Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Lịch sử nước Nga (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=24)
-   -   Đôi điều về Gulag (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=3238)

Nina 25-07-2011 17:22

Trích:

danngoc viết (Bài viết 89932)

Varlam Shalamov: nhà văn, từng là tù GULAG. Varlam Shalamov cũng để lại một bài thơ khó có thể quên được, mô tả các dokhodyaga, về sự giống nhau của họ, về việc họ mất hẳn những cá tính và bản sắc con người, và về sự vô danh của họ, là một phần của nỗi khiếp sợ mà họ gây ra:

Giương kính tôi dõi con đường tới khu rừng
Nhìn ai ngã xuống khi đang đi trên ấy
Nhìn ai không thể lê mình xa hơn nổi
Nhưng vẫn cố mà lết tới, ráng sức tàn

Nhìn đôi môi họ xanh xao khô cứng
Nhìn mặt họ giống nhau không phân biệt nổi
Nhìn cái áo rách phủ bạc sương giá
Nhìn đôi tay trần không có găng che

Nhìn họ húp ca nước sắt tây cũ móp
Nhìn nướu lợi hoại huyết không còn răng
Nhìn đôi nanh bầy chó xám béo tốt
Đánh thức họ buổi sáng dậy điểm danh

Nheo nhìn lên vầng mặt trời ảm đạm
Xói xuống họ mà không chút xót thương
Nhìn mộ chí tuyết trắng rơi vương
Là tác phẩm của cơn bão băng giá

Nhìn phần bánh thô thớ cứng như đá
Mà hàng ngày tù hay nhai nuốt vội
Nhìn trời cao, vòi vọi nhưng nhợt nhạt
Nhìn dòng Ayan-Yuryakh hững hờ trôi!

Bản tiếng Anh (danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp bản nguyên bản tiếng Nga để đối chiếu):

I raise my glass to a road in the forest
To those who fall on their way
To those who can't drag themselves further
But are forced to drag on

To their bluish hard lips
To their identical faces
To their torn, frost-covered coats
To their hands without gloves

To the water they sip, from an old tin can
To the scurvy which sticks to their teeth.
To the teeth of fattened grey dogs
Which awake them in the morning

To the sullen sun,
Which regards them without interest
To the snow-white tombstones,
The work of clever snowstorms

To the ration of raw, sticky bread
Swallowed quickly
To the pale, too-high sky
To the Ayan-Yuryakh river!

Theo ý kiến cá nhân của Nina thì đúng là bản tiếng Việt của danngoc dịch đã đi hơi xa, ví dụ ngay trong câu đầu tiên, từ cái cốc trong bản tiếng Nga (стакан) sang tiếng Anh là glass rồi qua tiếng Việt thành cặp kính :)

***
ЗА РЕЧКУ АЯН-УРЯХ

Я поднял стакан за глухую дорогу,
За падающих в пути,
За тех, что идти по дороге не могут,
Но их заставляют идти.

За их синеватые жесткие губы,
За одинаковость лиц,
За рваные, инеем крытые шубы,
За руки без рукавиц.

За мерку воды - консервную банку,
Цынгу, что навязла в зубах.
За зубы будящих их всех спозаранку
Раскормленных серых собак.

За солнце, что с неба глядит исподлобья
На то, что творится вокруг.
За снежные, белые эти надгробья -
Работу заботливых вьюг.

За пайку сырого, липучего хлеба,
Проглоченного второпях,
За бледное, слишком высокое небо,
За речку Аян-Урях!

danngoc 25-07-2011 21:16

Chị sửa bản tiếng VIệt giúp em đi. Em vốn ghét thơ lắm, thích tiểu thuyết nên không chịu nổi thi ca. Em thề. Nhậu xỉn rồi nên không ý tứ gì hết.

Hetero ơi là hetero, đáng đời mi chưa. Ấy nhưng, hetero có quyền chọn lựa người mình hiến thân đó nha.

Julia 25-07-2011 23:33

Trích:

Nina viết (Bài viết 89937)
ЗА РЕЧКУ АЯН-УРЯХ
Я поднял стакан за глухую дорогу,
За падающих в пути,
За тех, что идти по дороге не могут,
Но их заставляют идти.

За их синеватые жесткие губы,
За одинаковость лиц,
За рваные, крытыекрытые шубы,
За руки без рукавиц.

За мерку воды - консервную банку,
Цынгу, что навязла в зубах.
За зубы будящих их всех спозаранку
Раскормленных серых собак.
Vì những giọt nước trong ống bơ,


За солнце, что с неба глядит исподлобья
На то, что творится вокруг.
За снежные, белые эти надгробья -
Работу заботливых вьюг.

За пайку сырого, липучего хлеба,
Проглоченного второпях,
За бледное, слишком высокое небо,
За речку Аян-Урях!

Vì dòng sông Aian-Uriakh

Tôi nâng cốc vì con đường đơn độc
Vì những người ngã xuống trên đường đi,
Vì tất cả những ai không thể lê bước,
nhưng bị bắt buộc phải đi đến nơi xa.

Vì những cặp môi tím tái sưng vù,
Vì những khuôn mặt đơn điệu buồn chán,
Vì những chiếc áo ấm rách và sờn,
Vì những ống tay áo không cài.
.........
Thử một chút. Anh Danngoc ạ. Bản dịch từ Anh sang Việt hơi lệch quá so với nguyên bản tiếng Nga - đúng như chị NiNa nhận định

Nina 26-07-2011 00:34

Bản dịch bài thơ của Varlam Shalamov, nói chung là không được sát nghĩa như mình mong muốn.


***
ЗА РЕЧКУ АЯН-УРЯХ

Варлам Шаламов

Я поднял стакан за глухую дорогу,
За падающих в пути,
За тех, что идти по дороге не могут,
Но их заставляют идти.

За их синеватые жесткие губы,
За одинаковость лиц,
За рваные, инеем крытые шубы,
За руки без рукавиц.

За мерку воды - консервную банку,
Цынгу, что навязла в зубах.
За зубы будящих их всех спозаранку
Раскормленных серых собак.

За солнце, что с неба глядит исподлобья
На то, что творится вокруг.
За снежные, белые эти надгробья -
Работу заботливых вьюг.

За пайку сырого, липучего хлеба,
Проглоченного второпях,
За бледное, слишком высокое небо,
За речку Аян-Урях!
* * *
UỐNG VÌ DÒNG SÔNG AYAN-YURYAKH

Varlam Shalamov

Ta nâng cốc vì con đường khó nhọc,
Vì những ai ngã xuống nửa chừng,
Vì những kẻ không đi nổi nữa,
Vẫn buộc phải đi lê gót chân sưng.

Vì những đôi môi xám xanh cay nghiệt,
Vì mặt người giờ giống hệt nhau,
Vì áo khoác rách cho băng tuyết phủ,
Vì tay trần nào găng phủ có đâu.

Vì khẩu phần nước bằng lon đồ hộp,
Vì bệnh nha cam ở giữa hàm răng.
Vì răng những chó xám kia béo tốt,
Sáng tinh mơ khua tù dậy rõ hăng.

Vì mặt trời nhìn nghiêng từ cao vút
Xuống những gì đang ngự trị xung quanh.
Vì những tấm mộ bia trắng tuyết
Công trình của bao bão tuyết ân cần.

Vì khẩu phần bánh mì ẩm ướt,
Mà tù nhân vẫn nuốt vội vàng,
Vì bầu trời nhợt nhạt và cao quá,
Vì dòng sông Ayan-Yuryakh mênh mang!

Saomai 26-07-2011 01:34

@ Nina:
Cảm ơn Nina đã dịch thành thơ và khá sát nghĩa bài thơ này, chứ không chỉ dịch nghĩa và chưa chính xác như các bác đã làm trước đó.
SM chỉ băn khoăn mấy chữ: cay nghiệt, ở giữa hàm răng, ân cần, có vẻ chưa hợp lắm. Nhưng như thế cũng ổn lắm rồi. Dịch thơ đúng là khó thật...

USY 26-07-2011 08:07

Trích:

Saomai viết (Bài viết 89957)
@ Nina:
Cảm ơn Nina đã dịch thành thơ và khá sát nghĩa bài thơ này, chứ không chỉ dịch nghĩa và chưa chính xác như các bác đã làm trước đó.
SM chỉ băn khoăn mấy chữ: cay nghiệt, ở giữa hàm răng, ân cần, có vẻ chưa hợp lắm. Nhưng như thế cũng ổn lắm rồi. Dịch thơ đúng là khó thật...

Dạ, chị SM, em Nina, em đề đạt đổi:
cay nghiệt = khô khốc
ở giữa hàm răng = làm sụm hàm răng
ân cần = lăng xăng
:emoticon-0136-giggl

danngoc 26-07-2011 09:24

Thử lại nào:

Nâng chén tưởng niệm con đường khốn khổ
Vì những ai đã ngã xuống nửa chừng
Vì những ai không thể lê nổi nữa
Nhưng vẫn cố mà lết bàn chân sưng

Vì những đôi môi xanh xám khô cứng
Vì mặt người giống hệt nhau vô hồn
Vì bộ áo rách phủ bạc sương giá
Vì đôi tay trần không có găng che

Vì suất nước đong theo vỏ đồ hộp
Vì nướu lợi sưng máu bọc chân răng
Vì đôi nanh bầy chó xám béo mập
Đánh thức tù mỗi sớm dậy điểm danh

Vì mặt trời chễm chệ trên cao vút
Xói xuống trần thế không chút xót thương
Vì rừng mộ chí tuyết trắng rơi vương
Là tác phẩm của bão tuyết tận tình

Vì phần bánh ướt thớ dai rùng mình
Mà mỗi ngày tù nhắm mắt mà nuốt
Vì vòm trời vòi vọi nhưng nhợt nhạt
Vì dòng Ayan-Yuryakh hững hờ trôi!


Chú giải: để ăn bớt bột, đám đầu bếp trại trộn rất nhiều nước vào bột nhào bánh mì, kèm theo một số chất liệu "thay thế", do đó bánh rất dai, ướt và "nặng".
Bệnh scoócbút do thiếu vitamin khó dịch thành nha cam, vì triệu chứng là sưng nướu, mưng mủ chảy máu và tụt răng.
Dòng Ayan-Yuryakh xin dịch là hững hờ, vì cả mặt trời, bão tuyết, bầy chó, vòm trời, tất cả đều lãnh đạm trước bầy kẻ thù của nhân dân.

danngoc 26-07-2011 09:35

Kiệt sức – thế có nghĩa gì?
Mệt nhọc – thế có nghĩa gì?
Mọi cử động đều thật đáng sợ,
Mỗi cử động chân tay làm ta đau buốt
Cái đói khủng khiếp – thèm khát bánh mì
“Bánh, bánh” theo nhịp trái tim đập.
Xa tít kia trên bầu trời ảm đạm,
Là mặt trời hờ hững xoay xoay
Hơi thở ta rít lên thoi thóp
Trong cái lạnh năm mươi độ âm
Cái chết – thế có nghĩa gì?
Những rặng núi cụp mắt xuống im lặng.

- Nina Gagen-Torn, Memoria

What does it mean - exhaustion?
What does it mean - fatigue?
Every movement of your painful arms and legs
Terrible hunger - Raving over bread
"Bread, bread", the heart beats.
Far away in the gloomy sky,
The indifferent sun turns.
Your breath is a thin whistle
It's minus fifty degrees
What does it mean - dying?
The mountains look on, and remain silent.

Nina 26-07-2011 11:20

Thực ra mới đầu Nina còn định dịch là "Vì dòng sông Ayan-Yuryakh vinh quang!" cơ, để nêu bật cái ý mỉa mai của toàn bài, nhưng nghĩ sao lại thôi.

danngoc 26-07-2011 18:29

Nina thì lúc nào cũng mỉa mai, bài thơ này có ý gì mỉa mai đâu??

Nina 26-07-2011 18:46

Vì thông thường, người Nga ít nói "nâng cốc tưởng niệm" - có đấy, nhưng dùng ít hơn hẳn so với nghĩa "nâng cốc uống mừng...".

danngoc 26-07-2011 19:23

Và xin Nina hãy giải thích rõ, mai mỉa chỗ nào và lý do mai mỉa.

Còn cách lập luận là 20% A + 80% B suy ra trong trường hợp này chắc là B thì tui xin thua.

Nina 26-07-2011 19:39

Mình đã nói rồi, người Nga có dùng cụm từ "nâng cốc tưởng nhớ ...", nhưng dùng ít hơn nhiều so với nghĩa "nâng cốc uống mừng". Cho nên khi đọc cả bài thơ, gồm rất nhiều cụm từ "tôi nâng cốc vì...", thì cảm nhận của Nina là sắc thái mỉa mai đậm nét trong bài thơ. Mình cũng cảm thấy, chính khía cạnh mỉa mai làm cho những hình ảnh trong bài thơ trở nên chua chát và cay đắng hơn. Tất nhiên đấy là cảm nhận cá nhân của mình, có nói là Nina dùng trọng số phần trăm để ước tính thì cũng chẳng phải là xúc phạm.

danngoc 26-07-2011 21:36

Trích:

Nina viết (Bài viết 89995)
Mình đã nói rồi, người Nga có dùng cụm từ "nâng cốc tưởng nhớ ...", nhưng dùng ít hơn nhiều so với nghĩa "nâng cốc uống mừng". Cho nên khi đọc cả bài thơ, gồm rất nhiều cụm từ "tôi nâng cốc vì...", thì cảm nhận của Nina là sắc thái mỉa mai đậm nét trong bài thơ. Mình cũng cảm thấy, chính khía cạnh mỉa mai làm cho những hình ảnh trong bài thơ trở nên chua chát và cay đắng hơn. Tất nhiên đấy là cảm nhận cá nhân của mình, có nói là Nina dùng trọng số phần trăm để ước tính thì cũng chẳng phải là xúc phạm.

Sau khi Nina có giải thích thì lại là chuyện khác, ít nhất đây là một cách lập luận, chứ không phải là nhận xét vu vơ :) Tuy nhiên, theo tôi thì lập luận này chưa hợp lý.

USY 26-07-2011 21:58

Trích:

Nina viết (Bài viết 89995)
Mình đã nói rồi, người Nga có dùng cụm từ "nâng cốc tưởng nhớ ...", nhưng dùng ít hơn nhiều so với nghĩa "nâng cốc uống mừng". Cho nên khi đọc cả bài thơ, gồm rất nhiều cụm từ "tôi nâng cốc vì...", thì cảm nhận của Nina là sắc thái mỉa mai đậm nét trong bài thơ. Mình cũng cảm thấy, chính khía cạnh mỉa mai làm cho những hình ảnh trong bài thơ trở nên chua chát và cay đắng hơn.

Mình thì thấy bài thơ này không có tính chất mỉa mai. Cay đắng thì có. Mà cũng không phải là nâng cốc tưởng niệm, nhưng cũng không hẳn là nâng cốc uống mừng. Mà là nâng cốc trân trọng, trân trọng những con người đã ngã xuống và những con người đang phải chịu những nỗi đau thể xác và tinh thần đến tận cùng kia. Và liệu có phải tác giả nâng cốc uống mừng cuộc sống, "mừng bầu trời cao, mừng con sông chảy" - cũng có nghĩa là mừng cho ý chí con người đã vượt lên tất cả những cảnh địa ngục ấy để sống, để còn có thể thấy được bầu trời và dòng sông?

Saomai 26-07-2011 22:07

Trích:

Nina viết (Bài viết 89995)
Mình đã nói rồi, người Nga có dùng cụm từ "nâng cốc tưởng nhớ ...", nhưng dùng ít hơn nhiều so với nghĩa "nâng cốc uống mừng". Cho nên khi đọc cả bài thơ, gồm rất nhiều cụm từ "tôi nâng cốc vì...", thì cảm nhận của Nina là sắc thái mỉa mai đậm nét trong bài thơ. Mình cũng cảm thấy, chính khía cạnh mỉa mai làm cho những hình ảnh trong bài thơ trở nên chua chát và cay đắng hơn. Tất nhiên đấy là cảm nhận cá nhân của mình, có nói là Nina dùng trọng số phần trăm để ước tính thì cũng chẳng phải là xúc phạm.

Có lẽ đúng vậy, sắc thái mỉa mai cũng đậm nét trong bài thơ sau với lần nâng cốc "vì" nhiều thứ sau đây của Anna Akhmatova:

ПОСЛЕДНИЙ ТОСТ

Я пью за разоренный дом,
За злую жизнь мою,
За одиночество вдвоем,
И за тебя я пью, -
За ложь меня предавших губ,
За мертвый холод глаз,
За то, что мир жесток и груб,
За то, что Бог не спас.

1934

danngoc 27-07-2011 05:20

Trích:

USY viết (Bài viết 90005)
Mình thì thấy bài thơ này không có tính chất mỉa mai. Cay đắng thì có. Mà cũng không phải là nâng cốc tưởng niệm, nhưng cũng không hẳn là nâng cốc uống mừng. Mà là nâng cốc trân trọng, trân trọng những con người đã ngã xuống và những con người đang phải chịu những nỗi đau thể xác và tinh thần đến tận cùng kia. Và liệu có phải tác giả nâng cốc uống mừng cuộc sống, "mừng bầu trời cao, mừng con sông chảy" - cũng có nghĩa là mừng cho ý chí con người đã vượt lên tất cả những cảnh địa ngục ấy để sống, để còn có thể thấy được bầu trời và dòng sông?

Tôi xin sửa câu đầu thành:

"Nâng cốc uống vì con đường khốn khổ"

Theo tôi thì không nên uống mừng, vì nội dung những câu tiếp theo tả về những con người sắp chết đến nơi.

danngoc 27-07-2011 14:30

http://i653.photobucket.com/albums/u.../Gulag/6-3.jpg
Nhà thơ Osip Mandelstam, bị bắt năm 1938, chết trong tù.


http://i653.photobucket.com/albums/u.../Gulag/6-4.jpg
Nhà văn Isaak Babel, bị bắt năm 1939, bị xử bắn năm 1940


http://i653.photobucket.com/albums/u.../Gulag/6-5.jpg
Đạo diễn sân khấu Vsevolod Meyerhold, ảnh hưởng lớn tới phái nghệ thuật tiên phong và nghệ thuật sân khấu thế giới hiện đại, bị xử bắn năm 1940

http://i653.photobucket.com/albums/u.../Gulag/6-6.jpg
Nhà thực vật học và di truyền học Nikolai Vavilov, bị bắt năm 1940, chết trong tù năm 1943

danngoc 27-07-2011 16:39

http://i653.photobucket.com/albums/u...HKomi1940s.jpg
Bật lửa. Intalag. CH Tự trị XNCH Komi, thập niên 1940


http://i653.photobucket.com/albums/u...nasChLitva.jpg
Các dụng cụ làm mộc của tù chính trị Pius Krushinskas. Steplag, Kazakhstan. Bảo tàng thành phố Kaunas, Cộng hòa Litva.


http://i653.photobucket.com/albums/u...snhchp2004.jpg
Đục đá. Công trường Kênh đào Bạch Hải, Belbaltlag. Karelia. Thập niên 1930.


http://i653.photobucket.com/albums/u...iva-zimova.jpg
Đồ đạc của tù.


http://i653.photobucket.com/albums/u...agadan1954.jpg
Bộ cờ vua làm từ ruột bánh mì. Tù chính trị Leonas Iushkiavichius. Trại Dneprovskiy, tỉnh Magadan. 1954.


http://i653.photobucket.com/albums/u...0sCHTTKomi.jpg
Hộp thủ công, thập niên 1950. Cộng hòa Tự trị Komi.

Julia 28-07-2011 06:46

Trích:

USY viết (Bài viết 90005)
Mình thì thấy bài thơ này không có tính chất mỉa mai. Cay đắng thì có. Mà cũng không phải là nâng cốc tưởng niệm, nhưng cũng không hẳn là nâng cốc uống mừng. Mà là nâng cốc trân trọng, trân trọng những con người đã ngã xuống và những con người đang phải chịu những nỗi đau thể xác và tinh thần đến tận cùng kia. Và liệu có phải tác giả nâng cốc uống mừng cuộc sống, "mừng bầu trời cao, mừng con sông chảy" - cũng có nghĩa là mừng cho ý chí con người đã vượt lên tất cả những cảnh địa ngục ấy để sống, để còn có thể thấy được bầu trời và dòng sông?

Em cũng nghĩ như anh USY. Thực tế, người Nga uống vì bất cứ cái gì mà cần chia sẻ: chẳng hạn 01 cốc vì đồng đội những người đã hy sinh trong chiến tranh; 01 cốc vì cái đẹp. Thậm chí đơn giản là uống: Za prosto.

baodung 28-07-2011 14:56

Trích:

Julia viết (Bài viết 90081)
Em cũng nghĩ như anh USY. Thực tế, người Nga uống vì bất cứ cái gì mà cần chia sẻ: chẳng hạn 01 cốc vì đồng đội những người đã hy sinh trong chiến tranh; 01 cốc vì cái đẹp. Thậm chí đơn giản là uống: Za prosto.

Thưa bác (có lẽ là bác gái) Julia, nhà iem thì nghĩ không nhất thiết cứ vẽ râu thì phải là "anh":emoticon-0157-sun:

htienkenzo 28-07-2011 16:28

Trích:

baodung viết (Bài viết 90120)
Thưa bác (có lẽ là bác gái) Julia, nhà iem thì nghĩ không nhất thiết cứ vẽ râu thì phải là "anh":emoticon-0157-sun:

Híc!...
Bác nói làm nhà iem nhớ đến câu:

"... Chiếc áo không làm nên thầy tu"! :emoticon-0136-giggl Thế có mà "oan thị kính" không, bác gái USY nhẩy! :emoticon-0157-sun:
Cơ mà hồi còn trung học, em có cô bạn cùng lớp rất xinh, rất trắng, rất... rất duyên! Nhưng mà nàng lại cũng có rất nhiều... ria và "râu" cánh tay nữa! Thế mà... iem vưỡn thick cơ đấy, bác baodung ạ! :emoticon-0136-giggl

nqbinhdi 28-07-2011 17:41

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 90135)
Cơ mà hồi còn trung học, em có cô bạn cùng lớp rất xinh, rất trắng, rất... rất duyên! Nhưng mà nàng lại cũng có rất nhiều... ria và "râu" cánh tay nữa! Thế mà... iem vưỡn thick cơ đấy, bác baodung ạ! :emoticon-0136-giggl

Be bé cái mồm thôi có được không? Cứ toáng lên thế thì hỏng hết bánh kẹo bây giờ.

Khổ, dạo này thấy y có vẻ sướng như cuồng lên mà thấy tội nghiệp cho y guá. Có biết đâu gulag (tù ngục) là thế nào, thế nên vưỡn cứ hơn hớn hơ hở vậy thôi.

Ô hô ai tai! Thương thay!

danngoc 29-07-2011 05:14

Các bác nói thế là không logic!

Thông thường, trên diễn đàn người không ít khi đề cập tới giới tính của nick, lý do thì dễ hiểu. Như vậy trong trường hợp này ta có 2 giả thuyết:

1. Nick Julia là một nhân vật ngờ nghệch: qua các post của nick này thì giả thuyết này có tỷ lệ thành công rất rất thấp, cá nhân tôi phủ nhận 1.

2. Julia cố ý đề cập sai đến giới tính của nick USY, nhằm mục đích đùa, chọc ghẹo hay gì gì đó. Giả thuyết này có vẻ hợp lý hơn.

htienkenzo 29-07-2011 14:18

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 90137)
Khổ, dạo này thấy y có vẻ sướng như cuồng lên mà thấy tội nghiệp cho y guá. Có biết đâu gulag (tù ngục) là thế nào, thế nên vưỡn cứ hơn hớn hơ hở vậy thôi.

Ô hô ai tai! Thương thay!

Mới đầu "tiếp xúc" với Quần đảo Gulag, em cũng ngờ ngợ- chưa tin lắm (có thể Văn hào Alexandr Isayevich Solzhenitsyn "hư cấu"...(mong Văn hào lượng thứ!)). Nhưng sau này em có đọc Một thời để mất, Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, Đêm giữa... của VTH. thì em mới thực sự tin, bác ạ! Gấp trang sách và tưởng tượng với "quyết tâm cao" thì quả là... hãi thật! :emoticon-0127-lipss
Thôi! Phúc họa, họa phúc... khôn lường, phải không bác? :emoticon-0136-giggl

danngoc 02-08-2011 11:45

Kẻ nào ốm là đồ vô dụng
Bởi quá yếu xuống mỏ được đâu
Nên hạ cấp hắn, chuyển hắn đi
Tới trại nào chế độ tệ nhất
Đi mà đốn gỗ rừng Kolyma.
Viết ra giấy nghe thật đơn giản.
Nhưng làm sao tôi có thể quên
Chuỗi xe trượt lướt nhanh trên tuyết
Với đoàn người bám lấy ách cương.
Lồng ngực hóp, họ kéo xe trượt.
Không được phép dừng để nghỉ ngơi,
Không được phép ngã trên sườn dốc...
Chiếc xe nặng tiếp tục xuống đèo
Và sẵn sàng bất cứ lúc nào
Lôi tuột họ, nghiền nát chân họ...
Ai chưa thấy giống ngựa ấy ngã?
Không phải tôi, kẻ thấy họ bám lấy ách cương...

- Elena Vladimirova, “Kolyma”

Those who are sick, no good,
Too weak for mining
Are lowered down, sent
To the camp below
To fell the trees of Kolyma.
It's very simple when
Written down on paper. But I cannot forget
The chain of sleds upon the snow
And people, harnessed.
Straining their sunken chests, they pull the carts.
They either stop to rest
Or falter on steep slopes...
The heavy weight rolls down
And any moment
It will trip them...
Who has not seen a horse that stumbles?
But we, we have seen people in a harness...

P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp bản gốc tiếng Nga.

danngoc 02-08-2011 14:39

Viết tặng các chiến sĩ Cheka

Một nhiệm vụ vĩ đại và đầy trách nhiệm
Được Ilyich đặt lên vai các anh,
Gương mặt người Chekist cau lại vì lo lắng
Mà không ai khác có thể hiểu sâu.

Trên khuôn mặt người Chekist đó là dũng cảm,
Anh sẵn sàng chiến đấu cho tận hôm nay,
Vì công bằng cho tất cả, vì hạnh phúc của họ,
Anh đứng lên vì người lao động thế gian.

Nhiều, nhiều lắm các anh ngã xuống trong trận đánh,
Nhiều nấm mộ anh em ta đã mọc lên.
Nhưng vẫn còn nhiều, rất nhiều chiến sĩ,
Đầy trung thực và dũng mãnh như các anh.

Lũ kẻ thù kia, run rẩy và khiếp sợ!
Giờ tận thế của bay đang tới, gần, gần lắm rồi!
Anh, người Chekist vẫn luôn luôn đứng gác
Trong trận đánh anh luôn xung phong đầu tiên!

- Thơ của Mikhail Panchenko, một thanh tra viên trong hệ thống nhà tù Xôviết, lưu trong cùng tập hồ sơ cá nhân về trường hợp ông bị khai trừ khỏi Đảng và khỏi NKVD

To the Chekists

A great and responsible ták
Was placed upon you by Ilyich,
The face of a Chekist is worn with cares
Which no one else can comprehend.

On the face of a Chekist is valour,
He is ready to fight, even today,
For the good of all, and their well-being,
He stand up for the working people.

Many, many in battle have fallen,
Many of our brothers' tombs have arisen.
But there still remain amny,
Honest and vigorous fighters.

Tremble, tremble, enemies!
Soon, soon, your end will come!
You, Chekist, stand always on guard
And in battle you will lead the throng!

danngoc 04-08-2011 10:44

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 90188)
Mới đầu "tiếp xúc" với Quần đảo Gulag, em cũng ngờ ngợ- chưa tin lắm (có thể Văn hào Alexandr Isayevich Solzhenitsyn "hư cấu"...(mong Văn hào lượng thứ!)). Nhưng sau này em có đọc Một thời để mất, Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, Đêm giữa... của VTH. thì em mới thực sự tin, bác ạ! Gấp trang sách và tưởng tượng với "quyết tâm cao" thì quả là... hãi thật! :emoticon-0127-lipss
Thôi! Phúc họa, họa phúc... khôn lường, phải không bác? :emoticon-0136-giggl

Bác htienkenzo đọc bản tiếng Việt năm 1974 của Ngọc Thứ Lang hay bản gốc tiếng Nga ạ? Bản tiếng Việt của NTL chỉ là tập 1 của toàn bộ 3 tập của cuốn Quần đảo Gulag, thậm chí còn bị cắt xén nhiều và dịch sai hẳn giọng văn cũng như ngữ nghĩa bản gốc, xem thấy rất đáng tiếc.

danngoc 05-08-2011 09:05

Khổ nghèo, đơn độc và rách rưới
Tôi không còn lửa cháy trong tim.
Miền địa cực ánh tía ảm đạm
Vây quanh tôi lối thoát nơi đâu…

Tôi ngâm nga bài thơ mình viết,
Hét gào lên từng khổ từng câu
Rặng cây kia, xơ xác điếc câm
Nghe tôi kêu rùng mình sợ hãi.

Chỉ âm vang núi kia vẳng lại
Là đáp trả ngân trong tai tôi
Khe khẽ buông một tiếng thở dài
Tôi trở lại hít thở nhẹ nhõm.

- Varlam Shalamov,
Neskolko moikh zhiznei

I am poor, alone and naked,
I've no fire.
The lilac polar gloom
Is all around me...

I recite my poems
I shout them
The trees, bare and deaf,
Are frightened.

Only the echo from the distant mountains
Rings in the ears.
And with a deep sigh
I breathe easily again.

P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp nguyên bản bài thơ trên.

danngoc 08-08-2011 09:52

Shalamov viết thứ thơ ca mà giữa những “giả dối, xấu xa và mục ruỗng” đã cứu ông không hoàn toàn trở nên nhẫn tâm. Dưới đây là một bài thơ của ông, tựa đề “Gửi một nhà thơ”:

Tôi ăn như thú, ngốn choàm choạp
Một mảnh giấy viết bình thường
Mà tựa như điều thần kỳ
Từ trời rơi xuống khu rừng tối

Tôi uống như thú, lưỡi tợp nước
Bắn lên ướt bộ ria dài
Đong đếm cuộc đời không bằng năm bằng tháng
Mà chỉ từng giờ thôi

Và mỗi chiều
Ngạc nhiên khi mình vẫn còn sống
Tôi đọc lại vần thơ
Như thể nghe thấy tiếng em

Tôi ngân chúng lên như kinh thánh
Tôi ngợi ca chúng tựa cam lồ
Như bức hình thánh thoát khỏi trận đánh
Như ngôi sao dẫn đường soi lối

Chúng là cầu nối duy nhất với cuộc đời khác
Nơi ấy, thế giới bóp nghẹt tôi
Với những bẩn thỉu thường ngày
Và cái chết theo sát mỗi bước chân.


I ate as a beast, growling over food
A simple sheet of writing-paper
Seemed a miracle
Falling from the sky to the dark forest.

I drank as a beast, lapping up water
Soaking my long whiskers
Measuring my life not by months or years
But by hours.

And every evening
Surprised that I was still alive
I repeated verses
As if I heard your voice.

And I whispered them as prayers,
I honoured them as the water of life
As an icon saved in battle
As a guiding star.

They were the only link with another life
There, where the world choked us
With everyday filth
And death followed closely on our heels.

P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp nguyên bản bài thơ trên.

danngoc 12-08-2011 09:21

Leonid Sitko, một chiến sĩ Hồng quân từng trải qua thời gian trong trại tù Quốc xã, sau đó trải qua một thời gian dài hơn trong trại Liên Xô, đã nhớ lại việc mình quyết định chọn quay về tổ quốc. Sau này, ông đưa những cảm xúc của mình về quyết định trên vào một bài thơ:


Đây bốn ngả rẽ - bốn đường đi tới bốn quốc gia
Ba hướng kia là bình yên và êm ấm
Hướng cuối cùng, tôi biết, sẽ đập nát đàn thơ
Còn tôi, có lẽ nhất, họ sẽ giết chết.

Vậy mà sao, với ba nước kia, tôi nói: xéo đi cho khuất mắt!
Và tôi chọn tổ quốc quê hương tôi.

danngoc 12-08-2011 09:23

Hôm nay tôi giã biệt trại với nụ cười vui sướng,
Giã biệt kẽm gai giam tự do hơn cả năm trời...
Trong tôi có còn gì để vương vấn nơi đây,
Có còn gì ngăn bước tôi bỏ đi hôm nay?

Ồ không! Sau kẽm gai tôi bỏ lại một biển khổ
Vẫn đang ráng kéo tôi lại cận kề khổ đau.
Để lại đằng sau bao đau đớn và khát khao.
Nhỏ giọt lệ thầm, thành chuỗi hạt cầu nguyện...

Tất cả nay tựa lá héo lìa cành, mãi trôi xa mất
Sau bao năm cuối cùng tôi đã bẻ tung xích xiềng.
Và hôm nay trong tim không còn ngập thù hận
Bởi ánh cầu vồng chiếu tan mây mù trong mắt tôi!

- Janusz Wedów, “Giã từ trại tù”

USY 12-08-2011 12:21

Trích:

danngoc viết (Bài viết 90722)
* * *
Khổ nghèo, đơn độc và rách rưới
Tôi không còn lửa cháy trong tim.
Miền địa cực ánh tía ảm đạm
Vây quanh tôi lối thoát nơi đâu…

Tôi ngâm nga bài thơ mình viết,
Hét gào lên từng khổ từng câu
Rặng cây kia, xơ xác điếc câm
Nghe tôi kêu rùng mình sợ hãi.

Chỉ âm vang núi kia vẳng lại
Là đáp trả ngân trong tai tôi
Khe khẽ buông một tiếng thở dài
Tôi trở lại hít thở nhẹ nhõm.

- Varlam Shalamov,
P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp nguyên bản bài thơ trên.

* * *

I am poor, alone and naked,
I've no fire.
The lilac polar gloom
Is all around me...











I recite my poems
I shout them
The trees, bare and deaf,
Are frightened.

Only the echo from the distant mountains
Rings in the ears.
And with a deep sigh
I breathe easily again.
* * *

Я беден, одинок и наг,
Лишен огня.
Сиреневый полярный мрак
Вокруг меня.

Я доверяю бледной тьме
Мои стихи.
У ней едва ли на уме
Мои грехи.

И бронхи рвет мои мороз
И сводит рот.
И, точно камни, капли слез
И мерзлый пот.

Я говорю мои стихи,
Я их кричу.
Деревья, голы и глухи,
Страшны чуть-чуть.

И только эхо с дальних гор
Звучит в ушах,
И полной грудью мне легко
Опять дышать.


Thấy rõ là so với nguyên bản tiếng Nga, bản tiếng Anh thiếu 2 khổ thơ thứ 2 và 3 danngoc ạ.

USY 12-08-2011 12:28

Trích:

danngoc viết (Bài viết 90934)
Shalamov viết thứ thơ ca mà giữa những “giả dối, xấu xa và mục ruỗng” đã cứu ông không hoàn toàn trở nên nhẫn tâm. Dưới đây là một bài thơ của ông, tựa đề “Gửi một nhà thơ”:

Tôi ăn như thú, ngốn choàm choạp
Một mảnh giấy viết bình thường
Mà tựa như điều thần kỳ
Từ trời rơi xuống khu rừng tối

Tôi uống như thú, lưỡi tợp nước
Bắn lên ướt bộ ria dài
Đong đếm cuộc đời không bằng năm bằng tháng
Mà chỉ từng giờ thôi

Và mỗi chiều
Ngạc nhiên khi mình vẫn còn sống
Tôi đọc lại vần thơ
Như thể nghe thấy tiếng em

Tôi ngân chúng lên như kinh thánh
Tôi ngợi ca chúng tựa cam lồ
Như bức hình thánh thoát khỏi trận đánh
Như ngôi sao dẫn đường soi lối

Chúng là cầu nối duy nhất với cuộc đời khác
Nơi ấy, thế giới bóp nghẹt tôi
Với những bẩn thỉu thường ngày
Và cái chết theo sát mỗi bước chân.


I ate as a beast, growling over food
A simple sheet of writing-paper
Seemed a miracle
Falling from the sky to the dark forest.

I drank as a beast, lapping up water
Soaking my long whiskers
Measuring my life not by months or years
But by hours.

And every evening
Surprised that I was still alive
I repeated verses
As if I heard your voice.

And I whispered them as prayers,
I honoured them as the water of life
As an icon saved in battle
As a guiding star.

They were the only link with another life
There, where the world choked us
With everyday filth
And death followed closely on our heels.

P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp nguyên bản bài thơ trên.

Nguyên bản đây: ПОЭТУ

В моем, еще недавнем прошлом,
На солнце камни раскаля,
Босые, пыльные подошвы
Палила мне моя земля.

И я стонал в клещах мороза,
Что ногти с мясом вырвал мне,
Рукой обламывал я слезы,
И это было не во сне.

Там я в сравнениях избитых
Искал избитых правоту,
Там самый день был средством пыток,
Что применяются в аду.

Я мял в ладонях, полных страха,
Седые потные виски,
Моя соленая рубаха
Легко ломалась на куски.

Я ел, как зверь, рыча над пищей.
Казался чудом из чудес
Листок простой бумаги писчей,
С небес слетевший в темный лес.

Я пил, как зверь, лакая воду,
Мочил отросшие усы.
Я жил не месяцем, не годом,
Я жить решался на часы.

И каждый вечер, в удивленье,
Что до сих пор еще живой,
Я повторял стихотворенья
И снова слышал голос твой.
И я шептал их, как молитвы,
Их почитал живой водой,
И образком, хранящим в битве,
И путеводною звездой.

Они единственною связью
С иною жизнью были там,
Где мир душил житейской грязью
И смерть ходила по пятам.

И средь магического хода
Сравнений, образов и слов
Взыскующая нас природа
Кричала изо всех углов,

Что, отродясь не быв жестокой,
Успокоенью моему
Она еще назначит сроки,
Когда всю правду я пойму.

И я хвалил себя за память,
Что пронесла через года
Сквозь жгучий камень, вьюги заметь
И власть всевидящего льда

Твое спасительное слово,
Простор душевной чистоты,
Где строчка каждая – основа,
Опора жизни и мечты.

Вот потому-то средь притворства
И растлевающего зла
И сердце все еще не черство,
И кровь моя еще тепла.

USY 12-08-2011 12:55

Trích:

danngoc viết (Bài viết 90424)
Kẻ nào ốm là đồ vô dụng
Bởi quá yếu xuống mỏ được đâu
Nên hạ cấp hắn, chuyển hắn đi
Tới trại nào chế độ tệ nhất
Đi mà đốn gỗ rừng Kolyma.
Viết ra giấy nghe thật đơn giản.
Nhưng làm sao tôi có thể quên
Chuỗi xe trượt lướt nhanh trên tuyết
Với đoàn người bám lấy ách cương.
Lồng ngực hóp, họ kéo xe trượt.
Không được phép dừng để nghỉ ngơi,
Không được phép ngã trên sườn dốc...
Chiếc xe nặng tiếp tục xuống đèo
Và sẵn sàng bất cứ lúc nào
Lôi tuột họ, nghiền nát chân họ...
Ai chưa thấy giống ngựa ấy ngã?
Không phải tôi, kẻ thấy họ bám lấy ách cương...

- Elena Vladimirova, “Kolyma”

Those who are sick, no good,
Too weak for mining
Are lowered down, sent
To the camp below
To fell the trees of Kolyma.
It's very simple when
Written down on paper. But I cannot forget
The chain of sleds upon the snow
And people, harnessed.
Straining their sunken chests, they pull the carts.
They either stop to rest
Or falter on steep slopes...
The heavy weight rolls down
And any moment
It will trip them...
Who has not seen a horse that stumbles?
But we, we have seen people in a harness...

P/S: danngoc rất biết ơn bạn nào tìm giúp bản gốc tiếng Nga.

"Kolyma" của Elena Vladimirova (1902 - 1962) là một trường ca khoảng 4 nghìn câu thơ, thoạt tiên được "viết" trong đầu, sau đó được ghi ra trên giấy cuốn thuốc lá, chôn giấu trong hộp sắt tây nên bị gỉ... (Sau này tác giả đã phải viết lại theo trí nhớ, bà đã gửi trường ca này tới Đại hội XX Đảng Cộng sản Liên Xô). Vì vậy tìm đoạn thơ danngoc trích chắc là không dễ dàng gì.

Sau đây là hồi tưởng của tác giả về việc sáng tác trường ca này:

ДРУЗЬЯМ (Đây là tên tác giả gọi trường ca "Kolyma" )

Раз уж речь зашла о северной повести, расскажу, как она создавалась. Это ведь тоже целая повесть, и даже ты, Аля[2], ее не знаешь. Когда мне заменили расстрел каторгой, я попала в горный глухой район, небольшую долину, со всех сторон замкнутую сопками. Такая безнадежность была во всем, что я задумалась; как, на что истратить остаток сил и дней? Работоспособность умственная, это я лишь теперь понимаю, была исключительная, в голове я могла делать все, что хочу, и при любых обстоятельствах. И я решила написать повесть, охватывающую все виденное. Но писать, конечно, было нельзя. Я начала «писать» в уме. Понимала, нужно сохранить сделанное, а на свое долголетие не рассчитывала. Пришла мысль, как будто неосуществимая, но в жизни многое неосуществимое осуществляется. Решила найти молодую женщину, которая возьмет на себя сохранить «написанное». Для этого нужно было со слов запоминать наизусть. Такой человек нашелся, и мы приступили к работе. Вернувшись с лесоповала, мы садились где-нибудь во дворе, делая вид, что просто разговариваем, и занимались нашим делом. Одно слово, услышанное посторонним, могло погубить обеих.

Но нас развели: меня увезли с Колымы, работа прервалась более чем на год. Потом я снова взяла себя в руки и в довольно быстром темпе закончила все. К бумаге прибегала лишь для того, чтобы временно закрепить (начальными буквами строк) рождавшиеся куски, потом выбрасывала. Вещь вышла большая — строк примерно на четыре тысячи. И тут оказалось, что я ею во многом недовольна. Переделывать такую вещь в уме?! Не думала, что это возможно. Но стала делать — и сделала. Это еще труднее, чем «писать». А можно! Очень гибкая штука — человеческий ум! Теперь нужно было «вынуть» повесть в стихах из головы и материализовать. Решила записать на папиросной бумаге и где-нибудь закопать. Конечно, я делала, как поняла потом, бесполезную работу — по неопытности засунула листки в жестяную коробку. Наверное, все проржавело и сгнило, хотя теперь это не имеет значения. Вспоминаю, как писала. Во-первых, делать это надо было обязательно открыто, не прячась — под самым носом начальства, на глазах у всех, но незаметно для них. Я брала иголку, какую-нибудь починку, а также кусочек карандаша и бумагу. Садилась обычно поближе к воде: в случае чего утопить листки в луже, кувшине, ведре — и ограничиться карцером. Помню, ранней весной сидела у нашего «клуба» и писала; позади была большая талая лужа. Вдруг вижу: с вахты бежит дежурный. Бежит ко мне! Я говорю себе: «Выдержка! Не двинусь до последней минуты!» И замечаю (а сердце-то уж черт знает где!): он глядит поверх моей головы. Значит, не во мне дело. Оказывается, кто-то святотатственно повесил сушить белье на крыше клуба. Меня может понять тот, кто знает, чем для человека, уже имевшего «вышку», грозила такая работа.

Наконец я все записала, строк по двадцать, на бумажке, значит, всего было бумажек двести, носила их в марлевом мешочке на шее, берегла, чтобы не очень смять, пока не спрятала в той железной коробочке.

Подстраховывала меня приятельница—большой Друг, рисковавшая разделить мою судьбу. Она не разделяла моих взглядов, но никогда — это проверено годами — не воспользовалась во зло моим доверием.

Теперь повесть восстановлена по памяти, передана туда, куда мы, коммунисты, должны передать свои думы и свой опыт.
Ну вот, коротко и все.

1956 ЛЕНА

danngoc 12-08-2011 12:59

Cám ơn bác USY. Nhìn khổ thơ dài quá em lại thấy nản, vì vốn không giỏi thơ ca gì. Nhưng chắc chắn sẽ chỉnh lại theo bản tiếng Nga, như thế cho nó chính xác hơn chút. (bác có thể dịch đoạn văn trên dùm em được không, em dịch tiếng Nga rất khó khăn)

P/S: dự án tiếp theo của danngoc (sau khi hoàn tất cuốn Gulag-A History) sẽ là dịch cuốn "The Magical Chorus" bản dịch tiếng Anh từ nguyên tác tiếng Nga của tác giả Solomon Volkov, viết về lịch sử nền văn học Nga từ Lev Tolstoi cho đến Solzhenitsyn. Hy vọng các bác đón đọc.

danngoc 12-08-2011 13:02

Trích:

USY viết (Bài viết 91299)
"Kolyma" của Elena Vladimirova (1902 - 1962) là một trường ca khoảng 4 nghìn câu thơ, thoạt tiên được "viết" trong đầu, sau đó được ghi ra trên giấy cuốn thuốc lá, chôn giấu trong hộp sắt tây nên bị gỉ... (Sau này tác giả đã phải viết lại theo trí nhớ, bà đã gửi trường ca này tới Đại hội XX Đảng Cộng sản Liên Xô). Vì vậy tìm đoạn thơ danngoc trích chắc là không dễ dàng gì.

Solzhenitsyn có “viết” thơ trong trại, sáng tác chúng trong đầu rồi tự học thuộc lòng nhờ sự giúp sức làm dấu của mấy que diêm gãy, như lời người viết tiểu sử về ông:

Ông sắp hai hàng mười mẩu diêm với chiếc hộp thuốc lá, mỗi hàng tượng trưng cho một khổ mười và các đơn vị. Sau đó ông đọc thầm các khổ thơ của mình, di chuyển một “đơn vị” cho mỗi câu và một “khổ mười” cho mỗi mười câu. Cứ năm mươi và một trăm câu thì lại được ghi nhớ lại thật kỹ, và một lần mỗi tháng ông nhẩm lại toàn bộ bài thơ một lần nữa. Nếu một câu bị sai hay quên, ông sẽ ôn lại cho tới khi tất cả được nhớ đúng.

(Scammell, Solzhenitsyn, tr. 284)

@USY: sinh hoạt tinh thần của giới trí thức Nga thật đáng nể.

danngoc 01-10-2011 19:56

Xin bác USY tìm giúp bài thơ sau:

Thậm chí con cái cũng chẳng thương chúng tôi
Thậm chí vợ cũng chẳng muốn chúng tôi
Chỉ có tên gác bắn vào chúng tôi, thành thạo
Ngắm số tù mà làm đích bắn...

Anh quen lượn lờ nơi tiệm quán
Vung vãi chuyện đùa qua ly rượu tràn,
Anh hiểu hết và đón chào mọi người
Nhưng không để ý đến chúng tôi chết đây.

Vậy xin giải thích tôi ngay, vì sao
Khi người ta xem lại trình tự trận đánh
Còn tôi xuất hiện từ huyệt mộ nơi phương Bắc
Anh tới bên tôi tựa như tôi là anh hùng?
Đám phụ nữ quỳ liếm tay anh –
Là vì anh dũng cảm? Hay vì khổ cực anh phải kinh qua?

Even our children didn't feel sorry for ú
Even our wives didn't want us
Only a sentry shot at us, skilfully
Using our numbers as targets...

You were just drifting in restaurants
And scattering jokes over glasses,
You understood everything and welcomed everybody
But didn't notice that we had died

So please explain to me now, why
As they are reviewing the order of battle
And I appear from a Northern grave
You approach me as if I were a hero?
Women were licking your hands -
Was that for your courage? For the tortures you suffered?

Yuri Dombrovsky "To a Famous Poem"

Chân thành cám ơn

SSX 25-10-2011 00:39

Trích:

danngoc viết (Bài viết 65226)
Về tác giả

Anne Applebaum học Lịch sử và văn học Nga tại ĐH Yale, học Khoa quan hệ quốc tế tại Trường Kinh tế London và College St Antony, Oxford. Bà từng là writer cho tạp chí Economist, làm biên tập (editor) mục nước ngoài cho tạp chí Spectator và làm columnist cho tờ Evening Standard và tờ Sunday Telegragh. Bà hiện là columnist và thành viên của ban biên tập của tờ Washington Post.

Đoạn trên, nếu viết đầy đủ hơn thì như thế này:

Anne Applebaum- Do Thái Zionist học Lịch sử và văn học Nga tại ĐH Yale, học Khoa quan hệ quốc tế tại Trường Kinh tế London và College St Antony, Oxford. Bà từng là writer cho tạp chí Economist, nơi tập trung những phần tử chống Liên Xô và Nga điên cuồng, làm biên tập (editor) mục nước ngoài cho tạp chí Spectator và làm columnist cho tờ Evening Standard và tờ Sunday Telegragh. Bà hiện là columnist và thành viên của ban biên tập của tờ Washington Post, những tờ báo Do Thái xuất bản ở Mỹ.

Lý do để thêm vào: nói hộ họ những điều họ không muốn nói, nói hộ những ai chưa biết điều họ cần biết. Chữ đỏ kia chẳng phải tìm đâu xa, đọc bài này là đủ:
http://www.jewishworldreview.com/0210/applebaum.php3

Bác Ngọc nếu có thì giờ thì giải thích dùm bài 1, sao lại lắm tiếng lóng Do Thái đến vậy?

danngoc 25-10-2011 05:30

SSX:

Mình đã đọc link trên của bạn, đọc 2 lần, nhưng chưa tìm ra chỗ nào để thấy những dòng đỏ ở trên: Zionist, chống Liên Xô và Nga điên cuồng. Chỉ thấy là một người Mỹ gốc Do Thái đang muốn tổng thống Mỹ cho ném bom cơ sở hạt nhân của Iran, vì nó đe dọa quê hương Istrael. Nếu nói viết vậy là Zionist, chống Liên Xô và Nga điên cuồng thì người ngoài nhìn các bạn kêu gọi góp đá xây Trường Sa là gì?

Gần đây, mình có đọc cuốn Prieemniki: Ot Ivana III do Dmitria Medvedeva (Những người kế tục: Từ Ivan III đến Dmitri Medvedev) của Piotr Romanov. Ông đưa ra ý kiến sau: lên án Ekaterina II vì đã xâm lược và chia cắt Ba Lan, dẫn tới chính sach xâm lược và bành trướng không hạn định của đế quốc Nga mà sau này Liên Xô thừa hưởng. Đổi lại là hơn 3 thế kỷ đau khổ và mất mát. Ông cũng đề nghị xem lại ý tưởng của Piotr III khi trả lại Đông Phổ và xây dựng quân đội hiện đại (mà lực lượng pháo binh chính quy do ông hình thành đã góp phần không nhỏ trong Borodino). Bạn nên xem cuốn này (NXB Chính trị Quốc gia, 2011)

Mình cũng đang xem cuốn Yuriy Andropov - Hy vọng cuối cùng của Leonid Mlechin, NXB CAND, 2011. Yuriy Andropov, con người bài Do Thái khét tiếng, chính là kẻ đã làm giả thông tin để thuyết phục Khrushchev đưa xe tăng vào đàn áp Hungary năm 1956. Đi lên từ công tác Đoàn, rồi chuyển sang an ninh, làm việc trong hệ thống trại ở Petrodzavosk. Hay có lẽ đây là hình mẫu bạn mong muốn?

Về post những từ lóng có gốc Do Thái: mình đã post nguồn cuốn sách đó. Tiếc là mình không có cuốn đó nên không thể giải thích cho bạn được. Bạn xem lại kỹ thêm nhé.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 20:31.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.