy. |
Vế thách này khá khó các bác ạ, vì nó đa nghĩa quá. Ngoài đối từ, đối luật bằng trắc...thì chử Ngộ thực sự không dễ đối. Trong tiếng Hoa, Ngộ nó còn có chức trách là đại từ nhân xưng nữa. Khi đó nó sẽ thành:
Tôi có ngộ không? Tôi không ngộ. Tôi không là khỉ. Khó quá, em bó tay chấm cơm... Mà hình như ta lôi nhau qua đây đối là bị đậu phộng trang rồi các bác ơi. |
Trích:
Quái, sáng nay vừa nghe thày Мужик hú gọi bầy, quên, hú gọi thày Nhọn, mà đến giờ chửa thấy quay lại nhỉ. Biến nốt rồi chăng? |
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi là bắt đầu Khai mạc Lễ hội Hoa Hà Nội năm 2012. htienkenzo thầm ghen tỵ và chúc mọi người đang sống ở Thủ đô có được những khoảnh khắc và những không gian văn hóa tuyệt vời của mùa Xuân đang dần đến. Chúc các thành viên NNN Hà Nội được thưởng lãm những hương sắc của thiên nhiên, đất trời đầy mỹ mãn! :emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe
Phố hoa Hà Nội rực rỡ trước giờ khai mạc http://i964.photobucket.com/albums/a.../pho-hoa-8.jpg Lễ hội phố hoa lần thứ 3 của Hà Nội kéo dài 4 ngày, từ tối 30/12/2011 tới 2/1/2012 với các hoạt cảnh bằng hoa được thực hiện trên vỉa hè hồ Hoàn Kiếm. Tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ, sân khấu chuẩn bị cho lễ khai mạc tối 30/12 đã được hoàn tất. http://i964.photobucket.com/albums/a...pho-hoa-20.jpg Bối cảnh chõng tre, vại nước, cây chuối đặc trưng của làng quê Việt Nam. ... Hy vọng mọi điều tốt đẹp! http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/du-li...-gio-khai-mac/ |
Trích:
Lại một dịp bày ra để tiêu tiền. Tiền tổ chức lễ hội dùng để thưởng Tết cho bà con EVN hoặc báo Nhi Đồng (cũng đang kêu ở trên đây) có hơn không... Còn cái hy vọng nữa. Hy vọng trong số mọi điều tốt đẹp không có cảnh cướp phá, và công nhân ngành vệ sinh môi trường không phải đi dọn núi rác khổng lồ. |
Trích:
|
|
Thấy người người, nhà nhà "nô nức" đi xem hoa. Sốt ruột quá trưa nay nhà em cũng vác máy đi dạo. Trình bà con cái ...phóng sự ảnh này. Xem của nhà giồng được có khác tí với của ...thiên hạ!
Trình bà con ngày nghỉ xem cho ....thời sự: Hội hoa xuân năm nay lấy chủ đề “Hà Nội Điểm hẹn phố và hoa”: Như mọi năm, mình lại lọ mọ bắt đầu đi ngắm từ tượng vua Lý Thái Tổ: http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8949.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8951.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8954.jpg Năm nay Rồng được kết từ cau. Định chụp một ảnh toàn cảnh mà chịu. Giời ạ, nam thanh nữ tú, tây và ta cứ sán sát sạt vào hoa và thi nhau tạo dáng, các kiểu…khó coi! Đành cắt đoạn vậy! http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8852.jpg Cận hơn một chút http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8854.jpg Xa hơn một chút, nhìn từ phía phố- thảm hoa kết hình Văn Miếu http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8863.jpg (Em sẽ pọt tiếp thành mấy khúc cho...nhẹ!):emoticon-0136-giggl |
Trên phố thấy …hội hoa toàn người!
http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8858.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8860.jpg Một cum tác phẩm “đinh” bên bờ hồ, đối diện tượng vua Lý Thái Tổ. http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8867.jpg Góc nhìn khác: http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8868.jpg Rồi rải rác, nhỏ lẻ là các “cụm” tác phẩm khác hơi tẻ nhạt , vụn vặt http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8904.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8900.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8898.jpg |
Mấy cụ đồ năm nay chậm chân hay đã …run tay, để cho mấy “cậu đồ” chiếm chỗ, ngồi chình ình trước hè cửa đền(quay đít vào đền) vẽ nghuệch ngoạc “thư pháp” quốc ngữ:
http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8919.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8918.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8917.jpg Ven hồ, mấy thợ vẽ truyền thần xí chỗ hành nghề…kiếm tiền(Hổ Già ra dịp này chắc múa bút đánh dạt hết hội nai tơ này!) : http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8930.jpg Một em teen không rõ dân tộc nào đang ngồi làm mẫu. Cảm cái nét mặt vô tư trong sáng quá! http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8929.jpg |
Các bác phó nháy cũng tranh thủ lôi các cặp cô dâu chú rể ra tác nghiệp không mất tiền sắm đạo cụ, thả phanh bấm bấm chụp chụp:
http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8934.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8878.jpg Ke ke…chạnh lòng nhớ …ngày xưa của mình! Cô dâu trẻ trung trong tà áo trắng, chụp trộm cái nào ! http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8941.jpg |
Phố Lê Thạch …kinh doanh trong lễ hội :
http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8970.jpg Những gian hàng nhìn…quen quá là quen! http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8959.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8960.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8961.jpg http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8964.jpg |
Không …hấp dẫn mấy về hoa , cho ống kính mình đi tìm …cảnh vậy !
Tháp Rùa trầm mặc trong cái se lạnh, trời mù. Ban ngày ngọn tháp như…thu mình lại giữa lổng nhổng nhà cao tầng phía xa xung quanh… Tìm mãi mới được góc hơi thoáng này: http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8869.jpg Một góc bờ cong màu Lục Thủy đặc trưng : http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8925.jpg Cầu Thê Húc cờ là hoa : http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8913.jpg Ngọn bút Tả Thanh Thiên vút lên trời đông : http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8921.jpg Cuối đông, cỏ cũng úa : http://i224.photobucket.com/albums/d...2/IMG_8968.jpg Nói chung, cảm xúc …chưa thấy. Chủ đề "Hà Nội Điểm hẹn phố và hoa" nên Phố nhiều hơn hoa là phải rồi ! PS: Các bác bị nặng máy đừng chửi nhà em nha!:emoticon-0136-giggl |
Chắc sẽ không bao giờ đi lại những cái Hội vớ vẩn như thế này nữa.
Toàn người là người, đúng là Tết Dương lịch. Những chỗ trông đèm đẹp bác Bản đồ chụp, thì không vào được. Những chỗ vào được, thì trông chẳng khác chợ Bưởi là mấy. "Phố" và "Hoa", thì phố toàn là những mảng tường giả tô vẽ xám xịt, trông như dấu tích chiến tranh. Hoa thì như trên em đã viết, khỏi nhắc lại. Ngoài ra thì có rất nhiều những nhà cổ giá trị, nhưng đáng tiếc, nó làm cho ngày hội biến thành "Làng và Hoa". Ít rác rưởi hơn mọi năm, nhưng vẫn có người xả rác vô tư, hồn nhiên giữa phố Đinh Tiên Hoàng. Lúi húi chụp ảnh cho con cạnh chậu hoa, các cô bé, chú bé 16, 17 thản nhiên chen vào, bật cả em bé ra bên cạnh. Có mấy cái cô áo dài của bác Bản đồ là còn Hà Nội một chút. Đáng tiếc là lúc em đến chẳng còn cô nào, té đâu hết, nếu không thì đã được xem "Gái và Hoa" :emoticon-0127-lipss Mừng năm mới cả nhà - Mùa xuân làng lúa làng hoa - Trung Anh trình bày |
Bác cho nhà iem xin tấm này nhé:
Trích:
|
Em thấy phố hoa năm nay xấu hơn năm trước, năm trước xấu hơn năm kia, năm kia xấu hơn năm xưa ạ! Nếu năm sau theo đà đó thì thà không có còn hơn, ít ra cảnh Bờ Hồ không bị làm hỏng, làm xấu đi như thế.
|
Nhớ về Hà Nội qua ca khúc "Mùa xuân làng lúa làng hoa". Version đầy đủ của ca sĩ Trung Anh hát các bác ạ (của bác Phuongnn post của chưa đầy 1 phút, hehe).
|
Trích:
Link file gốc ở đây ạ! |
Đồng quà tấm bánh
Trẻ con, người ta thường ví việc chúng nó mong mẹ về chợ như là một sự mong mỏi, khắc khoải không gì bằng. Ngày xưa, cái chuyện ăn uống, quà cáp nó… sướng lắm, chứ không như bây giờ, thừa mứa, ê hề, chẳng ai coi trọng nữa. Có chăng chỉ là lũ trẻ ở tận vùng sâu, vùng xa còn mê mẩn chuyện bánh chuyện kẹo. Mẹ hoặc bà đi chợ, hay mua cho con, cho cháu khi thì cái kẹo bột, khi thì kẹo vừng. Cái kẹo bột cứng cứng, nhúng trong bột. Nó là mật và có vị gừng, thơm thơm, ăn ngọt và khá dính răng. Kẹo vừng thì nặn tgiòn, thuôn dài, bọc vừng, mật trắng chứ không đỏ như kẹo bột. Ăn cũng ngon, nhưng không thích bằng kẹo bột. Có cái món kẹo dồi, như cái ống, đúng y như mẩu dồi lợn, nhưng hai đầu vát chéo như cái cọng dọc mùng trong nồi bún bung. Đường trắng và bột làm vỏ bánh, cứng giòn, còn ruột kẹo là lạc và mật đỏ trộn lẫn. Món này là sự hòa quyện giữa vỏ kẹo giòn, ngọt một kiểu nhè nhẹ, và ruột kẹo ngọt sắc cả hai anh đó đi với chị ngầy ngậy, bùi bùi của lạc. Ngon phải biết! Trong bài Những ánh đèn qua ô cửa sổ tôi có nhắc đến bà bánh đa kê ở Hưng Yên lên Hà Nội bán hàng. Miếng bánh đa vừng nướng giòn tan, được bà dùng một miếng tre vạt mỏng trát lên một lượt kê bà đã rang, giã, bỏ vỏ và quấy còn một thứ vữa sền sệt, mầu vàng thẫm gần như ngả nâu. Cái thứ kê này nó cũng có vị rất lạ, bùi bùi, khó tả lắm. Vì nó nhạt, nên bà ấy rắc thêm một lượt đường kính trắng, thứ tốn kém nhất trong món quà. Bánh đa cộng kê đi với đường, cả ba thứ ấy cũng làm cho cái lưỡi hồi đó, và cảm xúc bây giờ vẫn còn đọng lại những kỷ niệm khó tả. Hồi đó, mẹ tôi là cô giáo, hòa vào cái sự khó khăn chung của cả nước trong thời bao cấp, ngành giáo dục còn khó khăn hơn. Ngày 20.11 hàng năm, người ta nói trại thành Hiến cam các nhà giáo – tầm đó cam sẵn, rẻ, nên học sinh thường mua hàng cân vác đến nhà cô. Ngày đó cũng là ngày rất vui, vì học sinh của mẹ thường đến nhà, chơi cả ngày, ăn cơm ở nhà cô luôn. Đương nhiên nếu so cân cam với bữa cơm, thì cô lỗ, nhưng cô luôn luôn vui. Có năm, hai anh rất lớn đến nhà vào buổi tối, nói chuyện rồi ngồi lặng đi với cô giáo một lúc. Họ kể về người lớp trưởng đẹp trai, thông minh, có duyên nào đó đã hy sinh tận biên giới Tây Nam. Mẹ và hai anh ngồi lặng đi một lúc. Chỉ thoáng thấy mắt mẹ anh ánh nước. Nhà cô giáo nghèo, buổi sáng thường ăn sáng bằng cơm rang, chứ không mấy khi được ăn sáng quà đi mua như các bạn nhà buôn bán khác. Một tí hành khô phi với mỡ lợn (không có dầu ăn như bây giờ), cơm được đổ vào chảo, nó vẫn còn lẫn với những sợi mì ăn độn – đương nhiên. Cơm reo rì rào nho nhỏ trong chảo, được ấn ẹp xuống để lớp cơm sát mặt chảo thêm giòn. Ở cổng trường có ông bánh mì ba tê. Cái bánh mì to hơn cái chuôi dao một chút, ba tê thì không hiểu sao lại hồng hồng, chứ không nâu nhạt như hàng Việt Nam chất lượng cao bây giờ. Về sau mới biết nó là ruột bánh mì, ông ấy pha trộn thêm gan lợn rồi nhuộm thế nào đó, ra màu như vậy. Xúc xích của ông ấy thì vỏ của nó giống bằng nilông, ăn vào chắc không tiêu được. Chúng nó toàn trêu ông bánh mì: ông ơi, ba tê thịt chuột hả ông? Ông ấy cười: tao mà có thời gian đi bắt được chuột cho chúng mày ăn. Một ông khác là ông kẹo kéo. Ông ấy có cái máy bay bằng nhựa, đục thủng hai đầu xuyên vào đó một thanh dây thép cứng, buộc sợi dây chun. Thằng bé đưa ông ấy 2 xu, 5 xu… rồi được kéo căng thanh dây thép. Ông kẹo kéo quay tít một cái bánh xe để thằng bé bắn vào khe giữa những cái đinh đóng trên bánh xe, y như chơi rulét vậy. 2 xu, được bắn 2 lần. 5 xu, đương nhiên là nhiều hơn, 5 hay 6 lần gì đó. Nếu tổng cộng được số kẹo kéo nhiều vừa vừa, ông ấy vỗ vai: Thằng cháu, hôm nay mày là "sỹ quan tùy tùng"! Còn nếu được rất nhiều, ông ấy phong chức: Hôm nay bác phong mày làm "sỹ quan Âu Lạc"! Chả hiểu sao lại có hai cái thứ quân hàm lạ thế, nhưng thằng nào được phong hàm cũng phổng hết cả mũi. Đương nhiên, sỹ quan chẳng thể ăn được hết kẹo kéo, không phải vì nó nhiều, mà vì nó cứ nằm dính trong miệng, ăn rõ lâu. Chia cho bạn, đỡ phải cầm vào lớp. Về sau ông ấy bán thêm món Chín tầng mây, bằng bột mềm mềm, lớp đỏ, lớp nâu nâu, trông sợ sợ thế nào. Ăn cũng không ngon lắm. Ông ấy rao: Chín tầng mây, mười tầng gió đê… nhưng bọn tôi gọi là Chín tầng mây, mười tầng… ghét – cái tầng màu nâu trông nó cứ bẩn bẩn. Cứ nhớ cái mũ phớt đen sì, cùng cái áo khoác ngoài tay ra-gờ-lăng (raglan), bộ ria lởm chởm cưỡi xe đạp tòng tọc đèo cái thùng… về sau cứ tưởng tượng ra ông này chắc là Nguyễn Thành Luân sa cơ. Nguyễn Thành Luân bán kẹo kéo này so với cái chú trong phim bẩn hơn nhiều. Nhớ lại những ngón tay đen sì của ông ấy kéo cái đoạn kẹo kéo mà ghê, hồi đó vẫn thấy ngon, chén đều. Thỉnh thoảng, năm thì mười họa, được ăn một gói xôi. Ở chợ Nguyễn Công Trứ (Hà Nội) có hai bác hàng xôi. Bác thứ nhất, nước da rất trắng và do đó, trông rất trẻ. Bác ấy bán xôi ngô, xôi xéo. Cả hai loại xôi của bác ấy đều rất ngon. Hạt ngô mềm, ăn bùi bùi, càng nhai kỹ càng thấy ngon. Hạt xôi cũng dẻo quánh, nhuộm nghệ vàng hườm, béo béo, ngầy ngậy. Cái nắm đỗ xanh được bác ấy giã sẵn, dùng con dao bài thái thoăn thoắt phủ lên nắm xôi, từng lớp, từng lớp, nó cứ úp lên trên nhau từng miếng cong cong, trông cực kỳ thích mắt. Một nhúm hành phi vẫn còn nóng, vì bác ấy chỉ phi trong đêm và cuối cùng là một thìa nước mỡ lên trên cùng, hoàn tất tác phẩm nghệ thuật thuộc vào hàng kinh điển. Một món ăn ngon bao giờ cũng là sự kết hợp của một vài yếu tố hương – vị nào đó. Ấy thế mà, nhiều khi chỉ là sự kết hợp hết sức dân dã, đời thường nhưng nó lại đem lại một hiệu quả mà sơn hào hải vị chưa chắc đã đem lại được. Mà hình như, cái món xôi xéo bác ấy gói trong miếng lá sen nó cũng làm tăng cái hương vị của xôi thì phải. “Tác phẩm” được hoàn thiện bằng một sợi lạt – một sợi rơm vàng nhạt. Hình như cũng vì thế mà món xôi vò người ta còn gọi là xôi lúa. Bác thứ hai, tóc bạc búi tó củ hành, ăn trầu cánh chỉ, răng nhuộm đen, rõ là nhiều tuổi hơn bác kia. Bác ấy bán các loại xôi như xôi lạc (ăn với vừng, sau này thêm ruốc), xôi dừa ngọt, xôi gấc. Những ngày rằm, mùng một là xôi gấc của bác ấy đắt hàng. Xôi lạc ăn với vừng mà nhai kỹ, càng nhai, vị càng ngọt trong miệng, nó cứ tan ra, đê mê lắm. Xôi của bác ấy thường ít hơn của bác kia với cùng mệnh giá, nên mẹ tôi ít mua cho ăn lắm, sợ không đủ no. Xôi dừa, hầu như không bao giờ tôi được ăn, vì nó còn ít nữa, đâu như chỉ một, hai lần trong suốt cuộc đời đi học. Xôi nhuộm thế nào mà nó màu nâu, ngọt dịu, có vị của vừng và béo quay của dừa, vừa nhai vừa nhớ cái lần thử nếm vị xà phòng 72 của Liên Xô. Về sau, hết bao cấp, kinh tế đỡ khó khăn hơn, hàng xôi trở thành món quà bình dân. Dù đi đâu xa chăng nữa, về nhà là hôm sau lại ra mua xôi. Ăn chán xôi này, lại sang đến xôi kia, chán bác này, chuyển bác kia, mai lại ngược lại, cứ thế. Ăn mãi phở, lại quay lại xôi, dù sao nó cũng chắc dạ hơn, chứ bát phở làm đánh vèo cái là hết, 10 giờ sáng đã đói meo. Thanh niên mà. Tầm cách đây hơn chục năm, bác xôi xéo biến mất một thời gian. Sau đó, thay vào chỗ bác ấy là một chị con gái, cũng trắng và khá giống. Sáng sáng lại lóc cóc đạp xe từ mạn Mai Động hay Vĩnh Tuy gì đó, chở thúng xôi lên chợ bán. Về sau hỏi ra, mẹ chị ấy đã mất, và chị ấy thay mẹ giữ cho món xôi xéo chợ Nguyễn Công Trứ không bị mai một. Chị ấy còn bán thêm món bánh rán tăng thu nhập. Mấy năm nay ở trên Bưởi, thỉnh thoảng cũng mua xôi xéo của chị hàng xôi gần chợ, nhưng nó cứ nhạt nhẽo, không bằng xôi ngày xưa. Chị ta cho cả ruốc vào, chẳng đúng như nguyên bản của nó nữa. Tôi thường phản đối kịch liệt, thì chị ấy bảo: Ở trên này vẫn là chợ quê, người ta thích ăn kèm với ruốc. Chịu rồi! Chị ta gói xôi bằng giấy báo, thêm miếng nilông trong suốt, trông công nghiệp hơn hẳn, và cũng chẳng còn cảm xúc gì. Phố Nguyễn Hữu Huân Hà Nội có hàng Xôi Yến. Xôi vò ở đó ăn cũng tàm tạm, nhưng người ta thường cho khách ăn kèm thêm với thịt gà, mà như vậy cũng đã mất đi cái chất đồng nội của món xôi lúa nguyên bản rồi. Bây giờ nếu có làm xôi xéo bán, chắc người ta dùng hành phi công nghiệp phi sẵn cho nhanh. Kinh tế thị trường, cái gì cũng thích nhanh, và quên dần những món quà giản dị của thời xưa, khi mà người làm ra chúng ngoài miếng cơm manh áo, còn gửi vào trong đó biết bao tình cảm trân trọng với sản phẩm của mình. Bài gốc ở đây |
Trích:
Trích:
Trích:
|
Đọc bài trên của cậu phuongnn bỗng dưng thấy nhớ lại cái cảnh ngày xưa xếp hàng mua lá dong. May cho tôi là nhà có mấy chị gái nên khỏan nội trợ tôi không phải quan tâm... thế nhưng cứ dỏng tai lên để nghe lỏm chuyện người lớn bàn về việc chuẩn bị mua sắm hàng Tết. Lá dong được bày bán ở các quầy hoặc cửa hàng rau xanh của nhà nước bán theo từng khu vực trong 4 khu nội thành. Khi ấy là: khu Hoàn Kiếm, khu Ba Đình, khu Đống Đa và khu Hai Bà Trưng. Tôi rất nhớ cái mùi rau ế trong cửa hàng, họ đổ ra bên ngòai cửa hàng đánh đống, khi đi qua ngửi thấy mùi rau hỏng mà thấy sợ. Lá dong không có trong hạng mục tem phiếu, phân phối công bằng theo hộ gia đình nằm trong diện chịu sự quản lý hộ khẩu của tổ dân phố - Tiểu khu - Khu. Những gia đình nào không có hộ khẩu thường trú thì treo lên hết!
Trời tối đen như mực (mất điện) Mẹ tôi ngồi rửa từng tàu lá dong, thi thoảng tôi lại leo lên ghế thò tay vào trong phi nước múc cho mẹ tôi vài gáo nước. Xong phần rửa lá, Mẹ tôi cặm cụi tước phần cọng cứng của lá dong, rồi bà xếp gọn trên chiếc mâm đồng... ... Sung sướng nhất là lúc Mẹ tôi ngồi gói bánh chưng, nghĩa là mọi thứ đã chuẩn bị xong, kể cả việc cho ít muối vào gạo nếp rồi trộn đều. Khi ấy tôi còn nhỏ, nên mọi việc đối với tôi đều rất đơn giản và chẳng bao giờ nghĩ là nhà mình nghèo... Cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên được mùi bánh chưng của ngày ấy - Rất khó tả! Mấy hôm nay trời trở lạnh, lại một cái Tết nữa sắp đến với mọi nhà, cứ nghĩ đến Tết tôi lại nhớ Mẹ tôi tần tảo lo cho anh chị em chúng tôi từng chiếc quần mới, áo mới, dép mới...Nhưng biết làm sao được với quy luật của muôn đời... Trong sự đầy đủ và hơn thế nữa cho một cái Tết, gia đình quây quần ấm áp trong ngày tất niên...tôi vẫn cảm thấy rất thiếu điều gì đó, có lẽ đó là sự thiếu vắng nồng ấm của người Mẹ! |
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
|
Trích:
Còn khi làm xôi xéo, hai thứ đậu và nếp không ngào với nhau, đậu được nắm thành khối tròn, đến khi ăn mới sắt thành lát mỏng lên bát xôi. Rắc thêm hành phi, rưới mỡ tùy gu... (thứ phụ gia này không bao giờ có trong xôi vò). Còn Xôi lúa thì 4rum NNN đã có thời bàn luận ra nhẽ, nó chính là loại xôi được làm chủ yếu từ ngô... Chỉ xôi vò mới hay thấy trong các tiệc cưới, còn xéo thì không. Vậy rốt cuộc, bà của bác làm loại xôi nào vây? Bác xem chi tiết cách làm dưới đây: Xôi vò[1]: điểm đặc biệt của loại xôi này là các hạt xôi được tách rất rời nhưng vẫn rất dẻo. Gần tương tự xôi xéo với đậu xanh đồ chín tán nhuyễn, nhưng gạo nếp được đồ riêng với một chút lá dứa lấy mùi thơm, và có thể có một chút bột dành dành, bột nghệ tạo màu. Nếp chín được dỡ ra xửng và cho một nửa lượng đậu xanh đã tán nhuyễn vào trộn đều, vò, bóp cho hạt nếp được bao đậu xanh trở nên rời rạc. Sau đó lại thành phẩm cho vào chõ đồ tiếp lần nữa cho thật dẻo, có thể cho chút nước cốt dừa cho xôi có vị thơm béo. Trút ra xửng và cho nốt phần đậu xanh còn lại vào trộn, vò cho hạt nếp dẻo và rời. Xôi vò có thể được làm trong sự kết hợp với hạt sen để thành phẩm có vị thơm ngon đặc biệt, là một trong những món ăn trên mâm cỗ ngày lễ, tết, hay tiệc cưới. Xôi xéo[2]: xôi xéo được thực hiện với nguyên liệu là đậu xanh đồ thật chín và hành mỡ phi thơm. Đậu xanh được chọn lựa loại bỏ hạt lép, hỏng, ngâm mềm, đãi vỏ, đồ chín đến độ tơi, bở. Đem đậu ra đánh thật tơi, thậm chí cho vào cối giã cho thật nhỏ mịn và nắm thành quả thật chặt trước khi đậu xanh bị nguội. Gạo nếp cũng ngâm vài tiếng đồng hồ, trộn chút muối và có thể trộn với chút bột dành dành, bột nghệ cho màu vàng đẹp, đem đồ chín. Hành củ tím thái mỏng đem phơi nắng cho hơi héo rồi cho vào chảo mỡ phi thơm vàng. Khi ăn cho xôi lên bát, lấy dao lạng mỏng từng lát xéo đậu xanh lên trên, rắc hành phi và rưới chút mỡ nước. Đây được coi là một trong những món xôi khó nấu ngon nhất[11], dù các nguyên liệu đi kèm khá đơn giản. |
Trích:
:emoticon-0155-flowe |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 20:30. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.